(tiếp theo)
Thiếu nữ chợt ngừng bặt,nhìn vội vào mắt Phong và bối rối ngoảnh đi.Vẻ mặt cô ta dần dần dịu xuống,đôi mắt mơ màng như rồi theo ý nghĩ xa xôi,giống hệt một nữ kịch sĩ có tài,nàng đổi ngay sắc mặt,nhanh nhẩu tiếp:
-...Nói thế thôi chứ ông Lê Phong...
Thiếu nữ đưa tay vuốt tà áo rồi như chợt nhớ ra nhìn xuống ngay:
-Sáng nay tôi lười trang điểm quá!Các đồ trang sức để quên trong này.
Cô ta đi lại pghía bàn con:
-Ông Lê Phong cho phép tôi lấy ra nhé.
Phong đứng xem thiếu nữ thu gọn cái hộp phấn sáp,gương lược.Hôm đó cô ta mặc chiếc áo sa tanh đen,hàng mềm như dính theo các đường cong thon thon của thân hình đều đặn,đôi dép nhung đồng màu vừa vặn khít chặt lấy bàn chân trắng nhỏ.Hai ống quần lục trắng bogn phủ gần kín đôi gót hồng hồng bé nhỏ xíu.Mỗi một cử chỉ,một dáng điệu của người thiếu nữ là một sự nhịp nhàng kiều lệ mà Phong nhìn bằng đôi mắt chăm chú và tươi cười.
Cô ta ưỡn ngực soi vào gương,đeo chuổi hạt vào cổ,và mơnsửa lại mái tóc ở sau gáy.Phong nghĩ ngay đến những vị giai nhân bí mật trong truyện cổ,những thứ nhan sắc ghê rợn đám đuối,lả lướt trong bóng âm của cung điện và mùi thơm tím biếc của xạ hương.Anh lại nghĩ đến một truyền thuyết Tàu,một truyện huyền ảo và nên thơ anh đọc đã lâu năm mà nay vẫn giữ nguyên những hình ảnh kiều mỵ lẳng lơ trong phần mộng thơ của tâm tưởng.Cuộc đời thực tế hồ như khiến Phong không bao giờ mơ mộng.Anh chỉ có những ý nghĩ thiết thực.Những tình cãm,tuy ẩn rất sâu kín,bao giờ cũng dồi dào sẵn có trogn lòng anh.Tất cả những "sự " ấy đến nay được dậy lên,như tỉnh thức bởi một quyền lực kỳ bí.
Phong gợn người lên một lượt.Một cảm giác khoan khoái,đê mê chạy một luồn dài trên da thịt và cùng lúc đó,Phong thấy lòng lo ngại một cách to rộng lạ thường.Mát anh vẫn mơ hồ theo cử chỉ đẹp đẽ của người đàn bà kia,miệng anh không có gì cũng nhè nhẹ mỉm cười,và anh đứng yên,đứng im lìm,đứng như thế trogn ba,bốn phút đồng hồ,không ngờ một tí nào rằng anh đang vô tình đóng vai một anh chàng ngẩn ngơ vì sắc đẹp.
Bỗng nhiên người thiếu nữ quay lại,hai mắt đen biếc,trong một giây đăm đăm nhìn anh không chớp,giơ cao ngang mặt một vòng hạt trai to,xanh trong biếc,ngón tay cái và ngón tay trỏ khi cầm rón lấy một hạt ngọc,bàn tay hơi xoè ra và ngón út cong vút lên như một cái búp măng non.Cô hé miệng toan hỏi Phong một câu gì,khi nhận thấy vẻ mặt mơ màng của Phong thì cô ta im bặt,những đồ nữ trang quý báu.Cô ướm hết chuỗi này đến chuỗi khác ,đeo thử lần lượt hàng hai,ba chục chiếc vòng,nhẫn đủ kiểu,rực rở đủ mọi màu.Cô ham mải trong cuộc trang sức,ngắm nghía như say sưa bởi tấm nhan sắc lộng lẫy mê hồn của mình.Ở con người ngà ngọc ấy,Phong nhận thấy có một luồng điện,một sức mạnh,một hơi nóng ấm dịu êm tỏa ra và từng đợt sóng nhịp nhàng bao phủ lấy người anh.Anh nhắm mắt hít một hơi dài,người mềm lả đi như một sợi bún.Anh hơi hoang mang thấy rằng:nếu cái giây phút này kéo dài ra nữa thì có lẽ cả thân anh sẽ ta ra như khói mất.Một tiếng cười làm anh bừng tỉnh.Tâm trí sảng khoái cùng trở lại với anh như làn chớp.Phong quắc mắt nhìn thiếu nữ.Cô ta - chẳng biết vô tình hay cố ý -đang uốn éo cười với bóng trong gương.Thấy cảnh đùa ngịch ngộ nghĩnh ấy,cách vui nghịch của một đứa trẻ nhỏ.Phong bật cười nói tỏ ra ý nghĩ ấy:
-Hừm! Trẻ thơ lạ thường !
Giọng anh hỏ nhẻ bay ra như một hơi thở.
Thiếu nữ vùng xoay trở lại,đưa mắt trông Phong không chớp.Cô ta "á " lên một tiếng rồi quay phắt đi.Khủy tay cô ta khép vào trước ngực,hai bàn tay xoè ra như mấy cánh hoa rời lá đỡ lấy cặp má nóng bừng.Thoáng qua gương,anh nhìn rõ một khuôn mặt hồng tươi trong đài "tay sen "trắng mát.Hai tia mắt ngời sáng long lanh như sao.Đôi môi đỏ thắm của cô ta hơi hé mở,để lộ một nét trắng phau của hàm răng nhỏ.Phong lắng hơi,chăm chăm ngóng đợi,có một sự gì nao nao kích thích làm anh muốn rướn lên về phía người ấy.
Một giây im lặng bứt rứt đến khó chịu.Tiếng quay của quả nắm rất mạnh,cánh cửa bật mở,một "khối "người như lao vào theo luồng gió.Phong cứng người trố mắt nín đợi.Người đó...Thường -quắt mắt mím môi,nói mấy câu như đọc điều lệnh bằng một thứ tiến glóng mà Phong không hiểu.Thiếu nữ ngẩng mặt lên,hai bàn tay níu lấy cạnh bàn tay buông thõng xuống,nắm chặt áp vào đùi.Lâu dần Lê Phong thấy một vẻ oai nghiêm đáng sợ ở thiếu nữ.Cô ta vênh mặt lên nhìn rất thẳng,hất hàm ra hiệu cho Thường.Anh này tức khắc lui ra,vội vã như người trốn tránh.Thiếu nữ quay lại ôm cái ộp gỗ mun và lạnh lùng thong thả đi ra.
Cái trạng thái lạ lùng trong lúc vừa qua của tâm hồn mình,tính nết kỳ lạ của thiêú nữ cùng với đoạn kết đột nhiên xảy ra một cách bất ngờ,bằng ấy thứ bây giờ làm cho Phong xao xuyến,phân vân không biết đường nào đặt ý nghĩ.Anh vẫn còn ngờ rằng đấy là một đoạn phim ngắn chiếu nhanh trên màn ảnh.Chắp hai tay sau lưng,Phong qua hết phòng này sang phòng nọ.Anh bước từng điệu như thế,anh đi đi lại lại,hùng hổ như cọp trong cũi.Sự bực dọc có lẽ trút dần dần xuống gót chân để theo bước đi thoát ra ngoài hết.Đến lúc Phong đứng lại ở cuối phòng đầu ngắm các cửa buồng ngỏ tung ra thì anh đã thấy lòng hơi nhẹ nhõm.Đứng trầm ngâm hồi lâu,anh sắp sửa đem trí xét đoán phân tách,suy tính về trường hợp và số phận mình,nghĩ cách vượt khỏi tủ hãm,để lại được ra thảnh thơi vùng vẩy trong cuộc "săn đuổi " trò vui táo tợn mà Phong mà Phong vẫn hằng tìm kiếm.Anh lại thấy trực giác bị khiêu động,,tâm hồn rung động say sưa.Phong xoa mạnh hai tay vào nhau,lẩm bẩm:"Lê Phong ơi mi chả vẫn thường nói :cuộc chiến đấu càng gay go chừng nào,đời của mi càng được sống từng phen nồng ấm chừng ấy ư ! " Anh giơ tay trỏ lên trời,há mồm sắp diễn thuyết một tràng nữa như những khi anh hăng hái,thì bỗng ngửng mặt.Phong thu mình lại lom khom chăm chú ngắm sự kỳ lạ vừa đến ngắt "lời diễn "của mình.
Phong ngừng lại giữa nguồn hùng biện.Mắt anh nhìn sửng lên cánh cửa vừa khép lại hình như thấy,vẽ trên mặt gỗ,những cảnh tượng hết sức lạ lùng.Đó là những cảnh tượng anh thoáng thấy trong một khoảnh khắc rất ngắn,nhanh chóng hơn làn chớp nhưng không đời nào anh quên.Mắt Phong có một sự tinh tường khác lạ.Anh thấy được những sự mà con mắt thường phải chăm chú lắm mới nhật thấy.Đó là một đức tính hiếm có,một khiếu rất qúy báu của trực giác đã nhiều lần cứu giúp anh trong những trường hợp khó khăn.
Vừa rồi người thiếu nữ bước ra khỏi phòng và trước khi khép cửa lại,Phong bắt chợt bàn tay cô ta đưa về một phía:cử chỉ ấy trông thành thuộc tỏ ra người thiếu nữ đã quen lắm;ngay lúc đó những tiếng động đặc biệt đưa tới cùng với mấy tiếng chuông khe khẽ kêu.Phong hiểu ngay.Trong trí anh rõ rệt hiện ra như in trên tờ giấy cả một bộ máu móc tinh xảo mà anh có thể biết được các then khóa sau này.
Sự kích thích lại làm anh minh mẫn thêm;Phong nghĩ lại những câu nói lóng vội vàng anh vừa được nghe;Phong ngạc nhiên rằng sao lúc đó anh đều hiểu được cả.Trong giây phút những lời bí mật rắc rối hình như tự dàn xếp đâu vào đó theo một ước khỏan mà Phong tự dưng gỡ ra được.Phong như ngưòi gặp may bắt được cái chìa khóa lạ lùng để mở cửa những kho tàng huyền bí.
(còn tiếp )
★
★
★
★
★
0