Vân chọn bộ quần áo phẳng phiu nhất trong thùng giấy và bước vào phòng tắm. Hôm qua, tiễn Thanh về xong, nàng trở lên nhà ngủ luôn, thậm chí chẳng buồn thay bộ quần áo bám bụi nhem nhuốc trên người. Cũng may là nàng vẫn lạ nhà nên không ngủ say đến mức muộn giờ đi làm. Phòng tắm cũng là nhà vệ sinh luôn, chật chội nhưng cũng khô ráo sạch sẽ. Vân múc nước từ trong bể ra chậu, khẽ rùng mình vì lạnh, nàng tắm thật nhanh. Thay quần áo, ra phòng ngoài, nàng chải ngược mái tóc ngắn tỉa ngổ ngáo mà không thèm tìm gương soi trong túi xách. Một lát sau, nàng đã sẵn sàng cho một ngày mới.
Mở cánh cửa sơn xanh tróc lở, Vân buông rơi chiếc túi vì người đang đứng lù lù trước khung cửa. Ngày mới của nàng bắt đầu bằng việc phải đối diện với cặp mắt ti hí trên gương mặt dài thượt này sao? Giọng nói lúc nào cũng cục cằn của Thìn khẳng định cho ý nghĩ đó:
- Cô đi đâu? - hắn nhìn nàng hằn học.
Vân chưa kịp mở lời thì hắn đã bước xộc vào nhà và lặp lại câu hỏi với một giọng điệu dữ dằn hơn.
- Tôi đi làm, anh không thấy sao mà còn hỏi? – giọng Vân hơi xẵng.
Gã đàn ông sấn thêm một bước:
- Mới khỏi vòng đã cong đuôi, cô giỏi lắm!
- Nếu không có việc gì thì anh ra cho tôi khoá cửa?
- Khoá cửa à? – Thìn quằm mặt, hắn túm lấy vai Vân kéo giật lại.
- Buông ra! – Vân vùng tay.
Cặp mắt một mí của Thìn vằn lên một tia đỏ quạch, hắn dằn nàng vào cánh cửa, mồm văng tục.
- Đ.m, mày tưởng qua mắt được tao hay sao?
Vân dùng hết sức đẩy thân hình nặng nề đang ép chặt mình ra, nàng thụi một nắm đấm vào mạn sườn gã đàn ông, mạnh đến nỗi những thớ mỡ trên bụng hắn rung lên. Chưa kịp kéo cánh cửa gỗ kẹt cứng, tóc nàng đã bị nắm chặt. Thìn riết róng:
- Dám đánh tao à… Nói, tối qua mày đã nghe được những gì? Có phải thằng kia xui mày đến rình mò bọn tao không?
- Anh điên rồi. Buông tôi ra!
Nàng tiếp tục vùng vẫy, hai bàn tay Thìn càng lúc càng xiết chặt trên cổ làm nàng nghẹt thở. Lúc này hắn không còn là một người nữa, mà thành một con vật hoá dại, miệng không ngớt tuôn ra những lời bẩn thỉu.
- Đồ điếm, tao nuôi mày cưu mang mày… Mà mày chơi tao… Thằng nào đêm qua ở đây ra?
Vân thấy nỗi hoảng sợ dội lên trong tâm trí. Thìn là một tên lưu manh, một tên lưu manh có tiền. Hắn đã rình mò nàng và Thanh! Có trời mới biết tiếp theo hắn sẽ dám làm những gì với hạnh phúc vừa mới chớm của nàng. Nghĩ đến đó, Vân cố dằn cảm xúc yếu đuối lại. Giơ chân thúc mạnh vào hạ bộ của hắn, chộp ngay chiếc ống tre dùng để cuộn giấy vẽ trong góc phòng, nàng huơ nó lên như huơ một cây gậy, quát lạc giọng:
- Anh đi ngay cho tôi, tôi gọi công an bây giờ!
Nghe đến công an, Thìn chững lại. Gập người vì đau, hắn đi ra cửa, xô cả vào một ông già hàng xóm nhỏ thó đang ngó nghiêng bên ngoài. Những nhà xung quanh hình như đã quá quen với kiểu gây gổ như thế này nên chẳng ai vào can, chỉ có vài người ngó nghiêng ngoài ban công. Thìn vẫn tiếp tục chửi rủa ầm ĩ suốt dọc hành lang. Đến đầu cầu thang, hắn chợt tái mặt khi thấy Lương Nhữ Tri đứng khoanh tay ở đó từ bao giờ. Lão già nhìn Thìn bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng bình thản đến rợn người:
- Ông sẽ được gì khi gây sự thế này?
Khi đã ngồi vào chiếc Lexus sang trọng của Lương, Thìn mới hộc lên:
- Con chó cái đó… nó có thằng khác.
- Thì sao? – gương mặt hồng hào bóng nhẫy vẫn mỉm cười – Ông ghen à?
Câu hỏi của lão già làm Thìn điếng ruột. Chẳng lẽ hắn đang ghen? Không, hắn có yêu gì con đàn bà hèn mọn ấy đâu mà ghen… Đó chỉ là một ả tiếp viên karaoke hắn đã cao hứng “mua” về sau một vụ làm ăn, chỉ để làm đồ chơi... Nhưng đêm qua, hắn đã thấy cô ta ôm hôn một tên đàn ông khác, hắn đã đi theo và chỉ muốn lao xe đâm chết thằng nhãi ranh đã cướp người đàn bà của hắn. Trời ơi, người đàn bà của hắn! Nàng mới quyến rũ làm sao, và luôn cam chịu chiều chuộng hắn vô điều kiện.
Nhìn những cảm xúc lần lượt trải qua trên gương mặt thô bỉ của Thìn, Lương Nhữ Tri cười nhạt, lão già phẩy tay ra hiệu cho lái xe chạy nhanh lên.
- Bá Thìn, ông không quên là hôm nay chúng ta phải họp đấy chứ?
- Hả? – Thìn sực tỉnh, hắn cụp đôi mắt một mí xuống, cúi đầu như con vật nuôi biết lỗi, giọng nhũn ra – Tôi nhớ.
* * *
Mở cánh cửa sơn xanh tróc lở, Vân buông rơi chiếc túi vì người đang đứng lù lù trước khung cửa. Ngày mới của nàng bắt đầu bằng việc phải đối diện với cặp mắt ti hí trên gương mặt dài thượt này sao? Giọng nói lúc nào cũng cục cằn của Thìn khẳng định cho ý nghĩ đó:
- Cô đi đâu? - hắn nhìn nàng hằn học.
Vân chưa kịp mở lời thì hắn đã bước xộc vào nhà và lặp lại câu hỏi với một giọng điệu dữ dằn hơn.
- Tôi đi làm, anh không thấy sao mà còn hỏi? – giọng Vân hơi xẵng.
Gã đàn ông sấn thêm một bước:
- Mới khỏi vòng đã cong đuôi, cô giỏi lắm!
- Nếu không có việc gì thì anh ra cho tôi khoá cửa?
- Khoá cửa à? – Thìn quằm mặt, hắn túm lấy vai Vân kéo giật lại.
- Buông ra! – Vân vùng tay.
Cặp mắt một mí của Thìn vằn lên một tia đỏ quạch, hắn dằn nàng vào cánh cửa, mồm văng tục.
- Đ.m, mày tưởng qua mắt được tao hay sao?
Vân dùng hết sức đẩy thân hình nặng nề đang ép chặt mình ra, nàng thụi một nắm đấm vào mạn sườn gã đàn ông, mạnh đến nỗi những thớ mỡ trên bụng hắn rung lên. Chưa kịp kéo cánh cửa gỗ kẹt cứng, tóc nàng đã bị nắm chặt. Thìn riết róng:
- Dám đánh tao à… Nói, tối qua mày đã nghe được những gì? Có phải thằng kia xui mày đến rình mò bọn tao không?
- Anh điên rồi. Buông tôi ra!
Nàng tiếp tục vùng vẫy, hai bàn tay Thìn càng lúc càng xiết chặt trên cổ làm nàng nghẹt thở. Lúc này hắn không còn là một người nữa, mà thành một con vật hoá dại, miệng không ngớt tuôn ra những lời bẩn thỉu.
- Đồ điếm, tao nuôi mày cưu mang mày… Mà mày chơi tao… Thằng nào đêm qua ở đây ra?
Vân thấy nỗi hoảng sợ dội lên trong tâm trí. Thìn là một tên lưu manh, một tên lưu manh có tiền. Hắn đã rình mò nàng và Thanh! Có trời mới biết tiếp theo hắn sẽ dám làm những gì với hạnh phúc vừa mới chớm của nàng. Nghĩ đến đó, Vân cố dằn cảm xúc yếu đuối lại. Giơ chân thúc mạnh vào hạ bộ của hắn, chộp ngay chiếc ống tre dùng để cuộn giấy vẽ trong góc phòng, nàng huơ nó lên như huơ một cây gậy, quát lạc giọng:
- Anh đi ngay cho tôi, tôi gọi công an bây giờ!
Nghe đến công an, Thìn chững lại. Gập người vì đau, hắn đi ra cửa, xô cả vào một ông già hàng xóm nhỏ thó đang ngó nghiêng bên ngoài. Những nhà xung quanh hình như đã quá quen với kiểu gây gổ như thế này nên chẳng ai vào can, chỉ có vài người ngó nghiêng ngoài ban công. Thìn vẫn tiếp tục chửi rủa ầm ĩ suốt dọc hành lang. Đến đầu cầu thang, hắn chợt tái mặt khi thấy Lương Nhữ Tri đứng khoanh tay ở đó từ bao giờ. Lão già nhìn Thìn bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng bình thản đến rợn người:
- Ông sẽ được gì khi gây sự thế này?
Khi đã ngồi vào chiếc Lexus sang trọng của Lương, Thìn mới hộc lên:
- Con chó cái đó… nó có thằng khác.
- Thì sao? – gương mặt hồng hào bóng nhẫy vẫn mỉm cười – Ông ghen à?
Câu hỏi của lão già làm Thìn điếng ruột. Chẳng lẽ hắn đang ghen? Không, hắn có yêu gì con đàn bà hèn mọn ấy đâu mà ghen… Đó chỉ là một ả tiếp viên karaoke hắn đã cao hứng “mua” về sau một vụ làm ăn, chỉ để làm đồ chơi... Nhưng đêm qua, hắn đã thấy cô ta ôm hôn một tên đàn ông khác, hắn đã đi theo và chỉ muốn lao xe đâm chết thằng nhãi ranh đã cướp người đàn bà của hắn. Trời ơi, người đàn bà của hắn! Nàng mới quyến rũ làm sao, và luôn cam chịu chiều chuộng hắn vô điều kiện.
Nhìn những cảm xúc lần lượt trải qua trên gương mặt thô bỉ của Thìn, Lương Nhữ Tri cười nhạt, lão già phẩy tay ra hiệu cho lái xe chạy nhanh lên.
- Bá Thìn, ông không quên là hôm nay chúng ta phải họp đấy chứ?
- Hả? – Thìn sực tỉnh, hắn cụp đôi mắt một mí xuống, cúi đầu như con vật nuôi biết lỗi, giọng nhũn ra – Tôi nhớ.
* * *