<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-07 08:30:10Chuộtlắc>
Đỗ Quỳnh Châu
BAY QUA BẦU TRỜI
- Phạm Giao Du Ca.
- Có nó.
Tiếng của nó vang lên làm Toàn Anh phải ngẩng mặt lên, gương mặt của cô gái vừa gọi tên Toàn Anh muốn bật cười nhưng anh cố làm mặt nghiêm.
- Cô bao nhiêu tuổi ?
- Hai mươi hai.
- Cô có khai tăng tuổi không ?
- Không ai điên khùng làm việc đó để được già ..
Tiếng “già” của cô được kéo dài cả cây số. Nhìn cô Toàn Anh thấy cô quá trẻ con. Anh quay sang cô thư ký :
- Cô làm đi.
- Dạ.
Cô thư ký đến bên Du Ca nói:
- Em đến để đo chiều cao.
Du Ca tròn đôi mắt :
- Có chuyện này nữa hả, sao kỳ “ dzậy” ?
Cô thư ký kiện nhẫn giải thích :
- Đó là quy định của công ty, không lẽ trước khi xin việc em không đọc thông báo.
Du Ca quay sang Toàn Anh :
- Làm tài xế chứ có phải xin làm người mẫu thời trang đâu mà “anh Giám đốc” tuyển kỹ “dzậy” ?
Toàn Anh nghiêng nghiêng đầu ngắm cô nhỏ và anh cảm thấy vui vui vì sự bộc trực ấy, cô khác xa với những người con gái mà anh đã phỏng vấn từ sáng đến giờ, cô không yểu điệu thục nữ, không ăn mặc cầu kỳ, không son phấn điểm trang. Cô chỉ đơn giản với bộ đồ jean màu xanh, mái tóc cắt ngắn như không thể ngắn hơn được nữa và phiá sau ót cô còn chừa cái đuôi rùa nhi nhí. Đôi chân cô mang đôi giày màu trắng bít gót. Trông cô bùi bùi, ngô ngáo, bướng bỉnh. Du Ca đỏ mặt khi thấy Toàn Anh cứ nhìn mình đăm đăm. Cô đánh trống lãng hỏi cô thư ký:
- Tiêu chuẩn phải cao bao nhiêu mới đạt hả chị ?
- Một mét năm mươi tám.
- Nặng ?
- Bốn mươi bảy ký.
- Tuyển thẳng hay còn thử việc ?
- Hợp đồng thử việc một tháng nếu có khả năng thì sẽ được làm chính thức.
- Làm việc theo ca hay giờ hành chánh.
- Tùy theo yêu cầu của công ty trong từng thời điểm.
Toàn Anh lấy cây viết gõ gõ xuống mặt bàn làm cô thứ ký tỉnh ra. Trời ơi, nãy giờ cô đã bị cô nhỏ phỏng vấn thay vì người phải bị phỏng vấn là cô nhỏ. Nhìn lại Toàn Anh, cô thư ký thấy anh đang mỉm cười làm cô ngượng. Làm mặt tỉnh cùng với cô nhỏ, cô tiếp tục phận sự của mình:
- Bây giờ em có thể lại đo chiều cao và cân nặng trong lượng rồi. Lại đây.
- Thôi khỏi. Xin phép chào chị và “anh giám đốc “ tôi về.
Toàn Anh ngạc nhiên:
- Sao lại về cô không muốn làm việc à?
Cô nhỏ cười tươi làm bên phải lộ rõ lúm đồng tiền trong có duyên đáo để.
- Em chỉ có một mét tám mươi lăm thôi, cân nặng bốn mươi lăm ký nếu tính luôi đôi giầy một ký, bộ đồ jean một ký. Nếu trừ hai ký ấy thì còn thảm hại hơn em chỉ còn mỗi bốn ba thôi. Rớt rồi còn nói gì nữa.
Toàn Anh hỏi tiếp:
- Nếu không được tuyển cô có buồn không?
Du Ca lắc đầu:
- Buồn? Có gì để buồn, nếu chịu khó đi vòng vòng thành phố từ công ty A đến xí nghiệp Z thì chắc chắn em sẽ có việc làm thôi. Xin chào.
Du Ca bước ra cửa Toàn Anh lên tiếng:
- Cô khoan đi đã.
- Sao vậy.
- Tôi tuyển cô vào làm.
Đôi mắt tròn to như hạt nhãn nhìn Toàn Anh, cô lại cười. Cái lúm đồng tiền có dịp xuất hiện làm duyên lần nữa:
- Xin cám ơn “anh giám đốc”.
Toàn Anh vẫn làm mặt nghiêm:
- Đầu tuần tới cô có thể nhận việc. Cô sẽ làm tài xế cho riêng gia đình tôi vì thế không theo thời gian nhất định nào cả. Điều thứ hai cô sẽ ở hẳn trong gia đình tôi, vậy cô hãy sắp xếp với nhà cô đi. Lương tôi sẽ trả cô thử việc là tám trăm ngàn, nếu sau này cô khẳng định được chuyên môn tôi sẽ tăng. Thế nào cô thấy được chứ ?
Du Ca tràn đầy phấn khởi:
- Tôi chỉ có một mình, ở đâu mà không tiện, tôi sẽ đến nhận việc đúng như ngày hẹn. Bây giờ thì xin chào.
Du ca bước ra khỏi phòng để lại cho Toàn Anh một chút vui vui, xao xuyến.
Toàn Anh và Lệ Thy đang ngồi nói chuyện với nhau trên chiếc xich đu, chiếc mini jupe màu xanh lục ôm sát lấy thân hìn của Lệ Thy. Khi cô cúi xuống lộ cả một khuôn ngực trắng ngần đầy đặn hấp dẫn.
Toàn Anh quen biết Lê Thy trong một buổi tiệc sinh nhật của Phiến, bạn anh và Lê Thy là cô em họ Phiến, cô đẹp rực rỡ, kiêu sa nên có phần kênh kiệu khinh người nhưng Toàn Anh không hề quan tâm, đơn giản vì anh nghĩ con gái đẹp thì phải kênh điệu đó là chuyện thường. Mọi yêu cầu theo sở thích của Lệ Thy, Toàn anh vẫn đáp ứng đầy đủ, vui v . Anh luôn luôn tự bài khi đi với Lệ Thy dạo phố hoặc dự tiệc với đám đôn . Ở đâu anh và Lệ Thy cũng được đón chào nồng nhiệt, được khen ngợi vì sự xứng đôi vừa lứa thật tuyệt vời của hai người.
Cách chỗ Toàn Anh và Lệ Thy ngồi là cô nhỏ Du Ca đang ngồi một mình vật lộn với chiếc xe du lịch đã bị bẻ bánh. Du Ca vận chiếc quần sọt màu xanh ôm sát đùi, chiếc áo pull ngắn tay phủ thân dài qua khỏi mông màu đen, cái dáng nhỏ nhắn mà vẫn nhanh gọn theo từng thao tác làm việc. Ngày hôm qua chủ nhật cô phải đưa cả nhóm bạn bè của Mỹ Anh, em của Toàn Anh đi Vũng Tẫu tắm biển về đến nhà đã tám giờ, sáng nay cô phải dậy sớm chuẩn bị lau xe để đưa Toàn anh đến công ty và trước khi đi làm Lệ Thy đã kịp đến nhờ Toàn Anh dẫn mua vài thứ linh tinh trang trí trong phòng của Lệ Thy. Công việc thì luôn luôn mà bị bẻ bánh xe Du Ca cảm thấy bực mình.
Lệ Thy và Toàn Anh bước đến gần cũng là lúc Du Ca gắn xong con vít cuối cùng vào. Tiếng Lệ Thy gắt gỏng khó chịu:
- Xong chưa? Làm ăn gì chậm như rùa.
Du Ca từ tốn trả lời :
- Chị chờ cho năm phút nữa, tất cả đã xong nhưng tôi cần phải thay đồ.
Lệ Thy bĩu môi:
- Tài xế chứ có phải dánh giá gì cho cam mà bày đặt thay đồ làm đẹp.
Du ca cười nửa miệng :
- Nếu chị không muốn tôi thay đồ cũng được, chỉ sợ khi chị ngồi vào xe này chị lại bị xấu lấy vì sự bẩn dơ của tôi đấy chứ.
Lệ Thy gật đầu:
- Kể ra cô cũng đâu có ngu dốt gì cho cam, mau lên đi.
Du Ca rảo nhanh về ngồi nhà của mình ở cuối vườn, nó là nhà cho xôm tụ chứ thật ra nóo là cái kho chứa những vậy dụng phế thải của gia đình Toàn Anh, ngày đầu vào nhận việc cô đã từ chối căn phòng mà cô được sắp xếp cho ở ngay trong biệt thự rộng rãi này, cô xin ở cái kho cuối vườn, sau một ngày dọn dẹp cuối cùng cô đã có một giang sơn của riêng mình mà không sợ phiền hà đến ai.
Nhìn theo Du Ca, Lệ Thy quay sang nói với Toàn Anh:
- Bộ đàn ông trên đời hết rồi hay sao mà anh thuê nữ tài xế vậy? Trông con nhỏ em hổng ưa vô.
Toàn Anh ngay thật :
- Đã có mấy tài xế nam vào làm rồi nhưng đều cho hưu non hết, vì mấy người ấy cứ thường uống rượu mà em thấy đấy làm tài xế mà uống rượu thường xảy ra tai nạn, để phòng bệnh hơn chưa bệnh, ba anh đã kêu tuyển nữ tài xế.
Lệ Thy mát mẻ:
- Tuyển tài xế rồi biết đâu tuyển luôn vị hôn thê.
Toàn Anh bật cười:
- Đừng có suy đoán bậy bạ à nghen.
Lệ Thy dẩu môi:
- Ai biết được khi con nhỏ đó đâu có xấu.
- Thôi mà, cho anh xin đi.
Lệ Thy định nói nữa nhưng thấy Du Ca bước ra, cô lườm nhẹ Toàn Anh rồi quay sang Du Ca kiếm chuyện:
- Cô đi năm phút mà tôi tưởng là năm giờ, làm việc thì rề rề nhưng tới tháng thì lương lãnh thiếu một đồng không được.
Du ca làm thinh bước lên xe đề máy, xong cô mở cửa sau để Lệ Thy và Toàn Anh lên. Chiếc xe lướt êm ra khỏi cổng biệt thự bắt đầu vào trung tâm thành phố. Lệ Thy như vẫn còn ấm ức vì sự im lặng không trả lời của Du Ca, cô tiếp tục kiếm chuyện:
- Tại sao tôi nói mà cô không trả lời, cô khi dể tôi hả?
Im lặng, gương mặt Du Ca vẫn chăm chú nhìn về phía trước như không nghe tiếng Lệ Thy nói. Toàn Anh bấm khẽ vào tay Lệ Thy vì cảm thấy sự vô lý của cô:
- Em kỳ quá. Du Ca đang lái xe kìa, kiếm chuyện với cô ấy làm gì để ấy bị phân tâm.
- Anh bênh cô ta à?
- Nói kỳ.
Không quan tâm đến Toàn Anh, Lệ Thy nói tiếp:
- Nói sao làm thinh vậy, bộ câm rồi hả?
Thấy Du Ca vẫn làm mặt tỉnh chẳng thèm trả lời, Lệ Thy đỏ bừng mặt la lớn :
- Ngừng xe lại, ngừng xe...
Toàn Anh thấy bất nhẫn trước sự ngang ngược của Lệ Thy nhưng anh cố gắng dịu gịong:
- Khi không em bảo dừng lại, thôi cho anh xin đi.
Lệ Thy cướp lời :
- Bộ anh bảo em điên hả, bây giờ anh có kêu nó dừng không hay để em la lên giữa đường.
- Du Ca! Cô tấp xe vào lề đi.
Chiếc xe thắng lại bất thần làm Lệ Thy không đề phòng nên bị ngã chúi về phía trước vùng ngực đụng vào thành ghế trước đau điếng, lần nay cô càng điên tiết hơn:
- Bảo cô ngừng xe rồi ngừng kiểu như vầy hả. Ngày mai nghỉ việc ngay.
BAY QUA BẦU TRỜI
- Phạm Giao Du Ca.
- Có nó.
Tiếng của nó vang lên làm Toàn Anh phải ngẩng mặt lên, gương mặt của cô gái vừa gọi tên Toàn Anh muốn bật cười nhưng anh cố làm mặt nghiêm.
- Cô bao nhiêu tuổi ?
- Hai mươi hai.
- Cô có khai tăng tuổi không ?
- Không ai điên khùng làm việc đó để được già ..
Tiếng “già” của cô được kéo dài cả cây số. Nhìn cô Toàn Anh thấy cô quá trẻ con. Anh quay sang cô thư ký :
- Cô làm đi.
- Dạ.
Cô thư ký đến bên Du Ca nói:
- Em đến để đo chiều cao.
Du Ca tròn đôi mắt :
- Có chuyện này nữa hả, sao kỳ “ dzậy” ?
Cô thư ký kiện nhẫn giải thích :
- Đó là quy định của công ty, không lẽ trước khi xin việc em không đọc thông báo.
Du Ca quay sang Toàn Anh :
- Làm tài xế chứ có phải xin làm người mẫu thời trang đâu mà “anh Giám đốc” tuyển kỹ “dzậy” ?
Toàn Anh nghiêng nghiêng đầu ngắm cô nhỏ và anh cảm thấy vui vui vì sự bộc trực ấy, cô khác xa với những người con gái mà anh đã phỏng vấn từ sáng đến giờ, cô không yểu điệu thục nữ, không ăn mặc cầu kỳ, không son phấn điểm trang. Cô chỉ đơn giản với bộ đồ jean màu xanh, mái tóc cắt ngắn như không thể ngắn hơn được nữa và phiá sau ót cô còn chừa cái đuôi rùa nhi nhí. Đôi chân cô mang đôi giày màu trắng bít gót. Trông cô bùi bùi, ngô ngáo, bướng bỉnh. Du Ca đỏ mặt khi thấy Toàn Anh cứ nhìn mình đăm đăm. Cô đánh trống lãng hỏi cô thư ký:
- Tiêu chuẩn phải cao bao nhiêu mới đạt hả chị ?
- Một mét năm mươi tám.
- Nặng ?
- Bốn mươi bảy ký.
- Tuyển thẳng hay còn thử việc ?
- Hợp đồng thử việc một tháng nếu có khả năng thì sẽ được làm chính thức.
- Làm việc theo ca hay giờ hành chánh.
- Tùy theo yêu cầu của công ty trong từng thời điểm.
Toàn Anh lấy cây viết gõ gõ xuống mặt bàn làm cô thứ ký tỉnh ra. Trời ơi, nãy giờ cô đã bị cô nhỏ phỏng vấn thay vì người phải bị phỏng vấn là cô nhỏ. Nhìn lại Toàn Anh, cô thư ký thấy anh đang mỉm cười làm cô ngượng. Làm mặt tỉnh cùng với cô nhỏ, cô tiếp tục phận sự của mình:
- Bây giờ em có thể lại đo chiều cao và cân nặng trong lượng rồi. Lại đây.
- Thôi khỏi. Xin phép chào chị và “anh giám đốc “ tôi về.
Toàn Anh ngạc nhiên:
- Sao lại về cô không muốn làm việc à?
Cô nhỏ cười tươi làm bên phải lộ rõ lúm đồng tiền trong có duyên đáo để.
- Em chỉ có một mét tám mươi lăm thôi, cân nặng bốn mươi lăm ký nếu tính luôi đôi giầy một ký, bộ đồ jean một ký. Nếu trừ hai ký ấy thì còn thảm hại hơn em chỉ còn mỗi bốn ba thôi. Rớt rồi còn nói gì nữa.
Toàn Anh hỏi tiếp:
- Nếu không được tuyển cô có buồn không?
Du Ca lắc đầu:
- Buồn? Có gì để buồn, nếu chịu khó đi vòng vòng thành phố từ công ty A đến xí nghiệp Z thì chắc chắn em sẽ có việc làm thôi. Xin chào.
Du Ca bước ra cửa Toàn Anh lên tiếng:
- Cô khoan đi đã.
- Sao vậy.
- Tôi tuyển cô vào làm.
Đôi mắt tròn to như hạt nhãn nhìn Toàn Anh, cô lại cười. Cái lúm đồng tiền có dịp xuất hiện làm duyên lần nữa:
- Xin cám ơn “anh giám đốc”.
Toàn Anh vẫn làm mặt nghiêm:
- Đầu tuần tới cô có thể nhận việc. Cô sẽ làm tài xế cho riêng gia đình tôi vì thế không theo thời gian nhất định nào cả. Điều thứ hai cô sẽ ở hẳn trong gia đình tôi, vậy cô hãy sắp xếp với nhà cô đi. Lương tôi sẽ trả cô thử việc là tám trăm ngàn, nếu sau này cô khẳng định được chuyên môn tôi sẽ tăng. Thế nào cô thấy được chứ ?
Du Ca tràn đầy phấn khởi:
- Tôi chỉ có một mình, ở đâu mà không tiện, tôi sẽ đến nhận việc đúng như ngày hẹn. Bây giờ thì xin chào.
Du ca bước ra khỏi phòng để lại cho Toàn Anh một chút vui vui, xao xuyến.
Toàn Anh và Lệ Thy đang ngồi nói chuyện với nhau trên chiếc xich đu, chiếc mini jupe màu xanh lục ôm sát lấy thân hìn của Lệ Thy. Khi cô cúi xuống lộ cả một khuôn ngực trắng ngần đầy đặn hấp dẫn.
Toàn Anh quen biết Lê Thy trong một buổi tiệc sinh nhật của Phiến, bạn anh và Lê Thy là cô em họ Phiến, cô đẹp rực rỡ, kiêu sa nên có phần kênh kiệu khinh người nhưng Toàn Anh không hề quan tâm, đơn giản vì anh nghĩ con gái đẹp thì phải kênh điệu đó là chuyện thường. Mọi yêu cầu theo sở thích của Lệ Thy, Toàn anh vẫn đáp ứng đầy đủ, vui v . Anh luôn luôn tự bài khi đi với Lệ Thy dạo phố hoặc dự tiệc với đám đôn . Ở đâu anh và Lệ Thy cũng được đón chào nồng nhiệt, được khen ngợi vì sự xứng đôi vừa lứa thật tuyệt vời của hai người.
Cách chỗ Toàn Anh và Lệ Thy ngồi là cô nhỏ Du Ca đang ngồi một mình vật lộn với chiếc xe du lịch đã bị bẻ bánh. Du Ca vận chiếc quần sọt màu xanh ôm sát đùi, chiếc áo pull ngắn tay phủ thân dài qua khỏi mông màu đen, cái dáng nhỏ nhắn mà vẫn nhanh gọn theo từng thao tác làm việc. Ngày hôm qua chủ nhật cô phải đưa cả nhóm bạn bè của Mỹ Anh, em của Toàn Anh đi Vũng Tẫu tắm biển về đến nhà đã tám giờ, sáng nay cô phải dậy sớm chuẩn bị lau xe để đưa Toàn anh đến công ty và trước khi đi làm Lệ Thy đã kịp đến nhờ Toàn Anh dẫn mua vài thứ linh tinh trang trí trong phòng của Lệ Thy. Công việc thì luôn luôn mà bị bẻ bánh xe Du Ca cảm thấy bực mình.
Lệ Thy và Toàn Anh bước đến gần cũng là lúc Du Ca gắn xong con vít cuối cùng vào. Tiếng Lệ Thy gắt gỏng khó chịu:
- Xong chưa? Làm ăn gì chậm như rùa.
Du Ca từ tốn trả lời :
- Chị chờ cho năm phút nữa, tất cả đã xong nhưng tôi cần phải thay đồ.
Lệ Thy bĩu môi:
- Tài xế chứ có phải dánh giá gì cho cam mà bày đặt thay đồ làm đẹp.
Du ca cười nửa miệng :
- Nếu chị không muốn tôi thay đồ cũng được, chỉ sợ khi chị ngồi vào xe này chị lại bị xấu lấy vì sự bẩn dơ của tôi đấy chứ.
Lệ Thy gật đầu:
- Kể ra cô cũng đâu có ngu dốt gì cho cam, mau lên đi.
Du Ca rảo nhanh về ngồi nhà của mình ở cuối vườn, nó là nhà cho xôm tụ chứ thật ra nóo là cái kho chứa những vậy dụng phế thải của gia đình Toàn Anh, ngày đầu vào nhận việc cô đã từ chối căn phòng mà cô được sắp xếp cho ở ngay trong biệt thự rộng rãi này, cô xin ở cái kho cuối vườn, sau một ngày dọn dẹp cuối cùng cô đã có một giang sơn của riêng mình mà không sợ phiền hà đến ai.
Nhìn theo Du Ca, Lệ Thy quay sang nói với Toàn Anh:
- Bộ đàn ông trên đời hết rồi hay sao mà anh thuê nữ tài xế vậy? Trông con nhỏ em hổng ưa vô.
Toàn Anh ngay thật :
- Đã có mấy tài xế nam vào làm rồi nhưng đều cho hưu non hết, vì mấy người ấy cứ thường uống rượu mà em thấy đấy làm tài xế mà uống rượu thường xảy ra tai nạn, để phòng bệnh hơn chưa bệnh, ba anh đã kêu tuyển nữ tài xế.
Lệ Thy mát mẻ:
- Tuyển tài xế rồi biết đâu tuyển luôn vị hôn thê.
Toàn Anh bật cười:
- Đừng có suy đoán bậy bạ à nghen.
Lệ Thy dẩu môi:
- Ai biết được khi con nhỏ đó đâu có xấu.
- Thôi mà, cho anh xin đi.
Lệ Thy định nói nữa nhưng thấy Du Ca bước ra, cô lườm nhẹ Toàn Anh rồi quay sang Du Ca kiếm chuyện:
- Cô đi năm phút mà tôi tưởng là năm giờ, làm việc thì rề rề nhưng tới tháng thì lương lãnh thiếu một đồng không được.
Du ca làm thinh bước lên xe đề máy, xong cô mở cửa sau để Lệ Thy và Toàn Anh lên. Chiếc xe lướt êm ra khỏi cổng biệt thự bắt đầu vào trung tâm thành phố. Lệ Thy như vẫn còn ấm ức vì sự im lặng không trả lời của Du Ca, cô tiếp tục kiếm chuyện:
- Tại sao tôi nói mà cô không trả lời, cô khi dể tôi hả?
Im lặng, gương mặt Du Ca vẫn chăm chú nhìn về phía trước như không nghe tiếng Lệ Thy nói. Toàn Anh bấm khẽ vào tay Lệ Thy vì cảm thấy sự vô lý của cô:
- Em kỳ quá. Du Ca đang lái xe kìa, kiếm chuyện với cô ấy làm gì để ấy bị phân tâm.
- Anh bênh cô ta à?
- Nói kỳ.
Không quan tâm đến Toàn Anh, Lệ Thy nói tiếp:
- Nói sao làm thinh vậy, bộ câm rồi hả?
Thấy Du Ca vẫn làm mặt tỉnh chẳng thèm trả lời, Lệ Thy đỏ bừng mặt la lớn :
- Ngừng xe lại, ngừng xe...
Toàn Anh thấy bất nhẫn trước sự ngang ngược của Lệ Thy nhưng anh cố gắng dịu gịong:
- Khi không em bảo dừng lại, thôi cho anh xin đi.
Lệ Thy cướp lời :
- Bộ anh bảo em điên hả, bây giờ anh có kêu nó dừng không hay để em la lên giữa đường.
- Du Ca! Cô tấp xe vào lề đi.
Chiếc xe thắng lại bất thần làm Lệ Thy không đề phòng nên bị ngã chúi về phía trước vùng ngực đụng vào thành ghế trước đau điếng, lần nay cô càng điên tiết hơn:
- Bảo cô ngừng xe rồi ngừng kiểu như vầy hả. Ngày mai nghỉ việc ngay.