<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-09 22:08:16Trần Mạnh Hùng>
Xướng hoạ
Kẻ xướng đôi lời, người hoạ trao
Mặc mưa mặc nắng thản nhiên vào
Hỏi ai nơi đó còn sương lạnh
kể lể rằng đây nắng vẫn cao
Nghe tiếng líu lo chim gọi bạn
Riu ra riu rít những câu chào
Mới hay cuộc thế đâu là tận
Hoà những niềm vui... cố sống sao ...!
Huyền Băng
Kẻ xướng đôi lời, người hoạ trao
Mặc mưa mặc nắng thản nhiên vào
Hỏi ai nơi đó còn sương lạnh
kể lể rằng đây nắng vẫn cao
Nghe tiếng líu lo chim gọi bạn
Riu ra riu rít những câu chào
Mới hay cuộc thế đâu là tận
Hoà những niềm vui... cố sống sao ...!
Huyền Băng
HỌA XƯỚNG
Nhìn ai câu xướng gởi lời trao
Đấy xướng, đây vui nên ghé vào
Để buổi trời Đông không giá lạnh
Cho tình thi-hữu mãi thanh-cao
Bốn phương nối lại trao tình bạn
Tám hướng gặp nhau gởi tiếng chào
Nghĩa bạn, tình thơ dài bất tận
Câu thơ xướng họa lộng trăng sao.
R Đinh
BỞI LỜI CHÀO
Từ lúc làm quen ý gợi trao.
Tự nhiên thân thiết cuốn lôi vào.
Là bao mơ mộng xây duyên thắm.
Cũng bấy nhiêu tình ước mộng cao.
Cũng rất hồn nhiên trong tiếng gọi.
Cũng nhiều thích thú bởi lời chào.
Dòng sông đôi lúc còn khô cạn.
Biết thế vẫn cần hỏi tại sao.
Trần Mạnh Hùng
11-09-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
