📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Nguyên Hương.

4 trả lời, 1.604 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-07 07:34:59huyennguyen>
Người Về






Người ta vẫn thấy nàng-con-gái-nhỏ đứng tần ngần dưới vòm hoa sứ.
………………………
Những say sưa hốt nhiên trẻ dại thuở đôi tám nàng gửi lại cho Trần và cái nắm tay thẹn thò trong một chiều mưa giắng nắng đổ ở quê nhà. Hai năm sau nàng gặp Phan. Cũng tại Đà Nẵng. Khi ấy nàng vừa đậu Đại Học. Nhiều ước vọng. Nhiệt thành. Không lâu sau Phan ra đi. Xoáy lốc như lúc đến. Nàng bỏ mặc những cảm xúc yêu thương. Yên vui sách vở, cơm nước và quanh quẩn với anh em gia đình.
Tưởng rằng đã yên. Giáng sinh năm ấy, nàng-con-gái-nhỏ nhận được phong thư ngào ngạt hương và cành lan trắng muốt của chàng-trai-trẻ, người đã từ bỏ giảng đường phiêu du đâu đó trong một thời gian khá dài. Một năm. Chàng-trai-trẻ lại khoác áo lên đường vì những nguyên do mà chỉ có chàng mới biết.
…………………………………………………….
Chiều vàng. Nàng hẹn chàng trai trẻ bên cầu nước xuôi. Nước trong êm, rồi bất chợt xanh lên một màu lịm ngát trống trải như mênh mông. Rong trôi hàng nối hàng, khẽ chạm nhau, rồi tan mau, chạy theo những bờ lối phiêu du bất định. Chàng-trai-trẻ không đến. Nàng soi đôi mắt buồn thiên thu vào ánh nước hoàng hôn. Lặng lẽ quay về. Gío thổi rối tung mái tóc êm. Tà áo mỏng vợi bay trong chiều…
Chàng-trai-trẻ là bậc anh tài của Trời Đất. Biết vậy nên nàng dù rất muốn, cũng không đành níu giữ. Chàng-trai-trẻ lại là người ưa bay nhảy, sống tự do đến mức không giới hạn. Nàng nghĩ cách sống ấy không thích hợp cho một gia đình, dẫu rằng đã có lần nàng cùng chàng nuôi ước mộng tròn đôi. Hơn nữa, nàng chỉ như cánh đồng hoa dại bát ngát tròn hương, mở tay ngời đón chàng trong một buổi sớm mai rất dịu nhẹ trong vời, mang đến cho người chút hạnh phúc ấm êm và những cảm hứng bất thần ngắn ngủi. Nàng phải để cho chàng trai trẻ đi tìm những hứng khởi khác biệt cho tài hoa của mình. Có những loài chim quý không thể giữ mãi trong lồng, một phần trong ta vui mừng để nó bay đi. Nàng âm thầm đau đớn tiễn cánh chim lồng lộng đang trở lại với suối biếc rừng già và nội đồng xanh tươi. Dẫu gì đó cũng là một cánh chim, phải làm tròn chức phận với trời xanh.
Thuở hai người bên nhau, nàng viết rất say sưa. Truyện, thơ của nàng dịu dàng hiền lành như hoa dại, ảnh hưỏng chút sắc khí ngông ngạo của chàng. Nàng mang tặng chàng. Chàng-trai-trẻ đọc rồi cười thoảng nhẹ, mắt nhìn vào những khoảng lặng im lìm trong không gian. Đôi mắt đẹp se sắt. Nhưng lâu nay nàng không viết gì, vì sợ đụng chạm đến nỗi đau. Nàng hay viết về nỗi đau. Nỗi đau như một lẽ tất yếu của hạnh phúc vuông tròn. Nàng yêu hạnh phúc. Mà cũng si mê niềm đau.
Những kẻ biết nàng vừa đơn côi liền tìm tới. Nàng chỉ cười, để tâm hồn họ mặc sức lạc bay và hồ nghi tơ tưởng. Khí huyết linh hồn nàng đã vắt cạn cho cuộc tương giao với chàng-trai-trẻ, thì đâu còn muốn tơ vương tới điều chi? Không có chàng-trai-trẻ ở bên nữa, nàng dồn đam mê mãnh liệt vào vẽ Tranh. Cái nào cũng là tình yêu, như nhau cả thôi. Nhưng tình yêu với Tranh hiền hoà đẹp êm hơn nhiều. Đó là một người yêu phẳng lặng như hồ thu, ân cần nhẫn nại mà nàng có thể hạnh ngộ ngay lúc nào, sẽ sàng trao nhau cái nhìn đắm đuối cuồng điên. Không bão lũ, oán than. Không dữ dằn thô bạo. Không hoang đàng phù phiếm. Tranh đối với nàng như một sự cứu rỗi. Sự cứu rỗi cho một linh hồn bơ vơ và yếu đuối. Nàng vẽ nhiều, không theo trường lớp, sách vở, kiểu cách nào. Nét vẽ vụng nhưng thăm thẳm hồn nhiên. Nàng thường vẽ chiếc cổng nhà có giàn tigôn che phủ. Nàng vẽ lan, cây hoa chàng đã mang đến cho nàng trong một buổi trưa nồng tháng tư. Nàng vẽ chàng trai trẻ. Sự hình dung về khuôn mặt chàng trong kí ức của nàng còn rất rõ. Vậy mà chẳng hiểu sao, không có khi nào nàng vẽ chàng giống với chàng-trai-trẻ. Đôi khi nàng vẽ chàng đẹp và hào hoa như một hoàng tử trong truyện cổ tích, dũng mãnh trên lưng ngựa giữa cánh đồng vàng hoa dại. Đôi khi chàng lại xuất hiện trong một bộ mặt kì dị lạ lẫm, và đôi mắt dữ tợn tung hoành. Không ai tin đó là chàng trai trẻ. Nhưng nàng tin. Một bữa nọ, trong lúc vẽ chàng trai trẻ với khuôn mặt kì dị, nàng cười. Đầu tiên tiếng cười trong như pha lê. Sau thánh thót như ngọc vỡ. Rồi hoang dại. Sự hoang dại không rõ hình, hơi đáng sợ. Từ đó nàng con gái nhỏ không còn nói lời nào nữa.
Và cũng từ đó, người ta hay thấy nàng quanh quẩn bên cội sứ già, gần như mỗi chiều. Cạnh cội sứ ấy có một vũng nước nhỏ, thường đọng lại vào những ngày mưa. Nàng thường nghiêng soi bóng dáng nhỏ nhắn âm thầm của mình vào đó, hoa sứ rung rinh trên đầu. Màu trắng của váy áo nàng, của hoa sứ thấp thoáng trong vũng lầy.
Nàng cũng thơ thẩn nhặt lá vàng rơi ở góc đường Tôn Đức Thắng. Nơi này nàng cũng đã cùng từng chàng trốn học để lang thang. Ly càfe góc phố buổi ấy sao ngây thơ say đắm. Và cũng vội vã cuống cuồng.
Bao kỉ niệm trở về dày xéo tâm linh bất ổn của nàng. Kí ức về mẹ, về quê hương. Nỗi nhớ những ngày mùa hạ bên gió biển. Lưu luyến những chiều mùa đông bên đường Trưng Nữ Vương. Trong vạn ngàn suy tưởng của nàng luôn ẩn hiện những suy nghĩ về chàng trai trẻ như một bản nhạc nền dâu bể. Nàng thấy chàng nắm tay mình thiết tha chạy bạt ngàn hoa nội đồng li ti toả ngát. Thấy ước mộng vàng son đọng lại trên bờ suối đã thành, vang mấy lời du dương ngọt lành như diệu ballad. Nang ứa nước mắt. Tâm trí nàng vần vũ như muốn đuổi xua kỉ niệm. Hai tay nàng ôm đầu, rối bất thần quờ quạng. Cái ly thuỷ tinh trên đầu giường rơi xuống nền gạch. Vỡ toang. Nàng ngồi dậy. Hỗn loạn nhận ra trong đám mảnh vỡ ấy khuôn mặt dằn dữ của chàng mỗi lúc trào sôi giận dữ. Những lần ấy cả hai người không còn là nàng-con-gái-nhỏ và chàng-trai-trẻ nữa. Tranh cãi bạo liệt cho tới khi nàng nhận một cái tát phũ phàng của chàng rồi lặng lẽ quay đi trong dòng lệ không ngăn được. Nàng thảng thốt nhận diện chàng trong từng khuôn mảnh vỡ còn lại. Nàng đã từng khó hiểu vô cùng cái khoảng lặng vời vợi khi gặp chàng. Chợt hiểu chàng có cách sống quá ư cách biệt với nàng - lý do xem chừng đơn giản. Nàng hiền ngoan như huơu non, mong manh như sương sớm, và thuần khiết như hoa lan. Nàng nguyên tắc đến mức cực đoan, nhưng thường để cảm xúc bung nổ. Nhiều lần bung nổ như thế, tình yêu bỗng vỡ oà. Qúa nguyên sơ và dễ xúc động. Trái tim nhỏ bé gần nhu nát vụn khi chàng trai trẻ dứt áo ra đi. Tình yêu của nàng như một đường tơ giữa nắng trời, chỉ cần một va chạm nhẹ, cũng đủ làm nó bứt tung. Nàng-con-gái-nhỏ không đủ sức lực để nâng giữ vô vọng đường tơ long lanh ấy nữa. Nàng còn muốn níu lại một đường tơ, nên đã tiễn cuộc tình đi với một vòng hoa trắng buồn u uẩn.
Không ai hiểu vì sao nàng trở nên lặng lẽ. Vì sao mọi tác động của đời sống không mảy may làm nàng để mắt tới. Nàng đã như thế từ bao lâu? Từ lúc nào? Người ta chỉ thấy nàng thẩn thơ bên cội sứ già thường xuyên hơn. Những ngày mẹ nàng ngoài quê vào thăm, nàng gần như quên hẳn cây sứ và vũng nước bên cạnh. Nàng hay vùi đầu vào lòng mẹ, để mẹ vuốt mái tóc dày đen mượt cho nàng. Người mẹ thơm nồng mùi cau trầu dung dị, lại thoang thoảng hương chanh, hương bưởi quê nhà. Thi thoảng nàng cảm nhận một thứ nước ấm nóng, xót xa rớt trên da thịt nàng. Nàng-con-gái-nhỏ ngước đôi mắt ngây buồn nhìn đôi mắt thăm thẳm trũng sâu của mẹ. Hai dòng nước ấm từ nơi ấy ứa tuôn…
………………………………………..
Người lữ khách vừa trở về thành phố sau bao ngày rong ruổi buồn phiền mỏi mệt. Chang đã rời bỏ nơi này ra đi gần mười năm. Chàng thay đổi nhiều. Gương mặt rắn rỏi và cương nghị đã hằn mấy vết rạn cuối đuôi mắt. Không hiểu nét ngông cuồng kiêu ngạo mười năm trước đã biến bay đâu rồi? Có lẽ đã rơi trên những tháng ngày dặm trường mê mải…
Lữ khách xốc lại chiếc áo gió, cầm chắc cái túi da đen đựng hành lý, rồi tiếp tục bước ra khỏi đường tàu. Hờ hững bỏ qua những lời chèo kéo của hàng rong và xe ôm, chàng đi trong miên man, nửa như kiếm tìm, nửa muốn bỏ quên. Mười năm. Người lữ khách đã bỏ quên quá nhiều thứ ở thành phố tráng lệ này. Thuở xưa, nghe lời thiên thu gọi, chàng khoác áo phong sương lên đường, để sau lưng một đôi mắt buồn trong ánh nước. Lênh đênh trên những vùng miền, gặp gỡ và quen biết thêm nhiều cô gái, chàng vẫn thấy họ thiếu điều gì đó. Chàng không rõ. Hôm nay chàng trở lại đây để tìm nhặt điều mà chàng luôn thấy thiếu khi ở bên những người con gái….
……………………………………………
Giáng Sinh. Người vùng này có thông lệ đón Giáng Sinh như một lễ hội lớn. Màu sắc không gian có khác thường. Điều khác thường ấy bắt nguồn từ cảm thức của một người đi xa quá lâu ngày chăng? Hay đơn giản chỉ vì hôm nay là Noel, như cái mùa chàng từng tặng nhành hoa lan cho người con gái nhỏ?
Trời không lạnh lắm, nhưng gió thì khô rốc. Chút khí vị thu còn sót lại ngập ngừng rũ ra trên mấy cành cây đã gần như trụi trơ. Lá khô cuống quít đuổi nhau trên đường. Vài đôi nam nữ choàng khăn ấm ríu rít dắt tay nhau…
Người lữ khách dừng lại bên cành sứ già, bàng hoàng nhìn màu áo trắng lẫn vào màu hoa sứ ngan ngát. Bóng áo trắng chợt xoay người về phía chàng, mở mấy ngón tay xinh đón lấy bông sứ nuột nà vừa xoay xoay trong gió. Người con gái lặng im. Đôi mắt đẹp se sắt vừa bắt gặp cái nhìn buồn thiên thu… Khoảng lặng…
……………………………………………….
Và hôm nay, ta vỡ trời yêu thương…


Giáng Sinh 2005.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Sài Gòn.







Đang ngồi trong một chiều Sài Gòn chập choạng, cùng bao nhiêu rối rít lùng bùng của đủ mọi thứ âm thanh. Lang thang trên mạng, tìm những bài viết, hay đang tìm sự đồng cảm và những giải pháp sách vở cho chính cuộc tình mình?
Giờ này anh đang ở phương hà nào? Hẳn là đang mệt mỏi bấn loạn vì công việc và những cơn mưa đỏng đảnh kỳ quặc của thành phố.
Sao mọi thứ lại trôi nhanh đến bất ngờ như vậy?
Tình yêu vốn dĩ là điều gì nếu nó không là một cuộc chơi?
Hoặc, tình yêu chỉ là những viễn tượng khó nắm bắt. Đến khi tất cả đã ở trong tầm tay thì ta lại tình cờ vụt mất. Vut mất, hay đang trả nó về với sự mong manh đẹp đẽ vô cùng khó chạm đến?
Bao lâu rồi ta chẳng gặp nhau? Cả trong suy tư lẫn sự hiện diện chân thực?
Cuộc sống men theo những ngõ lối nào mà bức bách đến vậy?
Anh đang lênh đênh trên bến bờ nào mà xa cách em đến vậy?
Vẫn là những buổi chiều…
Vẫn là bao sớm mai…
Lang thang và cô độc như những ngày chưa có anh.
Bất chợt bàng hoàng vì ý nghĩ: mình cần có một chỗ dựa tinh thần và một ngõ lối thênh thang biết bao…
Em đã đến những chiều anh không nhớ…
Em sẽ đi vào một sớm anh không ngờ…
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Cho Một Ngày Sắp Qua...







Tháng Chín.
Những kỉ niệm run rấy ùa lên trong cái nắng ngại ngùng e thẹn giữa thênh thang Sài Gòn.
Nhớ về Đà Nẵng như một lẽ không thể dừng.
Từ tuổi biết để ý đến mình, năm năm trời, em chưa hề được mừng tuổi xứ ấy. Ngày Sài Gòn hanh hao nắng chạy dọc theo những dòng ào ạt, dòng người, dòng xe, dòng hối hả, dòng… thời gian.
Hai mươi mốt năm.
Vẫn còn điều gì ngây dại sơ nguyên trong mớ trí nhớ bé bỏng. Nhận mặt cuộc đời, nhận mặt người yêu.
Hai mươi hai tháng Chín năm nào ta mở lòng lâng lâng đón lấy một duyên lành và mười chín cánh hồng đỏ thắm đẫm sương. Mất đi những tháng ngày… nghĩa là một phần nào đó trong mình đã hư hao?
Hai mươi mốt năm.
Em vẫn còn nguyên thói nắng mưa muôn mùa và những dỗi hờn không cần thiết. Hôm nay ta biết sống vì người khác nhiều hơn. Cố ghìm những tiếng say sưa thảng thốt để người yêu được chút hiếm hoi thanh thản.
Vậy mà em vẫn cứ mang tiếng là kẻ hẹp hòi lẻ loi.
Anh vẫn chỉ là anh…
Hai mươi mốt năm.
Có bao giờ em nhắm mắt chịu lấy những đắng cay mà người-không-ruột-thịt mang đến? Có bao giờ em yêu thương mê say hỗn mang, bất ngại xôn xao đời sống? Có bao giờ em hướng tới một nối kết chân thành yêu thương?
Vậy mà em vẫn là một đứa trẻ con và luôn mang tội lỗi.
Hỡi ơi! Em và nhân gian này chẳng bao giờ chung đụng.

Lang thang trên âu lo và rập rềnh sóng cỏ. Gía phải trả cho một tình yêu hồn nhiên mãnh liệt là ngày hôm nay? Vậy thì đớn đau. Vậy thì sầu vương. Vậy thì chua xót… nói sao cho vừa?
Một buổi chiều êm êm đang nhẹ nhàng trôi, trôi xa khỏi tâm thức và tơ tưởng của em về một buồi chiều. Em đang chơ đợi điều gì? Hoàng hôn tới? Bước chân phiêu về giục lửa yêu? Tiếng thầm thì man dại của lá hoa? Tiếng rộn ràng của những ngã trầm luân say khướt? Hay đang đợi chờ… từng bước chậm của thời gian?

Vậy là anh đã đi xa. Không còn kịp về dự ngày sinh nhật của em. Cuộc sống đã cuốn anh trôi xa mất rồi yêu thương ơi! … em mong anh đi trên những nẻo an lành mộng triệu tươi êm.
Thắp lên hai mươi mốt ngọn nến lung linh để xa vời mơ ước, tự chúc mình phải mạnh mẽ hơn, chấp nhận thưong đau và đìu hiu trống vắng. Chia ly này sao nhức nhối như ai lấy gai đâm thủng những mạch máu mỏng manh nhất?
Em ở đâu?
Anh ở đâu?
Đi mà sao chẳng nói với em một lời Thiên ơi! Anh đang lênh đênh trên bờ bến nào? Hãy giúp em bước ra khỏi những hoang mang khôn cùng và băn khoăn hoang tưởng. Làm thế nào đây khi ebn6 em không còn sự hiện diện chân thực của anh? Em ngỡ mình có thể rạch nát trái tim lấy máu hồng trinh tưới chan lên nỗi niềm thương đau chẳng dừng chất ngất.
Có thể nào tất cả vội ra đi khi chưa kịp nhận diện rõ một hình hài tròn vẹn? Em cuối cùng là ai? Có còn la em không khi luôn mang trong mình những vết hằn của ngày thang phôi phai, của yêu thương diễm tuyệt lên ngôi chói loà rạng rỡ rồi vội chết lịm hun hút? Em có còn là em không chính em ơi?
Em yêu anh muôn đời hỡi Thiên cuồng điên ngông ngạo!

Em chở cuộc tình đi qua những đường đông
Gối chưa chồn mà chân thì đã mỏi
Lưng chưa oằn mà vai đã muốn xuôi…chở qua mưa nắng
Theo dấu chim bay ngời rạng
Qua phố ngỡ ngàng
Hờ hững vội tan!
*.*.*.*.
Em đi rồi mây khói cũng thế thôi
Biết làm sao trong đầu trời cuối biển
Nhận mặt cuộc đời, nhận mặt người yêu…

Vậy là mình xa nhau rồi phải không Thiên? Anh đang dừng chân ở một chốn nào? Có nghe tiếng thét gọi từ thâm sâu của bàng hoàng thảm liệt những thanh âm lạc giọng gọi nhau? Cuộc tình đi những bước rất vội. Ngỡ ngàng nhận lấy một sự thật như đã được sắp đặt. Điều gì tới sẽ phải tới. Không còn Nguyên như những ngày xưa nữa… em đâu hay? Và anh cũng vậy. Dẫu biết đắng cay là khôn cùng, nhưng thà thế, thà là giọt mưa phiêu linh rơi vỡ trong vạn ngàn, thà làm cánh hoa tung trong chiều nổi gió, thà làm lệ ngàn hàng phủ kín những lối đi, thà như cánh chim non dạt mãi vào vô biên… Em đã không biết giữ gìn và nâng niu những hạnh phúc, không biết bớt đi những mong chờ, bớt chút yêu thương, để nhận lãnh cho riêng mình muôn vạn vết dao lỗi hẹn. Thiên ơi! Em ngàn lần có tôi với anh, với tình yêu ấm nồng cao cả. Đã không thể mang lại hạnh phúc cho người mình thật sự yêu thương, thì người đàn bà trong em còn biết phải nói gì cho mai sau…? Có những cánh chim phải được soãi cánh chao nghiêng trong lồng lộng thênh thang. Anh đã vậy, em không đành níu giữ …
Tạ tội cùng anh.
Xin gửi vạn ngàn yêu thương về cho nắng sớm nói hộ tình em…
Đêm nay em ngồi trong khoảng tối mịt mùng lặng lẽ, để ngẫm nghĩ về những hạnh phúc đã qua. Hạnh phúc có là gì to lớn đâu? Đơn thuần là những gì ta thực sự biết nâng niu, quý trọng. Em đã quá dại để vòng tay ôm trọn vẹn toàn. Cuộc đời đâu đơn giản như em nghĩ. Cuộc sống là cuộc sống thôi.
Hôm qua em đã gặp những người bạn cũ. Nói đôi lời về anh. Và bất chợt, nhận ra… em đã được rất nhiều… biết làm sao khi em cũng không thể thoát được những đa đoan khốn cùng tai hại? Bi kịch là khi con người ta biết mình lầm lạc mà vẫn không muốn giải quyết.
Đêm đang cuốn cỏ cây vào bản giao hưởng tuyệt vời vĩ đại của thiên nhiên. Giờ đây Thiên của em đang một mình với những container khô rốc, với mưu mẹo trá hình, và những cạm bẫy vốn chẳng thể gọi thành tên. Em đành khoanh tay, lại mang cho anh thêm những âu lo bất tận…
……………………..
Em ngồi đây chờ đêm trôi qua như buổi giao thừa. Vụt mất trong tay những ước mộng đẹp trong và tình yêu lung linh thánh thiện. Em đã sai khi chọn lấy cuộc kết nối đầy tang thương hồ hải này? Sai lầm? ...! …!?
Đôi mắt biếc giờ đây ráo hoảnh. Thôi ồ anh, anh, anh ạ… mộng tan rồi phù du muôn nỗi cũng là phù du! Vậy mà em phải ân cần níu giữ. Mắt đã tàn phai những giọt lệ ưu phiền. Lòng cũng cạn khô. Bình minh huyết lệ là ươm mầm trên huỷ diệt? Giá em có thể chuếnh choáng say giữa những miền ba lãng réo rinh, giữa âm thầm cách biệt và vọng tưởng ngỡ ngàng. Em vẫn chưa chết. Tim vẫn đang lay lắt những nhịp bất thường. Và anh này, anh, anh nhỉ, đã không còn có thể nữa rồi, anh ồ, anh, anh ạ!...
Đi giữa chốn thâm u để âm thầm kêu lên những tiếng đau thương như loài mang đi lạc rừng. Quay đi hay ngoảnh lại cũng là thôi đành… tiễn biệt nhau trong sầu vương viễn xứ liêu thương dã loạn. Em nhận hết lỗi lầm về mình. Cho anh bước những bước chân mây và không phải đau thương giả tạo nữa anh nhỉ?
………………………
Rốt cùng, cơn đau tột độ cũng không đến. Không thể đến? Không đáng đến? Hay không còn đến nữa? Em không biết. Vơi cạn tất cả rồi thì mọi thứ so sánh còn đớn hèn khủng khiếp sao đang?
Đã bao nhiêu giờ khắc mình không được ở bên nhau?
Đêm nay.
Lại thêm một đêm nữa giữa lẻ loi bộn bề. Đếm đến mụ người cũng không thể nhớ nổi mình đã gọi lạc tên anh biết bao lần? Em quá mềm lòng chăng Thiên ơi? Giá như em đủ lí trí để vùng thoát khỏi cuộc trở trăn réo gọi này… biết là điều ấy vượt khỏi khả năng mình, nên em thôi không cố gắng thêm nữa.
Chiều nay gặp anh giữa đám đông. Bối rối. Cuống quít. Như vừa chớm yêu. Đâu là em và những tình cảm chân thật của mình? Em đã yêu anh bằng một tình yêu như lửa cháy trong gió loạn, Thiên-xa-khuất-ngàn ơi!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 20:15:38TTL>
Đi Trong Viễn Tượng








Đi – ở là gì… ta không tự biết. Cuối cùng tình yêu cũng chỉ là một trò phù phiếm nhất trong vạn ngàn phù phiếm lả lay. Thánh thiện. Trắng trong. Hồn nhiên. Ngóng trông. Mong mỏi. Đổi lại gì ngoài những phũ phàng đáng sợ, và dối trá đáng kinh. Chỉ còn lại một kẻ khờ đi giữa mênh mông. Biết là mênh mông. Khôn hàn cứu chuộc. Nếu yêu thương, xin hãy thả ta về với mênh mông, và cho ta được một lần đớn đau vô cùng. Rồi sẽ xong. Tan tành là gì? Tả tơi là gì? Trong khi ta vẫn muôn đời là một kẻ khờ đi giữa mênh mông?
Trả dối gian về muộn phiền, trả tơi bời về xôn xao hoa lá, trả cuồng quay về cho điên đảo, trả nước mắt, trả nụ cười. Trả trinh bạch về cho khôi nguyên, ta về với hai bàn tay không, và không nghĩ gì, hiểu gì, về tình yêu nữa.
Nhắm mắt lại đi, Hằng Vang ơi! Trôi đi nào, trôi đi…
Một chiều nao
Ta hẹn với yên bình
Về dưới gốc phượng xưa
Bên khung suối vắng
Mơ màng giấc hoa…
Trả ta lại với thiên thu
Nào…
Làm sao đây khi tiếng đáp chỉ là một vòng trầm luân oan khốc. Trở trăn nhức nhối vì chịu ở trong trói buộc nhưng ra đi… có lẽ cay đắng vạn phần. Cuộc dâu bể lẽ ra ta chẳng nên dây dưa… chao ôi là dâu bể…
Chiều vắng nhau
Buồn như cổ tích
Tháng ngày chết trên tay giấc mơ hoa bừng dậy

Nắng có vàng như buổi xuân khai?
Trăng đầm sương sau những giấc mơ dài
Giờ khẽ khọt tìm nhau trong suy nghĩ
Quá vãng nào chợt lẫn bước chân đi

Anh vẫn là anh
Lồng lộng những suối miền
Em chỉ là kẻ khờ,
Đi giữa mênh mông…

Làm sao thoát khỏi mênh mông
Khi ta vẫn hoài công
Trong vụn vỡ…?

Duyên nợ, nợ duyên một vòng lẩn quẩn. Chỉ vì ngần ấy mà ta không thể thoát khỏi những cơn say viễn mộng sao? Không thể là một bến đỗ bình yên sau những cuộc rong chơi buồn phiền mỏi mệt . em giữ lại giấc mộng lành cho ngày tháng êm xuôi. Trôi đi rồi dòng sông thơ dại, tít tắp rồi những hồng nguyên trong veo. Góp hết những yêu thương mưôn mặt, ta có thể gom thành tập tàn dư…
Anh có thể về
Em chợt lỡ bước
Dâu mặt vào tay
Buồn như nắng chảy,
Nhốt nước mắt vào hư không
Tràn dâng bão tố

Đêm qua
Gió có ơ thờ như bưổi phân ly
Anh còn nhắn gửi gì

Còn sót lại
Chiếc lá cuối mùa thu
Hoa lan vừa hé nụ
Lộc mới đâm cành
Sáng nay…
Đớn đau không khi ta lẻ loi giấu mặt vào những hẹn thề đề những lại vô ngần tương biệt ngây thơ?
Dừng lại nào cơn mưa ơi, dừng lại cơn say bát ngát khôn cùng…
Em ôm cả sóng tình trên đôi tay non
Vụng dại lắm thay khi đời ta ảo mộng
Về những giấc xuân thì
Về cuộc trắng tay
Sầu lay quá vãng.

Xin đừng lôi ta vào những vũng lầy, xin trả ta về với thênh thang…
Tơ liễu nào phai tơ liễu ơi
Làm sao cho tròn mộng sóng khơi
Còn đây núi đá chờ viễn tượng
Bờ khói sương nào chốc tả tơi…

Lá trên vai chảy tràn úa rạn
Tìm lại mình sau những giấc miên man
Sao ta còn giữ đời nhau mãi?
Xin trả em về với lang thang…
Ta có đủ dũng khí để chặt gãy cánh chim non đang quằn quại trong đau thương? Ta đâu biết ngày đã dâng cao? Lặng ngắm phía hoàng hôn thu nhạt, cột lòng mình vào đêm thâu, hồn sâu tiếng thở, buộc thêm cô liêu vào tan vỡ, nguyên hình mênh mông, biết phận mình long đong. Tan vỡ là chi, tan vỡ ơi! …


Đã mang vàoTV
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-06 08:01:01huyennguyen>
Những Bức Thư...
-Tặng cho người con gái phương xa-






Anh viết cho cô. Anh đang ngồi để viết cho cô. Mỗi ngày. Dù thời gian kinh khủng của công việc làm anh lao theo một đà trượt không ma sát.
Buổi chiều xuống bâng khuâng. Đà Lạt nhìn theo ô cửa sổ của tầng hai một khách sạn nhỏ nằm trên đồi gần dinh Bảo Đại bảng lãng trong chiều loang sương mờ. Anh không hiểu sao mình cứ mang hoài một mối tình ngây dại ngông cuồng như thế, để cứ phải mỗi ngày một bức thư, hoặc ít nhất thì cũng một đoạn thời gian nào đó dành cho những suy tưởng về cô. Nhiều khi anh hỏi mình, mối tình cuồng say này sẽ dẫn anh về đâu, nhưng anh cũng biết rằng mình vô lý khi cố gắng tìm cho mình những câu trả lời cho một đáp án nan giải của tâm tư. Người ta cứ thường cố gắng làm cho mình trở nên rối rắm và bức bối bằng những chớp tắt của nghĩ suy. Anh, đôi khi trở thành nạn nhân của tên trộm suy luận, hoặc trí nhớ. Hắn như một gã lang thang, lại như một bóng ma, mà anh dù thấy được dạng hình lại không thể đuổi xua bằng đôi mắt vẫn biết yêu thương.
Anh bắt đầu biết yêu thương từ khi nào? Có lẽ từ lúc bắt đầu gặp cô bạn học giữa một buổi sáng thu heo heo gió lạnh của năm đầu cấp xa xôi nào. Cô gái mặc chiếc áo trắng nhỏ nhắn đứng lặng lặng giữa đám học trò đang xôn xao háo hức với năm học mới khiến lòng anh nổi lên một lớp mây phiêu bồng của trời xanh một bữa nào tịnh lặng. Cô có làn mắt như sóng hồ gương soi, cái màu đen tuyền u buồn lấp loáng ánh sáng của thần thái thông minh khơi anh suy tưởng về một niềm an ủi dịu dàng người mẹ. Một đài cao chói rọi thiêng liêng. Người ta chỉ có thể cúi đầu khi đứng trước những thiêng liêng. Và với cô bạn ấy cũng vậy, anh chỉ thầm đứng nhìn cô mỗi hôm tan học. Anh nhớ những buổi học chiều mùa đông, trời ở quê anh rất lạnh, nhiều hôm cô mặc những chiếc áo mới khoác ngoài chiếc áo trắng học trò, anh cứ đứng ngẩn ngơ khi bỗng như có một màn sương mờ ảo của một huyền bí thanh khiết vây quanh cô. Anh chỉ dám nhìn cô từ xa mà thôi, thuở ấy anh còn bé và nhiều ngượng ngập xen lẫn với một kiêu ngạo mơ hồ khi cho rằng, nếu mình tới gần cô ấy, mình sẽ giống như lũ con trai cùng trường vẫn hay thậm thụt đi theo cô. Rồi thời gian đi…
Anh vào Đại Học, mang theo hoài niệm về một cái gì như - mối - tình - đầu - bất - thành. Cô bạn ngày xưa đã ra Huế, an vui với sự bình yên của thành phố nhỏ ấy và vòng tay của một chàng sinh viên Bách Khoa Đà Nẵng, vẫn mỗi tuần ngược Hải Vân quan ra thăm cô. Anh học không xong Đại Học . Biến loạn của một trẻ dại ngông ngạo cùng với những nhọc nhằn mưu sinh. Lìa giảng đường, anh đi lang thang dọc theo chiều dài của miền Nam ngược về quê rồi ra nữa tận Bắc. Những phiêu dạt bất định như vậy cho anh thấm đẫm đời sống nổi trôi cũng như những số phận mà anh gặp trên đường đi. Có hạnh phúc khi nhìn những con đường mới mở, những câu cầy mới xây; có đau thương và khốn khó khi mọi thứ anh cầm nắm trên tay đều trôi vụt vào những cuộc lãng du như thế; có buồn bã và chán nản khi thấy những mái tôn thấp tè mọc hiu quạnh trên lơ thơ cây cỏ của một vùng cát cháy Nam Trung Bộ, những em bé đầu trần mình không đen đủi bẩn thỉu ở những bản người Thượng xơ xác, những cảnh vợ ôm con khóc mỏi nhìn chồng đang rũ rượi khi thua bạc trắng tay vào chiều 30 Tết, và những bi kịch riêng tây chính mình.
Rồi có một lần anh ốm nặng, khi vừa đặt chân đến Hà Nội. Đường Nguyễn Trãi nối dài ra Hà Tây, anh ở vào khoảng giữa, trong một phòng nhỏ thuê bên cạnh một khu tập thể giáo viên trường Kiến Trúc. Bà chủ nhà trọ tốt bụng có một cô con gái đang học năm thứ 1 Đại Học, hôm vào thuê nhà, anh gặp đâu đó một lần. Chuyến ấy anh ốm nặng lắm, và chỉ biết nằm liệt giường nhìn thao láo lên trần nhà ám bụi, hụt chết, nếu không có những chăm sóc của bà chủ. Hôm ra đi, anh gửi lại cây đàn guirtar cũ kĩ quen thuộc của mình làm quà tặng ân tình, không phải cho bà chủ mà cho bạn của cô con gái bà Hồng. Vì khi khỏi ốm, hỏi ra anh mới biết, cô con gái của bà Hồng, có một cô bạn khác, anh chưa từng biết mặt, mà cô ta cũng chưa bao giờ có ý định cho anh biết mặt, đã lặng lẽ giúp đỡ anh thuốc men, ăn ở. Khi hỏi tại sao cô ấy quan tâm đến mình một cách bất ngờ như vậy, bà Hồng bảo cô đã thấy mặt anh một lần với cây đàn cũ kĩ và cái ba lô đầy sách sau lưng vào cái hôm anh đến thuê nhà. Có lẽ hình ảnh ấy khiến cô cảm động.
Rồi anh về Sài Gòn, bỏ lại cây đàn yêu quý và một thiếu nữ chưa biết mặt bao giờ.
Gần bảy năm. Anh bây giờ là trưởng phòng xuất nhập khẩu ở một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Từ dạo bỏ lại cây đàn sau trận ốm kinh khủng ấy, anh thôi không còn đi lang thang, thôi bù khú bạn bè, thôi những việc kiếm ra tiền nuôi sống mình là bài bạc, cá độ, đua xe… , thôi bạt mạng uống để rồi bạt mạng say và nghêu ngao ôm đàn hát vang giữa khu nhà trọ. Anh xin một chân giao hàng ở công ty bây giờ anh làm, rồi một lần tình cờ cứu kịp lô hàng xuất của họ nhờ chút hiểu biết về thủ tục hải quan. Thế mà cũng bảy năm rồi. Anh không còn thời gian nữa, nhưng từ bảy năm qua, vẫn âm thầm dọ hỏi về tung tích của người con gái kia. Anh gửi quà và thư đến nhà trọ của bà Hồng và nhờ bà cho mình biết về cô gái. Anh cũng xin một tấm hình của cô.
Anh vẫn thường nhìn người con gái ấy mỗi ngày. Và viết thư mỗi ngày. Những lá thư ngập cả ngăn bàn anh, bởi chưa từng được gửi đi. Anh biết người con gái ấy chẳng bao giờ nghĩ mình cần đến một sự hàm ơn của anh, nêu không cô đã chẳng giấu mặt. Bây giờ, tuy đã nhìn thấy cô qua tấm hình bà Hồng gửi, và có thể nhớ kĩ từng nét thanh tú trong veo trên khuôn diện trẻ trung tươi mát kia, anh vẫn cứ hằng đêm hút thuốc trong bóng tối với tấm hình cô trước mặt. Trong ánh lửa lập loè của điếu thuốc mỗi lần anh rít vào, có những lần anh thấy đốm sáng hồng nhỏ trùng lên đôi mắt biếc đen qua lớp kính mỏng làm khung hình. Aùnh mắt ấy ấm áp kì lạ cho đến nỗi anh thường nằm mơ thấy. Nhưng cũng kì lạ là, không khi nào anh mơ thấy ánh mắt ấy gắn liền với một thân thể kiều diễm nào. Chỉ thấy ánh mắt như một đài sáng long lanh huyền bí soi rọi từ trên cao, toả những luồng sáng dìu dịu xoa nhẹ những giấc ngủ đôi khi vướng đầy bụi lo âu của công việc căng thẳng anh đang làm. Có một lần, anh thấy ánh mắt kia ghép trên khuôn mặt Thư, cô bạn học ngày cũ. Có lẽ suy nghĩ về cái đài cao thiêng liêng khiến cho anh thấy điều đó. Nhưng anh không biết mình đúng hay sai khi lí giải tình cảm của mình với Thư và Hồng Hạnh – cô gái Hà Nội ấy. Hai người con gái, một anh đã từng quen biết, và một rất xa xôi. Có thể mọi so sánh đều lao xuống một vực thẳm, nếu nó không có tính tương đối nào đó trong tự thân. Anh nghĩ sự tương đối đó là dù đã quen biết hay chưa, thì cả Thư và Hồng Hạnh đều không bao giờ có thể là hiện thực của mình. Đối với anh, cả hai giống như những nữ thần tuyệt đẹp trong một câu chuyện thần tiên nào…
Đà Lạt đã đón anh vào buổi chiều, và bây giờ anh lại đang viết thư cho cô. Hôm nay là ngày anh ngã bệnh bảy năm trước. Anh nhớ cô. Anh lục vali, lấy ra tấm hình cô để trước bàn, vừa nhìn cô, lâu lâu lại nhìn xuống dưới chân triền dốc. Càng lúc anh càng biết rằng mình yêu cô. Aáy là cái lúc anh sắp chết và biết mình được cứu vớt bởi một bàn tay Bồ Tát. Bàn tay mát dịu mềm mại dắt anh đi qua ngổn ngang bụi bặm, về lại với đồng xanh tươi màu. Cô là nỗi khao khát của anh về những đêm trăng vàng bên những hàng rào chè tàu ven hai bên đường làng, lũ trẻ con chơi trốn tìm, nhảy bước; là ám ảnh của anh về một ngôi nhà nhỏ nằm khuất sau những bóng cây mít xanh, và hàng tre già quanh năm kẽo kịt tiếng vặn mình; là một êm ấm đã là… Anh nghĩ như thế vì cô giống một bình yên thơ mộng mà anh thường mường tượng cho tuổi thơ mình theo trí nhớ đễnh đoảng nhiều qua ngày qua tháng. Nhưng bây giờ anh biết mình đang ngồi trong một khách sạn nhỏ ở Đà Lạt, tại tầng hai và đang ngồi viết cho cô những bức tình thư chưa bao giờ gửi đi…
Trước kia, lúc anh mới bắt đầu viết thư cho cô, anh cứ tưởng tượng ra khuôn mặt cô sẽ bâng khuâng và ngạc nhiên thế nào khi nhận được những lời yêu thương từ một người xa xôi chưa lần tương ngộ. Anh hăng hái và say mê viết, rồi những cánh thư trắng mang dấu bưu điện theo đường bay về Bắc, để rồi bặt vô âm tín… Anh cố gắng an ủi mình bằng nhiều suy nghĩ cho lí do của việc im lặng vô hồi. Anh nghĩ cô chắc không nhận được vì thư từ rất có thể thất lạc, có thể bị chặn bởi ai đó, và cũng có thể do anh viết lăng nhăng, thiếu cảm xúc chân thật nên cô chẳng thèm quan hoài. Một người con gái như cô, tốt bụng và xinh đẹp, chắc hẳn có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Cũng có thể cô đã yên chỗ như Thư ngày xưa với một đàn ông vững vàng bên cạnh. Từ sau mấy lá thư đầu, anh không còn gửi cho cô nữa, dù vẫn viết cho cô mỗi ngày, nghĩ về cô mỗi khi đủ thời gian, trên những chuyến bay công tác, trên những lần dừng chân trước đèn đỏ ở ngã ba, ngã tư nào đó của thành phố … Càng ngày anh càng viết nhiều, và viết dài. Cái tình cảm hửng hực hưng phấn và cháy bỏng giờ trở thành một đốm lửa hồng ấm áp, dai dẳng, dường như có vẻ lẻ loi nữa, vì không có mấy ai khùng điên như anh, viết thư cho người mình thương yêu nhất, cho sự hoài vọng của cả một đời mình, cho tình yêu thẳm sâu và mãnh liệt, mà lại để rồi cất vào ngăn bàn như anh. Có đôi lần đồng nghiệp anh xem lén khi anh lỡ để quên trên bàn, câu chuyện trở thành tiêu điểm bàn tán cho mọi người trong công ty. Họ nói anh là kẻ si tình dại dột và phớt đời, có kẻ lại bảo anh nghệ sỹ và lãng mạn cổ điển quá, có người nhìn anh với ánh nhìn như có vẻ thầm cảm thông: “ Tài hoa như thế, giỏi giang như thế mà phải luỵ vì tình!”.
Anh biết chuyện, nhưng không nói gì, rồi thì cũng không mấy ai đủ hơi để quan tâm quá nhiều đến đời sống của anh như thế mãi, nên dần dần giống như chỉ còn mình anh vẫn mê mải mỗi ngày viết thư cho cô, rồi dọn cho cô một khoảng lớn tâm trí để cô bước vào khẽ khàng như lúc âm thầm chăm sóc anh khi xưa.
Lâm Viên đã lên đèn. Những ngọn đèn đỏ treo cao dọc theo hoàng hôn vừa buông, như lung linh xa mãi. Những hương màu ngan ngát, anh hình dung, sẽ lùa ngàn ngàn dịu mật mù sương quanh quẩn phố phường, và những con người nắm tay nhau đi trong miên man yêu thương vấn vít nếp tà. Anh chợt mỉm cười khi nghĩ, mình cuối cùng cũng không rời khỏi phận lữ khách, ngồi ở đây mà lòng gửi đâu xa…

Nguyên.
Viết xong ngày thương tháng nhớ năm xa xôi.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0