📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Đất riêng

2 trả lời, 1.618 lượt xem — Trang 1 / 1

Hôm nay lại là một ngày bận rộn. Không thấy cô nhắn tin trả lời. Quay cuồng trong công việc, cũng chằng có thời gian để gọi điên cho cô dù rất nóng ruột. Chiều muộn mới thấy cô nhắn tin. Đau. Sao cô cứ chìm đắm vào những thứ đó mãi thế. Cô mong mỏi điều gì nơi tôi, một sự cảm thông chia sẻ chăng. Một kẻ như tôi đâu có tư cách gì để làm điều đó, khi mà chính bản thân tôi tôi còn chẳng cần đến, thì sao lo nổi cho người khác. Cô tin tưởng vào tôi làm chi. Đừng làm thế, vì tôi chẳng tốt đẹp như cô tưởng đâu. Sao cô cứ mong chờ vào một cái nick ảo mà không hiểu rằng, khi cô khóc, người đó mới là người lau nước mắt cho cô, khi cô lạnh, người đó mới là người ủ ấm cho cô

Cố gắng lên cô yêu. Qua ngày mới, mặt trời lại mọc, hãy để những điều không tốt lại ngày hôm qua. Hãy tin rằng, dù sao thì mặt trời vẫn mọc.

(Xin đừng trả lời vô đây - Cảm ơn)
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay nhận được thư của cô, nét chữ mỏng mảnh dễ thương. Nhắn tin từ sáng nhưng không thấy trả lời. Có chút phiền muộn.

Cuộc sống trống trải vô vị hình như đang dần trở lại. Trời lại bắt đầu lạnh, chỉ muốn trùm chăn ngủ, ngủ mãi và không tỉnh dậy. Cô hỏi tôi vì sao ư, chẳng vì sao cả, chỉ đơn giản cảm thấy việc tồn tại trong cái thế giới này quá mệt mỏi, và lười không muốn sống. Lúc cô giận, hình như tôi cảm thấy vui vui, vì cảm giác rằng trên đời này vẫn còn một người cần tới mình.

Cảm tình pha lê mong manh. Hình như tôi không còn quá quan trong với cô như cô vẫn nói. Sao cô lại bắt tôi phải nhớ tên cô, lo lắng cho cô, giờ đây, cô phủi tôi sang một bên. Biết mà, tôi vẫn biết không ai chịu đựng nổi tôi lâu đâu. Nên tôi đâu có muốn dành tình cảm cho ai, vì biết, cuối cùng mình chỉ là kẻ bỏ đi. Đâu có ai yêu thương tôi, và tôi đã cố gắng không yêu thương thêm bất kỳ ai nữa. Quan tâm chi đến người ta, để rồi, khi người ta không cần mình nữa, lại thấy thêm cô đơn hụt hẫng.

Sao trái tim mình muôn đời vẫn ngu ngốc đến vậy.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-15 15:36:35kotoko>
Tôi đang điên rồi, tôi đang tính làm gì vậy. Không tôi biết tôi là người không bình thường, nhưng đâu phải theo xu hướng đó. Phải chăng cái tính dễ lây nhiễm của tôi nó đã tiến triển đến mức này. Không biết. Tôi nên làm j đây. Hay kệ xác nó.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0