Có những bài thơ như đi vào tâm hồn, như cứa vào lòng người làm cho chúng ta day dứt và trăn trở. Trái tim chúng ta chìm ngập trong sự đau đớn và nhức nhối. Nó như là tiếng lòng của chúng ta, là những lời trái tim ta muốn nói nhưng lại nghẹn lại không thể thốt ra được.
Đây là bài thơ mình thích, mình muốn tặng nó cho những người cô đơn trong những ngày lễ như mình. Đây không biết có phải là tiếng lòng của ai không nhưng sao mà xót xa cà đớn đau đến vậy. Ai hạnh phúc, ai đau khổ, ai có lỗi? Tất cả chỉ là những câu hỏi không thể trả lời.
Người tưởng như hạnh phúc đã chắc gì hạnh phúc, người tưởng như có tội đã chắc gì có tội? Ai đây? Ở đây ai la người đáng thương? ai là người tội nghiệp hay tất cả đều đáng thương vì không ai trong họ biết đến từ hạnh phúc? Tất cả đều đã bị tổn thương. Xin một lần nghĩ đến cảm xúc của nhau, về nõi đau sẽ không thể hàn gắn, về niềm tin không thể lấy lại. Bởi vì trong tình yêu cần có sự chân thành.
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau ....
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em
Vâng em hiểu ngoài khơi kia trăm gió
Đưa sóng về lại đẩy sóng xa thêm
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Trăn trở bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu trong nước mắt
Mai sóng lại về, mỏi mòn nặng nhọc
Thở bên bờ trong giấc ngủ vô tâm
Hoàng hôn ơi sao mắt bờ quầng thâm
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu lưu mãi để hàng dương khô nắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu
Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều
Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi
Không có nghĩa mỗi lần sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu.
Và đây là một bài khác nữa. Bài này mình không nhớ tiêu đề nhưng nó thật sự đã khiến mình buồn rất nhiều. Những người trong bài thơ này không ai đáng phải chịu nỗi đau như vậy, và chúng ta cũng thế không ai đáng phải chịu nỗi đau như vậy. Sự tổn thương này liệu có gì có thể giúp họ nguôi ngoai và giúp hàn gắn lại đựoc trái tim đã tan nát của họ không?
Có một ngày sóng nông nổi đi xa
Bao ngưòi đến và tỏ tình với biển
Biển sợ sóng không trở về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
Sóng trở về thế là biển ăn năn
Biển ngoại tình biển xanh mang tội
Sóng thét gào chẳng hề tha thứ tội
Và bỏ đi kể từ đó không về
Có hai lần anh đã kể em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu liêu còn em thí lãng mạn
Với tình yêu thề hẹn cũng mong manh
Sóng bạc đầu kể từ đó phải không anh
Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu em, biển chẳng hề chung thuỷ
Chỉ có sóng bạc đầu mà vẫn thuỷ chung
Anh dắt em đi trước biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Dẫu không phải là mối tình đầu trong trắng
Cũng xin em thưộc lòng cổ tích biển ngày xưa
Đây là bài thơ mình thích, mình muốn tặng nó cho những người cô đơn trong những ngày lễ như mình. Đây không biết có phải là tiếng lòng của ai không nhưng sao mà xót xa cà đớn đau đến vậy. Ai hạnh phúc, ai đau khổ, ai có lỗi? Tất cả chỉ là những câu hỏi không thể trả lời.
Người tưởng như hạnh phúc đã chắc gì hạnh phúc, người tưởng như có tội đã chắc gì có tội? Ai đây? Ở đây ai la người đáng thương? ai là người tội nghiệp hay tất cả đều đáng thương vì không ai trong họ biết đến từ hạnh phúc? Tất cả đều đã bị tổn thương. Xin một lần nghĩ đến cảm xúc của nhau, về nõi đau sẽ không thể hàn gắn, về niềm tin không thể lấy lại. Bởi vì trong tình yêu cần có sự chân thành.
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau ....
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em
Vâng em hiểu ngoài khơi kia trăm gió
Đưa sóng về lại đẩy sóng xa thêm
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Trăn trở bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu trong nước mắt
Mai sóng lại về, mỏi mòn nặng nhọc
Thở bên bờ trong giấc ngủ vô tâm
Hoàng hôn ơi sao mắt bờ quầng thâm
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu lưu mãi để hàng dương khô nắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu
Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều
Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi
Không có nghĩa mỗi lần sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu.
Và đây là một bài khác nữa. Bài này mình không nhớ tiêu đề nhưng nó thật sự đã khiến mình buồn rất nhiều. Những người trong bài thơ này không ai đáng phải chịu nỗi đau như vậy, và chúng ta cũng thế không ai đáng phải chịu nỗi đau như vậy. Sự tổn thương này liệu có gì có thể giúp họ nguôi ngoai và giúp hàn gắn lại đựoc trái tim đã tan nát của họ không?
Có một ngày sóng nông nổi đi xa
Bao ngưòi đến và tỏ tình với biển
Biển sợ sóng không trở về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
Sóng trở về thế là biển ăn năn
Biển ngoại tình biển xanh mang tội
Sóng thét gào chẳng hề tha thứ tội
Và bỏ đi kể từ đó không về
Có hai lần anh đã kể em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu liêu còn em thí lãng mạn
Với tình yêu thề hẹn cũng mong manh
Sóng bạc đầu kể từ đó phải không anh
Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu em, biển chẳng hề chung thuỷ
Chỉ có sóng bạc đầu mà vẫn thuỷ chung
Anh dắt em đi trước biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Dẫu không phải là mối tình đầu trong trắng
Cũng xin em thưộc lòng cổ tích biển ngày xưa
Cái gì đã vỡ là đã vỡ. Thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất, còn hơn chắp vá lấy được để rồi suốt nhìn thấy những mảnh vỡ.