MÙA THU HOA TÍM
HOÀNG THU DUNG
Chương 1
Thiên Hương đi thơ thẩn giữa vườn hoa. Cô len lõi vào các lối đi trãi sỏi, vơ vẫn ngắm những bông cúc vàng rực trong nắng sớm. Mùa thu trời xanh trong, mây trắng bay xa xa trên cao. Thiên Hương ngước nhìn bầu trời, rồi nhìn bao quát cả vườn hoa, ngây ngất cười một mình. Lần đầu tiên cô được đứng giữa cảnh đẹp như vậy.
Cô đã nhiều lần nghe mẹ bảo nhà dì Hân rất đẹp, nhưng không hình dung nó đẹp đến vậy. Cô cứ nghĩ ở giữa thành phố nhà cửa luôn chen chúc chật hẹp. Thế mà nhà dì Hân có cả một khoản rộng để trồng hoa. Dì Hân và mẹ đều giống nhau ở chổ thích hoa cúc. Hình như ý thích của mẹ cũng truyền sang cô, nên cô cũng rất mê cúc.
Lúc nhỏ, Thiên Hương cũng thường được mẹ đưa lên nhà dì Hân chơi. Nhưng nhà trước kia ko có nhiều hoa như bây giờ.
Cô đi về phía bờ tường, và đứng lại thật lâu mà ngắm nghía. một chiếc bồn trồng toàn hoa cúc tím. Có những cành ngã nghiên theo hướng gió, rơi lơ lững giữa khoản tường và mặt đất. Dễ thương không sao chịu được.
Thiên Hương cuối xuống nâng cành hoa lên, hôn phớt một cái. Khi cô ngẩng lên thì thấy một phụ nữ đang nhìn mình chăm chú. Bà ta đứng trên ban công một mình, không biết là đã bao lâu. Thiên Hương có cảm giác bà theo dõi cô tự nãy giờ. Tự nhiên cô rụy rè đứng nép vào chậu kiểng để khuất tầm mắt của bà ta, mặt chợt đỏ lên vì mắc cỡ.
Khi cô ngẩng lên nhìn lần nữa thì không thấy người phụ nữ ấy đâu. Cô mạnh dạng đi vào nhà thì gặp bà giữa lối đi. Hình như bà muốn nói chuyện với cô. Thiên Hương nhận ra đều đó khi bà chặn cô lại, cười ngọt ngào:
- Đi đâu đấy con?
- Dạ, con muốn về nhà.
- Ngồi đây chơi chút nữa đi nào.
Nói rồi bà ta tự nhiên cầm tay cô, dẫn đến một băng đá gần đó. Thiên Hương ngoan ngoãn ngồi xuống. Cô ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ đang quan sát cô tỉ mỉ. Từ đó đến giờ cô đã quen bị nhìn, nhưng chưa có ai ngắm nghía cô cái kiểu như vậy. Tự nhiên cô lại đỏ mặt, chớp chớp mặt nhìn xuống tay mình.
Hình như đã quan sát cô xong người phụ nữ chợt lên tiếng:
- Con tên gì vậy?
- Dạ, con tên Thiên Hương.
- Thiên Hương hả? Tên cũng dễ thương đấy. Tên hợp với con lắm. Thế con đang làm gì?
Thiên Hương nói một cách ngây ngô:
- Dạ không làm gì hết ạ. Rảnh nên con chạy xuống nhìn hoa.
Người phụ nữ bật cười rồi lắc đầu:
- Ý dì muốn hỏi con còn đi học hay đi làm đấy?
- Dạ, con đang học lớp mười hai.
- Vậy à? còn nhỏ quá.
Người phụ nữ lẩm bẩm một mình, rồi lại ngẩn lên cười với Thiên Hương:
- Không sao. Như thế cũng tốt. Này! con ở đâu tới vậy?
- Dạ, con ở quê lên. Năm nào mẹ con cũng cho con lên đây chơi. Dì Hân là em của mẹ con đó dì.
-Dì biết rồi. Dì là bạn của dì Hân con đó.
-Dạ
Bà im lặng không nói gì nữa, và lại nhìn cô thật lâu, như xem xét cặn kẽ từ mắt đến tay chân. Cái nhìn của bà làm Thiên Hương lúng túng cụp mắt xuống. Tự nhiên cô thấy khó chịu. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng cô vẫn hiểu được đó là cách nhìn sống sượng, như thể bà ta đang xem một món hàng.
Nhưng dù cảm thấy không thoải mái, cô vẫn không dám có phản ứng chỉ cuối gằm mặt tránh cái nhìn của bà.
Cô muốn đứng lên vào nhà, nhưng không dám. Chợt dì Hân từ trong đi ra:
- Hai dì cháu nói chuyện vui không?
Người phụ nữ buôn tay Thiên Hương ra quay lại:
-Cũng chưa nói gì nhiều.
Dì Hân ngồi xuống cạnh Thiên hương cô vội đứng lên:
-Dạ để con vào dọn cơm.
Nói rồi, cô lễ phép chào người phụ nữ lạ nọ đi vào nhà. Cô nghe tiếng dì Hân loáng thoáng phía sau:
-Sao, Chị thấy thế nào? Nó còn khờ nên nói chuyện vụng lắm.
-Con bé đẹp lắm lại hiền. Tôi chỉ cần như vậy thôi.
-Nó ngoan lắm, chị Thanh tôi chỉ có mình nó nên dạy kỹ lắm.
Thiên Hương cuối đầu vừa đi vừa suy nghĩ miên man. Cô không hiểu tại sao người phụ nữ lạ đó chú ý tới cô như vậy. Và dì Hân nữa. Tại sao dì hỏi bà ta có thích cô không? Bà ấy là bạn dì Hân thì mắc gì phải quan tâm đến cô chứ?
Hôm sau, Thiên hương chuẩn bị về thì dì Hân đi vào phòng cô:
-Con định về đó hả? Ở lại thêm một ngày nữa đi con.
-Dạ thôi, Ngày mai con đi học rồi.
- Thì nghỉ một ngày, không sao đâu.
-Nhưng con nói với mẹ con là.....
Dì Hân ngắt lời:
-Dì Hân đã nói với mẹ con rồi. Lần này mẹ cho con ở tuỳ thích. Ở lại, chiều dì dẫn đi chơi.
Thấy Thiên Hương phân vân, dì Hân cầm chiếc áo trên tay cô cất vào tủ. Thiên Hương đành vâng lời. Đối với cô dì Hân còn uy hơn cả mẹ. Mẹ thì cô còn dám nhõng nhẻo hay giận dỗi. Chứ với dì Hân thì không. Có lẽ vì từ nhỏ, cô đã quen sợ bà dì nóng tánh này rồi.
Dì Hân có hai đứa con trai. Cả hai đều lớn hơn Thiên Hương, và không phải dân hiền. Có lúc còn bắt nạt cả Thiên Hương. Nhưng đứng trước mặt dì Hân thì ngoan một phép. Mà không phải chỉ có uy với con cháu, dì ấy còn có uy với cả chồng. Dượng Danh tính vốn hiền nên chìu dì ấy tối đa. Có lẽ vì vậy nên dì Hân không quen ai chống đối. Cả Thiên Hương cũng vậy.
Có đều Thiên Hương không hiểu được tại sao lần này dì Hân một mực giữ cô ở lại vậy. Cô nghĩ chiều sẽ theo dì ấy đi chơi đâu đó. Nhưng mãi đến gần tối cô cũng không nghe bảo gì. Đến lúc tối nữa thì nhà lại có khách.
Lúc đó Thiên Hương đang đứng trên lầu. Cô thấy một chiếc du lịch màu đen chạy vào cổng. Rồi ba người phụ nữ và một người thanh niên bước xuống đi vào nhà. Nhìn kỹ, Thiên Hương thấy có cả người phụ nữ hôm qua. Kiểu này thì dì Hân không thể đi chơi được rồi. Cô nghĩ như vậy.
Cô còn đứng nhìn vớ vẩn xuống sân thì cô bé giúp việc đến bảo dì Hân gọi. Cô đi xuống nhà. Dì Hân cũng vưà đi lên. Thấy cô dì đứng lại:
-Con mang nước ra cho khách nhé.
-Dạ
Đi vài bước, dì chợt đứng lại nhìn cô từ đầu đến chân. Thiên Hương chưa kịp hiểu gì thì dì ấy gật đầu như có vẻ hài lòng, rồi khoan thai đi ra phòng khách.
Thiên hương đi vào bếp với một dấu hỏi to tướng trong đầu. Bình thường có khách chỉ cần cô bé giúp việc mang nước ra. Sao bây giờ dì Hân lại bảo cô? Mà lại nhìn một cách đánh giá. Nếu cô lôi thôi chắc dì ấy sẽ bực lắm.
Khi cô đi ra phòng khách ba người phụ nữ chợt ngừng nói chuyện, nhìn cô chăm chăm không dấu giếm, không cả ý thức được như thế sẽ gây cho cô sự ngượng ngập. Cái nhìn của họ làm Thiên Hương phát hoảng lên. Cô đặt khai nước xuống bàn rồi len lén quệt tay lên mặt, như sợ mặt mình bị lem luốc. Cô định rút lui thì người phụ nữ hôm qua chợt kéo tay cô lại:
- Ngồi xuống đây đi con.
Thiên Hương đưa mắt nhìn dì Hân rồi ngượng ngập ngồi xuống. Ngay lúc đó có tiếng chuông điện thoại. Dì Hân đứng vậy đến bên bàn, và đứng nói thật lâu. Ở bên Salon người phụ nữ vẫn cầm tay Thiên hương bóp bóp rồi nói với người phụ nữ bên kia:
- Chị Thu xem này, tay con bé mềm mại ghê chưa.
Thiên Hương đỏ mặt muốn rụt tay lại, nhưng không dám. Người phụ nữ tên Thu nghe nói vậy bèn đứng lên, bước qua ngồi cạnh Thiên Hương và cũng bóp nhẹ tay cô:
- Mềm thật, con bé có bàn tay đẹp qúa.
-Tướng nó trông sang đấy chứ.
-Da nó trắng tự nhiên thật, cả tóc cũng đẹp.
Thiên Hương cúi gằm mặt ngượng nghịu. Cô ngồi chết cứng, dán mắt xuống gạch, không dám cả ngẩng lên. Dì Thu hơi cười vì vẻ nhút nhát của cô, rồi quay qua người thanh niên ngồi đối diện:
- Cậu xem, con bé dễ mắc cở qua nhỉ? Dễ thương không?
Thiên hương hơi ngước mắt nhìn người thanh niên. Ấn tượng đầu tiên của cô là anh ta có cặp mắt rất dữ. Anh ta nhìn cô hơi lâu, rồi "ờ" một tiếng với vẻ thờ ơ. Bây giờ cô mới nhận ra từ nãy giờ anh ta không hề nói gì, và có vẻ rất lạnh nhạt với những người phụ nữ đi chung.
Ba người kia ngồi quanh Thiên hương thay nhau nhận xét về cô. Nào là đôi mắt thơ ngây ngơ ngát như mắt thỏ. Mũi thon. Môi đỏ tự nhiên. Nhìn hoài không chán mắt. Họ nói về cô như người ta bình luận một món hàng ngoài chợ. Thiên Hương cảm thấy mình bị coi thường vô cùng. Gần như họ không đếm xỉa đến sự khổ sở của cô. Cách họ khen cô như khen một con búp bê trong tủ kính. Nếu tôn trọng cô thì họ không nói năng sống sượng như vậy.
Cô đưa mắt tìm dì Hân, nhưng dì ấy đã đi đâu đó. Cô lúng túng muốn tìm cách đứng lên, nhưng không cách nào thoát khỏi được ba người đàn bà kỳ cục ấy. Người thanh niên hình như nhìn thấy vẻ khổ sở của cô. Anh ta chợt lên tiếng:
- Mấy dì để cô ấy vô nhà đi. Nhận xét như vậy, cô ta không quen đâu.
Ý kiến của anh ta rất được coi trọng. Thiên Hương thấy dì Thu buôn tay cô ra, mĩm cười dịu dàng với cô, nhưng không nói gì nữa. Như được giải thoát Thiên Hương đứng lên chào họ, rồi quýnh quánh chạy vào nhà trong.
Cô lên phòng mình đóng cửa trốn biệt. một lát sau có tiếng gõ cữa. Rồi dì Hân bảo cô xuống ăn cơm. Cô rất lạ vì cử chỉ quan tâm của dì Hân nên tò mò nhìn. Thấy cặp mắt ngơ ngát của cô, dì Hân bẹo má cô một cái:
- Mấy dì đó bảo con xuống ăn cho vui. Họ thích con lắm đấy.
Thiên Hương ngẩn người trong giây lát. Rồi hình dung những cử chỉ quá ưu ái lúc nãy, cô sợ hãy từ chối ngay:
- Dạ thôi. Con chưa đói. Con không muốn ăn.
- Sao vậy con? Mấy dì đó cũng như người nhà mà. đừng có sợ
- Nhưng mà...... nhưng mà ai cũng nhìn con. Con sợ lắm.
Dì Hân bật cười:
- Họ khen con chứ có gì đâu mà sợ. Đi nào.
Thấy vẻ ngần ngừ của cô dì nghiêm mặt:
- Họ là bạn của dì, con đừng làm dì mất mặt nghe.
Thiên hương không dám nói thêm. Cô ngoan ngoãn đi theo dì Hân xuống phòng ăn. Mọi người đã ngồi vào bàn, hình như chỉ chờ cô. Điều đó làm Thiên Hương càng sợ khiếp. Nhất là cái cách dì Thu dồn dã với cô. Cô không quen được người lạ ưu ái như vậy . Dù không đủ khôn ngoan để nhận xét về bà, nhưng bản năng làm cô thấy sợ. Ở bà có cái gì đó rất đáng sợ. Rõ ràng sự ngọt ngào đó không tự nhiên. Nó không giống như mẹ cô.
Thiên hương bị ấn xuống ngồi bên cạnh người thanh niên. Một bên là dì Hồng, tức người phụ nữ đến hôm qua. Suốt buổi ăn, anh ta có thái độ trầm lặng và không hề nói chuyện. Còn bà Hồng thì không ngớt chăm sóc cô. Bà gắp thức ăn nhiều đến nỗi cô không thể nào ăn cho hết, chỉ cuối gằm mặt xuống ráng ăn cho hết những thứ trong chén. Lòng cô thấy chán nản kỳ lạ, khi không bổng nhiên dì Hân và những người phụ nữ kia chăm bẵm vào cô như thế. Mà tại sao mới được chứ?
Đúng là tất cả đều không tự nhiên. và thay vì sung sướng đón nhận thì cô lại thấy hoang mang không hiểu họ muốn gì.
HOÀNG THU DUNG
Chương 1
Thiên Hương đi thơ thẩn giữa vườn hoa. Cô len lõi vào các lối đi trãi sỏi, vơ vẫn ngắm những bông cúc vàng rực trong nắng sớm. Mùa thu trời xanh trong, mây trắng bay xa xa trên cao. Thiên Hương ngước nhìn bầu trời, rồi nhìn bao quát cả vườn hoa, ngây ngất cười một mình. Lần đầu tiên cô được đứng giữa cảnh đẹp như vậy.
Cô đã nhiều lần nghe mẹ bảo nhà dì Hân rất đẹp, nhưng không hình dung nó đẹp đến vậy. Cô cứ nghĩ ở giữa thành phố nhà cửa luôn chen chúc chật hẹp. Thế mà nhà dì Hân có cả một khoản rộng để trồng hoa. Dì Hân và mẹ đều giống nhau ở chổ thích hoa cúc. Hình như ý thích của mẹ cũng truyền sang cô, nên cô cũng rất mê cúc.
Lúc nhỏ, Thiên Hương cũng thường được mẹ đưa lên nhà dì Hân chơi. Nhưng nhà trước kia ko có nhiều hoa như bây giờ.
Cô đi về phía bờ tường, và đứng lại thật lâu mà ngắm nghía. một chiếc bồn trồng toàn hoa cúc tím. Có những cành ngã nghiên theo hướng gió, rơi lơ lững giữa khoản tường và mặt đất. Dễ thương không sao chịu được.
Thiên Hương cuối xuống nâng cành hoa lên, hôn phớt một cái. Khi cô ngẩng lên thì thấy một phụ nữ đang nhìn mình chăm chú. Bà ta đứng trên ban công một mình, không biết là đã bao lâu. Thiên Hương có cảm giác bà theo dõi cô tự nãy giờ. Tự nhiên cô rụy rè đứng nép vào chậu kiểng để khuất tầm mắt của bà ta, mặt chợt đỏ lên vì mắc cỡ.
Khi cô ngẩng lên nhìn lần nữa thì không thấy người phụ nữ ấy đâu. Cô mạnh dạng đi vào nhà thì gặp bà giữa lối đi. Hình như bà muốn nói chuyện với cô. Thiên Hương nhận ra đều đó khi bà chặn cô lại, cười ngọt ngào:
- Đi đâu đấy con?
- Dạ, con muốn về nhà.
- Ngồi đây chơi chút nữa đi nào.
Nói rồi bà ta tự nhiên cầm tay cô, dẫn đến một băng đá gần đó. Thiên Hương ngoan ngoãn ngồi xuống. Cô ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ đang quan sát cô tỉ mỉ. Từ đó đến giờ cô đã quen bị nhìn, nhưng chưa có ai ngắm nghía cô cái kiểu như vậy. Tự nhiên cô lại đỏ mặt, chớp chớp mặt nhìn xuống tay mình.
Hình như đã quan sát cô xong người phụ nữ chợt lên tiếng:
- Con tên gì vậy?
- Dạ, con tên Thiên Hương.
- Thiên Hương hả? Tên cũng dễ thương đấy. Tên hợp với con lắm. Thế con đang làm gì?
Thiên Hương nói một cách ngây ngô:
- Dạ không làm gì hết ạ. Rảnh nên con chạy xuống nhìn hoa.
Người phụ nữ bật cười rồi lắc đầu:
- Ý dì muốn hỏi con còn đi học hay đi làm đấy?
- Dạ, con đang học lớp mười hai.
- Vậy à? còn nhỏ quá.
Người phụ nữ lẩm bẩm một mình, rồi lại ngẩn lên cười với Thiên Hương:
- Không sao. Như thế cũng tốt. Này! con ở đâu tới vậy?
- Dạ, con ở quê lên. Năm nào mẹ con cũng cho con lên đây chơi. Dì Hân là em của mẹ con đó dì.
-Dì biết rồi. Dì là bạn của dì Hân con đó.
-Dạ
Bà im lặng không nói gì nữa, và lại nhìn cô thật lâu, như xem xét cặn kẽ từ mắt đến tay chân. Cái nhìn của bà làm Thiên Hương lúng túng cụp mắt xuống. Tự nhiên cô thấy khó chịu. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng cô vẫn hiểu được đó là cách nhìn sống sượng, như thể bà ta đang xem một món hàng.
Nhưng dù cảm thấy không thoải mái, cô vẫn không dám có phản ứng chỉ cuối gằm mặt tránh cái nhìn của bà.
Cô muốn đứng lên vào nhà, nhưng không dám. Chợt dì Hân từ trong đi ra:
- Hai dì cháu nói chuyện vui không?
Người phụ nữ buôn tay Thiên Hương ra quay lại:
-Cũng chưa nói gì nhiều.
Dì Hân ngồi xuống cạnh Thiên hương cô vội đứng lên:
-Dạ để con vào dọn cơm.
Nói rồi, cô lễ phép chào người phụ nữ lạ nọ đi vào nhà. Cô nghe tiếng dì Hân loáng thoáng phía sau:
-Sao, Chị thấy thế nào? Nó còn khờ nên nói chuyện vụng lắm.
-Con bé đẹp lắm lại hiền. Tôi chỉ cần như vậy thôi.
-Nó ngoan lắm, chị Thanh tôi chỉ có mình nó nên dạy kỹ lắm.
Thiên Hương cuối đầu vừa đi vừa suy nghĩ miên man. Cô không hiểu tại sao người phụ nữ lạ đó chú ý tới cô như vậy. Và dì Hân nữa. Tại sao dì hỏi bà ta có thích cô không? Bà ấy là bạn dì Hân thì mắc gì phải quan tâm đến cô chứ?
Hôm sau, Thiên hương chuẩn bị về thì dì Hân đi vào phòng cô:
-Con định về đó hả? Ở lại thêm một ngày nữa đi con.
-Dạ thôi, Ngày mai con đi học rồi.
- Thì nghỉ một ngày, không sao đâu.
-Nhưng con nói với mẹ con là.....
Dì Hân ngắt lời:
-Dì Hân đã nói với mẹ con rồi. Lần này mẹ cho con ở tuỳ thích. Ở lại, chiều dì dẫn đi chơi.
Thấy Thiên Hương phân vân, dì Hân cầm chiếc áo trên tay cô cất vào tủ. Thiên Hương đành vâng lời. Đối với cô dì Hân còn uy hơn cả mẹ. Mẹ thì cô còn dám nhõng nhẻo hay giận dỗi. Chứ với dì Hân thì không. Có lẽ vì từ nhỏ, cô đã quen sợ bà dì nóng tánh này rồi.
Dì Hân có hai đứa con trai. Cả hai đều lớn hơn Thiên Hương, và không phải dân hiền. Có lúc còn bắt nạt cả Thiên Hương. Nhưng đứng trước mặt dì Hân thì ngoan một phép. Mà không phải chỉ có uy với con cháu, dì ấy còn có uy với cả chồng. Dượng Danh tính vốn hiền nên chìu dì ấy tối đa. Có lẽ vì vậy nên dì Hân không quen ai chống đối. Cả Thiên Hương cũng vậy.
Có đều Thiên Hương không hiểu được tại sao lần này dì Hân một mực giữ cô ở lại vậy. Cô nghĩ chiều sẽ theo dì ấy đi chơi đâu đó. Nhưng mãi đến gần tối cô cũng không nghe bảo gì. Đến lúc tối nữa thì nhà lại có khách.
Lúc đó Thiên Hương đang đứng trên lầu. Cô thấy một chiếc du lịch màu đen chạy vào cổng. Rồi ba người phụ nữ và một người thanh niên bước xuống đi vào nhà. Nhìn kỹ, Thiên Hương thấy có cả người phụ nữ hôm qua. Kiểu này thì dì Hân không thể đi chơi được rồi. Cô nghĩ như vậy.
Cô còn đứng nhìn vớ vẩn xuống sân thì cô bé giúp việc đến bảo dì Hân gọi. Cô đi xuống nhà. Dì Hân cũng vưà đi lên. Thấy cô dì đứng lại:
-Con mang nước ra cho khách nhé.
-Dạ
Đi vài bước, dì chợt đứng lại nhìn cô từ đầu đến chân. Thiên Hương chưa kịp hiểu gì thì dì ấy gật đầu như có vẻ hài lòng, rồi khoan thai đi ra phòng khách.
Thiên hương đi vào bếp với một dấu hỏi to tướng trong đầu. Bình thường có khách chỉ cần cô bé giúp việc mang nước ra. Sao bây giờ dì Hân lại bảo cô? Mà lại nhìn một cách đánh giá. Nếu cô lôi thôi chắc dì ấy sẽ bực lắm.
Khi cô đi ra phòng khách ba người phụ nữ chợt ngừng nói chuyện, nhìn cô chăm chăm không dấu giếm, không cả ý thức được như thế sẽ gây cho cô sự ngượng ngập. Cái nhìn của họ làm Thiên Hương phát hoảng lên. Cô đặt khai nước xuống bàn rồi len lén quệt tay lên mặt, như sợ mặt mình bị lem luốc. Cô định rút lui thì người phụ nữ hôm qua chợt kéo tay cô lại:
- Ngồi xuống đây đi con.
Thiên Hương đưa mắt nhìn dì Hân rồi ngượng ngập ngồi xuống. Ngay lúc đó có tiếng chuông điện thoại. Dì Hân đứng vậy đến bên bàn, và đứng nói thật lâu. Ở bên Salon người phụ nữ vẫn cầm tay Thiên hương bóp bóp rồi nói với người phụ nữ bên kia:
- Chị Thu xem này, tay con bé mềm mại ghê chưa.
Thiên Hương đỏ mặt muốn rụt tay lại, nhưng không dám. Người phụ nữ tên Thu nghe nói vậy bèn đứng lên, bước qua ngồi cạnh Thiên Hương và cũng bóp nhẹ tay cô:
- Mềm thật, con bé có bàn tay đẹp qúa.
-Tướng nó trông sang đấy chứ.
-Da nó trắng tự nhiên thật, cả tóc cũng đẹp.
Thiên Hương cúi gằm mặt ngượng nghịu. Cô ngồi chết cứng, dán mắt xuống gạch, không dám cả ngẩng lên. Dì Thu hơi cười vì vẻ nhút nhát của cô, rồi quay qua người thanh niên ngồi đối diện:
- Cậu xem, con bé dễ mắc cở qua nhỉ? Dễ thương không?
Thiên hương hơi ngước mắt nhìn người thanh niên. Ấn tượng đầu tiên của cô là anh ta có cặp mắt rất dữ. Anh ta nhìn cô hơi lâu, rồi "ờ" một tiếng với vẻ thờ ơ. Bây giờ cô mới nhận ra từ nãy giờ anh ta không hề nói gì, và có vẻ rất lạnh nhạt với những người phụ nữ đi chung.
Ba người kia ngồi quanh Thiên hương thay nhau nhận xét về cô. Nào là đôi mắt thơ ngây ngơ ngát như mắt thỏ. Mũi thon. Môi đỏ tự nhiên. Nhìn hoài không chán mắt. Họ nói về cô như người ta bình luận một món hàng ngoài chợ. Thiên Hương cảm thấy mình bị coi thường vô cùng. Gần như họ không đếm xỉa đến sự khổ sở của cô. Cách họ khen cô như khen một con búp bê trong tủ kính. Nếu tôn trọng cô thì họ không nói năng sống sượng như vậy.
Cô đưa mắt tìm dì Hân, nhưng dì ấy đã đi đâu đó. Cô lúng túng muốn tìm cách đứng lên, nhưng không cách nào thoát khỏi được ba người đàn bà kỳ cục ấy. Người thanh niên hình như nhìn thấy vẻ khổ sở của cô. Anh ta chợt lên tiếng:
- Mấy dì để cô ấy vô nhà đi. Nhận xét như vậy, cô ta không quen đâu.
Ý kiến của anh ta rất được coi trọng. Thiên Hương thấy dì Thu buôn tay cô ra, mĩm cười dịu dàng với cô, nhưng không nói gì nữa. Như được giải thoát Thiên Hương đứng lên chào họ, rồi quýnh quánh chạy vào nhà trong.
Cô lên phòng mình đóng cửa trốn biệt. một lát sau có tiếng gõ cữa. Rồi dì Hân bảo cô xuống ăn cơm. Cô rất lạ vì cử chỉ quan tâm của dì Hân nên tò mò nhìn. Thấy cặp mắt ngơ ngát của cô, dì Hân bẹo má cô một cái:
- Mấy dì đó bảo con xuống ăn cho vui. Họ thích con lắm đấy.
Thiên Hương ngẩn người trong giây lát. Rồi hình dung những cử chỉ quá ưu ái lúc nãy, cô sợ hãy từ chối ngay:
- Dạ thôi. Con chưa đói. Con không muốn ăn.
- Sao vậy con? Mấy dì đó cũng như người nhà mà. đừng có sợ
- Nhưng mà...... nhưng mà ai cũng nhìn con. Con sợ lắm.
Dì Hân bật cười:
- Họ khen con chứ có gì đâu mà sợ. Đi nào.
Thấy vẻ ngần ngừ của cô dì nghiêm mặt:
- Họ là bạn của dì, con đừng làm dì mất mặt nghe.
Thiên hương không dám nói thêm. Cô ngoan ngoãn đi theo dì Hân xuống phòng ăn. Mọi người đã ngồi vào bàn, hình như chỉ chờ cô. Điều đó làm Thiên Hương càng sợ khiếp. Nhất là cái cách dì Thu dồn dã với cô. Cô không quen được người lạ ưu ái như vậy . Dù không đủ khôn ngoan để nhận xét về bà, nhưng bản năng làm cô thấy sợ. Ở bà có cái gì đó rất đáng sợ. Rõ ràng sự ngọt ngào đó không tự nhiên. Nó không giống như mẹ cô.
Thiên hương bị ấn xuống ngồi bên cạnh người thanh niên. Một bên là dì Hồng, tức người phụ nữ đến hôm qua. Suốt buổi ăn, anh ta có thái độ trầm lặng và không hề nói chuyện. Còn bà Hồng thì không ngớt chăm sóc cô. Bà gắp thức ăn nhiều đến nỗi cô không thể nào ăn cho hết, chỉ cuối gằm mặt xuống ráng ăn cho hết những thứ trong chén. Lòng cô thấy chán nản kỳ lạ, khi không bổng nhiên dì Hân và những người phụ nữ kia chăm bẵm vào cô như thế. Mà tại sao mới được chứ?
Đúng là tất cả đều không tự nhiên. và thay vì sung sướng đón nhận thì cô lại thấy hoang mang không hiểu họ muốn gì.
Tiểu hiên song ngoại phong hám trúc
Mộng hồi Yến Tử ổ
Thập lý thuỷ tạ hoa thâm xứ
Nguyệt lâm nhã trúc
Y hi ngọc nhân cố
Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ
Đa tình đồ lưu tái thượng hận
Trường ta anh hùng
Lệ mãn Tiểu Kín
Mộng hồi Yến Tử ổ
Thập lý thuỷ tạ hoa thâm xứ
Nguyệt lâm nhã trúc
Y hi ngọc nhân cố
Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ
Đa tình đồ lưu tái thượng hận
Trường ta anh hùng
Lệ mãn Tiểu Kín
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)