Tôi dám đánh cuộc rằng các nam sinh rủi ro trên đời như tôi hoàn toàn không nhiều. Nếu tôi không có một em gái song sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nếu em gái không phải là một đứa con gái thiên tư bình thường mà nhõng nhẽo mười phần – lui lại mười ngàn bước mà nói, chỉ cần nó không học trong trường của chúng tôi, thì tôi có thể tiết kiệm được rất nhiều tế bào não, mà có khi còn có thể trở thành đại danh lừng lẫy siêu quần bạt tụy. Tiếc thay, đó là điều ảo tưởng. Vì đứa em gái nhõng nhẽo cùng trường cùng lớp này, mà tôi đã bị hàng loạt sự phiền phức bao vây.
Rất mong có một ngày tổ chức tất cả những đứa con trai bị em gái gây rắc rối thành một Hiệp hội những người anh đau khổ…
(Trích từ nhật ký của Giả Lý)
1. NGÔI SAO MÚA
Người ta đều nói thứ hai là ngày đen tối nhất trong tuần, ngày sung sướng nhất trong tuần đã trôi qua, biến thành hồi ức tươi rói nhảy lui nhảy tới, có nắm giữ cũng không được, mà một ngày tươi đẹp lần sau thì còn cách tới hơn một trăm giờ, chỉ có bậc nhân tài nhẫn nại mới cảm thấy không sao nói ra được.
Hôm nay chính là ngày thứ hai khiến người ta khiếp sợ, nam sinh Giả Lý vội vã đi tới trường. Nó vừa vào lớp sơ nhất, phù hiệu nhà trường mới tinh, trên túi áo T-shirt giắt một cây bút lớn, dưới chân mang một đôi giày thể thao to tướng hiệu Con sói, ít nhiều có vẻ phong độ. Không ít người nói mắt nó giống Alain Delon, thật ra nó cảm thấy rất phiền vì giống bất cứ ngôi sao nào, nhưng giả sử như ai đó nói nó rất giống ai đó giành được giải Nobel, thì có khi nó sẽ toét miệng cười phô cả răng ra.
Đối với nam sinh mà nói, chỉ số thông minh là thứ nhất, còn tướng mạo thì tính sau, Giả Lý nghĩ thế.
Đi bên trái Giả Lý là Lỗ Trí Thắng bạn nó, thằng đầy tớ này béo phục phịch, khuôn mặt tròn quay, tóc trên đầu lơ thơ, giống như một võ sĩ thời cổ, người ngoài vừa nhìn thấy sẽ nghĩ, nó rất tầm thường, là một thằng đầy tớ chỉ biết ngủ, nhưng thật ra đầu óc nó rất mau lẹ, vào những lúc gay cấn không hề mờ mịt, đúng là con người ta không thể xét theo tướng mạo bên ngoài.
Lỗ Trí Thắng thích nói chuyện, trên đường cứ khoe khoang chuyện cùng bạn học của cháu trai của bạn của bố nó đi hát karaoke – dù sao cũng là một bọn bạn bè chồn cáo của nó. “Này, hát trong micro của máy karaoke, giọng rất khác, tao hát xong, bọn bạn đều vỗ tay khen nhé.”
“Đội văn nghệ đang thiếu giọng nam cao, mày vào làm trụ cột đi.” Giả Lý nói, “Có cần tao xin giúp với cô Hình không? Tao mà mở miệng, cô sẽ suy nghĩ đấy.”
“Thực ra, cô Hình với tao cũng là chỗ rất quen biết” Lỗ Trí Thắng nói, “Không phải khoe, chứ lần nào thấy tao cô ấy cũng gật gật đầu, không khác gì người quen.”
Người xưa quả rất anh minh, những câu nói cổ nhân truyền lại cứ thỉnh thoảng lại ứng nghiệm, đặc biệt là câu “Nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay” có xác suất xuất hiện rất cao trong trường học.
Cô Hình đang đứng ở cổng trường cười thật tươi nhìn chúng nó. Cô là cô giáo dạy nhạc trong trường, đồng thời phụ trách Đội văn nghệ của trường, thủ hạ có một bọn con gái xinh đẹp khiến người ta chú ý. Cô Hình rất tha thướt, dáng đi như khiêu vũ, cô rất thích trang điểm, quần áo mới hết bộ này tới bộ khác, đánh môi son, mang tất tơ. Nếu là người khác thì sẽ tạo cho người ta cảm giác về một người chạy theo thời trang, nhưng ở cô Hình thì rất xing đẹp, rất hài hòa, lại có một ý vị cao sang trọn vẹn.
“Chào buổi sáng!” cô Hình nói, trước nay cô vẫn rất thân mật hòa nhã.
“Chào buổi sáng!” chúng nó nói, đứa này nhìn đứa kia một cái, đều cảm thấy như cô giáo nói với mình, mà đứa bên cạnh chỉ là được hưởng vinh dự lây. Lỗ Trí Thắng thậm chí còn có chút làm bộ thân tình, nói thêm một câu “Cô tới sớm thế!”
Chúng nó từ từ đi qua cổng trường vào trong, đột nhiên cô Hình gọi “Giả Lý, Giả Lý, tôi có chuyện muốn nói với em.”
Lỗ Trí Thắng có ý muốn nấn ná bên cạnh. Giả Lý đẩy nó một cái, nói “Mày đi trước đi!” Trước mặt cô Hình, Lỗ Trí Thắng không tiện mặt dày, chỉ đành ngoan ngoãn bước đi.
Giả Lý không biết chuyện gì, nó sợ cô Hình bảo nó tham gia Đội văn nghệ, bọn con gái trong Đội văn nghệ không xấu – chỉ là bề ngoài, nhưng một số nam diễn viên có chỗ đáng ghét, thích được nổi tiếng, không có đầu óc gì. Nhưng khi cô Hình vừa mở miệng, nó lại như buông được gánh nặng, thần sắc lập tức thanh thản trở lại.
“Giả Mai em gái của em năng khiếu nghệ thuật không kém, điều kiện cũng tốt, là một người ưu tú trong Đội văn nghệ.”
Đây đúng là chuyện bất ngờ, Giả Lý trước nay chỉ cảm thấy em gái mình xấu xí, không hiểu sao cô Hình lại chọn nó vào Đội văn nghệ, bây giờ mới có chút kiêu ngạo cho con nhãi ấy, rõ ràng nó cũng là một con ngựa thiên lý.
“Nhưng mà,” cô Hình nói thêm “Em ấy không chăm chỉ tập luyện, điều đó thật đáng tiếc, các động tác quy định em ấy đều thực hiện không tốt.”
Em gái là loại người không hiếu thắng, thành tích chỉ qua loa, vừa chịu khổ là kêu, lại hay tủi thân, động tới là ứa nước mắt, Giả Lý thở dài một tiếng, cảm thấy trên vai nặng trĩu, hơi xấu hổ với cô Hình.
“Em cần giúp đỡ em gái, em ấy tố chất không kém, là hạt giống tốt, rèn luyện nhiều biết đâu có thể rất có tài năng, con gái có thiên tư về mặt này không nhiều,nếu được tăng cường…”
Giả Lý đứng đó nói chuyện với cô Hình suốt nửa buổi, cùng cô giáo bàn luận về ưu khuyết của em gái, khiến Giả Lý nảy sinh một cảm giác như là người lớn trong gia đình, Lỗ Trí Thắng đứng chờ ở cạnh sân vận động xa xa, ít nhiều có vẻ ỉu xìu, chuyện đó cũng khiến Giả Lý rất vui sướng.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
★
★
★
★
★
0