Trích đoạn: MỘNG THƯỜNG
MỘNG THƯỜNG
Em đem giấc mộng vào đời
Ru cho giấc ngủ vương lời thiết tha
Tên em tên một bài ca
Hát cho tình mãi thật thà thủy chung
Quen em một chút mông lung
Mến em một phút thẹn thùng khó quên
Thương em đôi chỗ ngông nghênh
Yêu em vì một mũi tên ái tình
Bước vào ánh sáng bình minh
Là em tất cả đẹp xinh tuyệt vời
Nguyện yêu... yêu mãi chẳng rời
Bóng em chiếu sáng cuộc đời của anh
Ươm tình cho thắm thêm xanh
Giọt tình thơm ngát để dành riêng em
Mơ trong giấc mộng còn thèm
Cùng nhau đếm bước.. cùng em hẹn hò...
James Jee[/font]
Quá ấn tượng với cái nick của em, mạn phép vung bút đôi câu, mong em vui...!
VẦN THƠ LỮ KHÁCH
Em mơ bước đến hiên thềm
Cúi chào anh đến từ miền xa xôi
Nâng ly kính chén trà sôi
Ấm lòng lữ khách tới nơi ... mời ngồi
Em vui mừng khách mến lời
Nâng ly trà kính lòng tươi quý tình
Một ngôi nhà nhỏ thêm xinh
Vì có người đến vần tình thơ trao
Bình minh vạn vật tươi chào
Đón chân lữ khách mời vào tệ trang
Kính dâng giấy mực thi đàn
Mời anh hoạ tiết mở màn thơ duyên
Bên anh tao nhã sĩ hiền
Em mài mực nhé - anh liền hoạ thơ
Vần thương lời quý như mơ
Rồng bay phụng múa bút huơ tài tình
Áng thơ xinh thật là xinh
MỘNG THƯỜNG
28.7.2011
@ Em rất vui khi James Jee quá bước ghé thăm ạ !
[/size]
GIẤC MỘNG TÌNH ANH
Áng thơ xinh thật là xinh
Cùng em anh hoạ bài tình chúng ta
Lữ hành kiếp sống phương xa
Nay tìm được đến ngôi nhà thân yêu
Có nàng gia chủ yêu kiều
Thi thơ thật giỏi bao điều thật hay
Làm hồn lữ khách đắm say
Mơ trong giấc mộng ngày dài mênh mang
Thôi nay dừng kiếp lang thang
Ghé vào giấc mộng cao sang của nàng
Dù là có chút muộn màng
Nhưng tình đã nhuốm bóng nàng trong tim
Ngày dài hờ hững cánh chim
Vụt qua trôi mất biết tìm đâu ra
Chỉ còn giấc mộng thiết tha
Mơ nàng thi sĩ ngân nga "mộng thường"
James Jee
NGU NGƠ MỘT GIẤC MỘNG THƯỜNG
Hòa cùng tứ khúc thơ ca
Ngang mày nâng bút kính nhà thi nhân
Dâng lên giấy mực ân cần
Mời người Thi Sĩ hoạ vần thơ xinh
Trang gia nho nhỏ lưu tình
Bước chân lữ khách hiễn vinh ghé vào
Tiểu nữ thiễn năng ngại sao
Mong lòng Quân Tử văn tao nhả lời
Bảo ban phép tắc sáng ngời
Khai tâm trí tuệ hữu người mai sau
Kính nhờ ơn đức được nào ?
Cầu mong danh tiếng anh hào tuôn châu
Ngọc điện thần nữ ứng hầu
Lời Người khắc cốt để đầu áng thơ
Quân Vương lạc bước đường mơ
Mộng Thường một giấc ngu ngơ thẹn nhìn