Tôi muốn chết! trên quê hương đất nước.
Để lòng ta quên hết nỗi tương tư.
Từng ngọn cỏ điểm thêm cho cây lá.
Mỗi bông hoa là tượng trưng một niềm thương.
Trên tán lá vài con ong múa hát,
Dưới ngọn đa là làng mạc lưa thưa.
Để rồi mỗi đêm, trong ta mang mác
Người xa xứ mãi mãi nhớ Việt Nam!
Tôi thích chết! khi tâm không sầu não.
Rồi một đêm mơ mộng đến gió trăng.
Xin nhờ gió nhắn tới người quê cũ.
Ta sẽ về xin dất mẹ chờ ta.
Và bây giờ ta biết ta còn ai.
Chỉ còn bóng cùng ta thâu đêm trắng.
Ta vẫn nhớ những tình xưa trường cửu.
Tiếng mẹ ru nặng gánh một tình yêu.
Tôi chỉ chết! trên nơi tôi đã sống.
Sống rồi yêu mãi mãi một quê hương.
Trên muôn hoa, một vầng trăng sáng rọi,
Mọi con người cần có một quê hương.
Để lạc lối không còn nơi nương náo,
Sẽ dang tay xiết chặt lại người mê.
Cho hơi ấm tỏa ra cùng thân thể.
Tôi sẽ chết! khi chân tôi ở đó.
Nơi mà đôi chân đặt lần đầu tiên.
Nơi tia ấm đã quen dần thân thể.
Nơi tiếng nói tôi cất ra từ đó!
Đã đễ lại nhiều tình thương nỗi nhớ.
Trong tâm cang người con đất Việt Nam.[embed][/embed][embed][/embed]
Tình thương đó sẽ theo nhau ra biển.
Ngắm trời cao đêm về đếm trăng sao.
Tôi đợi chết khi hương xưa quanh quất
Một mùi hương có thể sẽ còn vương
Vương phảng phất mùi lúa thơm thâu thấu
Mùi bình yên ở đất nước bình yên
Giọt nước mắt mang nặng tình đất nước
Đã rơi trong muôn nắm đất phù sa.
Để khi thấm tình quê hương đất nước.
Vạn lời ca hòa vạn vạn bông hoa.
Tôi đang chết và nghe ru khúc hát
Khúc hát xưa người mẹ ru con thơ
Khúc hát tả những đồng xanh bát ngát
Khuc hát ru gợi lại nỗi cơ hàn
Người dân quê tay lấm chân bùn đất
Nhưng khúc hát sẽ mãi lừng thiên cổ
Tôi không chết khi không trên đất nước
Không được mơ những tán lá rợp xanh
Những chợ đêm chen chúc người đi lại
Ngôi trường xưa cây phượng lá vây quanh
Con đường đó in bao nhiêu vết tích
Của dòng người vô tâm đi lẩn thẩn
Tìm cuộc sống trong cuộc sống thần tiên
Tôi đã chết đêm Việt Nam tỏa sáng
Những tràng cười xin mãi ở trên môi
Trong tâm linh ghi mãi một tình thương
Đến kiếp sau thả trôi sông sóng dội
Mong ngày nào quay lại biển Việt Nam
Để ca lên bài ca muôn đời nhớ
Nhắm mắt lại mọi vật đều tiêu tan
Trên dòng mơ mọi vật vẫn là mơ
Tôi được chết trong tình yêu tổ quốc
Nắm tro tàn rài khắp miền Đại Nam
Gió nam về bay qua thổi lất phất
Để xác ta mãi ở nơi sinh ra
Hồn bay mãi qua giang sơn gấm vóc
Nghe hồn thiêng hào quyện nắng mai vàng
Ngàn sau đó viết lên trang sách bạc
Tình yêu ta mãi mãi còn trong ta
Tôi mãi chết trong vòng tay nóng bỏng
Của người em gái nhỏ miền Việt Nam
hãy hát nữa hát nữa đi em gái
Cho anh đây không hối khi là người
Một giấc mộng sẽ mang anh mãi mãi
Nhưng tâm anh mãi thuộc về em
Tôi sống lại nhưng tâm vẫn không đổi
Không gì bằng một nắm cỏ dại hoang
Một chiếc lá phuợng hồng thời áo trắng
Một tình nhân đang dứng đợi tình nhân
Máu ta đã lênh lang miền sông nước
Hạt bụi nào mãi đậu lại ngọn cây
Xin em nhớ nếu một ngày nắng đẹp
Thấy vầng trăng tức là trái tim anh