<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-30 07:40:48minhthai1978>
VÌ SAO (Xuân Diệu)
(Tặng Đoàn Phú Tứ)
Bữa trước, giêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi " Vì sao?",
Khi tôi đến kiếm trên đôi môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát khao
Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gở đã vô duyên?
Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca ! Tôi chỉ thương.
Chỉ lặng chuồi theo dòng cảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu !
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước đứng say sưa
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay,- thế cũng vừa.
Rồi một ngày mai tôi sẻ ra đi
Vì sao ai nở hỏi làm chi !
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ lắm
Chẳng biết yêu thôi, chẳng hiểu gì
Nhìn tôi cô muốn hỏi " Vì sao?",
Khi tôi đến kiếm trên đôi môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát khao
Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gở đã vô duyên?
Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca ! Tôi chỉ thương.
Chỉ lặng chuồi theo dòng cảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu !
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước đứng say sưa
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay,- thế cũng vừa.
Rồi một ngày mai tôi sẻ ra đi
Vì sao ai nở hỏi làm chi !
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ lắm
Chẳng biết yêu thôi, chẳng hiểu gì
(Thơ Thơ)
TRĂNG
Xuân Diệu
Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi,
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ...
Im lìm, không dám nói năng chi,
Bâng khuâng chân bước dậm lên vàng,
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang...
Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,
Cho gió du dương điệu múa cành ,
Cho gió đượm buồn, thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh
Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ
Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá !
Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ
(Thơ Thơ)
Hoàng Thi

