<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-03 16:46:03Đông Thiên Triết>
CÔ LÁNG GIỀNG
Ngồi nhìn sen trắng mặt hồ
Mà trong mơ tưởng thấy cô láng giềng
Trên môi nở nụ cười duyên
Lại thêm má lún đồng tiền hai bên
Gió xuân hôn mái tóc bềnh
Nắng mai hơi ấm dạo trên thân ngà
Nhớ xưa những lúc chiều tà
Nước nhờ tay ngọc rưới hoa sau nhà
Vô tình Tôi bước chân ra
Thẹn thùng Nàng núp vào nhà trốn Tôi
Lòng Tôi đâu bạc như vôi
Để cho trầu héo, cau ôi phũ phàng
Ai ngờ tình khúc trái ngang
Yêu trong câm lặng, thở than muộn rồi
Dửng dưng như áng mây trôi
Tôi nào hay biết hoa khôi, nguyệt nhường
Cành thiên hương, trổ đầy vườn
Mà sao con bướm châm hương giậu nào ?
Để hoa khô héo, hoa xàu
Bướm kia ngớ ngẩn, canh thâu hoa tàn
Đến khi biết được tình Nàng
Tơ lòng quấn chặt đầy khoang thuyền tình
Trớ trêu số kiếp ba sinh
Ganh chi cô gái đẹp xinh như Nàng ?
Bẽ bàng phận bạc hồng nhan !
Vô tình Tôi đã giết Nàng không dao
Một đêm trời vắng trăng sao
Nàng buồn vĩnh biệt đi vào thiên thu
Tối nay trời phủ sương mù
Hồn Hoa lảng vảng, vân du cõi trần
Giọt mưa tí tách giăng giăng
Ướt đôi bướm trắng, thấm hàng chữ xanh
Khăn tay thêu mối chỉ mành
Khối tình yêu dấu, bệnh thành tương tư
Hương khăn hơi thoáng còn dư
Mùi da ngào ngạt, ngọt từ lúc thêu
Trối trăn trao lại Người Yêu
Tôi cầm khăn lệ, trăm chiều ruột đau
Lệ lòng xa xót tuôn trào
Hay là Tôi đã yêu màu mắt Em ?
Bàng hoàng thao thức bao đêm
Muộn màng tơ tóc, cứ xem như là:
Phụ Tùy, Phu Xướng Hoan Ca ....
Nén hương xin khấn Hồn Hoa chứng giùm
Đông Thiên Triết
Ngồi nhìn sen trắng mặt hồ
Mà trong mơ tưởng thấy cô láng giềng
Trên môi nở nụ cười duyên
Lại thêm má lún đồng tiền hai bên
Gió xuân hôn mái tóc bềnh
Nắng mai hơi ấm dạo trên thân ngà
Nhớ xưa những lúc chiều tà
Nước nhờ tay ngọc rưới hoa sau nhà
Vô tình Tôi bước chân ra
Thẹn thùng Nàng núp vào nhà trốn Tôi
Lòng Tôi đâu bạc như vôi
Để cho trầu héo, cau ôi phũ phàng
Ai ngờ tình khúc trái ngang
Yêu trong câm lặng, thở than muộn rồi
Dửng dưng như áng mây trôi
Tôi nào hay biết hoa khôi, nguyệt nhường
Cành thiên hương, trổ đầy vườn
Mà sao con bướm châm hương giậu nào ?
Để hoa khô héo, hoa xàu
Bướm kia ngớ ngẩn, canh thâu hoa tàn
Đến khi biết được tình Nàng
Tơ lòng quấn chặt đầy khoang thuyền tình
Trớ trêu số kiếp ba sinh
Ganh chi cô gái đẹp xinh như Nàng ?
Bẽ bàng phận bạc hồng nhan !
Vô tình Tôi đã giết Nàng không dao
Một đêm trời vắng trăng sao
Nàng buồn vĩnh biệt đi vào thiên thu
Tối nay trời phủ sương mù
Hồn Hoa lảng vảng, vân du cõi trần
Giọt mưa tí tách giăng giăng
Ướt đôi bướm trắng, thấm hàng chữ xanh
Khăn tay thêu mối chỉ mành
Khối tình yêu dấu, bệnh thành tương tư
Hương khăn hơi thoáng còn dư
Mùi da ngào ngạt, ngọt từ lúc thêu
Trối trăn trao lại Người Yêu
Tôi cầm khăn lệ, trăm chiều ruột đau
Lệ lòng xa xót tuôn trào
Hay là Tôi đã yêu màu mắt Em ?
Bàng hoàng thao thức bao đêm
Muộn màng tơ tóc, cứ xem như là:
Phụ Tùy, Phu Xướng Hoan Ca ....
Nén hương xin khấn Hồn Hoa chứng giùm
Đông Thiên Triết
Thế thời, thời thế, rốt cuộc chẳng qua
Là chiếc bóng mọi người đang rượt bắt
HS/ĐTT
Là chiếc bóng mọi người đang rượt bắt
HS/ĐTT