Chân dung thơ NGUYỄN THÁI DƯƠNG
Là nhà thơ trưởng thành từ sau năm 1975, Nguyễn Thái Dương -hội viên Hội Nhà Văn VN - đã có nhiều tập thơ xuất bản được bạn đọc yêu thích. Với anh, thơ vẫn là nỗi ám ảnh, là niềm quyến rũ không nguôi trong mỗi giấc mơ. Và từ đó, trong sự nỗ lực đến thơ, Nguyễn Thái Dương đã thể nghiệm " lục bát trắc ". Trong tâm thức người Việt, thể thơ này mênh mang như cánh có bay,khoắc khoải như tiếng gọi đó...và bao giờ nó cũng giữ lại sự nhịp nhàng trong âm điệu. Nhưng lần này, Nguyễn Thái Dương lại cố tình " chơi" vần trắc. Theo anh, dù hình thức nào nhưng khi đạt đến sự " xuôi chèo mát mái " trong nội dung thì bài thơ ấy vẫn quay trở về với cội nguồn của thể thơ truyền thống. Mời các bạn làm quen với sự thể nghiệm của " lục bát trắc " bên cạnh những bài thơ khác của Nguyễn Thái Dương. ( PNCN )
MẶT ĐẤT THƠ
Bao nhiêu là thứ
Này hoa thơm, này quả ngọt, này hương
Trái tim mẹ chẳng còn gì để đựng
Ngoài nỗi buồn số kiếp của tai ương
Xưa trời ban mà không ban cho trót
Hai mươi năm, thà như thế, xa chồng
Lòng mẹ đựng chữ trước sau như một
Gặp lại làm gì, thêm đau mẹ, phải không?
Trời giáng xuống tuổi già nua của mẹ
Một người chồng mất trí ( hệt thiên tai !)
Nói vô nghĩa, cười vô hồn vô ý
Theo dáng đi mẹ lụ khụ mỗi ngày
Nước rót cơm bưng mùng giăng chiếu trải
Mẹ nghiễm nhiên thành mẹ của...chồng mình
Bà nuôi ông hơn vạn lần con nuôi bố
Con ở xa chịu tội bất hiếu nhìn
Cha là bầu trời thơ - xưa con viết
Con đâu hay dưới mặt đất mẹ ngồi
Thầm kiêu hãnh: nước mắt con chảy ngược
Nghĩa là nguồn là cội, lá đang rơi
Mẹ là cha, là còn hơn thế nữa
Năm mươi năm từ lòng mẹ lớn lên
Thơ con viết toàn trên cao tít tắp
Mặt đất dưới chân mình, con lại nỡ nào quên !
LỤC BÁT TRẮC 1
BÓNG
Đang tròn đêm, mơ trọn kiếp
Lòng đang thức, mắt dẫu khép vào mộng
Nửa khuya xô vào ngọn sóng
Giật mình, mình thương... chiếc bóng tình si
NGOÁI
Hồn chưa khô, lòng đã khát
Cây chưa hoa, hoa đã hạt vào trái
Sông chưa nghi, nguồn đã ngại
Em đã sang, anh còn ngoái mắt chờ
BAO ĐÊM
Không còn rày, không còn hổm
Không còn khuya, không còn sớm tình tứ
Bao đêm một mình...cát cứ
Biết hai người có chịu thứ tha nhau?
NGỠ
Ngỡ như không còn sương khói
May còn hơi thở được gối hơi thở
Tưởng như không còn trăn trở
May còn giây phút nức nở vào nhau
BIỂN KHUYA
Càng đêm, sóng càng âm lượng
Càng em, anh càng ngất ngưởng đôi mắt
Mắt nhìn xuyên qua khuya khoắt:
Dập duềnh tiếng sóng dìu dắt trái tim
LỤC BÁT TRẮC 2
NÍU
Chim rừng đậu nhánh dương liễu
Ngày kia con sóng nó níu ra khơi
BẠN
Giây cùng, phút tận, giờ cạn
Em đầy em đặn, mình...bạn suốt đêm
TỪNG
Thôi em xin đừng đắng đót
Bao năm ta từng lịm ngọt vào nhau
VÙI
Kẻ tro than, người bếp lửa
Em bùi ngùi, anh tở mở với ai
LẠ
Hương từ phía hoa, hương ngát
Bướm từ phương khác chao chát đời hoa !
TRĨU
Trăm ngọn sóng vờn lấp lánh
Trong anh đằm trĩu một nhánh sông xưa
NẪU
Bao đêm nẫu về quê nẫu
Bấy đêm thương nhớ nầu nẫu trong lòng
Nguyễn Thái Dương
Thân