Trích đoạn: Sương Sương
Thơ chị MT đọc sao mừ da diết buồn, mong manh như sắp vỡ, những mảnh vỡ chừ em có cảm giác thật trong suốt nhưng nếu chạm vào sẽ nhói thịt da nì? Cảm giác khi mô như tiếng chuông lanh lảnh đánh thức góc sâu nhất trong lòng.....hi hi...thỉnh thoảng em cũng lãng đãng như rứa
NGỌN GIÓ
Em xếp ngọn gió lại gửi vào thơ
Trang thơ bay đi theo những ngày gió nổi
Em bàng hoàng chới với
Thơ buồn hiu
Nơi góc phố liêu xiêu
Hương ngọc lan còn thơm ngát
Em cất giọng hát
Từ sâu thẳm trái tim
Bay theo lá bên thềm
Rơi..
...lác đác
Bàn chân ai dẫm trên lá khô xào xạc
Bàn chân ai bỗng đã quên lối về.
Vắng tiếng đàn đêm
Gác nhỏ buồn lê thê
Mặt trời đi ngủ
Trăng cũng cuộn mây ngủ
Gió lại ru
À ơi..tiếng tạ từ
Rêu phong giăng những cánh thư...
Em còn mãi suy tư
Trói lòng mình vào chuỗi ngày thương nhớ
Mảnh trăng treo khi mờ khi tỏ
Ánh bạc nhập nhòa
Em gói gió tung về phía trời xa
Gió cuốn...xoay... xoay...
Cánh hoa dầu thuở ấy
Kéo phím đàn đêm đánh thức tình trở dậy
Để cung la thánh thót giữa đời.
À ơi!
Cung nhạc buông lơi
À ơi!
Nhạc khúc chẳng thành lời
Em giật mình nhìn chiếc lá rơi
Nỗi nhớ vụt rơi
Nỗi sầu vụt tới
Nào có hay...
Lỡ tay...
Đánh rơi niềm nhớ..
Cuộc tình đầy mảnh vỡ
Nhói lòng đau!!!!
May.06
SS
Ta Xin Em!
(SS)
Ta muốn xin Em
Đừng gợi thêm nỗi nhớ
Cánh hoa dầu, phong thư mở
Nhạc gam La trầm bổng những luyến lưu
Nhắc gió xoay... xoay... thêm xa xót cõi lòng
Người đã vắng... tim ta hoài trong mộng tưởng!!
Ta muốn lắm
Hát bài ca vui vẻ
Cho đời tươi bên cuộc sống lê thê
Mà trong ta như đã tự bao giờ
Buồn xâu xé... chút linh hồn trăm mảnh vỡ
Khi hối hả
Bay theo làn gió trắng
Ta hiểu đời như những cánh hoa băng
Thắp sáng lên ở những mốc vô thường
Biết thương nhớ người tình-thi trìu mến
Với những đêm
Con gió về ru-tỉnh
Kể cho mình chữ định-mệnh, thiên-sinh
Ta bỗng như thấy cánh cửa cuộc đời
Khe khẽ mở trước mắt đường một lối
Đó là ngã
Đưa ta về nhận thức
Sống làm người ngoài nghĩa thực áo-cơm
Vẫn đâu đây những góc nhỏ diệu kỳ
Ôi thần-bí cõi tâm-linh, lòng nhân-vị
Và cả nữa
Tình yêu người lữ-thứ
Chỉ riêng hồn mới có thể gặp nhau
Giữa hư-không rất lắm ánh nhiệm màu
Qua con chữ ta nối cầu duyên-nợ
Người phương đó
Ta nơi đây ngàn dặm
Mà nghe như trái đất xích lại gần
Đưa tay ra... là đã chạm môi mềm
Lời lưu luyến cho thi-thơ về đậu bến
Ừ, ta quên
Một hôm này Em nhé
Nỗi buồn đau ai đã gánh giúp rồi
Mong nơi ấy người vui cùng Thánh-Chúa
Còn nơi này mình vui rãi thơ+thơ..........
13/05/2006
Hoàng Thy Mai Thảo