Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

MÙA THU HOA TÍM

7 trả lời, 1.494 lượt xem — Trang 1 / 1
MÙA THU HOA TÍM

HOÀNG THU DUNG

Chương 1

Thiên Hương đi thơ thẩn giữa vườn hoa. Cô len lõi vào các lối đi trãi sỏi, vơ vẫn ngắm những bông cúc vàng rực trong nắng sớm. Mùa thu trời xanh trong, mây trắng bay xa xa trên cao. Thiên Hương ngước nhìn bầu trời, rồi nhìn bao quát cả vườn hoa, ngây ngất cười một mình. Lần đầu tiên cô được đứng giữa cảnh đẹp như vậy.
Cô đã nhiều lần nghe mẹ bảo nhà dì Hân rất đẹp, nhưng không hình dung nó đẹp đến vậy. Cô cứ nghĩ ở giữa thành phố nhà cửa luôn chen chúc chật hẹp. Thế mà nhà dì Hân có cả một khoản rộng để trồng hoa. Dì Hân và mẹ đều giống nhau ở chổ thích hoa cúc. Hình như ý thích của mẹ cũng truyền sang cô, nên cô cũng rất mê cúc.
Lúc nhỏ, Thiên Hương cũng thường được mẹ đưa lên nhà dì Hân chơi. Nhưng nhà trước kia ko có nhiều hoa như bây giờ.
Cô đi về phía bờ tường, và đứng lại thật lâu mà ngắm nghía. một chiếc bồn trồng toàn hoa cúc tím. Có những cành ngã nghiên theo hướng gió, rơi lơ lững giữa khoản tường và mặt đất. Dễ thương không sao chịu được.
Thiên Hương cuối xuống nâng cành hoa lên, hôn phớt một cái. Khi cô ngẩng lên thì thấy một phụ nữ đang nhìn mình chăm chú. Bà ta đứng trên ban công một mình, không biết là đã bao lâu. Thiên Hương có cảm giác bà theo dõi cô tự nãy giờ. Tự nhiên cô rụy rè đứng nép vào chậu kiểng để khuất tầm mắt của bà ta, mặt chợt đỏ lên vì mắc cỡ.
Khi cô ngẩng lên nhìn lần nữa thì không thấy người phụ nữ ấy đâu. Cô mạnh dạng đi vào nhà thì gặp bà giữa lối đi. Hình như bà muốn nói chuyện với cô. Thiên Hương nhận ra đều đó khi bà chặn cô lại, cười ngọt ngào:
- Đi đâu đấy con?
- Dạ, con muốn về nhà.
- Ngồi đây chơi chút nữa đi nào.
Nói rồi bà ta tự nhiên cầm tay cô, dẫn đến một băng đá gần đó. Thiên Hương ngoan ngoãn ngồi xuống. Cô ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ đang quan sát cô tỉ mỉ. Từ đó đến giờ cô đã quen bị nhìn, nhưng chưa có ai ngắm nghía cô cái kiểu như vậy. Tự nhiên cô lại đỏ mặt, chớp chớp mặt nhìn xuống tay mình.
Hình như đã quan sát cô xong người phụ nữ chợt lên tiếng:
- Con tên gì vậy?
- Dạ, con tên Thiên Hương.
- Thiên Hương hả? Tên cũng dễ thương đấy. Tên hợp với con lắm. Thế con đang làm gì?
Thiên Hương nói một cách ngây ngô:
- Dạ không làm gì hết ạ. Rảnh nên con chạy xuống nhìn hoa.
Người phụ nữ bật cười rồi lắc đầu:
- Ý dì muốn hỏi con còn đi học hay đi làm đấy?
- Dạ, con đang học lớp mười hai.
- Vậy à? còn nhỏ quá.
Người phụ nữ lẩm bẩm một mình, rồi lại ngẩn lên cười với Thiên Hương:
- Không sao. Như thế cũng tốt. Này! con ở đâu tới vậy?
- Dạ, con ở quê lên. Năm nào mẹ con cũng cho con lên đây chơi. Dì Hân là em của mẹ con đó dì.
-Dì biết rồi. Dì là bạn của dì Hân con đó.
-Dạ
Bà im lặng không nói gì nữa, và lại nhìn cô thật lâu, như xem xét cặn kẽ từ mắt đến tay chân. Cái nhìn của bà làm Thiên Hương lúng túng cụp mắt xuống. Tự nhiên cô thấy khó chịu. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng cô vẫn hiểu được đó là cách nhìn sống sượng, như thể bà ta đang xem một món hàng.
Nhưng dù cảm thấy không thoải mái, cô vẫn không dám có phản ứng chỉ cuối gằm mặt tránh cái nhìn của bà.
Cô muốn đứng lên vào nhà, nhưng không dám. Chợt dì Hân từ trong đi ra:
- Hai dì cháu nói chuyện vui không?
Người phụ nữ buôn tay Thiên Hương ra quay lại:
-Cũng chưa nói gì nhiều.
Dì Hân ngồi xuống cạnh Thiên hương cô vội đứng lên:
-Dạ để con vào dọn cơm.
Nói rồi, cô lễ phép chào người phụ nữ lạ nọ đi vào nhà. Cô nghe tiếng dì Hân loáng thoáng phía sau:
-Sao, Chị thấy thế nào? Nó còn khờ nên nói chuyện vụng lắm.
-Con bé đẹp lắm lại hiền. Tôi chỉ cần như vậy thôi.
-Nó ngoan lắm, chị Thanh tôi chỉ có mình nó nên dạy kỹ lắm.
Thiên Hương cuối đầu vừa đi vừa suy nghĩ miên man. Cô không hiểu tại sao người phụ nữ lạ đó chú ý tới cô như vậy. Và dì Hân nữa. Tại sao dì hỏi bà ta có thích cô không? Bà ấy là bạn dì Hân thì mắc gì phải quan tâm đến cô chứ?
Hôm sau, Thiên hương chuẩn bị về thì dì Hân đi vào phòng cô:
-Con định về đó hả? Ở lại thêm một ngày nữa đi con.
-Dạ thôi, Ngày mai con đi học rồi.
- Thì nghỉ một ngày, không sao đâu.
-Nhưng con nói với mẹ con là.....
Dì Hân ngắt lời:
-Dì Hân đã nói với mẹ con rồi. Lần này mẹ cho con ở tuỳ thích. Ở lại, chiều dì dẫn đi chơi.
Thấy Thiên Hương phân vân, dì Hân cầm chiếc áo trên tay cô cất vào tủ. Thiên Hương đành vâng lời. Đối với cô dì Hân còn uy hơn cả mẹ. Mẹ thì cô còn dám nhõng nhẻo hay giận dỗi. Chứ với dì Hân thì không. Có lẽ vì từ nhỏ, cô đã quen sợ bà dì nóng tánh này rồi.
Dì Hân có hai đứa con trai. Cả hai đều lớn hơn Thiên Hương, và không phải dân hiền. Có lúc còn bắt nạt cả Thiên Hương. Nhưng đứng trước mặt dì Hân thì ngoan một phép. Mà không phải chỉ có uy với con cháu, dì ấy còn có uy với cả chồng. Dượng Danh tính vốn hiền nên chìu dì ấy tối đa. Có lẽ vì vậy nên dì Hân không quen ai chống đối. Cả Thiên Hương cũng vậy.
Có đều Thiên Hương không hiểu được tại sao lần này dì Hân một mực giữ cô ở lại vậy. Cô nghĩ chiều sẽ theo dì ấy đi chơi đâu đó. Nhưng mãi đến gần tối cô cũng không nghe bảo gì. Đến lúc tối nữa thì nhà lại có khách.
Lúc đó Thiên Hương đang đứng trên lầu. Cô thấy một chiếc du lịch màu đen chạy vào cổng. Rồi ba người phụ nữ và một người thanh niên bước xuống đi vào nhà. Nhìn kỹ, Thiên Hương thấy có cả người phụ nữ hôm qua. Kiểu này thì dì Hân không thể đi chơi được rồi. Cô nghĩ như vậy.
Cô còn đứng nhìn vớ vẩn xuống sân thì cô bé giúp việc đến bảo dì Hân gọi. Cô đi xuống nhà. Dì Hân cũng vưà đi lên. Thấy cô dì đứng lại:
-Con mang nước ra cho khách nhé.
-Dạ
Đi vài bước, dì chợt đứng lại nhìn cô từ đầu đến chân. Thiên Hương chưa kịp hiểu gì thì dì ấy gật đầu như có vẻ hài lòng, rồi khoan thai đi ra phòng khách.
Thiên hương đi vào bếp với một dấu hỏi to tướng trong đầu. Bình thường có khách chỉ cần cô bé giúp việc mang nước ra. Sao bây giờ dì Hân lại bảo cô? Mà lại nhìn một cách đánh giá. Nếu cô lôi thôi chắc dì ấy sẽ bực lắm.
Khi cô đi ra phòng khách ba người phụ nữ chợt ngừng nói chuyện, nhìn cô chăm chăm không dấu giếm, không cả ý thức được như thế sẽ gây cho cô sự ngượng ngập. Cái nhìn của họ làm Thiên Hương phát hoảng lên. Cô đặt khai nước xuống bàn rồi len lén quệt tay lên mặt, như sợ mặt mình bị lem luốc. Cô định rút lui thì người phụ nữ hôm qua chợt kéo tay cô lại:
- Ngồi xuống đây đi con.
Thiên Hương đưa mắt nhìn dì Hân rồi ngượng ngập ngồi xuống. Ngay lúc đó có tiếng chuông điện thoại. Dì Hân đứng vậy đến bên bàn, và đứng nói thật lâu. Ở bên Salon người phụ nữ vẫn cầm tay Thiên hương bóp bóp rồi nói với người phụ nữ bên kia:
- Chị Thu xem này, tay con bé mềm mại ghê chưa.
Thiên Hương đỏ mặt muốn rụt tay lại, nhưng không dám. Người phụ nữ tên Thu nghe nói vậy bèn đứng lên, bước qua ngồi cạnh Thiên Hương và cũng bóp nhẹ tay cô:
- Mềm thật, con bé có bàn tay đẹp qúa.
-Tướng nó trông sang đấy chứ.
-Da nó trắng tự nhiên thật, cả tóc cũng đẹp.
Thiên Hương cúi gằm mặt ngượng nghịu. Cô ngồi chết cứng, dán mắt xuống gạch, không dám cả ngẩng lên. Dì Thu hơi cười vì vẻ nhút nhát của cô, rồi quay qua người thanh niên ngồi đối diện:
- Cậu xem, con bé dễ mắc cở qua nhỉ? Dễ thương không?
Thiên hương hơi ngước mắt nhìn người thanh niên. Ấn tượng đầu tiên của cô là anh ta có cặp mắt rất dữ. Anh ta nhìn cô hơi lâu, rồi "ờ" một tiếng với vẻ thờ ơ. Bây giờ cô mới nhận ra từ nãy giờ anh ta không hề nói gì, và có vẻ rất lạnh nhạt với những người phụ nữ đi chung.
Ba người kia ngồi quanh Thiên hương thay nhau nhận xét về cô. Nào là đôi mắt thơ ngây ngơ ngát như mắt thỏ. Mũi thon. Môi đỏ tự nhiên. Nhìn hoài không chán mắt. Họ nói về cô như người ta bình luận một món hàng ngoài chợ. Thiên Hương cảm thấy mình bị coi thường vô cùng. Gần như họ không đếm xỉa đến sự khổ sở của cô. Cách họ khen cô như khen một con búp bê trong tủ kính. Nếu tôn trọng cô thì họ không nói năng sống sượng như vậy.
Cô đưa mắt tìm dì Hân, nhưng dì ấy đã đi đâu đó. Cô lúng túng muốn tìm cách đứng lên, nhưng không cách nào thoát khỏi được ba người đàn bà kỳ cục ấy. Người thanh niên hình như nhìn thấy vẻ khổ sở của cô. Anh ta chợt lên tiếng:
- Mấy dì để cô ấy vô nhà đi. Nhận xét như vậy, cô ta không quen đâu.
Ý kiến của anh ta rất được coi trọng. Thiên Hương thấy dì Thu buôn tay cô ra, mĩm cười dịu dàng với cô, nhưng không nói gì nữa. Như được giải thoát Thiên Hương đứng lên chào họ, rồi quýnh quánh chạy vào nhà trong.
Cô lên phòng mình đóng cửa trốn biệt. một lát sau có tiếng gõ cữa. Rồi dì Hân bảo cô xuống ăn cơm. Cô rất lạ vì cử chỉ quan tâm của dì Hân nên tò mò nhìn. Thấy cặp mắt ngơ ngát của cô, dì Hân bẹo má cô một cái:
- Mấy dì đó bảo con xuống ăn cho vui. Họ thích con lắm đấy.
Thiên Hương ngẩn người trong giây lát. Rồi hình dung những cử chỉ quá ưu ái lúc nãy, cô sợ hãy từ chối ngay:
- Dạ thôi. Con chưa đói. Con không muốn ăn.
- Sao vậy con? Mấy dì đó cũng như người nhà mà. đừng có sợ
- Nhưng mà...... nhưng mà ai cũng nhìn con. Con sợ lắm.
Dì Hân bật cười:
- Họ khen con chứ có gì đâu mà sợ. Đi nào.
Thấy vẻ ngần ngừ của cô dì nghiêm mặt:
- Họ là bạn của dì, con đừng làm dì mất mặt nghe.
Thiên hương không dám nói thêm. Cô ngoan ngoãn đi theo dì Hân xuống phòng ăn. Mọi người đã ngồi vào bàn, hình như chỉ chờ cô. Điều đó làm Thiên Hương càng sợ khiếp. Nhất là cái cách dì Thu dồn dã với cô. Cô không quen được người lạ ưu ái như vậy . Dù không đủ khôn ngoan để nhận xét về bà, nhưng bản năng làm cô thấy sợ. Ở bà có cái gì đó rất đáng sợ. Rõ ràng sự ngọt ngào đó không tự nhiên. Nó không giống như mẹ cô.
Thiên hương bị ấn xuống ngồi bên cạnh người thanh niên. Một bên là dì Hồng, tức người phụ nữ đến hôm qua. Suốt buổi ăn, anh ta có thái độ trầm lặng và không hề nói chuyện. Còn bà Hồng thì không ngớt chăm sóc cô. Bà gắp thức ăn nhiều đến nỗi cô không thể nào ăn cho hết, chỉ cuối gằm mặt xuống ráng ăn cho hết những thứ trong chén. Lòng cô thấy chán nản kỳ lạ, khi không bổng nhiên dì Hân và những người phụ nữ kia chăm bẵm vào cô như thế. Mà tại sao mới được chứ?
Đúng là tất cả đều không tự nhiên. và thay vì sung sướng đón nhận thì cô lại thấy hoang mang không hiểu họ muốn gì.
Tiểu hiên song ngoại phong hám trúc
Mộng hồi Yến Tử ổ
Thập lý thuỷ tạ hoa thâm xứ
Nguyệt lâm nhã trúc
Y hi ngọc nhân cố
Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ
Đa tình đồ lưu tái thượng hận
Trường ta anh hùng
Lệ mãn Tiểu Kín
Đăng nhập để trả lời
0
xin cho hỏi, tác phẩm này là do bạn đánh máy hay sưu tầm từ website khác về vậy?
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
tác phẩm này mình tự đánh máy. lấy từ tiểu thuyết của mẹ mình [;)]
Tiểu hiên song ngoại phong hám trúc
Mộng hồi Yến Tử ổ
Thập lý thuỷ tạ hoa thâm xứ
Nguyệt lâm nhã trúc
Y hi ngọc nhân cố
Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ
Đa tình đồ lưu tái thượng hận
Trường ta anh hùng
Lệ mãn Tiểu Kín
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: kelly

tác phẩm này mình tự đánh máy. lấy từ tiểu thuyết của mẹ mình [;)]

xin lỗi đã làm bạn mất hứng, nhưng truyện này đã được đăng trong may4phuong rồi, tuy nhiên lỗi chính tả hãy còn khá nhiều, vậy kelly đừng type nữa mà hãy lấy nguồn truyện từ may4phuong và sửa chính tả lại cho chính xác rồi đăng tạm vào diễn đàn nhé, mic sẽ đưa truyện vào thư quán sau khi truyện đã được sửa chính tả xong xuôi nhé, cám ơn rất nhiều [;)]

Mùa thu hoa tím
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>kelly</b> -- <b>2/10/2004 5:33:28 AM </b> &gt;>
Sáng hôm sau, cô chuẩn bị về. Nhưng vừa ra đến hành lang thì dì Hân từ trong phòng đi ra. Thiên Hương nói nhỏ rí:
- Con định đến nói với dì là con về. Mai, con đi học.
Dì Hân khoát tay:
- Ở thêm vài ngày nữa đi con. Dì đã nói trước với mẹ con rồi. Học thì nghỉ vài ngày, đâu có sao.
- Dạ, nhưng nghỉ nhiều quá con chép bài không kịp. Con sợ ....
- Chậc! Chuyện học đâu có quan trọng. Dì đang lo cho con đấy. Sau này không cần học con cũng sung sướng. Nghe lời dì đi.
Thiên Hương lặng thinh. Học mà dì ấy bảo là không quan trọng à? Trong khi cô thì sợ rớt muốn chết. Năm nay là năm cuối mà, lơ mơ là sẽ rớt đại học. Cô sợ lắm. Cô chợt thấy hối hận là nghe lời mẹ lên đây chơi. Cô đâu có ngờ lần này dì Hân giữ ở lại lâu thế.
Tự nhiên dì Hân xuống nhà đón cô lên, và cứ bắt cô ở lại. thật hoang mang không biết chừng nào mới được về. Ý nghĩ đó làm Thiên Hương khóc lên:
- Nhưng ở lại lâu, con sợ mất bài. năm nay là....
Dì Hân ngắt lời,giọng như ra lệnh:
- Thôi, đừng nói nhiều nữa. Con về phòng đi. Buồn thì bảo thằng Ninh đưa đi chơi. Bây giờ dì bận lắm.
Thiên Hương thất vọng "dạ" nhỏ một tiếng, rồi lủi thủi trở về phòng mình. Bây giờ cô không cảm thấy vui vẻ gì nữa, chỉ có cảm giác buồn chán. Thái độ của dì Hân kỳ lạ quá, cô không sao hiểu nổi. Và chính vì không hiểu nổi nên cô thấy khổ sở.
Suốt buổi sáng, cô ngồi ủ rủ trên giường, thỉnh thoảng lại khóc. Dì Hân mấy lần vào bảo cô đi chơi, nhưng cô từ chối. Cô chỉ muốn về đi học, còn lòng nào mà vui chơi nữa.
Khóc chán Thiên Hương định đi xuống sân ngắm hoa. Nhưng đến giữa cầu thang cô nghe dì hân đang nói chuyện điện thoại, trong đó có nhắc đến tên cô. Thiên Hương tò mò đứng lại lắng nghe. Dì Hân nói rất vui vẻ:
- Vậy chị thấy được rồi à? Nhưng chủ yếu cậu ấy có thích không ấy chứ? Cái đó mới quan trọng.
- .......
- Thì cũng đúng thôi. Tính cậu ấy ít nói. Những chuyện như vậy dễ gì chịu bộc lộ. Thế còn "bà ấy" thì sao?
Chữ "bà ấy" dì Hân nhấn giọng một cách đặc biệt. Thiên Hương lén nhìn dì qua khung sắt. Khuôn mặt dì ấy có vẻ chăm chú, mày cau lại. Rồi dì cười nhẹ tênh:
- Hình như thế là chụp ở mọi góc độ rồi đấy. Bà này kén kỉ quá nhỉ. Bả muốn đến hả?
- ....
- Chưa đi được à? chị giục nhanh nhanh lên được không? con bé cứ đòi về, thấy nó khóc lóc tội quá.
- ....
- Í! Không nói cho nó biết được đâu. Tôi không muốn nó bị ảnh hưởng. Con nhỏ còn khờ lắm chị ạ! Rủi không tới đâu mà bắt nó suy nghĩ tội nghiệp.
- .....
- Thôi vậy nhé. Chị nói bà ấy sớm sớm cho nhé.
Rồi dì Hân bỏ ống nghe xuống. Thiên Hương vội đi nhanh trở lên, vì sợ bị bắt gặp nghe lén. Cô lại trở về phòng, ngồi một mình nghĩ ngợi. Câu chuyện lúc nãy làm cô hoang mang. Rõ ràng là dì Hân nói về cô. Nhưng có chuyện gì thế?
Một lát sau, lại có tiếng chuông reo. Thiên Hương vội mở cửa, ngó xuống nhà dưới. Thấy dì Hân đi đến bàn đặt điện thoại, cô nín thở bước xuống cầu thang. Lần này, hình như dì Hân nói chuyện với người khác. Thiên Hương nghe vọng dì ấy vừa vui vẻ, vừa có chút gì đó cả nể:
-A! cậu Giang hả? Không ngờ cậu gọi tôi. Có gì không cậu?
-….
-Vâng. Đúng đấy. Con bé khóc từ sang đến giờ.
-….
-Về hả? thế còn mẹ cậu thì sao? Bà ấy bảo sẽ đến mà.
-….
-À! Cũng được. Vâng. Vâng. Chào cậu.
Dì Hân lại cúp máy, gương mặt có vẻ không vui. Thiên Hương vội đi lên. Cô vừa ngồi xuống giường thì dì Hân bước vào:
-Này! Con còn muốn về không? Chuẩn bị đi. Dì bảo thằng Ninh đưa ra bến xe.
Thiên Hương mở lớn đôi mắt như không tin. Nhưng cô cũng không dám hỏi gì nhiều, chỉ hối hả lo xếp đồ vì sợ dì Hân đổi ý.
Trên suốt chặng đường về nhà, cô nghĩ về dì Hân và những gì đã xảy ra hai hôm nay. Cô lờ mờ nhận thấy rằng, sở dĩ dì ấy cho cô về là nhờ một người tên Giang nào đó. Cô không biết nhân vật đó là ai, nhưng biết anh ta có uy tín rất lớn. Bởi vì chỉ một câu nói của anh ta mà dì Hân nghe lời lập tức. Trong khi cô thì năn nỉ khóc lóc cũng không làm dì ấy lay chuyển.
Nhưng giữa anh ta và những người phụ nữ kia có liên hệ gì với nhau? Tại sao họ lại có ảnh hưởng đến dì Hân như vậy? Tại sao họ đồng ý thì dì Hân mới để cô về? Cảm thấy mình bị những người lạ kia chi phối, Thiên Hương vừa sợ vừa thấy chán nản vô cùng. Tất cả đều kỳ cục, không sao hiểu được. Và cô không muốn đến nhà dì Hân chơi nữa.
Buổi tối, cô chuẩn bị đi ngủ thì bà Thanh đến ngồi xuống giường cô:
- Sao dì Hân để con về sớm vậy?
Thiên Hương ngạc nhiên nhìn mẹ:
- Thì con về đi học. Đáng lẽ con phải về hôm qua mà mẹ. Tại dì ấy giữ con lại đấy.
- Thế... có ai đến nhà dì Hân không?
Thiên Hương suy nghĩ một chút, rồi thở dài:
- Có nhiều lắm mẹ ạ. Mà họ kỳ lắm. Mẹ không biết đâu. Họ cứ xúm lại nhìn con và bào con đẹp. Mấy người đó làm như con là con nít vậy.
Nhớ lại cảm giác đó, tự nhiên cô rơm rớm nước mắt. Bà Thanh ngạc nhiên nhìn cô:
- Họ khen mình thì mình mừng chứ sao lại khóc?
Thiên Hương phản đối:
- Nhưng họ kỳ lắm. Con ngồi đó mà họ sờ mó con rồi lại nói chuyện với nhau. Người thì nắm tay, người thì sờ tóc. Họ kỳ cục lắm.
Giọng cô trở nên ấm ức:
- Con là người chứ có phải là mèo đâu. con ghét người ta sờ như vậy lắm. Mai mốt con không lên nhà dì Hân chơi nữa đâu.
- Bậy nè. Dì Hân muốn cho con sung sướng chứ đâu có làm gì hại con.
- Nhưng rủi lên gặp mấy người đó nữa thì sao?
- Con mà được họ thích thì có phúc lắm đấy.
- Đó đó. Cả mẹ cũng nói như vậy. Đáng lẽ mẹ phải bênh con mà ghét họ mới phải. Đằng này mẹ đồng ý với họ. Con không thèm nói chuyện với mẹ nữa đâu, giận mẹ luôn.
Nói rồi, cô leo lên giường, lấy mềm phủ kín cả đầu, giận dỗi và ngúng nguẩy. Cử chỉ trẻ con của cô làm bà Thanh cười một mình không hề nao núng. Bà biết chắc chắn ngủ một đêm là cô sẽ quên ngay. Tính cô nhõng nhẽo và rất con nít. Dễ giận và dễ quên. Đồng thời rất bướng. Nên mắc dù rất nóng ruột muốn biết chuyện ở nhà bà Hân, bà vẫn không gọi cô dậy để hỏi. Chắc chắn cô sẽ không chịu nói gì đâu.
Bà đứng dậy, tắt đèn cho Thiên Hương ngủ rồi lại ngồi xuống gần cửa sổ, nghĩ ngợi lan man.
Thiên Hương ngủ ngon lành cho đến sáng. Khi thức dậy thì bà Thanh đã mở cửa tiệm. Cô ăn sáng qua loa rồi phóng xe đến nhà Thủy Mai mượn tập. Nghỉ học mới có ba ngày mà bài vở như chất cả núi. Chép lại mỏi cả tay. Vừa chép bài, cô vừa nhớ đến dì Hân mà tức ấm ức. Và cô hứa đi hứa lại trong bụng là sẽ không đến thành phố chơi nữa.
Vài hôm sau là cô quên hẳn chuyện bực mình đó và đi học rất bình thường. Nhưng sáng nay, cô đang ngồi học bài thì bà Hân xuống. Thấy bà, Thiên Hương vội đứng vậy chạy ra đón. Cô nói tíu tít:
- Dì Hân xuống. Mẹ ơi dì Hân xuống nè.
Bà Hân bước xuống xe, dúi vào tay cô hộp quà
- Của con đấy. Mẹ đâu rồi?
- Mẹ con đang nấu cơm.
Cô chạy vào nhà, kêu toáng lên:
- Dì Hân xuống rồi mẹ ơi.
Bà Thanh từ nhà sau đi lên cười tươi tắn. Nhưng vẻ mặt bà Hân còn rạng rỡ hơn. Bà đuổi Thiên Hương ra ngoài chơi, rồi hai chị em vào trong phòng nói chuyện rất lâu.
Thiên hương không để ý đến cử chỉ khác lạ của mẹ và bà dì. Cô ngồi xuống bàn học loay hoay mở hộp quà. Đó là một chiếc áo đầm rất đẹp. Cô mê tít, mặc ngay vào người rồi chạy đến đứng trước gương ngắm nghía.
Thường thì dì Hân rất hay mua quà cho cô. Tất cả đều rất đẹp và cô đều thích với những mức độ khác nhau. Dì Hân thường chê kiếu thẳm mỹ của mẹ Thanh, và tự mình may sắm đồ cho Thiên hương. Cho nên đa số áo quần của cô đều do bà cho. Toàn là những thứ sang trọng. Nó làm cô thêm xinh đẹp và có vẻ tiểu thư. Thậm chí hơi tương phản với căn tiệm tạp hóa lụp xụp của mẹ cô.
Thiên Hương còn quá nhỏ nên không nhận thức được rằng, tất cả những thứ đó làm mẹ lệ thuộc rất nhiều vào dì Hân. Thậm chí dì ấy còn có quyền với cô hơn cả mẹ. Và mẹ đã mặc nhiên thừa nhận đều đó. Gần như mẹ giao cho dì Hân lo cho tương lai của cô. Cô không hề nhận biết được chuyện đó, nhưng cũng không hề thắc mắc về uy quyền của dì Hân đối với mình.
Thiên Hương ngắm mình chán chê, rồi thay áo ra. Cô chuẩn bị đi học. Nhưng cô vừa ngồi vào bàn ăn thì dì Hân nói như ra lệnh:
- Ăn xong, con soạn đồ theo dì lên thành phố. Lấy nhiều đồ một chút nhé. Lần này, có thể con sẽ ở lâu đấy.
- Sao ạ?
Thiên hương kêu lên sửng sốt. Cô hết nhìn dì Hân rồi lại nhìn mẹ. Bà Thanh mĩm cười khuyến khích:
- Nghe lời dì đi con
- Nhưng con còn phải đi học.
Bà Hân xen vào:
- Nghỉ vài ngày cũng đâu có sao.
- Nhưng con đã nghĩ hết mấy ngày rồi. Ôi! Lần này mà lại nghĩ chắc con chết mất. Con chép bài không nổi đâu dì ơi. Con không muốn lên đó đâu.
- Sao vậy? Con sợ cái gì?
Thiên Hương lặng thinh cô đang nhớ đến mấy người phụ nữ kỳ cục bạn của dì Hân. cô sợ sẽ gặp họ lần nữa. Và họ sẽ săm soi cô như lần trước nữa. Ý nghĩ đó làm cô quýnh quán lên:
- Con không muốn lên nhà dì đâu. Rủi gặp mấy người đó nữa thì sao?
- Mấy người nào?
- Bạn của dì ấy. Con ghét họ lắm.
- Hương! ăn nói cẩn thận nghe.
Bà Thanh vội lên tiếng mắng cô . Nhưng bà Hân khoát tay, điềm nhiên:
- Tại sao con ghét mấy dì ấy?
Thiên hương nhăn nhó:
- Vì họ cứ xúm lại nhìn con, rồi nói này nói kia, sờ mó tùm lum làm con nhột lắm. Con ghét ai làm vậy với con lắm.
- Tưởng chuyện gì. Mai mốt, không ai làm vậy nữa đâu. Người ta nhìn chứ đâu có ăn thịt con. sợ vớ vẩn
Thiên Hương ấm ức làm thinh. Làm sao dì hân hiểu được ý nghĩ của cô. Cô không thích người ta quan sát mình như một món hàng. Nếu nói ra, chưa chắc dì Hân đồng ý. Tự nhiên cô thấy chán vô cùng. cô mong sao mai mốt dì ấy đừng xuống nhà mình nữa.
Cô không dám cải dì Hân, nhưng cũng không thể nào vui vẻ. Cô sọan đồ một cách ấm ức rồi vùng vằn đi ra cửa. Nhưng cô cũng chỉ dám vùng vằn với mẹ, mặc cho bà ra sức dỗ dành.
Trên suốt đường đi, mặt cô ỉu xìu như đưa đám môi công lên đầy giận dỗi. nhưng bà Hân phớt lờ cử chỉ chống đối ấy, bà luôn nói cười vui vẻ, và nói chuyện với cô không ngớt. Dĩ nhiên là chỉ kể về chuyện ngày xưa bà đi học. Hòan toàn không nhắc đến mấy bà bạn mà Thiên hương dị ứng. nên cuối cùng cô cũng đăm ra thích nghe và quên hẳn cảm giác giận dỗi lúc nãy.
Lên đến nhà dì Hân lúc gần chiều. Thiên hương mệt quá nên vào phòng ngủ ngay. Mãi gần tối cô mới thức dậy. Dì Hân đang tiếp khách. Vừa xuống đến cầu thang, Thiên Hương đã vội lui trở lên. Bây giờ cô rất sợ khi nhà có khách. Rất may là bà ấy chỉ ngồi một lát rồi về. Và dì Hân cũng không gọi cô xuống đem nước.
Ngồi mãi trên phòng thấy buồn, Thiên Hương đi xuống sân nhìn hoa. Cô ngồi một mình trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi tối, vừa hát khe khẻ vừa vẻ những đường vô hình trên mặt đất. chiều nay cô cảm thấy buồn vô cùng. Cũng không giải thích được buồn chuyện gì. Chỉ thấy là không vui.
Một lát sau, cô đứng dậy, hái vài bông cúc đem lên phòng chưng. Cô đang loay hoay bên khóm cúc thì nghe có tiếng xe chạy vào sân. Tiếng xe rất êm. Nếu không có âm thanh rào rào của những viên sỏi bị nghiến, thì khó mà nhận ra.
Thiên Hương đứng thẳng lên nhìn. Những người trong xe đã bước xuống. Ba người tất cả. Trong đó có người phụ nữ tên Hồng và một thanh niên. Hai người đó Thiên Hương nhận ra ngay vì đã đến đây. Còn người phụ nữ lớn tuổi kia thì cô hòan toàn xa lạ.
Họ cũng đã thấy cô. Thỉnh thoảng nghe dì Hồng nói với người phụ nữ lạ nọ:
- Nó đó chị.
Nói rồi, bà đi nhanh về phía cô, nắm tay cô kéo lại phía xe, vừa đi vừa hỏi bằng giọng ngọt ngào:
- Con đang làm gì vậy?
- Dạ, con đang hái hoa.
Thiên hương bị kéo đến đứng trước mặt người phụ nữ nọ. Bà ta nhìn cô chăm chú, cái nhìn giống hệt bà Hồng lần trước, khiến cô thấy hơi khó chịu. Cô lí nhí chào bà ta, rồi đứng yên, cuối gằm mặt xuống.
Dì Hồng bóp vai cô, thân mật:
- Con làm gì ngoài này vậy?
- Dạ, con hái hoa.
Thiên Hương trả lời lần nữa, cô thấy ba người chuyển xuống nhìn mấy cành cúc trên tay cô. Cô ngượng nghịu buông thõng xuống, giấu ở bên chân. Cử chỉ của cô làm dì Hồng lại cười, rồi kéo tay cô:
- Vô nhà đi con.
Thiên hương bị nắm tay như thế cô rất muốn rút ra nhưng không dám, cứ đi theo một cách thụ động. Người phụ nữ kia không hề nói gì. Bà ta ngồi xuống salon, đưa mắt nhìn phòng khách như đánh giá. Người thanh niên ngồi xuống phía bên kia. anh ta có vẻ trầm lặng, và không nhìn đến ai.
Thiên Hương lén nhìn người phụ nữ ấy, bà ta bệ vệ có vẻ uy quyền, bề trên, chứ không thân mật như dì Hồng. thấy cái nhìn của bà, cô vội cụp mắt xuống. Bây giờ thì cô thấy ở gần dì Hồng lại dễ chịu hơn.
Thật không hiểu được. Cứ mỗi lần đến đây dì Hồng lại dẫn thêm người lạ. Và ai cũng quan sát cô như nhau. Thật không hiểu nổi họ muốn cái gì.
Khi dì Hân đi ra, không khí có vẻ nhẹ nhàng hơn. Thiên hương thấy dì chào bà nọ với vẻ kính nể. Còn bà ta thì gật đầu, cười ra vẻ thân mật. Khi cười, trông bà ta cũng không đến nỗi khó tính lắm.
Cô định đứng vậy đi vào nhà, nhưng dì Hồng cứ giữ cô lại ngồi bên bà, làm cô có cảm giác mình giồng như con thỏ bị mắc kẹt trong bụi gai thật khó thở.
Người phụ nữ bệ vệ chợt hỏi cô:
- Này! Con có biết đi chợ nấu ăn không?
- Dạ, con biết nấu nhưng không biết đi chợ.
Tự nhiên mọi người bật cười lên. Thiên Hương ngơ ngác nhìn. Cô không biết học cười cái gì. Vì cô thấy mình trả lời rất chính xác nghiêm chỉnh. Trong một thoáng ánh mắt cô chạm phải tia nhìn của người thanh niên. Anh ta cười như nghe một đều ngộ nghĩnh. Nhưng sau đó anh ta thôi không cười nữa, và trở lại vẻ trầm lặng, thờ ơ như mấy lần trước.
Thiên Hương trả lời những câu hỏi của người phụ nữ bệ vệ, nhưng vẫn có cảm giác anh ta nhìn mình như quan sát. Cô cũng nhìn lại anh ta với vẻ ngạc nhiên. cả người lạ này cũng tò mò về cô nữa hay sao. Chẳng lẻ anh ta cũng giống mấy người phụ nữ kia?
Lần này thì họ không ngồi lâu và cũng ở lại ăn tối. Thiên hương đợi họ ra cửa là chạy lên phòng. Cô đứng bên cửa sổ nhìn xuống sân. Dì Hân đang tiễn họ ra xe, dáng điệu có vẻ khiêm tốn. Cô không hiểu những nhân vật đó có gì quan trọng mà dì Hân quá trọng nể như thế.
Người thanh niên chợt ngẩn đầu nhìn lên khung cửa. Thiên hương vội đứng nép một bên. Một lát, đoán chừng họ đã lên xe cô mới dám thò đầu ra nhìn.
Tiểu hiên song ngoại phong hám trúc
Mộng hồi Yến Tử ổ
Thập lý thuỷ tạ hoa thâm xứ
Nguyệt lâm nhã trúc
Y hi ngọc nhân cố
Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ
Đa tình đồ lưu tái thượng hận
Trường ta anh hùng
Lệ mãn Tiểu Kín
Đăng nhập để trả lời
0
nhưng mà như vậy thì mình phải down về nhưng mà mình ko biết chổ down? bạn chỉ cho mình đi nhé.
Tiểu hiên song ngoại phong hám trúc
Mộng hồi Yến Tử ổ
Thập lý thuỷ tạ hoa thâm xứ
Nguyệt lâm nhã trúc
Y hi ngọc nhân cố
Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ
Đa tình đồ lưu tái thượng hận
Trường ta anh hùng
Lệ mãn Tiểu Kín
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: kelly

nhưng mà như vậy thì mình phải down về nhưng mà mình ko biết chổ down? bạn chỉ cho mình đi nhé.

mic gửi truyện này vào mail kelly nhé, rồi kelly sẽ sửa chính tả trong ấy rồi gửi lại cho mic, kelly cho mic biết địachỉ mail đi [;)]
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
OK. vậy Mickey gửi vào mail của mình nhé. gio_ban_mai@yahoo.com
Tiểu hiên song ngoại phong hám trúc
Mộng hồi Yến Tử ổ
Thập lý thuỷ tạ hoa thâm xứ
Nguyệt lâm nhã trúc
Y hi ngọc nhân cố
Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ
Đa tình đồ lưu tái thượng hận
Trường ta anh hùng
Lệ mãn Tiểu Kín
Đăng nhập để trả lời
0