Mùa hạ
Ngày 3 tháng 5 năm 2006
Trưa hôm qua, mình cảm thấy chán nản và lười biếng, công việc làm mình uể oải, mình tự ý lấy giấy phép xin nghĩ nữa buổi, và chạy về nhà trong cái trưa nóng bức, oi nồng, thuận đường mình ghé vào mua một đĩa nhạc tân cổ, sau đó thì đi trả hai quyển truyện, bụng thật sự đói cồn cãi, nhưng mình chợt thèm được online, thế là bỏ mặc cái bao tử réo in ỏi, mình online gần 4 tiếng. Trong 4 tiếng đó mình đã chát cùng với tri kỷ, Đỗ Ngọc, và anh Quang Trần. Mình làm được một bài thơ (Vá Đời Tan Thương) copy lại hết 10 trang thơ gởi qua mail cho Ngọc, rồi mới về nhà. Về nhà không có gì để ăn cơm, mình lại phải cuốc bộ mua cơm tấm về ăn, ăn xong đủ hơi thì mình chải chiếu ra nằm hát vài bài tân cổ, cái đĩa cà giật làm mình phải chạy ra đổi
Khoảng 7 giờ 45 Đỗ Ngọc tới cùng Trần Trân, rủ mình đi ăn bánh xèo Miền Trung. Lát sau thì gần 9 giờ Huyên Nguyên tới, bánh xèo ở đường Sư Vạn Hạnh vô tình là nơi hội họp của những con người mang chí lớn, mình chuyên chú theo dõi cuộc nói chuyện có họ, mình thỉnh thoảng nói phụ họa mấy câu nhạt nhẽo, và mình cũng dần tự làm mình lạc lỏng, ăn hết món này kêu món khác, Đỗ Ngọc sưc ăn bền bĩ thật, mình thì chỉ một chén súp cũng đủ no rồi.
Gần 10 giờ Đỗ Ngoc lại muốn đi hóng gió, thế là Huyên Nguyên đề nghị qua rũ Tulipdenus, Tulipdenus lại không có ở nhà, thế là quyết định chạy ra cầu Thị Nghè, nhưng tâm trạng của Ngọc không được tốt, Ngọc và Huyên Nguyên chạy tùm lum đường, rốt cuộc mình và Trần Trân bị lạc, gọi hết ba cuộc diện thoại và chạy lòng vòng ở Gò Vấp, Bình Thạnh...một cuộc rượt bắt đến là vô vị, cuối cùng 11 giờ hơn Trần Trân chịu không nổi đành chở mình về nhà là hơn 11 giờ 30, mình mệt quá leo vô mùng ngủ tới sáng chẳng biết trời đất gì
12 giờ 15 phút trưa
Ngày 3 tháng 5 năm 2006
Trưa hôm qua, mình cảm thấy chán nản và lười biếng, công việc làm mình uể oải, mình tự ý lấy giấy phép xin nghĩ nữa buổi, và chạy về nhà trong cái trưa nóng bức, oi nồng, thuận đường mình ghé vào mua một đĩa nhạc tân cổ, sau đó thì đi trả hai quyển truyện, bụng thật sự đói cồn cãi, nhưng mình chợt thèm được online, thế là bỏ mặc cái bao tử réo in ỏi, mình online gần 4 tiếng. Trong 4 tiếng đó mình đã chát cùng với tri kỷ, Đỗ Ngọc, và anh Quang Trần. Mình làm được một bài thơ (Vá Đời Tan Thương) copy lại hết 10 trang thơ gởi qua mail cho Ngọc, rồi mới về nhà. Về nhà không có gì để ăn cơm, mình lại phải cuốc bộ mua cơm tấm về ăn, ăn xong đủ hơi thì mình chải chiếu ra nằm hát vài bài tân cổ, cái đĩa cà giật làm mình phải chạy ra đổi
Khoảng 7 giờ 45 Đỗ Ngọc tới cùng Trần Trân, rủ mình đi ăn bánh xèo Miền Trung. Lát sau thì gần 9 giờ Huyên Nguyên tới, bánh xèo ở đường Sư Vạn Hạnh vô tình là nơi hội họp của những con người mang chí lớn, mình chuyên chú theo dõi cuộc nói chuyện có họ, mình thỉnh thoảng nói phụ họa mấy câu nhạt nhẽo, và mình cũng dần tự làm mình lạc lỏng, ăn hết món này kêu món khác, Đỗ Ngọc sưc ăn bền bĩ thật, mình thì chỉ một chén súp cũng đủ no rồi.
Gần 10 giờ Đỗ Ngoc lại muốn đi hóng gió, thế là Huyên Nguyên đề nghị qua rũ Tulipdenus, Tulipdenus lại không có ở nhà, thế là quyết định chạy ra cầu Thị Nghè, nhưng tâm trạng của Ngọc không được tốt, Ngọc và Huyên Nguyên chạy tùm lum đường, rốt cuộc mình và Trần Trân bị lạc, gọi hết ba cuộc diện thoại và chạy lòng vòng ở Gò Vấp, Bình Thạnh...một cuộc rượt bắt đến là vô vị, cuối cùng 11 giờ hơn Trần Trân chịu không nổi đành chở mình về nhà là hơn 11 giờ 30, mình mệt quá leo vô mùng ngủ tới sáng chẳng biết trời đất gì
12 giờ 15 phút trưa

chuyện ở công ty lại không suôn sẽ, đêm về cứ buồn buồn bất an làm sao ấy. Thế mà như một phép màu ngủ một giấc tới sáng thì mọi chuyện bỗng chốc thay đổi.![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)