Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vô đề 2

0 trả lời, 1.265 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-02 11:37:07Huyền Băng>
Nhớ những chiều tan học,
Em cô bé học trò,
Đứng chờ ai ngoài cổng,
Ánh mắt nhìn xa xăm.

Nhớ những chiều tan học,
Khi em buồn lặng lẽ,
Buồn ai em chẳng nói,
Cho lòng tôi nghẹn lời.

Nhớ những chiều tan học,
Tôi cùng em chung bước,
Trên con đường đá sỏi,
Khấp khởi bao niềm vui.

Nhớ những chiều tan học,
Mình thường ngắm sông xanh,
Gió hiu hiu gió thổi,
Nguyện tình mình chẳng xa.

Và những buổi chiều ấy,
Em thiếu nữ thơ ngây,
Chẳng còn đứng trước cổng,
Để ai tìm hoài mong!!!

Chiều buông nắng nhạt,gió hây hây,
Lãng tử dạo hành đứng nơi đây,...
Ngắm cảnh hoàng hôn vừa sa xuống,
Lòng buồn vô định,tựa áng mây


Em ơi xuân đã về chưa?
Cho tôi được thấy ngày xưa năm nào,
Những chiều mưa đổ rì rào,
Cá,tôm trổi dậy vườn ao sau nhà!
* * * * * * *
Em ơi xuân đã về chưa?
Cho tôi được thấy cỏ thưa quê mình,
Những cành hoa dại xinh xinh,
Vẫn còn đó mãi khắc tình xóm thôn!
* * * * * * *
Em ơi xuân đã về chưa?
Cho tôi nghe được bóng dừa đâu đây,
Làn gió thoang thoảng ngất ngây,
Những tàu lá đó cứ say với đời!
* * * * * * *
Em ơi xuân đã về chưa?
Để mình có thể vui đùa chúc xuân,
Mai,Đào nở rộ ngoài sân,
Khắp nơi trẩy hội,tình thân nghĩa làng,!
* * * * * * *
Dẫu tôi cách biệt phương trời,
Quê mình vẩn thế,sáng ngời chẳng phai

NỮA HỒN THƯƠNG ĐAU

Thu đã về,lá vàng lất phất bay,..
Ta bước đi,giữa cảnh buồn đắng cay,
Nói gì đây,hay lòng im lặng mãi,
Hận một người,vội nói lời chia tay,
Đã biết yêu,là hồn ta đau khổ,
Si tình ai,cho lòng mãi vu vơ,...
Rồi trở về,trong bóng chiều nghiêng ngả,
Nửa hồn sầu,gấp lại một tình thơ

VẾT THƯƠNG LÒNG

Tôi gào thét,tên em trong tâm trí,...
Để được gì,giờ người đã ra đi,
Chỉ còn lại,bóng hình xưa nhung nhớ...
Của một thời,tôi trót lỡ yêu ai...!!!
Tôi gục ngã,hồn tôi như gục ngã,
Một mối tình,thoáng chốc vụt trôi xa,
Trên tay tôi,thiệp hồng em xin gửi,...
Giọt lệ nào,xoá nhạt trái tim tôi...

NỖI BUỒN THI SĨ

Đã hẹn rồi,sao Trăng lại không tới...
Để mình tôi,nức nỡ nữa cuộc đời,
Ánh sáng kia,đã mãi không từ biệt,...
Đêm thâu này,khiến lòng tôi tã tơi,
Trăng vô tình,lạnh nhạt đến phũ phàng,
Đã xa ta,xa rồi bóng hình Trăng,
Ta đành yên,giấc mộng đầy hơi thỡ,...
Não lòng chưa,ngây dại đến thẩn thờ....

BỐN MÙA ƯU TƯ

Xuân đến thiên nhiên ngập tiếng cười,
Khắp nơi cảnh vật màu xanh tươi,
Bao nhiêu âm thanh cùng trỗi dậy,
Chào mừng sức sống với đất trời...
* * * * * *
Vẫy chào Xuân nhé,đón Hạ qua,
Từng đoàn ve cứ mãi ngân ca,
Vang hoài không dứt ôi lạ nhỉ ?,
Khúc nhạc dạo đầu rồi sẽ xa.
* * * * * *
Tiếng ve im bặt tiễn Hạ sang,
Thu buồn khắc khoải chẳng vội vàng,
Lá kêu tí tách rồi vương vấn,


Chuyển màu rơi xuống bóng cây tàn...
* * * * * *
Hoa lá giờ đây xa mãi cây...
Cây đứng mình cây tháng ngày ngày,
Để Đông bao phủ màu trắng xoá,
Lặng buồn không nói,gió hây hây,...!


ĐƯỜNG TÌNH HAI NGẢ!!!



Thôi em về,lối xưa đã khép lại,
Hai hơi ấm,đã đi vào giá lạnh,
Phủ vào tim,cảm giác còn mê man,
Nhấc từng bước,từng nhát dao trổi dậy...
* * * * * *
Thôi em về,hò hẹn đã quên lãng!!!,
Hoa cũng tàn,tình mình cũng dở dang?,
Thơ mộng ấy,em giữ vào kí ức,
Cho lòng còn,một thoáng buồn màu tang...
* * * * * *
Thôi em về,mây gió cũng về theo,
Phũ phàng sao,tình như bọt với bèo?,
Trong nhân thế,giờ ta là cô độc,
Chỉ riêng ta,hay chỉ vì riêng ta?
* * * * * *
Thôi em về,tình tựa làn khói sương,
Bay chập chờn,như thể còn vấn vương!,
Rồi bất chợt,li tan vào hư ảo,...
Giữ gì hơn,lòng sao quá đau thương...
* * * * * *
Ngày mai đây,hai ta người xa lạ,
Bài ca buồn,sẽ mãi mãi ngân nga,
Giã từ em,trong tiếng lòng đau đớn,...
Để cho tôi,một mình kiếp cô đơn...!!!

MỘT CHIỀU SÂN GA

Chiều nay mưa tầm tã,
Trên đoạn đường sân ga,
Em đi trong nắng tà
Mái tóc dài thướt tha ,
Nét mặt ai buồn bã,
Đưa tiễn một người xa,
Giọt nắng như đã tàn,
Bóng người cũng khuất tan,
Vào dòng đời xa thẳm,
Sân ga chiều nay vắng,
Tiếng hồi còi vang vang
Nước mắt ai lăn dài,
Trên má hồng đỏ ấy...
Người sẽ xa xôi đấy,
Người sẽ buồn biết mấy,
Rồi khi những hàng ray
Tiễn đoàn tàu xa mãi,
Thì người đi người ở.
Ai sầu nỗi bơ vơ?,
Biết nói được gì đây,
Xin gửi mối tình này,
Vào tiếng thét thời gian !!!

thiếu nữ trong mơ

Tóc em nhung mềm như thảm cỏ,
Đôi ngọc dịu dàng nét ngây thơ,
Em hay cười ,má hồng ửng đỏ,
Nét duyên thầm ,đôi lúc vu vơ,
Cũng có khi ,hồn em lắng xuống,
Nghĩ ngợi nhiều,vào tuổi mộng mơ,
Rồi dáng em ,khuất sau lối nhỏ,
Tôi giật mình ,vẫn còn ngẩn ngơ...!!!

THU CHẾT

Thu cũng tàn rồi hỡi cố nhân!
Bao nhiêu lá xanh đã chuyển vàng,
Tim vỡ nát , tình thành dĩ vãng,
Tôi với người , cũng thế li tan...
Đâu còn nữa những đêm mưa lạnh.
Chiếc rèm kia , im lặng ngỡ ngàng,
Cây lá vẫn không buồn gào thét,
Tiễn đưa người , vào cõi miên man !!!

TÌNH CUỐI BAY XA

Lối xưa vắng bóng người tình,
Cây khô cỏ dại một mình ngóng trông,
Ai đi xoá nhạt mặn nồng?
Cho người đứng đợi trong lòng đớn đau
Trời xanh gieo một nỗi sầu,
Rơi hàng châu ngọc một màu tan thương...
Dáng người như những hạt sương,
Ra đi lặng lẽ ,ai tuôn lệ này
Người đi xây dựng gia đình,
Còn tôi ở lại chung tình bóng ai?
Rượu nồng tôi uống cho say,
Chúc người hạnh phúc có hay hỡi người ???

THƯƠNG VỀ KỶ NIỆM

Em giết tôi, nửa hồn tôi băng giá,
Em giết tôi,lòng tôi sao lạnh quá,
Chiếc lá rơi,hỏi ai thu đã tới?
Em hỡi em , đừng làm tôi phải ngỡ,
Tình chết trong cơn mê...
*******
Em giết tôi,hững hờ như chiếc bóng,
Em giết tôi,tình ta như nổi sóng,
Ai hiểu ai,cảnh đời như sỏi đá...
Em thấy không , hàng mi ai đỏ quá,
Đừng khóc rồi tái tê...
*******
Hoàng hôn cô lẽ,mưa thu nhẹ bay,
Sao nghe tiếng hoa nức nở đêm ngày,
Đừng tiếc để rồi thương đau,
Đừng nghĩ để mình xa nhau,
Mà gieo nỗi sầu đâu đây...
Tôi biết em đi, trong chiều lá đổ,
Ngoài hiên in bóng,ánh nắng thu qua,
Em hiểu cho tôi,như một kẻ khờ,
Vì thương em quá nên phải chia phôi,
Xin chiếc lá rơi ,mang về kỉ niệm,
Của đôi ta đó,nay đã xa xôi,
Nước mắt tuôn rơi,đi vào quên lãng,
Vĩnh biệt em hỡi,duyên tình vỡ tan.

MỘT HOÀNG HÔN THƠ

Hoàng hôn ngả dần dưới trời mây,
Khi ánh nắng chiều chợt lung lay,
Ngân hà bao nhiêu vì sao sáng?
Hát khúc đồng ca ở đâu đây!...
Gió cũng ngân vang kể từ đấy,
Nàng trăng vẩn vơ nàng trăng say,
Miên man trong không gian hoành tráng,
Ai đã vô tình để thu qua ?

Đêm cô đơn,

Trăng ngẩn ngơ buồn,trăng lửng lơ,
Cho hồn thi sĩ sầu thẩn thờ,
Bởi trời đổ lệ vì rơi tuyết...
Khiến bóng hình trăng phải phủ mờ.
Trong cơn buốt lạnh nàng bơ vơ,
Giữa chốn xa xăm của cuộc đời,
Một giọt lệ tan nàng trăng khuyết
Vương lại chút gì của đơn côi?


Chia ly ,

Xa nhau chung một nỗi niềm,
Ngừơi mang cách biệt sẽ về năm nao?
Chia phôi giây phút nghẹn ngào,
Chung li rượu đắng khi nào muốn say?
Tâm sự gửi vào men cay,
Gío hiu hắt chẳng muốn bay về trời,
Trăng lên đã lâu lắm rồi,
Gần nhau giờ phải chia đôi cách lòng,
Bao giờ mưa thu chẳng còn,
Ta về người nhé đón mừng sắc xuân...
Cơn Mê

Ai muốn thu đi vội thế này?
Cho người nhân thế buồn ngất ngây,
Gío nào rung chuyển trời xanh tím...
Ai mang thu về dưới trời mây?
*******
Đã thoáng ba năm người vẫn nhớ...
Nơi chốn xa xăm của cuộc đời...
Đánh rơi một thu trong hồi tưởng,
Lạnh lòng ai thấu hiểu cho người?
*******
Vàng nhạt rồi đây lá sẽ bay,
Thu về chỉ có giây phút này,
Sầu héo cho chi không đợi nữa,
Tình thu vương vãi dưới cỏ cây...
*******
Tầng lá xếp chồng lên nhau đấy,
Nếp gấp trời thu chẵng hề đầy,
Đương lòng nơi đây e ngại quá...
Song nỗi niềm vẫn muốn tỏ bày...!
*******
Bỗng đâu tim nghe buồn rã rời,
Mới hay tuyết ngòai hiên rơi rơi,
Dòng suy nghĩ sầu cuốn theo gió...
Vào nơi mịt mù của đơn côi....


Đăng nhập để trả lời
0