MẶT NẠ
Ta chẳng là ai? Cũng chẳng biết là ai
Khi dòng đời luôn luôn là ngang trái
Chiếc mặt nạ che giấu nên ta phải
Giả bộ với đời với cả những niềm đau
Phía bên trong chiếc mặt nạ tuôn trào
Những dòng lệ ai đâu nào có hiểu
Thôi thì thế mình mang nên đành chịu
Cứ vui buồn thiu thỉu một mình thôi
Ai biết được đơn chiếc hay có đôi
Ai thấu được nỗi bồi hồi sau đó
Hay giận dữ, dịu hiền và cau có
Ai biết được mình? Mặt nạ đã che đi
Có lắm lúc ta muốn có một khi
Một chíu xíu cởi đi chiếc mặt nạ
Cho ta sống là ta là trong tất cả
Nhưng hỡi trời! Đã có được đâu...
Ta là ai? Khi đã mang lên chính mặt ta.... một chiếc mặt nạ. Vui cười, buồn đau, tiếc nhớ,... có ai hiểu cho ta? Vì họ chỉ nhìn ta qua một chiếc mặt nạ.
Ta chẳng là ai? Cũng chẳng biết là ai
Khi dòng đời luôn luôn là ngang trái
Chiếc mặt nạ che giấu nên ta phải
Giả bộ với đời với cả những niềm đau
Phía bên trong chiếc mặt nạ tuôn trào
Những dòng lệ ai đâu nào có hiểu
Thôi thì thế mình mang nên đành chịu
Cứ vui buồn thiu thỉu một mình thôi
Ai biết được đơn chiếc hay có đôi
Ai thấu được nỗi bồi hồi sau đó
Hay giận dữ, dịu hiền và cau có
Ai biết được mình? Mặt nạ đã che đi
Có lắm lúc ta muốn có một khi
Một chíu xíu cởi đi chiếc mặt nạ
Cho ta sống là ta là trong tất cả
Nhưng hỡi trời! Đã có được đâu...

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)



