📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Giá trị của một tác phẩm văn học qua thời gian

22 trả lời, 1.003 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-09 23:27:09Ngọc Lý>
.



Văn học vị nghệ thuật
hay Văn học vị nhân sinh
luôn là một đề tài thảo luận.
Giá trị của một tác phẩm văn học
được thẩm định qua thời gian
và qua nhân sinh quan từng thời.
Khi nhân sinh quan thay đổi,
điều gì tồn tại với thời gian?

Hôm nay tình cờ đọc được bài viết dưới đây,
xin mang vào phần này để tạm mở đầu
cuộc "bàn loạn" của chúng ta.

Kính mời,


Ngọc Lý





Về tác phẩm văn học đỉnh cao
8:22, 06/03/2006
Phạm Tiến Duật



Trong những năm vừa qua, mặc dầu Hội Nhà văn Việt Nam và nhiều tổ chức văn học - nghệ thuật khác đã trao giải thưởng văn học thường kỳ, một năm hoặc 5 năm một lần, nhưng hầu như các tác phẩm và tác giả được giải rất mau chìm vào quên lãng.


Chúng ta đang thiếu vắng các tác phẩm văn học lớn, có giá trị cao về tư tưởng và nghệ thuật, những tác phẩm có khả năng rung động hàng triệu người, những tác phẩm có tác động xã hội to lớn, vừa trực tiếp lại vừa lâu bền. Chúng ta khát khao chờ đợi và đi tìm các tác giả có thể viết nên những tác phẩm ấy. Nhưng trước hết phải gọi tên, phải "duy danh định nghĩa" được cái mà chúng ta chờ đợi.

Trên các văn bản, khái niệm tác phẩm văn học đỉnh cao được diễn đạt một cách khác nhau bộc lộ những quan tâm không hoàn toàn giống nhau về cùng một vấn đề.

Nhiều người nói đến Tác phẩm lớn, nhưng thế nào là lớn lại rất khó nói ra. Nhiều nhà văn thì sổ toẹt khái niệm ấy, bảo rằng tôi chỉ quan tâm đến hay hay dở, tôi không biết thế nào là lớn hay bé. Có lẽ, tuy không nói ra, nhưng những người gạt bỏ khái niệm Tác phẩm lớn chỉ muốn suy tôn nghệ thuật, lấy nghệ thuật làm cứu cánh. Cuộc tranh luận Nghệ thuật vị nghệ thuật - Nghệ thuật vị nhân sinh diễn ra từ trên nửa thế kỷ trước mà cái luẩn quẩn trong tư duy của một số người vẫn còn đến bây giờ. Tuy không nói ra, nhưng những người tôn vinh cái hay đã ngụ ý xem thường những giá trị tư tưởng cần thiết cho cộng đồng ở một giai đoạn, ở nhiều giai đoạn hay cả một thời đại. Hoặc họ hồn nhiên quá.

Cũng nói tới tác phẩm văn học đỉnh cao, một số văn bản lại dùng khái niệm: Tác phẩm ngang tầm với thời đại. Ở những giai đoạn lịch sử mà nhiệm vụ chủ yếu là đánh giặc cứu nước thì tinh thần, tầm vóc thời đại là gì tương đối rõ. Ở chặng đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong hòa bình thực hiện nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa hiện nay, những khái niệm ấy được nói rõ ra không dễ dàng.

Trên một số văn bản khác, khái niệm tác phẩm văn học và nghệ thuật đỉnh cao được dùng trong tổ từ Tác phẩm đặc biệt xuất sắc. Tất nhiên, tác phẩm đặc biệt xuất sắc là cao hơn tác phẩm xuất sắc, nhưng đặc biệt như thế nào, có bao nhiêu tiêu chuẩn được gọi là đặc biệt thì không cơ quan nghiên cứu nào nói rõ.

Tuy cách gọi, cách hiểu về tác phẩm văn học đỉnh cao có khác nhau nhưng về sự ngầm hiểu thì xem ra tính đồng thuận xã hội cũng rất cao. Cái mà chúng ta cần là tác phẩm mà mỗi người dân đều có quyền tự hào rằng, đấy là tác phẩm của dân tôi, của nước tôi, tác phẩm của thời đại tôi. Đó là những tác phẩm vừa hiện đại vừa đậm đà bản sắc dân tộc như trong các mục tiêu phấn đấu của các ngành văn học và nghệ thuật và trong các nghị quyết của Đảng về văn hóa - văn nghệ đã nói rõ.

1. Trong bài viết này, chúng tôi chỉ nói về Tác phẩm văn học đỉnh cao mà không phải là tác phẩm văn nghệ nói chung vì hai lẽ. Một là, tác phẩm văn học không chỉ có tác động xã hội bằng chính thể loại của nó mà còn có tác động thông qua nhiều ngành nghệ thuật khác. Tác phẩm văn học có thể chuyển thể thành kịch bản phim, kịch bản sân khấu. Mối giao thoa giữa âm nhạc và văn học, giữa múa và văn học, thậm chí giữa kiến trúc và văn học là sự hiển nhiên.

Hai là, từ tính đơn thương độc mã của văn học. Sáng tác văn học là bởi một người; bởi tính kỷ luật cô đơn tuyệt đối của nhà văn mà các ngành nghệ thuật khác không có. Nghiên cứu về việc ra đời của tác phẩm văn học đỉnh cao có thể có ích với các ngành nghệ thuật khác. Xét về lịch sử phát triển, có thể nói thêm rằng, trong sự xuất hiện một trường phái văn học - nghệ thuật (như cổ điển, lãng mạn, hiện thực…), ngành đi đầu thường là hội họa, sau đó là âm nhạc, cuối cùng định hình một trường phái bao giờ cũng là văn học. Người ta nói tới các tác phẩm văn học tiêu biểu của một thời như sự tổng kết tư tưởng của thời đó là ở đặc điểm này.

Cách mạng tư sản Pháp năm 1789 thắng lợi không chỉ là bước ngoặt lịch sử của nước Pháp mà còn thay đổi cả tiến trình phát triển của cả châu Âu. Hai đặc điểm nổi bật của cuộc cách mạng ấy là sự giải phóng nhà nước ra khỏi nhà thờ và giải phóng cá nhân con người ra khỏi các ràng buộc phong kiến và tôn giáo. Các tác giả và tác phẩm văn học tiêu biểu của nước Pháp thời ấy, còn lại với lịch sử là vì đã thấm đẫm cả hai đặc điểm vừa nêu. Nói chính xác hơn, chính cuộc cách mạng về tư tưởng bộc lộ trên văn học Pháp đã là sự chuẩn bị sâu sắc nhất cho cuộc cách mạng Pháp năm 1789. Đó là một ví dụ.


http://vnca.cand.com.vn/vi-VN/lyluan/2006/3/50661.cand
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-10 16:20:51Ngọc Lý>
.
Hôm nay đọc lại đoạn này:

Trích đoạn:

Về tác phẩm văn học đỉnh cao
8:22, 06/03/2006
Phạm Tiến Duật


Trong những năm vừa qua, mặc dầu Hội Nhà văn Việt Nam và nhiều tổ chức văn học - nghệ thuật khác đã trao giải thưởng văn học thường kỳ, một năm hoặc 5 năm một lần, nhưng hầu như các tác phẩm và tác giả được giải rất mau chìm vào quên lãng.


Chúng ta đang thiếu vắng các tác phẩm văn học lớn, có giá trị cao về tư tưởng và nghệ thuật, những tác phẩm có khả năng rung động hàng triệu người, những tác phẩm có tác động xã hội to lớn, vừa trực tiếp lại vừa lâu bền. Chúng ta khát khao chờ đợi và đi tìm các tác giả có thể viết nên những tác phẩm ấy. Nhưng trước hết phải gọi tên, phải "duy danh định nghĩa" được cái mà chúng ta chờ đợi.

http://vnca.cand.com.vn/vi-VN/lyluan/2006/3/50661.cand



Và đọc được phát biểu này của Võ Thị Hảo:


"Theo chị, có văn hóa giải thưởng không? Nếu có, nó phải ra sao?

Võ Thị Hảo: - Một việc sơ đẳng như đi giầy vào chân mà còn phải có văn hóa nữa là, huống chi giải thưởng của một nền văn học nước nhà. Rau nào sâu nấy thôi. Nếu những người xét giải có thẩm mỹ cao, đàng hoàng, tự trọng, vì nước, vì dân thì sẽ chọn được những tác phẩm hay, xứng đáng với thời đại và vì thế, giải thưởng và cách trao giải thưởng sẽ là đòn bẩy hay sự kìm hãm sự phát triển nền văn học nước nhà.

Cần có những Ban giám khảo có đủ văn hóa và tự trọng để lấy làm vinh hạnh khi tìm kiếm được một nhân tài thực thụ và biết lấy làm nhục nhã khi đã trao giải vì kém thẩm mỹ, chưa nói chuyện vì vụ lợi hoặc vì điều gì đó mà đã trao giải cho những tác phẩm tầm thường. Nếu văn học mà cơ hội và nô lệ thì lấy gì để di dưỡng tinh thần và ý chí cho một dân tộc tiến về phía trước? Một đất nước muốn phát triển, bao giờ cũng cần những thương hiệu văn hóa cho đất nước. Mà không phải dựng lên bằng giải thưởng hay xưng tụng suông. Công chúng thông minh lắm. Không thể lừa mỵ. Cần tài năng thực sự. Không phải nhà cầm quyền."



http://www.vietnamnet.vn/vanhoa/chuyende/2005/10/499009/ "



Tôi mong nhận được nhiều thảo luận về cả hai ỷ kiến.

Kính mời,

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ngọc Lý

Tôi mong nhận được nhiều thảo luận về cả hai ỷ kiến.

Kính mời,

Ngọc Lý


Giống như khi bạn đi chợ mua vải và mang theo 1 cái thước, bạn nói vải của họ thiếu nhưng họ nói thước bạn sai, vậy thì làm thế nào để tìm ra chuẩn mực?
Nhưng mình nghĩ người làm nghệ thuật thực sự họ có tâm lắm, có thẩm mỹ và có văn hóa, sống rất ôn hòa, ko dùng lời lẽ cay độc như bà Hảo đâu.
Mình cũng tiếp xúc với họ nhiều.
Nhà thơ Phạm Tiến Duật mình cũng hay gặp nhưng mình muốn nói 1 cách khách quan.

Cuối cùng thực tế khẳng định 1 điều duy nhất, trong mấy năm qua ko có tác phẩm nào nổi đình nổi đám, tồn tại lâu dài, trở thành dấu ấn trong kho tàng văn chương nước nhà cả. Đúng như nhà thơ PTD đã nói.

Các ban giám khảo, hội đồng nghệ thuật này nọ chỉ có tác dụng định hướng, vinh danh này nọ... còn 1 tác phẩm thực thụ sẽ tự tìm được chỗ đứng trong lòng những người yêu nghệ thuật, trong lòng công chúng, trong kho tàng văn chương dân tộc, tuy có đôi chút khó khăn trong việc quảng bá.

Thực tế là như vậy, người viết ra được 1 tác phẩm nổi tiếng bản thân họ có thực tài, đâu cần 1 hội đồng chấm đúng hay ko đúng, nên những gì bà Hảo nói ko có thực chất, ko đúng vấn đề căn bản, ko giải quyết vấn đề gì.

Thân ái!


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0

Chào Mộc Hoa Lê,

Trích đoạn: Mộc Hoa Lê

Cuối cùng thực tế khẳng định 1 điều duy nhất, trong mấy năm qua ko có tác phẩm nào nổi đình nổi đám, tồn tại lâu dài, trở thành dấu ấn trong kho tàng văn chương nước nhà cả. Đúng như nhà thơ PTD đã nói.




Cám ơn bạn đã trả lời.

Nghe câu trả lời của bạn, thì bạn biết rất rõ về văn học và quen với nhiều tác giả trong nước. Tôi thì đang đi tìm hiểu để học thêm. Nên xin bạn trả lời hộ mấy câu.

1. Tôi không biết rõ định nghĩa "kho tàng văn chương nước nhà" của bạn và của nhà thơ PTD có cùng một "kho" không. Và phạm trù của "kho" này rộng tới cỡ nào?

2. Tôi nghe nói trong nước chúng ta có những tác phẩm "ngoài luồng", những tác phẩm "trong luồng". Xin bạn cho tôi định nghĩa và thí dụ về hai "luồng" này. Điều gì phân biệt các sáng tác này?

3. Có một số tác giả sáng tác và phổ biến tác phẩm trên Net, các tác phẩm này có nằm trong "kho tàng văn chương nước nhà" không?

4.


Các ban giám khảo, hội đồng nghệ thuật này nọ chỉ có tác dụng định hướng, vinh danh này nọ... còn 1 tác phẩm thực thụ sẽ tự tìm được chỗ đứng trong lòng những người yêu nghệ thuật, trong lòng công chúng, trong kho tàng văn chương dân tộc, tuy có đôi chút khó khăn trong việc quảng bá.


Tôi đồng ý là một tác phẩm thực thụ tự nó sẽ có chỗ đứng, không dựa vào bất cứ một "Hội Đồng" nào cả.

Như vây việc "định hướng văn chương" có là thừa, hơn nữa, còn giới hạn sức sáng tạo. Đó có phải là nguyên nhân và hậu quả của điều Phạm Tiến Duật đã nhận xét:

"Trong những năm vừa qua, mặc dầu Hội Nhà văn Việt Nam và nhiều tổ chức văn học - nghệ thuật khác đã trao giải thưởng văn học thường kỳ, một năm hoặc 5 năm một lần, nhưng hầu như các tác phẩm và tác giả được giải rất mau chìm vào quên lãng. "

5.



Thực tế là như vậy, người viết ra được 1 tác phẩm nổi tiếng bản thân họ có thực tài, đâu cần 1 hội đồng chấm đúng hay ko đúng, nên những gì bà Hảo nói ko có thực chất, ko đúng vấn đề căn bản, ko giải quyết vấn đề gì.



Bà Hảo cũng phảt biểu như thế này:

"Công chúng thông minh lắm. Không thể lừa mỵ. Cần tài năng thực sự. Không phải nhà cầm quyền."

Tôi đọc thấy ý tưởng của bạn và bà Hảo giống nhau, tại sao bạn nói điều bà Hảo nói không có thực chất?

Cả hai ý tưởng đều nói: "Không cần nhà cầm quyền định hướng hay chấm điểm. Chỉ cần tài năng thực sự."

Như vậy chúng ta thiếu tài năng thực sự,
Hay tài năng thực sự thiếu môi trường thích hợp để phát triển?

6. Hiện nay có râ't nhiều tác phẩm do tác giả trong nước viết nhưng phải phổ biến tại hải ngoại. Điều đáng nói là khi phổ biến tại hải ngoại, các tác phẩm ấy đã rất được yêu chuộng, trong khi tác giả vẫn bị chính quyền trong nước làm khó dễ và không công nhận.

Đỗ Hoàng Diệu là một trường hợp mới đây, với tác phẩm đăng trên Hợp Lưu từ mấy năm trước, mà cho đến năm nay mới được chú ý, với nhiều phê bình ngược chiều.

Dương Thu Hương là một trường hợp rõ ràng, qua nhiều năm, với nhiều tác phẩm giá trị có chỗ đứng trên khắp các văn đàn thế giới, trừ Việt Nam.
Hội Nhà Văn Việt Nam sẽ nói sao nếu Dương Thu Hương được giải Nobel?


Kính,

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0
Mình xin trả lời tóm lại về 4 ý

1- "Kho tàng văn chương nước nhà":

- Những tác phẩm mà nội dung của nó "làm đẹp" cho người Việt (mình ko có thói quen viết dài trên Thư quán nên bạn thông cảm, đừng hiểu nguyên nghĩa của từ "làm đẹp" này mà hãy hiểu theo "cái đẹp", "cái thẩm mỹ" trong "Mỹ học").
- Những tác phẩm mà nội dung của nó "làm đẹp" cho nhân loại nói chung nhưng được người Việt sáng tác và khẳng định nó thuộc về đất nước này, khẳng định tác giả là người con của đất nước, có tác dụng vinh danh xứ sở.

Nó như 1 cái kho của bạn, bạn chỉ mang về kho những thứ gì quý giá hoặc là cần thiết cho những nhu cầu vật chất hoặc tinh thần.

2- Về từ "định hướng" mình dùng là khẳng định lại - việc này liên tục phải làm - đâu là "cái đẹp", đâu là cái cần tránh, tất nhiên nó khá trừu tượng và có sự thay đổi. Nó cần thiết cho các nhà văn nói chung và cho độc giả vì ý nghĩa phê bình của nó nhưng ko quyết định việc 1 tác phẩm có đi vào lòng hàng triệu độc giả hay ko.

3- Đúng là ý của mình có giống với ý của bà Hảo nhưng mình nói ko thực chất ở chỗ ko cần thiết phải công kích cay nghiệt 1 Hội đồng nghệ thuật. Bạn thấy đấy, mình ko bênh Hội đồng này hay nhà thơ PTD 1 câu nào đâu nhé nhưng ngôn ngữ chỉ trích đó quá nặng nề và thực chất là ở chỗ cần phê bình những tác phẩm đoạt giải cũng như giới thiệu những tác phẩm mà bà Hảo cho rằng đã bị đối xử bất công.

4- Bạn hãy xem những người đọc "Bóng đè" của Đỗ Hoàng Diệu có mấy người thấy là hay, coi như 1 quyển sách quý, gối đầu giường, truyền tay nhau, trao tặng? Nó ko bị cấm phát hành phải ko bạn, nhưng tia-ra của nó cũng ko cao. Nó gợi được chút tò mò trong bạn đọc, nhất là giới trẻ nhưng ngay cả văn chương (cách hành văn, ngôn từ...) ko có gì là xuất sắc cả.
Trong những người bạn mình đã đọc, ko 1 ai khen tập truyện đó.
Dù sao đó vẫn là suy nghĩ của riêng mình, nhưng khi nói đến điều này, mình nhớ lại những tác phẩm văn học mà mình ko thể quên nội dung của nó dù có những tác phẩm đọc từ khi còn rất nhỏ.

Bạn coi giải Nobel là chân lý tuyệt đối?
Bạn có biết rất nhiều tác giả châu Á, châu Âu, châu Mỹ đạt giải Nobel nhưng ko đến nhận giải hay lấy làm vinh dự vì đạt giải ko?

Nếu như có 1 tác phẩm văn học nào thuộc 2 tiêu chí trên cùng mình nói đạt giải của Hội đồng nghệ thuật hay Hội đồng chấm giải Nobel thì vẫn còn qua 1 cửa ải khắc nghiệt nhất - đó là công chúng, trong đó có tôi, có bạn.

Mình ít tuổi thôi mà, SN 84, bạn đừng dùng chữ "kính" ấy e làm mình tổn thọ. [:D]
Thân ái![:)]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
Tóm lại, MHL ko bênh vực các Hội đồng thẩm định văn học trong nước, nhưng MHL thấy phản ứng quá gay gắt của bà Hảo với những từ "rau nào sâu nấy", "đòn bẩy hay sự kìm hãm"... là cần thiết, là "cái đẹp", "cái thẩm mỹ" của người làm nghệ thuật. Những Hội đồng nghệ thuật đó ko ảnh hưởng nhiều đến cái "chân" của tác phẩm nếu như bạn đã thực sự tin tưởng nó. Bạn đừng lo lắng nhiều với "rau" nên càng ko phải nghĩ gì tới "sâu".

Cũng ko thể hạ thấp uy lực của độc giả công chúng, điều đó đã ko là thực tế từ khá lâu rồi. Vì vậy, chúng ta hoàn toàn có khả năng phê bình đúng mức các tác phẩm ko xứng đáng đoạt giải cũng như giới thiệu thành công tác phẩm xứng đáng cho sự thưởng thức thẩm mỹ của số đông nhưng chưa được biết tới.

Có 1 điều tất yếu là tác phẩm nào cũng sẽ gặp những luồng phê bình 2 chiều, ở bất cứ quốc gia, bất cứ nền văn hóa nào. Điều đó khẳng định ko có chân lý tuyệt đối cũng như mâu thuẫn của sự phát triển là ko thể triệt tiêu trong khi chúng ta còn khát khao, cổ súy cho sự phát triển.

Thân ái!


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
.

Cám ơn Mộc Hoa Lê đã trả lời cho tôi nhiều điểm.
Mấy hôm nay tôi khá bận không chạy vào đây được.

Chúc Mộc Hoa Lê vui nhe,

Mong nhận thêm các góp ý từ quý vị khác.

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn NL.
Qua các bài của bạn đăng trên diễn đàn, mình có thể thấy bạn là một người yêu văn học và có lòng với văn học Việt Nam hiện nay. Vậy tại sao có một số vấn đề bạn lại quá khắt khe như vậy. Giả dụ từ "kho" mà nhà thơ PTD sử dụng, theo mình đây là một thói quen mà ai cũng sử dụng và chấp nhận, nhưng từ "kho" này phải đi với chữ "tàng" mới đủ nghĩa vì vậy bạn đừng tách biệt quá rõ ràng như vậy.
Còn về chuyện "trong luồng" hay "ngoài luồng" cũng vậy, đó cũng do con người tự đặt ra tại một giai đoạn nào đó thôi, đến lúc nào đó thì xã hội cũng sẽ chấp nhận, như bạn thấy đó "Kim Bình Mai, Hồng Lâu Mộng" vào thời điểm ra đời thì mọi người có chấp nhận đâu và xếp vào hàng "dâm thư". Nhưng mình thì cực lực phản đối "mì ăn liền" trong văn học, văn học phải phục vụ cho con và làm phong phú thêm đời sống con người không phải chạy theo trào lưu xã hội.
Còn về giá trị của một tác phẩm văn học, theo mình hãy để độc giả đánh giá, những tác phẩm hay sẽ sống mãi trong lòng người đọc cần gì phải giải thưởng, bằng khen. Có thể tác phẩm chỉ đáp ứng được thẩm mỹ của một số đông người, còn một số đông khác lại không phù hợp. Vì vậy giá trị của một tác phẩm hãy để thời gian thẩm định, và hãy để thời gian tôn vinh.

Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-28 07:09:01Ngọc Lý>
.

Kính chào Vuhuy,

Thật là cảm động lẫn ngạc nhiên thích thú khi được đọc cảm nghĩ của bạn, và biết bạn đã theo dõi một số bài tôi mang vào diễn đàn. Tôi nghĩ tất cả chúng ta đang tham dự diễn đàn Việt Nam Thư Quán đều là những người yêu văn chương và gắn bó với văn học Việt.

Vậy cho phép tôi vẽ thêm một đàn gà con đi sau Vuhuy nhé:



Tôi muốn cho đàn gà này đứng vòng tròn lại, mỗi con một góc độ khác, để cùng nhìn thấy nhau, nhưng trong hiện tại, vì tôi "copy con gà mẫu của bạn", nên bó tay. Các con gà của tôi giống y như nhau, và đi cùng về một hướng duy nhất. [:(]

Tôi hoàn toàn đồng ý với các ý tưởng căn bản của bạn, nhưng bạn đã nêu ra câu hỏi, thì cho phép tôi minh định vài điều:


Trích đoạn: vuhuy

Giả dụ từ "kho" mà nhà thơ PTD sử dụng, theo mình đây là một thói quen mà ai cũng sử dụng và chấp nhận, nhưng từ "kho" này phải đi với chữ "tàng" mới đủ nghĩa vì vậy bạn đừng tách biệt quá rõ ràng như vậy.



Có lẽ nhận định trên của bạn dựa vào đoạn đối thoại giữa tôi và Mộc Hoa Lê trong phần dưới đây:

Trích đoạn: Ngọc Lý

Chào Mộc Hoa Lê,

1. Tôi không biết rõ định nghĩa "kho tàng văn chương nước nhà" của bạn và của nhà thơ PTD có cùng một "kho" không. Và phạm trù của "kho" này rộng tới cỡ nào?



Tôi có dùng rõ chữ "kho tàng văn chương nước nhà" như nhà thơ Phạm Tiến Duật đã dùng. Chữ "kho" theo sau dùng trong ngoặc kép, ám chỉ "kho tàng văn chương nước nhà" viết tắt. Tuy nhiên, chắc bạn cũng đồng ý với tôi, mỗi chúng ta có một quan niệm riêng hay phạm trù riêng cho "kho tàng" của mình. Vì Mộc Hoa Lê lên tiếng trả lời hộ Phạm Tiến Duật, nên tôi mong được sự minh định rõ ràng giữa hai phạm trù "kho tàng văn chương" của Mộc Hoa Lê và Phạm Tiến Duật.

Nếu bạn đọc cả bài của Phạm Tiến Duật, và cả bài của Mộc Hoa Lê, bạn sẽ thấy có khác biệt giữa hai quan niệm "kho tàng văn học" của hai người này, và tôi rất hoài nghi về sự trùng hợp cúa các tác phẩm chứa trong hai kho tàng.

Đó chính là điều tôi muốn nói đến.

Phạm Tiến Duật hay Hội Nhà Văn Việt Nam cùng nhiều hội văn học nghệ thuật khác trong nước than là cái kho của họ "nghèo" quá. Họ tiếp tục muốn "định hướng văn học", mà không nhận ra rằng, đó chính là cái giới hạn làm các viên ngọc lớn bị gạt ra... ngoài luồng... hết, chỉ còn lại mạt cưa và cám... hay nhiều lắm... là... bobo chăng? [:(]

Trích đoạn: vuhuy

Còn về chuyện "trong luồng" hay "ngoài luồng" cũng vậy, đó cũng do con người tự đặt ra tại một giai đoạn nào đó thôi, đến lúc nào đó thì xã hội cũng sẽ chấp nhận, như bạn thấy đó "Kim Bình Mai, Hồng Lâu Mộng" vào thời điểm ra đời thì mọi người có chấp nhận đâu và xếp vào hàng "dâm thư". Nhưng mình thì cực lực phản đối "mì ăn liền" trong văn học, văn học phải phục vụ cho con và làm phong phú thêm đời sống con người không phải chạy theo trào lưu xã hội.



Đồng ý hoàn toàn với nhận định này của Vuhuy.

Nhưng một lần nữa, tôi nghĩ đây không phải là cái nhìn chính thống của Hội Nhà Văn Việt Nam. Chính vì có quan niệm "chính thống" hay "không chính thống", có "theo hướng", có "đủ chuẩn" không, nên mới có nhiều tác phẩm không nằm "trong luồng".

Nếu đây là một tiêu chuẩn "sàng sẩy", thì những Cánh đồng bất tận chắc là quá mênh mông để nằm vào trong tiêu chuẩn. [:(]

Trích đoạn: vuhuy

Còn về giá trị của một tác phẩm văn học, theo mình hãy để độc giả đánh giá, những tác phẩm hay sẽ sống mãi trong lòng người đọc cần gì phải giải thưởng, bằng khen. Có thể tác phẩm chỉ đáp ứng được thẩm mỹ của một số đông người, còn một số đông khác lại không phù hợp. Vì vậy giá trị của một tác phẩm hãy để thời gian thẩm định, và hãy để thời gian tôn vinh.



Hoàn toàn đồng ý.

Tất cả các điều Vuhuy nêu lên đã nói rõ sự khác biệt của hai góc nhìn: "người đọc" và "những người có quyền sinh sát" trong văn học Việt.

Sự khác biệt này là thảm nạn của Nhân Văn Giai Phẩm năm 1955 - 1958, như tôi đã viết trả lời bác Diệp Khai trong một bài trước đây:

"Trước đó, ngoài Bắc cũng có một giai đoạn "Trăm Hoa Đua Nở" với "Nhân Văn Giai Phẩm", mà các tinh hoa về văn học của đất nước chúng ta đã bị làm cho thui chột hết (1955 - 1958), mà bác có thể tìm đọc trong tài liệu nêu tên sau đây:

"Tập tài liệu tựa đề Bọn Nhân Văn Giai Phẩm trước toà án dư luận do Nxb Sự Thật (nay là Nxb Chính Trị Quốc Gia), in tháng 6, năm 1959, tại Hà Nội, là cuốn sách tập hợp những bài viết hoặc diễn văn tố cáo, lên án, buộc tội NVGP. Cuốn sách có một chương nhỏ, in lại "những lời thú tội" của các thành viên NVGP, còn toàn thể dành cho phía công tố "phát hiện tội", với những lời lẽ vô cùng khiếm nhã, khó thể mường tượng được, từ miệng, hoặc từ ngòi bút của giới được gọi là "trí thức văn nghệ sĩ" đối với các đồng nghiệp và bạn hữu của mình đã tham gia NVGP. Nó ghi lại một thời kỳ mà nhân cách con người đã đạt tới đáy sâu của sự tha hoá. "

Bác có thể đọc thêm về các tinh hoa này và những gì đã xảy đến với họ tại: Hồ sơ Nhân Văn Giai Phẩm " [1]

Hai mươi năm sau đó, đến thảm nạn của các tác phẩm miền Nam kể từ tháng 4, 1975, nhiều sách đã bị đốt, đa số các văn thi sĩ đều bị tù đày, có người chết trong tù vì không chịu nổi khổ nhục.

Điều đáng giật mình, là ngay trong ngày hôm nay, 2006, trên 30 năm sau mốc điểm 1975, chúng ta tiếp tục có rất nhiều tác giả với tác phẩm được quý trọng khắp thế giới, trừ Việt Nam. Trường hợp điển hình là Dương Thu Hương, xin xem tại đây:

Dương Thu Hương

Cho nên, câu hỏi lớn được đặt ra là: Khi nào thì "Kho tàng văn học Việt Nam" của dân Việt mới được trân trọng bởi những người có quyền sinh sát trên lãnh vực văn học trong nước?

Hay tất cả các chất xám và sự sáng tạo sẽ phải "Vượt sóng" để nói lên tiếng nói thực sự của tinh hoa Việt?

Và Hội Nhà Văn Việt Nam cư' tiếp tục đãi cám tìm vàng?
Và cứ than trời như bọng!

[:(]

Có lẽ, câu nói của Bùi Ngọc Tấn là thực tế nhất [2]:

Bùi Ngọc Tấn

Viết hay là mục tiêu và khát vọng của tất cả những người cầm bút chúng ta. Ðã có bao nhiêu cuộc hội thảo như thế này và gấp nghìn vạn lần như thế là những cuộc trao đổi trò chuyện tay đôi, tay ba, tay bốn, tay năm về sáng tác những khi gặp gỡ, những lúc trà dư tửu hậu. Thế nhưng điều ước mong ấy vẫn chưa biến thành hiện thực, vẫn như một lời thách đố với tất cả.
...

Dân chủ tự do phải từ trong chúng ta mà ra, từ tay chúng ta mà có, không ai ban phát. Mỗi chúng ta phải tự mình nhích từng bước trên con đường dân chủ, tự do. Và công tác xuất bản chính là sự sẻ chia với chúng ta, là bàn tay đỡ chúng ta đi, khuyến khích chúng ta bước trên con đường tự do dân chủ.

...


Trong diẽn đàn của chúng ta, tôi đã được đọc phát biểu của Huyennguyen, mà tôi nghĩ là một chân lý muôn đời:

"... kẻ cầm bút ngày hôm nay, cũng như hôm qua, cũng như vạn ngày trước, triệu ngày sau, thấu suốt mọi trời cư lưu, không ai có quyền cấm cản tài hoa phát tiết. " [3]

Tự do tư tưởng là điều cao quý nhất của con người mà không quyền lực nào có thể giới hạn nổi.

Và nếu một xã hội than nghèo về văn học, tư tưởng học thuật, thì chúng ta phải đặt vấn đề với cách "định hướng" của kẻ có quyền sinh sát trong xã hội ấy.


"những tình thực sẽ rung động mãi
dù nhân gian có cho phép hay không"


________

[1] http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130178
[2] Bùi Ngọc Tấn. Những yếu tố nằm ngoài các nhà văn.
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127057
[3] Huyennguyen - tham luận trong "Những Bài Viết Về Nhà Thơ Bùi Giáng - 9.4.2006 23:42:23 "
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=139145
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-28 11:07:06Mộc Hoa Lê>
Hai bạn bàn luận vui quá ha. MHL cũng muốn quay lại vấn đề chút xíu.

Về quan niệm "Kho tàng văn học nước nhà" giữa PTD và MHL ko có gì khác nhau lắm đâu, nhất là về thời gian, thời đại, quyền lực của độc giả công chúng. Nhưng thôi, ta ko bàn nhiều về điều này nữa.

Xin trích lại đoạn này của Nhà thơ PTD và mời các bạn suy nghĩ về những gì mình bôi đậm.

Trên các văn bản, khái niệm tác phẩm văn học đỉnh cao được diễn đạt một cách khác nhau bộc lộ những quan tâm không hoàn toàn giống nhau về cùng một vấn đề.

Nhiều người nói đến Tác phẩm lớn, nhưng thế nào là lớn lại rất khó nói ra. Nhiều nhà văn thì sổ toẹt khái niệm ấy, bảo rằng tôi chỉ quan tâm đến hay hay dở, tôi không biết thế nào là lớn hay bé. Có lẽ, tuy không nói ra, nhưng những người gạt bỏ khái niệm Tác phẩm lớn chỉ muốn suy tôn nghệ thuật, lấy nghệ thuật làm cứu cánh. Cuộc tranh luận Nghệ thuật vị nghệ thuật - Nghệ thuật vị nhân sinh diễn ra từ trên nửa thế kỷ trước mà cái luẩn quẩn trong tư duy của một số người vẫn còn đến bây giờ. Tuy không nói ra, nhưng những người tôn vinh cái hay đã ngụ ý xem thường những giá trị tư tưởng cần thiết cho cộng đồng ở một giai đoạn, ở nhiều giai đoạn hay cả một thời đại. Hoặc họ hồn nhiên quá.

Cũng nói tới tác phẩm văn học đỉnh cao, một số văn bản lại dùng khái niệm: Tác phẩm ngang tầm với thời đại. Ở những giai đoạn lịch sử mà nhiệm vụ chủ yếu là đánh giặc cứu nước thì tinh thần, tầm vóc thời đại là gì tương đối rõ. Ở chặng đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong hòa bình thực hiện nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa hiện nay, những khái niệm ấy được nói rõ ra không dễ dàng.

Trên một số văn bản khác, khái niệm tác phẩm văn học và nghệ thuật đỉnh cao được dùng trong tổ từ Tác phẩm đặc biệt xuất sắc. Tất nhiên, tác phẩm đặc biệt xuất sắc là cao hơn tác phẩm xuất sắc, nhưng đặc biệt như thế nào, có bao nhiêu tiêu chuẩn được gọi là đặc biệt thì không cơ quan nghiên cứu nào nói rõ.

Tuy cách gọi, cách hiểu về tác phẩm văn học đỉnh cao có khác nhau nhưng về sự ngầm hiểu thì xem ra tính đồng thuận xã hội cũng rất cao. Cái mà chúng ta cần là tác phẩm mà mỗi người dân đều có quyền tự hào rằng, đấy là tác phẩm của dân tôi, của nước tôi, tác phẩm của thời đại tôi. Đó là những tác phẩm vừa hiện đại vừa đậm đà bản sắc dân tộc như trong các mục tiêu phấn đấu của các ngành văn học và nghệ thuật và trong các nghị quyết của Đảng về văn hóa - văn nghệ đã nói rõ.

1. Trong bài viết này, chúng tôi chỉ nói về Tác phẩm văn học đỉnh cao mà không phải là tác phẩm văn nghệ nói chung vì hai lẽ. Một là, tác phẩm văn học không chỉ có tác động xã hội bằng chính thể loại của nó mà còn có tác động thông qua nhiều ngành nghệ thuật khác. Tác phẩm văn học có thể chuyển thể thành kịch bản phim, kịch bản sân khấu. Mối giao thoa giữa âm nhạc và văn học, giữa múa và văn học, thậm chí giữa kiến trúc và văn học là sự hiển nhiên.

Hai là, từ tính đơn thương độc mã của văn học. Sáng tác văn học là bởi một người; bởi tính kỷ luật cô đơn tuyệt đối của nhà văn mà các ngành nghệ thuật khác không có. Nghiên cứu về việc ra đời của tác phẩm văn học đỉnh cao có thể có ích với các ngành nghệ thuật khác. Xét về lịch sử phát triển, có thể nói thêm rằng, trong sự xuất hiện một trường phái văn học - nghệ thuật (như cổ điển, lãng mạn, hiện thực…), ngành đi đầu thường là hội họa, sau đó là âm nhạc, cuối cùng định hình một trường phái bao giờ cũng là văn học. Người ta nói tới các tác phẩm văn học tiêu biểu của một thời như sự tổng kết tư tưởng của thời đó là ở đặc điểm này.


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ngọc Lý

Tôi muốn cho đàn gà này đứng vòng tròn lại, mỗi con một góc độ khác, để cùng nhìn thấy nhau, nhưng trong hiện tại, vì tôi "copy con gà mẫu của bạn", nên bó tay. Các con gà của tôi giống y như nhau, và đi cùng về một hướng duy nhất. [:(]

Vậy cũng hay chứ sao, chúng ta ngồi đây "bình loạn" thì ít nhất cũng có một điểm chung, là cùng yêu thích văn học Việt, vạy tại sao không thể cùng nhìn về một hướng mong cho sự phát triển sau này.

"Trước đó, ngoài Bắc cũng có một giai đoạn "Trăm Hoa Đua Nở" với "Nhân Văn Giai Phẩm", mà các tinh hoa về văn học của đất nước chúng ta đã bị làm cho thui chột hết (1955 - 1958)"

Mình chỉ hỏi NL một vấn đề, bạn biết nguyên nhân tại sao lại xảy ra các vụ việc như vậy không, hậu quả thì đã rõ ràng rồi, nhưng qua đó chúng ta thấy được gì, bà học gì mới là quan trọng. Lịch sử không phải để phán xét mà để nhìn vào đó mà tránh vết xe đã đổ thôi, bạn biết mà "nếu chúng ta bắn vào lịch sử bằng súng lục, tương lai sẽ bắn vào chúng ta bằng đại bác".

Và thực tế trong giai đoạn hiện nay tôi dám đoán chắc, nhà nước này, xã hội này sẽ không bao giời để xảy ra các sự kiện như "NVGP" làm lùi bước của cả một chế độ. Và bạn thấy đó, xã hội ta ngày càng nâng cao dân trí, nhưng có một thực tế đáng buồn là ngày càng có ít người chịu đọc sách, đặc biệt là các tác phẩm văn học, và nếu có thì như là một trào lưu thoáng qua, vậy bạn cho đó là vì lý do gì, không có tác phẩm hay, hay là do thực tế của xã hội...








Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-06 04:37:38Ngọc Lý>
.

Xin phép chiec_la_cuoi_cung cho toi mang bài bạn đã góp thêm vào chủ đề này nhé. Tôi đọc thấy thích hợp với các đỉều đang thảo luận trong phần này. Cám ơn bạn rất nhiều. Ngọc Lý.

Trích đoạn: chiec_la_cuoi_cung

Tôi sưu tầm bài này để mọi người suy gẫm xem đúng sai thế nào;


Ai có lỗi trong chuyện (văn chương buồn tẻ) này
Thứ Tư, 20/04/2005, 08:31 (GMT+7)




Các quầy sách văn học thưa vắng người mua -
Ảnh: T.T.D.


Người Việt mình không có thói quen đọc sách, chỉ thích đọc báo. Đọc báo dễ, lớt phớt. Trong khi đọc sách là một quá trình nghĩ cùng tác phẩm, một kiểu sáng tạo cho riêng mình, động não thật sự.



Trong phòng chờ máy bay, tôi ghi chép chính xác như sau (hơi dài dòng, vì sân bay lúc nào mà chẳng đông người):

- 3 người Việt đọc báo (Công an, Bóng đá, Thể thao Ngày nay).

- 1 người Việt đọc tờ chương trình khuyến mãi của Hàng Không Việt Nam (vốn phát miễn phí ở quầy làm thủ tục).

- 1 phụ nữ Pháp (ngồi bên) đọc Lonely Planet.

- 1 phụ nữ Nhật đọc quyển sách dày, toàn chữ.

- Phần còn lại, khách Việt, hoặc mắt thẫn thờ, hoặc cắm cúi mân mê chiếc điện thoại di động (giá mà lúc này nó reng cho một tiếng!).

Trên máy bay tình hình còn bi đát hơn: Với người Việt, nếu đọc, 100% là báo. Trong khi người nước ngoài đa số đọc sách.

Người Việt mình không có thói quen đọc sách, chỉ thích đọc báo. Đọc báo dễ, lớt phớt. Trong khi đọc sách là một quá trình nghĩ cùng tác phẩm, một kiểu sáng tạo cho riêng mình, động não thật sự.

Đó là thứ kỹ năng phải được rèn luyện ngay từ thuở cắp sách đến trường, nhưng chúng ta đã không làm được. Kiểu giáo dục giáo điều mấy chục năm qua đã đóng khung bao nhiêu thế hệ vào một lối tư duy khuôn mẫu. Mà văn học không chỉ cần người viết bay bổng, nó cần cả những người đọc có khả năng cùng bay bổng.

Giờ thì cả người đọc, lẫn người viết, đang cùng bay là là.

Không có những thế hệ người đọc “chuyên nghiệp” thì xã hội không có một nền văn hóa đọc sâu rộng. Từ bé đến lớn, thẩm mỹ người đọc được nhào nặn quanh một thứ văn chương cơ bản người tốt việc tốt, có gì nói nấy, chân chỉ hạt bột. Đến khi ô kìa Kafka, ô kìa Kundera, thì có tuổi rồi, có bao nhiêu thứ khác phải lo rồi.

Đất đai thế nào, cây cối thế ấy. Người viết nào xuất thân ban đầu cũng chỉ là một người đọc. Đọc biết được chừng nào, thì nghĩ được từng ấy. Nghĩ được chừng nào, thì viết được từng ấy. Thế nên, với cái nền công chúng đọc sách mà ta đang có, thì mọi người quả đã hao phí thời gian lo lắng tìm thuốc cho sự ốm yếu của văn chương nước nhà hiện nay.

Không phải lỗi nhà văn, họ cũng đã tận dụng hết vốn rồi. Cũng không phải lỗi Hội Nhà văn (HNV), như một ban huấn luyện, làm sao cho ra một đội bóng giỏi với cầu thủ ọp ẹp như thế. Nguyên nhân chính là từ thuở xa xưa, không biết ăn uống (món tinh thần) gì mà cả một thế hệ thanh niên lớn lên thiếu chất, trong khi cầu thủ nơi khác đá bằng óc tư duy chiến thuật thì cầu thủ mình chỉ biết tủn mủn với kỹ thuật cá nhân.

Người viết VN làm nghề chỉ nhờ năng khiếu, thứ thật khó đo lường để lạc quan, lại được định hướng kỹ càng để chuyên chú phục vụ người khác hơn là cho sự tồn vong của chính mình, thì đến già chỉ cùng với bạn đọc bay là là là hợp lẽ.

Thế nên tôi thắc mắc việc nhiều người nói nhà văn nay viết không hay. Thế nào là hay? Người đọc người viết đang ngồi trên cùng một thuyền, dùng chung một thước đo thẩm mỹ. Cái thước ấy dài ngắn ra sao ai chỉ cho biết. Ai thẩm định được cái hay với cái hệ thẩm mỹ xơ cứng ngay từ khi còn trẻ ấy? Thử dạo xem trang văn nghệ cuối tuần trên các báo, các bài điểm sách… sẽ thấy ngay rằng, với khả năng đọc hiện nay của nhà văn, nhà thơ, biên tập, người đọc (nói chung là tất cả), ta chỉ nên bàn đến chữ hợp (gu) nhau thôi.

HNV, gồm những con người ấy, cùng chung nền tảng kiến thức ấy, cùng kiểu tư duy ấy, thì làm được gì?

Nên xem HNV là một tổ chức xã hội, như Hội Cựu chiến binh, hay Quỹ chăm lo người nghèo gì đó mà dạo này tôi thấy hoạt động rất hiệu quả. HNV phát báo miễn phí hàng tuần cho hội viên, ai qua đời cũng có bài to bài nhỏ nhắc nhở một lần trước khi chìm vào quên lãng, rồi 5 năm một lần các nhà văn được mời họp ở Thủ đô, nói chung đó đều là những điều hay cả. Có dịp vui thế là tốt. Còn tiền ấy là tiền dân hay tiền gì gì, nếu Nhà nước vẫn cương quyết cho, cứ nhận, không nên bàn thêm. Không nhận, lỡ nó lại chạy qua kiểu đầu tư hoang phí khác (khai quật hè phố chẳng hạn) thì có phải phí phạm hơn nhiều không.

Nhưng với tư cách một tổ chức nghề nghiệp thì không ổn. Hội này không giúp gì nhiều trong thúc đẩy nhà văn sáng tác (vốn là chuyện riêng mỗi người), mà còn khiến người ta nghi ngờ về khả năng thẩm định văn chương của mình. Xem các giải thưởng hàng năm cũng như chất lượng những tờ báo chuyên ngành, tờ Văn nghệ chẳng hạn, người đọc có lý do để thất vọng nhiều hơn sau mỗi 5 năm đến kỳ Đại hội.

Hội và các sản phẩm của Hội (giải thưởng, báo…) có thể là một cái gì đó, nhưng chắc chắn không thể đại diện cho tất cả.

HNV có thể vô địch về khả năng chăm lo cho số lượng gần ngàn hội viên của mình, nhưng lại không đóng vai trò gì lớn trong những chuyển biến của văn học nước nhà, khi rất nhiều hội viên mệt mỏi, mất hết lửa lao động nhà văn, trong khi cuộc sống cuồn cuộn bên ngoài hiện diện rất nhiều người viết sung sức không là hội viên của mình. HNV cũng sẽ phải biết xấu hổ khi những tờ báo chính thống của Hội chỉ bộc lộ sự già nua, cũ kỹ ngay cả khi so với báo của thời các cụ tiền bối.

Với vốn liếng người viết hiện nay, để cải thiện tình hình được chừng nào hay chừng ấy, cần có một cú hích sáng tạo hay một cơ chế gì đó mang tính cạnh tranh, mỗi người viết tự quyết định lấy danh hiệu nhà văn qua lao động của mình chứ không chỉ bằng danh xưng hội viên.

Một giải văn chương (không nhất thiết hàng năm) chung cho những nhà văn viết tiếng Việt trên toàn thế giới chăng? Một giải làm đối trọng với HNV để mọi người viết chân chính trong-ngoài đều được bình đẳng.

Cần nhất là xây dựng được uy tín của giải. Khác với hằng hà sa số giải lâu nay vẫn nằm trong tay một ít quan văn hành chánh suốt ngày ngồi bàn giấy cơ quan, tỉ mẩn với lối chấm điểm cán bộ cũ kỹ, có thể đó là một kiểu Oscar văn chương, do nhiều người biết đọc, chịu đọc, ở mọi nơi bầu chọn, những người còn có đam mê muốn đọc văn người khác chứ không chỉ văn mình và những văn quen biết luẩn quẩn quanh mình.

*

Đó là chuyện người viết, phần ngọn. Còn phần gốc, người đọc, xét cho cùng không còn thuộc về chuyện văn chương nữa rồi.

TÂM DI (Thể Thao và Văn hóa)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=75174&ChannelID=61

___

Do chiec_la_cuoi_cung mang vào diễn đàn
Đăng nhập để trả lời
0
Người Việt mình không có thói quen đọc sách, chỉ thích đọc báo. Đọc báo dễ, lớt phớt. Trong khi đọc sách là một quá trình nghĩ cùng tác phẩm, một kiểu sáng tạo cho riêng mình, động não thật sự.

Đó là thứ kỹ năng phải được rèn luyện ngay từ thuở cắp sách đến trường, nhưng chúng ta đã không làm được. Kiểu giáo dục giáo điều mấy chục năm qua đã đóng khung bao nhiêu thế hệ vào một lối tư duy khuôn mẫu. Mà văn học không chỉ cần người viết bay bổng, nó cần cả những người đọc có khả năng cùng bay bổng.


Mình không hoàn toàn đồng ý với nhận định này, người Việt chúng ta đa phần hiếu học, thích đọc nhiều không chỉ riêng báo, vì vậy mình cho rằng nhận định trên có phần chủ quan và phiến diện. Còn thì mình đồng ý với nhận xét kỹ năng đọc sách cần rèn luyện từ nhỏ, không phải ai cũng có đủ kiên nhẫn để đọc một cuốn tiểu thuyết dày hơn ngàn trang.

Theo mình thì nguyên nhân chính hiện nay ít người đọc sáhc là do vấn đề xã hội. Xã hội Việt Nam hiện nay là một xã hội kinh tế năng động, vận động không ngừng, do vậy nhu cầu thông tin là rất cần thiêt. Vì vậy báo chí là rất cần thiết cho mọi người để đáp ứng nhu càu thông tin ngày càng cao, nhanh và chính xác. Trong khi đó văn học không thể đáp ứng được những yêu cầu như vây.

Văn học cần có thời gian để suy ngẫm và thấm nhuần vì vậy không phải ai cũng có thời gian để đọc. Mặt khác, trong xã hội ngày ccàng có nhiều hình thức giải trí mới thu hút giới trẻ, do vậy người đọc sách ngày càng hạn chế.
Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 09:45:38Ngọc Lý>
.

Các nhà văn và thi sĩ của Việt Nam Thư Quán tại quê nhà nghĩ sao về chuyện này? Có bạn nào trong VNTQ sẽ tham dự không?

Tôi đề nghị ít ra Quản Trị Viên mục Bình Luận Văn Học của chúng ta phải tham dự và góp ý, tranh đấu cho các điều chúng ta đã bàn cãi trong Thư quán, các bạn nghĩ sao?

[:)]



Có một thế hệ các nhà văn mới?
23:11' 08/05/2006 (GMT+7)


(VietNamNet) - Hội nghị Viết văn trẻ toàn quốc VII sắp diễn ra tại Hội An (Quảng Nam), chúng tôi đã có cuộc trao đổi nhanh với nhà văn Hữu Thỉnh (Chủ tịch HNV VN-Trưởng Ban) và những cây viết trẻ về các xu hướng văn chương hiện nay...



Thưa ông, Hội nghị Viết Văn Trẻ lần này được diễn ra như thế nào?

Ô. Hữu Thỉnh: - “Hội nghị toàn quốc những người viết văn trẻ lần thứ VII” được diễn ra trong bốn ngày 11-12-13-14 tháng 5 năm 2006 tại Hội An (Quảng Nam). Như lần Hội nghị lần thứ VI trước đây diễn ra tại thành phố Hà Nội thì lần này BTC quyết định chọn địa điểm Hội An nhằm giúp các cây viết trẻ có điều kiện thâm nhập thực tế, giúp họ có cách nhìn rộng hơn với mảnh đất và con người nơi này.

Trong 4 ngày, Hội nghị có những chương trình gì đáng quan tâm? Nó có theo motive “Hội nghị” như mọi năm hay đơn giản hơn là các nhà văn trẻ được một dịp đi chơi không... mất tiền?

Ô. Hữu Thỉnh:
- Đây là một dịp cho các cây bút trẻ gặp gỡ trao đổi nghề nghiệp, từ đó, họ có định hướng rõ ràng hơn trong cách viết của mình. Đây cũng là một dịp đi thực tế, các cây bút trẻ sẽ có những phần trao đổi trong 4 ngày Hội nghị diễn ra này, có những buổi toạ đàm mang tên: “Văn tôi và phê bình nói gì”; “Thơ tôi nói gì”; “Hai phút cho một ý tưởng sáng tạo”, sẽ có các chương trình đọc thơ cho nhau nghe. Rồi đi thuyền trên sông Thu Bồn, tham dự đêm phố cổ, tham quan khu kinh tế mở Chu Lai, viếng nghĩa trang liệt sĩ Hội An, tham quan thánh địa Mỹ Sơn...

Bốn năm các cây viết trẻ mới có một dịp gặp mặt, e rằng...

Ô. Hữu Thỉnh: - Do kinh phí còn hạn hẹp. Ngoài ra, chúng tôi cũng đang hết sức cố gắng rút gọn bớt thời gian lại còn một hoặc hai năm sẽ tổ chức Hội nghị một lần.

Danh sách tham gia Hội nghị lần này có trên 100 đại biểu, BTC đã dựa vào tiêu chí nào để mời họ tham gia?

Ô. Hữu Thỉnh: - Những người từng có những tác phẩm được chú ý, đăng tải trên các báo trung ương và địa phương, những người được giải thưởng văn học của các cơ quan báo chí xuất bản, những người đã được dư luận chú ý tiến cử vào giải thưởng của các địa phương.

Nhưng như tôi biết, có những đại biểu trẻ không rõ vì sao mình được đi hay do cơ quan, chi hội nào mời mình?

Ô. Hữu Thỉnh: - Ban nhà văn trẻ với lực lượng hiện nay rất đa dạng và phong phú. Họ làm việc ở tất cả mọi nơi, do đó ngoài danh sách do địa phương tiến cử, chúng tôi không muốn thiếu sót nếu như để sót một ai đó. Các cây viết trẻ ở rất nhiều các cơ quan khác nhau, họ rất xuất sắc cho nên Ban Nhà Văn Trẻ và Ban chấp hành phải kết hợp với nhau đưa ra hình thức: Cử và mời. Cử là để lấy phong trào, còn mời là chọn có gương mặt xuất sắc.

Tiêu chí của Hội nghị viết văn trẻ lần này là hội viện HNV dưới 40 tuổi và các cây bút trẻ dưới 35 tuổi, nhưng như tôi biết có sự “xê dịch” ở khâu này?

Ô. Hữu Thỉnh: - Không xê dịch mấy. Ban tổ chức rất giữ tiêu chí của mình đã đưa ra.

Nhưng có một số đại biểu không còn trẻ lắm, họ suýt...U50?

Ô. Hữu Thỉnh: - Rất ít thôi.

Hội nghị này nhằm mục đích gì?

Ô. Hữu Thỉnh: Có ba mục đích chính. Một: Phát hiện bồi dưỡng đội ngũ văn học kế cận, đây là đội ngũ chủ lực của văn học nước nhà trong nhiều năm tới. Hai: Tạo cơ hội gặp gỡ giao lưu, trao đổi nghề nghiệp. Ba: Tạo điều kiện cho các nhà văn trẻ có một diễn đàn trao đổi với nhau, tìm hiểu thực tế.

Và ông hy vọng nhiều ở các cây viết trẻ trong Hội nghị lần này?


Ô. Hữu Thỉnh: - Đội ngũ lần này đa dạng, sự hình thành đội ngũ rất rộng lớn và trong đó có những dấu hiệu của tài năng, điều này cho phép chúng ta hy vọng. Và đây chính là hình ảnh thu nhỏ của văn học nước nhà trong vài năm tới. Tôi cực kỳ hy vọng vào thế hệ viết văn trẻ, họ thực sự sẽ làm nên diện mạo văn chương chứ không phải ai khác. Họ sẽ là đội quân chủ lực làm nên những phẩm chất văn học trong những năm tới.

Các cây viết trẻ nói gì?


Khẳng định "cái tôi"


Phạm Vân Anh: Thắp sáng niềm đam mê sáng tạo...



Đối với tôi, các kì tổ chức Hội nghị như này bao giờ cũng rất có ý nghĩa. Đó là mốc thời gian để tôi nhìn lại mình và những gì tôi đã làm được trong thời gian qua và cũng để tôi nhắc nhở mình rằng, tôi cần phải chăm chỉ hơn nữa vì thời gian phía trước không đợi tôi. Việc Hội nhà văn Việt Nam; Ban Văn Trẻ đều đặn tổ chức Hội nghị này là một việc làm cần thiết, thể hiện sự quan tâm thật sự của Hội đối với phong trào sáng tác trẻ bởi Hội nghị không chỉ là một cơ hội giao lưu gặp gỡ mà còn là "cú hích" thắp sáng thêm niềm đam mê sáng tạo cho chúng tôi. Chỉ có điều, khi nhìn danh sách các đại biểu chính thức thì tôi có hơi tủi thân một chút vì những cây bút trẻ ở " tỉnh lẻ " như tôi không nhiều.

Dương Ngọc Hoàn:
Tôi biết đó chỉ là phong trào!



- Từ trước đến nay tôi không quan tâm lắm đến những cuộc vui như thế này. Ừ thì vẫn biết có một vài sân chơi cho giới trẻ đấy, nhưng tôi biết đo chỉ là phong trào.Trong vài ngày gặp nhau thì rất khó học hỏi được cái gì ở đây. Thật ra các cây bút trẻ từ xưa đến nay luôn giữ cho mình một cái tôi, cái lối viết suy nghĩ độc lập, nhưng nói để định hướng qua những Hội nghị thì tôi không tin.

Toàn những khuôn mặt tôi biết rồi. Những gương mặt đó chẳng cần nhờ Hội nghị họ lớn vẫn lớn, họ vẫn sống viết và tích luỹ. Tôi thấy những gương mặt mình thích là Nguyễn Ngọc Thuần. Riêng Nguyễn Ngọc Tư cũng không ấn tượng lắm. Đỗ Hoàng Diệu có nét riêng. Tôi quen và thích đọc những cây bút già nhiều hơn, tôi vẫn theo dõi các cây bút trẻ.

Nhưng nhìn chung tôi chưa hy vọng lắm bởi ai. Mỗi người có một nỗ lực, một chất và nền tảng văn hoá khác nhau để viết. Và sức sống của tác phẩm đều phải đợi thời gian. Những cây bút trẻ để giữ cho mình sự ổn định trong cách viết là rất ít. Và Nguyễn Ngọc Thuần và Nguyễn Ngọc Tư. Đấy là do họ ổn định được cách viết của mình. Còn phần lớn các tác giả trẻ viết được 1, 2 tác phẩm đầu được báo chí lăng-xê lên, họ ảo tưởng rất nhiều và những cái tiếp theo viết chẳng ra gì.

Có rất nhiều cây bút trẻ viết theo ngẫu hứng, không ý thức mình đang làm nghệ thuật, họ viết vì danh tiếng, viết khi thấy ông nhà văn này hay bà nhà văn nọ viết thích quá, vậy là tập tành viết, được truyện nào hay truyện đó. Bạn có vậy không nhỉ?

Thực ra theo được văn chương không đơn giản, muốn theo được nó anh phải có một nền tảng văn hoá nhất định, nó như kẻ đi buôn, anh phải tích cóp được nhiều vốn liếng thì buôn với lâu được. Còn với danh lợi, chẳng phải người trẻ như tôi mà ngay đến người già cũng ham. Tôi cũng là người ham danh. Không riêng gì cây bút trẻ mà ai cầm bút cũng ít nhiều nghĩ đến cái danh, người ham ít hay ham nhiều mà thôi. Tôi viết trước tiên là khẳng định bản thân tôi trước.

Trần Nguyễn Anh: Liệu có trẻ hoá được Hội nhà văn?



- Hội nghị lần này tôi không tham gia, nhưng tôi không lấy điều đó làm trọng. Tôi vừa đọc danh sách đại biểu thấy nhiều “nhân vật” rất quen mà mình đã từng đọc. Tôi thấy ấn tượng nổi bật nhất đó là Hội nghị này do chính Hội Nhà Văn tổ chức, hướng các cây bút trẻ sớm vào Hội Nhà Văn Việt Nam, nó như một nơi tạo nguồn vậy. Nhưng điều bật cười ở đây là: Hội nghị tổ chức cứ tổ chức nhưng mãi không thấy kết nạp các nhà văn trẻ. Mong muốn của hội là “hiện đại hoá” thế hệ mới trong đội ngũ của mình cơ mà, nếu như vậy thì những hội nghị kiểu này… không thành công chút nào. Ví dụ như nhà thơ Phan Huyền Thư rất cố gắng nỗ lực và được ghi nhận từ Hội Nhà Văn cũng như dư luận, công chúng độc giả, nhưng đến giờ phút này chị ấy vẫn không được vào Hội. Vậy có thực chất là những Hội nghị Viết văn Trẻ này sẽ là nơi tạo nguồn cho các nhà văn tương lai không?

Thế nào là nhà văn computer?


Dương Ngọc Hoàn: Lợi thế nhiều hơn.

- Viết bằng đánh máy hay viết tay chỉ là phương tiện. Với tôi, viết tay thì chịu. Quan trọng là các cây bút trẻ chưa có thời gian tự mình nhìn nhận lại chính mình vì trong một xã hội hiện nay, công nghệ lăng-xê văn chương cũng khá chuyên nghiệp. Nó đặt ra cho cây bút trẻ những thách thức như là tác phẩm của họ đến rất nhanh với người đọc, nhưng điều này cũng gây cho các cây bút trẻ không có thời gian đọc lại tác phẩm. Trong khi đó, các cây bút trẻ hiện nay được tiếp cận nhiều luồng thông tin nên mỗi người sẽ tạo ra cho mình các lối viết khác nhau. Còn nhà phê bình thì phải bao quát được các cây viết trẻ, nhưng số lượng người phát ngôn hay đỡ đầu cho cây bút trẻ không thật khách quan lắm. Cho dù vậy tôi vẫn thấy các cây bút trẻ đang rất được ưu ái ở nhiều mặt.

Trần Nguyên Anh: Sân chơi thử nghiệm

- Tôi thấy các tác phẩm đã in rồi, có thể là hay nhưng về sự hấp dẫn về thể loại thì tôi không thấy có, nhưng điều đáng nói là các trang văn học mạng ít nhiều làm được sự cách tân với nghệ thuật thể nghiệm trong văn học.

Phạm Vân Anh: Cơ hội tiếp cận thông tin

- Thú thật là tôi đọc họ không nhiều nên khó đưa ra một nhận định khách quan. Song dù sao thì tôi cũng rất trân trọng mọi nỗ lực của họ, nếu những nhà văn computer có vượt trội thì đó là bởi họ tiếp cận được nhiều luồng thông tin, nhiều lối viết, lối cảm của thế giới hiện đại.

Từ Nữ Triệu Vương (thực hiện)
http://vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2006/05/568502/
Đăng nhập để trả lời
0
.
Văn học trẻ bị phê bình có đau không?



TP - Cái tít này nhằm hưởng ứng tới hội nghị của những người viết trẻ đang được tổ chức tại Hội An (11 -15/5/2006), nó ngô ngọng vụng dại dựa vào ý một công án của nhà Phật.


Khi đang giảng thuyết rồi bình đẳng tranh luận về Phật tính, một khái niệm cốt tủy của giáo lý nhà chùa, Đại sư Huệ Năng (638 – 713) đã cho đệ tử cưng của mình là Thần Hội ăn một roi.

Đánh xong, Đại sư hỏi: “Có đau không”. Thần Hội, người về sau sẽ trở thành một hoà thượng kiệt hiệt, nhăn nhó ngộ tính trả lời: “Vừa đau vừa không đau”. Huệ Năng mỉm cười đắc đạo hỏi tiếp. Thần Hội diễn giải: “Mông đít thì đau còn roi thì không đau”.

Văn học tạm gọi là trẻ vài năm gần đây hình như cũng bị ăn roi. Những người thường ăn đòn (không hiểu sao đa phần đều là các nữ sĩ) khi được báo chí hỏi thì hồn nhiên hầu hết trả lời theo kiểu phảng phất công án Thiền “Có đau lại không có đau”.

Thật là một câu đáp rất nhân hậu và thâm hậu. Từ lắc lơ xa xưa, nghe đồn rằng, nếu có phải miễn cưỡng đánh phụ nữ thì người ta cũng chỉ dịu dàng dùng đến cánh hoa hồng. Tất cả các phương tiện khác như roi, như đòn gánh, như cùi tay, như quản bút đều vĩnh viễn bị coi là đồ của bọn vũ phu.

Văn học thì tất nhiên không phải là phụ nữ, lại càng không phải cái chỗ mà như Đại sư Thần Hội thoát tục thanh nhã ví dụ. Nhưng nó cũng đại loại là chỗ vừa nhậy cảm, vừa gợi cảm, vừa mềm mại vào loại nhất trong toàn bộ kiếp con người.

Khi bị một vật gì vừa cứng vừa rắn đập vào đấy thì đương nhiên sẽ dễ dàng đau. Phê bình ở văn đàn Việt đã hơn một lần chính danh tự nhận mình là roi. Vậy thì hỡi ơi, có khi nào đang đánh, roi tự thấy nhưng nhức đau không.

Cũng từ công án trên, nhiều Thiền sư và Thiền giả đã rách việc bình luận mở rộng. Nếu mông đau mà roi không đau thì là chuyện hiển nhiên. Nhưng nếu mông không đau mà roi lại đau thì là chuyện vừa thú vị vừa lạ vừa độc đáo.

Mà văn nhân thì vốn thích sự độc đáo và sự lạ. Họ sâu xa khoan khoái chìa khoe sự ăn đòn. Được ăn đòn là được dư luận. Bởi thông thường dư luận hay nhân văn nhân bản rưng rưng chia sẻ với những thứ đang bị đánh, bất chấp cái việc đó là oan ức đánh hay là bị nhố nhăng đánh. Thế là nhan nhản người ta tranh nhau xung phong “đứng về phe nước mắt”.

Hơn nữa, mông có đau đâu. Thỉnh thoảng có vài cái mông gồ ghề những vết roi thật giả được nông nổi trân trọng phong thánh.

Có phải từ đó nên đã có nhiều người viết bệnh tật tự viết bài chửi mình. Các nhà tâm lý học thích chữ nghĩa gọi tên bệnh ấy là masochism. Những người viết trót mắc bệnh ấy thực ra cũng rất đáng yêu. Họ khát khao muốn mông đau vừa vừa mà roi cũng đau vừa vừa.

Văn học trẻ, nói cho cùng, dù muốn thoát nhưng không hiểu sao vẫn bị nằm trong vòng bàn bạc kiềm toả của dư luận. Nhưng không có nghĩa là dư luận sẽ quyết định được nó.

Những người viết trẻ của ngày hôm nay hình như biết được điều đó. Thậm chí, họ hình như biết độc giả bây giờ đang có vấn đề. Khi bị ăn roi, những người viết trẻ không cần can đảm lắm cũng mang đầy vẻ bình tĩnh.

Một sự bình tĩnh nếu hơi quá sẽ thành vô cảm. Nếu thật có điều này thì quả đáng buồn. Roi đã không đau mà mông lại cũng không đau nốt thì phải chăng chỉ có văn chương tử tế là đau.

Nhiều người viết trong trắng vẫn mệt mỏi nghĩ rằng, đau đớn một cách tự nhiên chân thành, đó chính là văn học.




Nguyễn Việt Hà
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=46528&ChannelID=7
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 04:38:08Ngọc Lý>
.


Các nhà văn trẻ nghĩ gì về...văn?
18:45' 13/05/2006 (GMT+7)



(VietNamNet) - Hội nghị Viết văn trẻ toàn quốc lần VII đang diễn ra tại phố cổ Hội An và nó không bình lặng như những kịch bản trước đây. Các cuộc toạ đàm mang tiêu đề táo bạo thể hiện cái tôi trong văn chương như Thơ tôi nói gì? Văn tôi và phê bình tôi nói gì? 2 phút cho một ý tưởng sáng tạo đã diễn ra và đã thất bại vì "mạnh ai nấy nói" và...miệng ai liền tai người ấy!



Có một thế hệ các nhà văn mới?





Nhưng họ đã nói gì, nghĩ gì về văn chương về sáng tạo nghệ thuật mà chính họ là môn đồ? Họ có chịu khó đọc tác phẩm văn học của nhau hoặc của các thế hệ đi trước và rộng hơn là văn học thế giới để biết mình đang ở đâu không?

Điều lạ lùng ở Hội nghị lần này là các nhà văn trẻ rất ít đọc tác phẩm của nhau và các tác phẩm văn học nghệ thuật nói chung. Khi gặp nhau, thay vì nói về tác phẩm hoặc trao đổi quan niệm nghệ thuật thì họ lại khen cô này xinh, cô kia đẹp...

Những câu chuyện bên lề xem ra còn thú vị hơn nhiều những chương trình mà vì sự nghiệp văn học trẻ, Ban tổ chức đã cố gắng đặt ra cho họ.

Cắt nghĩa cái sự không chịu đọc...


Nhà thơ Dương Tường.

Dương Tường: - Tôi không phân biệt già trẻ theo tuổi tác, có những người trẻ tuổi viết rất già từ suy tư cũng như viết lách. Có những người tuổi tác già nhưng văn chương vẫn theo kịp giới trẻ và quan tâm đến giới trẻ. Như anh Nguyên Ngọc, anh ấy rất quan tâm đến sự loé sáng trong lớp trẻ. Tôi ủng hộ những cái mới của người viết, đấy là cái trẻ của tâm hồn.

Tôi không thích việc đọc thần tượng. Trong sự phát triển của văn học để chuyển sang cái mới, những người viết trẻ không nên dựng những thần tượng, thậm chí nên dập thần tượng. Những người viết trẻ cũng như người viết già không đọc của nhau mà phán xét về nhau, tôi thấy ý kiến của hai phía đều không thoả đáng.

Nguyễn Thuý Hằng: - Cho dù tôi không đọc văn của lớp nhà văn đi trước nhưng tôi thẩm định họ qua những giá trị khác. Tôi đâu cần phải đọc từng câu từng chữ của họ? Tôi chỉ cần đọc một hay hai cái truyện là biết cả tập thế nào rồi! Tôi đọc cũng như các độc giả bình thường khác, nếu hay mới cần đọc chứ.

Có những tác giả tôi không đọc, nhưng khi trao đổi về nghệ thuật, chúng tôi gặp nhau trong nghệ thuật. Đâu nhất thiết là phải đọc từng câu từng chữ, nếu cứ ép nhau đọc thì hoá ra là mất dân chủ (!?)



Phương Lan.

Phương Lan: - Sau khi đọc một số truyện của các nhà văn lớp trước, tôi thấy họ không khiến tôi học hỏi điều gì nên tôi không đọc nữa. Tôi không chấp nhận những tác phẩm in ấn trên các báo Văn học nghệ thuật trong nước, vì tiêu chí của họ quá cổ. Tôi không cho rằng mình đã đánh giá chủ quan, văn họ không hay và không hấp dẫn sao cứ bắt tôi phải đọc mãi thế nhỉ? Hiện nay tôi đọc rất chọn lọc. Tôi chỉ đọc sách nước ngoài và đọc trên Net. Tôi tin tưởng khi đọc những tác phẩm văn học trên Net hơn những tác phẩm in trên báo Văn học Nghệ thuật trong nước. Vì nó quá cũ rích. Tôi không học hỏi thêm được cái gì ở đó cả.

Đỗ Hoàng Diệu: - Tôi thấy văn học già vẫn đọc và thậm chí họ đọc nhiều văn học trẻ hơn là các nhà văn trẻ đọc của nhau. Nhưng họ thật sự đọc với tâm thế để mà tìm ra những nhân tố mới có thể thay thế mình trong tương lai hay không lại là chuyện khác. Có những nhà văn đọc với ý thức và định kiến: “Xem lớp trẻ phá phách đến đâu?” hay là “Ôi chúng nó làm nên trò trống gì, mình chết đi thì coi như là hết!”.

Lớp văn trẻ vẫn đọc văn của các nhà văn lớp trước từ ngày còn ngồi trên ghế nhà trường vì không đọc vẫn phải đọc, nếu muốn lên lớp và thi đỗ. Nói đùa vậy thôi, lớp trẻ đọc nhiều của lớp già đấy chứ, nhưng phải tuỳ vào tác giả già đấy là ai mà thôi. Nhưng tôi thấy lớp trẻ có sự kế thừa (Không kế thừa về tư tưởng) mà kế thừa ý thức trách nhiệm của một người viết, kế thừa về ngôn ngữ, chứ không hoàn toàn tẩy chay.

Văn trẻ quan tâm cái gì?



Nguyễn Thuý Hằng.

Nguyễn Thuý Hằng: - Tôi quan tâm đến sự thể nghiệm mạnh dạn, tư tưởng thoát những cái cũ, không dính líu đến cái gọi là ‘’bức xúc’’ như trước đây. Tôi thích phản ánh những hình thức mới mẻ tư duy khác. Văn chương cần kết hợp nhiều hình thức mang tính toàn cầu: Như trình diễn thơ, âm thanh, ánh sáng....Vì tôi thấy văn chương không cần thiết phải thẩm bằng mắt và trong không gian tĩnh lặng, văn trẻ hiện nay nó vượt qua điều này lâu lắm rồi.

Phương Lan: - Đương nhiên với tôi, viết là sự “thủ dâm” tinh thần. Nhiều người hay chối đây đẩy là không tạo scandal để làm nên tên tuổi, vì sợ bị đánh giá đạo đức và vì thế họ sẽ đánh giá chất lượng không ra sao.

Trong xã hội hiện đại, con người bị tấn công bởi một lượng thông tin khổng lồ, việc dừng lại để quan tâm đến một vấn đề nào đó về văn chương là khó. Mặc dù chúng tôi không chủ trương làm scandal vì bản thân chúng tôi làm văn chương và hiểu rõ rằng nếu chỉ có scandal thì không có ý nghĩa gì hết.

Chúng tôi tự tin vào những gì chúng tôi đã làm được trong công việc sáng tạo. Những scandal xung quanh chỉ là những phương tiện để đẩy chúng tôi gần với bạn đọc mà thôi, scandal làm được điều này và tôi nghĩ đó là điều rất tốt.

Nguyễn Thuý Hằng: - Tôi thấy những hình thức thể nghiệm phần lớn diễn ra ở Sài Gòn và chỉ được 2% nhưng dù sao nó cũng đã dám làm. Ở tỉnh lẻ và Hà Nội đã có ai có ý thức về cách design với văn chương chưa, hay họ cứ thụ động để sách của mình cho các NXB tự quyết? Chúng tôi được hưởng ưu đãi của thời cuộc nên luôn quan tâm đến hình thức. Tôi thấy khó chịu với các nhà văn về thẩm mỹ rất kém. Họ không có ý tưởng cho tác phẩm của mình. Trong thời điểm này, cho dù hình thức có sơ khởi nhưng tôi hy vọng khi chúng tôi làm thì các nhà văn trẻ cũng nên “ý thức” hơn.

Nguyễn Danh Lam: - Trước mắt anh phải đi tìm, cho dù anh có vẫy vùng trong vũng đục vẫn tốt. Nhưng anh đã có ý thức và không ù lì. Sự đi tìm, chạy quẩn trong chính anh còn hơn là không chạy!

Tôi theo dõi thường xuyên giới trẻ. Thứ nhất: ủng hộ vì họ dám chơi dám tìm tòi thể hiện cái tôi của mình. Thứ 2: Tôi thấy mình dở hơn họ rất nhiều, thông tin ở sự đột phá và bạo liệt ko bằng thế hệ 8X. 8X đã có sự bật phá, cách tân, bạo liệt, sẵn sàng nhẩy vào văn chương. Đôi khi những người đi trước thường lo con cháu mình sẽ hư. Nhưng tôi thấy thế giới sẽ đi lên, và nó theo hình trôn ốc.


Có một thế hệ nhà văn Computer?



Nguyễn Danh Lam.

Nguyễn Danh Lam: - Thế hệ 8X chính là thế hệ nhà văn Computer. Computer đã nghiễm nhiên mở lối đi tự do, quá mênh mông và nhiều nẻo để rồi anh có chặn đầu này nó sẽ lòi đầu khác. Có thể nói đùa, văn học trẻ khi được ném vào môi trường Computer như một anh chàng... giật đồ chạy vào trong khu phố với những con hẻm nhằng nhịt. Và người ta không biết chặn anh ta ở đầu nào? Ở một khía cạnh nào đó, anh chàng giật đồ kia đã được tự do trong con hẻm, nhưng có lỗi lo ở đây là khi người ta tự do thì người ta bơ vơ nhất, như một con chim được giao cho cả bầu trời. Đôi khi nó lại mỏi cánh sớm.

Nguyễn Thuý Hằng: - Tôi thấy nó có chỗ đứng chắc chắn hơn bất kì tờ báo in văn học nghệ thuật ở trong nước, nó cập nhật thông tin nhanh, khiến nhà văn năng động hơn. Phản ánh đời sống thực tế của mình. Tôi đọc phần lớn trên Net, nếu một cái truyện cùng in trên báo in, Net hay sách thì chắc chắn tôi đọc trên Net.

Tại sao người ta lại nghi ngờ văn học trên mạng? Điều này nên phê phán các nhà phê bình vì họ quá quen đọc văn học trên giấy in.

Các nhà phê bình trên Net có ai? Các nhà phê bình hưởng lộc văn chương nhưng không biết làm cái gì trong khi văn chương có qúa nhiều cái để bàn đến. Họ rất yếu, thụ động và không kịp thời đã vậy lại còn hay tỏ thái độ ‘’xoa đầu con trẻ’’

Dương Tường:
- Họ viết có mục đích. Mục đích của họ là cố gắng đối thoại với thời đại. Cho dù nó có khập khiễng hay không thì là do họ, nhưng họ đang đối đầu với vấn đề đương đại và đó là hứa hẹn tốt. Họ đang cố gắng thoát ra khỏi cái bóng trùm của những người đi trước.

Phương Lan: - Tôi thấy họ đọc thu nhận và dung nạp hay viết ra đều trên máy. Họ bước vào thế giới hay bước ra thế giới đều bằng máy, nên họ đã bước qua về ranh giới về không gian để hướng đến trở thành công dân thế giới chứ không phải là công dân vùng miền nào đó.


Hoài Nam.

Hoài Nam: - Họ bạo dạn thẳng thắn về cách nghĩ, viết và quan niệm. Mõi thế hệ đều có cách nghĩ và viết riêng, chính vì lẽ đó mà có Vi Thuỳ Linh, Nguyễn Ngọc Tư, Đỗ Hoàng Diệu... Họ đã cố gắng cựa quậy tìm cái mới dù chưa đi đến đâu, nhưng nó đã rất khác, còn giá trị hay không thì phải chờ thời gian.

Thông tin bùng nổ, có nhiều hình thức mới, chất lượng của nó cũng có cả “xôi đỗ” lẫn lộn. Với tôi, chất lượng tác phẩm văn học trên báo in “nặng đô” hơn chất lượng của mấy tờ báo trực tuyến. Tôi ít có hứng thú với tác phẩm trên Internet.

Những thứ họ viết có phải là văn chương ...

Nguyễn Thuý Hằng: - Tôi thấy câu hỏi này nên hỏi các nhà phê bình, chúng tôi là nhà văn và đương nhiên chúng tôi khẳng định: Chúng tôi làm văn chương và độc giả mua sách của chúng tôi với tư cách một tác phẩm văn học. Những nhà phê bình hiện nay còn phân vân câu hỏi những thứ họ viết có phải là văn chương thì tôi nghĩ... họ có vấn đề.

Dương Tường: - Đừng đặt câu hỏi những tác phẩm “phi thể loại” kia có là văn chương hay chưa, hay tác giả chỉ là ảo tưởng về nó, mà nên đặt ra vấn đề họ đã thành công hay chưa? Nhưng tôi biết họ đang cố gắng.

Hoài Nam: - Hiện nay giới trẻ viết bằng nhiều thể loại. Nhưng tôi không gọi nó là “phi thể loại”, chỉ là một thể loại chưa đặt tên. Có thể nói là sự tràn bờ và thâm nhập với nhau giữa các thể loại.



Từ Nữ Triệu Vương (thực hiện)
http://www.vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2006/05/570303/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 19:14:28Ngọc Lý>
.

Hội nghị nhà văn trẻ
Những cảm nhận trái chiều




Nhà thơ Nguyễn Vĩnh Tiến đánh giá buổi gặp gỡ từ buổi chiều tối qua đến hôm nay tại Hội An là tuyệt vời trong khi một số người cảm nhận một chương trình tẻ nhạt và nhàm chán.


Hơn 100 đại biểu từ các vùng miền, tuổi từ 35 trở xuống có mặt tại Hội An từ 11/5/2006. Điểm chung duy nhất trong cảm nhận của các cây bút trẻ là sự tiếp đón nhiệt tình và nơi ăn ở khá tốt.

Nhà thơ Ly Hoàng Ly nhận xét: “Khách sạn mà cả đoàn ở đây rất tuyệt. Nhiều không gian đẹp và các thực đơn ăn uống cũng dễ chịu”.

Nguyễn Vĩnh Tiến cho đến phút chót mới quyết định xuôi tàu theo đoàn về Hội An. Anh lý giải: Ân tình mười mấy năm trời với văn chương thực sự thôi thúc tôi dứt ra khỏi công việc. Một điều nữa tôi cũng nghĩ đến trách nhiệm với ban tổ chức.

Danh sách bên Hội đã lên. Ai cũng như mình thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến không khí của cuộc hội ngộ”.

Đặt chân đến Hội An, anh nhất nhất cho rằng mọi thứ đều tuyệt vời, từ không gian đến những cuộc tranh luận của văn trẻ.

Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn cảm thấy vui vì đêm thơ trẻ bên dòng sông Hàn tối qua có rất nhiều sự góp mặt và tràng pháo tay của bà con Hội An.

Và tối 12/5 này, các nhà thơ lại có thêm một đêm tri giao cùng công chúng yêu thơ ở di sản văn hoá thế giới này.

Trái chiều

12/5, cả ngày các đại biểu xôm tụ bàn chuyện Văn Tôi và Phê Bình Tôi nói gì. Chủ tịch đoàn gồm nhà thơ Hữu Thỉnh và các gương mặt trẻ khác, Nguyễn Vĩnh Tiến, Nguyễn Ngọc Tư và Ngh'ie Thanh Mai người Đắc Lắc.


Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn


Nhà văn Đỗ Bích Thuý và Phan Hồn Nhiên đảm nhận vai trò thư ký. Hầu như cả buổi sáng, hội thảo tập trung nhiều về nghi lễ khai mạc.

Chiều, các bản tham luận và ý kiến trái chiều bắt đầu, xuất phát từ chính cái tên Văn Tôi Và Phê Bình Tôi nói gì.

Theo nhà thơ Nguyễn Vĩnh Tiến, qua những ý kiến đóng góp dân chủ của các đại biểu, mới nhận thấy thiếu hụt của phê bình. Chúng ta thiếu những nhà phê bình, những nhà giới thiệu sách chuyên nghiệp.

Họ có chú ý đến văn trẻ thì cũng chỉ là để mắt đến những tác phẩm được coi là điểm 9, điểm 10. Còn phần đa tác phẩm ở mức điểm 6-7 chẳng ai thèm quan tâm”.

Ngay cả những lực lượng có mặt trong hội nghị nhà văn trẻ lần này, tìm ra những cây bút phê bình cũng không nhiều, lấy đâu ra những bài “phê bình tôi”.

Trái với cây bút nam như Nguyễn Vĩnh Tiến, nhà thơ Vi Thuỳ Linh thẳng thắn: “Tôi tưởng lần này sẽ có nhiều thay đổi nhưng không khí vẫn rất chán và mệt mỏi. Các nhà văn nhà thơ chưa có nhiều sự thiện cảm với nhau. Tôi tìm thấy ít ánh mắt thân thiện”.


nhà thơ Vi Thùy Linh


Tác giả của tập thơ Linh cũng từ chối đọc tác phẩm trong cả hai đêm thơ chỉ với lý do: “Tôi thấy mình không hội tụ được cảm xúc”.

Còn nhà thơ Lê Thiếu Nhơn chia sẻ bằng nhận xét: “Không khí tranh luận trong Văn Tôi Và Phê Bình Tôi Nói Gì hơi nhạt, không như mong muốn. Người dẫn chương trình như nhà thơ Phan Hồn Nhiên, phóng viên Hoài Nam của VTV hơi cứng nhắc và không linh hoạt”.

Tối nay, 12/5, các nhà thơ lại gặp nhau trong một đêm thơ bên dòng sông Hàn thơ mộng.




Thu Hà

http://www.thoibaoviet.com/live/FrontPage06/Trang-nhat/News-page?contentId=3932
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 19:23:54Ngọc Lý>
.


Hội nghị văn trẻ
Tên tuổi cũ, dung nhan mới


Đừng thất vọng khi thấy chúng tôi là những gương mặt cũ, những tên tuổi quen thuộc. Ẩn trong cái cũ ấy là những diện mạo mới và có nhiều điều để nói. Những cây bút trẻ lên tiếng trước thềm hội nghị.


Khoảng cách giữa hai lần hội nghị là năm năm. Một khoảng thời gian với một số người đủ dài để kịp chứng tỏ mình chỉ trẻ về tuổi nghề chứ không còn trẻ trên trang viết.

Đó cũng là mốc thời gian vừa đủ (như nhiều lời nhận xét) để người viết trẻ tự xốc lại mình là nhìn nhận xem mình đạt được những gì.

Có lẽ cũng để đổi gió cho những cây bút trẻ, Hội Nhà văn Việt Nam chọn Hội An là điểm đến cho họ lần này. Nhà văn Đỗ Bích Thuý – tác giả của Tiếng Đàn Môi Sau Bờ Rào Đá coi đây như một chuyến đi du lịch để gặp gỡ bạn bè.


nhà văn Đỗ Bích Thúy


Trong danh sách của ban phụ trách sáng tác trẻ Hội Nhà văn đưa ra, con số đại biểu lên tới hơn 130. Nhưng vẫn có một số cây bút nhận được lời mời của Hội tới mấy lần mà không tham dự.

Nguyễn Thế Hoàng Linh chỉ đưa ra một lý do đơn giản “bận việc”. Được hỏi, anh có quan tâm thường xuyên đến những hoạt động văn nghệ trẻ, tác giả Chuyện Của Thiên Tài chỉ nhỏ nhẹ: “Tôi quan tâm bằng cách khác”.

Nhà thơ Vi Thuỳ Linh tỏ ra tiếc nuối vì một giọng thơ nữ rất cá tính là Trương Quế Chi đang du học ở Pháp cũng không thể tham dự. “Những cây bút như Chi có thể là đại diện thực sự của những người trẻ”, Linh tâm sự.

Thiếu hụt một vài gương mặt không thể về xôm tụ tại Hội An lần này, các cấy bút trẻ vẫn đang hăm hở khí thế lên đường trên chuyến tàu từ mọi miền Tổ Quốc về Quảng Nam tối thứ tư tuần này.

Kỳ vọng đột phá

Trong danh sách chương trình của hội nghị lần này, hầu như có rất ít các buổi trao đổi chuyên mồn. Mới nhìn qua, người ta chỉ thấy kín những buổi tham quan, dã ngoại. Phía Hội Nhà văn cũng khẳng định, phần “hội” là mục đích lớn trong hội nghị lần này. Chủ trương ấy nhận được sự cổ xuý mạnh từ phía những người trẻ.

Nhà thơ Nguyễn Vĩnh Tiến – gương mặt trẻ tiêu biểu của năm 2005 thừa nhận: ‘Dù đã ba lần tham dự hội nghị, lần này tôi cũng rất muốn tham dự. Chỉ có điều công việc quá nhiều chưa biết có thể thu xếp được hay không. Riêng với hội nghị lần này, tôi đặt rất nhiều kỳ vọng. Biết đâu, sau những bùng nổ của hội hoạ, âm nhạc, lần này sẽ là cú đột phá của văn học”.



nhà thơ Nguyễn Vĩnh Tiến


Vĩnh Tiến thú thực mình là gương mặt cũ quá rồi. Có điều những cái tên mới còn lu mờ vì, theo anh, đất dành cho văn học ngày càng ít hơn.

Người được coi là phát hiện mới của làng nhạc Việt cũng là sự mong chờ của nhiều bạn viết, muốn được thưởng thức những tác phẩm mới của anh trong bốn ngày ở Hội An.

Tuy nhiên, tác giả của Bà Tôi khẳng định: ‘Nếu đi dự, tôi chỉ chuẩn bị hành trang là một số bài thơ chứ không định mang âm nhạc tới hội nghị làm “náo loạn” các bạn viết”.

Đồ rằng mỗi kỳ đại hội sau lại càng ít người trẻ

Nhà thơ Vi Thuỳ Linh - người rất hưởng ứng với chuyến đi lần này chia sẻ: “Kỳ đại hội này, nhìn lại cũng toàn người quen. Cuộc điểm danh sau năm năm là những tên tuổi cũ. Nhưng cũng đừng vì thế mà vội thất vọng. Ở thời điểm này, chúng tôi có những dung nhan mới, có nhiều điều để nói với nhau.

Bạn thấy, đội ngũ chúng tôi đang già hơn. Đó là điều đáng buồn nhưng âu cũng dễ hiểu bởi văn chương khắc nghiệt quá. Tôi từng phải bán xe máy đi để in thơ. Những người trẻ dám tử vì nghề không nhiều. Có lẽ chỉ còn một vài người lãng mạn, dại dột và si tình với văn chương.

Nhìn lại tình hình văn nghệ trẻ qua hai kỳ đại hội, ai cũng dễ thấy lượng tác phẩm đa dạng và giọng điệu phong phú hơn. Tuy nhiên, những người trẻ như chúng tôi vẫn mong được dễ thở hơn, được nhìn nhận và tình hình xuất bản cũng cởi mở hơn.

Không chỉ đơn thuần là những cuộc gặp gỡ, chúng tôi cần được đầu tư cho trại viết. Chỉ quanh quẩn ở nhà không giúp nhà văn trưởng thành. mà chính những chuyến đi giúp chúng tôi thâm nhập với cuộc sống và sống đoàn kết hơn, tránh được sự đố kỵ và đối diện với nhau bằng tác phẩm.

Còn với nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, sau mỗi lần được chia sẻ với nhau sẽ là động lực để chị viết hăng say hơn. Sau mỗi chuyến đi, nhà văn sẽ tự xốc lại mình. Chương trình Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 7 tại Hội An, từ ngày 11/5-14/5

-Thứ 5 (11/5): +Tối: đi thuyền trên sông Thu Bồn.
-Thứ 6 (12/5): +8h: Khai mạc
+2h chiều: Toạ đàm “Văn tôi & Phê bình tôi nói gì?”
+Tối: Tham dự Đêm phố cổ (đêm Rằm)
Tọa đàm “Thơ tôi nói gì”và đọc thơ.
-Thứ 7 (13/5): Tham quan khu kinh tế mở Chu Lai (cả ngày)
-Chủ nhật (14/5):
+Sáng: Viếng nghĩa trang liệt sĩ Hội An; Tham quan khu di tích Mỹ Sơn.
+Chiều: Tọa đàm “2 phút cho 1 ý tưởng sáng tạo”
+Chiều tối: Bế mạc




Thu Hà
http://www.thoibaoviet.com/live/FrontPage06/Trang-nhat/News-page?contentId=3691[embed][/embed]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-16 17:24:32Ngọc Lý>
.


Cần một thái độ
C ở i M ở cho
văn học trẻ
[/size]



Hà Vân


"Hội nghị toàn quốc những người viết văn trẻ lần thứ VII” diễn ra trong 4 ngày, từ 11 đến 14/5 tại Hội An (Quảng Nam). Hội nghị tổ chức 5 năm một lần này là dịp các cây bút gặp gỡ, thảo luận, tìm hiểu thực tế. Trước khi tham dự hội nghị, một vài đại biểu nói lên suy nghĩ của họ về đời sống văn học hiện nay.



Cây bút trẻ Nguyễn Thúy Hằng:
"Cần một thái độ cởi mở cho văn chương"

Đây là lần đầu tiên tôi dự "Hội nghị toàn quốc những người viết văn trẻ". Ban tổ chức và chị Phan Thị Vàng Anh trực tiếp mời tôi, và tôi tham dự với tâm thế hoàn toàn thoải mái, xem đây là dịp tìm hiểu, trao đổi thông tin văn học, được có cơ hội gặp lại những người quen lâu rồi không gặp.

Cho đến nay, sau khi bộ sách Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lí của tôi được xuất bản và giới thiệu tại Viện Goethe, tôi vẫn chưa nhận thấy thái độ phê bình tích cực từ các nhà phê bình. Chỉ có hai bài của nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn và Nguyễn Chí Hoan. Nhưng theo tôi, hai bài phê bình này vẫn còn quá sơ lược, chưa được viết theo đúng nghĩa một bài phê bình và nhận định chuyên nghiệp. Thậm chí bài phê bình của Nguyễn Thanh Sơn còn được sửa chữa và đăng rải rác ở một số báo với nhiều đoạn kết vá lắp khác nhau.


Cây bút trẻ Nguyễn Thúy Hằng. Ảnh: T.H.



Nếu ai muốn bàn trực tiếp về bộ sách mới của tôi, tôi sẵn sàng trao đổi. Trong sách tôi cũng có sẵn địa chỉ e-mail. Cần phải nói rõ thêm về điều này: khi một tác phẩm ra đời, tác giả không mưu cầu, và cũng không thể ép buộc nhà phê bình phải khen ngợi. Điều tác giả cần là sự quan tâm và phân tích tác phẩm đúng nghĩa, chứ không phải thái độ bóp méo hoặc cố tình nhìn sai đi, hoặc tác giả phải đón nhận một thái độ đọc sách cẩu thả rồi vội vàng kết luận từ nhà phê bình. Một thái độ cởi mở sẽ thúc đẩy tư duy sáng tạo. Có thể mọi người nhận xét rằng tôi đang "phá phách" trên trang viết của mình, nhưng mọi thứ đều nhằm mục đích sáng tạo cái mới và phục vụ văn học, tôi không thể bỏ ra từng ấy thời gian viết ba cuốn sách để nhằm giảm giá trị văn chương.

Tôi thích sự thể nghiệm. Tôi không quan tâm đến lý thuyết hậu hiện đại hay tân hình thức. Tôi không chỉ viết theo bản năng mà có kế hoạch rất cụ thể. Và những gì tôi viết là một cá thể muốn được tự do bày tỏ cảm xúc của mình trước cuộc sống. Tôi nghĩ cá nhân hoàn toàn có quyền thể hiện cái "điên rồ" của mình trong khuôn khổ "hợp lý" cho phép.

Tôi ít đọc các bạn viết trẻ hiện nay nhưng theo dõi rất sát tình hình, sự kiện văn học trên các phương tiện truyền thông. Nói chung, văn chương Việt Nam đang phát triển nhưng sự đột phá còn quá ít.

Trở lại vấn đề thúc đẩy văn chương Việt Nam hiện nay, các tổ chức luôn kêu gọi cổ súy cái mới nhưng khi có cái mới rồi thì lại quá e dè, và chưa biết biết đối xử với nó như thế nào? Thậm chí đội ngũ các nhà phê bình quá ít và trình độ của họ hiện nay chỉ dừng ở mức độ khen - chê, chưa đủ sức phân tích tác phẩm trọn vẹn. Điều này dẫn đến tình trạng nhà phê bình lại đi sau tác phẩm, trong khi đó nhà phê bình cũng rất cần sáng tạo trong cách đọc và khám phá tác phẩm dưới nhiều hình thức khác nhau. Ở Việt Nam hiện nay, có mấy nhà phê bình dám thú nhận rằng, tác phẩm văn học đã nâng khả năng cảm thụ văn chương của họ cao hơn hoặc họ học được gì từ tác phẩm đó, hay họ chỉ dám thú nhận điều đó với các tác phẩm văn học nước ngoài đã hiển nhiên được thế giới công nhận từ lâu?

Nhà văn Đỗ Tiến Thụy: "Người ta không học hỏi nhau trong hội nghị"

Tôi thấy vinh dự vì được mời tham gia Hội nghị lần này. Điều đó chứng tỏ Ban văn trẻ và dư luận vẫn ghi nhận sự tồn tại của tôi dù tôi thường âm thầm sáng tác chứ không tuyên ngôn gì nhiều. Tôi coi đây là một cơ hội để giao lưu, gặp gỡ, tay bắt mặt mừng với bạn bè chứ không có ý định đến hội nghị để học tập. Người ta học hỏi nhau trên tác phẩm chứ không phải trong hội nghị. Hơn nữa hội nghị nào cũng thường có mấy chục cái tham luận nhưng chẳng ai mấy ai nghe. Tham luận nào gây được một chút ấn tượng thì đó là do cách diễn đạt, cách tuyên ngôn của người trình bày chứ không phải vì nội dung. Tôi không chuẩn bị bài phát biểu vì tôi không thích tuyên ngôn gì hết. Tất cả sẽ được thể hiện qua tác phẩm.

Nhà văn Vũ Đình Giang: "Đã nhận thấy sự đa dạng phong phú"

Kể từ 5 năm qua và đến thời điểm này là giai đoạn cựa quậy rất mạnh của văn học nói chung và văn học trẻ nói riêng, chỉ cần đừng nằm im thì đó là điều hết sức đáng mừng. Tôi nghĩ, đến với Hội nghị lần này những người viết trẻ sẽ có nhiều điều thú vị để bàn bạc, trao đổi.

Cuộc sống vốn dĩ rất đa dạng, vì vậy văn học đa dạng cũng là chuyện bình thường. Văn học trẻ Việt Nam hiện nay cho thấy sự phong phú, đa sắc ấy và đó là những tiền đề đầu tiên của sự phát triển. Tôi tin vào sự sàng lọc của thời gian, những giá trị ảo rồi sẽ bị vùi lấp. Viết lách muôn đời là chuyện cá nhân không phải là chuyện tập thể, cần nhất là thái độ khuyến khích nhau.


Nhà văn Vũ Đình Giang. Ảnh: D.G.



Ngày nay việc in ấn, phát hành sách cũng dễ dàng và thoáng hơn rất nhiều, bên cạnh còn có xuất bản trên Internet. Chỉ cần anh chăm viết, tác phẩm của anh sẽ có cơ hội đến được với công chúng. Tuy nhiên, theo quan niệm của tôi, không hẳn cứ viết đều đặn là trở thành nhà văn chuyên nghiệp. Sự chuyên nghiệp tính trên chất lượng trang viết chứ không phải ở số lượng anh viết ra được bao nhiêu trang. Chuyên nghiệp về số lượng đôi khi rất nguy hiểm, bởi nguy cơ nhàm chán và dễ dàng rơi vào bẫy ảo tưởng về khả năng của mình.

Tôi nghĩ rằng đến với nghề viết là chấp nhận những thiệt thòi thầm lặng. Phải khổ công để có tác phẩm cái đã rồi xã hội sẽ định giá tác phẩm trên khả năng của anh. Khi tác phẩm còn phôi thai trong đầu anh thì anh đừng đòi hỏi gì cả, cầm tiền tỷ trong tay chưa chắc viết ra được tác phẩm hay. Đừng bắt xã hội đầu tư cho mình mà hãy tự đầu tư trước.

Nhà thơ Lê Vĩnh Tài: "Thơ trẻ đã có nhiều chuyển động"

Diễn đàn của các nhà thơ trong hội nghị lần này sẽ là buổi tọa đàm "Thơ tôi nói gì". Tuy nhiên, do số lượng người tham dự khá đông và thời gian không nhiều nên không phải nhà thơ nào cũng có cơ hội trình bày tham luận. Tôi không chuẩn bị bài phát biểu. Nhưng là một người con vùng Tây Nguyên, thơ tôi tất nhiên sẽ gắn bó với mưa, nắng, với con người và đời sống vùng Tây Nguyên.

Thơ ngày nay không còn nhiều độc giả, ảnh hưởng và hiệu quả xã hội của thơ không còn lớn. Nhà thơ sáng tác hầu như chỉ để tặng nhau, các nhà thơ lớn vẫn phải bỏ tiền túi ra để in sách. Nhưng thơ vẫn tồn tại và có nhiều chuyển động nhìn thấy rõ nếu so sánh với thời điểm diễn ra Hội nghị viết văn trẻ lần VI. Lúc đó, Phan Huyền Thư, Vi Thùy Linh chỉ là những hiện tượng, giờ đây họ đã trở thành tác giả; Văn Cầm Hải, Nguyễn Hữu Hồng Minh từng gây nhiều tranh cãi nay đã dần khẳng định mình; lúc đó chưa có Nguyễn Thúy Hằng thì bây giờ đã xuất hiện. Tất nhiên sự thành công của những tác giả này còn cần được thử thách bằng thời gian nhưng nó cho thấy những gì còn là phập phù, là mưa bóng mây trong Hội nghị lần VI thì bây giờ đã bắt đầu đọng lại.

Trong giới những người làm thơ trẻ, xuất hiện một khuynh hướng sáng tác mà như báo chí nói là tung hỏa mù, đố chữ. Theo tôi, đấy là cách các tác giả trẻ lựa chọn để khẳng định mình, tất nhiên cũng có những người té nước theo mưa. Thực tế là những ảnh hưởng của lối thơ chân phương thời chống Mỹ đã ngự trị trên thi đàn quá dài, tận hơn 20 năm sau chiến tranh. Các nhà thơ trẻ không có cách nào khác để khẳng định mình ngoài việc vượt thoát ra khỏi lối mòn đó. Nhưng nhiều tác giả cũng nôn nóng quá, nóng vội khẳng định tên tuổi và danh phận quá. Trên thi đàn hiện nay chưa có một ngôi sao, một thủ lĩnh nào dẫn dắt, định hướng nên những tìm tòi của họ phần nhiều còn là mò mẫm và tủn mủn.




Hà Vân thực hiện
http://evan.com.vn/News/doi-song-van-nghe/2006/05/3B9ACF4E/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-14 23:30:59Ngọc Lý>
.

Người viết văn trẻ, bạn là ai?

Bài do Chiec_la_cuoi_cung mang vào diẽn đàn,
xin bấm vào để đọc.



Nhật ký bằng ảnh - Đại Hội các nhà văn trẻ




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 22:44:11Ngọc Lý>
.

Nguyễn Khắc Phê
Đồng thuận và dị biệt -
Dư âm Hội nghị toàn quốc những người viết văn trẻ lần thứ 7




Trong một bài phê bình tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Mường Mán, khi nhắc đến đề tài chiến tranh, tôi có viết: “Và ngẫm cho cùng, quả bom hay viên đạn nổ bùng trong giây lát, nhưng hậu quả của nó, nỗi đau nó gây ra thì đeo đẳng con người ta suốt cả cuộc đời.” Không hoàn toàn như thế, nhưng dư âm của Hội nghị toàn quốc những người viết văn trẻ lần thứ 7 (HNVT) vừa tổ chức tại phố cổ Hội An cũng có nhiều điều rất đáng suy ngẫm.


Thành công hay thất bại?

Sau một ngày tham quan Khu Kinh tế mở Chu Lai, trong bữa cơm “giã bạn” chiều tối 13/4, nhà thơ Hữu Thỉnh hào hứng tuyên bố đại ý: “Sau 3 ngày làm việc sôi nổi, HNVT đã thành công tốt đẹp…”. Một ai đó đế theo: “Nhất định là thành công rồi!” Vậy nhưng, ngay sáng hôm đó, báo Tuổi trẻ trong bài “Đổi mới chưa tới” (lấy ý của Lê Thiếu Nhơn), Phạm Xuân Nguyên lại đánh giá: “… cách tổ chức vẫn như cũ, nên chưa vui lắm… Trẻ là của trẻ!” Thậm chí trên trang VietNamNet ngày 14/5, mở đầu bài phỏng vấn do Từ Nữ Triệu Vương (một thành viên dự HNVT) thực hiện sau chương trình “Thơ tôi nói gì? - Hai phút cho một ý tưởng”, lại xuất hiện một dòng gây sốc: “… đã hoàn toàn thất bại”!

Từ những cách nhìn nhận khác nhau, đánh giá một sự kiện khác nhau là lẽ thường, nhưng theo tôi, một số bạn, có thể do đặt yêu cầu quá cao (và có khi “lạc đề”), cũng có thể muốn “phản ứng” lại cái nếp quen thuần phục “nhất trí 100%”, nên thường quá nhấn mạnh hoặc chỉ thích nói “trái chiều”. Cũng bạn Lê Thiếu Nhơn, đã công nhận “có nhiều đổi mới” (bài đã dẫn) - thế là quá quý rồi, còn “bổ sung” thêm một khái niệm “trái chiều” rất khó xác định “đổi mới chưa tới” để làm gì?

Còn Phạm Xuân Nguyên, tuy dự định thực hiện cuộc phỏng vấn tôi để có thể làm một cuốn sách về những người có “vấn đề”, nhưng lại xoay quanh khá lâu về HNVT với câu mở đầu: “Vàng Anh đang giận em…” (Phạm Xuân Nguyên vẫn xưng hô anh - em với tôi khá thân thiết như hồi tôi còn làm tạp chí Sông Hương mà anh là một cộng tác viên đắc lực…) Hình như là Phạm Xuân Nguyên cũng băn khoăn trước sự phản ứng của Phan Thị Vàng Anh về cách đánh giá HNVT của mình, nên đã “xoay” tôi mấy câu liền về HNVT. Tôi chia sẻ với Phạm Xuân Nguyên về sự bức xúc và đòi hỏi công luận phải đối xử công bằng đối với một số khuynh hướng viết trẻ hiện nay (dễ thấy hơn cả như đối với Đỗ Hoàng Diệu, nhiều bài ủng hộ tác giả trẻ này đã không được đăng trên báo chí trong nước…) nhưng cách đánh giá của anh về HNVT thì tôi không thể đồng tình. Chỉ cần dự đêm “Thơ trẻ trong lòng phố cổ” bên sông Hoài trước ngày khai mạc (hình như Phạm Xuân Nguyên không kịp dự) đã thấy HNVT lần này tràn đầy không khí mới, tươi trẻ, bổ ích. Đòi hỏi “trẻ là của trẻ” như Phạm Xuân Nguyên trở nên không cần thiết ở đây. Vì sao tôi khẳng định như thế? Vì những gương mặt trẻ đã làm chủ diễn đàn một cách tự trọng và rất có ý thức trách nhiệm, kể cả những tên tuổi hiện chưa được công luận “chính thống” chấp nhận như Nguyễn Thuý Hằng, cây bút vừa công bố bộ sách Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý gây xôn xao sau cuộc toạ đàm tại Viện Goethe (Hà Nội) ngày 31/3/2006; như Phương Lan, một thành viên của nhóm Ngựa Trời gồm 5 cô gái đồng - tác giả tập Dự báo phi thời tiết vừa xuất bản đã bị cấm phát hành. Ba MC dẫn chương trình đêm thơ là những gương mặt có thể gọi là “sáng giá” (Phan Huyền Thư, Nguyễn Vĩnh Tiến, Dạ Thảo Phương) cũng như các bạn MC của 2 buổi sinh hoạt tiếp theo, không hề bị “lớp già” hoặc chủ tịch Hữu Thỉnh “giật dây”; họ hoàn toàn chủ động và xử trí thông minh, linh hoạt trước những tình huống bất ngờ; mặc dù chính MC Phan Huyền Thư đã phải thốt lên “hơi thất vọng” (Tuổi trẻ chủ nhật 14/5) với chương trình “Hai phút cho một ý tưởng”. Nhưng theo tôi, bản lĩnh người viết trẻ thể hiện chủ yếu trên trang giấy, chứ có phải ai cũng sẵn sàng “ý tưởng” và ứng xử thông minh trước đám đông như MC Phan Huyền Thư. (Như Nguyễn Ngọc Tư chẳng “phát ngôn” được câu nào đáng giá trong HNVT này; như Đông Hà, nhà thơ trẻ ở Huế chỉ lặng lẽ làm một thính giả suốt ba buổi giao lưu, mặc dù tập thơ Mưa kim cương của cô có không ít bài chứa đựng “tuyên ngôn” về lẽ đời rất đáng suy ngẫm và cô sắp hoàn thành chuyên luận về việc cách tân của thơ trẻ hiện nay; và cũng như Văn Cầm Hải, người thường vắng mặt trong các cuộc họp mặt văn nghệ, hình như rất ngại lên diễn đàn “giải mã” những bài thơ “khó hiểu” của mình…). Đó là chưa kể vài “hạt sạn” (mà cuộc vui nào cũng có) như việc DDH “phát khùng” nhảy lên đáp trả những bạn chỉ trích tờ Văn nghệ trẻ với lời lẽ khiếm nhã đã phá hỏng không khí đêm vui và khiến những bạn chưa quen “tuyên ngôn” trước đám đông thêm rụt rè. Cần nói luôn ở đây, hai “nhân vật” Phương Lan và Nguyễn Thuý Hằng tôi vừa dẫn ra, không phải để đề cao khuynh hướng của họ mà để thấy rằng chỉ riêng việc họ (và cả Đỗ Hoàng Diệu nữa…) được mời dự họp, được trân trọng mời lên diễn đàn phát ngôn quan điểm sáng tác của mình trước công chúng đông đảo đã thể hiện thái độ cởi mở về đội ngũ viết trẻ, đồng thời thể hiện quan điểm mới về nghệ thuật ngôn từ - tôn trọng những tìm tòi đổi mới, những phong cách khác nhau của Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, trong đó có 2 thành viên thuộc “lớp trẻ” là Hồ Anh Thái và Phan Thị Vàng Anh đã góp phần tích cực.

Hẳn là nhiều bạn trẻ cũng không đồng tình với đòi hỏi có phần cực đoan “trẻ là của trẻ” của Phạm Xuân Nguyên, nhất là sau khi chứng kiến những cảnh hoà đồng thật vui vẻ và khá bất ngờ giữa “lớp già” và “lớp trẻ” trong HNVT. Bất ngờ đầu tiên là việc nhà thơ - dịch giả Dương Tường cùng hai nữ sĩ Dư Thị Hoàn, Trần Thị Trường xuất hiện trong đêm thơ bên sông Hoài giữa lòng phố cổ rộn ràng tiếng trống hội đêm rằm và khi “nhà thơ trẻ” còm nhom 75 tuổi Dương Tường được “bế” lên sân khấu thì buổi giao lưu đã lên cao trào. Dương Tường là một dịch giả nổi tiếng với nhiều bản dịch (như Cái trống thiếc - tiểu thuyết được giải Nobel văn học…) và cũng nổi tiếng là nhà thơ nhiệt thành ủng hộ sự cách tân của lớp trẻ (như trước đây với Phạm Thị Hoài và hôm nay là Vi Thuỳ Linh, Nguyễn Thuý Hằng…) đồng thời là tác giả của một tập thơ “đánh đố” người đọc bằng những nét vẽ, nhưng trước các bạn trẻ và công chúng Hội An đông đảo, ông chỉ cười hiền lành và đọc hai bài thơ về mùa thu rất “dễ thương”: “Chiều se sẽ hương / Vườn se sẽ sương / Trời se sẽ lạnh / Đường se sẽ quạnh / Người se sẽ buồn”… Việc bất ngờ nữa là nhà văn - thiếu tướng Nguyễn Chí Trung, trong chương trình “Văn tôi - Phê bình tôi nói gì?”, đã hào hứng đứng lên bày tỏ sự ủng hộ cách viết dũng cảm của Nguyễn Ngọc Tư và cả của Đỗ Hoàng Diệu, góp phần “hâm nóng” các bạn trẻ trước lúc ra Cửa Đại hóng gió biển. Và trong buổi giao lưu tại Khu Kinh tế mở Chu Lai, trước cảnh hai nhà thơ Hữu Thỉnh và Bùi Minh Quốc - tác giả lời ca của hai bài hát - sát cánh bên các bạn trẻ say sưa hát “Năm anh em trên một chiếc xe tăng”, rồi “Cuộc đời vẫn đẹp sao…” có ai lại đòi “trẻ là của trẻ”?

Cũng không nên đòi hỏi HNVT “giải quyết” vấn đề này nọ; một cuộc gặp gỡ như vừa qua chỉ là dịp kết bạn, kích thích sáng tạo, gợi mở các vấn đề. Nhiều vấn đề có ý nghĩa đã được đặt ra: cần ủng hộ và tôn trọng mọi khuynh hướng tìm tòi sáng tạo, cần có “cách hiểu” loại sáng tác “khó hiểu”, quan hệ người viết và công chúng, tình dục trong văn chương, “xem lại” định hướng tờ Văn nghệ trẻ… Thế đã là nhiều.

Tôi đã dành hơi nhiều trang cho “mục” này vì việc đánh giá HNVT đang là “vấn đề” được quan tâm của nhiều người. Không chỉ Phạm Xuân Nguyên, các nhà văn Võ Thị Xuân Hà và Nguyễn Thuý Quỳnh gặp tôi khi ghé thăm Huế đều hỏi: “Anh đánh giá HNVT như thế nào?”


Những khuynh hướng dị biệt và triển vọng…

Có một thời chúng ta rất ngại nói đến sự dị biệt, nhưng trong văn học nghệ thuật, sự khác nhau (giữa người này và người khác, giữa tác phẩm trước và tác phẩm sau của một tác giả…) là một yếu tố làm nên giá trị. (Xin lưu ý: chỉ là một yếu tố thôi.) Vì thế, trước một tác phẩm “khác lạ” và “khó hiểu”, thái độ cần thiết là lắng nghe, tìm hiểu chứ chẳng nên vội quy kết là “bế tắc”, “lạc đường” là “hư hỏng”… Kiệt tác Truyện Kiều và gần hơn là một số tác phẩm của Vũ Trọng Phụng từng bị coi là “dâm thư”. Và mấy ai giải thích được rành rẽ tranh trừu tượng? Ngay bài thơ “Thằng Bờm” dân dã, “giải mã” thế nào là đúng?...

Thử nghe Nguyễn Thuý Hằng và các MC đối thoại trong đêm “Thơ trẻ trong lòng phố cổ” (lược ghi theo băng ghi âm nên có thể sai lạc chút ít)[1]:

Dạ Thảo Phương: Buổi toạ đàm về cuốn Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý (NXB Trẻ, 2006) ở Viện Goethe đông hiếm thấy, nhưng các nhà phê bình tranh cãi, chứ Nguyễn Thuý Hằng chưa nói được gì; khán giả cũng không được nghe tác giả đọc thơ. Vậy hôm nay chị có thể đọc một bài…

Nguyễn Thuý Hằng: Tôi xin đọc bài thơ “Móp đầu” in đầu tập sách: Tôi biết nó sẽ ụp xuống tóc / Trong tai bịt đầy rác / Đàn ông vo ve mảnh giấy bạc / Vừa lấp / Một con cá / Điên / Biến tôi thành cái mồm ngập đầy xi măng / Giẫy đành đạch / Chim kiến lửa…

Nguyễn Vĩnh Tiến: Vì sao tên tập sách đã “điên rồ” lại có chữ “hợp lý” đằng sau? Chị có thể giải thích…

Nguyễn Thuý Hằng: Tôi nghĩ chính nó hợp lý vì cuộc sống có nhiều thứ nó đẩy mình tới những trạng thái bất bình thường, mọi thứ đều có lý do, nên nó có hợp lý trong đó…

Nguyễn Vĩnh Tiến: Nói như chị, tất cả ngẫu nhiên được Thượng đế an bài, ngay cả những cái bất ngờ nhất ta được tận hưởng là có sự hợp lý từ một tiền kiếp nào đó…

Nguyễn Thuý Hằng: Tôi nghĩ cái gì cũng có nguyên nhân, chứ không phải tự nhiên người ta điên rồ lên…

Thanh Lan (nhóm Ngựa Trời, tác giả tập Dự báo phi thời tiết, NXB Hội Nhà văn 2005) cũng nghiêm túc trình bày cách nghĩ của mình như thế. Vi Thuỳ Linh trong chương trình “Thơ tôi nói gì” thì quyết liệt tuyên ngôn đến khản cả giọng rằng chị không quan niệm đây là “sân chơi” mà là sự “dấn thân” hết mình tìm cách đổi mới thơ…

Riêng về trường hợp Nguyễn Thuý Hằng, cần nói thêm rằng khi Nguyễn Vĩnh Tiến giới thiệu nhà thơ Dư Thị Hoàn là người nhiệt thành bênh vực thơ Thuý Hằng tại cuộc toạ đàm ở Viện Goethe, tác giả Lối nhỏ liền cải chính: “Tôi không bệnh vực thơ Thuý Hằng mà bênh vực cách làm thơ của Thuý Hằng là không đưa ra một tác phẩm hoàn chỉnh, mà chỉ đưa ra một diện mạo, một dáng dấp, để độc giả tò mò, đuổi bắt, và cuối cùng phải ra tay hoàn chỉnh tác phẩm đó theo thích thú của riêng mình. Nó như một khối ru-bich, như những hạt màu trong kính vạn hoa, người sử dụng phải xoay, phải lộn nhào… mới thoả chí…” MC Nguyễn Vĩnh Tiến tán thưởng: “Một cách lý giải rất hay và rất mới vì lâu nay, ta đưa ra một sản phẩm chỉ nghĩ đó là sản phẩm của ta thôi, mà không nghĩ rằng mọi người có thể góp sức mình vào đó…”

Nói vậy để thấy không phải các khuynh hướng “khác lạ” gần đây đều là sự phá phách, là rác rưởi… Giá trị của những tác phẩm đó đến đâu lại là chuyện khác và hẳn là phải có thời gian, nhưng cần phải có diễn đàn để họ được công bố, giải thích; nếu không, buộc họ phải đưa lên “mạng” rồi lại cho là “vọng ngoại” thì chỉ tạo nên sự xa cách… Sau bữa cơm “giã bạn”, tôi hỏi Nguyễn Thuý Hằng: “Bộ sách đang có dư luận không thuận, mà chỉ in 500 bản, giá bán cao (215.000 đồng), ít người được đọc, sao cô không trích gửi một bài thơ, một truyện ngắn rồi trình bày quan niệm viết của mình?” Nguyễn Thuý Hằng lắc đầu: “Không ai đăng đâu! Đã có chỉ thị…” Tôi không tin lại có sự “chỉ đạo” như thế với một tác phẩm văn học đã được xuất bản công khai, nghĩa là đúng luật pháp. Vì thế, tôi đã nói với Đỗ Hoàng Diệu, cũng sau bữa cơm “giã bạn” rằng: “Bài tiểu luận ‘Sau khi bị bóng đè’ của cô trên mạng rất hay, sao cô không gửi cho báo Văn nghệ để độc giả trong nước hiểu cô đã nghĩ gì lúc viết?...” Đáp lại là cái nhún vai cũng khá điệu đàng như giọng của cô: “Em không dám…” Tôi không tin là vào lúc mà ngay cả những vấn đề chính trị, Tổng Bí thư Đảng Nông Đức Mạnh đã khẳng định: “Chúng tôi… phải dám nghe, biết nghe, lắng nghe tất cả ý kiến, thậm chí ý kiến phê phán gay gắt” (Trích bài trả lời các nhà báo sau khi tái đắc cử) mà tờ báo của các nhà văn lại từ chối tâm sự của một nhà văn? Có thể là tôi còn quá “ngây thơ”, nên ngay sau khi chia tay với tác giả Bóng đè, tôi đã giới thiệu bài viết nói trên của Đỗ Hoàng Diệu với nhà văn Nguyễn Trí Huân, Phó chủ tịch Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam… Thì “hãy đợi đấy!” Nếu bài đó không được đăng thì tôi cũng được sự an ủi rằng mình còn “ngây thơ”. Với người làm văn nghệ, hình như sự ngây thơ cũng cần…

Cần phải nói thêm là tôi không nghĩ những khuynh hướng tìm tòi dị biệt kể trên chắc chắn sẽ tạo nên diện mạo mới cho văn học Việt Nam. Tôi chia sẻ ý kiến của Bùi Nguyên Trang là dù sao tác phẩm viết ra phải truyền cảm đến được độc giả. Người đọc vẫn rất cần những bài thơ hay giản dị như của Xuân Quỳnh… Và tôi cũng đã phát biểu tại HNVT: Nguyễn Ngọc Tư viết theo kiểu hiện thực “cổ điển” mà vẫn hay, vẫn sâu sắc. Văn chương luôn tồn tại nhiều con đường dẫn tới đỉnh cao, miễn có thực tài. Các bạn còn trẻ, có gan, xin cứ đi tìm, nếu quả thực chính mình cảm thấy cuộc sống và tình cảm thực của mình đòi hỏi điều đó, chứ không phải cố làm cho khác người, cố phơi bày cả cách sống nhố nhăng để dễ được nổi tiếng. Biết đâu vài chục năm nữa, trăm năm nữa, sẽ có lớp độc giả của các bạn. Nhưng xin dẫn lời hai nhà văn có thể gọi là nổi tiếng, từng ở miền Nam trước 75 và đang sống ở nước ngoài: Nguyễn Mộng Giác đã nói với tôi: “Về cách viết thì lớp chúng tôi, hồi những năm ‘sáu mươi’ đã học theo các trào lưu ‘cách tân’ ở châu Âu, nhưng thấy không đến đâu. Hình như một số bạn trẻ ở trong nước hiện nay đang giẫm lại vết chân lớp bọn tôi bốn chục năm trước…” (trích bài đã in trên tạp chí Sông Hương năm 2002 và sau đó đăng lại trên An ninh thế giới cuối tháng). Và gần đây, trên mạng talawas, nhà thơ Du Tử Lê, người đã có những cách tân về thể thơ lục bát và cách sử dụng các dấu ngắt câu, trong chương trình “Du Tử Lê, Thi ca & Âm nhạc” do Thư viện Diên Hồng tổ chức tại Paris ngày 5/6/2004, đã nói: “… Mặc dù phong trào Nouveau roman - Tân tiểu thuyết đã có từ lâu ở Pháp, khi du nhập vào Việt Nam, đã qua gần 20 năm rồi, đã tàn phai ở Pháp rồi, nhưng lúc đó, nó mới đến với chúng tôi, và chúng tôi lao vào Nouveau roman, rồi Anti-nouveau roman, với tất cả cái hãnh diện, cho rằng mình là avant-garde, bước những bước đầu tiên…”

Chính vì vậy, khi Phạm Xuân Nguyên hỏi tôi về triển vọng của những cây bút trẻ, tôi có phần e dè. Tôi ủng hộ mọi tìm tòi đổi mới, nhưng bản thân sự mới lạ, độc đáo về hình thức chưa làm nên giá trị tác phẩm. Tôi cảm thấy mới có sự ồn ào bề ngoài có tính “thời vụ” mà còn ít sự dấn thân bền bỉ và thầm lặng nữa - khác với ca sĩ, nhà văn, chủ yếu làm nên giá trị trong sự thầm lặng và cô đơn, như Nguyễn Xuân Khánh mười năm “im lặng” để có được tiểu thuyết Hồ Quý Ly. Có như thế mới mong sáng tạo nên tác phẩm vừa có sức nặng và tầm cao của tư tưởng, trí tuệ, vừa có độ sâu sắc của một tâm hồn thấu hiểu mọi nỗi buồn vui của kiếp nhân sinh…



Nguồn: Người đại biểu nhân dân ngày 23 và 24.5.2006
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=7291&rb=0102
________

[1] Thảo luận về "Câu chuyện chú mèo và cuộn len cùng Thời hôm nay, khoái cảm và những điên rồ hợp lý

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-30 17:40:38chiec_la_cuoi_cung>
Nghề văn - lý tưởng và tài năng

Ngày 6/3/2006. Cập nhật lúc 16h 49'

(ĐCSVN)- Vừa qua, Hội nghị Lý luận phê bình văn học nghệ thuật toàn quốc đã được tổ chức tại Hà Nội. Hội nghị đã đưa ra nhiều ý kiến đóng góp, trao đổi thẳng thắn, thiết thực góp phần đẩy mạnh công tác lý luận phê bình văn học, nghệ thuật của nước ta trong những năm tới. Báo Điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một số tham luận tại Hội nghị.

Hầu hết các tác phẩm của các nhà văn bậc thầy đều được sáng tạo ở tuổi 20-30. Ma lực sáng tạo, điện năng văn chương của họ dường như được tích tụ và phát sáng ở thập niên đầu tiên của nghề văn. Trong văn học nước ta cũng có tình hình tương tự. Các nhà văn trong nhóm Tự lực văn đoàn, Thơ mới, Văn hoá cứu quốc đều là những nhà sáng tác ở tuổi đôi mươi. Những người cầm bút trẻ đi vào hai cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại của dân tộc, về sau trở thành những nhà văn nổi tiếng để lại những trang viết tài hoa, rõ rệt hơn cả là các nhà văn - chiến sĩ - liệt sĩ: Nam Cao, Thâm Tâm, Thôi Hữu, Trần Đăng, Trần Mai Ninh, Nguyễn Mĩ, Lê Anh Xuân, Nguyễn Trọng Định, Dương Thị Xuân Quý, Nguyễn Thi .v.v…

Động lực nào đã thôi thúc họ gắn bó máu thịt với số phận tồn vong của dân tộc và để lại nhiều trang viết bất tử. Đó chính là lý tưởng xã hội sáng chói và tài năng tiềm ẩn ở từng nhà văn.

I. Đôi điều nói thêm về lý tưởng của nhà văn

Lâu nay, nói đến lý tưởng chính trị - xã hội một số người có thói quen đặt phạm trù này trùng khít với ý thức hệ, cho nên nó vừa hẹp, vừa khiên cưỡng, làm như lý tưởng xã hội là một cái gì bên ngoài không liên quan đến tài năng, một áp lực bên trên áp đặt lên cá tính sáng tạo. Thật ra, lý tưởng xã hội là cái nằm trong bầu máu nóng, là mục đích cao nhất, là lẽ sống đẹp nhất của đời người. Ở nhà văn những yếu tố nói trên biến thành nguồn nội lực văn hoá; lý tưởng càng được thắp sáng, bầu nhiệt huyết càng được sôi sục thì tác phẩm của anh ta càng được công chúng nồng nhiệt đón đợi. Nghề văn cũng giống như chuyện làm việc thiện, vì nó có thể cứu rỗi tâm hồn của nhiều người, có khi hàng triệu người. Nhà văn tài năng chỉ khác người thường ở chỗ anh ta có sức mạnh bên trong, ngọn lửa bên trong, tổ chức não bộ phát triển để chiến thắng mọi cám dỗ vật chất, mọi thế lực ngăn cản sự sáng tạo. Để hình thành và nuôi dưỡng lý tưởng xã hội, trong đó có lý tưởng nghề nghiệp thì trong ba điều bất hủ của một đời văn: lập đức được coi là hàng đầu, rồi mới đến lập công và lập ngôn. Không phải vô cớ mà tiền nhân chúng ta thường coi văn chương là sự nghiệp nghìn đời (văn chương thiên vấn cổ sự), và khuyên người đời sau hãy lấy đạo, lấy học vấn làm cái gốc của văn chương. Đạo ở đây nên hiểu là nội dung, là chuyện để nói với đời, là đức hạnh để ứng xử với người, để khuyên điều hay, răn điều dữ, là trách nhiệm công dân của nhà văn đối với xã hội không phải vì có đạo mà làm nghèo văn chương. Không phải vì có đạo mà dẫn đến sự bất lực về rung cảm nghệ thuật như có người nghĩ. Có đạo, có nội dung thì văn chương thịnh, phát đạt, ngược lại thì văn chương suy, hỗn loạn. Ở triết học phương Đông, trong bốn điều dạy của Khổng Tử thì đức hạnh là hàng đầu rồi mới nói đến ngôn ngữ, chính sự, văn học. Đời nhà Đường giai cấp thống trị khi dùng kẻ sĩ cũng coi trọng đức hạnh trước, văn nghệ sau. Trong đức hạnh thì tâm hồn, tình cảm là phẩm chất số một, có nó thì nhà văn có tất cả, kể cả tác phẩm hay, còn không thì những cái còn lại rất ít ý nghĩa.

Tâm hồn và tình cảm của nhà văn mà nhiều lần nhà văn hoá Phạm Văn Đồng nói đến cũng không nằm ngoài lý tưởng xã hội, bởi đó là "vốn quý nhất", là "điều cơ bản nhất", nếu muốn nghệ thuật trở thành bông hoa đẹp, muốn tác phẩm là kết tinh của tình cảm và tâm tư quần chúng nhân dân ở mỗi thời, có thể là muôn thủa, nhất là người viết trẻ. Để đạt tới lý tưởng chói ngời phản ánh trong tác phẩm, nhà văn cần trau dồi vốn sống và tri thức triết - mỹ. Nền văn học hiện đại của chúng ta có truyền thống đẹp của những chuyến đi: Những nhà văn tay cầm bút, tay cầm súng mang ba lô ra trận cùng với bộ đội, dân công trong hai cuộc kháng chiến chống quân xâm lược. Khẩu hiệu: "Đến những nơi tiền tiến, sống giữa những người tiền tiến" có tác dụng động viên hàng trăm người viết ở lứa tuổi khác nhau đến những nơi mũi nhọn cuộc sống lao động của hàng triệu người. Nhiều nhà văn đã chọn cho mình một vùng đất để sáng tạo lâu dài . Nên phục hồi lại cách đi vào đời sống hiện đại hoá, công nghiệp hoá với nhiều phương thức khác nhau. Gần đây, những chuyến đi khảo sát văn hoá xuyên Việt cũng là kinh nghiệm hay. Cách đi, cách sống của các nhà văn trẻ cũng cần được Hội nhà văn Việt Nam đúc rút kinh nghiệm và giúp đỡ họ. Ghi chép, lấy tài liệu, tiếp xúc với các nhân vật hình mẫu, quan sát, so sánh, bình giá vv…là những công đoạn của quá trình đến với "dặm trường". Nhưng nếu không mài sắc khả năng quan sát hiện thực, thiếu sức tưởng tượng, ước đoán, khả năng trực giác, thiếu sức khái quát và sự chộp lấy "sức đẩy của hình thức" thì sau cùng những trang viết chỉ còn lại là những tài liệu báo chí.

Tri thức triết - mỹ của thế giới và của dân tộc không chỉ là sự trang sức cho những trang viết, mà là phương pháp khái quát hóa, là công cụ của kỹ xảo nghề văn. Gorki đã nhiều lần phân biệt người thợ văn và nhà văn. Người thứ nhất thống kê sự kiện, quan tâm đến nhân vật, bằng lòng với ngôn ngữ miêu tả, còn người thứ hai suốt đời phấn đấu để có "tâm lý sự kiện", hiểu sâu thân phận con người, tính đa nghĩa, đa thanh của ngôn ngữ, thậm chí nếu cần thiết có thể lấy những hiện tượng bên ngoài, bên trên và bên dưới hiện thực; kỹ thuật viết văn là ở đó. Điểm tựa để hoàn thiện kỹ năng, kỹ thuật văn chương là sự tư duy khái quát, là trình độ hiểu biết triết học - mỹ học, kể cả di sản mỹ học dân tộc. Đọc Thiên kinh vạn quyển thì cũng quý, nhưng sức người có hạn, vì vậy cần tìm ra cách đọc của từng người. Cha ông ta hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước đã sáng tạo ra một nền văn hoá có bản sắc riêng, nhưng phải thừa nhận rằng, cha ông ta không quen làm nghệ thuật học, mỹ học thì thiếu hệ thống. Nhưng lạ thay ! những gì còn lại trong di sản vẫn lấp lánh hào quang của trí tuệ người xưa, những tổng kết mỹ học của cha ông vẫn thấm đẫm màu xanh. Cách đây hàng mấy trăm năm, khi bàn đến bản chất của văn chương, Nguyễn Văn Siêu (1796 - 1872) đã chia văn chương ra làm hai loại: loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở văn chương. Loại đáng thờ là loại chuyên chú ở lòng người. Còn hiện thực tả ý là gì? nếu không phải là sự nhất thể hoá hiện thực và siêu thực, cái có lý và cái phi lý, cái ý thức và cái vô thức, cái logic và cái trực giác. Đó là chủ nghĩa hiện thực mở, cổ điển, mẫu mực một trăm phần trăm, thật xa lạ với chủ nghĩa sinh hoạt, chủ nghĩa tự nhiên trong văn học. Tương sinh, tương khắc trong nghệ thuật biểu diễn cổ truyền là gì, nếu không phải là nguyên lý bất định trong khoa học hiện đại: Trái ngược nhau không phải là mâu thuẫn, mà chúng bổ sung cho nhau, hỗ trợ nhau, nhưng lại hạn chế nhau.


II. Một góc nhìn tài năng

Ở lĩnh vực xã hội nào cũng vậy đều cần người tài, ở thời nào cũng vậy chính trị giỏi cốt là quy tụ được nhiều người tài, lấy họ làm gốc để trị nước. Trong thời đại chúng ta, Bác Hồ là tấm gương mẫu mực về quy tụ tài năng. Ở nước ta, ba hằng số giá trị để chiêu tập hiền nhân là phát hiện, trọng dụng và bảo vệ tài năng không chỉ là sách lược tạm thời, mà là phương lược lớn, là hạt nhân của chính sách đại đoàn kết, lấy ý thức dân tộc, lợi ích nhân dân làm động lực để thúc đẩy các nhà văn, nhà nghệ thuật đến với cách mạng tháng Tám. Kết quả là cách mạng được rất nhiều. Hầu hết các văn nghệ sĩ đều có thế giới quan khác nhau, điểm xuất phát về ý thức đối với quốc văn, quốc học không giống nhau vv… nhưng tất cả họ đã hồ hởi đến với văn hoá của nước do Cụ Hồ lãnh đạo. Để tập trung vài đề tài đang bàn, chúng tôi xin nêu hai nội dung đó là: Tài năng và học vấn, tài năng và tính chân thật trong nghề văn.

Tài năng và học vấn: Nói học vấn xin đừng nhầm lẫn với bằng cấp, học hàm, học vị khoa học. Nói học vấn là nói thực học, thực tài. Như vậy giữa tài năng và học vấn là đồng thuận, không có mâu thuẫn. Cha ông ta đã có những quan điểm tiến bộ khi bàn về tài năng. Những thuật ngữ sang trọng như: tuấn kiệt, nhân tài, danh tài, hiền tài, kẻ sĩ, hào kiệt, đại bút, đại tài .v.v… dù xuất hiện ở thời hưng thịnh hay suy vong của triều đại phong kiến đều phản ánh sự trọng dụng, thậm chí sự quyết định của tài năng đối với sự nghiệp giữ nước và dựng nước. Cha ông ta thường dạy: "Bản chất của văn chương là từ học vấn mà ra; học vấn uyên bác thì viết văn mới hay. Có lẽ đâu văn chương lại làm cho người ta kiêu căng!?". Câu này là của Lê Quý Đôn (1726 - 1784) trong Vân đài loại ngữ. Phan Huy Chú (1782 - 1840) cũng có di huấn tương tự, nói đại ý: Để có thể trở thành vừa nhà trước tác vừa nhà thơ thì phải đủ cái uyên bác, lại có cả nguồn cảm hứng bay bổng…; khẳng định con đường tìm người tài giỏi trước hết là nguồn khoa mục, nhưng phải cân nhắc, "nếu chỉ thiên về một lối, sao lấy được người đại tài? Việc văn chương rất quan hệ đến thế đạo, xem việc thi cử hay - dở, biết nước thịnh hay suy" (xem Lịch triều hiến chương loại chí; NXB Sử học, tr.6). Ngày nay, để lãnh đạo văn nghệ có hiệu quả, Đảng ta rất coi trọng học vấn của những nhà sáng tác, nhà quản lý. Người rất tâm huyết về vấn đề đang bàn là nhà văn hoá Phạm Văn Đồng. Ông nói thẳng thắn, "trúng tim đen" của đối tượng cần nói: "Theo tôi biết, vốn tri thức của anh em chúng ta, nhất là những nghệ sĩ trẻ còn chưa đủ, nói chưa đủ là nói nhẹ nhàng đấy!.. Tất nhiên không nhất thiết học giỏi là trở nên văn nghệ sĩ. Có thể học giỏi, nhưng không làm gì cả. Nhưng nếu không học, không có vốn thì chắc chắn không làm nên cái gì cả? Có tài mà không học, không có học vấn thì tài sẽ mai một… chúng ta học ít quá!..." (Về văn hoá, văn nghệ, NXB Văn hoá, 1972, tr. 367). Xem vậy thì việc "đọc muôn quyển sách" quan trọng biết nhường nào! Tuy vậy, bơi trong biển kiến thức mênh mông của nhân loại cũng phải lượng sức mình, cần phải biết cách đọc, cách tiếp nhận, nhất là đối với những người viết trẻ, tránh tuyệt đối hoá một phía nào. Nhiều thập kỷ nay, các nhà khoa học, các nhà thơ đã nhiệt tâm bàn đến mối quan hệ giữa khoa học và nghệ thuật. Nhiều ý kiến xác đáng, gợi mở cho sự tư duy đổi mới, sáng tạo. Ví dụ: Ơgieni Phainơbec (một nhà vật lý hiện đại) trong bài Nghệ thuật và nhận thức đã đưa ra nhiều luận điểm và chứng giải có sức thuyết phục. Ông viết nhận thức chân lý bằng trực giác, nghệ thuật chứng minh tính hạn hẹp, bất túc của nhận thức lôgíc và do đó, tăng cường ưu thế của tri thức trực giác chân lý nói chung và ở các khoa học chính xác nói riêng. Nó phá vỡ độc quyền của tư tưởng phân tích lôgíc, cái sẽ đưa nhận thức con người đi đến chỗ bất lực. Rồi đưa ra câu định nghĩa về thơ của Manđenxtan: "Thơ là ý thức mình có lý" (La poesie est la conscience d'avoir raison). Có lý là chân lý, không thể chứng giải, mà là chân lý được tri giác bằng trực giác, khẳng định vững chắc bằng những phương pháp của nghệ thuật.

Tài năng và tính chân thật của nghề văn

Trong văn học, tài năng gắn liền với sự chân thật. Câu thơ sau của Alfred de Musset trong bài Amon ami Edouard (Tặng bạn Edua của tôi) nói lên điều đó: Hãy đập vào trái tim anh, nơi đó chính là tài năng. Sự chân thật, tình cảm dạt dào trước đối tượng miêu tả là phẩm chất trong sáng đánh thức tài năng nhà văn. Sáng tạo văn học, đặc biệt là trong thơ, đòi hỏi sự chân thật tối đa. Không phải sự chân thật nào cũng đưa lại tác phẩm hay, nhưng đã là tác phẩm hay thì phải coi tính chân thật là một phẩm chất hàng đầu. Mọi thứ khôn vặt trong nghề văn, mọi chuyện săn đuổi kỹ thuật, sùng bái kỹ xảo trong văn chương, mọi tâm trạng nôn nóng sớm được nổi tiếng chỉ là xa lạ với tài năng. Cuộc tọa đàm thơ hiện nay do báo Quân đội Nhân dân tổ chức vào cuối năm 2003 số 15267 ngày 31/10/2003, có thể cung cấp cho chúng ta bức phác thảo chưa thật đầy đủ về thực trạng nguy hại cho thơ hiện nay là "sự giả dối, sự trưng diện son phấn loè loẹt, hòng che dấu sự nông cạn, trơ tráo trống rỗng của đời sống tâm hồn… Điều nguy hiểm mang tính lây lan đến môi trường, môi sinh chính là sự giả dối trong sáng tạo thi ca" (Dương Kiều Minh); "Thơ trẻ hiện nay gắn với số phận, với con người, đời sống xã hội ít quá; …. thơ trẻ mở rộng xu hướng và mới nhưng chưa hay, vì họ vô cảm với cuộc sống" (Nguyễn Việt Chiến); "Nguy cơ của một số nhà thơ trẻ hiện nay là cường điệu cảm xúc. Đau một tí cũng bảo đau nghìn năm…, Chân dung thời đại rất mờ nhạt trong thơ họ" (Nguyễn Đăng Điệp); "Những nhà thơ trẻ hiện nay thoát ly đời sống nhiều quá…"; "Nội lực văn hoá yếu nên thường dẫn thơ vào sự rối loạn của ngôn ngữ và hình ảnh. Tính tư tưởng của một tác phẩm quá ít" (Nguyễn Quang Thiều) .v.v… Đó là những tiếng chuông báo động của một số nhà thơ, nhà phê bình về sự sa sút của nhà thơ hiện nay, đó cũng là biểu hiện sự xa rời lý tưởng và tài năng chân chính của nghề văn./.

Viện Sĩ Hồ Sỹ Vịnh
http://www.cpv.org.vn/details.asp?topic=109&subtopic=223&leader_topic=517&id=BT7100560647
VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 08:42:01Ngọc Lý>
.

Bùi Ngọc Tấn
Những yếu tố nằm ngoài các nhà văn



Ngày 25/11/2005, tại thành phố Hải Phòng, Hội nhà văn Hải Phòng đã tổ chức một cuộc hội thảo khoa học nhan đề “Ðể có tác phẩm hay”. Tham dự hội thảo có nhiều nhà văn nhà thơ của Hải Phòng và Hà Nội. Bản tham luận của nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã nhận được sự đồng tình hưởng ứng của mọi người.


Viết hay là mục tiêu và khát vọng của tất cả những người cầm bút chúng ta. Ðã có bao nhiêu cuộc hội thảo như thế này và gấp nghìn vạn lần như thế là những cuộc trao đổi trò chuyện tay đôi, tay ba, tay bốn, tay năm về sáng tác những khi gặp gỡ, những lúc trà dư tửu hậu. Thế nhưng điều ước mong ấy vẫn chưa biến thành hiện thực, vẫn như một lời thách đố với tất cả. Trong sản xuất, người ta có thể có những ki lô tôm loại 2, những đôi giầy, những chiếc sơ mi loại 2. Nhưng trong văn chương, loại 2 đồng nghĩa với một con số không tròn trĩnh. Viết văn loại 2 cũng có nghĩa là không viết gì cả. Và như vậy là lãng phí cả cuộc đời mình.

Trong cuộc hội thảo hôm nay, nhiều bạn đã có và sẽ có những ý kiến sâu sắc, xác đáng về việc làm thế nào để không lãng phí đời mình, viết được những tác phẩm loại 1, những tác phẩm có thể chống chọi với thời gian. Cũng hướng đến mục tiêu ấy, tôi xin được đề cập tới một lĩnh vực khác, nằm ngoài những yếu tố chủ quan của các nhà văn, nhưng vô cùng quan trọng : Lĩnh vực in ấn, xuất bản. Một sáng tác dù viết công phu đến đâu, sâu sắc đến đâu, tài tình đến đâu, nếu không được in ấn, không được xuất bản, nghĩa là không đến được với bạn đọc thì vẫn không trở thành tác phẩm mà chỉ là những bản thảo nằm mốc trong ngăn kéo bàn viết của nhà văn. Xuất bản là một công việc đặc biệt quan trọng đối với người sáng tác. Nó đòi hỏi những người làm việc này phải có tinh thần trách nhiệm rất cao trước nghệ thuật, trước nhân dân, một tinh thần trách nhiệm, dũng cảm theo tôi cao hơn các nhà văn rất nhiều. Cùng một quyển sách, nhà văn khi viết dũng cảm và trách nhiệm năm, thì ông giám đốc xuất bản khi in dũng cảm và trách nhiệm mười. Nếu tập sách được bạn đọc khen ngợi và đánh giá cao thì vinh quang nhà văn hưởng trọn, người ta không nhớ hoặc rất ít khi nhớ người quyết định in tập sách là ai. Còn nếu tập sách bị cấm, bị thu hồi, nhà văn không mất gì cả nhưng người biên tập hoặc ông giám đốc xuất bản có thể bị ghi sổ đen, bị kỷ luật, thậm chí bị mất chức, vỡ cái niêu cơm gia đình mà ông ta là người kiếm gạo. Tôi xin các bạn một tràng vỗ tay hoan nghênh và cám ơn những ông bầu của chúng ta, những biên tập viên, những giám đốc nhà xuất bản dũng cảm, trách nhiệm, có bản lĩnh, vì sự tiến bộ của văn học đã cho ra đời những tác phẩm “ có vấn đề ”, dù biết rằng mình có nguy cơ lâm nạn. (Riêng tôi, đặc biệt cám ơn các anh Vương Trí Nhàn, Nguyễn Kiên NXB Hội nhà văn, chị Hoàng Ngọc Hà NXB Hà Nội, anh Bùi Văn Ngợi, anh Phạm Ðức, anh Cao Giang NXB Thanh Niên, anh Hải Lộc, anh Phạm Ngà NXB Hải Phòng, những người đã biên tập và xuất bản các tác phẩm của tôi khi tôi cầm bút viết văn trở lại với bao khó khăn bỡ ngỡ và luôn mắc một cố tật là muốn nói sự thật). Ðã đành rằng ngày nay có thể đưa những sáng tác đó lên mạng, nhưng đó chỉ là hạ sách. Tôi luôn nhớ lời ông Vũ Quốc Phan, người anh con cô con cậu của Nguyên Hồng ở Paris đã nói cùng tôi : “ Tôi quý nhất là tiểu thuyết Chuyện kể năm 2000 [1] của Tấn in ở trong nước chứ không phải đưa lên mạng hay in ở nước ngoài.” Bằng việc cho ra đời một tập sách, chúng ta không chỉ đơn thuần muốn công bố nó mà còn muốn góp một phần của mình vào tiến trình dân chủ hoá.


Dân chủ tự do phải từ trong chúng ta mà ra, từ tay chúng ta mà có, không ai ban phát. Mỗi chúng ta phải tự mình nhích từng bước trên con đường dân chủ, tự do. Và công tác xuất bản chính là sự sẻ chia với chúng ta, là bàn tay đỡ chúng ta đi, khuyến khích chúng ta bước trên con đường tự do dân chủ.


*

Trong tháng 3 năm 2000, nhiều báo đã đăng một tin đáng chú ý với những người làm nghệ thuật, đặc biệt là đối với tôi. Chỉ xin đọc ở đây bản tin của Thông tấn xã Việt Nam :

Ngày 16-3-2000, Bộ Văn hoá Thông tin đã ra quyết định số 395QD-BVHTT đình chỉ phát hành và thu hồi tiêu huỷ Chuyện kể năm 2000 của tác giả Bùi Ngọc Tấn do Nhà xuất bản Thanh Niên xuất bản vì đã vi phạm khoản 1 và 2 điều 22 luật xuất bản, điểm 1 và 3 quy chế lưu chiểu xuất bản phẩm của Bộ VHTT (số 01/1998/QD/BVHTTngày 39-7-1998), điều 8 về quy chế liên doanh về in và phát hành xuất bản phẩm của Bộ VHTT (số 75/1999/QD/BVHTT ngày 18-11-1999). Cũng theo quyết định này, Ban Bí thư Trung ương Ðoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, cơ quan chủ quản của nhà xuất bản Thanh Niên có hình thức kỷ luật nghiêm khắc ban giám đốc nhà xuất bản Thanh Niên và những người có liên quan trong việc xuất bản và phát hành cuốn Chuyện kể năm 2000.

Vâng. Tập tiểu thuyết gan ruột của tôi, tập tiểu thuyết của đời tôi chưa phát hành đã bị thu hồi tiêu huỷ. Tôi vội đi tìm luật xuất bản để biết hai khoản 1 và 2 điều 22 luật xuất bản là thế nào để đến nỗi quyển tiểu thuyết của tôi bị cấm. Tôi xin đọc tại đây văn bản của luật pháp để chúng ta cùng biết mà tránh :

Khoản 1 của điều 22 có nội dung ngắn gọn như sau: (Nghiêm cấm các tác phẩm có nội dung) Chống lại nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Còn sau đây là khoản 2 của điều 22 trong luật xuất bản : (Nghiêm cấm các tác phẩm có nội dung) Tuyên truyền bạo lực, chiến tranh xâm lược, gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước, truyền bá tư tưởng văn hoá phản động, lối sống dâm ô đồi truỵ, các hành vi tội ác, tệ nạn xã hội, mê tín dị đoan, phá hoại thuần phong mĩ tục.

Thế là đã rõ. Bộ tiểu thuyết của tôi mắc toàn trọng tội : Chống lại nhà nước CHXHCNVN, tuyên truyền bạo lực, chiến tranh xâm lược. Rồi gây thù hận giữa các dân tộc và nhân dân các nước. Lại còn truyền bá tư tưởng văn hoá phản động, lối sống dâm ô đồi truỵ, các hành vi tội ác, tệ nạn xã hội và trăm thứ bà rằn khác nữa?!!??

Rõ ràng đây là một sự vu cáo chính trị, và cũng có thể là cả hài hước nữa mà tôi đồ rằng khi ông thứ trưởng Phan Khắc Hải viết và ký quyết định đã cười một mình, ông đã phải tự trào với chính ông.

Mỗi người đều có quyền đánh giá một tác phẩm theo ý của mình, nhưng không được vu cáo, lại càng không được dùng quyền lực mà nhân dân đã trao cho để tuỳ tiện nghiền một tác phẩm thành bột.

Cho phép tôi được nói ở đây một mặt khác của sự đánh giá về tập tiểu thuyết của tôi không phải như nói về mình mà nói về một sự thật khách quan khác. Ngược lại với sự đánh giá của ông thứ trưởng Phan Khắc Hải, Chuyện kể năm 2000 được dư luận nhiệt liệt hoan nghênh và chào đón. Tất cả đều phản đối sự quy chụp của ông Phan Khắc Hải. Rằng không thể có chống lại nhà nước, không thể có tuyên truyền chiến tranh, phá hoại khối đoàn kết toàn dân, kích dục… trong tiểu thuyết của tôi. Rõ ràng đây là một vụ án sách oan ức. Tôi nhắc đến tập sách của tôi bị thu hồi tiêu huỷ như một ví dụ nhằm nói tới một điều tối quan trọng khác để có những tác phẩm hay, mà điều này cũng lại nằm ngoài các nhà văn : Sự đánh giá của nhà nước. Bởi vì việc cấm một sáng tác nào đấy đâu chỉ là đối với riêng tác phẩm đó. Nó còn có ý nghĩa đối với toàn thể, đối với tất cả. Nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn đã có một tổng kết rất thú vị : Trước Cách mạng tháng Tám các tác phẩm xuất sắc gần như xuất hiện đồng thời, đó là kết quả của sự say mê sáng tạo, kích thích nhau làm việc, thậm chí cho nhau cả đề tài, là sự gọi nhau giữa các tác giả, sự gọi nhau giữa các tác phẩm, và cả chuyện con gà tức nhau tiếng gáy… Cấm một tác phẩm này đồng thời cũng là làm thui chột những sáng tạo khác, là sự khuyến khích viết những tác phẩm tầm tầm, những tác phẩm trung bình mà mục tiêu số một là đúng. Lại phải một lần nữa nhắc đến Vũ Trọng Phụng. Ông đã riễu cợt cảnh sát với hình ảnh hai thày Min đơ, Min toa, đã xúc phạm chính sách khen thưởng của Ðức Vua bằng việc trao bằng tiết hạnh khả phong cho bà Phó Ðoan, nâng tên lưu manh chính hiệu là Xuân Tóc Ðỏ lên thành anh hùng cứu quốc. Không chỉ riễu cợt tất cả, ông còn bịa ra cả lịch sử : Hai nhà vua Việt Nam và Xiêm La cùng xem đánh quần vợt và hoà bình được duy trì nhờ cú lốp bóng hỏng của Xuân. Nếu nhà nước bảo hộ là thực dân Pháp hồi đó cũng ngặt nghèo như ông Phan Khắc Hải, như sự không kiểm duyệt mà hoá ra siêu kiểm duyệt hôm nay thì làm sao chúng ta và con cháu chúng ta được đọc Số đỏ, một kiệt tác làm vinh dự cho văn học Việt Nam. Thật may ! Thực dân Pháp và triều đình Huế đã không làm như vậy !


Kính thưa các vị đại biểu,
Thưa các bạn đồng nghiệp,

Vấn đề cuối cùng tôi muốn nói ở đây là ý kiến về Hội Nhà văn. Hội Nhà văn là một hội chính trị, nghề nghiệp như điều lệ Hội đã định rõ. Việc bảo vệ hội viên của mình nằm trong trách nhiệm của Hội. Giờ đây bộ tiểu thuyết Chuyện kể năm 2000 của tôi ra đời và bị thu hồi tiêu huỷ đã được hơn năm năm, một thời gian đủ để có thể thẩm định về nó. Tôi đề nghị Hội Nhà văn đứng ra tổ chức hội thảo về quyển tiểu thuyết của tôi, để có một đánh giá chuẩn xác hơn về mặt chính trị cũng như nghệ thuật, minh oan cho một vụ án sách oan sai. Một vụ án người oan sai có thể bị lãng quên, nhưng một vụ án sách oan sai thì đời đời còn đó.

Thực ra Chuyện kể năm 2000 đã hoàn thành nhiệm vụ của nó. Ðề nghị này của tôi không phải xuất phát từ Chuyện kể năm 2000. Tôi mong muốn rằng việc hội thảo tập tiểu thuyết của tôi sẽ mở đầu cho những cuộc hội thảo tương tự tiếp theo : Hội thảo về những tác phẩm bị cấm và có vấn đề, nhằm xác định những điều đúng đắn của quyết định nếu quyết định ấy là đúng đắn, tránh những lời eo xèo đồn thổi, mặt khác bảo vệ những sáng tác của các hội viên nếu sáng tác ấy xứng đáng được bảo vệ. Làm được công việc khó khăn này chắc chắn Hội sẽ nâng cao uy tín của mình trong xã hội cũng như trong mỗi hội viên. Nhà văn chúng tôi sẽ yên tâm biết bao khi miệt mài trên bàn viết bởi tin rằng sau lưng mình là Hội, là Ban Chấp hành và những người trung thực tâm huyết lúc nào cũng sẵn sàng đứng ra bảo vệ những sáng tạo của mình mà công việc sáng tạo chân chính chẳng mấy khi không gặp hiểm nguy.



Bùi Ngọc Tấn
http://zdfree.free.fr/diendan/articles/u158bntan.html

________

[1] Bùi Ngọc Tấn. Chuyện kể năm 2000
Đăng nhập để trả lời
0