📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Truyện Nam sinh Giả Lý _ Tần Văn Quân 🔒

4 trả lời, 2.557 lượt xem — Trang 1 / 1
1. NGÔI SAO MÚA
Tôi dám đánh cuộc rằng các nam sinh rủi ro trên đời như tôi hoàn toàn không nhiều. Nếu tôi không có một em gái song sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nếu em gái không phải là một đứa con gái thiên tư bình thường mà nhõng nhẽo mười phần – lui lại mười ngàn bước mà nói, chỉ cần nó không học trong trường của chúng tôi, thì tôi có thể tiết kiệm được rất nhiều tế bào não, mà có khi còn có thể trở thành đại danh lừng lẫy siêu quần bạt tụy. Tiếc thay, đó là điều ảo tưởng. Vì đứa em gái nhõng nhẽo cùng trường cùng lớp này, mà tôi đã bị hàng loạt sự phiền phức bao vây.
Rất mong có một ngày tổ chức tất cả những đứa con trai bị em gái gây rắc rối thành một Hiệp hội những người anh đau khổ…
(Trích từ nhật ký của Giả Lý)
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
Tôi dám đánh cuộc rằng các nam sinh rủi ro trên đời như tôi hoàn toàn không nhiều. Nếu tôi không có một em gái song sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nếu em gái không phải là một đứa con gái thiên tư bình thường mà nhõng nhẽo mười phần – lui lại mười ngàn bước mà nói, chỉ cần nó không học trong trường của chúng tôi, thì tôi có thể tiết kiệm được rất nhiều tế bào não, mà có khi còn có thể trở thành đại danh lừng lẫy siêu quần bạt tụy. Tiếc thay, đó là điều ảo tưởng. Vì đứa em gái nhõng nhẽo cùng trường cùng lớp này, mà tôi đã bị hàng loạt sự phiền phức bao vây.
Rất mong có một ngày tổ chức tất cả những đứa con trai bị em gái gây rắc rối thành một Hiệp hội những người anh đau khổ…
(Trích từ nhật ký của Giả Lý)

1. NGÔI SAO MÚA

Người ta đều nói thứ hai là ngày đen tối nhất trong tuần, ngày sung sướng nhất trong tuần đã trôi qua, biến thành hồi ức tươi rói nhảy lui nhảy tới, có nắm giữ cũng không được, mà một ngày tươi đẹp lần sau thì còn cách tới hơn một trăm giờ, chỉ có bậc nhân tài nhẫn nại mới cảm thấy không sao nói ra được.
Hôm nay chính là ngày thứ hai khiến người ta khiếp sợ, nam sinh Giả Lý vội vã đi tới trường. Nó vừa vào lớp sơ nhất, phù hiệu nhà trường mới tinh, trên túi áo T-shirt giắt một cây bút lớn, dưới chân mang một đôi giày thể thao to tướng hiệu Con sói, ít nhiều có vẻ phong độ. Không ít người nói mắt nó giống Alain Delon, thật ra nó cảm thấy rất phiền vì giống bất cứ ngôi sao nào, nhưng giả sử như ai đó nói nó rất giống ai đó giành được giải Nobel, thì có khi nó sẽ toét miệng cười phô cả răng ra.
Đối với nam sinh mà nói, chỉ số thông minh là thứ nhất, còn tướng mạo thì tính sau, Giả Lý nghĩ thế.
Đi bên trái Giả Lý là Lỗ Trí Thắng bạn nó, thằng đầy tớ này béo phục phịch, khuôn mặt tròn quay, tóc trên đầu lơ thơ, giống như một võ sĩ thời cổ, người ngoài vừa nhìn thấy sẽ nghĩ, nó rất tầm thường, là một thằng đầy tớ chỉ biết ngủ, nhưng thật ra đầu óc nó rất mau lẹ, vào những lúc gay cấn không hề mờ mịt, đúng là con người ta không thể xét theo tướng mạo bên ngoài.
Lỗ Trí Thắng thích nói chuyện, trên đường cứ khoe khoang chuyện cùng bạn học của cháu trai của bạn của bố nó đi hát karaoke – dù sao cũng là một bọn bạn bè chồn cáo của nó. “Này, hát trong micro của máy karaoke, giọng rất khác, tao hát xong, bọn bạn đều vỗ tay khen nhé.”
“Đội văn nghệ đang thiếu giọng nam cao, mày vào làm trụ cột đi.” Giả Lý nói, “Có cần tao xin giúp với cô Hình không? Tao mà mở miệng, cô sẽ suy nghĩ đấy.”
“Thực ra, cô Hình với tao cũng là chỗ rất quen biết” Lỗ Trí Thắng nói, “Không phải khoe, chứ lần nào thấy tao cô ấy cũng gật gật đầu, không khác gì người quen.”
Người xưa quả rất anh minh, những câu nói cổ nhân truyền lại cứ thỉnh thoảng lại ứng nghiệm, đặc biệt là câu “Nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay” có xác suất xuất hiện rất cao trong trường học.
Cô Hình đang đứng ở cổng trường cười thật tươi nhìn chúng nó. Cô là cô giáo dạy nhạc trong trường, đồng thời phụ trách Đội văn nghệ của trường, thủ hạ có một bọn con gái xinh đẹp khiến người ta chú ý. Cô Hình rất tha thướt, dáng đi như khiêu vũ, cô rất thích trang điểm, quần áo mới hết bộ này tới bộ khác, đánh môi son, mang tất tơ. Nếu là người khác thì sẽ tạo cho người ta cảm giác về một người chạy theo thời trang, nhưng ở cô Hình thì rất xing đẹp, rất hài hòa, lại có một ý vị cao sang trọn vẹn.
“Chào buổi sáng!” cô Hình nói, trước nay cô vẫn rất thân mật hòa nhã.
“Chào buổi sáng!” chúng nó nói, đứa này nhìn đứa kia một cái, đều cảm thấy như cô giáo nói với mình, mà đứa bên cạnh chỉ là được hưởng vinh dự lây. Lỗ Trí Thắng thậm chí còn có chút làm bộ thân tình, nói thêm một câu “Cô tới sớm thế!”
Chúng nó từ từ đi qua cổng trường vào trong, đột nhiên cô Hình gọi “Giả Lý, Giả Lý, tôi có chuyện muốn nói với em.”
Lỗ Trí Thắng có ý muốn nấn ná bên cạnh. Giả Lý đẩy nó một cái, nói “Mày đi trước đi!” Trước mặt cô Hình, Lỗ Trí Thắng không tiện mặt dày, chỉ đành ngoan ngoãn bước đi.
Giả Lý không biết chuyện gì, nó sợ cô Hình bảo nó tham gia Đội văn nghệ, bọn con gái trong Đội văn nghệ không xấu – chỉ là bề ngoài, nhưng một số nam diễn viên có chỗ đáng ghét, thích được nổi tiếng, không có đầu óc gì. Nhưng khi cô Hình vừa mở miệng, nó lại như buông được gánh nặng, thần sắc lập tức thanh thản trở lại.
“Giả Mai em gái của em năng khiếu nghệ thuật không kém, điều kiện cũng tốt, là một người ưu tú trong Đội văn nghệ.”
Đây đúng là chuyện bất ngờ, Giả Lý trước nay chỉ cảm thấy em gái mình xấu xí, không hiểu sao cô Hình lại chọn nó vào Đội văn nghệ, bây giờ mới có chút kiêu ngạo cho con nhãi ấy, rõ ràng nó cũng là một con ngựa thiên lý.
“Nhưng mà,” cô Hình nói thêm “Em ấy không chăm chỉ tập luyện, điều đó thật đáng tiếc, các động tác quy định em ấy đều thực hiện không tốt.”
Em gái là loại người không hiếu thắng, thành tích chỉ qua loa, vừa chịu khổ là kêu, lại hay tủi thân, động tới là ứa nước mắt, Giả Lý thở dài một tiếng, cảm thấy trên vai nặng trĩu, hơi xấu hổ với cô Hình.
“Em cần giúp đỡ em gái, em ấy tố chất không kém, là hạt giống tốt, rèn luyện nhiều biết đâu có thể rất có tài năng, con gái có thiên tư về mặt này không nhiều,nếu được tăng cường…”
Giả Lý đứng đó nói chuyện với cô Hình suốt nửa buổi, cùng cô giáo bàn luận về ưu khuyết của em gái, khiến Giả Lý nảy sinh một cảm giác như là người lớn trong gia đình, Lỗ Trí Thắng đứng chờ ở cạnh sân vận động xa xa, ít nhiều có vẻ ỉu xìu, chuyện đó cũng khiến Giả Lý rất vui sướng.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
***
Suốt giờ nghỉ buổi trưa, Giả Lý tính toán kế hoạch giúp đỡ em gái luyện tập. Tâm lý của con gái rất khó đoán, Giả Mai lúc bình thường qua quít tùy tiện, cứ đọc “Mao nhung nhung” thành “Mao nhĩ nhĩ”, “Đào đả” thành “Đào trị”. Kể lại chuyện luyện tập, bất ngờ sẽ nói một câu về nội bộ Đội văn nghệ, ví dụ ai coi thường ai, ai thích lấy lòng thầy cô, những tin tức ấy nó nghe là nhức đầu, vừa phiền phức vừa vô vị, bà bà má má, thỉnh thoảng nó cũng dạy bảo em gái vài câu.
Bây giờ thì tốt rồi, Giả Mai tiến trình như gấm, nó có thể trở thành vũ đạo gia hạng nhất, hai chữ “thiên tư” cô Hình nói làm Giả Lý ngấm ngầm khích động, làm anh của thiên tài trước nay cũng không phải là chuyện kém.
Buổi chiều tan học, Giả Lý bỏ rơi Lỗ Trí Thắng, một mình tới hiệu thuốc, đi một vòng, sau đó chạy về nhà chờ, Giả Mai vừa đẩy cửa vào, nó đã gọi lớn “Mau lên! Một tấc thời gian một tấc vàng.” Em gái tròn xoe mắt, kế cười nói “Làm gì thế? Anh điên à?”
Giả Lý trên cổ treo còi, mặt đầy mồ hôi, chất gạch lên bàn, bàn tay dính đầy bụi gạch màu đỏ, nghiêm trang nói “Nhớ lấy, tao là một huấn luyện viên nghiêm túc!” Kế đó nó kể lại lời cô Hình một lượt, thêm mắm dặm muối chút ít, ngấm ngầm đề cao mình.
Giả Mai lập tức có phần nhũn ra, nó biết rất rõ biểu hiện của trong Đội văn nghệ, rốt lại là em gái, tư cách cũng non nớt hơn. Nó càu nhàu, “Cô Hình cũng biết tố cáo.”
“Tập gác chân!” huấn luyện viên ra lệnh, “Tao thổi còi thì mày bắt đầu.” Giả Mai quả nhiên không phải tầm thường, vừa giơ chân đã gác ngay lên bàn, rất vững vàng, như được cố định ở đó.
“Thẳng chân thêm một chút, thành chín mươi độ!” Giả Lý hoàn toàn không hàm hồ, đẩy thêm hai viên gạch vào dưới ống chân nó, “Nhớ đấy, hai chân phải thành góc vuông, điều đó rất quan trọng. Như thế mới có thể luyện cho eo lưng có tính đàn hồi cao.”
Lại thêm hai viên gạch nữa, Giả Mai hơi loạng choạng, hai chân hơi cong lại.
“Đứng thẳng lên, đứng thẳng lên!” Giả Lý ra sức thổi còi tỏ ý cảnh cáo “Nếu không tao sẽ lấy thêm gạch đấy!”
Giả Mai mặt mày mếu máo nói “Em không muốn tập nữa, em đau chân!”
Chuyện đó dễ, Giả Lý vội móc một bọc thuốc ra “Đây là thuốc giảm đau, đã kinh tế lại có hiệu quả, mày uống một vien sẽ thấy hết đau, bôi một ít dầu nhức mỏi thì chân sẽ có tính đàn hồi cao.”
Vũ đạo gia tương lai lắc đầu lia lịa, nó sợ nhất là uống thuốc, dường như cổ họng rất nhỏ, lúc bất đắc dĩ phải uống thuốc đều phải bóp nát viên thuốc cho vào gần cổ họng, nhưng thường là uống luôn mấy hớp nước mà thuốc vẫn còn, nên uống thuốc là điều nó sợ hơn tất cả mọi chuyện, là một loại cực hình.
“Không, không!” Giả Mai mí mắt đỏ lên, “Em không muốn làm vũ đạo gia hạng nhất, xếp thêm gạch thì gãy chân mất, em không muốn làm người tàn tật.”
“Chịu khó một chút! Muốn tao năn nỉ mày à? Được rồi, cố thêm một chút đi. Một giây, hai giây, ba giây,…”
“Không được, nửa giây cũng không được.”
“Mày cứ nghĩ tới bag Marie Curie, nghĩ tới bà Thatcher, gia đình chúng ta cũng nhất định phải sản sinh một nữ vĩ nhân chứ! Nhớ đấy, mày phải có nghị lực!”
Chân Giả Mai run lên, nó khổ sở tới mức quên cả khóc lóc, chỉ đau đớn nói một mình “Không được, chân em tê lắm rồi. Ồ, không động đậy được nữa, nó không nghe lời điều khiển nữa.”
“Được, mười tám giây, mười chín giây, phải sáng tạo kỷ lục thế giới.” Đúng lúc ấy chuông ngoài cửa reo vang, Giả Mai như gặp được cứu tinh, bật tiếng khóc thút thít. Người vào là bà Ngô nấu cơm chiều, bà hay chuyện bé xé ra to, nên vừa nhìn thấy trong nhà ngổn ngang và hai anh em mồ hôi ròng ròng là lập tức la toáng lên “To chuyện rồi, to chuyện rồi, các cháu lại bày bừa ra cho tôi.”
Lần luyện tập đầu tiên kết thúc trong tiếng thút thít kể lể của Giả Mai. Nhưng kế hoạch luyện tập kia vẫn không bị tiêu diệt, vẫn kiên trì tiếp tục với sự chỉ dạy của vị huấn luyện viên thiết diện vô tư. Trải qua mấy lần luyện tập, Giả Mai đã có thể nhấc cao chân, lại có thể khom người dùng môi chạm vào mũi chân. Trong Đội văn nghệ, chỉ cần nó bộc lộ những tuyệt kỹ ấy là bao nhiêu đứa con gái ngày thường vênh váo đều im bặt.
Giả Lý rất kiêu hãnh, không hề xấu hổ, cứ như đó là tuyệt chiêu của nó.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
***
Chớp mắt đã đến ngày lễ của trường, Đội văn nghệ phải tổ chức một buổi vũ kịch, kịch bản là do thầy chủ nhiệm lớp Giả Lý viết – ông thầy này chẳng có tài năng gì cả, nhưng chuyện viết viết xóa xóa thì rất có nghề. Nghe nói năm nay là kỷ niệm bốn mươi năm ngày thành lập trường, bao nhiêu học sinh trung học cũ đã già của trường cũng đều muốn tới xem biểu diễn.
“Họ nói trong số học sinh cũ của trường có người là Hiệu trưởng trường múa.” Giả Mai nói.
“Hiệu trưởng? Chắc là một ông già hói đầu.” Giả Lý không để ý.
“Cả đạo diễn của đài truyền hình cũng tới.” Giả Mai tin tức rất tinh thông, khua khua hai tay.
“Thêm một ít người xem cũng không phải dở, không cần hoảng sợ.”
Giả Mai cười bí ẩn, mang vẻ khôn vặt của nữ sinh, “Cô Hình nói họ muốn tới từng trường tuyển chọn diễn viên nhỏ.”
“Ồ, đây chính là cơ hội tốt cho mày đại hiển thân thủ, mày nhất định phải múa cho thật hay đấy!” Giả Lý như một bậc tiền bối, “Cơ hội khó có, hiểu không?”
“Em hiểu.” Giả Mai cố làm vẻ thâm trầm. Quả thật, Đội văn nghệ tập trung một bọn con gái khôn ngoan khéo léo, người ngu ngốc hơn bước vào nhóm của chúng nó cũng dính dấp được chút hơi hám khôn ngoan. Trong mấy hôm ấy, Giả Mai quả nhiên động lòng quyết tâm, buổi sáng buổi tối đều luyện tập, vứt hết cả mấy cuộn len cũ và que đan mượn của bà Ngô vào gầm giường.
Bà Ngô vô cùng bất mãn, lâu nay bà vẫn rủ rê Giả Mai theo bà học thêu thùa, mà như thế thì chức vụ làm thầy của bà bị thủ tiêu, nên cứ trách móc Giả Mai “Giơ chân cao như thế sẽ đi chân chữ bát đấy!”
Không bao lâu, kịch bản đã in ra, đại ý là tả một nữ sinh cùng các bạn học trải qua một ngày chủ nhật vui vẻ, mà mẹ của cô ta – một nữ công nhân dệt thì ở nhà rửa bát nấu cơm vá tất.
“Mày có đóng vai chính không?” Giả Lý hỏi em gái.
Giả Mai rầu rĩ lắc lắc đầu “Vai chính là Lâm Hiểu Mai diễn.”
Giả Lý biết Lâm Hiểu Mai, đó quả thật là một đứa con gái tân thời, luôn bỏ áo vào quần, hát hay múa giỏi, lúc biểu diễn các ca khúc đang thịnh hành thì cầm micro vung lui vung tới, cứ như một nữ sinh chỉ biết có mình, quả thật tìm không ra chỗ khiếm khuyết.
“Vậy mày đóng bạn học của vai chính cũng không phải dở.” Giả Lý an ủi.
“Các vai ấy đều có người đóng rồi, chúng nó đều vừa chọn quần áo mới xong.” Giả Mai bộ mặt đau khổ.
“Vậy mày không biểu diễn à?”
“Diễn chứ, cô Hình bảo em đóng vai bà mẹ.”
Trời ạ, bảo em gái mình đóng vai bà mẹ tóc hoa râm suốt ngày mặc áo cũ, nó chỉ làm một cái nền, ngồi ở một góc tối trên sân khấu làm ra vẻ đang vá một đôi tất cũ, thật là chán ngắt, luôn luôn chép miệng, thậm chí cũng không có ai nhìn nó một cái, mà bao nhiêu đứa con gái tài nghệ kém cỏi hơn nó thì mặc áo quần xanh đỏ nhảy nhót tung tăng trước sân khấu.
Giả Lý thấy em gái chỉ luyện tập các động tác xỏ kim rút chỉ, trong lòng bốc lửa. Nó quyết định giúp đỡ em gái một tay. Nó tìm tới cô Hình, nhưng không chờ nó mở miệng, cô Hình đã cười hề hề nói, “Em mừng cho em gái phải không? Đội văn nghệ có hai mươi hai người, mà chỉ có năm người lên sân khấu biểu diễn thôi đấy.”
“Ồ”, nó chỉ đành té nước theo mưa cười cười, nó không nghĩ ra chuyện gì khác để nói, nên không tiện mở miệng.
Cô Hình thân thiết vỗ vỗ vai nó, nó biết thế này thì không sao vãn hồi được nữa. Nhưng nó vẫn cười rất ngây thơ, đến khi cô Hình bước đi, còn đi theo như một thằng ngốc.
Sau đó Giả Lý còn lấy hết can đảm đi tìm thầy chủ nhiệm, hỏi ông có thể thay đổi kịch bản không?
“Tại sao phải thay đổi? Nói cụ thể đi.” Thầy chủ nhiệm lớp ngạc nhiên.
“Nên để cho bà mẹ cũng tham gia múa, nếu không, bà ta quá thiệt thòi, giống như bị bạc đãi.”
“Chủ đề như thế mới sâu sắc, mới có thể làm người ta tỉnh ngộ.” Thầy Tra một câu gạt phắt.
Giả Lý ngẩn người, rốt lại không nói ý riêng ra được, có những lúc nói ra không có tác dụng thì chẳng bằng không nói. Nhưng nó thật lòng muốn can thiệp chuyện bất bình cho em gái, em nó luyện tập cực khổ như thế, mà đến lúc tối hậu lại không có cách nào bộc lộ tài năng, chỉ trơ mắt nhìn cơ hội trôi qua.
Buổi chiều hôm lễ hội của trường, Giả Lý cuối cùng đã nghĩ ra được một cách vãn hồi, nó nói với em gái “Tao có một ý.”
Em gái hỏi mượn khung thêu của bà Ngô, đang ngồi xếp bằng luyện tập động tác vá tất. Thật ra nó vẫn nói nó vĩnh viễn không làm mẹ, mà chỉ muốn làm một tiểu thư nhàn rỗi. Giở trò đùa gì thế này, không hiểu nó làm thế nào để “ủy khuất cầu toàn.”
“Tao muốn cho mày nổi tiếng, ít nhất cho người ta thấy được tài năng của mày.”
Giả Mai hai mắt sáng lên. Được, điều đó chính đúng ý ta, Giả Lý nghĩ. Giả Lý thiết kế mấy động tác cho Giả Mai, bảo nó xông vào chỗ “con gái” của nó và các bạn đồng học múa một phen, “Chủ yếu là bộc lộ mấy tuyệt chiêu này, không thể lãng phí. Nghe đây, phải vung chân ra một góc một trăm tám mươi độ, rồi xoạc ra hình chữ nhất, chữ bát gì đó.”
Em gái mở to mắt “Như thế được không? Cô Hình không chịu đâu.”
“Đây gọi là tính sáng tạo, hiểu không?” Giả Lý nói “Người tầm thường mới theo quy củ thôi.”
“Được rồi,” Giả Mai rất tin cậy huấn luyện viên, “Nhưng em không biết lúc nào thì đứng lên biểu diễn.”
“Chuyện đó để tao lo” Giả Lý vỗ vỗ ngực, giống như một huấn luyện viên nổi tiếng thật sự, “Đến lúc ấy tao ở dưới sân khấu khua mũ mấy cái, thì mày bắt đầu.”
Chuyện chúng nó bí mật bàn bạc chỉ có bà Ngô nghe thấy, nhưng bà đang suy nghĩ chuyện khác, vì thế nghe lọt vào tai này lại ra tai kia. Bà Ngô đang nghĩ hôm ấy phải đi xem Giả Mai biểu diễn, lại đang băn khoăn về chuyện mặc quần áo nào cho nổi bật. Thật ra, cũng sẽ chẳng ai để ý là bà mặc quần áo màu tro hay màu gạo.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
***
Trước lúc buổi biểu diễn mở màn, Giả Lý mới có cảm giác hơi vụng tính. Hàng ghế đầu là khách quý, ngồi trên đó đều là các học sinh cũ có tiếng của trường, một người được gọi là đạo diễn Thái đang cao giọng nói “Tôi đã nghiên cứu kịch bản rồi, vai bà mẹ trong vở này rất khó diễn, động tác rất hạn chế, mà tình cảm lại vô cùng phức tạp.”
Cô Hình luôn miệng chen vào “Lúc luyện tập, em ấy diễn đặc biệt xuất sắc. Em học sinh này rất có thiên tư.” Nói tới đó cô liếc qua Giả Lý, còn nhìn Giả Lý than thiết mỉm cười.
“Được rồi, trăm nghe không bằng một thấy.” Đạo diễn Thái nói.
Giả Lý chợt động tâm. Nó đang ngồi trên hàng ghế phía sau hàng ghế khách quý, nghe thấy đoạn đối đáp ấy rõ ràng không sót một chữ, nó đang định khom lưng vòng ra phía sau sân khấu báo cho em gái, vừa khéo ánh sáng chợt tắt, tấm màn từ từ kéo ra, “bà mẹ” áo quần xám không ra xám, trắng không ra trắng đã ra sân khấu, vừa giặt quần áo, vừa quét dọn phòng.
Nó biết đã chậm mất một bước, bèn ngồi xuống trở lại, bỏ mũ xuống cầm ở tay, nghĩ thầm chỉ cần không vung mũ thì nhất định em gái sẽ yên phận giữ mình.
Trong bóng tối, Lỗ Trí Thắng ngồi cạnh nó cứ bô bô “Em gái mày hay quá, diễn rất giống thật.” Giả Lý quả thật cũng thấy em gái biểu diễn trên sân khấu rất tự nhiên, nó còn thấy Đạo diễn Thái liên tiếp gật đầu. Nó thầm lấy làm may vì đã thủ tiêu tín hiệu kia, nếu không thì đúng là hỏng chuyện.
Đến màn sau cùng, Giả Lý phát hiện ra em gái có chút tâm thần bất định, ngồi xếp bằng vá tất, nhưng cứ sốt ruột đưa mắt nhìn về phía mình. Đạo diễn Thái hạ giọng nói “Thật tuyệt, em ấy biểu hiện được tất cả mâu thuẫn và nỗi thống khổ của nhân vật, có cảm xúc và độ sâu nhất định.”
Trong lòng Giả Lý mau lẹ la lớn, nó sợ em gái có chút sai lầm, công lao trước bỏ hết. Lỗ Trí Thắng đâu biết tâm tình của nó, chỉ cho là Giả Mai tỏ ý thân thiết với nó, nên lại bô bô “Nó đang nhìn bọn mình, bọn mình nên tỏ ý, để khích lệ nó.”
Đúng lúc đó, Giả Lý phạm một sai lầm có tính nguyên tắc, nó bực Lỗ Trí Thắng lắm lời, bèn tiện tay dùng mũ đập Lỗ Trí Thắng một cái, ra hiệu là đừng nói nhiều, nhưng thằng đầy tớ này lại được cái đập ấy gợi mở, bất ngờ giật lấy cái mũ, ra sức vung lên. Trong chớp mắt, Giả Lý thấy đầu mình căng ra.
Chuyện bất hạnh phát sinh. “Bà mẹ” đang ngồi xếp bằng vá tất nhận được tín hiệu, lập tức bất kể ba bảy hăm mốt, xông ra giữa sân khấu, vung mạnh chân ra, nhưng có lẽ vì ngồi xếp bằng lâu, chân đã bị tê, hoặc là bị chuột rút, nên lúc nó đá chân ra lại rất chuệnh choạng, đập vào Lâm Hiểu Mai đang tung tăng nhảy múa giữa sân khấu, “đùng” một tiếng, hai đứa đồng thời ngã xuống, cái microphone bên cạnh bị liên lụy cũng ứng thanh đổ ầm xuống.
Trên sân khấu dưới sân khấu lập tức ồn lên. Giả Lý thấy đạo diễn Thái lắc đầu lia lịa, nói “Phong cách biểu diễn tệ quá, sao lại xông bừa ra như thế?” Cô Hình thì mặt đỏ bừng lên, cuống quít như sắp òa khóc.
Chính là vì cô Hình, Giả Lý cũng hận là không thể dùng sức đánh mạnh và ngực mình, hoặc giả dùng kình lực đập mình vài cái. Người tốt bụng như cô Hình lẽ ra không phải chịu rủi ro như thế. Thế giới này đã rối bời lên không nhận ra được nữa rồi.
***
Đến tối mịt, Giả Lý cũng không dám về nhà. Lỗ Trí Thắng gây tai họa, cũng chỉ có cách làm bạn tới cùng. Giả Lý hỏi Lỗ Trí Thắng, “Theo kinh nghiệm của mày, thì phải bao lâu em gái tao mới hết giận?”
Lỗ Trí Thắng có chút vui mừng trước tai họa “Ít thì ba tháng, nhiều thì nửa năm.”
Giả Lý thở dài một tiếng, nó tiếc rẻ cho em gái – nó không làm được anh trai kiêm huấn luyện viên của thiên tài nữa rồi. Nhất là nếu em gái nói ra bí mật với cô Hình, thì nó sẽ biến thành một chuyện cười, vĩnh viễn không dám gặp mặt cô nữa.
“Này, chúng mày là anh em sinh đôi, lẽ ra nó phải có cảm ứng tâm linh chứ.” Lỗ Trí Thắng định chạy tội.
“Cút mày đi!” Giả Lý tức tối đấm vào ngực nó một đấm, ai bảo nó gây ra chuyện.
Dù sao, mãi đến lúc đã đói lả Giả Lý mới mò về nhà. Nó nhón chân như múa ba lê đi vào phòng, em gái đã khóc chán chê, hai mắt sưng vù lên. Nó vừa lau nước mắt vừa nói hai câu, khiến Giả Lý thấy trong mũi cay cay.
Nguyên văn nó nói là – Em không giận anh đâu, cũng không nói chuyện này với ai. Vì anh tốt với em, em biết.
Suốt đời Giả Lý khó mà quên được hai câu nói ấy, em gái quả là có nghĩa khí, giống như nữ hiệp – rốt lại là cùng một bào thai, khí phái của anh trai ít nhiều cũng ảnh hưởng tới em gái chứ. Nhưng nó chỉ nghĩ thế chứ không nói ra. Cần gì phải nói, để con nhãi kia đừng vênh mặt lên.

I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0