Tiếp nối (Lê Trúc Anh )
Và anh đã khai sinh em lần cuối
Bằng tình yêu giản dị nhất trên đời
Em hạnh phúc thấy mình trong trẻo lại
Nước mắt trào mặn ấm bờ môi
Nếu có thể cầu mong anh tha lỗi
Những phút giây nông nổi đã qua rồi
Cọng rơm vàng đốt cháy mình hoang dại
Tự tro tàn cổ tích lại sinh sôi
Kỉ niệm ơi xin gửi cánh chim trời
Uống cạn nốt vì sao đơn độc
Đêm trầm buông phía hành lang hắt tối
Tận cùng anh rộng lượng đón em về
Gửi (Lermontop)
Thôi hãy dẹp những bận lòng vô ích
Đừng khơi lên tất cả những ngày qua
Em chẳng tìm thấy gì là tốt đẹp
Để yêu tôi thêm tha thiết mặn mà
Em yêu tôi – tôi tin – là đủ
Tôi là ai em cần biết mà chi
Thật đau lòng nếu cùng em thổ lộ
Rằng đời tôi trống rỗng, mịt mù
Tôi không nỡ phá tan hạnh phúc
Trong tâm hồn trong trắng nơi em
Cũng không nói rằng tôi không đáng được
Em cảm thương, rằng tôi sống vô tình
Rằng tất cả những gì tôi yêu quý
Nay lại là thuốc độc giết con tim
Rằng tim tôi quen thân cùng đau khổ
Dường khổ đau là đồng chí anh em
Em cất tiếng ngỏ một lời âu yếm
Đáng được ơn bằng cả cuộc đời tôi!
Nhưng em ơi đừng hỏi về quá khứ
Khổ đau này tôi chẳng nhượng cho ai
Và anh đã khai sinh em lần cuối
Bằng tình yêu giản dị nhất trên đời
Em hạnh phúc thấy mình trong trẻo lại
Nước mắt trào mặn ấm bờ môi
Nếu có thể cầu mong anh tha lỗi
Những phút giây nông nổi đã qua rồi
Cọng rơm vàng đốt cháy mình hoang dại
Tự tro tàn cổ tích lại sinh sôi
Kỉ niệm ơi xin gửi cánh chim trời
Uống cạn nốt vì sao đơn độc
Đêm trầm buông phía hành lang hắt tối
Tận cùng anh rộng lượng đón em về
Gửi (Lermontop)
Thôi hãy dẹp những bận lòng vô ích
Đừng khơi lên tất cả những ngày qua
Em chẳng tìm thấy gì là tốt đẹp
Để yêu tôi thêm tha thiết mặn mà
Em yêu tôi – tôi tin – là đủ
Tôi là ai em cần biết mà chi
Thật đau lòng nếu cùng em thổ lộ
Rằng đời tôi trống rỗng, mịt mù
Tôi không nỡ phá tan hạnh phúc
Trong tâm hồn trong trắng nơi em
Cũng không nói rằng tôi không đáng được
Em cảm thương, rằng tôi sống vô tình
Rằng tất cả những gì tôi yêu quý
Nay lại là thuốc độc giết con tim
Rằng tim tôi quen thân cùng đau khổ
Dường khổ đau là đồng chí anh em
Em cất tiếng ngỏ một lời âu yếm
Đáng được ơn bằng cả cuộc đời tôi!
Nhưng em ơi đừng hỏi về quá khứ
Khổ đau này tôi chẳng nhượng cho ai
Giá trị cuộc sống nằm ở chỗ khi sinh ra bạn khóc trong khi mọi người cười, còn khi mất đi bạn cười còn mọi người thì khóc