NGƯỜI ĐI MẤT RỒI
Người có nhớ đã bao lần người nói
Tiếng nói nào dịu ấm trái tim tôi
Người nói đi cho một thoáng bồi hồi
Cho một kiếp nổi trôi theo tình ái
Nhưng dòng đời luôn mang nhiều ngang trái
Người ra đi ngày tháng đã biệt tăm
Nhớ người tôi cầu nguyện giữa đêm rằm
Trăng soi nhớ âm thầm đêm cô tịch
Trong đêm khuya một không gian tĩnh mịch
Tiếng yêu đầu nghịch cảnh đã vương mang
Tình yêu giờ biệt xứ cứ lang thang
Tôi còn đó tàn canh khuya đêm vắng
Có những lúc đêm dài tôi thức trăng
Tiếng đàn buồn văng vẳng điệu thê lương
Người ra đi tình cũ chẳng vấn vương
Bước đường trường sầu rơi trong kỷ niệm
Người có nhớ đã bao lần người nói
Tiếng nói nào dịu ấm trái tim tôi
Người nói đi cho một thoáng bồi hồi
Cho một kiếp nổi trôi theo tình ái
Nhưng dòng đời luôn mang nhiều ngang trái
Người ra đi ngày tháng đã biệt tăm
Nhớ người tôi cầu nguyện giữa đêm rằm
Trăng soi nhớ âm thầm đêm cô tịch
Trong đêm khuya một không gian tĩnh mịch
Tiếng yêu đầu nghịch cảnh đã vương mang
Tình yêu giờ biệt xứ cứ lang thang
Tôi còn đó tàn canh khuya đêm vắng
Có những lúc đêm dài tôi thức trăng
Tiếng đàn buồn văng vẳng điệu thê lương
Người ra đi tình cũ chẳng vấn vương
Bước đường trường sầu rơi trong kỷ niệm




