<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-14 19:11:03Khanh Van>
Có con đường ta đi đã bỏ quên
Sau năm tháng sẽ bất ngờ tìm lại
Cỏ đã xanh và thơ ngây hoa dại
Mưa vỡ oà. Nắng thắp. Vẫn thinh không.
Em đi tìm cái ngả đã ngủ quên
Bông hoa lúa chỉ đợi người khiêm tốn...
Đập vỡ nụ cười và ngoắc tay hò hẹn
Cát sân trường rồi cũng thế phôi phai
Thời gian trong như ô kính không người
Em nghiêng ngả va vào trong trắng quá
Ôi năm tháng bao nhiêu buồn khó tả
Ai buộc tội mình để mất cái hư không?
Thế là đi, thế là mãi vào đông
Mưa đã tắt và nắng không còn nữa
Con đường ấy ai đem thiêu vào lửa
Cho suốt đời day dứt nỗi bỏ quên!
Sau năm tháng sẽ bất ngờ tìm lại
Cỏ đã xanh và thơ ngây hoa dại
Mưa vỡ oà. Nắng thắp. Vẫn thinh không.
Em đi tìm cái ngả đã ngủ quên
Bông hoa lúa chỉ đợi người khiêm tốn...
Đập vỡ nụ cười và ngoắc tay hò hẹn
Cát sân trường rồi cũng thế phôi phai
Thời gian trong như ô kính không người
Em nghiêng ngả va vào trong trắng quá
Ôi năm tháng bao nhiêu buồn khó tả
Ai buộc tội mình để mất cái hư không?
Thế là đi, thế là mãi vào đông
Mưa đã tắt và nắng không còn nữa
Con đường ấy ai đem thiêu vào lửa
Cho suốt đời day dứt nỗi bỏ quên!