Kiêu hãnh về nhan sắc là một căn bệnh của một số phụ nữ. Tật này vô cùng chạm tự ái nguời chồng vì ko đơn thuần là sự kiêu hãnh mà còn kéo theo sự coi khinh nguời chồng nữa.
Tác giả (nguời viết bài này) đã từng nghe một phụ nữ nhan sắc chỉ trung bình thôi mà nói về nguời chồng như thế này:
-Hồi tôi lấy ổng,bạn bè ai cũng nói là ko xứng,ổng xấu ơi là xấu.Chắc tại duyên nợ gì đâu chớ thiếu gì nguời đẹp trai theo tui mà tui không chịu.
-Chồng xấu đẹp thì có gì mà wan trọng,điều cần thiết là có chịu lo làm ăn để nuôi sống gia đình hay ko thôi.
Tác giả nghe một phụ nữ lập gia đình với một nguời vừa già vừa xấu, nói:
-Cặp bồ đi ăn kem thì cần đẹp trai,còn lấy chồng lo tạo lập gia đình thì cần nguời biết săn sóc mình,biết kiếm tiền nuôi mình.
Và có anh chàng trẻ tuổi lẽo đẽo theo nguời đó lúc đi chợ hỏi:
-Tại sao em lấy lão gìa đó?
Chị ấy đáp ngay:
-Cỡ tuổi chú thì chú lo thân chú còn chưa xong lấy đâu nuôi nổi tôi.
Nghe chị ấy nói lại mà tôi (TAC GIA) nghĩ chị là nguời khôn ngoan hơn cô gái có sắc đẹp trung bình kia,Tôi (tg) cần nói thêm rằng chị ấy là người có sắc đẹp vuợt xa hơn cô chê chồng nọ rất nhiều.
Kiêu hãnh về nhan sắc đã là điều kỳ quái như thế,còn tự phụ vì mình giàu càng thêm đáng sợ.
Có một số phụ nữ thuộc hàng " tiểu thư" thích cho mọi nguời biết mọi thứ trong nhà đều do mình sắm cả--họ quên rằng đa số nguời chồng có vợ giàu rất là tự ti.
Nguời vợ lại khoe giàu có,mà ác nỗi là khoe cái giàu đó để lộ rõ cái nghèo của chồng,thật là một việc làm thật kém tế nhị.
Thử hỏi một nguời chồng cứ chịu đựng mãi những điều phiền muộn như thế thì có hàng ngày ăn vàng họ cũng ko vui nỗi.
Nhưng có một truờng hợp lấy vợ giàu mà gia đình vợ cung phụng chàng rễ còn hơn .....Tôi (tg) xin kể cùng các bạn để tiện suy nghĩi và ứng xử trong truờng hợp tuơng tự nếu gặp phải
X là con một cai tổng oai quyền thời pháp thuộc,đến ở rễ gia đình giàu có hàng ngàn mẫu ruộng, ai nấy đều cười X ham giàu,chớ con cai tổng mà đi ở rễ cái nỗi gì,thiếu chi nguời giàu sang muốn gả con cho.
Nhưng sau đó mới biết X là tay rất cực phách.X kể buồn buồn cứ xách vali thu xếp để....về ,ko thèm ở rễ.
Đã mang tiếng gđ giàu nức vách mà ko nuôi nỗi chàng rễ hay sao.Gđ vợ thấy rễ mình đáng sợ wa' ,lo chiều chuộng đủ thứ để khỏi mang tiếng mất rễ.
Đấy là truờng hợp rất hiếm, còn thuờng tình thì lại khác,tôi (tg) muốn đề cập đến thuờng tình này vì nó thuộc vào cách đối xử đẹp hay kém đẹp của nguời phụ nữ.
-Nguời phụ nữ đẹp đã là quí, mà biết khiêm tốn lại càng quí hơn nữa.
Nguời phụ nữ phúc đức sinh ra trong gđ giàu mà biết đối xử sao cho chồng ko có mặc cảm là kỹ sư đào mỏ thì đúng là hạt minh châu trên cõi đời này.
Nguời có nhan sắc ,thuộc gđ giàu muốn đối xử đẹp với chồng rất khó ,đòi hỏi fải wên mình có vẻ đẹp bên ngoài .Và phải biết rằng tiền chỉ là phuơng tiện của cuộc sống sung túc, chớ ko phải chính nó là hạnh phúc.
Nhan sắc tô điểm cho cuộc sống nhưng hạnh phúc lại nuôi duỡng tâm hồn con nguời.tiền bạc mất đi thì còn tạo lại,còn hạnh phúc như bát nuớc đổ xuống đất ko hốt lại đuợc.
Nguời nam nguỡng mộ nhan sắc, nhưng tôn vinh đức tính nguời phụ nữ, nguời có nhan sắc mà tâm tính quá tầm thuờng thì đấy chỉ là đóa hoa có sắc mà ko có huơng.
Cũng chính vì vậy mà ông bà ngày xưa vẫn nói" Cái nết đánh chết cái đẹp"
Tác giả (nguời viết bài này) đã từng nghe một phụ nữ nhan sắc chỉ trung bình thôi mà nói về nguời chồng như thế này:
-Hồi tôi lấy ổng,bạn bè ai cũng nói là ko xứng,ổng xấu ơi là xấu.Chắc tại duyên nợ gì đâu chớ thiếu gì nguời đẹp trai theo tui mà tui không chịu.
-Chồng xấu đẹp thì có gì mà wan trọng,điều cần thiết là có chịu lo làm ăn để nuôi sống gia đình hay ko thôi.
Tác giả nghe một phụ nữ lập gia đình với một nguời vừa già vừa xấu, nói:
-Cặp bồ đi ăn kem thì cần đẹp trai,còn lấy chồng lo tạo lập gia đình thì cần nguời biết săn sóc mình,biết kiếm tiền nuôi mình.
Và có anh chàng trẻ tuổi lẽo đẽo theo nguời đó lúc đi chợ hỏi:
-Tại sao em lấy lão gìa đó?
Chị ấy đáp ngay:
-Cỡ tuổi chú thì chú lo thân chú còn chưa xong lấy đâu nuôi nổi tôi.
Nghe chị ấy nói lại mà tôi (TAC GIA) nghĩ chị là nguời khôn ngoan hơn cô gái có sắc đẹp trung bình kia,Tôi (tg) cần nói thêm rằng chị ấy là người có sắc đẹp vuợt xa hơn cô chê chồng nọ rất nhiều.
Kiêu hãnh về nhan sắc đã là điều kỳ quái như thế,còn tự phụ vì mình giàu càng thêm đáng sợ.
Có một số phụ nữ thuộc hàng " tiểu thư" thích cho mọi nguời biết mọi thứ trong nhà đều do mình sắm cả--họ quên rằng đa số nguời chồng có vợ giàu rất là tự ti.
Nguời vợ lại khoe giàu có,mà ác nỗi là khoe cái giàu đó để lộ rõ cái nghèo của chồng,thật là một việc làm thật kém tế nhị.
Thử hỏi một nguời chồng cứ chịu đựng mãi những điều phiền muộn như thế thì có hàng ngày ăn vàng họ cũng ko vui nỗi.
Nhưng có một truờng hợp lấy vợ giàu mà gia đình vợ cung phụng chàng rễ còn hơn .....Tôi (tg) xin kể cùng các bạn để tiện suy nghĩi và ứng xử trong truờng hợp tuơng tự nếu gặp phải
X là con một cai tổng oai quyền thời pháp thuộc,đến ở rễ gia đình giàu có hàng ngàn mẫu ruộng, ai nấy đều cười X ham giàu,chớ con cai tổng mà đi ở rễ cái nỗi gì,thiếu chi nguời giàu sang muốn gả con cho.
Nhưng sau đó mới biết X là tay rất cực phách.X kể buồn buồn cứ xách vali thu xếp để....về ,ko thèm ở rễ.
Đã mang tiếng gđ giàu nức vách mà ko nuôi nỗi chàng rễ hay sao.Gđ vợ thấy rễ mình đáng sợ wa' ,lo chiều chuộng đủ thứ để khỏi mang tiếng mất rễ.
Đấy là truờng hợp rất hiếm, còn thuờng tình thì lại khác,tôi (tg) muốn đề cập đến thuờng tình này vì nó thuộc vào cách đối xử đẹp hay kém đẹp của nguời phụ nữ.
-Nguời phụ nữ đẹp đã là quí, mà biết khiêm tốn lại càng quí hơn nữa.
Nguời phụ nữ phúc đức sinh ra trong gđ giàu mà biết đối xử sao cho chồng ko có mặc cảm là kỹ sư đào mỏ thì đúng là hạt minh châu trên cõi đời này.
Nguời có nhan sắc ,thuộc gđ giàu muốn đối xử đẹp với chồng rất khó ,đòi hỏi fải wên mình có vẻ đẹp bên ngoài .Và phải biết rằng tiền chỉ là phuơng tiện của cuộc sống sung túc, chớ ko phải chính nó là hạnh phúc.
Nhan sắc tô điểm cho cuộc sống nhưng hạnh phúc lại nuôi duỡng tâm hồn con nguời.tiền bạc mất đi thì còn tạo lại,còn hạnh phúc như bát nuớc đổ xuống đất ko hốt lại đuợc.
Nguời nam nguỡng mộ nhan sắc, nhưng tôn vinh đức tính nguời phụ nữ, nguời có nhan sắc mà tâm tính quá tầm thuờng thì đấy chỉ là đóa hoa có sắc mà ko có huơng.
Cũng chính vì vậy mà ông bà ngày xưa vẫn nói" Cái nết đánh chết cái đẹp"
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )