📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Bạch Loan

89 trả lời, 12.219 lượt xem — Trang 3 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 16:56:36Viet duong nhan>
Trích đoạn: bachloan

Từ Đó


Từ sông núi khuất chân trời
Tiếng con quốc lạc kêu hoài chân mây
Biển hờn khói sóng trùng vây
Lối về rêu phủ, cỏ cây lặng buồn

Từ cơn chớp bể mưa nguồn
Sơn hà xao xác nỗi buồn từ ly!

Bạch-Loan





Không Đề
-Trường Phi Bảo-

Người đi bỏ khắp nẻo đường
Bỏ phố, bỏ cả yêu thương cuối trời
Việt Nam thiếu vắng anh rồi
Từ khi lẻ bạn tim tôi lạnh lùng

Giờ người xa cách nghìn trùng
Hai phương trời có cùng chung nỗi buồn.

17-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Về

Tôi về
ngắm vạt áo bay
Ngắm dòng sông cũ
ngắm đài trang xưa

Tìm về
phố cũ hiên mưa
Chợt nghe trong gió
hương xưa ngậm ngùi


Bạch-Loan



Đăng nhập để trả lời
0
Hiên Xưa


Em về
ghé mái hiên xưa
Tường rêu lá phủ
cơn mưa
nhạt nhoà

Đưa tay
hứng mảnh mưa sa
Nghe từng hạt máu
vỡ oà
trong tim

Bạch-Loan




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-25 02:30:31Viet duong nhan>
Tàn Thu


Mưa rơi trên cành thu muộn
Gió chiều hiu hắt hiên tây
Mây giăng nửa trời xứ lạ
Tha hương thắc thỏm từng ngày

Ngồi nhìn sa mù giăng mắc
Thu tàn nỗi nhớ dâng cao
Thẩn thơ đôi dòng vụng dại
Chừng như bé bỏng năm nào

Tàn thu đất trời áo não
Bồi hồi chạnh nhớ quê xưa
Đường về mưa giăng lá đổ
Chia nhau chút ấm hiên mưa

Tàn thu sông trôi hờ hững
Ngàn lau xao xác gầy hao
Có ai về miền cố quận
Chia nhau một ít thương đau

Tàn thu hồn theo nhịp sóng
Đôi bờ vỗ suốt đêm thâu
Bơ vơ trăng gầy soi bóng
Đợi ai sóng đã bạc đầu?

Bạch-Loan


R
Đăng nhập để trả lời
0
Bất Chợt


Chiều nay ra phố xứ người
Nhìn trời bảng lảng, nghe đời bơ vơ
Bên hiên phố, có ai chờ ?
Giật mình đứng ngóng ngu ngơ bên đường

Ô kìa, nào phải Sài gòn!
Tìm đâu tiếng guốc khỏ giòn bên hiên
Tìm đâu dáng nhỏ dịu hiền
Tìm đâu áo trắng bên thềm Trưng Vương

Sàì Gòn chín nhớ mười thương
Mai về đốt lại nén hương đã tàn !


Bạch-Loan


Đăng nhập để trả lời
0
Sông Xưa

Xa nhà ngồi nhớ sông xưa
Nhớ con nước nổi, hàng dừa nghiêng che
Nhớ trưa vắng, nhớ nắng hè
Nhớ dòng nước trắng, chiếc ghe giữa dòng

Bao giờ biển lặng, trời trong
Trở về quê cũ tắm dòng sông xưa!

Bạch-Loan






Đăng nhập để trả lời
0
Phố Gọi

Này anh phố gọi ta về
Công viên còn đó hẹn thề còn xanh
Chim còn ngơ ngác trên cành
Liễu buồn đứng rũ lá xanh đợi người
Lối xưa sỏi đá ngậm ngùi
Hàng me đứng ngóng bên đời lao lung

Anh đi phố lặng vô cùng!

Bạch-Loan











Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-26 20:25:49Viet duong nhan>
Lang Thang Phố Lạ


Chiều lang thang phố lạ
Chợt nhớ về thành đô
Một thuở nào vụng dại
Những buổi chiều thẩn thơ

Chiều lang thang phố lạ
Chợt nhớ con đường xưa
Hàng me dài lá biếc
Đón đưa người trong mưa

Chiều lang thang phố lạ
Nhớ quán nhỏ bên đường
Điệu nhạc nào thân ái
Lòng còn mãi vấn vương

Chiều lang thang phố lạ
Chợt nghe đời bơ vơ
Nhớ những chiều muà ha.
Bên góc phố ai chờ

Chiều lang thang phố lạ
Chuông giáo đường ngân vang
Ru nỗi đời luân lạc
Lời kinh cầu bâng khuâng

Chiều lang thang phố lạ
Nhớ ngày nào đôi mươi
Ngưởng cửa đời bở ngở
Giờ mấy lần đôi mươi !?

Chiều lang thang phố lạ
Chợt cay mắt nhớ nhà
Đường đời chia trăm ngã
Quê nhà xa thật xa !

Bạch-Loan


R
Đăng nhập để trả lời
0
Khung Trời Kỷ Niệm

Em đứng đó mang nỗi buồn trong mắt
Mối ưu tư trên vầng trán bơ vơ
Tuổi hoa niên đã một thời phong kín
Ước mơ gì trong giấc ngủ hoang sơ ?

Theo mây trắng chim bay về dĩ vãng
Anh miệt mài trong kiếp sống đi hoang
Trang thơ nhỏ vẫn nhạt nhòa gió cát
Cuộc tình buồn đã vổ cánh lang thang

Cơn mưa chớp do mây trời mang đến
Nước ngược xuôi rồi cũng chảy về nguồn
Em đứng đó tủi hờn một số kiếp
Đưa tình buồn vào tận bến sông thương

Trong giấc ngủ thơ anh về báo mộng
Ta đưa nhau vào cõi sống ngây thơ
Em đứng đó bên khung trời kỷ niệm
Đợi chờ anh từ cõi nhớ cô sơ


Bạch-Loan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-01 17:58:02Viet duong nhan>
Tình Xa

Anh đứng đây thẩn thờ trong vắng lặng
Nhìn mưa rơi, nhung nhớ bỗng hiện về
Em ở đó những hoàng hôn tắt nắng
Có mơ về vùng quá khứ đam mê ?

Mưa tầm tả gợi lòng sầu trăm mối
Em đâu đây mà xa cách muôn trùng
Ta chung mộng nhưng tình không chung lối
Giữa chúng mình là khoảng cách mênh mông.

Bài thơ nhỏ vẩn nồng nàn tha thiết
Nhưng cuộc tình diệu vợi ngút ngàn xa
Bước phiêu lảng nặng cơn sầu da diết
Và biển lòng mưa chớp dậy phong ba

Trong giấc ngủ hồn đi vềcỏi mộng
Ngây thơ vào kỷ niệm tuổi hoa niên
Em chợt đến như thiên thần hiện xuống
Và cuộc tình huyền diệu đến thiêng liêng!

Bạch-Loan

R
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
Từ Ly

Tôi về qua dốc sương mù
Nhìn thung lũng lạnh ưu tư mấy đời
Núi gầy bóng ngả chơi vơi
Chòm mây thượng cổ ngóng trời thiên thu

Từ em thay áo tạ từ
Cây ngơ ngẩn đứng, đá ngu ngơ buồn
Bên trời gió hú mưa tuôn
Chợt nghe nhức nhối nỗi buồn từ ly !

Bạch-Loan

Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
Lối Về


Cô liêu lố i cũ tôi về
Cây cao rợp bóng sơn khê chậ p chùng
Nhà ai khói toả mông lung
Bên kia núi biếc một vùng tiêu sơ

Lũng xa đàn ngỗng ngẩn ngơ
Liu riu gió thoảng ru bờ liễu xanh
Ngước lên chim giởn trên cành
Ngó qua, đôi sóc loanh quanh cộ i tùng

Chợ t nghe trong cõi vô cùng
Tiếng con chim lạc lao lung gọi đàn .

Ba.ch-Loan

Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
Lối về...em chờ!

Lối về anh ngại cô liêu
Lòng em vời vợi chín chiều trông mong
Đường trần những khúc long đong
Anh đi... em ở, bên song lạnh lùng

Bao cơn sóng gió bão bùng
Vườn hoang, nhà trống... chập trùng mê man
Anh còn nhớ lối- "đàng-quan"
Rẽ sang ngã trái, mai vàng- nhà ta

Đêm này anh có mộng say
Qua cầu một bận đưa tay... em chờ???

* hết bịnh chưa tướng quân?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 04:37:03Viet duong nhan>
Cám ơn MT ghé thăm và để la.i thơ. BL vẫn chưa khoẻ hẳn, nhưng đở hơn nhiều. Post lại bài thơ cũ, đọc cho vui nha.

Mến,
BL

0000000000

Đêm Đã Khuya



Nửa đoạn đường trần tôi gặp em
Trời đang mưa chớp bỗng êm đềm
Đời nghe rạo rực ngàn xao động
Vũ trụ tưng bừng hoa nở đêm

Em đến từ đâu những cảnh xưa ?
Tâm tình sâu thẳm suốt trang thơ
Mùa thu em gởi vào trang chử
Tôi bỗng lạc loài trong cõi mơ

Dòng chữ long lanh ánh nguyệt buồn
Lời thơ dào dạt nỗi niềm thương
Em đi tóc ngắn tôi ngồi lặng
Dĩ vãng hiện về cõi viễn phương

Buổi tối thẫn thờ với gió, trăng
Tên em tôi gọi rất âm thầm
Nụ cười che kín đôi dòng lệ
Em hỡi, đêm về lạnh gối chăn.

Nửa đời sương điểm mái đầu xanh
Dâu bể vùi sâu giấc mộng lành
Em đến êm như làn nắng mới
Xuân tình chớm nụ rất mong manh

Rồi đây trong những giấc hoa niên
Ta dẫn nhau đi bỏ xứ phiền
Trang điểm ân tình hồng cõi mộng
Đôi lòng phơi phới giấc mơ tiên

Năm ngón bàn tay toả dạ hương
Gặp em một tối thật hoang đường
Dìu nhau trên nẻo đường năm cũ
Tuổi mộng quay về. Em cũng thương !

Ánh mắt lặng buồn nét ca dao
Trăng tàn u uẩn giữa nghìn sao
Em đi nếp áo gầy như liễu
Tôi đứng vời trông, bỗng nghẹn ngào

Tôi sẽ đi về với cảnh xưa
Buồn như tuổi dại thuở hoang sơ
Phương xa tóc ngắn sầu cô quạnh
Em nhớ gì không? -- Đêm đã khuya!

Bạch-Loan







Bạch Loan bệnh gì thế ? Chúc BL sớm bình phục nha !
: Bài thơ đưa vào TV :
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 02:52:14Viet duong nhan>
Dòng Thư Cho Bạn

Bấy lâu ta dạo vườn thơ bạn
Dập dìu, nhộn nhịp bóng thi nhân
Hồn nghe ngây ngất ngàn hương thắm
Ngỡ rằng tri ngộ phút vô ngần

Kỷ niệm chia nhau thời tuổi dại
Nào hay âm hưởng đã chia phân
Ai mơ một khoảng trời sao đỏ
Ta còn yêu lắm mảnh trăng vàng

Nghiêng ngã lạc vào giữa trận thơ
Ta yêu trăng lắm để ai ngờ
Hận còn đậm nét dòng thơ lạc
Như chừng sôi sục đến thiên thu!

Thương ai mơ bến bờ không tưởng
Quên hẳn màu trời cũ tang thương
Ngơ ngác trong đêm vô định hướng
Hay đã say mèm mộng đế vương ?

Ta về ôn lại dòng kinh sử
Mài kiếm đêm trăng quyết đợi chờ
Đêm nay ta đốt dòng thơ đỏ
Ơi hỡi, hồn thiêng chứng giám cho !

Bạch-Loan

R
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 02:54:17Viet duong nhan>
Tháng Năm Mưa Bay

Tháng Năm viễn xứ trắng mưa bay
Không gian lớp lớp sợi mưa dài
Nơi đây xứ Bắc trời mưa lạnh
Nổi lòng ly khách nói cùng ai

Thẩn thờ tựa cửa ngắm mưa rơi
Quạnh quẻ cô liêu một khoảng trời
Chợt nhớ những chiều mưa bản quận
Nghìn trùng xa cách, cố hương ơi !

Xao xác chiều nay mưa lạnh về
Sa mù bàng bạc khắp sơn khê
Gió bắc từng cơn quây quắt thổi
Nghe lòng lữ thứ rối trăm bề

Xin trả lại tôi những tháng ngày
Với khoảng trời xưa rực nắng mai
Để tôi sưởi ấm hồn luân lạc
Trong những chiều mưa bước lạc loài !

Bạch-Loan

R
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-18 14:26:16Viet duong nhan>
Làng Tôi


Làng tôi nho nhỏ đơn sơ lắm,
Trăm dặm đường xa cách thị thành.
Chỉ có vườn cây quằn trái ngọt
Và những cánh đồng mượt lúa xanh.

Ven làng lóng lánh con sông trắng,
Sóng nước mơ buồn tiếng sáo trưa.
Tôi hay ra ngắm dòng nước cuốn
Bèo giạt mây trôi, lả bóng dừa.

Và mênh mông nước cửa sông Kiên,
Buồm trắng thuyền ai lướt sóng nghiêng.
Bên vàm, ông lái đò đợi khách
Một bóng âm thầm với nỗi riêng.

Tôi xa làng lúc mới lên mười.
Trọ học trường xa, nhớ khôn nguôi.
Đến dạo quê hương bùng lửa đỏ,
Tôi đành phiêu lãng cả đời tôi.

Mỗi lúc trưa về trên xứ xa,
Tìm về dĩ vãng, nhớ quê nhà.
Nhớ đồng lúa mượt, con sông trắng,
Lòng ngẩn ngơ buồn, dạ xót xa!

Tôi đi trong những chiều tà,
Ngẩng nhìn mây trắng sầu xa cuối trời.
Chạnh lòng ngày tháng buông trôi,
Tim tôi trĩu nặng một trời quê hương!

Bạch Loan

R
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
Trả Lời Bạn
(Để trả lời cho người bạn mớ quen -- thay cho email)


Ðược thư bạn đã lâu chưa hồi đáp
Biết nói gì khi lòng chẳng được vui
Bởi quê hương vẩn điêu tàn tan tác
Ðêm từng đêm thao thức xót thương đời

Nào nghèo đói, ngục tù cùng rách rưới
Nào tham ô, nhủng lạm vẩn từng ngày
Và trước mặt một dòng đời đen tối
Những hoang tàn đổ vở mãi còn đây

Phải tranh đấu mới thấy đời đáng sống
Mang tự do no ấm đến cho người
Ừ! Mãi mãi ta nuôi nguồn hy vọng
Có một ngày dân Việt sẽ vui tươi !

Bởi vì đời ta không đành ngơi nghĩ
Vì yêu thương không thể xóa căm hờn
Khi giặc dữ vẩn điên cuồng thống trị
Hãy vùng lên, đừng toan tính thiệt hơn !

Ðường tranh đấu dẩu trăm nghìn gian khổ
Quyết kiên cường, khắc phục để vươn lên
Lời chưa cạn, rưng rưng dòng lệ đổ
Bạn ta ơi, chớ trách một chân tình !

Bạch-Loan


Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 22:32:03Viet duong nhan>
Công Viên Ngày Tháng Cũ
(viết thay cho một người)

Anh trở lại công viên ngày tháng cũ.
Tượng đá gầy còn đó đứng ngẩn ngơ;
Cội thông già nay vắng bóng ai chờ.
Bờ liễu rũ tương tư buồn cúi mặt;
Khung trời thẳm, mây bay về giăng mắc.
Con phố buồn, ái ngại bóng hoàng hôn.
Em đi rồi, con phố thấy buồn hơn!
Sỏi đá lạnh xót xa đời vô định!

Dòng sông trắng, con đò xưa bịn rịn
Chở ân tình xa bến buổi chiều mưa.
Nơi bến cũ âm thầm bước chân thưa,
Con chim sẻ lạc bầy chao cánh mỏng.
Em ở đâu? Hỡi người yêu bé bỏng!
Chốn xa kia có nhớ mảnh trăng thề ?
Trăng hao gầy từ dạo đó em đi,
Mây thôi chở ái ân về bản phố.
Chiều công viên giờ mây giăng lá đổ.
Xác thu vàng hoài vọng tiết xuân xưa:
Gió ân cần ru khóm liễu đong đưa,
Làn tóc xõa, thơ bay ngàn sắc bướm.
Ôi đẹp thay, buổi ân tình mới chớm!
Bước em đi xao động cả mây trời.
Hoa ân tình rực nở ở bờ môi,
Trong đáy mắt, long lanh ngàn tinh tú.
Tay đam mê, anh ôm tròn vũ trụ,
Nghe thơ reo hoan khúc tạ ơn đời.
Khối tình nồng muôn kiếp nguyện không phai;
Lời thệ ước vang truyền bên tượng đá.

Rồi một hôm, em đi không từ giã!
Thương tượng gầy từ đó đứng ngẩn ngơ.
Thơ anh buồn chất ngất đỉnh bơ vơ.
Bờ liễu đứng tủi hờn buông tóc rũ;
Những cột đèn trắng đêm dài không ngủ,
Đợi người về thao thức suốt canh thâu.
Em về đâu ? Em hỡi! đã về đâu?
Có hoài vọng công viên ngày tháng cũ?
Hàng me buồn choàng vai nhau lá rũ.
Vắng em rồi, vũ trụ cũng tiêu hao!

Ôi còn đâu! Ngày tháng cũ còn đâu!

Bạch-Loan


R
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Trên Phố Cũ


Có một dạo tôi trở về phố cũ
Mưa vẫn rơi, thành phố trắng sa mù
Những giọt nước gọi ta vào quá khứ
Mây xám buồn, bờ tóc rũ ngàn thu

Con đường vắng như giòng đời biền biệt
Tôi lang thang tìm dư ảnh xa xưa
Anh một thuở đi về trong nắng lụa
Tôi nhọc nhằn ngồi nhớ dưới mưa khuya

Mưa vẫn rớt trên vai gầy, tóc rối
Kỷ niệm về trong ký ức xôn xao
Tôi cúi xuống nghe nổi buồn của phố
Ngày anh đi đâu có nói gì nhau !

Tôi trở bước nghe thiên đường sụp đổ
Mưa nghẹn ngào trên phố cũ chao dao!

Bạch-Loan

Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0
Ðường tranh đấu dẩu trăm nghìn gian khổ
Quyết kiên cường, khắc phục để vươn lên
Lời chưa cạn, rưng rưng dòng lệ đổ
Bạn ta ơi, chớ trách một chân tình !

Bạch-Loan


Trà xanh, rượu ấm đãi nhau

Ta biết anh mong mở cửa thiên đường
Đem an vui tưới chan lên đất khổ
Tấm chân tình như lá thu mùa đổ
Mấy kẻ nhặt rồi quên mất lúc thu xa

Thảm cảnh còn như chói chan nắng hạ
Một sức mình đâu đủ để làm mưa
Bao nỗi lòng vẫn đau trào lệ đá
Ảnh hưởng giờ và cả thế hệ xưa

Bình tâm lại hỡi linh hồn ứa máu
Nếu cạnh tranh chỉ hao tốn thời gian
Chén rượu cay tách trà xanh đãi bạn
Thanh của thơ nào phải được hiểu khan

Những uất ức đừng mượn thơ gánh giúp
Rát hồn thơ kinh động cả vườn trăng
Mang hương yêu đóng trò chơi lật úp
Mĩm cười cùng tất cả có hơn chăng?!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Trả Cho Người



Vầng trăng cũ chiếu xuống đời lây lất
Vẫn nghẹn ngào trăn trở cõi trời đông
Người "hồ hởi" trong “yêu thương” bệnh tật
Mộng thu xanh nên chẳng đớn đau lòng !

Xin trả lại cho người cơn nắng quái
Đường ta đi râm mát dẫu lặng thầm
Hoa sẽ nở khi muà xuân trở lại
Đoá nhân quyền rực sáng đến ngàn năm

Bạch-Loan
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói bụi mờ !

-- Bạch-Loan --
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: bachloan

Trả Cho Người



Vầng trăng cũ chiếu xuống đời lây lất
Vẫn nghẹn ngào trăn trở cõi trời đông
Người "hồ hởi" trong “yêu thương” bệnh tật
Mộng thu xanh nên chẳng đớn đau lòng !

Xin trả lại cho người cơn nắng quái
Đường ta đi râm mát dẫu lặng thầm
Hoa sẽ nở khi muà xuân trở lại
Đoá nhân quyền rực sáng đến ngàn năm

Bạch-Loan



Trả Cho Người
-Trường Phi Bảo-

Trả cho người tình xưa cùng nghĩa cũ
Hương tình đời tôi nếm đủ chua cay
Có gì đâu những bệnh tật tháng ngày
Tôi đã quen với mộng dài trăn trở

Trả cho người bao yêu thương lầm lỡ
Đã một thời tôi âu yếm giữ gìn
Không sức sống nghĩa là tôi sắp chết
Cuộc tình sầu muôn kiếp chẳng hồi sinh

26-5-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-28 03:01:16Viet duong nhan>
Trích đoạn: bachloan

Tiếng Mưa Rơi

Mưa rơi nhè nhẹ mưa rơi
Bâng khuâng nhớ lại một thời xa xưa.
Một thời đi sớm về trưa
Một thời giăng nắng đội mưa tan trường
Một thời áo trắng môi hường
Tóc dài tóc ngắn đến trường có đôi

Bây giờ nghe tiếng mưa rơi
Bâng khuâng chợt nhớ … một người quên ta!

Bạch-Loan






Tình Cờ
Trường Phi Bảo

Nợ duyên cũng bởi do Mưa
Em tan trường buổi ban xưa hôm nào
Gặp anh đúng trận mưa rào
Nhè ngay hiên vắng cùng vào trú chân
Ngại ngùng chẳng dám đứng gần
Mưa mang giá lạnh thấm dần tim đơn
Ước gì xích lại nhau hơn
Cho tim chút ấm, cảm ơn chút tình

Tiếng sét giáng trúng đầu mình
Chừng em xao xuyến, chừng anh rối lòng
Nguyệt lão se sợi chỉ hồng
Đôi ta thẳng tiến mênh mông vào đời
Mỗi khi bắt gặp mưa rơi
Mình đan tay nguyện đừng rời xa nhau
Tình cờ không hẹn... thế sao...
Tình cờ thắm nghĩa trầu cau tình cờ.

17-4-2006
R
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn


Chợt thấy đời qua như tuyết rơi
Người đi ngày ấy đã lâu rồi
Buồn tôi bỗng nhớ mùa hạ cũ
Mây trắng đi hoang lạc cuối trời


Ngày buồn tháng tư

Tháng tư về với những giọt mưa rơi
Như định mệnh vùng trời ta đen tối
Những cái đau trở mình như thúc hối
Ta giận mình ta đến....nhận sầu chơi...?!

Sinh làm chi cái tháng của mưa rơi
Rồi khép lại, như phượng hồng vụn vỡ
Những nghịch cảnh cứ làm ta chóng chở
Xoay sở hoài ta hụt ngã ,,quỵ hơi

Nổi đau mùa hạ ,lặng, nuốt nghẹn lời
Chẳng dám nghĩ về những điều tốt đẹp
Tập luyện mình phải vữg vàng cứng thép
Sao cũng yếu mềm trước những giọt mưa rơi...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-14 03:47:31bachloan>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Buồn


Chợt thấy đời qua như tuyết rơi
Người đi ngày ấy đã lâu rồi
Buồn tôi bỗng nhớ mùa hạ cũ
Mây trắng đi hoang lạc cuối trời


Ngày buồn tháng tư

Tháng tư về với những giọt mưa rơi
Như định mệnh vùng trời ta đen tối
Những cái đau trở mình như thúc hối
Ta giận mình ta đến....nhận sầu chơi...?!

Sinh làm chi cái tháng của mưa rơi
Rồi khép lại, như phượng hồng vụn vỡ
Những nghịch cảnh cứ làm ta chóng chở
Xoay sở hoài ta hụt ngã ,,quỵ hơi

Nổi đau mùa hạ ,lặng, nuốt nghẹn lời
Chẳng dám nghĩ về những điều tốt đẹp
Tập luyện mình phải vữg vàng cứng thép
Sao cũng yếu mềm trước những giọt mưa rơi...




Cuối Tháng Tư


Bây giờ lại cuối tháng Tư
Khung trời viễn xứ mây mù giăng giăng
Bỗng nghe tâm sự nhọc nhằn
Xuân về mấy độ, phong trần mấy năm
Quê hương giờ qúa xa xăm
Một lần giã biệt, trăm năm có về!?

Tháng Tư ngày cuối não nề !

Bạch-Loan
Đăng nhập để trả lời
0
Đìu Hiu


Nắng rơi lốm đốm sân nhà
Tây hiên thơ thẩn, la đà mây trôi
Sông xa sóng nước bời bời
Ngẩng lên thăm thẳm mấy đồi tịch liêu
Chợt trong xao xác gió chiều
Tiếng con quốc gọi đìu hiu một trời !

Bạch-Loan






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-14 04:06:04BĂNG NGUYỆT>
Ngày buồn tháng tư (2)

Cuối tháng tư của cái thuở xa xăm
Em không biết vì chưa chào đời vội
Đầu tháng tư em về tìm nông nổi
Tiếng ve sầu em gửi mảnh hồn đau

Trời tháng tư ào ạt những trận rào
Mưa cuốn hút sao còn em ở lại
Để suy tư về những điều khờ dại
Hay cuộc đời bắt phải thế mà thôi

Ngồi yên lặng nhìn những giọt mưa rơi
Thời con gái, đâu rồi....miền hoang giã
Ôi ngày xưa, kiêu sa, tóc xõa
Tìm đựoc đâu ở chõng ngã góc đời

Nếu một mai em quỵ ngã mất rồi
Mấy người nhớ, mấy người quên hối hả
Anh cũng vậy hay rồi như tất cả
Tháng tư về.....là mùa hạ đi qua...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-15 05:24:00bachloan>
Tháng Tư Sầu


Tháng tư quay quắt sầu giăng lối
Nắng xuống hanh vàng vạt áo phai
Ba mươi năm ngở cơn mơ vội
Như cánh hoa tàn theo gió bay

Ngàn mai xơ xác tàn xuân đó
Bão cuốn bụi mờ hoang cố hương
Thuyền đi, ngơ ngác vầng trăng tỏ
Sông núi ngậm ngùi cuộc gió sương

Bể dâu che khuất chân trời cũ
Bụi, cát chân mây vẫn mịt mờ
Trần ai há ngại đời cô lữ
Gánh cả phong trần đổi ước mơ!

Bạch-Loan



Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Quê
(Tặng Bé T.)


Trời quê nắng dịu gió hiu hiu.
Lãng đãng đầu thôn lượn cánh diều.
Dưới rặng trâm bầu : kìa một bóng
Bé ngồi câu cá giữa cô liêu.

Đàn cá lanh chanh, ao nước gợn.
Thả dây cá đớp, bé câu đều,
Móc mồi, kéo nhợ liền tay với
Quên cả thời gian, cả quạnh hiu!

Bé chợt ngẩng lên, trời đã xế.
Trên cành thảng thốt tiếng chim kêu
Não nùng sáo trúc buồn ai thổi.
Bàng bạc trên thôn khói bếp chiều.

Cuối trời mây trắng về chầm chậm.
Cây tiễn chân ngày bóng ngã xiêu.
Hớt hải bầy cò rời ruộng vắng.
Bên bờ khe nước chảy liu riu.

Bé đứng tần ngần nhìn xóm quạnh,
Mắt trong gờn gợn nét đăm chiêu:
'Ơ kìa! Mẹ bảo về cho kịp
Cơm chiều: canh cải, cá kho tiêu!'

Bạch-Loan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»