📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Giúp Hoàn thành truyện "kế hoạch hoàn hảo"

3 trả lời, 1.141 lượt xem — Trang 1 / 1
Trong thư quán truyện kế hoạch hoàn hảo còn thiếu 2 chương 5 và 11, MS vừa mướn được cuốn này nên vội scan và dùng vndoc để chuyển text, nhưng còn nhiều lỗi quá, mà ms thì ít thời gian quá, mong các bạn giúp mình sửa chính tả nhé ! để có thể đăng vô thư quán cho nó trọn bộ !
Cám ơn trước nhen [:D]

bản text thô
Chương 5
(-l~ hành viên trong ban lãnh đạo đã tập trung
1 đông đủ quanh bàn họp, nhấm nháp bánh
mì với kem pho mát và cà phê, chờ Lesliẹ
- Nàng đến. "Xin lỗi vì để mọi người phải
đợi Henry gỉầ lời chào đến tất cả các bạn."
ĐAõ có khá nhiều thay đổi kể từ buổi họp đầu
tiên mà Leslie tham giạ Lúc đầu, mọi người coi
thường nàng, xem nàng chỉ như một kẻ thích dính
mũi vào chuyện người khác. Nhưng dần dần, khi
Leslie học hỏi được nhiều hơn, đủ để đưa ra được
những ý kiến có giá trị thì nàng lại 'được họ kính trọng. Bắt đầu cuộc họp hôm nay, Leslie quay về
phía Amy, cô ta đang phục vụ cà phê, và nóị "Amy,
tôi muốn cô dự họp."
Amy nhìn nàng, ngạc nhiên. "Tôi sợ trình độ
tốc ký của tôi không được khá lắm , thưa b à Chambers ,
Cynthia có thể làm việc đó khá hơn..."
"Tôi không yêu cầu cô ghi chép diễn biến cuộc
họp. CÔ chỉ cần ghi lại những gì cuộc họp thông
qua thôị"
"Vâng, thưa bà." Amy lấy giấy bút, ngồi vào
một chiếc ghế ơÛ góc phòng.
Leslie quay lại nói với mọi ngườị 'tchúng ta
có một vấn đề. Hơp đồng của chúng ta với nghiệp
đoàn thợ in báo sắp hết. Chúng ta đã tiến hành
thương lượng với họ ba tháng qua, và vẫn chưa
đạt được bất kỳ thoả thuận nàọ Chúng ta phải
quyết định, và phải quyết định nhanh. Các bạn
hẳn đã đọc bản báo cáo mà tôi đã gửi cho mỗi
ngườị Bây giờ, tôi muốn biết ý kiến của các bạn."
Nàng n.hìn Gene Osborne, .một đối tác trong
công ty luật địa phương.
"Nếu bà hỏi tôi, Leslie ạ, thì tôi cho rằng bọn
họ quá quắt lắm rồị Hôm nay ta nhường họ một
bước, ngày mai họ lại bắt ta lùi thêm một bước
nữạ"
Leslie gật đầu và nhìn Aaron Drexel, chủ một
cửa ~àng bán báo địa phương. "Còn anh, Aaron?"
"Tôi đồng ý với Gene, họ là những người thật
không biết điềụ Nếu chúng ta cho họ một thứ,
thì ngược lại họ cũng phải cho lại ta một thứ khác
chứ ? Theo ý kiến riêng tôi, chúng ta có thể chịu
được một cuộc bãi công, nhưng họ thì không.'t
Quan điểm của những người còn lại cũng
tương tự.
Leslie nóị 'ltôi bũc lòng phải phản đối các
bạn." Tất cả nhìn nàng, ngạc nhiên. "Theo tôi, chúng
ta nên cho họ cái họ đòị"
"Thật điên rồ."
"HOï sẽ làm chủ toà báo mất."
'lrồi họ sẽ côn đôi nữạ" ~
"BAø không thể làm thế được."
Leslie cứ để họ nóị Khi tất cả đã im lặng trở
lại nàng từ tốn. "Joe là một người biết điềụ ông
ấy tin tưởng vào điều mình đòi hỏị"
Ngồi dự~ lưng vào tường, Amy ngỡ ngàng theo
dõi cuộc tranh cãị
Một người phụ nữ nói tọ "Tôi ngạc nhiên vì
bà lại cùng một phe với hắn ta đấy, Lesliẹ"
"Tôi không về phe với ai cả. Tôi chỉ cho rằng
chúng ta nên hơp lý một chút thôị DUø sao, ý kiến
của tôi cũng không có giá trị quyết định. Chúng
ta hãy bỏ phiếu đị"
Nàng quay lại phía Amỵ "đây là điều tôi muốn
cô ghi vào trong biên bản cuộc họp."
' Vâng, thưa bà." '
Leslie quay lại nói với tất cả. "Những aí phản
đối yêu sách của nghiệp đoàn, giơ tay lên." Mười
một cánh tay giơ lên. "Cô hãy viết vào biên bản rằng
chỉ một mình tôi đồng ý còn tất cả những người dự
họp đều phản đối yêu sách của nghiệp đoàn."
Amy ghi vào cuốn sổ, vẻ suy nghĩ hiện lên trên
mặt cô tạ
Leshẹ~ nóị "Nếu như không còn chuyện gì..."
Tất cả đồng loạt đứng dậỵ
'lcám ơn vì các bạn đã đến đủ." Nàng nhìn
họ đi ra, rồi quay sang Amỵ !'Cô có thể đánh máy
lại biên bản này ~lông ?"
.'COù ngay đây, thưa bà."
Leslie rời khỏi phòng họp.
điện thoại reo mấy phút sau đó.
,,ông Riley gọi, thưa bà." Amy nóị
Ĩeslie cầm máỵ "Xin chàọ"
"Joe Riley đâỵ Tôi muốn cám ơn bà vì những
điều bà đã cố gắng làm."
Leslie nói . "Tôi không hiểụ . . "
~buổi họp hôm nay ấy, tôi đã được nghe kể
về mọi chuyện ra saọ"
ttôi ngạc nhiên đấy, ông Rilẹy ạ. đây là một
cuộc họp nội bộ cơ mà ?"
Joe Riley cao ngạọ 'lbà cứ tin là tôi có bạn
bè ơÛ khắp mọi nơi đị DUû sao tôi cũng nghĩ bà
đã cố gắng thuyết phục họ, thật tuyệt vờị Rất
đáng tiếc vì họ không đồng tình với bà."
Im lặng một chút, ' rồi Leslie nói chậm. "ông
Riley, nếu tôi làm cho họ phải đồng tình thì saỏ'l
"ý bà là gì ?'l
"Tôi có một ý tưởng rất hay đâỵ Nhưng không
nói qua điện thoại được. Chúng ta có thể tới đâu
đó kín đáo một chút không ?"
Phía bên kia im lặng như để cân nhắc. "Rồi,
tôi đồng ý, bà định tới đâu nào ?"
"Chỗ nào đó mà chúng ta không bị phát hiện rạl~
',BAø thấy quán Golden Cup ra sao ?"
'được tôi sẽ đến đó trong một giờ nữạ"
"Tạm biệt.~
Quán Golden Cup không phải là một địa chỉ
nổi danh trong vùng . Phoenix này, nó nằm gần
đường xe tải, trong một khu mà cảnh sát luôn
khuyến cáo khách du lịch không nên lai vãng. Joe
Riley đã đến đó trước nàng, ngồi trong một góc
tốị GAõ đứng dậy .khi nạng lại gần.
',Cám ơn ông đã đến đâỵ" Leslie nói, rồi cả
hai cùng ngồi xuống. . '
"Tôi đến vì bà đã nói sẽ eó cách để chúng ta
ký được hơp đồng mớị"
"đúng vậỵ Tôi cho là ban lãnh đạo của Star
thật ngu ngóc và không biét nhìn xa trông rộng.
Tôi đã cố tình thuyết phục nhưng họ không buồn
nghẹ"
Riley gật đầụ "Tôi biết. BAø đã thuyết phục
họ ký hơp đồng mới với chúng tôịtt
"đúng thế đấy, họ không nhận ra tầm quan
trọng của các ông đối với tờ báọt, '
GAõ chằm chằm nhìn nàng, không hiểụ "Nhưng
họ đều phản đối ý kiến của bà, làm sao chúng
ta có thể...
"Nguyên ~thân duy nhất về việc họ phản đối
tôi là bời họ không đánh giá đúng mức về các
ông. Nếu các ông đủ sức tiến hành một cuộc bãi
công lâu dài, và có thể tờ báo vì thế mà chết,
ông sẽ ehỉ cho họ thấy tầm quan trọng của mình."
"ý bà là gì vậy ?"
Leslie nói với vẻ căng thẳng. "điều tôi nói với
ông hôm nay phải được giữ kín, nhưng đó là cách
duy nhất để các ông đạt được điều mình muốn.
Vấn đề rất đơn giản. HỌ nghĩ các ông chỉ doạ
thôi, chứ không định làm thật. ông phải cho họ
thấy là ông kiên quyết đến mức nàọ Hơp đông
của các ông hết giá trị vào đúng nửa đêm ngày
thứ sáụ" '
~vâ ng. . . "
,'HOï dự kiến ('ác ông chỉ cùng lắm IAø biểu tình
trong im lặn~ Nàng ngửng đầu nhìn xung quanh.
,,đừng có làm vậỵ" GAõ cúi đầu nuốt từng chữ.
"Hãy cho họ thâý không có các ông thì cũng chăng
có nổi St.al? ~ừng có tỏ ra hiền lành như nhưng
chú cừụ Hãy pha phách một chút."
Mắt Riley thô lố.
,,Tôi đang nói chuyện cực kỳ nghiêm túc đấỵ"
Leslie nói ~nhanh. ~chỉ vừa đủ để họ thấy rằng
các ông kiên qũ7êt đên mức nào thôị Cắt một
ít dây điện chẳng hạn, hay nhấn vài ba nút sai
vị trí. ĐEå họ thâý cần phải có các ông t,óì sùa chữ.
Mọi sai hỏng có thể được khắc phục chỉ trong một
hai ngày, nhưng thế là đủ khiến họ xanh mắt rồị
Cuối cùng họ phải nbận ra mình đang đối đầu
với ai, vó~ lực lượng nàọ"
Joe Riley làng đi một lúc lâu, nhm l~esliẹ "BAø
thật là một phu mì tuyẹt vờịl~
',C~m ~n ônt~ Tôi chỉ nghĩ về những chuyện
đã qua đề đi đến một quỹt định đơn giản thôị
Hãy cl~ tạo ra một chút đổ vỡ để tu sửa, và buộc
ban lãnh đạo phải nó~ chuyện với các ông. Thay
việc các ông chỉ bãi công trong in'l lặng và tờ
báo thì đỏng cửạ Tôi làm việc này chẳng .qua cũng '
chỉ để bảo vệ tờ .Star mà~thôị"
Một nụ cưò~ chậm chạp nở trên môi Rileỵ "ĐEå
tôi mò~ bà một cốc cà phê, bà Chambers."
,'Chúng ta bãi công đị"
đêm thứ sáu, đúng không giờ một phút, dưới
sự chỉ huy của Joe, những .người thợ in báo bắt
đầu bãi công. HỌ đập vở bóng đèn, lật đổ vài cái
tủ chứa đầy vật tư, đốt cháy hai máy in. Một
người bảo vệ vào ngăn cản bị họ nện cho nhừ
tử Những người thợ này mỗi lúc lại thêm hăng
máu phá phách. -
"Cho cái bọn ăn trên ngồi chốc ấy biết thế nào
là sức mạnh của chúng tạ" Một người kêu lên.
'tkhông .có báo chí gì cả nếu không có chúng tạ"
"Chính chúng ta là S~al?"
HỌ hò reọ HỌ phá phách quá mức thoả thuận.
Xưởng in giờ đây không khác gì một bãi chiến
trường.
Bỗng nhiên, ơÛ bôn góc tường xuát hiện bốn
luồng sáng cực mạnh soi thẳng vào những người
bãi công. HỌ dừng lại, ngỡ ngàng, không hiểu chuyện
gì đang xảy rạ Gần cửa ra vào, camera của các
hãng truyền hình đang ghi lại cảnh tan hoang.
đứng ngay cạnh đó là các phóng viên của các tờ
Arizona Republic, Phoenix Gazette, và vô số các
phương tiện truyền thông khác. Ngoài ra, ít nhất
còn có khoảng hai chục cảnh sát và lính cứu hoả.
Joe Riley bàng hoàng nhìn quanh. Làm ~hê~
quái nào mà họ lại đên nhanh thê~nhỉ ? Khi cảnh
sát bắt đầu tràn vào để túm cổ những kẻ phá
phách, câu trả lời bất chợt đến với Riley, gã cảm
thấy như vừa bị ai đó tống thật mạnh vào bụng.
Leslie Chambers đã chơi xỏ gã ? Nếu cái cảnh tan
hoang này mà bị đưa ra công luận, thì thiện cảm
của đoàn viên và công chúng đối với nghiệp đ~àn
của gã sẽ đi tong. Tất cả sẽ quay lưng lại với
gã Chính cái con chó đẻ kia đã dàn xếp để cho
mình và 0 bẫỵ . :
Chỉ một giờ sau đó, toàn cảnh phá hoại ơÛ toà
báo Star đã được đưa lên truyền hình và các làn
sóng phát thanh đã tường thuật đầy đủ chi tiết '
về vụ việc Còn các báo viết thì đành phải chậm
hơn vài tiếng, tin tức sẽ đến với độc giá vào sáng
hôm saụ
Joe Riley đã vô tình giúp Phoenix Star chiếm
(1ược thiện cảm của quần chúng.
Leslie đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ. Trước đó,
nàng đã bí mật cử một số nhân viên điều hành
của Star tới Kansas để học cách quản lý một tờ
báo lớn cũng như về công nghệ mới trong nghề
in báọ Ngay sau vụ bê bối, hai nghiệp đoàn đang
đình công khác là nghiệp đoàn những người đưa
thư và thợ khác chạm, đã quay lại hợp tác với
Star.
Với sự quy thuận của những kẻ bại trận, Leslie
đã mở ra con đường mới cho Star trong kỹ thuật
in ấn. Lợi nhuận bắt đầu xuất hiện.
Chỉ qua một đêm, năng suất đã tăng 20%.
Buổi sáng sau cuộc đập phá kia, Ãly bị sa
thảị
vào một buổi chiều muộn ngày thứ sáu, hai
năm sau đám cưói của họ, Henry hị mắc chứng
khó tiêụ Sáng thứ bảy, ông ho rũ rưọi và tát nhiên
đau dữ dội trong ngực. Leslie phải gọi xe cấp cứu
đưa ông tới bệnh viện. Chủ nhật, Henry ra đị
ông để lại cho Leslie toàn bộ gia sản.
Thứ hai, sau đám tang, Craig Mcallister tới
gặp Lesliẹ "Tôi muốn trao đổi vói bà mộ~ chút
về vài vấn đề liên quan đến pháp luàt. nhưng nếu
ià quá sớm...:'
',Không." Ĩeslie nói, "tôi ổn ròị"
Cái chết của Henry càng làm cho Leslie nhớ
tới điều nàng ấp ủ bấy lâu naỵ ông là một người
đáng yêu, ngọt ngào, thế mà nàng lại sử dụng
ông như một thứ công cụ để thực hiện mục đích
của mình; chống lai Oliver. VAø không biết từ lúc
nào, trong đầu của Leslie, cái chết của Henry đâ
trở thành mọt lý do nữa để triệt hạ Oliver.
"BAø định làm gì vóỉ Star ?" Macallister hỏị
,,Tôi nghĩ bà sẽ không lãng phí thời gian để điều
hành nó ?"
,,ĐOù chính là điều tôi muốn làm. Chúng ta hăy
chuẩn bị mở rộng quy mô."
Leslie đặt mua tờ Managing' Editor. đây là tờ
tạp chí thương mại có nêu tên các công ty môi
giói báo chí ơÛ khắp nước MYõ. Nàng lựa chọn các
công ty Dirks, Van Essen và Associates ơÛ Santa
Fe, New Mexicọ
' Tôi là Leslie Chamb~rs, tôi đang muốn mua
một tời báo, và tôi không biết..."
HỌ giới thiệu nàng với tờ Sun, ơÛ Hammond,
Oregon.
'ltôi muốn anh bay ngay tới đó xem qua nó
một chút." Leslie nói với Mcallister.
Hai hôm sau, Mcallister gọi điện về cho Lesliẹ
'BAø nên quên tờ Sun đi, thưa bà Chambers."
,,COù chuyện gì vậy ?l'
,'Vấn đề ơÛ chỗ Hammond là một nơi chỉ có hai
tờ báo địa phương. Lượng ấn bản của tờ Sun chỉ
có 15 ngàn một ngày, trong khỉ đó, tờ báo kia,
Hammond Chronicle, là 28 ngàn, gần gấp đôị ông
chủ của Sun đòi năm triệu đôlạ VUï này nghe chừng
không hay đâụl'
Leslie nghĩ ngợi một chút. "Chờ nhé, tôi sẽ
đến đó.!'
Nàng bỏ ra hai ngày tiếp theo để kiểm tra
cơ sở vật chất của tờ báo và mọi thứ liên quan.
"TƠø Sun không thể cạnh tranh được với tờ Chron -
iclẹ " Mcallister quả quyết với nàng. "TƠø Chronicle
đang trên đà phát triển, còn Iượng ấn bản của
tờ Sun đang giảm từng ngày một."
"Tôi biết. Tôi sẽ mua nó."
Anh nhìn nàng đầy ngạc nhiên. '!BAø sẽ làm
gì kiả'l -
"Tôi sẽ mua nó."
VIỆC mua bán hoàn tất trong ba ngàỵ ~gười
chủ cũ của Sun vui mưng ra mặt vì rũ bỏ được
nó. "Tôi cho rằng phụ nữ chả bao giờ nên làm
kinh tế," ông ta hể hả tuyên bố, "bà ta trả tôi
đủ năm triệu đô."
Walt Meriwether, chủ nhân tờ Chlonicle, gọi
điện cho Lesliẹ
"Tôi được biết bà là đối thủ mới của tôi," ông
ta nói thật lịch sự.
Leslie khẳng định. "đúng vậỵ"
"Nếu mọi việc bên ấy không ổn, có thể bà sẽ
bán lại tờ Sun cho tôịt,
Nàng mỉm cườị "Thế còn nếu bên ông không
ổn, thì ông cũng sẽ bán lại tờ Chrõlicle cho tôi:"
Meriwether cười vang. "Chắc chắn rồi, chúc bà
nhiều may mắn, bà Chambers."
đặt máy xuống, Meriwether cựời mỉm. "Sáu
tháng nữa, ta sẽ có thêm tờ Sun."
Leslie quay lại Phoemx và nói với Lyle Bannister,
Tổng biên tập của Star. l,Anh cùng tôi đến Hammond
oregon. Tôi muôn anh điều hành tờ báo ơÛ đó cho
tới khi nó có thể tự đứng vững trên đôi chân của
mình."
"Tôi vừa nói chuyện vóì Mcallister.'l Bannister
nóị '!TƠø báo đó không có chân. Anh ấy bảo cbúng
ta chỉ tốn công vô ích với nó thôịl.
Leslie nhìn Bannister chằm chặp. l'anh ấy trêu
tôi đấy ,
Tại Oregon, Leslie triệu tập cuộc họp gồm tất
cả các nhân viên của tờ Sun.
"TƯø hôm nay chúng ta sẽ có đôi chút thay đổi,"
nàng thông báo với họ, "đây là một thị trấn có
hai tờ báo và chúng ta sở hữu cả haị"
Tổng biên tập tờ Sun, Derek Zones, nóị "Xin
lỗi bà Chambers, tôi chắc bà chưa hiểu tình hình
ơÛ đây lắm. Lượng ấn bản của chúng ta luôn luôn
thấp hơn tờ Chronicle và đang tụt xuống từng
tháng một. Chưa có cách nào để chúng ta vực
được nó lên."
"Chúng ta sẽ làm được, " Leslie cam đoan, "tôi
còn dự tính mua cả Chronicle luôn thể."
Mọi người trong phòng họp nhìn nhau và hình
như họ đều có chung một ý nghĩ : Phụ nữ và những
kẻ nghiệp dư thì không nên tham gia vào công
việc kinh doanh báo chí.
"BAø dự định làm gì đây ?" Zornes lịch sự hỏị
,,Anh đã nghe câu chuyện bẻ đũa chưa ?"
"BEû đũa ư ? Chưạ.."
"Khi muốn bẻ một bó đũa, người ta không cầln
cá nắm để bẻ, mà bẻ từng chiếc một, cho đến hết~
Zornes cốgắng cười phả lên. "COù nghĩa là chúng
ta sẽ bẻ gãy Chl~onicle như thế ?"
',đúng vậỵ~
l'bà định tiến hành ra sao ?"
,,Bắt đầu từ thứ hai này, chúng ta sẽ giảm
giá báo từ 20õ đến 35%, đồng thời cũng giảm lượng
quảng cáo khoảng 30%. Tuần sau, chúng ta sẽ
tung ra một trò chơi đố vui cỏ thưởng cho những
độc giả của báo, ai trúng thưởng sẽ được .mời đi
du lịch miễn phí ơÛ nước ngoàị Chúng ta sẽ bắt
đầu quảng cáo trò chơi ngay tư hôm naỵl,
Chiều hôm đó, khi ngồi bình luận về cuộc họp
buổi sáng, tất cả các nhân viên đều chung một
kết luận, là tờ báo của họ đã rơi vào tay một ngưò~
phụ nữ điên khùng. '
Chiến dịch bắt đầu, nhưng chính tờ Sun lại
bị bẻ gẫỵ
Mcallister hỏi Lesliẹ 'lbà có biết tờ Sun đang
tiêu tốn hết bao nhiêu tiền không . "
, Tôi biết chính xác nó mất bao nhiêụ"
,,Thế bà định giữ nó cho đến khi nào ?"
,'Cho tới khi chúng ta thắng lợi, " Leslie nói,
',đừng lọ Rồi chúng ta sẽ thắng.'t
Nói vậy, nhưng chính Leslie đang như ngồi
trên lửạ LỖ ngày càng nặng. Lượng ấn bản vẫn
tụt như không có cách gì. níu lại được, còn các
nhà quảng cáo thì tỏ thái độ lạnh nhạt, nhiều
người còn tuyên bố tẩy chay Sun khi biết "nó"
quyết định giảm lượng quảng cáo trên mặt báọ
,'LYù thuyết của bà e không ổn." Mcallister nóị
"Chúng ta cần phải chấm dứt ngay tình trạng
nàỵ Tôi cho rằng bà đang ném tiền qua cửa sổ,
nhưng cũng phải có điểm dừng chứ."
Tuần tiếp sau đó, lượng ấn bản bỗng không
tụt xuống nữa:
Mất khoảng tám tuần để tờ Sun biết đến sự
tăng trưởng.
Việc giảm giá báo và giảm lượng quảng cáo
cũng thật hấp dẫn, nhưng điều làm cho lượng ấn
bản của tờ Sun tăng lên chính là nhờ vào trò chơi
đố vui có thưởng. Trò này kéo dài khoảng 12 tuần,
và những người đăng ký tham gia ngày càng đông.
Phần thưởng là những chuyến du ìịch miễn phí
đến vùng bờ biển phía Nam, London, Paris hay
Riọ Khi phần thưởng được trao ngay và hình ảnh
của những người trúng thưởng được đăng trên trang
nhất của tờ báo thì lượng ấn bản của Sun tăng
nhanh đến mức chóng mặt.
"BAø đã chơi .một canh bạc quá liều lĩnh đấy,"
Mcalhster 'nói với vẻ cảm ph~ục, "nhưng có kết quả."
,,ĐOù không phải là một canh bạc, " Leslie nói,
"không ai bỏ tiền ra để chẳng thu về cái gì cả."
Khi Walt Meriwether nhận được số liệu mó~
nhất về lượng ấn bản cúa Sun, ông ta hoảng hốt.
đây là lần đầu tiên tờ Sul~ vượt lên trên tờ Chronĩẹ
,'được lắm,'! ông ta gầm gừ trong cổ họng. !'Hai
người chơi một ván bài ngu ngốc. ĐEå xem cô còn
nghĩ được thêm trò vui có thưởng nào nứa không."
Nhưng đã quá muộn. Mười một tháng sau ngày
Leslie mua tờ Sun, Walt đến gặp nàng~ "Tôi bán
đấy ,, ông ta nói gọn lỏn. "Cô có muốn mua (~hronic]e
không?"
Vào ngày hợp đồng với Chronicle được ký kết,
Leslie nói với các nhân viên của mình. "Bắt dầu
từ thứ hai, chúng ta sẽ tăng giá báo và tăng gấp
đôi ]ượng quảng cáo, dừng trò chơi có thưởng lạị"
Một tháng sau đó, Leslie nói với Mcallister.
,'TƠø Evening Standard ơÛ Detroit đang rao bán. NÓ
còn có một trạm truyền hình nữạ Tôi nghĩ chúng
ta sẽ 'xem xét vụ nàỵ"
Mcallister hốt hoảng. "BAø Chambers, chúng ta
có biết gì về truyền hình đâụ và,:."
',Vậy thì chúng ta phải học, đúng không ?"
ĐEá chế Leslie bắt đầu được xảy dựng từ đâỵ

còn chương 11 có gì ngày mai ms se scan nốt


Vui sống cuộc đời giản dị !
Đăng nhập để trả lời
0
LN sẽ phụ phần này tuy nhiên chắc phải cuối tuần tới mới xong. Ngoài ra LN cần bản scan để so sánh.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày bầu cử càng đến gần, cuộc đua tranh
í\s(l ~ơhế Tổng thống càng ác liệt.
1 ( 1 .'Chúng ta thắng ơÛ Ohio rồi", Peter Tager
1 1 nói , "tại đó chúng ta được 2 1 phiếu đại biểụ.
Tại Alabama cũng ổn, 9 phiếụ Florida, chúng ta
được 25 phiếư'. ông ta hua hua bảng tổng kết,
Illinois 22 phiếu... -New York 38, và Califomia
44 phiếụ Thực ra thì thếcũng chưa phải là nhiềụ.."
Mọi người đều lo lắng, ~rừ Nghị sĩ Davis. "Tôi
có một cái mũi",
Tại bẹnh vicn Frankfort, Minam Frĩiland 'ản
đang trong tình trạng hôn mê.
Vào ngày l)nu cừ, thứ ba đầu tiên của tháng
Mưò) một? Leslie ơÛ nhà một mlnh ngôi xem tivị
Ollver Russell đă kĩm đưòc hơn hai triệu phiếu
thường và đa số phĩu đại biểụ Anh t.a đã trở
thành Tổng t:hống của nước MYõ. một trong nhừllg
con người quyền lực nhất trên thế gi(".
Không ai theo dõi cuộc chạy đua và~ Nhà Tr'ắng
kỳ này sát ~ao hơn Leslie Stewart Chnmbers. ~lặc
dù nàng luôn l)ận ròn với việc xú~ tlựn~ đế chc
của mình và liên tục mua bán nhứng t~ báo mới,
những t-rạm truy(ll~ hinh, phát thanh trên khắp
nước MYõ, cũng như cả nủòc Anh, hay ~tc và l~razil..
eelúC nào thì bà móì thấy là đủ ? " ~lông biên
tập của nàng, bà Daml Solan~a hỏị
"Sắp rồi, sắp rồi mà". ~
Chỉ còn một bưòc nữa mà nàng phai đi: và
cái bước euôi cùng đó đã đến vó~ nàng vào một
l)ữa tiêc tối ơÛ Scottsdalẹ
Mộtvị kháchnóị"Tôinghenóimargaretportman
sắp li dị". Margaret là chủ của Tập đoàn Viễn
thông ~ashington Tl;bunẹ
Lẽlie không nói gì vào lúc đó, nhưng sang
hôm sau, nẽng gọi điện cho Chad Morton, một
trong những luật sư của mình. "Tôi muốn anh
tim hiểưxem có đúng là Wlshinề,"ton Tribune đang
rao bán không ?".
Câu trả lời đến ngay vào ngay hôm saụ "Tôi
không hiểu tại sao bà biết tin này, bà Chambers,
nh ưng có vẻ như bà nói đúng đấỵ BAø Portman
và chồng vừa li dị trong im lặng. HỌ đang chia
tài sản. Tôi nghĩ là Tllbune sắp bị rao bán đấy".
"Tôi muốn mua nó".
BAø đang nói đến một vụ động trời đấỵ Tập
đoàn WTE này không chỉ bao gồm một hệ thống
báo và tạp chi mà còn cả một đài truyền hình
liên mạng, và...".
"Tôi vẫn muốn mua".
Buổi ehiều hôm đó, Leslie và Chad Morton lên
đường đến Washington, D.C.
Leslie gọi điện cho Margaret Portman, người
mà nàng đã giao thiệp từ mấy năm naỵ "Tôi đang
ơÛ Washin..ơton", Leslie nói, "và tôị..".
'Tôi biết".
đúng là bức vách có tai, Leslie nghĩ. "Tôi nghe
nói chị có ý định bán Tribunẹ
'COù thể".
. Không biết liệu chị có ý định gạt lại phần
báo chí cho tôi không ?".
"Cô quan tâm đển việc này hả, Leslie ?".
CÓ thể". .
Margaret hỏi Matt Baker. "Anh có biết gì về
Leslie Chambers không ?".
"Nàng công chúa tuyết đấy".
CÔ ấy sẽ đến đây trong vài phút nữạ Tòi muơn
anh đưa cô ấy đi xem phần báo chí".
Tất cả mọi người trong Tribune đã biết là Tập
đoàn của họ sắp bị bán.
Thật là sai lầm nếu bán Trlbune chọ Leslie
Chambers". Matt Baker kêu lên.
"Tại sao anh lại nói thế ?".
.'đầu tiên, tôi không chắc là bà ta có hiểu biết
gì về việc kinh doanh báo chí. BAø có biết Leslie
Chambes đã làm gì vói những tờ báo đầy uy tín
mà bà ta mua về không ? Biến chúng thành những
tờ lá cải rẻ tiền. BAø ta sẽ huỷ diệt Tribunẹ Ba
ta sẽ...", ông dừng lạị Leshe Chambers đang đứng
ơÛ cửa, im lặng.
Margaret xởi lởi, "ói Leslie, được gặp cô tôi
vui quá đây là Matt Baker, Tổng biên tập của
Tnbune".
HỌ chào nhau bằng cái nhìn lạnh giá.
"Matt sê đưa cô đi xem một vòng".
Tôi cũng đang chờ việc đó".
Matt Baker thở dài . "Thôi được, chúng ta đi nào".
MỞ đầu cho chuyến thăm thú, Matt Baker lạnh
lùng giới thiệụ "Cấu trúc của chúng tôi như thế
này: cao nhất là Tổng biên tập...".
'LAø ông đấy phải không, ông Baker ?".
"Phảị Dưới tơi là hai người phụ trách, một
vê kinh doanh và mót vè nhân sự. l)ươi nữ~ lả
các Trưóng Ban biên tập vê c lc mục như : Th('
Thao, Văll Hon, Cuộc Sông, Kinh l.)oanh. ~lô(' T~
Nh à Dâ ~ , D u Lịch , Th trc ăll . LỊ( h . S~i ( h . BAù o, TAø u
điện Nganl, Thò; Tiêt... Tôi đă bơt đi một sô mục
không cần thiết lắm".
"Tuyệt vời quá. Thế WTE này có bao nhiêu
nhân viên ?".
'Khoảng trên năm nghìn".
HỌ đi qua một bàn làm việc. "đẩy là nơi các
tin tức được trình bày lên báọ Ngươi kia phụ trách
việc đặt trũnh ảnh như thế nâo cho phù hơp và
tin nào sẽ lên trang nàọ Ban này làm việc viết
tựa đề cho các tin".'
'Hay quá".
"BAø co muốn xem qua xưởng in không ?"
,'ồ có chứ, tôi muốn xem tất cả".
Matt cảm thay đăng đắng trong cổ họng. "Tôi
xin lỗi !".
'.Tôi nói là tôi muốn xeml.'
HỌ đi thang máy xuống và đến một toà nhà
khác. Xướng in rổng dê chừng bằng khoảng bốn
cái sân bóng đá. Tất cả mọi thứ trong khoảng không
~ i đại na : đ~u đùợc tự động hoá. CÓ 30 ró-bót
đang lam ~iệc. chúng ~ác nhừng cuón gjảý to tùó~lg
~ à xép ~ ào nhớng tram quanh đà '.
Baker giải thich. "Mỗi mót cuón giâ~ nay nặng
kh('ảng 2.5t)o pao ' 1 ). N(ầu trải ra, nó dài khoảng
tám d(ím ' ). Những ('uụn (.iâ~ này ớư~ đưa vào
má~ in vóì vận tóc khoáng 21 dàm một giờ. Một
~ 'n ró bòt lớn co thê mang đưò( mùò~ sáu cuộn
mót lúc:'.
eó SÁU máy in ơÛ đó; mòi bên ba cáị Leslie
và Matt Baker đứng ơØ giừa, nhìn những tờ báo
tuồn từ trong máy in ra, được cắl, được đóng vào
vó~ nhau, được bó lại ròi được bỏ vào những cái
thùng và cuối cùng lả đưòc chuyển tóì các xe tải
đang chờ để chở chúng đị
. Trước kia, chúng tôi phải dùng tới ba mưoi
người để làm những việc mà bây giờ chỉ cần một
ngưòi làm". Matt nóị "Thờí đại của công nghệ mà".
Leslie nhìn ông một lúc. "Thời đại của hậu quà
công nghệ ' .
'Tôi không biết bà có thực sự quan tâm đến
tình hình kinh tế của công nghiệp báo chí không?"
Matt Baker hỏi một cách khô khan. "COù thể bà
đã nghe luật sư hay kế toán của bà nóị..".
'Tôi thực sự quan tâm, t.hưa ông Baker. Ngân
sách in ấn của tờ báo này là 15 tnệu đô lạ Lượng
ấn bản hàng ngày của các ông là 816 ngàn, 474
ngàn, 1 triệu, 140 ngàn, 498 ngan vào chủ nhật,
và lượng quảng cáo của các ông là 68,2 phần trăm".
Matt nhìn nàng ngạc nhiên.
"Nếu tính cả việc sở hữu toàn bộ dây chuyền
báo chí, thì lượng ấn bản của các ông mỗi ngày
là trên hai triệu, và hai triệu tư vào chủ nhật.
Tất nhiên, Tribune chưa phải là tờ báo lớn nhất
thế giới, phải không ông Baker ? Hai tờ chiếm
giữ vị trí đó đều được in tại London. TƯø Sun, với
lượng ấn bản một ngày là bốn triệụ TỜ Daily Mirror,
hơn ba triệư'.
Matt ngỡ ngàng, ông hít một hơi thật sâụ "Tôi
xin lỗi, tôi không ngờ là bà....".
Tại Nhật Bản có trên 200 tờ nhật báo ra mỗi
ngày, bao gồm Asahi Shimbun, Mainchi Shimbun, '
và Yomiun Shimbun, ông có nghe tôi nói không,
ông Baker ?".
.'COù thưa bà, tôi xin lỗi vì đã có thái độ không
thiện chí". '
"đồng ý, ông Baker, bây giờ chúng ta quay
lại với bà Margaret Portman chứ ?".
Buổi sáng hôm sau, Leslie đối mặt với Margaret
Portman và khoảng nửa tá luật sư trong phòng
họp của Tribunẹ
'Nào, chúng ta sẽ bàn về vấn đề giá cả". Leslie
nóị Cuộc thảo luận diễn ra trong khoảng hốn tiếng,
cuối cùng, Leslie đã là chủ mới của WTẸ
Tập đoàn này đắt hơn là nàng nghĩ. Nhưng
đó chẳng phải là vấn đề. '
Còn có những điều quan trọng hơn thế.
Sau hôm đó, Leslie cho gọi Matt Baker lên phòng
làm việc của nàng. '
"ông có dự định gì không ?" Nàng hỏị
,'Tôi sẽ đi".
Nàng nhìn ông một cách tò mò. "Tại sao ?".
.BAø cũng có chút tai tiếng đấỵ Người ta không
thich làm ~iệc cho l.)ạ l't)i n~hl đ~n cái từ m~ nguưi
ta h:l~ dùng nllât là l\hón~ ' ('(' khl~òn kll(l: Tói kb~n.(..t
cân đièu đọ đáy l'ì mòt tơ báo co uy tin, va toi
( hàn(-, muốn xa n(' chut nat', nhưng t'..'i cùng đang
có rất nhiéu lò~ mõ chao".
.'ông làm viéc Ò đáy đà bao lâu rồi ?".
Mưò~ lăm năm".
~à bày giờ ông sẵn ~ang vứt bỏ tât cả ư ?".
"Tói khóng vứt bỏ cái gì hết. Chỉ là...".
Nghe tôi nói đâỵ Tôi cũng nghĩ T~ibtme là
một tờ bao tết, nhưng tồi còn muốn nó thành một
tờ báo vĩ đại cơ. ờng có thể giúp 'tôi được không')"
Không, tôi không thể...:'. ~
"Sáu tháng. Hãy thử làm việc ơØ đây vói tôi
trong sáu tháng. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc
tăng lưõlg ông lên gấp đôi hiện nay".
Mntt nhìn nàng một lúc lâụ Trẻ trung. xinh
đẹp và thông minh. Nhưng... ông vẫn có cảm giác
là không thích nàng.
..Thế ai sẽ lãnh đạo ơÛ đây ?".
Leslie mỉm cườị "ông từng là Tổng biên tập
của Tnbune, bầy giờ cũng vẫn váy thôị"
VAø ông tỉn nàng.


Vui sống cuộc đời giản dị !
Đăng nhập để trả lời
0
Hello Mọt Sách,
chắc bận rộn quá nên quên bản scan hả? LN cần bản scan chương 5. Chúc Mọt Sách cuối tuần vui vẽ
Đăng nhập để trả lời
0