SANG SÔNG
Người hỡi tạ từ em sang sông
Thuyền hoa dồn sóng, mắt lệ trông
Dấu yêu còn bao điều chưa ngỏ
Nghẹn đắng lòng này anh biết không?
Ân tình xưa đó đã trao nhau
Đắm say ta dệt mối duyên đầu
Đường tình thênh thang mình chung lối
Ai ngờ đôi ngả những thương đau…
Trời nỡ chia lìa cảnh trái ngang
Để người rưng lệ tiễn đò sang
Từ đây trên bến sông ly biệt
Tạc mối duyên tình mãi dở dang…
Xin đừng trách than, hỡi người ơi
Con tim em đó nát tan rồi
Thuyền hoa sang sông trong bão tố
Gửi lại tiếng lòng chẳng phai phôi…
CUỒNG PHONG LẤP LỐI
Tiễn bước vu quy tiếng pháo hồng
Còn ai đứng đó thẫn thờ mong
Em đi từ đấy là ngăn cách
Một tiếng chia phôi vỡ giấc nồng
Tình xưa nghĩa cũ đã sang sông
Người bước quên đi giấc bềnh bồng
Mây trời đôi ngả người hai lối
Có biết ai buồn... nhớ lắm không
Thẫn thờ nẻo vắng mỏi mòn trông
Kỳ tích về đây với má hồng
Nhưng nào đâu thấy người quay lại
Để thẫn thờ ai mấy mùa đông
Từ đây thế giới nổi cuồng phong
Cuốn sạch tâm tư bởi cơn giông
Bụi mù che lấp ngày quá khứ
Nhưng vẫn còn đây khoảng vắng không
