📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

THƠ CHO MẸ, CHA NHÂN NGÀY LỄ VU LAN

110 trả lời, 12.196 lượt xem — Trang 3 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 23:09:38vũkimThanh>
MẸ ƠI...ĐỪNG NGHĨ NGỢI GÌ




MẸ ƠI…ÐỪNG NGHĨ NGỢI GÌ…


Mẹ đi về cõi vô thường
Con còn dong ruổi quãng đường bơ vơ
Trời ơi…non nước đơị chờ
Bỗng đâu tuyết lạnh phủ mờ …bến mơ…
Khói hương quằn quại ban thờ
Hướng về quê Mẹ lậy giờ biệt ly..
Hai mươi năm trước con đi
Xôn xao nỗi nhớ thầm thì thương mong
Công Cha nghiã Mẹ trong lòng
Ru con từng phút long đong xứ người
Hôm nay trời nắng xanh tươi
Mà sao bão tố quanh người Mẹ ơi
Xót xa ngửa mặt…than trời…
Trái tim ngàn dặm rã rời khát khao
Con về thăm Mẹ năm nao
Tuổi già,sức yếu, xanh xao nụ cười
Mẹ dạy con biết làm người
Ðói - no trong sạch dù thời hàn vi
Thương yêu,thân ái,từ bi
Nên xa…xa lánh những gì bất nhân
Lênh đênh như kiếp phù vân
Tình Mẹ muôn sắc trong ngần hào quang
Cho con hạnh phúc huy hoàng
Cho con đường nét mênh mang vị đời
Cho con hơi ấm tuyệt vời
Cho con phẩm giá muôn đời Việt Nam
Cho con sức mạnh đại bàng
Vượt qua biển lớn phũ phàng hiểm nguy
Cho con nguồn sống hồn thi
Cho con nhung nhớ những gì nước non
Những gì trọn đạo làm con
Những gì bùn rác ,vàng son….gọi mời
Cây cành nghiêng ngả…Mẹ ơi
Thiên thu Mẹ vẫn vẹn ngời dáng xưa
Phố phường, làng xóm, tiễn đưa
Ngậm ngùi thân quyến lệ mưa não nùng
Cơ quan đoàn thể… buồn chung
Bạn bè cũ mới chia cùng niềm đau
Thành tâm hương nến trước sau
Nhạc-thơ san sẻ vơi màu tóc tang
Cờ hoa rưng rức giăng hàng
Ðường xưa lối hẹp... thênh thang… tình người
Mẹ nơi chín suối ngậm cười
Linh thiêng phù hộ cho người trần gian
Con không về kịp chịu tang
Cúi đầu … xuống tóc… niệm ngàn: nam mô
Mong Mẹ siêu thoát dưới mồ
Cỏ xanh, đất ấm ,biển hồ quê hương
Bao nhiêu kỉ niệm yêu thương
Biến thành bất tử trên đường con đi
Xin Mẹ đừng nghĩ ngợi gì
Mẹ ơi…Ðừng nghĩ ngợi gì … Mẹ ơi …
Mẹ…ơi…

Vũ kim Thanh
R
Đăng nhập để trả lời
0
cho TS góp một bài cũng về cha như Kim Giang vậy

CHA

một gia đình có mẹ có cha
nhưng con chỉ biết rằng cha đi xa lắm
chẳng bao giờ con biết mặt cha....
.......chỉ thường hay đứng ngắm
hình của cha , mẹ để trên nóc bàn thờ

con ngu ngơ..con dại khờ
con nhớ lắm cha ơi ! con thầm gọi
nhưng cha mãi im lìm không tiếng nói
chỉ ánh mắt buồn âu yếm nhìn con

lớn lên rồi con biết mình không còn...
không có cha như những người bạn khác
con tủi hổ với nỗi buồn man mác
mồ côi, con nuốt lệ vào tim

giữa cuộc đời con như cánh chim
lẻ loi bay trong chiều nắng nhạt
con thèm có cha dạy bảo con hay trách phạt
để cánh chim con thêm sức mạnh bay cao

con biết rằng thật vô vọng khi ứơc ao
cha trở lại bên con che chờ
để đêm khuya..cha hiện về
con ngỡ...
nhưng chốc thôi cha biến mất
.....con mơ.....
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Điều ước cho Nhân Loại
-Trường Phi Bảo-

Thưở còn đi học cô giáo hỏi
Ai người quan trọng nhất đời tôi
Kiêu hãnh tự hào môi khẽ nói
"Trong tim chỉ có Mẹ tuyệt vời"
Nếu mang bạc vàng ra đánh đổi
Tôi chỉ xin một điều ước thôi
Mong những người con trên thế giới
Đừng ai phải chịu cảnh Mồ Côi!

3-3-2006


Điều ước của Bảo không biết có tham lắm không nhỉ? [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Thời Gian Ơi!
-Trường Phi Bảo-

Thời gian hãy vì tôi chầm chậm
Để Mùa Xuân không thể trở về
Và buổi Hoàng Hôn chưa kịp tới
Cho Mẹ ngồi hoan hỷ bên tôi
Mẹ một đời hy sinh vất vã
Lo áo cơm trăn trở đêm ngày
Tôi sợ lắm nhỡ thời gian trôi mãi
Mẹ không còn tôi biết sống với ai

3-3-2006



Đăng nhập để trả lời
0
MẶT TRỜI SẮP RỤNG *1
(Gửi VDN)

Có một trên đời chỉ mẹ thôi! *2
Giá xả thân con cứu nổi người
Hoàng hôn trực rụng tan trời đất!
Bóng Mẹ sắp rơi vỡ bể đời!!!
Mẹ gò gánh nặng mình không xẻ!
Mẹ cắn răng nuôi trẻ đáng người
Giờ sắp ra đi mà vẫn thế
Cứ nhẫn chịu mình...Mẹ! Mẹ ơi !!!

*1 Thơ Việt Dương Nhân
*2 Ý thơ Giác Văn Thạch

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NÓI VỚI CON GÁI


Này con gái chớ nghe lời đường mật
Của lũ bướm ong đang ve vãn nụ hồng
Nhưng nếu con tìm được kẻ thật lòng
Thì chớ bao giờ để vuột khỏi tầm tay

Mẹ biết con hay than vắng thở dài
Rồi khóc hận vì một ai đi mất
Cuộc đời rộng nhưng đôi khi quá chật
Để hiểu người, và hiểu chính bản thân

Khi biết yêu người ta thường cẩn thận
Bỡi chữ yêu thường lầm lỡ đa mang
Không khéo con lại chuốc phải lỡ làng
Mà xao xác mấy đêm tàn vàng võ

Mẹ từng trãi, nên lòng mẹ hiểu rõ
Cái hào nhoáng của những kẻ đa tình
Khi nụ hồng đã rã nhụy băng trinh
Thì bướm ong mặc tình vui với gió

Con gái mẹ, đức hạnh con vốn có
Tiếng thật thà hay méo mó tham lam
Hãy yêu người có công ăn việc làm
Hạng long bong chỉ khổ đời mai mĩa

Hạnh phúc do bàn tay con khéo tỉa
Sao ra hình, ra dáng vẽ mình mong
Chớ đèo bòng ít nhiều sẽ hoài công
Con bất hạnh, mẹ buồn thương nhiều lắm

Này con gái chớ vội vàng vói nắm
Mọi yêu thương từ trái cấm trời dành
Trường Phi Bảo

26-2-2006
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Tình và hiếu

Xin đừng bắt con phải chọn lựa
Giữa mẹ và người ấy
Lòng con sẽ đau như ngày mẹ sanh vậy
Bao hạnh phúc trong đời đều do mẹ cho con!

Mẹ là cảng chắn gió che chở cánh chim non
Người ấy như bờ bãi cho đời con ẩn dật
Sau cuộc hải trình con hiểu điều rất thật
Tận tim mình cần nơi chốn bình yên

Mẹ đừng trách, con trẻ điên
Đâu có ai yêu mà tỉnh trí bao giờ
Một lần thương không đếm hết dại khờ
Ngõ đường cụt chôn chân đời con gái

Người ấy đến với con mơ một ngày hái trái
Người ấy chưa đẹp lòng mẹ con biết phải làm sao (?)
Thà con vô cảm sẽ chẳng biết đớn đau
Và chỉ thế mới thôi không chọn lựa

Dù bây giờ hay một mai nầy nữa
Người ấy yêu con không được như tình mẹ
Con vẫn vui, tự hào đời thơ trẻ
Đã từng yêu và sống thật với mình
Trường Phi Bảo-
26-9-2004
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-06 02:17:12Huyền Băng>
Tâm tình của Con

Sau này con ước làm thi sĩ
Tô điểm cho đời chút cuồng si
Mẹ cười con khéo là mơ mộng
Thực tế mà khôn ngớ ngẩn chi

Mười sáu tuổi đời tươi như nắng
Con kết bạn cùng sao với trăng
Giá mà cỡi được tàu bay giấy
Dám con cũng lên thăm chị Hằng

Xoa đầu mẹ bảo con khờ khạo
Lo học hành ngoan mẹ thương nào
Nhưng con vẫn quyết làm thi sĩ
Đợi kiệu Hoàng Tử tới rước đi

Tuổi thơ con vui suốt bao mùa
Hồn thơ lai láng sớm lẫn trưa
Mẹ mang cơ cực tìm cơm áo
Mong mỏi đời con được ấm no

Lần đầu ưu buồn vương khoé mắt
Thơ con chẳng có báo nào đăng
Mẹ ủi an con nên cố gắng
Thi nhân tay trắng, nghiệp nhọc nhằn

Trời ơi trán mẹ đầy vết nhăn
Trời ơi, con phát giác muộn màng
Tóc mẹ hiện nguyên một màu trắng
Vĩnh viễn đời con tiếng ăn năn

Trả hiếu làm sao đặng vuông tròn
Tình mẹ bao la tựa trời non
Nhỡ mai có làm nên sự nghiệp
Vui vẻ gì khi mẹ không còn.
Trường Phi Bảo-
27-2-2006
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
MẸ ƠI


Con tìm về với mẹ con
Để nghe mẹ mắng rồi đòn thật đau
Quê nghèo hai bữa cháo rau
Con đây chỉ nhớ đèn màu phố hoa

Con về con tưới luống cà
Để hiểu sợi tóc mẹ pha bốn mùa
Con về ăn bát canh cua
Để con sống lại vị chua đất nghèo

Đất nức nẻ mưa không gieo
Trơ cằn sỏi đá cánh bèo chết khô
Con về sống lại ngây ngô
Giấc mơ ngày ấy điểm tô xóm làng

Mẹ ơi đứa trẻ hoang đàng
Xin mẹ hãy phạt trăm ngàn tội con!




00000000000000000000000000000000000000000



CÁNH CHIM MẸ



Cánh chim mẹ cả đời ghánh giông bão
Vượt ngàn xa mưa gió bởi con yêu
Mỏi cánh đường bay ánh mắt vương chiều
Tiếng kêu lạc gió kiếm con ngàn lối

Đâu thiên đường? đâu người nên tội?
Nỡ xa tổ ấm - hạnh phúc gãy đôi
Ở phương nào đó chốn xa xôi
Mong chim non sẽ kiếm tìm nơi có mẹ

Tình yêu bao la muôn đời vẫn trẻ
Chẳng đổi thay lòng mẹ vẫn đong đầy
Như thác gọi, như trời cao biển rộng
Dù tháng ngày tóc nhuộm áng mây bay...

Xin chia cùng người một chút đắng cay
Một nỗi lòng, một niềm riêng mong mỏi
Thiên lý ở đâu? gần? xa vời vợi?...?
Xin nghe giùm ngấn lệ một lời xin.
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
MẸ



Mẹ mang câu hát đậm quê hương
Mẹ ghánh gian nan mọi nẻo đường
Mẹ dệt xuân con bằng tuổi trẻ
Mẹ nuôi con lớn bởi yêu thương
Mẹ rơi lệ lúc con đầm ấm
Mẹ dịu dàng khi con nợ vương
Mẹ biết không Con yêu mẹ lắm
Mẹ - tình yêu biển rộng phi thường
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
HẠNH PHÚC KHI CÓ MẸ


Bước chân chập chững khởi đầu trong cuộc sống
Hiểu được rằng gian khó biết bao nhiêu
Bước tiếp theo
Ta hiểu được bao điều
Thì đã lỡ tuổi xuân rồi chẳng biết...

Trong tình yêu muôn đời là bất diệt
Của lời mẹ ru hát buổi sơ đầu
Dù gần bên
Hay ở bất cứ đâu
Mẹ vẫn mãi là bến bờ yêu dấu

Nuốt đắng cay
Chẳng ai nào hiểu thấu
Con trở về kí ức thuở xa xưa
Ngày đầu tiên con đi - Mẹ tiễn đưa
Làm sống lại trái tim gầy sóng gió

Con đã khóc phải đâu vì khốn khó
Mà vì con hiểu mẹ được thêm nhiều
Trong cuộc đời con mẹ đã thương yêu
Bằng tất cả nhọc nhằn trên vai mẹ

Mẹ, mẹ ơi
nghe con thỏ thẻ
Mẹ là bầu trời
Là mái ấm đời con
Dù bước chân xa, năm tháng hao mòn
Con mãi hạnh phúc
Vì con còn có mẹ!
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-10 22:21:23Thụy Hồng>
Mẹ.


Chiều nay ngồi bên mộ Mẹ
Nắng vàng trải sợi lưa thưa
Khói hương cay nồng đôi mắt
Nhớ Mẹ biết mấy cho vừa

Chào đời từ thuở xa xưa
Đầu tiên là Mẹ trong mắt
Một đời dày công vun đắp
Hạnh phúc gia đình , chồng , con

Mẹ nhường cho con miếng ngon
Miếng dở Mẹ dành hết cả
Chắt chiu , tay hòm chìa khóa
Tảo tần một nắng , hai sương

Con lớn dần trong tình thương
Của Mẹ mà nào hay biết
Tuổi trẻ bồng bột , bướng , ương
Vùng vằng mỗi khi Mẹ mắng

Trả treo những lời cay đắng
Biết đâu gieo nỗi buồn đau
Mẹ đau niềm đau sâu lắng
Nỗi buồn chảy ngược vào tim

Đời vẫy gọi con đi tìm
Tương lai trên đôi chân bước
Đêm đêm Mẹ thầm nguyện ước
Cho con vững bước trong đời

Mẹ mong con được nên người
Mong con mình đừng trượt ngã
( Mẹ ơi ! Thương Mẹ nhiều quá
Mẹ biết đời lắm chông gai . )

Con đi đáp phận làm trai
Xông pha trong làn bom đạn
Quê nhà Mẹ hằng cầu khấn
Yên lành , con về nay mai

Mẹ vẫn mở rộng vòng tay
Đỡ nâng khi con vấp ngã
Mẹ vui khi con hễ hả
Mẹ buồn khi con suy tư

Con chia tình cảm riêng tư
Quắt quay nỗi niềm trong , đục
Mẹ mong con mình hạnh phúc
( Tình yêu nào phải một ngày )

Con đi một quãng đời dài
Luôn có Mẹ đi bên cạnh
Chỉ bảo những điều nên tránh
Những điều phải của người xưa

Con mãi toan tính hơn thua
Trong cuộc đời nhiều ngang trái
Một ngày , giật mình nhìn lại
Tóc Mẹ tựa mây trắng bay

Thời gian nào có chờ ai
Vô tâm , con như người lạ
Mẹ ơi ! Hy sinh tất cả
Tình Mẹ không bến , không bờ

Với Mẹ con vẫn còn thơ
Của Mẹ những ngày xưa cũ
Làm sao con đền đáp đủ
Tình thương Mẹ tựa biển trời

Nay con đã được nên người
Chữ hiếu con chưa kịp trả
Âm , Dương cách chia đôi ngã
Đời Mẹ giờ đã bình yên

Ôi ! Niềm ân hận triền miên
Cắn ngập lòng con ray rức
Trong những đêm dài thao thức
Thấm thía hai chữ Mồ côi

Con có nhiều thứ trong đời
Mẹ thì con chỉ có một
Đâu còn để con thưa thốt
Nhớ hoài hình bóng Mẹ yêu

Nghĩa trang cô quạnh , buồn hiu
Chiều phủ dần lên mộ chí
Mẹ có nghe con thủ thỉ
Đêm về Mẹ lạnh lắm không ?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-11 16:53:42Donghoa>
Mẹ hiền yêu dấu
Đông Hòa


Tôi sinh ra lớn trong dòng sữa mẹ
Bầu vú nuôi tôi lớn cạnh bờ tre.
Lòng tôi sao nhớ vào hè năm ấy
Mẹ tôi ngồi lẫy tóc dưới bờ trăng

Ôi ! nhớ sao tình mẹ tôi yêu dấu
Chắt từng dòng sữa ngọt ơn sâu
Nuôi con khôn lớn dù dâu bể
Vì con thơ mẹ gian khổ cơ cầu

Tóc mẹ tôi đầu thu nay trắng tuyết
Vội tàn phai năm tháng chiết lời ru.
Mẹ ru con từng đêm không ngừng nghỉ
Mặc cho đời dù thay đổi chia ly

Tôi lớn lên ghi niềm yêu thương ấy
Nên trong lòng đau vấy lúc mẹ đi
Trên nơi kia thắm thiết đoá trà my
Mẹ tôi vì con hy sinh muôn đời

Tôi lớn lên vơi rồi giòng sữa mẹ
Nhớ từng giờ khi nhỏ vuốt ve tôi
Tôi khóc vì ngày trôi qua sao sớm
Mẹ đi rồi ai đơm áo cho tôi

Rồi ngày trôi , mẹ tôi không còn thấy
Di ảnh buồn , lòng trẻ khóc trong tim .
ĐH
09.2005

Tôi không phải là một người con tròn chữ hiếu ! Vì sao ư.... Khi Cha Mẹ tôi qua đời tôi chẳng làm được gì cho ước nguyện của ông bà , cho đến khi sau này tôi mới làm được chút ít bằng việc làm thơ và viết văn. Cha tôi rất giỏi Pháp ngữ và nôm. Khi còn sống ông thường bảo tôi nên làm thơ đường , tôi nói không thích và không muốn làm do vậy cho nên bây giờ tôi mời chập chững làm dù rằng tôi làm thơ không thua bất cứ ai về mọi phương diện , nhưng tới thơ đường thì ngã mũ.....xin xá ! Khi mẹ tôi qua đời bà rất mong tôi , nhưng tôi thì chả làm được gì ( Khi ấy rất nghèo ) Cha tôi cũng vậy ! Tôi cũng chẳng được tích sự gì , chỉ có rằng bị sốc quá vì ông ra đi đột ngột , đau buồn tôi ăn lạt suốt ba năm ròng ( Thường nhật 365 ngày tôi không ăn lấy một ngày ).Khoảng ba tháng nay tôi bắt đầu làm thơ và viết văn tất cả vì ước mong của cha mẹ khi còn sống......âu ! Mưa trời rơi xuống chứ có ngược được đâu......đành trách số phận mà thôi !DH
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
CHA CON Và QUÊ HƯƠNG
Đông Hòa


Cha tôi đã có một thời trai trẻ
Bỏ phòng the theo tiếng gọi non sông
Mỗi chiều đông thương đồng lúa chín
Có mẹ già tựa cửa chờ chinh nhân

Cha tôi đi lần ngày xưa chinh chiến
Trên bưng biền năm tháng chẳng đoàn viên
Tóc mẹ tôi ngày xưa nay đã trắng
Bởi từng mùa như bà đếm từng trăng

Tóc mẹ tôi ngày xưa nay vẫn trắng
Thương chồng xa cách mấy mùa măng
Đứa con xưa đã lớn giăng thử thách
Cũng trí dũng hiên ngang không sống thừa

Vì quê hương núi sông cha chưa biết
Trong lúc hành quân biền biệt nơi xa
Được tin cha vừa mất u uất lòng
Cha tôi đã hy sinh chẳng vì mình

Rồi từng trăng chờ con mình mẹ đón
Như những ngày non mẹ đứng chờ cha
ĐH
09.2005

Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ HỐI
Đông Hòa


Sắp đến mùa đông trời rất lạnh
Nhớ mẹ già trong áo mỏng manh
Tranh đơn chiếc vách thưa luồn gió
Từng chiều mòn vàng võ đầy vơi.

Đã mấy trùng khơi chưa vơi nhớ.
Dáng mẹ xưa , ôi ! những ngày thơ
Tóc điểm sương khói mờ đôi mắt
Chân tay run ai dắt bước chân.

Tôi chợt khóc bâng khuâng thương nhớ
Nhớ ngày xưa bé nhỏ ngây thơ
Hai mùa mưa vất vả từng giờ
Chờ năm tháng trong niềm hy vọng.

Hy vọng ấy đeo chân mẹ mãi
Mong từng ngày dù có đổi thay
Nuôi con thơ vươn lớn hình hài
Mai sẽ lớn vinh thân giúp nước .

Nhưng thời gian đi không nói trước
Thước trời đo cho số phận con
Sự nghiệp kia con chẳng làm tròn
Để đáp trọn thâm tình mẫu tử .

Mẹ ơi ! thương yêu người từ mẫu
Mẹ đi rồi sầu thảm biển dâu
Giọt lệ đâu ! đau xót vô cùng
khi thương nhớ não nùng khôn xiết .

Khi ngồi đây lời tay con viết
Xiết nỗi lòng trung hiếu đa mang
Con oán than khi lỡ vận rồi
Đành thôi để kiếp sau đáp trả .
ĐH


Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ MẸ NGÀY XUÂN
Đông Hòa


Mẹ ơi ! Ngày ấy nay vẫn còn đây
Lời son ấy đã dạy lúc còn non
Vẫn nhớ mãi ! còn ghi nhớ mãi
Dù bây giờ mẹ khuất bóng thu phai .

Ôi nhớ thay ! Lời người tôi yêu dấu
Suốt canh trường ai thấu nổi lòng tôi
Nhớ mẹ tôi từng đêm ngồi thức đợi
Một đứa con nơi chinh chiến trở về .

Tôi trở về trên người đầy thương tích
Vết thời gian ! Rã rích nổi niềm đau
Mẹ không còn ! Tôi nào thấy mùa xuân
Chỉ buâng khuâng nỗi nhớ đếm từng ngày .

Ôi tấm thân ! nay mang đầy thương tích
Mang niềm đau sau mấy thu qua
Biết làm sao khi bóng ngã mây chiều
Không thấy mẹ lòng nhiều thương xót .
ĐH
11.2005

Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Vịnh : CHỮ HIẾU
Đông Hòa


Phận làm con chữ Hiếu phải suy
Vì công đức sinh thành dưỡng dục
Khi còn nhỏ ẵm bồng sữa Mẹ
Lúc lớn lên chí hướng lời Cha .

Mang dũng khí sa trường nợ nước
Bước về nhà Hiếu tạ song thân
Mới Hay ! thân trai nòi giống Việt
Một lòng trinh vì nước vì nhà .

Ấy ! chữ son làm con phải hiểu
Học Hiếu Lễ đễ biết tôn thờ
Mai khi thành danh sự ở đời
Cũng phải lấy đây làm cột mốc .

Dốc trọn đạo tiếng đời muôn thuở
Người ngợi ca hai chữ hiếu trung
Cho nên sống ! cũng thường phải nhớ
Khi chết đi ! danh rạng sáng ngời .

Đông Hòa

Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-12 11:52:01Donghoa>
Chờ cha ngày chiến thắng
Đông Hòa


Nhớ mẹ ngày xưa đón gió ngâu
Bên bờ Ô thuớc nặng những sầu
Thời cha chinh chiến mang niềm nhớ
Giờ mẹ cô đơn gói chữ sầu
Cuối nẻo chân mây người có biết
Đầu khuya gót nguyệt ai hay đâu
Đơn thân có dáng xa chờ đợi
Chiến thắng cha về quyện bóng trầu
ĐH
12.03.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-26 07:53:39Huyền Băng>
Mẹ Chờ
Đông Hòa

Mẹ tôi có mái tóc thơm hương
Mẹ gỡ chờ mong ngóng cuối đường
Mẹ đoán cha về mang sắc thắm
Mẹ mơ người đến nói lời thương
Mẹ buồn khóc để vơi câu oán
Mẹ nhớ gượng cười nặng giọt vương
Mẹ sẽ trọn đời câu chung thuỷ
Mẹ rằng có đợi cũng tầm thường
ĐH
11.03.06
r
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-26 07:50:57Huyền Băng>
MẸ !

Con về với Mẹ đêm nay
Lần xoa lưng Mẹ, Mẹ gầy quá thôi
Thơm thơm thoảng vị mồ hôi
Vương mùi sữa Mẹ cái hồi nuôi con
Thịt da sao nỡ hao mòn
Vì mưa vì nắng vì con những ngày!

Mẹ ơi lệ ứa bàn tay...
Sợ con lo Mẹ lại xoay lưng về
Môi đặt vào trán con, nghe:
- Đầu con nóng nóng, có gì đau không?!
Thương con, lo choán hết lòng
Thân già sao Mẹ cứ vòng cứ vo
Chẳng theo con cái phụng thờ
Quẩn quanh quê, đốt nhang chờ Cha con !
Để quên cái nét tươi giòn
Cái xoan xế tuổi vẫn mòn mắt ai
Trong con Mẹ đẹp nhất đời!
Cho con lòng Mẹ biển trời yêu thương!

Kim Giang
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-26 07:51:52Huyền Băng>
RU CON

Chiều rơi gió thoảng vọng ru lơi
Kẽo kẹt võng đưa tiếng ạ ời
Dáng mẹ tay buông làn tóc xỏa
Con thơ mắt nhắm nhoẻn môi cười
Ngọt ngaò dòng sữa con khôn lớn
Tơi tả aó cơm mẹ nhọc đời
Trường học con đi , đời mẹ bước
Ví dầu cầu ván đóng đinh..ơi


r



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Donghoa

Mẹ Chờ
Đông Hòa

Mẹ tôi có mái tóc thơm hương
Mẹ gỡ chờ mong ngóng cuối đường
Mẹ đoán cha về mang sắc thắm
Mẹ mơ người đến nói lời thương
Mẹ buồn khóc để vơi câu oán
Mẹ nhớ gượng cười nặng giọt vương
Mẹ sẽ trọn đời câu chung thuỷ
Mẹ rằng có đợi cũng tầm thường
ĐH
11.03.06
r

Mẹ 2
-Trường Phi Bảo-

Mẹ tôi bốn mươi lăm mùa xuân
Mẹ chẻ yêu thương phút tần ngần
Mẹ tóc đen dài nhung óng mượt
Mẹ nghèo lam lũ cực tấm thân
Mẹ đón cha về giữa đêm khuya
Mẹ vá áo chồng, lệ đầm đìa
Mẹ dỗ giấc con "bình yên nhé!"
Mẹ hạnh phúc cừơi chẳng cách chia

9-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Tôn Nữ Thảo My kính chào qúy vị
Bạn bè thân thương mới cũ tình đầy
Căn nhà My mới tậu hôm nay
Nâng chén chung vui ngày hạnh ngộ

Hôm nay là ngày My ghi nhớ
Mỗi bước chân bỡ ngỡ thương yêu
Mà đã nghe nồng ấm thật nhiều
Cùng ai đó trên nhịp cầu mới nối.
Thảo My
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Donghoa

Chờ cha ngày chiến thắng
Đông Hòa


Nhớ mẹ ngày xưa đón gió ngâu
Bên bờ Ô thuớc nặng những sầu
Thời cha chinh chiến mang niềm nhớ
Giờ mẹ cô đơn gói chữ sầu
Cuối nẻo chân mây người có biết
Đầu khuya gót nguyệt ai hay đâu
Đơn thân có dáng xa chờ đợi
Chiến thắng cha về quyện bóng trầu
ĐH
12.03.06


Mẹ Ngày Xưa
-Trường Phi Bảo-

Thương mẹ ngày xưa dõi bóng câu
Chinh chiến người đi biệt giang đầu
Giọt lệ xót đau đời thôn nữ
Mối tình theo cát bụi chìm sâu
Mẹ mang dỡ dang bứơc qua cầu
Nỗi buồn vương màu áo cô dâu
Tới nay chừng hai chục năm lẽ
Mà niềm thưong cũ chửa nhạt mầu

9-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 04:25:46Nguyen Thi An Giang>
Mẹ

Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con.
Mẹ là gương sáng tấm lòng son
Mẹ vừng nhật nguyệt soi muôn lối.
Mẹ suối nước trong lúc lỡ đường
Mẹ dắt dìu con khi lạc bước
Mẹ là chỗ tựa lúc cô đơn
Mẹ giòng sữa ngọt nuôi con lớn
Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con
Trần Mạnh Hùng

MẸ ƠI

Mẹ kính yêu mẹ của chúng con.
Mẹ ơi ! con nhớ những đêm đông.
Mẹ ngồi đan áo khi đông đến.
Mẹ thức chăm con trọn giấc nồng.
Mẹ đã quên rồi son phấn nhạt.
Mẹ vui cùng trẻ má ươm hồng.
Mẹ ơi con nói, con yêu mẹ.
Mẹ kính yêu. Mẹ của chúng con
Trần Mạnh Hùng

MẸ TÔI

Mẹ một đời đầu tăm mặt tối
Mẹ làm dâu " bá tánh ' nhà chồng (*)
Mẹ quần quật suốt đêm về sáng
Mẹ ngược xuối đầu ngõ cuối thôn
Mẹ khóc âm thầm cho số phận
Mẹ vui lặng lẽ cạnh chồng con.
Niềm mơ của Mẹ đàn con nhỏ.
Mắt Mẹ hân hoan tựa ánh hồng
Nguyễn Thị An Giang

(*) bá tánh = trăm họ
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
Kính Gởi quý bạn văn hữu trong và ngòai Văn Đàn Xướng Họa vn thuquan

Thật là bất ngờ và cảm động khi được các bạn hưởng ứng phóng họa " Nuôi con mới biết lòng cha mẹ" để kính dâng lên cha mẹ nhân ngày lễ Vu Lan sắp đến, tuy rằng thời gian khoảng 5 , 6 tháng nữa mới đến ngày lễ , tôi nghĩ rằng khoảng thời gian này không dài lắm đâu nếu chúng ta thực hiện độ 150 bài thơ Đường hoặc các [color=#0000FF]thể thơ khác ( Lục bát, Tứ Tuyệt, Tự do, thơ 8 chữv.v.v )để in thành sách nói lên tấm lòng biết ơn của con cháu với bậc sinh thành, và quyển sách này đến tay các bạn trước ngày lễ. Mong các bạn giúp một tay

Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-11 13:08:26Huyền Băng>
Ngày giỗ mẹ,

Hôm nay ngày giỗ mẹ
con bận bịu nên quên!
Giật mình con chợt nhớ
Con vội thắp nến lên...

Đốt nhang trầm con khấn
Nguyện cùng với bề trên:
Xin ban xuống hồng ân
Xóa gội bao tội đời
Thiên đàng ngàn ơn phúc
Đón mẹ vào thảnh thơi.




Mẹ tôi,

Tôi không thể nào quên
Ánh mắt của mẹ hiền
Như hai vì sao sáng
Dẫn tôi đường mông mênh.

Mẹ tôi gầy guộc nhỏ,
Ít nói và ít cười.
Có lẽ vì quá khổ!
Tâm sự đầy không vơi?

Mẹ tôi thường nhìn tôi,
Ánh mắt buồn tha thiết
Tôi biết người thương tôi
Nhưng cảnh đời vất vả
Tôi chỉ nhìn lại thôi.

Những ngày tháng cuối đời
Trí bà hơi lẩn thẩn,
Bà quên hết bao người ...
Nhưng bà không quên tôi.

Mẹ hiền, mẹ hiền ơi
Mẹ ở đâu giờ nhỉ
Con muốn gặp chút thôi
Con có lời tâm sự
Nói cùng mẹ, mẹ thôi!

Mẹ hiện thân chính trực,
Mẹ là mẹ công bằng
Mẹ dạy con ngay thẳng
Mẹ hướng con yêu người
Mẹ ghét điều gian dối
Mẹ hiền, mẹ của tôi.

HB
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-11 04:59:37Donghoa>



U hoài
Đông Hoà


Tôi yêu quê tôi có ánh trăng vàng ngẩn ngơ
Từng đêm chiếu sang bờ đê
Ru hồn theo suy nghĩ
Về chuyện người đi

Tôi đi chinh chiến xa rời làng quê
Xa mái tranh nghèo lê thê
Nơi mẹ yêu tháng đợi năm chờ
Đứa con về lại trong ngày đoàn viên

Nhưng hõi ơi ! Khi mùa xuân đến
Tôi trở về lại không thấy mẹ
Mẹ của tôi , giờ nay khuất núi
Đứng bên hè , nước mắt rơi

Ôi thời gian , hỡi
Sao chia lìa một tình thương
Mà từng ngày vấn vương
Để âu sầu trút trong nén hương

Mẹ ơi ! Xin người yên nghĩ
Một giấc hè trôi vào thiên thu
Mai đây thanh bình sẽ đến
Con về bên mộ mẹ
Kễ lời mong
DH
11.04.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Ngọt Ngào Đôi Mắt Mẹ

Con ôm bản tính trẻ dại bước vào đời
Con làm những gì mình cho là đúng
Con làm những gì mình thích
Con nào biết được
Con như thiêu thân lao vào đêm tối
Ngông cuồng
Ngạo mạn
Để rồi, lệ mặn môi mẹ ướt mảnh trăng khuya cho mỗi lần con vấp ngã
Con trườn mình vào cô đơn
Cố dấu cảm xúc
Và giọt nước mắt
Tự gặm nhấm nỗi đau một mình
Dẫu cố tình trốn chạy
Nhưng ánh mắt sáng như vì sao đêm
Lấp lánh ngời ngời
Hai chữ : Chở che !

Đỗ Ngọc


Vẫn không muộn cho con nhận ra, gia đình là tất cả. Mẹ ạ ! Con sẽ về...
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-19 08:11:48Huyền Băng>
Mẹ Là Tất Cả

Thuở ấy, đời Mẹ phong ba, té ngựa
Mẹ còn xuân. Con lại quá bé thơ
Mẹ định sang thuyền. Con tuổi dại khờ
Nên thù ghét bướm vờn loanh quanh Mẹ.

Từ tuổi mộng, xuân xanh mùa hoa nở
Bướm ong vờn, con thương Mẹ vô biên
Con trở về, với tâm tánh diệu hiền
Mẹ vĩnh viễn không còn bên con nữa.

Mẹ là tất cả, là bầu sữa ngọt,
Là suối nguồn trong, con lội, con bơi
Nhưng bây giờ Mẹ đã xa con rồi...
Lòng tưởng nhớ nghẹn ngào, xin chúc Mẹ :

Chúc Mẹ đi được yên lành
Vào nơi đất Phật nhặt cành Vô-Ưu
Chúc Mẹ giấc ngủ như ru
Nhẹ nhàng trong cõi thiên thu tuyệt vời.

Việt Dương Nhân

r

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»