4 trả lời, 1.307 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Cho người xưa
Đã lâu rồi anh không hò hẹn cùng ai
Thời gian cứ đuổi nhau trôi mãi miết
Kể từ ngày em ra đi biền biệt
Day dứt trong anh một nỗi mong chờ.
Anh yêu em nhưng quá đổi dại khờ
Anh vụng dại nên để em vuột mất
Nỗi nhớ hanh hao ngay cả khi mơ không thành giấc
Những ngón tay gầy chải nỗi nhớ mong.
Em không về xanh lối cũ rêu phong
Khoảng trống trong tim không thể lấp đầy bằng một hình bóng khác
Thỉnh thoảng trên đường anh vẫn thường giật mình ngơ ngác
Thấp thoáng dáng người, ơ! có phải là em?
Nếu có một ngày...
Nếu có một ngày anh không yêu em?
Xin hãy xóa dùm anh câu chuyện cũ
Xin hãy để cho tình yêu dang dở
Ngủ im lìm trong kí ức phôi pha
Nếu có một ngày, anh quên đi kỉ niệm
Của một thời bỏng cháy khát khao
Mong em hãy tìm về nơi ấy
Gửi những vui buồn một thuở yêu anh
Anh rất sợ ngày mai sẽ đến
Có bóng hình người khác trong anh
Có tình yêu sau bước qua tình yêu trước
Để nỗi buồn đuổi dài theo năm tháng…không em!
Nếu có một ngày anh không yêu em?
Em hãy viết lời thề xưa lên giấy
Nhờ ngọn lửa gửi về phương ấy
Phút yêu nào, tan theo khói mây.
Trong lòng em có lẽ chỉ đắng cay
Chỉ còn những tủi hờn ngơ ngác
Chỉ có vậy em mới quên nhanh nhất
Kẻ “phụ tình” một thuở rất yêu
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Lời cuối
Em sẽ viết cho anh vần thơ cuối cùng
Về loài hoa long chong cuộn lăn trong gió
Về những hạt mưa đêm ướt đầm ngọn cỏ
Miền ký ức nào thân quen...
Em sẽ kể cho anh bí ẩn của biển đêm
Như trái tim em và hành trình anh tìm kiếm
Nơi bắt đầu niềm vui và sự chết lịm
Ngọn gió nào hanh hao...
Em sẽ viết về một vì sao
Em tìm được ở một bầu trời khác
Như đêm hè bất chợt cơn gió mát
Dù... chẳng của riêng em...
Biển mãi vào bờ mỗi lúc triều lên
Em phá nát những gì trong tay với
Đau khổ đi tìm miền trời xa dịu vợi
Rồi một mình... lặng đau...
Đừng níu giữ những gì đã của chung nhau
Nỗi đau thêm dài, quạnh vắng
Khói thuốc anh cay những hãy đừng đắng
Vì em...
Kiếp sầu tương tư
Ngày xưa em nói em yêu
Cây bàng lá đỏ tím chiều hoàng hôn
Gió lăn bông dại bãi cồn
Yêu còn đường nhỏ dẫm mòn gót chân
Tiếng chuông chùa vẫn còn ngân
Con tim bỡ ngỡ xếp vần yêu thương
Ngây thơ áo trắng sân trường
Ngây thơ ánh mắt dớm hồn bóng ai
Thời gian rồi cũng dần phai
Mộng xưa heo hút, hương nhài bay xa
Em về làm vợ người ta
Để ai đững đợi đến ra riết lòng
Hỡi con thuyền nhỏ bên sông
Chiều nay có nhớ khách thuyền ngày xưa
Mênh mông sương khói xa mờ
Người mang nỗi nhớ thẩn thơ một mình
Chúa ơi người nỡ làm thinh
Sáo ơi sao nỡ đưa tình sang sông
Ở bên ấy có buồn không
Người bên ấy có còn trông bên này
Cuộc đời ràng buộc đắng cay
Hợp tan, tan hợp biết ngày nào thôi
Đơn coi, rồi lại đơn côi
Trở về cát bụi chẳng lời phân ly
Thà đừng luyến ái làm chi
Người ơi có biết... kiếp sầu tương tư.
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Ấm áp mùa đông
Anh nhận chiều nay muôn sợi nhớ
Muôn lời thủ thỉ tựa tơ đồng
Giữa lúc mình anh trên phố vắng
Heo may thổi giá buốt chờ mong
Tình em rực rỡ đóa hoa hồng
Có giận hờn và có nhớ thương
Có ghét có yêu như thủa ấy
Anh nghe ấm áp cả mùa đông
Em là ai?
Em là ai mà sao anh phải nhớ
Phải chong đèn trằn trọc đến bơ vơ?
Em là ai mà sao trong hơi thở
Thoảng đâu đây mùi hương của tóc mai?
Em là ai mà sao anh nhớ mãi?
Cơn mê dài anh lại gọi tên em
Em là ai mà sao mà sao vậy?
Thao thức hoài trằn trọc mãi không thôi.
Năm tháng tuổi thơ
Nhớ làm sao hoàng hôn tím đồng chiều
Những buổi sớm tinh sương trong vắt
Những vòm lá lũy tre xanh muốt mắt
Bầu trời xanh, chim hót chào bình yên
Nhớ làm sao bầu trời rộng cao xanh
Nghe vi vút tiếng sáo diều no gió
Con đê làng xanh rờn những thảm cỏ
Mõ trâu chiều ấm áp cả đồng quê
Nhớ làm sao cái nắng hè gay gắt
Gánh lúa vàng lưng áo mẹ đẫm mồ hôi
Nhớ dòng sông Hồng đỏ phù sa êm trôi
Với lũ bạn có biết bao kỉ niệm
Nhớ làm sao những kỉ niệm thật buồn
Những kí ức mất mùa tháng ba ngày tám
Những trận bão không hề biết thuơng hại
Tàn phá quê nghèo khi lúa đương bông
Nhớ làm sao cái giá lạnh mùa đông
Cánh đồng lởm chởm gốc rạ khô cuối vụ
Bên bếp lửa hồng xum họp tiễn năm cũ
Bữa cơm đông đủ những gương mặt người thân
Giờ tất cả đã xa đã là dĩ vãng
Năm tháng tuổi thơ chẳng phút nguôi quên
Kỉ niệm một thời - khoảng trời bình yên
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Tiếng lòng
Em ra đi trong chiều xưa giá lạnh
Đã mấy mùa thu khép lá, sang đông
Vầng trăng ấy mong hồn xưa còn tỏ
Bến sông chiều con đò mỏi mòn trông
Thời gian ngỡ lãng quên nhiều kỷ niệm
Bỗng hiện về ngự trị giấc mơ tôi
Góc phố rêu phong chẳng nói nên lời
Hồn băng giá chợt đôi dòng nước mắt
Nghe con tim cháy lên trong lồng ngực
Mối tình đầu xưa ấy đã qua đi
Mà vầng trăng trong ta vẫn rực sáng
Vẫn long lanh một hình dáng kiêu kỳ
Ôi thời gian nào đâu ta xoá sạch
Quán thơ xưa, thời gian phủ bụi mờ
Kỷ niệm ấy vẫn nằm đây thổn thức
Vẫn in hằn vào trong những cơn mơ
Ta vẫn biết, bao lần ta tự hỏi
Em ở đâu ? trong cõi thế gian này
Dẫu là vết bùn đen nhoè áo nắng
Hãy trở về kết sợi với ngàn mây.
Biển
Anh đã yêu và rồi anh đã hiểu
Cuộc đời anh chẳng thể thiếu vắng em
Và tim anh sẽ chẳng thể ngủ yên
Nếu một mai em xa anh vĩnh viễn
Này em ơi anh nguyện làm sóng biển
Dõi theo em những bước chân dịu hiền
Và em ơi anh nguyện làm cát biển
Để suốt đời in mãi dấu chân em.
Dấu hỏi tình yêu
Đã bao lần trong một câu thơ
Lãng mạng dại khờ, mơ mình làm thi sĩ
Hoàng hôn ngấm vào giọt đời thi vị
Kẻ tình si không biết tự bao giờ
Lăn giọt tương tư ngỡ đến tình cờ
Vầng trăng úa tàn trong câu thơ tình ái
Thuyền yêu kia sao vẫn còn xa mãi
Để bến đợi chờ ngại chở gió sang sông
Rồi một ngày cái lạnh của chiều đông
Mang đến cho tôi cánh bằng lăng mầu tím
Đâu biết rằng mảnh vụn đời tìm kiếm
Tôi đã chờ giấc mơ, mùa xuân sẽ quay về
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Mùa thu Sài Gòn
Mùa thu nay đẹp hơn xưa nhiều lần
Nếu có dịp nhớ về thăm em nhé
Khung cảnh đẹp chớ để anh cô lẻ
Nơi hẹn hò ghế đá anh chờ em
Mùa thu vàng với hạt mưa êm đềm
Thoảng trong gió một mùi hương gợi nhớ
Hương của tóc em nồng hương hoa cỏ
Vẫn đâu đây ấm dưới đôi môi mềm
Mùa thu vàng sông Sài Gòn biếc xanh
Những hạt nắng nở vàng trên nóc phố
Qua phố cổ bàn chân anh mắc cỡ
Phút xao lòng anh thèm có em bên
Mùa thu Sài Gòn còn nhớ không em?
Chờ người
Không như là lửa cháy
Nhưng âm ỉ ngàn năm
Trong nỗi nhớ lặng câm
Em là niềm mơ ước
Tình anh như sông nước
Dạt dào những phù sa
Như sóng biển khơi xa
Chỉ chung tình có bến
Đêm cô đơn lại đến
Trăn trở chỉ riêng ta
Tiếng Quốc khóc đêm xa
Nghe sao mà da diết
Chờ người ta không tiếc
Bởi tình anh trắng trong
Bởi mãi dấu trong lòng
Nên đêm dài hoang vắng
Nên đêm về sâu lắng
Lận đận mối tình duyên
Nơi trái tim ưu phiền
Lần đầu tiên biết khóc
Xin đừng là thoáng chốc
Vụt đến lại vội đi
Khiến trái tim dậy thì
Phải ngàn năm thương nhớ
Đúng nghĩa tình yêu!
Anh sợ rằng tình yêu ấy mong manh.
Và biết đâu chừng một ngày kia lại trở thành cổ tích.
Dẫu không muốn ở hai đầu khoảng cách.
Anh:"Vạnlý trường thành ...xa mãi bến bờ em "
Chẳng thể nào em hiểu được cho anh.
Những nhớ nhung đợi chờ mòn mỏi.
Cả nỗi hoài nghi và niềm tin oà vỡ.
Chuyện của một người ... Muôn thủa phải không em?
Anh muốn được yêu! Đơn giản chân thành.
Bằng mắt, bằng môi, bằng nồng nàn tay siết.
Đời sống tận cùng nào phải anh không biết.
Nhưng anh muốn chúng mình đúng nghĩa với tình yêu.
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0