📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

yeu yeu yeu

19 trả lời, 2.694 lượt xem — Trang 1 / 1
Không đề


Hàng cây công viên vươn ngọn ra sông
Sông vô tình chảy tuôn ra bể
Anh hứng về em tháng ngày bền bỉ
Em vô tình em chảy về đâu

Cám ơn em

Cảm ơn em đã đến cùng anh
Trong những ngày thu nắng mỏng manh
Đời tưởng nghèo đi nhưng bổng chốc.
Giàu thêm không biết đến bao lần

Em đến,niềm vui cũng đến theo
Nụ cười sáng lại ở trên môi,
Trong nhà như có thêm hương mới
Toả khắp bàn anh,những chổ ngồi

Em có gầy hơn,có yếu hơn
Tóc đã mờ đi một nữa sương
Nhưng tình ta vẫn trong như suối
Năm tháng chưa nhoà một chút hương.

Tình Yêu

Yêu-có nghĩa
Là cùng người yêu
Chia Đều
Trái đất thành hai nữa


PaRi ban đêm

Ba que diêm trong đêm đánh từng que một
Que đầu nhìn trọn mặt em
Que thứ hai nhìn đôi mắt
Que cuối nhìn miệng em
Rồi tối hẳn cho anh nhớ lại
Tất cả nét yêu khi xiết chặt em vào lòng


Không đề

Tình anh là cây đề hai nhánh
Một nhánh xanh tươi một nhánh sâu;
Tình anh là Đại Bàng hai cánh
Một cánh bay lên cánh lộn nhào

Ngực anh hai vết thương đâm thủng
Một vết lành rồi,một vết đau
Bao giờ cũng vậy:niềm vui sướng
Đi trước,đau buồn kế tiếp sau.


Sân cỏ


Này đây hoa quả lá cành
Và lại đây nữa tim anh yêu nàng
Yêu em trọn trái tim vàng
Chớ chi bóp xé phũ phàng tim anh

Gió mai lạnh mái đầu xanh
Kịp khi sương sớm người anh ướt đầm
Ước mơ mong ngóng ưu trầm
Thân thương mây nghỉ lặng thầm chân ai

Đầu tôi day ngực em tôi
Môi em mọng những hôn dài mê ly
Lòng tôi bão tố yêu vì
Ngủ cho nguôi dịu tình si say lòng
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Sứ Thần Tình Yêu


Ai có thấy tình long lanh khoé mắt?
Mng yêu đương tràn ngập cả hàng mi,
Hồn rung rung muôn điệu khúc tân kỳ
Đôi mắt đẹp nói lên lời hẹn ước

Bốn mắt nhìn nhau mà lòng như từ trước
Nhủ thầm nhau lời e ấp đôi câu ...
Nhủ thầm nhau e khó nói thành lời
Mượn đôi mắt làm sứ thần muôn thuở

Mắt long lanh là niềm yêu chan chứa
Mắt ngước nhìn là tha thiết cầu mong
Mắt giao thoa là hai kẻ một lòng
Chung ý tưởng sóng hồn dâng khoé mắt.

Bạn lòng ơi! đây tâm tình se sắt...
Yêu ngàn lần mà chẳng nói đôi câu
Bạn có nghe mắt nói cùng nhau?
Ngập ân ái mắt xanh rờn rợn sóng...

Mắt vẫn đẹp mà dâng sầu tê tái!
Hồn vẫn trong mà lệ vẫn còn vương,
Lệ tình ta đã cháy suốt đêm trường
Vơi chăng nhỉ hỡi tình thương chan chứa...


Nụ Hôn Đầu

Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông


Trên môi ta, vạn đóa hồng
Hôn em trời đất một lòng chứa chan
Tiếng cười đâu đó ròn tan
Nụ hôn ngày đó miên man một đời


Hôm nay chợt nhớ thương người
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh
Trưa vàng, cỏ biếc, vườn xanh,
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa


Yêu Thương

Không biết vì sao tôi yêu em ?
Vì sao thương nhớ đã bao đêm ?
Vì sao nói mãi mà chưa hết ?
Nói mãi cho mình yêu nhớ thêm.


Có phải mùa xuân trong mắt đen ?
Hay là trong tóc tẩm hương đêm ?
Hơi thơm em thở, môi em ướt,
Nửa nụ hôn đầu anh chả quên...


Áo em có phải vườn xuân biếc
Ước nắng hồng lên nhún nhẩy cười ?
Hay là sóng biển chiều ly biệt ?
Thương tàu viễn xứ núi mây trôi ?


Anh sợ nắng vàng phai áo trắng
Sợ sao xanh lạc mắt em sầu
Vuốt mềm lưng nhỏ bàn tay gió
Anh ngẩn ngơ tìm tóc vướng đâu\...


Thương nhớ hơn ngàn mây ấp núi,
Hơn thuyền ru bóng giữa dòng sông.
Em ơi, núi lỡ sông bồi hết,
Chỉ có tình anh, em biết không ?



Tình Mơ


Anh yêu em,anh chỉ nói thế thôi
Nói thế thôi cũng đã thừa rồi
Vì tình ái đâu cần ngôn ngữ
Tình từ tim, mà ngôn ngữ từ môi

Anh yêu em, em đã hiểu lâu rồi
Em đã hiểu từ ban đầu gặp gỡ
Anh hỏi thăm đường, em trỏ lối, thế thôi!
Em hiểu anh trong dáng dấp bồi hồi

Trong ánh mắt ngập ngừng xao xuyến
Em hiểu anh trong nắng chiều lưu luyến
Em hiểu anh từ tình mới đâm chồi
Từ hạnh phúc còn như bỡ ngỡ

Trong hồn anh quen nếp đau thương...
Có những đêm trăng óng ánh trên đồng
Trăng tắm sáng lên đầu em tóc rối
Trăng lấp ló qua hàng cây gió thổi...

Em là vầng trăng ngọc của đời anh
Anh không em, anh sẽ sống âm thầm
Như những tối trăng vàng lặn bóng
Đi bên em nghe ái tình đập sóng

Trong lòng anh hạnh phúc chan hòa
Ôi phút giây không thể xóa nhòa
Giây phút ấy, tình em chói tỏa
Ở trong anh, và tất cả xung quanh!

Anh ôm em, em ngạt thở vì anh
Nhưng em biết lòng anh say đắm quá
Gì ngây ngất bằng hôn lên đôi má
Mịn như hoa và đượm hương da!

Nắm tay em bao đau khổ phai nhòa
Khắp vũ trụ chỉ còn thương mến
Tình của em nhiệm mầu vô bờ bến
Hồn anh hầu tàn úa lại rờn xanh

Đời anh như chim hót trên cành
Tươi mát tựa màu xuân thơm ngát
Giọng ai buồn ngân nga câu hát
Bừng cơn mơ, trăng lạnh đã lên cao...

Gió ngoài song hiu hắt thổi vào
Rơi mấy cánh hoa đào trên chậu sứ...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Khánh kiệt, chờ...


những dải nắng không thắp trong tôi một niềm tin mưa
bất kỳ nào em ạ
cánh đồng tôi quen khánh kiệt suốt mùa dài
người ta thích lúa, gạo còn tôi chỉ mong mạ non và rơm rạ
cho mỗi bắt đầu hay kết thúc còn một khoan dịu dàng
và ngai ngái
rạ nâu chocolate và mạ xanh nuột nà
những đứa trẻ trong veo giọt sương

rồi nắng cũng đi qua rất nhanh, nhanh trong những
nghĩ suy của tôi về cơn mưa
chỉ hăng hắc cánh đồng trưa
lối nắng còn trọn một mảng rêu nằm đợi
khánh kiệt tôi, khánh kiệt sông hồ
tôi tìm rêu gọi nắng
trọn một cơn buồn
không chờ
mà vẫn gặp
những cơn vui, cơn say, cơn điên, cơn... người
dưới trời
may,
những khánh kiệt xanh

những mái nhà chocolate rơm rạ
đắt đỏ giữa bê tông cốt thép phố già
trẻ con lạc lõng từ nhụy hoa
đụn rơm người-mẫu khánh kiệt mùi đồng
những chiếc xe thổ mộ điểm hoa làm ma-nơ-canh giữa phố
khánh kiệt tôi chạy tìm người xà-ích
chắc còn lang thang đâu đó ở vực sâu
nơi còn bình yên những mái nhà chocolate rơm rạ
nơi tôi học mơ giấc mơ những đứa trẻ
chưa từng biết chocolate
chỉ biết đất nâu và những đụn rơm nâu và
yêu những-nâu đó
khánh kiệt tôi thừa nhận mình yêu...

cám ơn nâu còn nâu
cám ơn xanh còn xanh
cho mắt còn chấp chới bình yên xanh
cho môi còn khe khẽ câu đồng dao nâu đất
trước khi những khánh kiệt trắng sầm sập sầm sập về


Đêm La Rô (*)


xuyên đêm
những con thằn lằn phố núi cao nguyên nhìn sinh vật lạ
đến từ... trái đất
nén cười ngất vì... nhột, những vòng tay cố siết,
cố ôm con La Rô, mong mỏi chút hơi ấm trong đêm đen
từ lớp nhung mịn màng người ta làm thú nhồi bông hay từ
một cuốn sách nobel mà nhiều người thắc mắc
orange without sugar
solitude chíp chiu...
slow slow
row row

xuyên đêm
đêm đủ dài cho những vòng tay khẳng khiu
cố ôm trọn núi đồi
đêm đủ dài cho những vực sâu nảy chồi non ảo giác
La Rô, có nghe ta nói gì không
nơi nào cũng khát
chồi non khát
vực sâu khát
ảo giác khát
cánh đồng và cái giếng khum khum tròn kia cũng khát
La Rô của ta, mi khát một sự quyết đoán
đừng chùng chằng mãi thế, La Rô,
con bướm nhỏ bỏ đêm xa rồi

một La Rô và một thi sĩ biết nhớ, biết cảm ơn
người đàn bà điên cuối con đường mặt trời
tặng cho chàng những bông hoa cẩm chướng đỏ
không có điểm cuối cho cuộc đời
ta đứng bên đường như một người hành khất
nhìn người ta quên nhìn và siết tay nhau để cảm nhận
vệt chai sần của hôm qua
những vết xước bạch kim
long lanh khát

những quả táo rừng
và cỏ hoa hoang dại dọc đèo cao ta vừa ngang qua
ngày hôm qua, hay hôm kia, hay ngày mai, có lẽ…
La Rô mơ mình không làm bằng lớp nhung êm mượt kia
để được khát
một cái quẹt mỏ bình yên của chú chim sẻ
tung cánh từ bình nguyên

bão tố trong lòng La Rô
trong những vòng tay đêm khư khư ôm siết La Rô
không không gian biểu hiện
thầm thì thì thầm chờ mặt trời lên tiếng
La Rô, có nghe ta nói gì không

có một dòng sông giữa những lời thì thầm
có một cơn khát băng ngang vực sâu
có một đêm mơ thấy La Rô
rồi lang thang cả đời tìm khỏanh khắc đập cánh chim sẻ...

(trời ạ, con lừa và tôi, ai là tôi, ai là con lừa?)



Lòng trắc ẩn


Đường từ nhà ra chợ
Tết đến thật gần khi xen lẫn những đụn rác nho nhỏ
là cải bắp Đà Lạt và cúc vạn thọ
cũng cạnh đó xuất hiện vài lòng trắc ẩn
sự trắc ẩn mong manh và dễ chết
có khi chỉ bằng đôi môi
ướt át - đẹp

Trong màn sương của sự suy tư
lúc bình minh.
cặp mắt đen ngắm nhìn lòng ham muốn
và thắc mắc
đâu là nơi lòng trắc ẩn trổ hoa
một thành phố bị khủng bố bởi mùi thối của con kênh
không thể giải thoát bằng mùi nước hoa thơ thẩn
chảy nhão nhoẹt
phía sau các mợ
Những đứa trẻ đang vật lộn trên đường...
... sống hoang dại và chết trẻ.

Lòng trắc ẩn rùng mình. Trái tim chúng thảng thốt lời
kinh nguyện cầu


Ước muốn


Tôi muốn chìm xuống
biến đi
trong búi trùn chỉ
tôi muốn lượn lờ giữa lũ cá mồi
và ẩn mình vào góc khuất
không phải vì sợ con cá chột

tôi ước có thể đi bộ liên miên
trên quãng đường bặm bụi mang hình tia chớp
tôi tiếc đã không trốn học nhiều hơn
vào mỗi cuối tuần
tôi ước có thể sửa lại điệu bộ cho cô nàng
Mỹ Tâm tội nghiệp
tôi ước là miếng thịt lợn
và dám để trước ngực mình tấm bảng đề
“tôi đang sống”

tôi ước muốn tất cả
vì thấy mình là cái chân sau con chó


Như đôi cánh chim câu


Như đôi cánh chim câu...

Làm sao tôi biết
Mẹ yêu tôi
Người cho tôi rất nhiều
Tất cả
Lung linh
Như mùa xuân ẩm ướt
Thậm chí cả sự thối tha
Như mùa đông ít lạnh
Khi tôi nhìn lên ngọn đồi
Người vội khoác lên bộ cánh xanh loang lổ

Như đôi cánh chim câu...

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Quán lạ


Quán lạ
Hẹn nhau cuối ngày
Đốt thuốc,
Đốt nhau...

Tưởng niệm một ngày qua?
Hình dung một đời qua?
Thì em cứ ngồi xa xăm như thế!
Phông vải vốn đã dày
Bút vẽ cũng đã bày
Thêm vài vệt màu cũng chẳng làm chi!

Về đi em!
Sau giờ làm việc...

Quán lạ
Hôm nào cũng thế
Chẳng để làm gì!
Là cà lanh canh ly muỗng
Những tách chanh dây
Dòng chữ ngả nghiêng xiêu vẹo
Đêm mất ngủ...
Có một người đang ra vẻ chờ em, cần em,
Ra vẻ yêu em...
Thôi thì...

Em đưa tay vuốt mặt mình
Tê cứng lạnh lùng
Chẳng biết!
Hình như vừa cầu kinh đưa thân xác phiêu linh

Lại hốc hác,
hùng hục,
hối hả
Trát những hạt phấn li ti trắng hồng lên mặt
Khẩu trang che bụi
Che chính mình?!

Bước ra đường
Lịch trình y cũ
Chạy. Chạy và chạy...


Hợp nhất

Mười ngón tay xòe ra
bưng lấy khuôn mặt bé xíu
ửng lên vì niềm vui lần đầu tiên
em... khóc nưng nức
nước mắt tràn ngập khắp thân thể
trong giây phúc tận hiến
Đau chiếc khăn thắm màu trinh tiết Mẹ Nữ Oa
phủ mặt trong lần đầu linh thánh
giây phút bắt đầu khai triển nhân loại.
Những ngón tay sần lên sục sạo
khắp khe hang đồi núi vực sâu.
Niềm hạnh phúc chực ộc ra nóng ấm
ôm lấy tấm thân non trẻ
Anh trở vẻ mùa yêu đương
trên tay kiêu hãnh thanh kiếm chiến chinh bén sắc
chực đâm thủng những ngày nhàn nhạt
nôn mửa mùi sữa thiu
Đưa em đến giây phúc thiêng liêng dưới ánh sáng
đặc mùi rượu chát
Thân thể hợp nhất
Ngày của những tiếng rên nén đặc cổ họng
Mùa của những chú mèo hoang phóng
những bước chân mạnh mẽ
trên mái nhà, ầm ào đi tìm nhau
Giờ của những tiếng khóc lan dài


Dốc đứng


Tôi đứng một mình đợi nghe vòm nắng
Sáng lòa hút mắt
Ngày chảy qua đêm tối một vòng đen
Lưỡng lự đào thoát
Thì thôi.

Khảo sát đốt ngón tay
Nhẩm tính
La bàn người xoay chiều xích đạo
Quẫn bách giờ G
Va đập lời thì thầm
Mà giả vờ khóc cho vui
Cứ rơi theo chiều thẳng đứng
Thì thôi tuột dốc

Thì thôi đốt hương một mình
Nhìn người bên kia dốc (độc đạo)
Vô cảm bê-tông không khí
Bay lên và hôn mê
Nỗi buồn như bông tuyết
Thì thôi tan

Giờ tôi đi đến đâu
Phía dưới chân là dốc ?
Gương phẳng vòng cung
Bây giờ hoa nở cuối đường heo hắt
Thời hạnh phúc dốc ngược khôn nguôi
Mặt đất rung kìm nổ tím tái ngón tay
Cách trở điện từ khúc xạ
Thì thôi không tương lai

Phá bung sự gồ ghề diễu hành căng độ cao
Gió cất tay im lìm cho lân tinh mai táng
Dọc ngang thoải dốc
Rốn vũ trụ nghiêng mình hành lễ
Chiêm nghiệm
Thì thôi, thôi u mê

Theo một lời dẫn dắt
Phía bên kia dốc đứng
Tiệm cận cái nhìn
Phản kháng và không rơi

Ngày thôi thế giới


Bụi đêm



Cay mắt mình mắt người
Gió thì thổi ngược
Căng người như dây đàn để định hướng
Đêm tối như hũ nút
Ôm chặt không khí, thở bằng miệng, bằng lời người khác

Kẻ đi ngược chiều lao qua tóc rối
Bụi có tan thành mưa?
Nắng có rơi như đêm
Vết thương theo bụi bay
Sưng tấy hư vô võng mạc

Ngõ hoang lạ bước người
Đơn độc một bước người
Và ra tay nghĩa hiệp
Và một mực lay chuyển

Tiếng xe xé màn đêm
Hối hả
Con đường như sa mạc
Nấn ná thì thầm
Lời trú ẩn

Hy vọng
Phía kia, dòng nước trong


------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Suy tư chiều 30

Đôi khi cảm xúc thật đáng ngờ
hãy dè chừng, khi nó kéo tay áo bạn
bắt bạn nhìn những điều khủng khiếp từ thời niên thiếu.

Em - người đã giải thoát tôi khỏi chính mình
nhưng cũng trói buộc tôi vĩnh viễn vào cương vị làm bố.

Thắp lên ba nén nhang
xắp xếp lại khuôn mặt cha tôi
người nhìn thẳng vào mắt tôi
đó là ánh mắt khi tôi đã trưởng thành
bạc nhược và cam chịu

Có lúc tôi kinh ngạc
khi nghĩ về quãng thời gian đã sống
và những điều thiên hạ cho là sự thật

Tất cả đều giả vờ rằng sẽ ở đây mãi mãi
và một số thật sự tin như vậy.
Khi đó, chúng tôi lạc mất nhau

Già cỗi


không thể chịu đựng âm thanh hip-hop
và sự yên lặng lạ thường luôn hiện diện
Điều đó tốt đẹp. Hay không?

Tôi ước có cách gì giúp cho chúng ta
đi tiếp... và không bao giờ lạc nhau

Tôi không thể...
nhưng tôi sẽ...
nếu tôi có thể!




Khúc Cô-đa huy hoàng (?)


lũ đạo mạo các người
đừng dạy khôn tôi sẽ kết thúc thế nào

Họ - những con người đạo mạo
thường dậy rất đúng giờ
làm những việc tẻ nhạt và nghiêm trọng
nói với không khí
cho đời sống công bằng

nhìn đi
họ ném tiền
cách này hay cách khác

họ bôi bẩn bầu trời
bằng cách hát những bài hát
mà họ không bao giờ hiểu lời

nhưng tôi không thể hiểu
những điều họ làm
chừng nào điều đó chưa trở thành lý do
để giết những người chung quanh họ

tôi đã đọc một hai dòng
trong cuốn sách quý của họ
tôi chắc
những kẻ đạo mạo đó cũng đã nhìn qua

và tôi hiểu rằng
chỉ có thể tìm thấy cái kết thúc tốt đẹp nhất
trong nhà bếp.




Nuối tiếc


Nếu có lần sau - xin em hãy nghĩ về tôi
hãy đi thật xa và đừng nhắm mắt
hãy nhìn mặt trời trong những đám mây
nhưng không phải mây cuả bầu trời

Khi đi xa tôi không thể yêu ai khác
tôi đã nhìn thấy những đám mây
trong mắt đại dương
xin em hãy nghĩ về tôi - nếu còn có lần sau.




Thiên nga chết


Cái đêm vui chúng ta gặp nhau
Suối rượu tuôn trào
Em cười và nhảy múa
Anh đã nghĩ, rằng em lố bịch
vì không biết em là một thiên thần
Sau khi nhạc tắt
anh thấy em ngụy trang
Và những gì đã xảy ra
là một hình hài khác
của cùng một thứ.

Em đứng đó - giữa cánh đồng
Tay đung đưa trước bụng
Rùng mình.
Một cơn gió nhẹ chạy dọc lưng
Đất bùn rỉ ra giữa những ngón chân.
Thình lình
Không khí rít lên trong tai
Móng vuốt sắt mơn trớn khẽ khàng lên ngực
Trong khoảnh khắc em không hề nhớ
Điều gì đang xảy ra
Mỗi khi hắn tỏ ra là một kẻ xa lạ.

Em đối diện hắn
những chiếc lông bị thiêu cháy bởi mặt trời
toả mùi thật lạ.
cái gì ở đằng sau những con mắt ngọc vừa rơi ra?
Bất chợt
một nỗi đau quen thuộc
phía sau mỗi hình hài trần tục ẩn chứa điều gì?

Máu và lông trắng
bóng thiên thần ẩn hiện nhạt nhòa

Em và tôi
một nụ hôn
không gian quay cuồng - sụp đổ

Ngã nhào
mọi chuyện thay đổi quá nhanh
thời gian núp sau lưng của nó.

Tôi và em
thiên thần biến mất

Những gì tôi còn nhớ
là máu tươi và lông trắng.

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Vòng dây trẻ thơ

Ngày nắng xế, tuổi thơ em
Tóc vàng khô rơm rạ
Dưới vòng dây xoay tít, đùa chơi
Nhịp đôi, nhịp đôi không lời
Rướn mình bay cao
Tìm những vì sao khoảnh khắc

Ú tim, lò cò, nhảy dây
Những con diều giấy
Niềm vui mơ hồ lên cao
Vòng dây xoay xoay
Đường bay từ góc núi phía đông sang tây
Phía bên kia bờ ruộng khô cháy, dáng Ngoại còng lưng
Vòng dây vẫn xoay xoay

Chợt lạc bao giờ ấu thơ?
Chợt mất bao giờ ngày xưa?
Những cái nẩy mình tạo dáng bước khỏi tuổi hoa
Vòng nguyệt quế con gái
Vòng dây tuổi thơ đâu?

Những con diều giấy vẫn bay lượn giấc mơ em
Một thiên đường trò chơi vẫn dâng ngút trong mắt em
Vòng dây trẻ thơ xoay tít

Có cuộc đời hát thêu trong những vòng dây…


Những con chữ hỏng

Trên những con chữ hư hỏng
Dòng chữ đen ọc ra dòng nghĩa trắng sữa
Không ai hiểu chữ hát bài gì!

Tờ giấy vẽ nhiều hình thù, những con chữ chồng chéo
lem nhem luốc nhuốc
đầy vết tẩy
Không diễn tả được tâm hồn em
Một lúc nào đó không làm rõ thêm, chỉ xóa bớt đi
Xóa xóa xóa

Ước ao một đêm nào đó, em xóa mình bước vào cõi trắng
Ẩn mình trong những con chữ viết một phiên bản hư vô
Em yêu anh!
Nhiều hơn tám mẩu tự kết thành chữ “Em yêu anh”!
Yêu lặng thầm giữa khoảng trắng không lời
Trơ trật bầy ra đàn chữ hỏng
Cây bút bỏ lá thư chạy dài
Em tẩy xóa cả mười ngón tay búp măng xinh xắn


Em đổ cảm

Trời đổi mùa,
Em đổ cảm.

Ánh đèn đổ vàng xoáy cao soi tận mặt áng mây nổi loạn trong đêm.
Vũ nữ Apsara say múa trên kia như thoát khỏi những phiến đá
bốc hơi những động tác ngón tay xòe che nửa khuôn mặt
Mưa hồi sinh khóm hoa ven những thanh sắt uốn hình rắn trườn
Ôm vào mình mùa hoa cúc dại.

Trưởng thành cùng với tuổi thơ khuyết dần hạnh phúc.
Nỗi khát khao âm ỉ vòng hoa rực màu trên ngực

Mùa đỏ thẳm những lá thư tình
Hoa hồng nhung gầy guộc giả tạo
đâm những chiếc gai phù phiếm chĩa về phía ngực căng tràn.
Vội vàng đôi tay chưa kịp lớn
gỡ vòng cúc dại khô đen ngày thơ
Vòng tay ôm vồ
Bầu không gian phù phiếm đâm nát những ngón tay hoa

Cuối mùa,
Em đổ cảm,
Bất ngờ để nước trôi tuột khỏi mắt mình…

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện xảy ra trong tháng cô hồn

Sau nhiều ngày hì hục đẩy cày theo đít con bò cái có bờ mông hom hem hết đát, ba tôi bỏ đồng xanh đi làm nghề lái bò.

Tôi cũng bỏ những thể thơ gieo vần đi làm thơ tự do.

Người ta nói không tin vào thằng lái bò và chẳng đáng nghe lời thằng làm thơ

Nhưng đứng trước vạch bùn làm xuất phát điểm, mẹ tôi đốt viên pháo chuột cuối cùng vào tối ba mươi (năm có lệnh cấm pháo) và gào rằng, trong căn nhà này, về cơ bản, chủ trương nam nữ bình quyền đã được quán triệt

Viên pháo chỉ xoẹt cháy bên hiên nhà không còn khả năng nổ nhưng cũng thắp sáng lên lời xin thề xin thề của cha tôi trước bàn thờ rằng ngày mai con sẽ bỏ rượu và yêu thương vợ con hơn (Xin thề! Xin thề!) và lời thề của tôi trước trang giấy học trò rằng trong mùa xuân này tôi sẽ cai thơ (Xin thề! Xin thề!).

*

Trong giấc mơ, ba tôi nói với bóng đêm về những con bò cái có đốm trắng trên trán, sừng cong, mông dậu nở nang và những con bò đực lai bô có yếm dài truyền giống khoẻ, móng khít kéo cày tốt và có dáng đi vạm vỡ trai tráng lực điền; cũng có khi trong giấc mơ của ba tôi là lời xin thề được thốt lên trong hơi men cơn say thương lái: “Hãy tin tôi đi. Hãy tin tôi đi. Nó biết đẻ con và biết kéo cày…”.

Ba tôi đã lấy niềm tin của nhiều người bằng nước miếng. Thứ nước miếng ngày trước - lúc còn ở đồng xanh, đi sau đít bò cái, người chỉ tủi nhục nuốt vào cho cổ họng đỡ khô khát vì những ý nghĩ đầy mây mưa, giờ này phun vào mặt thiên hạ để khuyến dụ niềm tin. Một niềm tin đổi lấy vài đồng bạc lẻ… Nhưng kể ra nó còn đỡ rẻ mạt hơn câu thơ của tôi có khi một núi chữ không mua được điều gì ngoài lời tán tụng sáo rỗng và có khi một chầu massage hoành tráng của người bạn doanh nhân thừa tiền nhưng thiếu một thằng như tôi - biết bốc mùi thơ trong cuộc chè chén…

*

Mẹ tôi vẫn lầm rầm khấn trời cho ba tôi bỏ rượu. Bà không cần chồng mình mua về nhà nhiều niềm tin bằng nước dãi. Bà muốn cổ họng ông khô khốc như ngày xưa để bà trút vào đó những ngụm dịch vị đã qua thanh lọc, miễn nhiễm với chứng viêm gan siêu vi B và nguy cơ ung thư gan cấp tính.

Một que nhang còn lại, bà sẽ cầu nguyện cho tôi đứa con đang phiêu dạt bất bơ phố phường nào đó mau tìm về để nhận lại đống bản thảo thơ lục bát, thất ngôn tứ tuyệt, năm chữ, bốn chữ và cả thơ Đường… đang đóng bao tải quăng dưới gầm giường - tài sản của tôi những năm thơ ấu.

Bà không dám đốt chúng đi vì nghĩ rằng có khi tôi biết cách chạy chọt bán giấy với giá cao hơn so với ở nhà quê bán cho bọn chai bao.

Bà sẽ nói với tôi một điều rất giản đơn: “Ba con đã lấy niềm tin của người khác để làm mồi nhậu, con hãy trở về mở quán bán điếu văn. Thời bây giờ người ta rủ nhau đi nhiều lắm. Ở quê mình, người ta chỉ đi từng cặp, không ai dại gì đi một mình…”.

*

Bà nói điều đó qua mobile của một buổi trưa áp thấp trong tháng cúng cô hồn.

Bà đâu biết sau cú phone ấy, đầu dây bên kia, đứa con trai mình phải móc họng, ói vào cốc bia đang tưng bừng sủi bọt!



ngôn ngữ của bầy kiến


những ăng- ten râu mở căng,
phát ra bản giao hưởng của gió
lời tự tình của mặt đất
và âm vang trong thăm thẳm hang sâu

lầm lụi bước đi
không cần đôi mắt
những dự cảm buồn vui chuyển hoá sang ngôn ngữ từ trường
trên mặt địa cầu phủ sóng

thời gian đào hang, kiếm mồi dài hơn thời gian yêu nhau và sinh nở
thời gian nằm ngủ, nghỉ ngơi ngắn hơn thời gian cắn xé và giành giựt
thời gian đẻ trứng nuôi con dài hơn thời gian đưa tang và huỷ diệt

trong nghi thức bầy kiến đưa tang nhau
nước mắt cũng là tín hiệu sóng phát trên dàn ăng- ten xáo trộn
chúng nói với nhau về nỗi buồn của những cuộc ra đi
và niềm vui của những bữa tiệc trong hang sâu khi kho lương khô có thêm xác đồng loại

chúng nói với nhau về những chân trời mà loài kiến không chui rủi trong những tầng hang sâu, không phải kiếm mồi, không đưa tang và ăn thịt đồng loại
chúng nói với nhau về một miền đất ánh sáng và sữa bình an chảy tràn đến từng giấc ngủ
chúng nói với nhau về miền trời không lãnh thổ
nơi những chiếc ăng-ten râu được thay bằng đôi mắt để thấy, giọng nói để nghe
và thời gian cho những cuộc yêu nhau dài hơn thời gian cặm cụi kiếm mồi, xây tổ và cắn xé…



bằng ngôn ngữ phát ra từ những cọng râu ăng- ten kiêu hãnh
bầy kiến nói với nhau về những chuyến du cư lên trời
trước khi cơn lũ quét qua đây.



------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Bên cửa sổ tôi nhìn thấy

Năm đó tôi thấy em mang thai ở tuổi 19 và cần tôi tư vấn cách phóng sinh khi tôi là một bà cô già niêm phong thân thể xử nữ mình trước bọn đàn ông

Bên cửa sổ tôi nhìn thấy thằng tình nhân tuyệt vời lớn hơn 15 tuổi của em đang cần mẫn chuyển vào tài khoản của em một thù lao nho nhỏ em hí hoáy cười cũng bõ cho một người em mê tít

Năm đó tôi thấy nó đăng quang với thế giới rằng nó là một thằng đồng tính cần tôi tư vấn cách đăng ký kết hôn mà không rắc rối khi tôi đang tập đánh vần SỞ-TƯ-PHÁP là gì

Bên cửa sổ tôi nhìn thấy một thằng sinh viên thiếu tiền trọ học đang cố nhoè nhoẹt giới tính của mình tưởng tượng tình ái với một ông già bị hoại tử phần-tất-yếu-nhất-của-cuộc-sống

Năm đó tôi thấy ả son phấn loè loẹt để dự thi hoa hậu và cần tôi tư vấn cách make up thế nào là style khi tôi chỉ biết nước vo gạo và dưa leo tươi

Bên cửa sổ tôi nhìn thấy một thân thể phì nộn đầy mụn giộp chạy đôn đáo vay tiền để mua mỹ phẩm cào trúng thưởng, ả nói với tôi ả cần đẹp để mồi chài một thằng đàn ông.

Năm đó bên cửa sổ tôi thấy tôi là một giai nhân bất lực




Hệ thống

Bắt đầu tấu khúc hay tập tễnh ễnh ương
Dịu dàng và nhu nhược như thiếu nữ hàng băm chưa chồng
Tư tưởng chủ đạo của nền văn minh triệt để phương Tây là...
Sa thải đạo diễn Mưu và Thập diện...tẩy chay
Hắn cười khẩy vào giữa đùi Nàng đã được tẩm Chanel No.5
(Ta cứ hếch hoác thì đã sao nào?)
Khi ngày nào hắn cũng tới thư-viện-nhà-nước nghiền ngẫm Tại sao bà Hồ Xuân Hương không trần truồng Ereka mỗi khi làm thơ
Nàng thở dốc thở gấp gáp oằn người mồ hôi như tắm rên rỉ
Cứu em anh ơi em hết chịu nổi ở chỗ kia kìa đúng rồi lọ xịt Ventolin đó
Nàng đang lên cơn suyễn
Ha ha, thế mà hắn tưởng bở

Hắn loạng choạng say khướt vừa đi vừa giấu Linh Sơn ra khỏi room for rent mà Nàng vừa cho hắn hết hồn hết vía
Hắn sợ người ta cười hắn đọc truyện Tàu
Thật ra trí não hắn không hơn được cây xúc xích thì đến Freud hắn cũng không biết đã thực sự nói gì (!)

Giống như một giấc mơ (không phải nhầm lẫn) hắn thích được ai đó gọi hắn là thằng tâm thần
Hắn thèm được bệnh và được giải thoát hành vi của mình mà không cần liên quan gì đến cái gọi là nội tại
Xung đột đầu tiên hắn muốn khi điên là Nàng phải lõa thể đạo mạo khôi hài nhục cảm phun nuớc bọt trước khi nhắc lại như thuộc làu lời của Hegel
Thỉnh thoảng Nàng sẽ như nhạc trưởng múa trên thân thể hắn vài gậy Adolf Hitler mặc khải Này, xúc xích body massage đi thôi
Nàng đúng là một Nàng-Điếm

Hắn muốn Nàng là một psychisme * như hắn
Hắn hữu thức nhận ra rằng
Tư tưởng chủ đạo của nền văn minh triệt để phương Tây là
Làm tình và không cần thoát y
Sa thải thuốc tránh thai và tẩy chay bao cao su

Nàng-Điếm cười bẽn lẽn che tai

_________
*: tâm thần.





Những vất vả bình thường
Và một ngày khác nữa


Những hơi thở gần
Chạm vào những điều ngụy tạo
Òa vỡ lo sợ, sự kỳ thị đã được dè chừng trước khi bắt đầu
Ghì chặt niềm tin
Phóng khoáng vòng tay ôm
Một lúc nào đó nhận ra chỉ là lấp liếm sự trống vắng thói quen
Những vất vả, những lời giải thích, những ăn năn
Sự chia sẻ kệch cỡm, vụng về
Ngày không sắc thái, cách ly thế giới
Trốn khuất vào căn phòng chìm ngập bóng đêm
Đèn vàng, mắt vàng, thất vọng
Ngày dày như nêm

Thậm chí muốn trở lại những đơn điệu hôm qua
Rồi không so sánh
Không phải chần chừ ngã ba

Con đường gió, vắng người
Hoảng sợ một sự rình rập bất ngờ
Ân cần lời trấn an
Nghe bình an
Những bình an (hình như) được mặc định thường tình

Niềm tin bị gãy đôi, hay chỉ là tưởng tượng?
Giữa đêm xuất hiện một sự níu giữ
Lặp lại như hôm qua về sự xác tín bất cẩn.

Sẽ bình thường hóa mọi quan hệ, như là không có gì (!)

Rạng ngày, thức dậy, thấy bình minh.

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Khi anh về


Khi anh về hoa quỳ thôi nở

Còn biết tìm đâu quà tặng em

Anh xoa tay cho ấm mùa nắng vỡ

Ngủ trong mây một áng trăng mềm



Em ở lại cưới mùa xuân lộc nõn

Áo hồng dâu vương Tết bờ vai

Hãy cười bằng mắt môi em nhé

Anh sẽ thôi buồn nếu biết em vui.



Anh về nơi gió nắng chạy quanh đồi

Mặt trời lăn qua những triền cỏ ướt

Những cụm thông già làm sao biết được

Anh tìm chi



Có một ngày mây trắng bay đi

Một làn khói cuối trời quay trở lại

Chàng trai thảo nguyên rong ruổi

Đi tìm…





Người khác


Ở ngoài kia là đám đông

Anh thấy hắn hoa tay múa chân

Nói rộn ràng

Cười ha hả

Hắn không nhận ra anh



Trong im lặng cồn cào

Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau

U u mê mê váng vất váng vất

Củi cháy kiệt mình thành than, than âm ỉ cháy thành tro, tro rùng mình đau ngất

Anh không nhìn ra hắn đã đi đâu



Giữa hắn và anh

Có khoảng cách của một thiên hà

Hắn văn minh hơn hay anh văn minh hơn, câu trả lời bỏ dở

Anh, chỉ một mình anh, còn hắn bình phương lập phương thành vô số

Nếu được chọn là anh, hắn sẽ gật đầu chăng hay anh tự nguyện nhập vào hắn như một bóng ma

Là một, là hai, là tất cả hay là không ai cả

Cánh chuồn bay trên giàn mướp đương hoa

Lúa trổ đòng quyện vào trong gió

Bờ đê lả, chiều xanh rất cỏ

Anh lịm đi cơn khát quê nhà



Đây là dấu chấm câu

Anh bám vào vượt qua cơn đau

Và môi cười thanh thản….

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Về với biển

Anh vui lắm lại về với biển
Con thuyền xưa đã vắng bóng rồi
Nhưng nơi ấy, con tàu đang rời bến
Biển ồn ào sóng đập suốt mùa vui.

Vẫn nồng nàn gió mặn biển khơi
Vùng biển ấy với anh nhiều tình nghĩa
Bếp lửa con thuyền xưa bồng bềnh nỗi nhớ
Và tay em chai với mái chèo.

Anh trở về, trời nước trong veo
Con tàu lớn, khơi xa, luồng cá mới
Biển trầm tĩnh như một người luống tuổi.
Biển nồng nàn như trai gái yêu nhau.

Anh say sưa như gặp biển lần đầu
Muốn ôm cả mặt trời say nghiêng ngả.
Như biển cũng là rừng nhiều hoa và nhiều lá
Anh đi bắt cá tôm như hái quả giữa rừng cây.

Rừng bạt ngàn và biển nồng say
Anh có hai quãng đời, em ở giữa
Con tàu kéo còi như nỗi nhớ
Anh lại về nồng hậu cuộc đời em.



------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Anh yêu em

Anh yêu em vì sao không rõ
Chỉ thấy yêu em anh thấy yêu đời
Như chim bay thở hít khí trời
Như ruộng lúa uống dòng nước ngọt

Em hy vọng, em là mơ ước
Là niềm vui nỗi khổ niềm đau
Trái tim anh ở trong ngực em rồi
Tim không thể rời em mà sống được.

Và nếu anh có đầu thai kiếp khác
Anh chắc rằng anh sẽ lại yêu em!

Khi anh đứng canh cho đất nước bình yên
Vui sướng thấy em gắn liền đất nước
Khi anh đổ mồ hôi tươi tốt đất
Vì ngày mai, anh hiểu cũng vì em
Tâm hồn anh như lửa mới bừng lên
Trán thêm rộng, tay thêm dài, thêm vững

Anh yêu em, anh yêu sự sống
Không băn khoăn em đẹp ít hay nhiều
Vì lẽ giản đơn từ buổi anh yêu
Trong mộng, trong đầu em đều đẹp .

Anh không chỉ yêu trời xanh trong mắt
Mà còn yêu nắng rám trên tay
Như từng yêu vết sẹo dưới lông mày
Như đã thích nét cằm dài bướng bỉnh

Anh yêu em không hề suy tính
Cũng như em, ta chỉ có tấm lòng
Ta còn nghèo nhưng làm chủ núi sông
Ðời ta đẹp như quê hương giàu có .

Anh chưa thể mua một món quà tặng
Song có thể cho em khối óc bàn tay
Với tình yêu ta sẽ dựng lâu đài
Cây hạnh phúc tưới tình yêu sẽ lớn.

Em ơi! Trên đường dài lý tưởng
Ta nắm tay nhau sung sướng nào hơn
Dù em hay anh ngã xuống giữa đường
Trong tim bạn ta vẫn cùng đi tới !

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Bàn tay thứ ba


Khi em ôm choàng ta
Hai cánh tay ghì siết
Có bàn tay thứ ba
Vẫy về ai nuối tiếc

Khi em ôm choàng ta
Hai cánh tay ghì siết
Có bàn tay thứ ba
Nắm tay ai da diết

Khi em siết ghì ta
Là khi ta đang mất
Có bàn tay thứ ba
Vẫy vào ta vĩnh biệt.

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Cho một người



Tiễn người ra cửa rồi
Tôi quay vào lặng lẽ
Chợt thấy mình cô đơn
Giữa ngổn ngang bàn ghế
Khi người ta không yêu
Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người
Sao cũng buồn đến thế
Như đánh mất điều gì
Lòng bâng khuâng khó tả
Như thể mắc nợ ai
Món nợ không thể trả
Có lẽ ta thương người
Giờ này đang lủi thủi
Hay là ta thương ta
Từng chịu nhiều hắt hủi
Ngỡ chẳng có gì đâu
Mà sao thành rắc rối
Tất cả chỉ một lời
Nói hay là không nói
Bởi đơn giản thế thôi
Biết làm sao cho được
Khi người thì yêu tôi
Còn tôi yêu người khác.


------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Ði qua mùa đông


Em đi qua mùa đông
Mang một vùng gió ấm
Mắt trong như buổi sáng
Gặp mùa xuân đưa đường
Từ khuôn cửa hòang hôn
Từ vòm đêm chín thẫm
Gió lay như rụng xuống
Chiếc lá vàng ưu tư
Và ở giữa đôi ta
Gương mặt trời sáng chói
Cơn gió chừng biết nói
Lời yêu thương thầm thì
Ta theo cơn gió đi
Cho mù xuân nhận mặt
Trong muôn vàn hạnh phúc
Có tình yêu hai ta
Khi mà anh yêu em
Ðất trời đều thân mật
Từ mùa xuân thứ nhất
Có đâu mùa cuối cùng ?
Như nước những dòng sông
Ðối muôn đời vẫn chảy
Thời gian đang trẻ lại
Với mưa trên bàn tay ...
... Với tia nắng đầu ngày
Tình yêu như cửa biển
Càng nhìn càng rộng ra...!

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Em đến

Em đến anh buổi sớm
Mang mặt trời đến theo
Cửa phòng anh rộng mở
Ðón trời xanh trong veo

Trưa oi nồng mùa hạ
Mắt em là dòng sông
Em mang mùa xuân đến
Tóc thơm hương cỏ đồng

Ðêm tình cờ em đến
Trời đất mát lành thêm
Từ phía em anh thấy
Vầng trăng tròn đang lên.

Trong những ngày đi xa
Anh, em hai tiền tuyến
Cầm phong thư màu xanh
Biết là em vẫn đến ...

Biết là em vẫn đến
Trẻ trung như buổi đầu
Tình yêu thường vẫn thế
Có gì xa cách đâu !

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Em là ...



Em là hoa huệ trắng
Nở trong trái tim anh
Em là nghìn tia nắng
Soi đời anh ngọt lành

Em là những ước mơ
Mà anh hằng khát vọng
Em là một hồn thơ
Chứa chan đầy sức sống

Em là từng đợt sóng
Ôm ấp mạn tàu anh
Em là vì sao sáng
Soi màn đêm lung linh

Em là cây tùng xanh
Vươn cao trong bão tố
Em là chim mùa xuân
Bay vờn trên biển cả

Em là bông lan đá
Hương tỏa ngát núi rừng
Em là đồi cây dẻ
Trăng sáng ôm mênh mông

Em là dòng suối xanh
Những buổi chiều anh tắm
Em là ráng hòang hôn
Những buổi chiều anh ngắm

Trong mắt em sâu thẳm
Anh thấy cả đất trời
Cách xa tình vẫn đẹp
Có phải không em ơi ?

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu một ngày anh chẳng còn em


Sẽ khổ sở vô cùng, nếu chẳng có em
Ðường phố trở nên vắng vẻ
Em yêu quý, sao em "ác" thế
Anh biết tìm nụ cười ở đâu?
Dẫu một lời chưa nói với nhau
Mà ngọn gió vô tình nghe hết
Có lẽ nào lại chết
Hạt tình yêu gieo giữa trái tim mình!
Có lẽ nào...
Anh thức với bình minh
Anh thức với từng ngày trăn trở
Những hoa tím xương rồng vừa nở
Con đường đá nhỏ
Chông chênh
Năm tháng vui buồn có thể rồi quên
Nhưng đôi mắt thì anh vẫn nhớ
Bàn chân bước thì anh vẫn nhớ
(mà nhớ làm chi)
Anh bỗng biết "giận hờn"
Ðường phố buổi chiều lất phất mưa trơn
Ðường phố buổi chiều hửng nắng
Người tấp nập... mà sao xa vắng
Anh ngó bâng quơ, em biết nơi nào?
Anh ngó bâng quơ giữa phố, nôn nao
Có ai biết nỗi cồn cào ghê gớm
Biết rồi mặt trời có còn mọc sớm
Nếu một ngày anh chẳng còn em!

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Tìm trong ký ức


Anh lục tìm trong ký ức
Câu nói nào em nói với riêng anh
Mà hôm đó lá rờn xanh như ngọc
Bầy chim non nhảy nhót hót vui cành.

Anh lục tìm trong ký ức
ánh mắt nào em muốn gửi trao anh
Mà hôm đó khi trống trường tan học
Ngôi sao chiều chợt hiện sáng long lanh.

Anh lục tìm trong ký ức
Bàn tay nào em muốn nắm tay anh
Mà hôm đó nhánh bàng khô run rẩy
Nắng vàng rơi trên vai áo lặng thinh.

Ôi dĩ vãng thân yêu và trong trắng
Bỗng hiện lên như một áng mây buồn
Rồi lạnh lẽo tan dần vào xa vắng
Tay anh cầm một cảm giác cô đơn.

Giá hồi ấy anh biết rằng em đã
Và lòng anh đừng vờ vĩnh ngây thơ
Thị có phải giờ đây em đỡ khổ
Ði tìm em trong ký ức vu vơ.

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đi tìm tình yêu



Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Tình yêu của tôi ơi ! em là ai vậy ?
Sao để anh tìm, tìm mãi tên em

Trời dần buông thành phố vào đêm.
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
Nửa của mình hay nửa của ai.

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nếu chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ duy có 1
Nên nhiều lúc nhầm tưởng mình đã yêu
Nửa của mình nhưng nào "của mình" đâu

Không phải của mình, không phải
Thì "thượng đế" ơi đừng bắt tôi nhầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng.
Là đúng sai trong tìm nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng, tôi đã đi tìm.
Và có lẽ trên đời này đâu đó
Em cũng đi tìm tôi, tìm tôi như thế.
Chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau .

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu Thương

Không biết vì sao tôi yêu em ?
Vì sao thương nhớ đã bao đêm ?
Vì sao nói mãi mà chưa hết ?
Nói mãi cho mình yêu nhớ thêm.

Có phải mùa xuân trong mắt đen ?
Hay là trong tóc tẩm hương đêm ?
Hơi thơm em thở, môi em ướt,
Nửa nụ hôn đầu anh chả quên...

? em có phải vườn xuân biếc
Ước nắng hồng lên nhún nhẩy cười ?
Hay là sóng biển chiều ly biệt ?
Thương tàu viễn xứ núi mây trôi ?

Anh sợ nắng vàng phai áo trắng
Sợ sao xanh lạc mắt em sầu
Vuốt mềm lưng nhỏ bàn tay gió
Anh ngẩn ngơ tìm tóc vướng đâu...

Thương nhớ hơn ngàn mây ấp núi,
Hơn thuyền ru bóng giữa dòng sông.
Em ơi, núi lỡ sông bồi hết,
Chỉ có tình anh, em biết không ?


------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0