CÒN GÌ KHÔNG ANH..?
Sao người nói thế người ơi
Em đây phải biết nói lời gì đây
Tơ duyên cầm đã chặt tay
Thì sao có thể buông..bay..mộng tình
Cho dù có cố phân minh
Thì tình cũng đã..xa nghìn trùng khơi
Xếp bao nỗi nhớ đầy vơi
Chồng lên đau đớn..một thời..yêu thương
Giờ này chỉ chút tàn hương
Em xin gom lại lót đường ngày sau
Một lần đã đến bên nhau
Ngàn đời là phút nói câu oán hờn
Xin anh một chút dỗi hờn
Thả trôi theo gió..để còn..nhớ nhau
Xin anh một chút mưa ngâu
Vỡ tan nước mắt đêm thâu lặng thầm
Xóa đi ngày tháng lỗi lầm
Quên đi dĩ vãng yêu thầm một tên
Em cười dù bước chênh vênh
Ngẩng cao đầu dù có lênh đênh giữa đời
CÒN LẠI GÌ CHO NHAU
Em đi em đã đi rồi
Để tình một lối bồi hồi lẻ loi
Mong rằng ngày tháng đưa thoi
Quên đi hết những nỗi sầu thế gian
Vì ai anh đã vương mang
Chữ tình sao cứ lang thang với đời
Chèo thuyền ra bến chơi vơi
Để tương tư mãi một thời bên nhau
Em về cùng với trăng sao
Xa rồi khuất mặt đớn đau lạ thường
Em đi em có còn vương
Để sầu anh nặng anh thương hỡi người
Còn đâu ngày đó môi cười
Để tình tàn úa đã mười năm dư
Mà trong kí ức hình như
Vẫn còn đọng lại tình thư nỗi sầu




