Công nhận đúng như những nhận xét mà tôi đã nghe được từ lâu : "Ruồi trâu là một tác phẩm hay". Theo tôi, Ruồi Trâu dường như là một bi kịch. Bi kịch của những con người. Nhưng ngoài ra đọc Ruồi Trâu còn thấy được trong đó một tinh thần bất khuất, kiên trung. Tinh thần tuổi trẻ vì cách mạng.
Trong tác phẩm hay nhất là cuộc đời của 3 nhân vật : Ruồi trâu, Giêm-ma và Môn-ta-ne-li
Ruồi trâu tên lúc còn thanh niên là An-thơ lúc 13 năm sau là Phê-li-trê Ri-va-rex. Cuộc đời của anh là khổ nhất trong truyện. Lúc còn là một thanh niên hoài bão lớn 19 tuổi, cả cuộc đời của anh, các mối quan hệ của anh sụp đổ chỉ trong 1 ngày. Người anh yêu đã không còn tin tưởng anh, Thiên Chúa của anh đã không che chở cho anh, bè bạn dòng họ thì xa lánh anh. Còn nhớ tuyệt vọng nhất là lúc An-thơ cầm búa đập nát tượng thánh. Buồn lắm chứ. Anh đã chọn cách chết giả, nhảy xuống sông để rồi từ đó qua Nam Mỹ phiêu bạt sống những ngày lây lất ở tận cùng đáy xã hội. 5 năm trời đau khổ tuyệt vọng. Anh đã hận tất cả. Anh hận Thiên Chúa của anh - người mà anh đã từng tin tưởng. Anh hận Padre của anh, cũng là cha anh- người anh yêu nhất trên đời.
Giêm-ma lúc 17 tuổi đã phạm một sai lầm là không tin tưởng An-thơ, tát anh một cái tát để rồi sau đó ân hận trong suốt 13 năm dài. Mới 30 tuổi thôi nhưng tóc chị đã bạc đi một phần. 13 năm không ngày nào không nhớ đến An-thơ.
Còn Padre Môn-ta-ne-li thì cũng sống 13 năm trời dằn vặt. 13 năm trời không có 1 ngày ngủ yên. Lúc đi vào giấc mộng thì lại mơ thấy dáng của Carino An-thơ hiện về.
13 năm sau, An-thơ quay lại với tên gọi mới Phê-li-trê Ri-va-rex hay còn gọi là Ruồi Trâu. Lúc đó mới là cao trào của câu chuyện. Tưởng như 13 năm sau quay lại mọi người đã quên anh. Nhưng không, anh đã lầm. Trong tim mọi người vẫn còn nỗi dằn vặt vì đã gián tiếp gây ra cái chết của anh.......
13 năm là khoảng thời gian quá dài để nuôi nấng cái nỗi hận. Nhưng cảm động làm sao khi giờ phút cuối đứng trước mặt Padre, người mà anh luôn luôn coi như kẻ thù. Anh vẫn không sao ngăn được tiếng gọi Padre yêu quí. Phút cuối cùng đối diện với cái chết vẫn còn cười. Hình ảnh đó đọng lại mãi trong tâm trí người đọc.
Mô-ta-ne-li vì anh mà sau này cũng đau tim mà chết. Hi vọng cha con họ sẽ được hạnh phúc bên nhau trên thiên đường.
Giêm-ma thì lần thứ 2 mất anh. Cả 2 lần đều mất anh mãi mãi. Cả 2 lần cô đều đau khổ. Có lẽ cô sẽ không bao giờ quên được bài thơ 2 người đã học từ nhỏ
Vẫn là ta
Chú ruồi sung sướng
Sống xứng đáng
Chết chẳng vấn vương
Trong tác phẩm hay nhất là cuộc đời của 3 nhân vật : Ruồi trâu, Giêm-ma và Môn-ta-ne-li
Ruồi trâu tên lúc còn thanh niên là An-thơ lúc 13 năm sau là Phê-li-trê Ri-va-rex. Cuộc đời của anh là khổ nhất trong truyện. Lúc còn là một thanh niên hoài bão lớn 19 tuổi, cả cuộc đời của anh, các mối quan hệ của anh sụp đổ chỉ trong 1 ngày. Người anh yêu đã không còn tin tưởng anh, Thiên Chúa của anh đã không che chở cho anh, bè bạn dòng họ thì xa lánh anh. Còn nhớ tuyệt vọng nhất là lúc An-thơ cầm búa đập nát tượng thánh. Buồn lắm chứ. Anh đã chọn cách chết giả, nhảy xuống sông để rồi từ đó qua Nam Mỹ phiêu bạt sống những ngày lây lất ở tận cùng đáy xã hội. 5 năm trời đau khổ tuyệt vọng. Anh đã hận tất cả. Anh hận Thiên Chúa của anh - người mà anh đã từng tin tưởng. Anh hận Padre của anh, cũng là cha anh- người anh yêu nhất trên đời.
Giêm-ma lúc 17 tuổi đã phạm một sai lầm là không tin tưởng An-thơ, tát anh một cái tát để rồi sau đó ân hận trong suốt 13 năm dài. Mới 30 tuổi thôi nhưng tóc chị đã bạc đi một phần. 13 năm không ngày nào không nhớ đến An-thơ.
Còn Padre Môn-ta-ne-li thì cũng sống 13 năm trời dằn vặt. 13 năm trời không có 1 ngày ngủ yên. Lúc đi vào giấc mộng thì lại mơ thấy dáng của Carino An-thơ hiện về.
13 năm sau, An-thơ quay lại với tên gọi mới Phê-li-trê Ri-va-rex hay còn gọi là Ruồi Trâu. Lúc đó mới là cao trào của câu chuyện. Tưởng như 13 năm sau quay lại mọi người đã quên anh. Nhưng không, anh đã lầm. Trong tim mọi người vẫn còn nỗi dằn vặt vì đã gián tiếp gây ra cái chết của anh.......
13 năm là khoảng thời gian quá dài để nuôi nấng cái nỗi hận. Nhưng cảm động làm sao khi giờ phút cuối đứng trước mặt Padre, người mà anh luôn luôn coi như kẻ thù. Anh vẫn không sao ngăn được tiếng gọi Padre yêu quí. Phút cuối cùng đối diện với cái chết vẫn còn cười. Hình ảnh đó đọng lại mãi trong tâm trí người đọc.
Mô-ta-ne-li vì anh mà sau này cũng đau tim mà chết. Hi vọng cha con họ sẽ được hạnh phúc bên nhau trên thiên đường.
Giêm-ma thì lần thứ 2 mất anh. Cả 2 lần đều mất anh mãi mãi. Cả 2 lần cô đều đau khổ. Có lẽ cô sẽ không bao giờ quên được bài thơ 2 người đã học từ nhỏ
Vẫn là ta
Chú ruồi sung sướng
Sống xứng đáng
Chết chẳng vấn vương