📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Truyện Nữ sinh Giả Mai _ Tần Văn Quân 🔒

7 trả lời, 3.762 lượt xem — Trang 1 / 1
Gần đây nhất tôi mới phát hiện ra: Trong nhà tôi bố là người tầm thường, mẹ cũng thế. Còn tôi ấy à, đương nhiên càng như thế. Chỉ có Giả Lý, anh song sinh của tôi, là hơi có chỗ độc đáo…
(Trích từ nhật ký của Giả Mai)

1. CUỘC VẬN ĐỘNG CẤM HÚT THUỐC

Trong con mắt của học sinh lớp sơ nhất Giả Mai, đàn ông nên hút thuốc lá, thậm chí có thể có một cái tẩu hút thuốc bằng gỗ. Đặc biệt bố là một tác gia, không hút thuốc thì đúng là không có phong độ gì mà nói. Giả Lý anh nó nghe nó nói xong, thốt lên “Hôm nay mày nói một trăm câu, chỉ có câu này là chân lý.”
Giả Lý rất thích dùng những từ như “Vĩ nhân”, “Nguyên tắc”, “Chân lý”, từ nhỏ nó đã tưởng tượng mình là người lớn, cho dù luôn luôn gặp thất bại: chế tạo ra một cái thang điện bằng đất, nhưng ngay mèo cũng không dám ngồi lên, gửi thư tự tiến cử cho Cơ quan nghiên cứu đốm đen mặt trời trên thế giới, nhưng không ngờ đối phương cứ chần chừ không gửi thư mời. Húc phải tường, nó cũng không tức giận, không trách móc người ta không có tuệ nhãn, mà vẫn cho rằng mình là nhân vật có tư duy thời đại.
“Nhưng mà,” Giả Mai nói, “Mẹ nhất định bắt bố bỏ thuốc lá, từ thứ hai tuần tới sẽ bắt đầu.”
Giả Lý nói, “Đúng thế, tao cũng nghe. Bố có chịu không nhỉ? Hà, sống cuộc đời tà tà thật chẳng có ý vị gì! Mọi người đều nói, đàn ông có khí cốt kết hôn xong thì chẳng còn khí phách gì nữa.”
Nhưng bất kể hai anh em nó tỏ vẻ bàng quan với việc bố bỏ thuốc lá, cuộc vận động cấm thuốc lá vẫn triển khai bình thường. Mẹ thường diễn kịch trẻ em, nên làm việc gì cũng có chút ý trẻ thơ, ví dụ mẹ cao hứng viết lên tấm bảng đen trong nhà một khẩu hiệu “Vì sức khỏe phải bỏ thuốc lá,” thanh thế vô cùng to lớn. Nghe nói bố đáng thương bị bệnh tim, đã thành bệnh nhân chuyên nghiệp. Trong sổ liên lạc của ông có thêm địa chỉ của các chuyên gia tim mạch, lại có số điện thoại gọi xe cấp cứu, ngoài ba bữa cơm là nuốt đủ loại thuốc nhiều màu, bố còn thường một tay bưng chén trà bằng sứ tía, một tay lật quyển tạp chí Sức khỏe gì đó, rất giống một ông già thật sự. Chuyện đó không đáng kể, nhưng hiện mẹ và bác sĩ liên kết với nhau, ra thời hạn khuyên ông bỏ thuốc lá. Trời ơi, bố làm sao chịu nổi?
Bố tôi trước kia rất tiêu sái, thích hát một bài hát trong phim “Lính thủy trẻ tuổi,” ông còn có một cái áo lót màu lam bạch, gọi là “Hồn biển”, có lẽ cũng thường tưởng tượng mình đang rong ruổi trên biển. Lúc ấy ông một tay kẹp điếu thuốc, một tay cầm bút viết mau, rất giống phong độ của Lỗ Tấn, nói tóm lại, là một thiên tài. Nhưng mà nay đã khác xưa, tất cả đều thay đổi, bố đã trở thành một nhân vật bi kịch.
***
Thứ hai tới rất nhanh, có tránh cũng không được. Mẹ trước nay là loại phụ nữ sự nghiệp, hơi vụng về, không đặc biệt ưa thích cái gì, tính tình hòa hoãn. Nhưng kể từ hôm đầu tiên bố bỏ thuốc lá, bà lại trở thành giống như mật thám. Thứ hai bà đi làm về, tới ngoài cửa là nhón chân đi thật nhẹ, rón rén bước vào nhà, sau đó thình lình đẩy tung cửa phòng khách để tra xét xem bố có hút thuốc không. Đương nhiên bà lại không thu hoạch được gì. Vì bố có đồng hồ, lại biết rõ giờ mẹ đi làm về.
“Cần gì phải thế?” Bố đắc ý nói, “Tôi bỏ thuốc thì chẳng lẽ còn hút sao?”
Mẹ ngờ vực nói, “Vậy thì tại sao trong phòng sách đầy mùi thuốc lá?”
“Thế thì nhất định là mùi thuốc hôm trước còn sót lại.”
Mẹ im bặt không nói gì. Qua vài hôm mùi thuốc lá trong phòng sách vẫn nồng nặc như thế, bà chỉ đành rón rén tìm tới Giả Mai.
“Tiểu Mai, ban ngày bố ở nhà có hút thuốc không?”
“Con,” Giả Mai nói, “Con không để ý!”
“Con gái nhỏ thì phải tinh ý chứ!” Mẹ hạ giọng phát triển nó thành quân đồng minh. “Lúc mẹ không ở nhà, thì con chính là tai mắt của mẹ, phải để ý nhiều hơn.”
“Nhưng con không muốn làm kẻ tố giác đâu.” Giả Mai lẩm bẩm, “Giả Lý sẽ cười con đấy.”
“Đâu phải tố giác,” mẹ cười, “là người giám sát, bố không hạ quyết tâm thì bệnh sẽ càng nặng hơn.”
Hôm sau, quả nhiên Giả Mai lưu ý. Nó phát hiện bố vẫn không động thanh sắc hút thuốc, chỉ là rút vào “Bí mật”. Thuốc lá của ông cũng không bỏ trong túi áo mà là chia ra ở mấy chỗ kín đáo, nào là trong cái hộp nhỏ dưới gầm giường, hoặc trong cái bình hoa lâu ngày không dùng. Muốn hút thuốc, thì gần như nhà ảo thuật biến ra điếu thuốc, chỉ có buổi tối và buổi sáng thì không hút.
Rốt lại, chuyện bố lén lút hút thuốc vẫn bị phát hiện, vì có hôm chủ nhật, hôm ấy ông nhịn đến trưa, nói với mẹ phải đi ra ngoài đi dạo. Ông vừa đi, mẹ đã bám theo sau. Vả lại lúc ấy mẹ quả thật có mắt lửa con ngươi vàng, đứng cách rất xa vẫn nhìn thấy ở mũi của bố có mấy luồng khói xanh tỏa ra rất đẹp.
Mẹ tức giận, mặt lạnh như băng, giống như quan tòa nghiêm nghị. Vả lại còn thấy hai người cãi nhau mấy câu, chỉ là nội dung rất bí mật. Sau đó lại thấy bố thành thật công khai nói ra mấy chỗ bí mật giấu giếm thuốc lá. Mẹ thu giữ tất cả, bỏ vào hộc tủ khóa lại, sau đó lại kéo ra nhìn thử vài lần, vẫn không mất dấu niêm phong.
Ăn cơm tối xong, mẹ không nói một câu, nhưng bố rất vui vẻ, tuyên bố, “Các con, cả phu nhân các hạ nữa, tôi quả thật đã hạ quyết tâm bỏ thuốc lá. Trên đời không có chuyện gì khó, tôi thấy bỏ thuốc lá chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Mẹ lập tức cơn giận tiêu tan, rất ân cần nói, “Sáng mai em sẽ đi mua kẹo cai thuốc lá! Phải rồi, nghe nói ở ngoại thành có một cơ sở trị liệu, phát minh ra cách châm cứu vào vành tai để cai thuốc lá, em đi với anh được không?”
“Cần gì?”, bố nói sang sảng. “Cách thức ấy đều chỉ phù hợp với những người thiếu nghị lực thôi.”
Giả Mai tôn sùng bố, thiên tài thì luôn luôn đầy lòng tự tin. Nhưng Giả Lý lại ho khan một tiếng tỏ ý bất đồng chính kiến. Hôm sau Giả Mai mới phát giác ra Giả Lý quả thật có tuệ nhãn. Vì lúc nó tan học về đẩy cửa phòng sách của bố, phát hiện ra trên bàn viết của bố khói thuốc lởn vởn. Nó lập tức ngây ra.
“Ồ,” bố nhăn nhó cười cười, “có muỗi, bố đốt một điếu để đuổi muỗi!” Giả Mai buồn rầu không vui, nó không ngờ bố lại trong ngoài bất nhất, nó thậm chí rất muốn lập tức trở thành người giúp đỡ mẹ, vì bố bịa đặt với mọi người. Giả Lý rất mau lẹ hiểu rõ sự tình, nó nói:
“Đàn ông ấy mà, đều thích ra vẻ, nhưng ra vẻ xong là quên ngay!”
“Anh là nói loại đàn ông bình thường, chứ đàn ông phi thường thì không như thế!” Giả Mai nói.
Giả Lý chỉ vào mình nói, “Nghe đây, trong cái nhà này có một người tên Giả Lý là người phi thường.”
0
***
Rất mau chóng, Giả Mai nảy sinh thêm mấy phần kính trọng với người anh ra đời trước mình mấy phút, sự tình cờ có liên hệ với “Cuộc vận động cấm hút thuốc”. Thông thường, lúc nguy cấp thì mới có bậc anh hùng xuất hiện.
Từ khi bố tỏ ra “Quân tử nhất ngôn”, mẹ không còn ngờ thần ngờ ma nữa, bản chất của bà là một người nói xong thì thôi. Bố thì cứ đến trước lúc mẹ về tới nhà là mở toang cửa sổ, chủ nhật cũng không ra ngoài đi dạo một mình, nói tóm lại, không để lại chút dấu vết gì. Mấy lần mẹ nói với Giả Mai, “Bố con thật không phải tầm thường, nghe nói người khác cai thuốc lá rất vất vả.”
Giả Mai tiến thoái lưỡng nan, cũng chỉ cười cho qua chuyện. Nó hơi có ý sợ mẹ đau lòng, lại sợ bố đau lòng hơn. Những đứa con gái thông minh đều thích giữ vị trí trung lập. Lại đến chủ nhật, mẹ đích thân vào bếp nấu nướng, nói tối nay muốn ăn mừng chuyện bố bỏ thuốc lá thành công.
“Cần gì phải thế?”, bố mười phần khiêm tốn cẩn thận, “Thôi đi, thôi đi!”
Mẹ lại là loại phụ nữ si mê, trổ tài nêm nêm nếm nếm trong nhà bếp, bố thì nói phải đọc một tờ báo, rồi khóa cửa phòng sách lại. Mẹ đối phó với chảo thức ăn xong bèn tới gõ cửa phòng sách.
“Ai?”, bên trong vang ra tiếng bố rất khẩn trương, bố giống như gặp phải đại dịch.
“Em đây!”, mẹ nói, “Mở cửa ra, anh phải nghỉ ngơi một chút chứ!”
Hai anh em đang trong phòng nhỏ, Giả Lý thò đầu ra nhìn một cái, nói với Giả Mai, “Nhất định bố đang hút thuốc.”
“Sao anh biết?”, Giả Mai cũng rất khẩn trương, lòng bàn tay toát mồ hôi.
“Chỉ số thông minh của tao không có vấn đề gì cả.” Giả Lý kiêu ngạo.
Đang nói chuyện, thì nghe tiếng bố mở cửa, nói như đinh đóng cột, “Tôi đang muốn nghỉ ngơi, lại cứ đòi ra đòi vào! Ờ, em vất vả quá, làm đầu bếp suốt cả ngày.”
Tất cả đều sóng yên gió lặng. Giả Mai nhịn không được nói, “Xem kìa, bố đâu có hút thuốc! Nếu không thì tại sao mẹ lại không phát hiện ra, nhất định phải có khói thuốc chứ!”
Giả Lý không cho là đúng, “Mày thật là đầu óc đơn giản, cứ dập tắt điếu thuốc là được.”
Giả Mai rốt cuộc lại không cãi cọ với thằng đầy tớ Giả Lý vênh váo khinh người này. Nó lúc nào cũng coi thường em gái, làm như có như thế mới bộc lộ được sự cao minh của nó, đúng như một thằng đầy tớ “Củi đậu đun hạt đậu” – bố đã dạy qua bài thơ Bảy bước này, nhưng nó không hề lãnh hội, còn hơn thua với em gái. Đột nhiên trong phòng sách vang ra tiếng mẹ kinh ngạc kêu lên “Ơ, ơ, cái gì lạ thế này?”
Hai anh em sinh đôi trước sau nối nhau xông vào, quả nhiên trước mặt là một cảnh tượng kỳ lạ chưa từng thấy: túi áo của bố dường như cũng nhiễm tật nghiện thuốc lá, thỉnh thoảng lại nhả ra mấy làn khói xanh, mà còn kèm theo mùi khét.
“Ồ, này!” bố lắc đầu lia lịa, có vẻ tuyệt vọng, thân hình cũng có phần lùn xuống.
Giả Lý bước lên vạch túi ra: Trời ạ, bên trong rõ ràng đầy những mẩu thuốc lá, trong đó có một mẩu đang cháy lập lòe. Một góc cái áo đã bị cháy sém, mà còn đang “Một đốm lửa thiêu rụi cách đồng” Giọng mẹ thay đổi hẳn “Cái này, cái này, cái này xin anh giải thích xem!”
Bố xoay người đi, quay lưng về phía mọi người, vô cùng ảo não nói “Tôi tưởng là dập tắt rồi, nên dùng sức hơi yếu,” phảng phất như sai lầm chính là chuyện ấy. Giả Lý vội nhìn mặt mẹ, mẹ cười gượng vài tiếng, không nói câu nào. Bà tức giận thì không nói câu nào, giống như một hòn núi trầm mặc, khiến người ta phát sợ. Vì thế, cả nhà đều đi rón rén, giống như sợ đạp phải mìn. Bố tự thấy oai phong giảm hẳn, cũng sa sầm mặt, tránh không nhìn vào mắt mọi người. Ăn cơm xong, mẹ một mình tới căn phòng nhỏ của hai anh em họ Giả, ngồi xuống đó than thở “Bố các con nghiện nặng như thế, lại còn ngụy trang, suốt đời này cũng không bỏ thuốc được đâu.”
“Mẹ, bố không muốn bỏ thì thôi,” Giả Lý hiên ngang nói, “Đàn ông ấy à, cũng phải có chút tự do chứ!”
“Bệnh tim của bố con không phải là nhẹ, là viêm cơ tim!” mẹ buột miệng nói, “Để ông ấy hút thuốc nữa, thì đúng là hại ông ấy!”
Giả Mai từ dáng vẻ của mẹ thấy được dấu hiệu không hay, đột nhiên dự cảm thấy nguy cơ đang mai phục trước mặt. Nó khoanh tay lên ôm vai. Anh nó thì không thế, mẹ vừa đi, anh nó đã khoác áo ngoài nhảy phắt lên, nói “Tao ra ngoài một chút!” Nó vứt bỏ lại em gái đang hoảng sợ trong nhà, đúng là không có lương tâm.
“Không được! Em đi gọi mẹ!” Giả Mai cũng nhảy phắt lên, “Có phải là anh định đi chơi trò chơi điện tử không?”
“Chẳng lẽ tao là thằng ngốc à?” Giả Lý rất giống một nhân vật lớn, “Tao tới thư viện tra cứu thử xem viêm cơ tim là chuyện gì.”
Lúc anh trai trở về, trên mặt đầy vẻ đau thương, nói “Có hiểu không? Viêm cơ tim là bệnh không chữa được, từ nay trở đi chúng ta phải cùng cảnh ngộ rồi!”
Lúc ấy, dáng vẻ của nó mới thực sự là trụ cột của gia đình.
***
Trong mấy hôm sau đó, anh trai cứ như đang trong trạng thái điên cuồng, như đặt bố nó làm X, đặt mình làm Y, nghe nói định phát minh một loại phương trình để giải quyết vấn nạn trong gia đình. Nó vẽ hết trang này tới trang khác. Giả Mai địnhbước tới gần nhìn một cái, nó đã buồn chán thành giận dữ, vung vung tay nói “Tránh ra, đây là chuyện so tài giữa đàn ông với nhau, không liên quan tới bọn nhãi!”
Có điều Giả Mai vẫn hy vọng anh trai nghĩ ra được chủ ý. Giả Lý có ngoại hiệu là Từ Văn Trường, từng dùng một màn kịch ác khiến Lỗ Trí Thằng bạn thân của nó phải bỏ thuốc lá, nên dù sao cũng có thể kể là một nhân tài về mặt ấy. Mà nói lại, từ sau “Sự kiện cái túi” bị bộc lộ, bố lại rất hiên ngang cho bao thuốc vào túi áo, mường tượng như chuyện bỏ thuốc lá đã trở thành quá khứ.
Cuối cùng Giả Lý vỗ mạnh vào đùi một cái “Có rồi, tao phải dùng một kế ly tâm!”
Kế sách này nghe rất giống như âm mưu động dao động thương, nhưng thật ra mười phần đơn giản. Hôm ấy, Giả Lý mượn từ nhà Lỗ Trí Thằng về một máy chơi game Tiểu Bá Vương, lại giắt thêm hai đĩa trò chơi. Nó sắp xếp xong vào kéo bố ra “Xin mời, bố ạ, đây là trò chơi thời trang của thanh thiếu niên, bố tới thể nghiệm một lúc.”
Bố nói “Ồ, nghe nói không ít trẻ con say mê cái này, bỏ bê cả việc học hành, bố đang muốn viết một bài đây.”
Bố ngồi vào chơi một lúc, đã định thôi. Giả Lý không cho, nói phải cùng bố quyết một trận thư hùng, lúc ấy hai cha con cứ mỗi người thắng một ván tranh nhau bất phân thắng bại. Mẹ lo lắng nhìn nhìn, Giả Lý hạ giọng “Đừng lo, sau một giờ bố sẽ say mê, sau đó thì sẽ quên mất chuyện hút thuốc, dốc lòng muốn đánh thắng máy.”
“Như thế há không tệ hại hơn sao?” mẹ cuống lên, “Sáng mai con đã phải trả máy rồi.”
Nhưng hôm sau Giả Lý lại lưu luyến máy chơi game, đến ngày thứ ba cũng chưa trả. Đến về sau, nó đã trở thành chỉ vì mình, vì bố vẫn còn chung tình với thuốc lá, rất mau lẹ quên hết chuyện máy chơi game. Hàng đêm bố mẹ đi ngủ rồi, Giả Lý lại lén lút bò ra chơi một hồi, có lúc chơi luôn tới sáng. Dù sao thì mẹ cũng ngủ rất say, còn bố thì vẫn uống thuốc an thần. Rốt lại Giả Mai cảnh cáo nó “Anh mà còn như thế, em sẽ mách với bố!”
“Ngoài chuyện bán rẻ tao ra, mày còn sở trường nào khác không?” Giả Mai nổi giận, đã định tung chăn xuống giường, anh nó lập tức nhũn ra “Anh em song sinh tại sao lại tàn hại nhau, thôi được, sáng mai tao sẽ trả máy.”
Nhưng Giả Lý quả đã nghiện, nó vẫn không chịu khinh dị trả lại cái máy Tiểu Bá Vương. Một hôm Giả Mai gặp Lỗ Trí Thằng ở sân vận động, Lỗ Trí Thằng vẫn như mọi khi gặp nó, rất thân thiết, gật đầu lia lịa khom lưng, thái độ khác hẳn với Giả Lý.
“Anh tới lấy cái máy Tiểu Bá Vương lại đi!”, Giả Mai cầu khẩn.
Lỗ Trí Thằng có chút ngơ ngác hồ đồ “Tao dĩ nhiên rất đường hoàng, cái máy Tiểu Bá Vương chúng mày cứ giữ mà chơi, tao còn có một bộ đĩa trò chơi mới bốn cái, tao sẽ cho chúng mày hai cái!”, nói xong còn mỉm cười. Giả Mai chỉ còn cách ra sức lắc đầu, vì anh nó đang đi ngang, đang tức giận trợn mắt nhìn nó.
Dần dà truyện Giả Lý lộ ra, ví dụ như thầy Tra chủ nhiệm lớp phát giác ra đứa học trò tinh anh này đột nhiên thành một con sâu ngủ, bài làm ở nhà sai sót ngày càng nhiều, bố mẹ lo cuống lên, chỉ là không hiểu gì cả, họ còn ghi nhật ký về những biểu hiện của nó, chuẩn bị nghiên cứu tổng hợp. Cuối cùng bố một phen dò xét biết được chuyện chơi game, vì có một đêm ông quên uống thuốc ngủ, kết quả phát giác ra trong căn phòng nhỏ vang lên một tràng tiếng đánh giết.
Đêm ấy, Giả Mai lại ngủ ngon, không hề đích thân nhìn thấy cục diện kích động lòng người – trong mấy hôm ấy nó đã quen với âm thanh lào xào của máy chơi game chen vào giấc ngủ.
***
Hai cha con làm một cuộc hiệp thương nội bộ giữa đàn ông với nhau, quyết định đồng thời bỏ điều mình say mê. Cho dù họ nói đi nói lại, đàn ông phải có chỗ si mê, nhưng họ cảm thấy không ngại gì thử nếm mùi bỏ sự say mê của mình một phen. Trong mấy hôm ấy, trong nhà quả thật có chỗ trời long đất lở. Bố hát bài “Núi cao ngang đầu”, nhưng cứ ngáp liên tục, không có chút hào hùng nào, Giả Lý thì cứ hát bài “Con sói phương Bắc” gì đó, ngoác miệng vươn cổ, rất giống một con sói cô đơn.
Hai người bọn họ đều ăn cơm rất ít, trong bữa cơm thường hất cái này ném cái kia, lên cơn tức giận. Giả Mai suýt nữa đã tạo phản, mẹ thì vui vẻ cười thầm, thỉnh thoảng lại đưa các thức bánh trái điểm tâm ngon lành tới, giống như dụ hàng.
“Phản ứng của họ là bình thường thôi, bỏ thói quen xấu cũng như thôi bú, họ còn khó khăn hơn chúng ta rất nhiều!” mẹ nói, “Xem ra, vì con trai, bố con có thể bỏ được tất cả.”
Giả Mai cười ầm lên. Về sau mỗi khi nhìn thấy cha và anh nổi giận, nó lại nhớ tới hai chữ “Thôi bú”, nó vừa cười, họ liền lập tức ngây ra, sau đó lườm lườm tra hỏi nó. Đương nhiên nó không nói, nếu không họ không nhảy dựng lên quát tháo như sấm không xong. Sau chuyện đó, Giả Lý khoe khoang nói tất cả đều đã được dự liệu trong phương trình của nó, lại nói bỏ chơi game còn khó hơn bỏ hút thuốc hàng trăm lần, ý tứ là nó hơn bố một bậc, đó là thói xấu của anh trai. Có điều cho dù có là người phi thường cũng phải có chút thói tật nhỏ, đúng không?
Sau khi bố bỏ thuốc lá, quyết định cùng mẹ đi nghỉ mát, vứt bỏ hai bề tôi có công là Giả Mai và Giả Lý bơ vơ qua một bên. Nói cho cùng bố không phải là thiên tài, chỉ người thường mới có thể nghĩ ra được chủ ý tệ hại như thế, Giả Mai uất ức nghĩ thầm. Nhưng Giả Lý lại không đồng ý. Nó nói bố tuy là một người tầm thường, nhưng tầm thường ở mức tột đỉnh – thần tiên cũng không đến nỗi chịu bỏ điều mình ưa thích vì con trai.
0
Làm con gái rất khó, làm con gái giỏi lại càng khó hơn, đặc biệt là loại con gái mà người ta gọi là xuất sắc. Ôi, nếu mình là con trai thì tốt biết bao, sẽ cùng với anh trai được người ta gọi là huynh đệ nhà họ Giả, có thể gọi nhau là lão huynh, lão đệ, nghĩ cũng rất oai phong.
(Trích từ nhật ký của Giả Mai)

2. SỰ KIÊU NGẠO CỦA CON GÁI


Con gái, cho dù là loại trụ cột của đội văn nghệ như Giả Mai, ở trong nhà cũng chỉ là một vai tròa không ra gì, thật là buồn cười! Bố mẹ muốn đi xa nghỉ mát, người đáng lo ngại nhất rõ ràng là Giả Mai, mẹ còn nói tới cái gì “Kỳ nguy hiểm của tuổi thanh xuân”, mường tượng như có đánh nhau nghiêm trọng.
Rất nhiều sự tình khiến Giả Mai trăn trở ngẫm nghĩ mà không hiểu được. Trong quá khứ mẹ cứ phê bình nó là làm việc đuểnh đoảng, ăn nói lỗ mãng, giống như con trai. Nhưng khi nó vào trường trung học, khẩu khí của mẹ lại thay đổi hẳn. Ví dụ, một hôm nó bình luận nam nữ diễn viên trong phim người nào vóc dáng đẹp, người nào mặt mũi đẹp, nó cho rằng mẹ sẽ tán dương khiếu thẩm mỹ của nó, không ngờ mẹ nhìn nó một cái đầy ý nghĩa, khiến nó trong lòng nhột nhạt.
Mẹ lại thường lén lén lút lút hỏi nó có phải thấy không thoải mái không, có cần viết thư cho giáo viên thể dục xin nghỉ không, ít nhất là hỏi một ngàn lần. Thật ra giáo viên thể dục là phụ nữ, chỉ cần kín đáo ra hiệu một cái là được miễn tập, cần gì phải viết thư xin nghỉ!
“Hiện đang tới thời đại không có gì!” Giả Mai nói.
“Cho dù đến thời đại cộng sản chủ nghĩa, con cũng là con gái của mẹ!” mẹ nói chém đinh chặt sắt.
Chuyện tệ hại sau cùng chính là bố mẹ đi nghỉ, lại giao quyền giám hộ Giả Mai cho bà Ngô. Bà Ngô là bảo mẫu theo giờ của nhà nó, có chỗ tự cho mình là đúng, vả lại đầu óc là ở thời Thanh, thậm chí thời Minh. Nói tóm lại, quan điểm tòan là hàng cũ. Điểm duy nhất khả thủ, là bà khâu vá rất khéo. Giả Mai nghe mẹ đinh ninh dặn dò bà Ngô “Làm phiền bà để ý chăm sóc cho Giả Mai.”
“Yên tâm, cứ việc yên tâm, giao con gái cho tôi là tôi phụ trách đến cùng.” Bà Ngô không hề hàm hồ.
Giả Mai súyt nữa ngất đi. Bà Ngô có một quan điểm, nói con gái không được lười biếng, không được yêu mỵ, không được ngốc nghếch, mới tính là hợp yêu cầu, vả lại còn nhiều lần tỏ ý là Giả Mai không hợp cách lắm.
“Hôm nào thay tất thì hôm ấy phải giặt!” Bố mẹ vừa nhấc rương du lịch bước ra, bà Ngô đã ban bố mệnh lệnh thứ nhất sau khi nhận nhiệm vụ.
Giả Mai lắc lắc đầu, theo kiểu các ngôi sao điện ảnh ở Hương Cảng, Lâm Thanh Hà, Châu Nhuận Phát gì đó, không thể cấm nó thích họ được. Mẹ nói dốc lòng yêu thích ngoại vật thì chôn vùi ý chí, nhưng ưa thích nhân vật đáng yêu thì có lỗi gì? Vả lại người ta sống thì phải có điều ưa thích. Nếu ngay điều ưa thích cũng không có, thì không phải quá đáng thương sao?
Nhưng buổi tối lúc rửa chân, Giả Mai phát giác mình không sao dùng được chậu rửa của mình, vì bà Ngô đã ngâm tất của nó vào chậu. Nó dùng tạm chậu của mẹ, qua được một ngày, tối hôm sau, hai chiếc tất ngâm trong chậu của nó biến thành hai chiếc tất thối, mà chậu của mẹ không biết đi đường nào. Không còn cách nào, nó đành phải vừa hắt hơi vừa giặt tất.
“Thế mới được chứ.’ Bà Ngô sấn vào, “Có điều bà quên mất đã cất cái chậu của mẹ cháu ở đâu rồi, cháu có thể tìm giúp không?”
“Tại sao bà lại giấu chậu đi?” Giả Mai hỏi “Đó đâu phải là vật quý báu.”
“Để đối phó với thói lười của cháu!”
Vậy thì tốt. Giả Mai nghĩ, vậy bà hãy tự đối phó với hậu quả của tật mau quên!
“Cho dù không tìm được, cũng xứng đáng, bởi vì...” bà Ngô rất có lương tâm nghề nghiệp, “Cháu đã bắt đầu giống con gái chăm chỉ rồi!” Giả Mai suýt nữa bật tiếng khóc rống: vậy thì trước nay nó là một con ngốc không hề có sức hấp dẫn lười như hủi hay sao?
***
Giả Mai mười phần sùng bái Lâm Hiểu Mai, vì Lâm Hiểu Mai là một cô gái không sao sánh được: xinh đẹp, tân thời, thích đút tay vào túi quần huýt sáo, đầu tóc chẳng khác một nữ minh tinh đang nổi tiếng. Nó lại có đặc điểm là rất được bọn nam sinh ái mộ. Chỉ cần nó mở miệng với bọn nam sinh, là chúng nó lập tức cứ thế làm theo không trừ không thêm, trước nay chưa từng có tiền lệ bị cự tuyệt.
Lần ấy, Lâm Hiểu Mai nghe nói bố mẹ Giả Mai đi nghỉ mát, bèn tới nhà chơi. Thấy Giả Mai đang đau xót vì bản thân thiếu sức hấp dẫn của con gái, nó bèn không suy nghĩ nói ngay “Bạn có thể thay đổi đầu tóc, tháng trước tôi chải kiểu Mây che trăng, nhất định cũng rất hợp với bạn.”
Giả Mai mong mà còn không được, nó rất mê tín Lâm Hiểu Mai. Lâm Hiểu Mai lập tức tất bật hẳn lên, dùng lược và máy sấy tóc làm cho Giả Mai kiểu tóc Mây che trăng. Lâm Hiểu Mai nói, đặc điểm của kiểu tóc này là mơ màng, trữ tình, chải kiểu này cần phải thường khẽ lim dim mắt nhìn xuống…tóm lại phải phối hợp sử dụng, hiệu quả càng cao. Giả Mai soi soi vào gương, phát hiện quả nhiên thay đổi hẳn, nửa bên má bị tóc đen che khuất, đúng là có mấy phần dáng vẻ Mây che trăng.
“Hô!”, Lâm Hiểu Mai rất thỏa mãn về nghệ thuật thẩm mỹ viện của mình “Không thấy thì không biết, thế giới thật kỳ diệu! Ngày mai bạn vào cổng trường, số người quay đầu lại nhìn nhất định sẽ tăng gấp đôi.”
Sau cùng, để hoàn chỉnh hiệu quả nghệ thuật, Lâm Hiểu Mai còn khảng khái tặng Giả Mai một hộp kem tô mí mắt. Vừa tô lên, hai mắt lập tức có chỗ giống như nữ diễn viên, dù sao cũng rất thu hút người khác. Chẳng bao lâu, Giả Lý xông vào nhà, nhìn thấy em gái liền nổi giận “Mày giở trò gì thế, khiến bố mẹ cũng không nhận ra mày nữa!”
Buổi tối, bà Ngô phát hiện ra bí mật, cũng kêu lên “Cháu chải tóc kiểu gì mà che mất nửa mặt, trên mặt cháu lại không có sẹo, sao mà đầy yêu khí như thế!”
Giả Mai nhất quyết không nghe, tâm tình kích động, cứ chốc lát lại nhìn vào gương. Lúc nhỏ nó vẫn hy vọng biến thành con trai, về sau biết đó là ảo tưởng, lúc học tiểu học còn thường cự tuyệt việc bàn bạc chuyện trang điểm với bọn con gái không ra gì. Nhưng vừa vào trung học thì lại khác hẳn, nó lại muốn làm một cô nương xinh đẹp, rất kiêu ngạo đứng một mình, tất cả nam sinh đều ném về phía nó một cái nhìn không sao nói được.
Sáng sớm hôm sau, Giả Mai đã nếm mùi vị ấy. Vì nó vừa bước vào phòng học, tỉ lệ quay đầu là một trăm phần trăm, ngay Khâu Sĩ Lực thích đánh nhau thường ngày vẫn gọi nữ sinh là yêu tinh cũng quay đầu trố mắt nhìn nó. Có thể nói tới mấy phút cả lớp bị nhấn chìm vào “Cơn sốt Giả Mai”.
Giả Mai hướng về “Chuột túi” cười cười, “Chuột túi” như vừa sực tỉnh, gật gật đầu.
“Chuột túi” là một nam sinh tốt bụng, cơ hồ đối xử với tất cả nữ sinh đều rất hòa nhã, nhà nó ở ngoại thành, hàng ngày chỉ mặc một bộ quần áo cũ bằng vải đen, lại thêm bước chân cực mau, cứ nhảy từng cái từng cái, vì thế được vinh dự nhận cái ngoại hiệu ấy. Nó mấy lần chăm chú nhìn Giả Mai, Giả Mai cười nói “Thấy có gì khác không?”
“Chuột túi” nghiêng nghiêng ngó ngó “Ờ, đương nhiên rồi, có điều xem ra trạng thái tinh thần của bạn cũng không kém!”
Giả Mai còn chưa hiểu, cũng không rảnh mà nghiên cứu. Vì Khâu Sĩ Lực đã định thần, đang dùng sức vỗ hai tay la lớn “Thật là đẹp quá!”
Trước nay chưa có nam sinh nào khen nó trước đám đông, Giả Mai đang không biết phải tỏ thái độ thế nào, chợt nghe Khâu Sĩ Lực bổ sung một câu “Càng kỳ quái càng đẹp, lưu hành khắp thế giới”, lập tức khiến Giả Mai như bị rơi xuống hố băng.
“Chuột túi” đứng lên vỗ vai Khâu Sĩ Lực, hai đứa ghé tai nhau nói mấy câu, sau đó Khâu Sĩ Lực lại rất chăm chú nhìn mái tóc Mây che trăng của Giả Mai, né né người, nói “Không biết thì không bắt – tôi rút lại câu vừa nói nhé.”
Giả Mai không hiểu ra làm sao. Đến khi tan học, nó mới tìm được nguồn gốc. Vì “Chuột túi” rất ân cần an ủi nó “Không sao đâu, bạn sẽ lành rất mau thôi!”
“Lành cái gì?” Giả Mai vội hỏi.
“Chuyện này… chẳng lẽ tôi đoán sai sao?”. “Chuột túi” lại ấp anh ấp úng “Không biết nữa!”
“Nói mau đi!” Giả Mai nài nỉ, nó đã muốn khóc, hoàn toàn quên phắt kiểu tóc này mắt phải lim dim nhìn xuống thì mới rõ vẻ mơ màng.
“Tôi nghĩ, bạn là bất đắc dĩ mới phải chải tóc theo kiểu kỳ quái này” “Chuột túi” nói, “Cũng có thể là trên mặt bạn bị thương, nếu không ai lại ngu ngốc làm thế này để chuốc lấy trò cười!”
Giả Mai nổi giận vạch nửa mái tóc ra “Nhìn kỹ đi! Bạn thật là một thằng ngốc!”
“Hô, té ra là trên mặt bạn có một cái mụn nhỏ!” “Chuột túi” rất đắc ý, khiến Giả Mai trợn mắt há miệng.
Quả nhiên nửa bên mặt bị che khuất vừa nổi lên một cái mụn màu đỏ, cũng có thể vì bị tóc cọ vào mà nổi lên, trở thành chuyện lộng giả thành chân, khiến Giả Mai chỉ đành im lặng thừa nhận.
Đến chiều Giả Lý nghiêm mặt dạy bảo em gái “Hôm nay quả thật là mày đem cái quái này vào lớp à?”
Lời của nó và “Chuột túi” có chỗ giống nhau ghê người, mường tượng chúng nó là một cặp nan huynh nan đệ.
“Đây là kiểu tóc do Lâm Hiểu Mai thiết kế!”
“Mày nói tới nó ít thôi!” Giả Lý nói. “Tao nghe tới tên nó là nhức đầu.”
“Thôi đi! Anh cũng muốn nghe nó chỉ huy.” Giả Mai nói.
Giả Lý ngẫm nghĩ, nói “Tao có giúp nó, nhưng giúp xong lại hối hận, nó là một loại nữ sinh chuyện gì cũng không quan tâm, tại sao lại để nó xoay chứ?”
“Vậy thì nam sinh thích loại nữ sinh thế nào?”
“Chuyện đó à, tao chưa suy nghĩ nhiều, dù sao cũng phải bề ngoài xinh đẹp lòng dạ tốt, còn nữa, biết làm nữ công gì đó. Dù sao cũng không phải loại ngu ngốc lười biếng như mày, càng không phải là loại Lâm Hiểu Mai. Chuyện này tao có thể nói rõ với mày!”
“Đúng thế!” bà Ngô từ xa chêm vào một câu. Từ đó bà trở thành rất có khí phái, vì thế thừa thắng truy kích, lại đẩy Giả Mai rơi vào chỗ hạ phong. Giả Mai cô khổ linh đinh, chuyện duy nhất có thể làm là ra sức chải tóc xóa bỏ kiểu Mây che trăng. Giả Mai có nằm mơ cũng muốn trở thành loại con gái hạng nhất. Mục tiêu ấy, nói xa thì xa, còn nói gần thì có lúc trò chuyện cũng đạt tới.
Học kỳ mau chóng kết thúc, có một tin làm người ta không vui truyền ra: “Chuột túi” gia cảnh không tốt, học kỳ sau phải chuyển về học ở ngoại thành. Rất nhiều nữ sinh đều cảm thấy đây là một tổn thất lớn cho lớp, vốn là các nam sinh tốt với nữ sinh mà lại có tài năng ít ỏi tới mức giống như của quý, mười phần đáng tiếc. Giả Mai cũng cảm thấy rất tiếc, nhưng nghĩ từ nay trở đi cũng có thể có một người bạn ở ngoại thành, phạm vi giao thiệp rộng hơn, có một điều thu hoạch bất ngờ, nên trong lòng cũng bình tĩnh hơn.
Các nữ sinh đề nghị sau khi thi học kỳ xong sẽ làm một buổi gặp mặt từ biệt “Chuột túi”. “Chuột túi” là một tấm gương sống cho các nam sinh, phải để các nam sinh khác hiểu rằng nữ sinh ưa thích loại người ưu tú như thế, càng nhiều càng tốt.
Mọi người đều chuẩn bị một món quà nhỏ, cả Khâu Sĩ Lực cũng không phải ngoại lệ, nói muốn tặng “Chuột túi” mấy viên đá Vũ Hoa.
Giả Mai không phải loại con gái quá đoảng, nó muốn tặng một món quà đặc biệt. Nhưng cái gì nó nghĩ tới, thì người khác cũng nghĩ tới, nào là đĩa nhạc, thẻ đánh dấu sách, thiếp nhạc, bút máy nắp vàng, những loại quà như thế không trùng nhau không xong. Vả lại những thứ nam sinh thích nhất định khác hẳn những thứ nữ sinh thích. Giả Mai hỏi anh trai “Anh thích nữ sinh tặng anh cái gì nhất?”
“Tại sao tao lại phải lãng phí tế bào não?” Giả Lý thích ương ngạnh, “Tất cả bọn nữ sinh đều không tặng tao cái gì đâu.”
“Lớp em có một nam sinh chuyển trường….”
“Vậy thì tặng nó hai chữ - Gặp lại!”
“Đây là một người rất tốt,” Giả Mai nói. “Nhưng em không biết tặng gì thì tốt.”
Giả Lý thấy em gái thành khẩn như vậy, mới nói “Nếu tặng một cái gì đó nó cần nhưng không có, thì nó sẽ nhớ mãi.”
Giả Mai cảm thấy người anh sinh đôi này thật có ích, nhưng nó quan sát mấy ngày, vẫn không phát hiện ra “Chuột túi” thiếu cái gì. Đây là một đứa học trò nghèo trong lớp, quần áo rất cũ, có phần bị rét, cứ phải lau nước mũi, nhưng đồ dùng học tập của nó lại rất đầy đủ. Nhưng không thể tặng nó một cái áo len hạng sang, vì Giả Mai trước nay không phải là một phú ông.
Sau cùng lại là bà Ngô bên cạnh chen vào một câu “Cháu muốn khéo tay, thì cứ đan một đôi bao tay thật đẹp, vừa qua tiết Đông chí mấy ngày.”
Bà Ngô muôn năm! Trên đời không thể tìm được món quà nào tốt hơn thế. “Chuột túi” vừa tới mùa đông là tay bị sưng vì rét, mu bàn tay sưng vù đỏ bầm. Thấy Giả Mai tán thành, bà Ngô bèn nhiệt tình điều động, trước nay bà vẫn cho rằng việc khâu vá thêu thùa của con gái rất có thể bồi dưỡng tính cách. Tiếc là Giả Mai không ra sao, vẫn học không được, động tới là bỏ phế.
Bắt đầu từ hôm ấy, Giả Mai bèn cầm que đan. Bà Ngô đan cho nó một đôi găng tay, vừa vặn, cân đối, vô cùng đẹp đẽ, so với đôi ấy Giả Mai đan được một đôi có phần tàn phế, méo mó xấu xí ghê người, giống như đã được người ta dùng tới mức cũ rích, Giả Mai đành thẹn thùng đưa món quà ấy ra.
Giả Lý cũng nói “Giở trò gì thế này? Đôi bao tay này mà đưa cho gà, gà cũng không đeo được.”
Bà Ngô rốt lại còn là người tốt, quyết định làm anh hùng vô danh, cho Giả Mai lấy đôi bao tay của bà đan mang đi tặng “Chuột túi”. Việc đến thế này, Giả Mai cũng chỉ đành theo nước đẩy thuyền.
Trong buổi chia tay, lúc Giả Mai đưa quà ra, cả lớp đều ngẩn ra, mọi người đều nói “A, đồ thủ công.”
Trong một thời gian, tin tức không có chân mà đi khắp nơi, mọi người đều đồn trong trường có một nữ sinh đan rất giỏi, đan một đôi bao tay bằng len đẹp hơn cả hàng xuất khẩu. Trong trường đang định tổ chức nữ sinh thành lập một nhóm nhỏ ưa thích nữ công, giáo viên phụ đạo vội vội vàng vàng tìm tới, mời Giả Mai tham gia, còn cho nó đến lúc ấy làm người chỉ đạo.
“Nhưng mà, em, em…”
“Đừng quá khiêm tốn, quả thật em đan rất khéo!”
Dù sao nó vẫn đã bị đẩy lên cương vị quan trọng. Ngay Khâu Sĩ Lực trong lớp luôn nói xấu nữ sinh cũng nói “Hôm nào tao cũng phải chuyển trường, đến khi có được một đôi bao tay thật đẹp, tao sẽ quay lại học tiếp.”
“Mày có đôi bao tay đẹp rồi”, “Chuột túi” nói, “Bằng da dê phải không?”
“Mang đôi bao tay ấy quả thật rất không vừa, vì không phải do một nữ sinh tao quen đan ra.”
Khâu Sĩ Lực nói thế. Không ngờ thằng đầy tớ thích vung vẩy nắm đấm này về sau lại muốn đem đôi bao tay da dê đổi đôi bao tay đan tay kia. Vả lại, từ đó trở đi nó gặp Giả Mai ánh mắt có vẻ không sắc nhọn như trước, có lẽ nó cũng coi trọng sự khéo tay của con gái, không khác gì bà Ngô.
Điều đặc biệt khiến Giả Mai khó xử là “Chuột túi” rất tín nhiệm nó, hỏi nó học đan bao lâu rồi, còn hỏi nó đã đan những vật gì khác. Nó nói “Loại con gái hạng nhất như bạn thật là hiếm có!”
Giả Mai áy náy không yên rất lâu, mường tượng như phụ lòng một người tốt. Về sau, “Chuột túi” về ngoại thành. Giả Mai lấy can đảm đưa đôi bao tay quái dị do mình đan cho nó, nói nhỏ: Đây mới là trình độ thật của tôi.
“Chuột túi” rất mau lẹ gửi trả đôi bao tay do bà Ngô đan qua đường bưu điện, lại nói nhỏ: Tôi rất cảm động vì biết bạn là một nữ sinh phong phú, thành thật như thế. Nó còn nói cho dù Khâu Sĩ Lực mang mười đôi bao tay da dê tới đổi, nó cũng không đổi, vì đôi bao tay này là sự chân thành của một nữ sinh.
Đôi bao tay được gửi trả, Giả Lý mang hai lần rồi bị rơi vào xó xỉnh nào đó không thấy đâu nữa, không biết ra sao. Bởi vì tuy đẹp nhưng nó cũng chỉ là một đôi bao tay.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 07:31:15vvn>
Óai. vvn định sửa chính tả cho bài này cho Ivy_81 Lọ mọ thế nào lại xóa bay mất tiêu. May mà còn lưu nên post lại cho được trả Ivy. Sorry Ivy nhé. Admin ơi, sửa lại dùm tên người post là Ivy_81 nhé.
0
Hu hu hu....Oan ức quá! Mấy ngày học thi vô coi mất tiêu cái truyện còng lưng gõ....
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
Chào IVy , Chắc VVN bấm nhầm
Thay vì tiến tới, lại cho lui đó mờ

Nhưng mà thấy VVN đã đăng lại đây, Ctly khg rõ có đầy đủ khg??

Nếu khg đủ, [sm=secret.gif] Kéo VVN mà khóc nhè đi nhé [:D][8D]
0
Sorry Ivy lần nữa. vvn trước khi sửa may là có copy lại nên mới post lên lại được cho Ivy
đó. Đảm bảo không mất chữ nào đâu.
Nhưng vvn không biết cách sửa tên người post thành Ivy. Chắc ctly phải nhờ Mars sửa dùm 1 cái.
[&amp;o]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 22:16:01ct.ly>
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=126055

Đây là những bài của IVY gõ này

IVY vào xem lại đi nhé

Có cần post dùm cho đầy đủ lại khổng có gì CtLy phũ cho nhé

Hay IVY tự copy , post vào đi nhé

0