Một hum ABCD dzủ MC lên thành phố kiếm việc làm , hai người đến nhà BST xin trọ nhờ. BST niềm nở đón tiếp :
- Chà , lâu wa ,lâu wa , từ hum nay hai cậu nhất quyết từ bỏ ăn chơi , hút sách ,tung tin dzịt để lao động chân chính hả? Hoan nghênh , hoan nghênh . Thế nào , chuyện làm ăn thế nào? Yên tâm đi , chuyện ăn ở đây , hai cậu cứ thoải mái đi , Bs Si ngoài dziệc phòng mạch ra thì già cả rùi í mà , có xuống bếp nấu thêm vài lon gạo để các cậu ăn thêm hòng cải tà quy chánh , cô ấy cũng không thấy phiền đâu. Các cậu địnhlàm nghề gì đây?
ABCD tươi cười nói :
- Anh à , tụi em có cách rồi. Thoái mái ngồi trong mát cũng có người đem xiền tới năn nỉ nộp. Tháng kiếm vài triệu đồng như không !
Mắt T sáng rỡ :
- Ua , nghề gì mà đã vậy?
- Ghé tai vào đây em nói nhỏ nghe thôi... Rải đinh xa lộ .
- Trời , (Mắt T trợn tròn ) Bộ các cậu muốn "ủ tờ " sao ?chuyện này thành phố họp hành cả tỷ lần , dân chúng lên án dzữ lắm.
MC trề môi xì.... dài...mỏ : (vì chắc có họ với yêu quái )
Anh đúng là...Già khú rồi mà còn lạc hậu ! Sức mấy mà ở tù !Ở thành phố này bắt được mấy đứa , khai nhận hết ráo xử phạt mỗi đứa chừng 40 tháng bóc lịch , rồi thả ra... Huề cả làng , bắt , phạt , rồi thả ra.. hoài hà.. Anh nghĩ coi.. ngày vài trăm bạc chứ chơi ah.... MC còn nói nhiều nhiều nữa cơ... Trong khi ấy , BsT ngẫm nghĩ : " Chuyến này cũng theo chúng nó làm vài chuyến ,bỏ quách cái nghề lang băm này đi rỗi , vì bi giờ hòa bình rồi , phòng khám vắng bóng hồng ra vô , ngồi toàn ngáp mỏi cả hàm , hổng chừng gió dzô đau bụng và còn hổng chừng ngápphải... ruồi ấy chứ. Chỉ một ngày là gỡ lại vốn , lại ko sợ chuyện quả tang , chuyện cụ thể chẳng ai bắt sử mình và cũng không hoạch hoẹ này nọ như làm lang băm , thế này thì đúng như tiên , sướng bằng trời ! Chẳng mấy chốc mà giàu thôi !...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)