📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Kẹo (Tuổi xuân tàn khốc) của Miên Miên, văn học Linglei tiếp theo Búp bê Bắc Kinh, mại dô! 🔒

13 trả lời, 3.237 lượt xem — Trang 1 / 1
MIÊN MIÊN


Sinh ngày 28-8-1970 tại Thượng Hải. Là nhà văn Trung Quốc tiêu biểu cho thế hệ nhà văn mới, thuộc nhóm “Người đẹp viết văn”. Chưa tốt nghiệp cấp ba, từ 17-25 tuổi, sống phiêu bạt ở nhiều thành phố, làm nhiều nghề.
1995, về chữa bệnh tại Thượng Hải.
1997, bắt đầu sáng tác. Các tác phẩm tiêu biểu như: La La La, Kẹo, Người tình chua cay, Điệu vũ xã hội, Trắng trên cả màu trắng, Gấu mèo,…đã được dịch và xuất bản trên mười mấy nước như Pháp, Đức, Hà Lan, Italia, Mỹ, Tây Ban Nha, Brazil, Bồ Đào Nha, Hy Lạp,…Tác phẩm của chị phản ánh các mặt trái của xã hội hiện đại, những góc tối trong cuộc sống đô thị và thường mang tính nổi loạn.




KẸO(TUỔI XUÂN TÀN KHỐC)

Tác giả: Miên Miên
Người dịch: Sơn Lê

I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
A


Tại sao bố tôi đưa tôi đến trước bức tranh Mona Lisa và cho tôi nghe nhạc giao hưởng? Tôi cứ nghĩ, đấy là số phận. Đến năm hai mươi bảy tuổi, tôi mới dám hỏi bố tôi về chuyện này (Thậm chí trước đây tôi vẫn sợ nhắc đến tên người con gái trong tranh). Ông bảo, Chopin rất hay, khi tôi khóc quấy, ông nhốt tôi vào phòng và cho nghe nhạc Chopin. Hồi ấy, chung quanh chưa có ai có máy hát và ti vi như chúng tôi, thịt, vải, dầu còn phân phối theo tem phiếu, nhiều người phải nhặt lá rau ở chợ để sống qua ngày, mà chúng tôi là gia đình trí thức duy nhất trong khu chung cư, bố tôi muốn tôi cảm thấy may mắn.
Bố tôi bảo, ông không nghĩ tôi lại sợ bức tranh phiên bản trên tường kia. Ông nói, tại sao con không xem tấm bản đồ thế giới, hay bản đồ Trung Quốc treo bên cạnh, hoặc bản vẽ của bố? Tại sao con phải nhìn bức tranh ấy? Cuối cùng ông hỏi, tại sao con lại sợ cô ta?
Nhiều người hỏi tôi về chuyện này, hỏi nhiều lần, đã có lần tôi đỡ sợ hơn. Tôi không có cách nào để trả lời. Giống như tôi không rõ hồi tôi còn bé, chừng như chưa biết nói, bố tôi đã dùng cách ấy để làm tôi không khóc nữa.
Vì tôi rất sợ. Thật ra, cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa nhìn kỹ người con gái ấy. Nhưng ký ức tuổi thơ tôi, chỉ có bức tranh người con gái ấy là rõ nét.
Lớn hơn một ít, tôi bắt đầu xác định: đôi mắt cô ta, giống như vừa xảy ra một vụ tai nạn xe cộ; mũi cô ta, giống như một mệnh lệnh đen tối, là cái thang dựng đứng trong tối; khoé miệng cô ta, là vực xoáy tai nạn; cô gái này chừng như không có xương, ngoại trừ xương trán, xương trán nhẵn nhụi; chỗ nào cũng đáng để châm biếm; áo cô ta giống như một cái ô lớn có thể lôi tôi đi; còn má, còn ngón tay cô ta, không nghi ngờ gì nữa, giống hệt một bộ phận cơ thể đã thối rữa.
Cô gái này cực kỳ nguy hiểm, mà tôi lại sát gần với nguy hiểm, chừng như không còn sợ gì nữa, chỉ sợ cô ta thôi. Trong giờ lịch sử, trước tấm phim đèn chiếu hình cô gái này, tôi có lần kêu thét lên, họng căng ra, bởi vậy thầy giáo coi tôi là học sinh hư và phạt đứng, tiếp theo còn bị gọi lên phòng giáo vụ để phê bình, giáo dục, đồng thời còn bị hỏi xem phải chăng tôi đọc bản chép tay truyện vàng Trái tim thiếu nữ?
Từ đấy trở đi, tôi rất căm ghét cô gái trong bức tranh ấy, tôi căm giận tất cả những ai tự xưng là trí thức, căm giận là căm giận, thế thôi! Khi tôi mở rộng cánh cửa trái tim, sự phẫn nộ cứ co giật trong mạch máu, tôi gọi cảm giác ấy là “căm giận”.
Nỗi sợ đối với bức tranh ấy, không nghi ngờ gì nữa, đã lấy đi tất cả những gì thân yêu của tôi đối với bố mẹ, đồng thời quá sớm để tôi nhận ra rằng, không thể hiểu nổi thế giới này.
Dần dần, tôi tìm được sức mạnh để chống lại nỗi sợ ấy. Đó là mặt trăng, là ánh trăng, hoặc thứ ánh sáng giống như ánh trăng, đôi mắt, làn môi giống ánh trăng; hoặc tấm lưng con trai giống như ánh trăng.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-28 03:30:23Chuột lắc>
B


Những lúc trời mưa, tôi thường nhớ đến Linh. Linh nói với tôi có một bài thơ viết thế này: Mùa xuân trời hay mưa, ấy là trời và đất làm tình với nhau. Chúng tôi đã từng bị mê hoặc vì điều đó. Hồi ấy, chúng tôi thường bị những chuyện vớ vẩn ám ảnh, ví dụ như bệnh nhiễm khuẩn, chứng sợ hãi tình yêu là sự tưởng tượng khi hút điếu thuốc thứ ba. Linh là bạn ngồi cùng bàn với tôi hồi học trung học phổ thông, nó trắng như một trang giấy, cái trắng của nó là một trạng thái, trạng thái xuất thần.
Tôi nhớ rất rõ, hồi ấy tôi phân chia đám bạn thành những đứa đã làm tình rồi và những đứa chưa, tôi là một đứa con gái thích ăn chocolate, buồn rầu, học kém, thích sưu tập giấy kẹo, dùng giấy gói kẹo và hộp đựng thuốc để làm kính râm.
Vào năm thứ nhất bậc trung học phổ thông được ít lâu, Linh để mái tóc lởm chởm, chỗ ngắn chỗ dài, mặt nó hay có vết móng tay cào xước. Nó vốn là đứa con gái yên lặng, yên lặng biến nó thành kỳ quái. Về sau, nó bảo với tôi, nó nhận ra một bạn trai chú ý đến nó, nó bị ánh mắt cậu ta thiêu đốt. Tôi nhớ, nó nói thiêu đốt. Nó nói, ánh mắt của cậu kia cứ thiêu đốt nó không thôi, khiến đầu óc, tâm tư nó rối bời. Nó bảo, ngoài học tập ra, nó quyết không phân tán tư tưởng bởi bất cứ sự việc nào. Linh cho rằng, cậu kia thấy nó đẹp, mà nó cũng cho rằng nó đẹp. Linh cho rằng đẹp là một vấn đề, vì thế nó xấu hổ, nó phải làm cho mình xấu đi. Nó nghĩ, làm như thế nó có thể phát triển theo chiều hướng tốt. Nó nhận định, nếu nó xấu thì chẳng ai thèm để ý, có thể học hành tử tế. Linh bảo, nó phải học cho thật giỏi.
Suốt cả một học kỳ, Linh cố làm cho bản thân thay hình đổi dạng. Nhiều bạn khó hiểu cho nó và không chơi với nó nữa. Tôi không thấy Linh đẹp. Tôi hiểu nó, chẳng qua vì nó quá căng thẳng, vì trường chúng tôi là trường trọng điểm, những trường ấy học sinh rất dễ phát điên.
Nhưng tôi không biết làm thế nào để giúp nó. Nó rất bằng lặng, dao súng khó dọa.
Bỗng một hôm, Linh không đến lớp. Từ đấy về sau, chỗ nó ngồi vẫn để trống. Nghe nói, nó có dấu hiệu bạo lực, bị bố trói đưa đến bệnh viện tâm thần.
Mọi người đều bảo cái Linh điên rồi. Tôi ra sức ăn chocolate. Từ đấy đến nay, mười một năm ròng, tôi có chứng mỗi khi căng thẳng lại thèm chocolate. Vì thế, tôi bị bệnh đường trong máu rất nghiêm trọng.
Tôi đã lén đến bệnh viện tâm thần thăm Linh. Một buổi chiều, tôi mặc chiếc áo trượt tuyết đỏ chót, chui qua hàng rào dây thép gai vào bệnh viện. Thật ra, tôi có thể đi qua cửa lớn để vào. Mùa đông, tôi đem cho Linh kẹo búp bê tuyết, ô-liu hương thảo và ô mai mơ. Tôi liên tục nhai chocolate, nó ăn kẹo búp bê tuyết và ô-liu hương thảo. Bệnh nhân nằm cùng phòng với nó đều là người lớn tuổi. Chỉ có tôi nói chuyện, dù tôi nói chuyện gì đi nữa, mỗi khi kết thúc câu chuyện, Linh đều cười, tiếng cười nghe như tiếng chuông bạc.
Linh nói chuyện gì đấy, nó cứ nhắc đi nhắc lại: ở bệnh viện, được uống thuốc, ăn nhiều, béo thế này đấy!
Nghe nói nó được ra viện. Gia đình đề nghị với thầy giáo thông báo cho bạn bè đừng đến thăm nó.
Một buổi chiều mưa, có tin Linh chết. Nghe đâu, có một cậu học sinh, nhân lúc bố mẹ Linh vắng nhà, cậu ta đem hoa đến thăm nó. Hồi ấy ở Thượng Hải rất ít người mua hoa tươi. Thế rồi đêm ấy, Linh cắt cổ tay tự sát trong nhà vệ sinh. Nó chết trong tư thế đứng.
Câu chuyện kinh hãi ấy khiến tôi trượt nhanh vào vũng lầy “vấn đề con gái”. Tôi bắt đầu không tin vào bất cứ ai, ngoại trừ những thứ ăn vào miệng, còn nữa tôi không thể tin vào bất cứ thứ gì khác.
Tôi không tin tất cả, có nghĩa là đã hết! Hơn nữa, tôi mới mười sáu, mẹ kiếp, coi như xong! Những ngày kỳ quái đến với tôi. Vì quá kích động, giọng nói của tôi mỗi ngày một vỡ ra. Tôi soi vào gương hoặc soi lên mặt bàn để đùa nghịch cơ thể tôi. Không phải tôi muốn tìm hiểu, mà tôi muốn chơi với tôi. Soi vào gương, tôi thấy nỗi khát khao xa lạ của tôi. Tôi dựa sát vào góc bàn bộ phận bí ẩn của cơ thể. Lần đầu tiên tôi hiểu rằng, tôi không thể kiềm chế nổi cái “khoái cảm”.
Tuổi xuân tàn khốc của tôi bắt đầu từ đấy. Tiếng cười như tiếng chuông bạc rất đặc biệt của Linh từ mùa đông năm ấy cứ văng vẳng bên tôi, nó hối thúc tôi đi vào vùng đen tối mênh mông để không bao giờ trở lại.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
C


Tôi bỏ học ngay học kỳ Linh tự tử. Tôi được giới thiệu vào làm ở một ban nhạc tự do, bắt đầu cuộc đời ca sĩ ngôi sao nhỏ ngắn ngủi. Tôi thích hát, hát có thể làm tôi thoải mái. Tôi mặc bộ đồ Đài Loan những năm tám mươi trông thật buồn cười, đứng trên sàn diễn cố làm ra vẻ thương cảm. Hồi ấy, tôi thích tô lông mày thật đậm, hồi ấy tôi thích Tô Nhuế và búp bê.
Trong đoàn chúng tôi có một cậu chuyên múa minh họa bé hơn tôi mấy tuổi, hai chúng tôi thân nhau, thường hút thuốc lá Phượng Hoàng với nhau. Cậu ta có tên là Sâu nhỏ, biết làm mọi việc, không giống con sâu nhỏ chút nào. Một lần, chúng tôi biểu diễn ở Tây Ninh, Sâu nhỏ thích lắm, bước đi của cậu ta rất đặc trưng, giống như đang tập thể dục buổi sáng vậy. Sâu nhỏ lớn lên ở Tây Ninh, rất thích bình minh vùng Tây Bắc. Cậu ta bảo bình minh Tây Bắc hàm chứa ánh sáng.
Trên tàu đi Tây Ninh, Sâu nhỏ kể về Bạch Kiểm, bạn của cậu ta: thầy giáo thể dục đánh bọn mình, thầy người lùn tịt, Bạch Kiểm đột ngột nhảy từ mái nhà xuống ngay trước mặt thầy, cho thầy cái tát. Mọi người cùng phá lên cười. Thầy giáo không có cách nào trị cậu ta, ai cũng phải sợ cậu ta, cậu ta không học cùng trường với mình, nhưng rất nổi tiếng. Hồi ấy mình chưa biết cậu ta là ai, chỉ biết tên là Bạch Kiểm. Bố mẹ mình từ Thượng Hải lên Tây Bắc, mình chỉ là đứa trẻ nơi khác sinh ra ở Tây Bắc, cho nên hay bi bắt nạt. Một lần, có người chặn mình lại ở đường sắt, đòi tiền, mình không có tiền, mình biết mình sẽ bị đánh. Trẻ con Tây Bắc và trẻ con Thượng Hải không giống nhau, chúng thường hay đánh nhau. Trong lớp mình có một cậu luôn luôn bị lừa. Một hôm, có một cậu học sinh rất hung, lột quần cậu kia ra trước mặt mọi người. Lúc tan học, cái cậu bị lừa lấy lọ mực, ném cậu kia, cậu kia lăn ra chết. Ném lọ mực? Chuyện ấy bọn mình vẫn làm. Nhưng không ai ngờ cậu kia chết ngay được. Cho nên mình rất sợ trẻ con vùng Tây Bắc. Hôm ấy, mình sắp bị đánh, bỗng có người đến, tóm lấy thằng đang bắt nạt mình, dạy cho hắn ta một trận, Bạch Kiểm, “đại ca” của lớp, chú ý bảo vệ mình, lúc ấy mình mới biết Bạch Kiểm là bạn mình hồi nhỏ, hồi nhỏ cánh mình vẫn đánh bi đánh đáo với nhau. Mình đi tìm cậu ta, hai đứa lại chơi với nhau. Bạch Kiểm có năm chị em gái, mẹ cậu ta chết sớm, cậu ta được chiều, đâm ra hư hỏng. Nhưng với bạn bè, cậu ta rất tình cảm, sẵn sàng hy sinh vì bạn. Cậu ta có rất nhiều bạn gái, cậu ta đã từng chơi em gái của “Mảnh vỡ”, chơi đấyt rồi vứt người ta đấy. Cậu ta còn một mực đòi tìm bạn gái cho mình, đưa con gái vào rừng cho mình xem mặt, nhưng hồi ấy mình còn nhỏ lắm.
Tôi đã gặp Bạch Kiểm. Bạch Kiểm rất trắng, làm tôi hơi bất ngờ, mắt hai mí, rất đen, ánh mắt trống trải, để đầu đinh, tóc hơi quăn, rất đen, tôi phát hiện chân cậu ta rất nhỏ. Bạch Kiểm mời tôi và Sâu nhỏ đi khiêu vũ. Hồi ấy chưa ai nhảy Disco, chỉ có khiêu vũ cổ điển. Trong sàn khiêu vũ có đủ độ tuổi. Sàn khiêu vũ ở Tây Bắc rất lộn xộn, hay xảy ra đánh nhau vì tranh bạn nhảy, đó là chuyện lạ với người Thượng Hải chúng tôi.
Hôm ấy, Bạch Kiểm đi với bạn gái, cô này có nét đẹp cổ điển, xem ra ít tuổi hơn tôi. Ngay trước mặt chúng tôi, Bạch Kiểm nói đổi bạn nhảy với Sâu nhỏ. Tôi không thích cách ấy của cậu ta. Tôi nghĩ, nếu cậu ta muốn nhảy với tôi, cậu ta có thể đến lịch sự mời. Lúc ấy tôi nghĩ, có thể đó là sự khác nhau giữa người Thượng Hải và người Tây Bắc chăng? Nhưng Sâu nhỏ lại vui vẻ nhận lời. Tôi nghĩ, mình phải giữ sĩ diện cho cậu ta. Tôi nhảy với cậu ta đúng lúc bản Tình bạn dài lâu vang lên. Mọi người đều nhảy rất nghiêm túc, kể cả Bạch Kiểm, điều này khiến tôi thấy làm lạ. Tôi chỉ cười.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
Ngay hôm sau chúng tôi biểu diễn buổi thứ hai, Bạch Kiểm đến mời riêng tôi đi khiêu vũ. Tôi hỏi, tại sao anh mời tôi? Nhưng lúc ấy giọng nói của tôi không được thoải mái bởi anh chị em trong đoàn vừa cãi nhau về chuyện chia chác tiền nong. Cũng có thể, câu nói của tôi làm cho Bạch Kiểm hiểu nhầm. Cậu ta cáu lên. Bạch Kiểm nhìn tôi, hỏi tại sao cậu ta không mời tôi đi được? Tôi bảo, không phải là không được, mà tôi chỉ hỏi tại sao? Cậu ta bảo, có đi hay không? Tôi nói, bạn ấm đầu hay sao đấy? Đâu có cách mời như thế? Cậu ta bảo, có đi hay không? Giọng nói của Bạch Kiểm không chút tình cảm, âm lượng cứ đều đều không lớn không nhỏ. Tôi bảo không đi!
Bạch Kiểm đến, tôi đang ngồi tựa thành giường trong nhà khách, đọc tập thơ Người thành phố, khi tôi nói không đi, tập thơ bị tôi vứt xuống giường. Tiếp đấy, nhanh như chớp, tôi bị ngay một nhát dao. Tôi không rõ Bạch Kiểm lấy dao từ đâu ra, không thấy cậu ta chĩa dao về phía tôi, cũng không thấy tay cầm dao của cậu ta rụt lại như thế nào. Tôi chỉ thấy cậu ta cầm dao đứng trước mặt tôi, mặt tái nhợt, chừng như run run, điều lý thú là cậu ta không nhìn vào tôi, mà nhìn ngoài cửa sổ. Cậu ta rạch tôi, toàn thân tôi lạnh toát, có cảm giác cơ thể rời khỏi mặt đất và rơi xuống khi cảm thấy đau đớn, theo đó tinh thần tôi trở nên phấn chấn, sống lưng gai lên, đầu óc trống trải, nước mắt vô cớ trào ra. Tôi bắt đầu run lên, điều này giống như tôi xúc động khi đọc một bài thơ nào đấy, hát một bài hát nào đấy, nghe một câu chuyện nào đấy, nhưng nhanh và mạnh hơn nhiều.
Bạch Kiểm tiếp tục hỏi tôi có đi không? Cậu ta vẫn không nhìn tôi. Tôi hỏi đi đâu? Cậu ta bảo đi khiêu vũ. Tôi bảo đi, nhưng phải chờ tôi vào nhà vệ sinh rửa sạch máu đã.
Tôi xuất hiện lại trước mặt Bạch Kiểm. Khi cậu ta ngước lên nhìn tôi, con dao trong tay tôi đâm thẳng vào sườn cậu ta, con dao tôi đâm vào và không rút ra. Con dao này của bố tôi cho, một con dao Tân Cương. Tôi không hiểu tại sao bố tôi lại cho tôi con dao này, điều này cũng kỳ lạ như bố tôi đồng ý để tôi thôi học. Nên nhớ bố tôi là một trí thức.
Bạch Kiểm đứng bất động trước mặt tôi, hai chúng tôi cứ đứng nhìn nhau, ánh mắt trống trải của cậu ta khiến tôi bị mê hoặc, bỗng người tôi nhũn ra, chừng như muốn ngã. Cuối cùng tôi bay, bay đi. Mọi người đổ xô đến. Hai con dao, hai người bị chảy máu. Sâu nhỏ cũng đến, cậu ta cũng như Bạch Kiểm, đứng ngây nhìn tôi. Không biết ai đã đi báo công an, vậy là tôi bị bắt. Công an vùng Tây Bắc rất hung. Tôi nghĩ, Bạch Kiểm là người địa phương, vậy là tôi coi như xong! Cứ mỗi sáng, tôi và những phạm nhân khác, hai tay chắp sau lưng, quỳ trước khẩu hiệu “Thành khẩn được khoan hồng, chống đối bị phạt nặng”. Trong tù có nhiều khẩu hiệu có nội dung hung hăng đến quái dị, tất cả được khắc bằng vật nhọn. Tôi không nói chuyện với bất cứ ai, tôi không nói chuyện vì tôi sợ. Khi tất cả được đúc thành sự thật, tôi không còn làm được gì. Tôi cứ nhìn xuống chân mình, tôi xác nhận đó là cặp chân đẹp. Sâu nhỏ đến thăm tôi. Cậu ta hỏi, khi đâm dao vào có cảm giác gì không? Tôi suy nghĩ, không nói gì. Thật ra tôi cảm thấy như đâm vào cái chăn bông. Sâu nhỏ hỏi tôi có hối hận không? Tôi bảo, tôi không biết mình đã làm gì, mà cũng không biết tại sao lại cho Bạch Kiểm một nhát dao, chỉ biết tôi phải làm như thế, tôi không nghĩ mình làm cái việc giống như giết người, tôi xin nhận tội. Nhưng ở đây quá bẩn! Chỗ nào cũng đầy nước đái, bên ngoài tốt tuyệt vời, dù có phải nhịn đói. Sâu nhỏ bảo, bạn đừng nói, đừng khóc nữa, không sao đâu. Mình đi tìm Bạch Kiểm, cậu ta đồng ý giúp, bạn sẽ được tha sớm thôi mà.
Trên tàu về Thượng Hải, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình tự do như một con chim, rời bỏ nơi ấy thật sung sướng. Tôi có cảm giác rằng, mọi chuyện lý thú sắp đến rồi. Tôi nhìn ngoài cửa sổ tàu hồi lâu, cánh đồng mênh mông là cảm giác của tôi, những cành cây trụi lá là tư duy của tôi. Về đêm, tàu chạy xuyên đêm tối, tôi rất yêu cái âm thanh ấy, tôi ghi vào sổ tay: tôi muốn bay lên bằng đôi cánh.
Chợt tôi bắt đầu thích Bạch Kiểm, tôi nghĩ mình thích cậu ta, khuôn mặt cậu ta cứ loang loáng, lòng tôi đầy hiếu kỳ. Có thể vì con người Bạch Kiểm có sức hấp dẫn mà không có ở tôi, có thể vì lần đầu tiên cậu ta cho tôi cái cảm giác “bay triệt để”. Tôi bắt đầu viết thư cho cậu ta, nhưng tôi không gửi những lá thư ấy đi. Về sau, có Trại Ninh, tôi quên hẳn Bạch Kiểm.
Nghe Sâu nhỏ nói, sau đấy Bạch Kiểm can tội ăn trộm đồ tùy táng trong mộ, bị kết án mười mấy năm tù, được giảm án, cậu ta bây giờ mở một cửa hiệu nhỏ ở Tây Bắc.
Một buổi chiều mười năm sau, tôi đốt những lá thư kia đi. Tôi tìm thấy những chuyện cũ, sờ lên vết sẹo vui sướng trên cánh tay phải, tôi nhớ lại cảm giác mình đâm lưỡi dao kia, chừng như cảm thấy hư không vô hạn. Tôi không có phản ứng gì với việc tôi làm. Nhưng những bức thư kia lại có chút hơi hướng của tuổi xuân.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0

D


Trước năm mười chín tuổi, tôi rất thích Trái táo, bạn học hồi trung học, tôi còn thích Bạch Kiểm. Khi nhớ đến những người bạn này, tôi bắt đầu làm thơ. Trước đấy tôi đã từng đọc Đóa hoa tình yêu, đọc Từ Tinh, đọc Trần Tiên Phát.
Có lúc, tôi rất thích những bài thơ của tôi, cảm thấy thơ của mình không là gì, nhưng nghĩ mình phải có một vài câu chuyện.
Buổi hoàng hôn mùa đông năm ấy, Sâu nhỏ bảo tôi đi với tôi đến nhà một cô gái. Chúng tôi vừa sợ vừa phấn khởi, vì cô gái kia đang có mang. Cô ta không có nhà, chúng tôi ngồi ngoài cửa hút thuốc. Tôi lấy thơ của tôi ra đọc cho Sâu nhỏ nghe. Cuối cùng tôi hỏi: cậu thấy đấy có phải là thơ không?
Sâu nhỏ đưa ra năm đồng, bảo mua tập thơ của tôi. Cậu ta bảo, mình mua, sau này sẽ phát tài to. Bạn sẽ là một nhà thơ cách mạng, hoặc là một nhà văn, hoặc hy sinh oanh liệt trong một trận chiến đấu nào đấy. Tóm lại, thơ của bạn lúc bấy giờ rất có giá trị.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
E


1.
Anh cởi giày, chỉ đi đôi tất trắng. Tôi cởi đôi dép nhựa, đi chân trần. Thảm đỏ, thảm nhung đỏ, màu đỏ trong căn phòng của anh. Cuối cùng tôi đã được thấy căn phòng của anh. Tôi nói, phòng của anh đẹp quá! Cặp môi dày của anh đột ngột áp vào ngực tôi. Đó là người con trai đầu tiên hôn ngực tôi. Anh đem đến bức tranh này, bức tranh vô cùng kích thích tôi. Khi tôi đưa tay lên mái tóc anh, anh vội cởi áo tôi. Cặp môi dịu dàng của anh hôn trái tim tôi đang đập mạnh, khiến tôi vô cùng cảm động. Tôi vuốt mái tóc anh, tóc anh đẹp lắm.
Khi anh đột ngột kéo tôi vào sát người anh, chợt tôi có cảm giác ớn lạnh. Anh tỏ ra hứng thú với cái cổ của tôi, cảm giác như anh sắp vặn đứt cổ tôi. Tôi chưa cởi xong áo, cái ấy của anh đã đâm vào người tôi rồi. Đau quá! Vậy là anh đã cho vào thân thể tôi, tôi không dám động đậy, cảm giác đau đến tận tim phổi. Tôi cứ đờ đẫn cả người, không sao động đậy nổi. Mái tóc anh rẽ đôi, cứ thế rủ xuống, quệt sang hai bên, khiến tôi cảm thấy như có hai người đang đồng thời vận động trên người tôi, đầu tóc hai người đang quệt sang hai bên phải và trái người tôi. Một lúc lâu, mẹ kiếp, dần dần tôi không còn nhận biết cơ thể mình. Anh không hôn ngực tôi nữa, khiến tôi thất vọng, anh kêu lên một tiếng cuối cùng, tôi thấy thật hài hước.
Cơ thể anh lần đầu tiên áp sát vào tôi. Anh hôn, anh nói em là cô gái Trung Quốc đầu tiên của anh. Đấy là cặp môi khốn kiếp lần đầu tiên hôn tôi. Rồi anh cười, cặp môi dày nhếch lên, ánh mắt ngọt ngào. Lúc này, khuôn mặt anh trở lại như cũ, khuôn mặt mà tôi quen biết trong quán bar, khuôn mặt này hoàn toàn khác với khuôn mặt lúc anh làm tôi.
Tôi nói, anh nói những lời chó chết gì vậy? Trước đây anh ngủ với những hạng con gái nào?
Anh ta bảo, anh lớn lên ở Anh quốc.
Tôi nói, anh là người con trai đầu tiên của em. Em mở mắt để nhìn anh cưỡng bức em, anh làm nhanh đến độ em chưa kịp cởi áo quần.
Anh ta không cười nữa. Anh ôm lấy tôi, mái tóc dài của anh xõa lên ngực tôi, không động đậy gì. Trong máy có tiếng hát của một nam ca sĩ, tiếng hát như vuốt ve trên da thịt mà tôi chưa bao giờ gặp. Những tiết tấu đơn giản mà vẫn không ngừng tuần hoàn, cả thế giới biến thành mặt phẳng trong tiếng nhạc, tôi không nghe thấy anh ta đang hát gì, nhưng những nốt nhạc kia như con quỷ hút máu, không ngừng hút tình cảm của tôi.
Anh bảo, đây là bản nhạc mà anh thích nhất.
Tôi nói, em phải vào nhà vệ sinh, anh làm em rối tung cả lên.
Tôi ngồi trên bàn cầu, không biết ngồi bao nhiêu lâu, chỉ cảm thấy chỗ ấy của mình bị trọng thương. Trong tấm gương nghiêng nghiêng kia là một khuôn mặt xấu xí, chưa bao giờ tôi thấy tự ti đến mức này.
Máy hát đang phát ra bài The Doors. Sự thiếu hiểu biết của tôi trong cái đêm đầu tiên này chừng như có liên quan đến bạo lực. Điều này đã trái với những mơ ước của tôi về tình dục trong những năm qua. Tôi không dám nhìn cái bộ phận ấy ở người con trai. Tôi thích làn da của anh, cặp môi của anh sao mà dịu dàng, đầu lưỡi của anh làm tôi ảo tưởng. Tôi nhìn mà không sao hiểu nổi cái hưng phấn kỳ quái trên khuôn mặt anh. Tôi không có cách nào để tìm được điều mà tôi đã tưởng tượng. Tôi như một con mèo buồn, im lặng khoanh tròn trong lòng anh.
Năm tôi mười chín tuổi, anh chôn tôi trong đau đớn, phủ chụp lên tôi là một thứ vật chất xa lạ, đường đột ép buộc tôi. Những gì trong cơ thể tôi chảy ra, không phải là của tôi. Tôi dùng nước nóng để xoa dịu cơ thể mình. Trong tấm gương mơ hồ kia là một khuôn mặt mơ hồ. Anh là một người xa lạ, chúng tôi quen nhau trong quán bar. Tôi quen lắm những con sóng trong mắt anh, tôi không biết anh là ai.

I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-09 11:30:08Chuột lắc>
2.

Đó là một quán bar tồi tàn đến đau lòng, ánh đèn vàng vọt, trông nó càng tồi tàn hơn. Tôi ngồi ở quầy, giống như một vầng trăng đơn côi tỏa sáng. Đây là lần đầu tiên tôi ngồi ở quầy, có phần căng thẳng, thỉnh thoảng lại ngó nhìn chung quanh, chừng như đang chờ ai. Tôi không biết nơi đây gọi là quán bar. Tôi vừa từ Thượng Hải đến cái thành phố nhỏ ở miền nam này. Hồi ấy Thượng Hải chưa có bar, cả thành phố chỉ có vài quán cà phê vỉa hè, trong các khách sạn có thể có quầy bar, nhưng chưa bao giờ tôi vào đấy.
Lúc này, ngoài kia trời đang mưa to, thùng loa đang phát ra những âm thanh nào tôi không còn nhớ nữa. Không hiểu tại sao tôi lại trông thấy anh đang đi đi lại lại, trên khuôn mặt là nụ cười vô cớ, mặc quần nhung kẻ in hoa, quần rộng thùng thình như cái váy, nhưng rõ ràng là quần. Anh một mình đi lại, tay trái là ly rượu Whisky, tay phải cứ đung đưa, bước chân anh di động về phía tôi ngồi. Tôi không trông rõ mặt anh. Anh cứ nhìn xuống chân mình, anh đi đôi giày thể thao màu xanh nhạt, đế giày rất mỏng, điều này khiến bước chân anh không vững chắc. Anh mặc cái áo pull trắng, ngắn tay. Mái tóc dài của anh bóng mượt, thẳng, ngọn tóc cứ lay động ngang vai. Mặt anh trắng bệch, tôi không nhìn rõ khuôn mặt anh, nhưng tôi biết khuôn mặt anh đang nở nụ cười, tôi không rõ có phải anh đang nhìn tôi không.
Tôi tiếp tục ăn kem. Lát sau, bên phải tôi xuất hiện một bàn tay con trai đang cầm ly rượu, bàn tay to, đầu ngón tay mạnh khỏe, thoáng nhìn có thể biết anh có thói quen cắn móng tay. Ngọn tóc anh rủ xuống trước mặt tôi, tôi ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ trên tóc anh. Tôi ngước lên nhìn anh.
Tôi thề rằng, đấy là khuôn mặt thiên sứ.
Ánh mắt ngây thơ trần trụi của anh đã mê hoặc tôi. Từ đấy, tôi không có cách nào rời ánh mắt mình khỏi khuôn mặt thiên sứ kia. Thậm chí tôi cho rằng, sống cho đến ngày hôm nay vì tôi tin ở khuôn mặt kia. Anh có khuôn mặt quanh năm đẫm nước mưa. Tôi yêu cặp mắt đen của anh, tôi yêu cặp mắt đen của tôi.
Nụ cười của anh thật kỳ lạ. Về sau tôi mới biết, lúc bấy giờ anh đang hút thuốc.
Cái cảm giác đơn thuần đến dần. Anh bắt đầu ở bên tôi nói mãi không thôi về các thương hiệu kem (lúc bấy giờ tôi đang ăn kem hương thảo không biết thương hiệu gì). Anh bảo với tôi, anh thích ăn chocolate. Mẹ anh ta bảo, đứa trẻ nào thích ăn ngọt là đứa trẻ cực khổ. Vì thích ăn ngọt, anh đoán đến năm ba mươi tuổi, anh sẽ phát phì, bốn mươi tuổi sẽ hói đầu.
Tôi cảm thấy cái anh chàng Trại Ninh đang tự nói về mình, chừng như rất thích tôi. Trên người anh rất nhiều màu sắc, màu nào cũng làm tôi vui. Qua cách nói chuyện thiếu liên tục của anh, tôi biết anh là tay chơi guitar, anh muốn có một ban nhạc của chính mình, anh mong có một quán bar có sân khấu.
Với vẻ khâm phục, tôi hỏi anh ở Trung Quốc nơi nào có những quán bar như thế? Anh bảo anh không biết, nhưng có thể tìm thấy. Tôi yêu cặp mắt đen của anh, cặp mắt ngây thơ làm đau lòng người, cặp mắt to long lanh đầy nước. Ngay lúc bấy giờ tôi mơ hồ dự cảm tuổi xuân sống gấp chết trẻ để lại một thi thể đẹp sẽ là số phận của anh. Dự cảm ấy lập tức bất ngờ đem đến cho tôi một niềm vui chưa từng có trong đời.
Tôi nói, anh kể chuyện của anh cho em nghe với nào.
Anh nói, em muốn hiểu thế nào là cuộc sống không? Anh kể chuyện của anh xong, em phải theo anh về nhà nhé?
Nhìn mắt anh tôi hiểu anh định nói gì. Đấy là người con trai đầu tiên cầu xin tình yêu của tôi. Có trời mới biết tại sao tôi đồng ý ngay với yêu cầu của anh. Điều tôi mong đợi rất mơ hồ và giàu chất thơ, ảo tưởng của tôi ẩn nấp trong bóng tối.
Anh nói, anh rất thích người con gái nào đến từ những gia đình tan nát, ăn nhiều chocolate, thích trời mưa, anh vẫn đợi chờ người con gái ấy. Đấy là câu chuyện của anh.
Tôi kêu lên: Trời ơi! Người đến từ một gia đình tan nát, ăn nhiều chocolate, thích trời mưa là em rồi!
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
3.
Tôi nên nghĩ rằng, tôi và một người con trai đã có một bắt đầu không tốt đẹp, nhưng hình như tôi không suy nghĩ gì. Xem ra tất cả chỉ là một sự việc, gồm cả nỗi đau vào tận tim phổi, vết thương rát bỏng bị xé rách, giống như những việc phải xảy ra.
Tôi trở về Thượng Hải. Hàng ngày tôi vẫn nghe Thôi Kiện hát, ăn kem búp bê và chocolate thay cơm. Thượng Hải bắt đầu xuất hiện những siêu thị đẹp, dạo chơi siêu thị là một thú vui. Điều này khiến cuộc sống của tôi thêm phong phú.
Hơn một tháng sau tôi lại đến cái thành phố kia. Tôi tìm đến Trại Ninh khi anh đang ngủ.
Anh mặc bộ đồ ngủ có mũ màu xám ra mở cửa cho tôi. Cặp môi anh khô khốc. Tôi thấy vẻ lạnh lùng của anh rất đẹp. Tôi tin, cái đẹp ấy có liên quan đến tôi, cho nên tôi bảo anh đẹp.
Tôi nói, em lại đến tìm anh. Anh pha cho tôi một ly cà phê, rồi nói đừng để ý, anh mới ngủ dậy, không có chuyện gì đâu. Tôi nói, em không rõ cảm giác giữa anh và em, hoặc là em quên, cho nên chúng mình lại một lần nữa, được không?
Anh không ngước lên nhìn tôi, chỉ nói: em cắt tóc rồi à? Tôi bảo, em chỉ cắt một ít thôi. Anh nói, tóc em trước đây dài hơn tóc anh, bây giờ thì bằng nhau rồi. Tôi bảo, em đói rồi, muốn ăn một tị gì. Anh nói, em muốn làm với anh hay muốn ăn? Tôi bảo, em muốn làm tất cả, nhưng sợ đau. Anh bảo, thôi được, anh rang cơm cho em ăn, được chứ? Anh rang cơm ngon tuyệt!
Anh rang cơm cho tôi, trong cơm có nhiều thứ, thậm chí có cả táo. Anh bón cơm cho tôi. Tôi nhìn sát vào mắt anh, cặp lông mi mềm mại cứ chớp chớp. Bỗng cơ thể tôi ướt nước. Tôi muốn sờ vào mắt anh, nhưng không dám. Anh biết tôi đang nhìn anh, nhưng anh không nhìn tôi. Anh bón cơm cho tôi mỗi lúc một nhanh hơn. Tôi bắt đầu ngợp thở, bắt đầu nước mắt trào ra. Hình như anh rất yêu những giọt nước mắt ấy. Anh đặt những ngón tay lên ngực tôi, tôi kêu lên, đó là tiếng kêu đầu tiên của tôi, tiếng kêu làm tôi căng thẳng.
Anh quỳ xuống trước mặt tôi, bắt đầu vuốt ve tôi. Khi anh hôn tôi, động tác ấy của anh làm tôi sợ. Tôi nghe thấy âm thanh của các dịch thể đang hòa trộn vào nhau, âm thanh ấy khiến tôi nhận ra người con trai này yêu tôi. Tôi gọi cái cảm nhận ấm áp đó là “yêu”. Tôi sắm vai người không hiểu. Cảm giác yêu đến rồi đi, cho đến lúc toàn thân tôi mệt nhừ, và lập tức anh biết tôi đã mệt.
Tôi rất thích anh làm tình với tôi như thế. Tôi nghĩ, đấy là làm tình. Từ đấy về sau, chúng tôi làm tình với nhau bất cứ lúc nào, nơi nào. Tôi nghĩ, cơ thể tôi rất thích làn môi anh, tôi chỉ cần thế thôi.
Có lúc anh chơi guitar hoặc violon cho tôi nghe. Tôi cố gắng để hiểu âm nhạc của anh. Anh bảo, đầu óc em bẩn quá, phải rửa cho sạch, âm nhạc không cần hiểu, âm nhạc gần con người nhất.
Tôi dọn khỏi nhà bạn của bố tôi, ra thuê một căn hộ. Lần đầu tiên tôi tự quyết định cho mình một chỗ ở. Phải trang trí nội thất thế nào đây? Tôi viết thư nói với bố, tôi không thể xa con người này được nữa, tôi muốn lúc nào cũng được nhìn thấy anh, chăm sóc anh, tôi nói, không hiểu có phải đấy là yêu hay không? Bố tôi gửi tiền cho tôi, ông bảo ông bỏ việc ở cơ quan và đã ra buôn bán làm ăn. Ông khuyên tôi phải chuẩn bị để thất tình, đồng thời chúc tôi hạnh phúc.
Tôi mua máy hát, bảo với Trại Ninh bao giờ về Hong Kong thì mua cho tôi mấy cái đĩa nhạc rock, tôi vẫn cho rằng Madonna là ca sĩ nhạc rock.
Lần nào đi Hong Kong về, Trại Ninh đều mua rất nhiều thuốc lá. Chừng như ngày nào chúng tôi cũng đến với nhau, tôi thích cùng anh nằm trên giường nghe nhạc, hút thuốc. Chẳng mấy chốc tôi đâm nghiện thuốc. Tôi cảm thấy thuốc lá rất sạch sẽ, thuần khiết, nó là chìa khóa để đến với thần linh, tôi cảm nhận nó, nó sẽ tốt với tôi. Nó giúp tôi bật được tảng đá vẫn đè nặng bên tai tôi. Cánh cửa thông với một thế giới khác đang dần được mở ra, tay tôi bắt đầu chuyển động, ngón tay tôi cứ di động trong không khí, tôi trở thành lãnh tụ của không khí, tưởng đâu những bản nhạc kia là của chúng tôi sáng tác, cảm giác thật sảng khoái.
Tất nhiên, thuốc cũng làm chúng tôi lười. Suốt ngày cứ nằm nghe nhạc, không muốn làm gì. Một hôm, Trại Ninh nói, em có biết tại sao anh thích em không? Tôi hỏi tại sao? Anh nói, vì em và anh lười như nhau.
Một hôm, ở ngay cửa nhà Trại Ninh, tôi nghe thấy tiếng anh đang làm tình với ai đó. Tôi không rõ, người con gái kia đang kêu rên vì sướng hay vì đau đớn, mà tiếng của Trại Ninh tôi cũng chưa bao giờ nghe thấy. Tôi muốn thấy hai người làm thế nào, nhưng tôi không biết mình phải làm gì, cho nên tôi bỏ chạy, chạy lung tung ngoài phố, chạy về nhà, chạy lên gác. Vừa vào đến nhà tôi gọi điện thoại ngay cho anh.
Không có người cầm máy. Tôi tiếp tục gọi. Sau đấy là tiếng Trại Ninh. Tôi nói, em nghe thấy hết rồi, em phải gặp anh ngay, nếu không em sẽ chết, mười phút nữa em đến chỗ anh.
Tôi ra sức chạy, chạy đến nhà Trại Ninh.
Trại Ninh không mở hẳn cửa, anh bảo tôi chờ. Anh vào rồi quay ra, đưa tôi đi xuống, cả hai chúng tôi cùng lên taxi.
Trại Ninh vẫn im lặng, cái vẻ bực tức của anh làm tôi sợ. Chúng tôi đến chỗ ban nhạc của anh tập. Đây là một căn nhà của một nông dân ở vùng nông thôn. Tôi gặp Tam Mao, bạn thân của Trại Ninh. Tam Mao nói: em là cô gái muốn hiểu cuộc sống phải không? Tôi hỏi, đó là câu nói của ai? Anh ta bảo đấy là câu nói của Trại Ninh. Tôi hỏi Trại Ninh nhiều bạn gái lắm phải không? Tam Mao nói, không nhiều. Tôi lại hỏi, tại sao con trai một lúc có mấy bạn gái? Tam Mao nói vì bọn họ rất chóng cảm thấy nhàm chán.
Tôi quay lại, nói với Trại Ninh: em muốn cùng anh. Tam Mao bỏ đi. Trại Ninh bảo, chúng mình đang cùng nhau đấy thôi? Tôi nói, em muốn biết bí mật của anh, để bí mật của anh thành bí mật của em, em muốn biết rõ anh tất cả, muốn nhìn thấy anh làm tình, em muốn thấy mọi tư thế của anh, muốn trở thành người con gái biết tất cả mọi chuyện.
Trại Ninh cười. Anh nói, em là một cô gái mười tám tuổi, là thứ kính dễ vỡ, là tấm kính đẹp, là tấm kính ngu ngốc, em là con búp bê thủy tinh, có lúc anh muốn mặc áo quần búp bê lên người em cùng đôi dép nhựa màu phấn hồng, để anh biết cái anh cần không phải là búp bê.
Tôi suy nghĩ giây lát rồi nói, anh Ninh, anh nghĩ về em như thế là không công bằng, vì em là con người, con người có tình cảm. Em cũng đã nghĩ, anh cần gì em cũng sẽ cho, anh chỉ hơn em hai tuổi, lớn lên ở nước ngoài, có thể anh tân tiến hơn em, nhưng ít nhất anh phải cho em một cơ hội.
Trại Ninh nhìn tôi, bất động nhìn tôi. Anh nhìn như thế làm tôi khóc.
Trại Ninh nói, em là loại người chỉ biết khóc, không còn biết gì khác hơn. Tôi bảo, em cũng muốn làm tình như thế, muốn anh là anh, muốn được cùng với anh, anh chỉ đến với một mình em, chỉ một mình em thôi. Tôi vừa nói, vừa cởi áo quần, áo quần đã cởi hết, tôi không biết phải làm gì, tiếp theo phải thế nào, cho nên tôi khóc rất dữ dội.
Tôi ngồi trên nền nhà, khóc mỗi lúc một thương tâm. Trại Ninh không để ý gì đến tôi. Hoàng hôn, tôi về nhà Trại Ninh. Hai chúng tôi cùng hút thuốc, cùng nghe nhạc. Trại Ninh dịch lời bài hát The doors cho tôi nghe: hỡi cô gái yêu người yêu của cô, cầm tay mẹ để mẹ hiểu suy nghĩ của cô, bước đi trong mưa sa bão táp, đi vào quá trình kiến tạo ngôi nhà, vào với thế giới đang xoay vần, giống như một diễn viên lên sân khấu, có kẻ giết người giống như người con gái nguyện cầu.
Jim Morrison, linh hồn anh hòa quyện cùng tôi, cho tôi cảm giác mạnh, cho tôi theo cùng.
Hôm ấy chúng tôi không làm tình với nhau. Anh ôm tôi, theo tiếng nhạc, chúng tôi đi vào giấc mơ riêng, tỉnh dậy cảm thấy khoan khoái dễ chịu.
Chưa bao giờ anh kể về anh cho tôi nghe. Anh hay đột ngột xuất hiện trước mặt tôi, làm tình các kiểu với tôi. Anh nói, nếu em muốn kêu thì cứ việc kêu, em kêu lên cho chúng ta sảng khoái. Anh bảo, tôi rất thích hợp với cơ thể anh, anh đã quen giữ dư vị của tôi trong miệng anh, anh còn nói, ăn hạt điều mà có dư vị của tôi là một thứ hưởng thụ.
Hình như anh là người con trai mà tôi mong đợi từ lâu, anh làm tôi vui, có thể ra lệnh cho tôi lõa thể trước mặt anh, nồng nàn với anh, nhưng không có cách nào làm tôi ung dung, làm tôi dịu dàng, làm tôi kích thích nhục cảm.
Tôi hỏi, anh Ninh, thế nào gọi là cao trào?
Anh bảo, cứ trải qua rồi khắc biết.
Tôi cảm thấy người con trai này cần tình cảm lãng mạn, mà tôi rất kém, tôi biết làm thế nào đây?
Trại Ninh và Tam Mao lập ban nhạc riêng, tôi cứ phải mở to cặp mắt để chạy theo họ khắp nơi.
Hồi ấy có rất ít buổi trình diễn nhạc rock, họ chỉ thường để hâm nóng những buổi ca nhạc tẻ nhạt, họ đã từng bị hò hét xuống đi xuống đi, nhưng họ bất cần. Trại Ninh rất thích trình diễn, bất kể đó là buổi trình diễn thế nào, chỉ cần được diễn là đồng ý đi ngay. Được chơi là tốt rồi. Hồi ấy tôi không rõ nhạc của họ là thế nào, chỉ thấy Trại Ninh và bạn bè anh tỏ ra thiết tha, hùng mạnh, tôi thích cái cảm giác ấy.
Ngày nào tôi cũng gọi điện cho Trại Ninh, tôi rất thích những cuộc hẹn riêng với anh, tôi làm mọi cách để anh thích. Nhưng anh không tiếp nhận tình cảm của tôi. Anh làm cho tôi lẫn lộn thực hư. Bất cứ lúc nào, nơi nào anh cũng đùa giỡn với cơ thể tôi. Tình yêu nồng cháy đầy sức tưởng tượng của anh biến tôi thành con người không còn sức tưởng tượng, chừng như cái bộ phận ích kỷ và tế nhị của anh khiến tôi lạc đường trong thế giới ma quỷ.
Có lúc anh đột ngột quan tâm đến tôi. Anh đem thức ăn sáng mà tôi vẫn thích ăn đến cho tôi, anh cẩn thận chọn áo quần cho tôi, anh biết tôi thích ăn dâu tây. Mùa không có dâu tây, anh bất ngờ đưa đến cho tôi một cái bánh kem dâu tây, anh đưa vào miệng tôi những trái dâu tây rất đẹp bày trên chiếc bánh. Từ trước đến nay chưa một người con trai nào đối xử với tôi như thế.
Một hôm, anh đánh đàn và hát cho tôi nghe, tôi nhảy múa trên giường của anh. Anh nhìn tôi và nói: thỏ con của anh, em thích gì anh cũng sẵn sàng chiều em. Tôi nói, em muốn anh là bạn trai của em, muốn cái được gọi là tình yêu. Mặt anh sa sầm, nói: chỉ những cô bé chíp hôi mới kết bạn trai, con gái không kết bạn với con trai, mà là điều khác cơ.
Tôi khóc, chừng như trở lại thời niên thiếu, chỉ có bố mẹ tôi cho tôi những đồng tiền lẻ, mà lúc này là Trại Ninh. Bỗng anh trở nên dịu dàng, ôm tôi vào lòng, anh liếm những giọt nước mắt trên mặt tôi như đang liếm chocolate. Anh an ủi tôi bằng giọng nói nhẹ nhàng: cưng của anh, đừng khóc nữa, em phải nở nụ cười tươi của em. Anh nói, có nhiều cách yêu, nếu em chỉ đòi một cách yêu thì em sẽ thất vọng.
Anh Ninh, anh bảo người con gái chưa làm tình giống như trái táo xanh, người con gái làm tình rồi là trái táo chín, người con gái làm tình quá nhiều khác nào trái táo nẫu, nhưng nó sẽ cho anh cái đẹp tàn phai. Bây giờ em cho anh là một thằng đểu. Em không muốn làm trái táo nào của anh, nếu anh không yêu em, em sẽ không muốn gặp anh nữa. Em nói thật đấy!
Trại Ninh suy nghĩ giây lát rồi nói, thôi được, em đi đi! Anh không muốn yêu em, càng không muốn phải nhanh như thế. Em đi đi, anh không yêu em nữa.
Thằng đểu ấy đã đuổi tôi đi như thế. Anh ta là một tên cướp, cướp sạch thời gian và cuộc sống trên con người tôi, cướp đi không chút khách khí.

I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-09 11:45:22Chuột lắc>
4.
Mấy tháng sau ngày chúng tôi chia tay, một buổi tối bình thường như bao tối khác, bỗng tôi thấy người con trai mà tôi không sao hiểu nổi, xuất hiện ở cửa nhà tôi. Anh ôm tôi vào lòng, nói: cưng của anh, em gầy quá!
Chỉ một câu nói ấy làm toàn thân tôi mềm nhũn.
Hồi ấy, thành phố này giàu nhất Trung Quốc, có nhiều người giàu, cũng có đủ loại người kiếm sống. Ở đây luôn luôn ẩm thấp và nóng bức, đường phố đầy những kẻ bơ vơ không hồn. Chúng nắm tay nhau đi trên một con phố lớn nào đấy, chúng nắm tay nhau trông như đôi bạn thương tâm.
Chúng tôi đến một quán bar. Tôi gọi một ly cola, anh bảo em đừng uống cola, con gái nên uống chút rượu.
Cuối cùng tôi cũng biết chuyện về anh. Thời niên thiếu của anh trải qua trăm ngàn hãi hùng. Bố mẹ anh hồi bấy giờ là “chính trị phạm nghệ thuật”. Mẹ anh rất yêu nhà thơ Diệp Trại Ninh. Anh sinh ra trong một trại cải tạo ở vùng Tây Bắc. Anh lên chín, bố mẹ anh được minh oan và hai người ly hôn. Anh theo bố sang Anh và vừa về nước được một năm nay. Bố anh cứ muốn anh trở thành một tay violon như Paganini. Cây đàn violon đầu tiên là do bố anh làm bằng tre. Tiếng đàn thời niên thiếu của anh là do bố anh tạo nên. Trại Ninh nói, bây giờ anh có bệnh thích chơi cho lạc điệu, cũng có thể vì thế mà anh thích chơi lạc điệu.
Gia đình anh được minh oan rất muộn, nếu không bố mẹ ly hôn từ lâu rồi. Hồi nhỏ, mỗi lần trông thấy bố đến, anh không biết ông sẽ ôm ấp hay đánh anh. Bố mẹ anh đều điên khùng, nhưng là người tốt. Từ khi anh hiểu biết cho đến ngày xa bố mẹ sống độc lập, anh gặp toàn những người xấu, họ nghĩ gì anh không biết, tóm lại bố mẹ và anh đều là những người bị giày vò điêu đứng, nên không còn cách nào để sống với nhau.
Nét phẫn nộ đáng yêu trên khuôn mặt anh khiến tôi đau lòng. Tôi nói, anh Ninh, anh là anh, dù anh là ai đi nữa thì em muốn được cùng anh, em không muốn xa anh, đúng như thế.
Birmingham, cái thành phố công nghiệp khốn nạn, đường phố đầy những kẻ cô hồn. Đấy là nơi không có quan hệ gì đến anh. Anh rất thích nông thôn nước Anh, ở đấy chỗ nào cũng đầy quán rượu rất đáng yêu. Có lúc anh nghĩ mình sẽ ở đấy suốt đời để viết bài hát cho những người con gái thân yêu.
Khi anh chuyển từ violon sang chơi guitar, anh cảm thấy âm nhạc không từ chối anh. Nhưng quan hệ giữa anh và bố trở nên căng thẳng, ông cứ liên tục can thiệp vào cuộc sống của anh. Hai bố con cãi nhau hoài, đó là điều đau lòng.
Trại Ninh bỗng xấu hổ. Gương mặt anh như vương ánh trăng, lúc này tỏ ra yên tĩnh, thậm chí có gì đó bất lực. Anh cúi đầu nhìn cái ly trong tay, giống như đang trong giấc mơ.
Cho anh một cơ hội để tất cả trở nên tốt đẹp, hoàn mỹ. Anh không tốt với em, vì anh bi quan. Bây giờ anh không còn bi quan nữa. Em có thể cho anh bay đến một nơi rất xa, em có thể để anh nổi giận vô cớ, đó là sức mạnh của em.
Tôi gật đầu nói, vâng, vâng, đó cũng là điều em mong ở anh.
Chúng tôi như hai hạt ngọc tỏa sáng trong quán bar. Chúng tôi gọi điện thoại mời các bạn trong ban nhạc đến đây. Trại Ninh nói, anh không nghĩ mình biết yêu, trước đây anh không thể tin con gái. Anh cho rằng yêu chỉ dành cho lứa tuổi trung niên trở lên.
Tam Mao bảo, hai bạn là một đôi trời sinh. Tam Mao nói tiếp, hồi ấy mình phải một thời gian dài mới hợp được với nhạc của Trại Ninh, chúng mình rất hay tranh luận.
Chúng tôi ghép thành một bàn lớn để nói chuyện, để tâng bốc nhau. Tam Mao còn đưa đĩa hát đến để mở ngay trong bar. Quán ăn ở bar này rất khó ăn, bia thì nóng, nữ nhân viên phục vụ thì thái độ rất chỏng lỏn, thẳng thắn đến khó chịu. Trại Ninh bảo anh thích cái quán bar thợ mỏ này.
Bữa tiệc mừng của chúng tôi kết thúc bằng cuộc hỗn chiến bởi có một anh chàng nhìn trộm tôi trong nhà vệ sinh. Hai bên đánh nhau chí tử. Ông chủ quán mặc kệ. Tôi thấy Trại Ninh hai tay không, Tam Mao thì cầm cái xẻng đứng ở giữa. Không biết Trại Ninh đội lên đầu cái mũ từ lúc nào, trông như con trai người lái tàu hỏa.
Cuối cùng, đối phương có người kêu lên đừng đánh nữa, chúng tôi là người từ nơi khác đến, đừng để người ở đây cười chê.
Cuộc hỗn chiến lập tức kết thúc. Trại Ninh đưa trả mũ cho đối phương, mọi người đền cho chủ quán ít tiền. Cuối cùng tôi thấy họ còn bắt tay nhau.
Cái gọi là hạnh phúc là quán bar mở cửa từ bình minh đến tận đêm khuya mà chúng tôi biết, đã xa rất xa, nhưng chúng tôi vẫn quay lại nhìn.

I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-09 11:48:05Chuột lắc>
5.
Trại Ninh dùng keo chải tóc chải lật ngược tóc thành hình bầu dục. Tôi phá lên cười. Theo tôi biết, anh rất ghét cái vẻ giả dối của Elvis. Anh cứ nhảy lên, lục tìm cái quần loe cũ nát, anh bảo đây là cái quần của người bạn tốt duy nhất ở Anh Quốc cho anh, chưa bao giờ anh rời nó.
Anh treo đầy các thứ rối rắm lên người. Anh vừa hát, vừa nhảy nhót điên đảo trước mặt tôi.
Trại Ninh trông như con bướm hoa, anh ôm tôi, đưa tôi đến chỗ tủ lạnh, anh ta bảo anh yêu em. Tôi nói, em mãi mãi yêu anh. Chúng tôi hôn nhau, hôn nhau cho đến khi cái hôn trở thành nỗi đau.
Đầu tôi nhẹ đau. Lần đầu tiên tôi trần trụi nhìn người con trai cũng đang trần trụi, tôi không phân biệt nổi da anh và da tôi. Im lặng là vòng vây dịu dàng. Nỗi khát khao yêu đương của tôi ẩn náu trên cơ thể anh.
Anh sờ cặp môi tôi bằng những ngón tay ẩm ướt. Anh nói, tất cả đều là của anh! Tất cả đều rất tình cảm!
Anh gọi tên tôi.
Khi anh hôn tôi, tôi như tìm được mọi sự an toàn. Mồ hôi anh nhỏ trên má tôi, lưng tôi, ngực tôi. Tôi như mê đắm phiêu diêu. Những âm thanh bên tai đến từ một nơi rất gần. Trại Ninh đặt tôi lên người anh. Anh nói, chú thỏ bé xinh, em là của anh, mãi mãi là của anh nhé? Tôi như đánh mất hơi thở, sợ mình biến mất, cơ thể tôi như không có chỗ dựa, tôi ngợi ca vẻ đẹp của cơ thể tôi.
Người con trai này nói, em hãy nhớ anh như nhớ chính em nhé! Nước mắt anh nhỏ lên môi tôi. Tôi phát hiện anh khóc. Trái tim hạnh phúc của tôi nát tan, tôi gọi khoảnh khắc này là “cao trào”.
Tôi nghiền ngẫm suy tư về vật chất từ trong cơ thể tôi đang chảy ra. Tôi dự cảm mình sẽ là người con gái có nhiều chuyện, mà mỗi câu chuyện đều có cái giá của nó.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-09 11:55:46Chuột lắc>
6.
Năm 1992, trong khi nằm trên giường, tôi nhớ lại những thứ đã định hình trong ký ức, thậm chí cả những thứ có liên quan như nhiệt tình, ảo tưởng, đói khát. Tôi có nhiều điều mê hoặc. Ba năm qua đi, bây giờ tôi nghĩ lại, yêu là gì nhỉ? Tôi chỉ biết tôi không thể không thấy người con trai ấy, ngày nào tôi cũng phải làm tình với anh. Mà tôi làm tình với anh mỗi ngày là để chứng minh anh yêu tôi hay vì cao trào? Câu trả lời thật đáng ngờ. Cuối cùng cao trào là gì? Hôm nay Trại Ninh nhắc lại: em hãy nhớ anh như nhớ chính mình. Tôi không rõ, anh nhắc lại câu nói ấy là vì cao trào của anh hay vì tôi một lần nữa biết mối tình vụng trộm khác của anh?
Ở hộp đêm nơi tôi hát chỉ có trời mới biết có bao nhiêu vụ giao dịch không đạo đức. Có nhiều cô gái đến từ các thành phố khác hoặc ở quê ra kiếm sống. Kỳ là một trong những cô nhân viên nhà hàng đang đi đi lại lại ở kia. Kỳ có khuôn mặt khó đăm đăm, khuôn mặt Kỳ đã là một dấu hỏi. Tình cờ tôi biết tên nó là Kỳ. Kỳ và tôi đến cùng một thành phố, Kỳ học ở trường học nọ, mồ côi cha. Lại một lần tình cờ khác, tôi với Kỳ uống rượu sau khi thảo luận Câu chuyện của cô thiếu nữ Tula, tôi trở thành bạn thân của Kỳ. Bỗng hôm nay Kỳ gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đến chơi. Kỳ bảo nó sắp chia tay với bạn trai, cần một người chứng kiến. Rất lâu tôi không gặp Kỳ, chưa bao giờ tôi nghe nói Kỳ có bạn trai. Nhà Kỳ ở đâu tôi cũng không biết, trước đây nó cứ chạy đông chạy tây.
Hồi xưa tôi không thích ở cố định một chỗ, cho đến khi tôi gặp anh, anh là người con trai, anh chăm sóc tôi, anh là người độc nhất vô nhị. Chúng tôi tối ngày uống rượu, tán dóc, làm tình, anh đem đến cho tôi cảm giác về tình yêu.
Kỳ rót rượu cho tôi. Tôi ngồi nhìn cặp chân xinh xinh của nó, cặp chân thật đẹp.
Tôi phát hiện nhà nó không có gì để uống với rượu. Nó bảo nó thích uống chay. Trại Ninh cũng thích uống như thế. Tôi không thích rượu màu, mà cũng không quen uống kiểu đó, uống như thế khác nào một gã ma men.
Kỳ nhỏ nhắn hôm nay lạnh băng. Nó chưa bao giờ nói với tôi ai là bạn trai nó.
Tôi ở nhà lục hòm xiểng để tìm sách cho Kỳ. Tôi nói với Trại Ninh, Kỳ là đứa con gái đáng thương. Trại Ninh lạnh lùng nói, sao em có thể tùy tiện bảo một người đáng thương? Em thương một con người bệnh hoạn, điều ấy không đạo đức chút nào. Em là con người trống rỗng, muốn tìm cho mình một cơ hội. Tôi bảo, anh nói thế là thế nào? Bây giờ anh trở nên kỳ quái lắm. Trước đây anh là người thích giao du bạn bè. Em chỉ biết Kỳ là người cần giúp đỡ, mà em phải là người giúp đỡ nó.
Đến nhà Kỳ, tôi rất thích cách bày biện của nó, đơn giản, nhẹ nhàng, tinh tế. tôi nghĩ, mình không nhìn nhầm nó, nó quả là người lý thú.
Tôi nghe thấy tiếng mở khóa.
Trại Ninh mở cửa vào.
Tôi kêu thất thanh.
Tôi nói, Kỳ ơi, tớ cảm thấy vui lắm!
Trại Ninh đứng ngây ra trước mặt chúng tôi. Cặp môi dày của anh há hốc, ánh mắt anh thoáng ngượng ngùng, căng thẳng.
Tôi nói, anh Ninh, anh đi về với em.
Trại Ninh lặng lẽ theo sau tôi. Sau lưng tôi có tiếng nói lạnh lùng của Kỳ: tớ yêu người con trai này hơn đằng ấy.
Tôi quay lại, ném cái cốc, nói: mày còn nói yêu nữa này!
Tôi nghĩ, không ai đủ tư cách nói câu ấy với tôi.
Trại Ninh nói, em làm gì mà quá đáng thế!
Tôi nhìn Trại Ninh. Bố tôi vẫn bảo, người con trai này yêu con không quá một năm đâu. “Cách xa trăm dặm, đẹp nhất là con mắt dương liễu.” Mắt Trại Ninh bố xem, giống như mắt dương liễu. Đôi mắt ẩn chứa bao điều nguy hại, đôi mắt trống rỗng không hồn, đôi mắt sóng sánh ánh trăng, đôi mắt như bất cứ lúc nào cũng làm tôi xao xuyến. Bây giờ tôi còn biết tin ai? Tôi lập tức trở thành kẻ theo thuyết âm mưu. Tôi không muốn bỏ đi, chỉ muốn chờ xem sẽ xảy ra chuyện gì.
Kỳ hỏi, anh Ninh có yêu em không?
Kỳ đến trước mặt tôi, nó nói bạn đừng tác động đến anh ấy, tớ muốn nghe anh ấy nói thật lòng mình. Đây là lần đầu tiên Kỳ nhìn tôi từ lúc Trại Ninh vào nhà. Kỳ nhỏ nhắn thật ác độc, nó có tác dụng làm mê ảo, nó khiến tôi và Trại Ninh đứng ngây ra.
Em biết anh không trả lời. Em không muốn trông thấy bộ quần áo này nữa, vì người con trai cho em là để lợi dụng cảm giác ở em. Kỳ bắt đầu cởi bỏ áo quần, nó quàng từng chiếc, từng chiếc lên người Trại Ninh. Màu của da thịt nó làm tôi chói mắt. Tôi trông thấy cái “gầy yếu” trên cơ thể nó bỗng thành một thứ tượng trưng cho cái gì đó có liên quan đến sự tôn nghiêm. Tôi phát hiện Kỳ quả là đẹp. Trước đây tôi không nói được đẹp như thế nào, bây giờ tôi cho rằng đấy là “cái đẹp buồn thương” của một sinh vật.
Em biết rõ anh lắm rồi.
Kỳ lấy từ trong tủ ra một đống đĩa hát, ném về phía Trại Ninh. Trại Ninh quỳ xuống nhặt, vẻ mặt anh rất khó coi, điều ấy làm tôi đau lòng. Anh biết không, bây giờ em không còn chút cảm giác nào đối với anh, anh cút khỏi cuộc đời em, vĩnh viễn cút khỏi.
Chừng như Trại Ninh không còn nghe nổi, anh ôm đống đĩa hát và đi ra cửa. Tiếng Kỳ trở nên dịu dàng: em cứ nghĩ anh là người tốt với em, em có thể vì thế mà làm bất cứ việc gì, em đã nhầm, đã nhìn nhầm người.
Tôi nói, Kỳ, đằng ấy đã nhầm, anh Ninh yêu tớ, anh ấy không thể yêu đằng ấy được nữa. Anh ấy không thể, mà đằng ấy cũng không thể yêu cầu anh ấy được, tớ với anh ấy thật sự thời gian nhau, chúng tớ yêu nhau lắm.
Nước mắt tôi không ngừng rơi. Nước mắt Kỳ cũng không ngừng rơi. Kỳ nói, mình xin lỗi.
Xin lỗi? Tớ tốt với đằng ấy như thế, vậy mà đằng ấy còn quyến rũ Trại Ninh, bây giờ đằng ấy còn nói xin lỗi? Giọng nói của Kỳ trở nên lạnh lùng, nó nhấn mạnh từng chữ từng câu: có việc này đằng ấy cần biết rõ, anh Ninh đến và lên giường của mình, không phải mình đến nhà của đằng ấy và lên giường của hai người.
Điều ấy đã thuyết phục được tôi, tôi lúng túng và xấu hổ ra khỏi nhà Kỳ.
Từ dưới nhà tôi thấy Trại Ninh quỳ ở kia. Tôi nhớ lại, có lần Kỳ nói, một hôm nó làm tình với bạn trai, anh bạn kia làm nó ngất đi. Lúc ấy chúng tôi nói với nhau, phải chăng vì vụng trộm mà có sự kích thích đặc biệt? Bây giờ tôi cho rằng, người con trai kia chính là Trại Ninh. Nghĩ đến đây, tôi lớn tiếng chửi Trại Ninh.
Tôi đi lung tung ngoài đường, sóng gió trong lòng mãi không thôi. Tôi vừa đi vừa hình dung các cảnh diễm tình của đôi trai gái chó má này. Tôi cứ lắc đầu, cuối cùng ngay tôi cũng cảm thấy bỉ ổi khi cứ hình dung như thế về người khác. Nghĩ đến Trại Ninh mua áo quần, mua đĩa hát cho người con gái khác, tôi cứ run lên. Run lên như thế sẽ rất nguy hiểm. Tôi luôn tin rằng, có lẽ cả đời tôi không bao giờ được yêu mà cảm thấy đau đớn cho mình.
Về đến nhà, thấy Trại Ninh đang ngồi ở cửa, tôi nói: thế nào, anh mất hồn mất luôn cả chìa khóa à?
Trại Ninh ôm tôi vào lòng, hồi lâu sau anh mới nói rất khẽ với tôi một câu: đừng bỏ anh, em nhé!
Anh nói câu này không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn làm tôi xúc động.
Anh ôm chặt, tôi không làm sao cử động nổi.
Anh buông em ra, chúng mình nói chuyện với nhau.
Trại Ninh quỳ trước mặt tôi. Khi tôi vờn mái tóc anh, anh nói: nghe tiếng chân em về là anh muốn em ngay, đừng từ chối anh.
Giây phút cái ấy của anh cho vào trong người tôi, một lần nữa tôi cảm thấy mình không thể không có người con trai này. Ngoài ra, tôi không còn hiểu thế giới này ra sao nữa, mà cũng không muốn hiểu làm gì.
Tôi bắt đầu khóc. Tôi nói, đừng bỏ em anh nhé, em không có gì, chỉ có anh thôi.
Lâu lắm chúng tôi không làm tình với nhau (tôi cứ nghĩ, anh dồn toàn bộ năng lượng cho âm nhạc). Trại Ninh là người con trai lúc nào làm tình cũng cho tôi cảm giác mộng mơ. Những lúc ấy, anh có rất nhiều khuôn mặt, tôi biết đấy là nguyên nhân quan trọng để chúng tôi không rời nhau ra được.
Chúng tôi là thế, vừa cãi nhau xong là vào ngay cuộc âu yếm yêu đương nhanh như chớp. Với tôi, hình như cãi nhau là sự kích thích đặc biệt nỗi thèm khát người con trai này. Sau mỗi lần cãi nhau, chúng tôi lại có một chiêu mới. Trong khi hai xác thịt chạm nhau, tôi luôn ở vào thế bị động, tôi biết bệnh của anh, tôi yêu bệnh của anh và bệnh của tôi. Điều duy nhất mà tôi xác định là phải nghe theo sự sai khiến của trái tim. Có lúc tôi cần được anh làm tổn thương, có lúc tôi cần có cơ hội cứu rỗi anh, sự tiếp xúc với cảm giác xấu hổ để làm tôi vui trong cuộc đời, hình như tôi sống vì thế. Bao giờ tôi cũng xấu hổ vì thế. Tôi không hiểu có ai làm tình như chúng tôi không.
Có thể tôi không có sức chống đỡ, tôi không hiểu cái gọi là cao trào của tôi là ở cơ thể hay ở trí óc. Trước kia tôi không nghĩ đến chuyện này. Từ hôm Kỳ bảo với tôi, cao trào làm cho nó ngất đi, tôi không còn xác định nổi cảm giác cao trào kia nữa. Thật sợ hãi trong mê cung ấy!
Những khi có chuyện, Trại Ninh muốn làm đến chết mới thôi. Mà chúng tôi thì lúc nào cũng có chuyện. Người con trai này rất thành thạo bóc trần cơ thể tôi, anh làm cho cơ thể tôi không ngừng đạt đến giới hạn tối đa, nhưng lại không có cách nào làm tôi hiểu cao trào là gì? Tôi nghĩ, đấy là chuyện lớn, nhưng chưa bao giờ anh nói với tôi về chuyện này.
Chúng tôi bắt đầu uống rượu, lâu lắm rồi chúng tôi không uống rượu. Tôi vừa uống, vừa nói, anh Ninh, giữa chúng mình có vấn đề đấy! Anh nói, đúng, có vấn đề. Tôi hỏi, vấn đề gì? Anh nói, anh cũng không biết nữa. Tối hôm ấy, hai chúng tôi ôm lấy chai rượu, ngồi tán dương các bậc anh hùng của nhạc rock. Anh nói, rock là “không quan hệ”. Tôi nói, rock là chia tay. Chúng tôi nói cười vui vẻ, còn thảo luận thật thoải mái những vấn đề vô cùng kỳ quái như khuyếch tán, lan tràn, thẩm thấu, bành trướng,…
Gần sáng, tôi dậy thu dọn đồ đạc. Trại Ninh như cái bóng, đột ngột xuất hiện sau lưng tôi. Anh ngồi trên nền nhà, ngay sau lưng tôi. Bình minh như làm cho nước da anh thêm trắng, mắt sáng hơn.
Em vẫn đi à?
Hai năm trước, anh ngủ với người hàng xóm của bọn em. Lúc ấy anh làm em cảm thấy cả thế giới không phải là của em, nhưng em vẫn không đi, thậm chí không trách anh, ngược lại còn ôm anh chặt hơn. Không lâu sau, em biết mình đã nhầm, em phải xa anh đồng thời chờ anh tìm lại em. Lần này thì em không còn nhầm nữa.
Trại Ninh lấy cái gạt tàn đập lên đầu. Tôi thấy máu chảy.
Anh đừng trẻ con như thế, hôm nay anh có chết ngay trước mặt em thì em vẫn đi. Cuộc đời anh không bao giờ chung tình với một người. Anh có thể yêu người khác, hoặc là em, vấn đề ở chỗ anh không được lừa dối em, anh đừng coi em như con ngốc. Anh làm em cảm thấy mình thực sự bẩn thỉu, giống như em làm tình với trăm ngàn người khác. Em không chịu nổi cảm giác ấy.
Trại Ninh đuổi theo tôi, lôi tôi lại. Anh đứng tựa cửa, nói: em chờ cho máu trên đầu anh thôi không chảy nữa hãy đi, có được không?
Về cuộc sống của anh, anh là người có năng lực suy nghĩ kém em, cho anh thêm một chút thời gian anh cũng không thể nào thuyết phục nổi em ở lại. Thậm chí, em nghi ngờ, hồi ấy lời anh nói yêu em, có qua đầu óc anh hay không? Anh không thể nói thế, anh không thể như thế được!
Trại Ninh, mười tám tuổi anh đã làm bố rồi, anh bảo mẹ của con anh là một bà chị lớn hơn anh mười tuổi. Bố anh nuôi đứa bé được một năm, sau đấy anh đem trả con, vì xét ra anh không phải bố đứa bé ấy. Năm nay anh đã hai mươi bốn tuổi, mẹ anh ở Nhật, bố anh ở Anh, một mình anh ở Trung Quốc, em không phải là người thân của anh, anh là người em có thể lựa chọn. Chỉ có anh mới có thể chịu trách nhiệm với chính mình, anh phải học được cách trả giá. Câu nói ấy của bố em dạy em.

đã hiệu đính
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-12 04:09:39Chuột lắc>
7.

Tôi đến ở nhờ nhà Tam Mao. Lần này thì tôi không thể nói với mình: đấy không phải là sai lầm của anh ta. Tôi giống như con chim đứng yên trên nóc nhà. Lòng tự tin của tôi xuống đến mức thấp nhất. Tam Mao nói, vấn đề của tôi là, yêu Trại Ninh đến quên cả mình, một người không biết yêu chính mình thì không đáng yêu. Tam Mao còn bảo, cần phải học để biết yêu. Anh còn dạy tôi một vào cách. Anh nói: cánh con gái các bạn chỉ biết trách con trai đối xử không tốt với các bạn, mà không biết lợi dụng ưu thế của mình để nắm lấy nhược điểm của con trai. Tôi không hiểu lời Tam Mao. Anh nói, yêu không phải là một kỹ thuật, nói thế không chút nhân tính. Ngày nào tôi cũng mua rượu uống, tôi rất hay nôn. Tam Mao nói tôi là đứa con gái ngu ngốc không biết vui là gì.
Trại Ninh được phép tối chủ nhật đến thăm tôi, lần nào chúng tôi cũng làm tình, lần nào anh cũng đem quà đến. Có lúc anh còn đem đến những bài thơ anh viết mỗi lần nhớ tôi. Trại Ninh cảm nhận sự vật rất bí ẩn và giàu ý tưởng, nhưng vì anh không được học tiếng Trung Quốc một cách chính quy, thơ anh viết sai chính tả rất nhiều, thông thường chỉ có tôi mới có thể hiểu. Trong những bài thơ nhớ tôi, anh cố gắng thể hiện ý không thể nào xa tôi, có lúc anh bảo tôi “một người con gái đẹp như một con bò sữa”, có lúc lại bảo tôi như một “miếng bánh có thuốc độc”.
Tôi hỏi, anh Ninh, anh có yêu Kỳ không? Anh ta bảo có yêu. Tôi hỏi, vậy anh còn đến với em làm gì? Anh bảo, đời anh không thể không có quan hệ với tôi. Rồi anh khóc.
Bây giờ anh trở thành người chỉ biết khóc. Lúc làm tình anh biểu hiện cũng rất kém. Anh làm đầu óc tôi mệt mỏi. Tôi lo, những ngày tươi đẹp trước đây không còn trở lại.
Tôi tìm gặp Kỳ. Tôi bảo với Kỳ, không bao giờ tôi tha thứ cho nó đã làm tổn thương đến tôi, tôi mong nó vĩnh viễn ra khỏi tầm nhìn của tôi và của Ninh. Tôi nói, Trại Ninh yêu đằng ấy, nhưng cũng không thể xa tớ, đằng ấy có bằng lòng yêu một người con trai như thế không? Kỳ nói, đằng ấy và anh Ninh dùng tiền bạc đúc nên hai người, cuộc sống của hai người rất kênh kiệu, nhợt nhạt, yếu đuối, hai người nhắm mắt mà sống, tớ thương hại cho hai người. Nói xong, nó bỏ đi ngay, tôi không còn gặp lại nó nữa.
Sau đấy, tôi chọn một buổi tối chủ nhật không trăng, cắt cổ tay để tự tử. Tam Mao đi làm ở hộp đêm, tôi biết Trại Ninh mấy giờ sẽ từ nhà Dobi (anh là gia sư) về. Tôi vào nhà vệ sinh hành động sớm bốn mươi phút. Trong gương, tôi thấy tôi, tôi trong gương rất sáng sủa, vẻ mặt ai oán thê thảm, đầy khí thế phục thù. Lưỡi dao cứa mạnh vào mạch máu, lần này tôi làm như thật. Khi tôi đạt đến đỉnh điểm hạnh phúc, tôi xúc động đến phát khóc. Mở vòi nước, nước lạnh xối vào mạch máu, tôi ngồi cạnh bồn tắm mà nhìn. Tôi tự nhủ, nếu yêu tôi anh sẽ có giác quan thứ sáu, nếu tôi không đáng chết, anh sẽ đến đúng lúc.
Tự sát không có người xem. Em không tự sát, em không chứng minh rằng em yêu anh, em đang thách thức với anh, em hung quá đấy!
Đó là câu đầu tiên Trại Ninh nói sau khi tôi tỉnh lại. Anh vừa vực tôi dậy, vừa rút ống tiếp nước, vừa nói với tôi: đến là ghét cái trò ma mãnh này của em!
Chúng tôi làm cô y tá phát hoảng, khi cô nghiêm khắc phê bình Trại Ninh, cũng là lúc tôi buột miệng nói anh ấy không sai đâu.
Chúng tôi cùng khóc. Trại Ninh chỉ khóc với một mình tôi. Nước mắt của anh là những giọt trân châu của tôi, là tặng vật trời cho tôi, giọt nước mắt sao mà mê đắm lòng người.
Trại Ninh ở trong bệnh viện chăm sóc tôi, anh đổi cho tôi sang phòng bệnh một người. Hai chúng tôi mỗi người một cái tai nghe cùng nghe nhạc. Anh ở bên tôi, tôi có thể ngủ yên, cho dù hai chúng tôi hiểu nhau còn khó khăn, cho dù việc ấy với tôi vẫn chưa xong. Có lúc tôi tự nhủ, mi đã hai mươi hai rồi, mi không thể cứ ỷ lại mãi vào một người con trai, con đường của mi còn dài, sống như thế này sẽ bất lợi cho sự trưởng thành của mi. Nhưng tôi không còn cách nào khác, tôi không chống lại nổi.
Hôm ra viện, tôi mời toàn ban nhạc đến một nhà hàng thịt rắn rất lớn. Trong lúc ăn, bỗng tôi nói, anh Ninh, em quyết định chia tay với anh, em sẽ về Thượng Hải.
Trại Ninh bảo không.
Tôi nói, không chia tay cũng được. Chẳng phải anh vẫn nói chuyện với Tam Mao đàn ông Tây Bắc vẫn đánh vợ thế nào đấy thôi. Em muốn anh ngồi kia để em tát cho anh một cái. Tôi chỉ vào giữa nhà hàng, nơi đông thực khách nhất, nói ra câu mà tôi muốn nói từ lâu.
Trại Ninh cúi đầu, không nói gì.
Tam Mao nói, cậu là thằng ngã cả trăm lần mà cũng không biết thân, tại sao cậu cứ muốn gây chuyện rắc rối? Làm tớ bực chết đi được!
Nếu anh ấy còn yêu em, anh ấy phải làm như thế, đó là chuyện anh ấy tự gây ra.
Trại Ninh đứng phắt dậy. Mọi người thấy anh bê cái bàn đi ra giữa nhà hàng, anh ngồi quay mặt về phía tôi. Trong khi mọi người chưa kịp để ý, tôi đi tới, cho anh ta một cái tát vang đến tận mây xanh.
Tôi khóc, mọi sự oan ức đều tiêu tan.
Rất nhiều người đứng dậy. Trại Ninh ôm lấy tôi, vội nói với mọi người: không sao, không sao, cô ấy là người yêu của tôi. Anh vừa xua tay để mọi người ngồi xuống, vừa nói: xin lỗi, tôi đã làm phiền mọi người, đây chỉ là chuyện gia đình chúng tôi.
Trở về bàn ăn, tôi nhìn thẳng vào anh. Tôi ngồi lặng lẽ nhìn hồi lâu, không nghe thấy chung quanh nói gì. Tôi chỉ muốn nhìn anh, muốn thấy anh nhìn tôi. Cuối cùng tôi nói, chúng mình đi ra ngoài kia một lát.
Dưới ánh đèn trơ trẽn của nhà vệ sinh, tôi bắt cóc anh, bắt anh nghe tôi hát. Tôi hôn anh, hôn cái linh hồn ướt át, để cánh cửa cuộc đời anh khép lại từ đây. Anh là người con trai duy nhất của tôi. Lúc này anh là con tôi, tôi phải lật tung anh từ trong ra ngoài, Trời ơi, hãy để mọi sự vuốt ve biến thành nguyền rủa, vuốt ve toàn thân anh như một sự dịu dàng vô cùng tận. Cho đến khi tỉnh lại, anh khẽ nói với tôi thật rõ ràng: anh yêu em đến chết!
Tôi dọn về nhà. Tôi và Trại Ninh lại nắm tay nhau đi tới ngày mai không xác định.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-23 04:36:59Chuột lắc>
8.
Suốt trong mấy năm, cuộc sống thường ngày của tôi và Trại Ninh không thay đổi, ban ngày ngủ (trừ những lúc ban nhạc phải tập), buổi tối đi mua bán, về đêm đọc sách, uống rượu, nghe nhạc, xem phim, chơi đàn, hát. Thỉnh thoảng đi biểu diễn hoặc đi du lịch. Cứ sáng sớm, chúng tôi lại vào cuộc yêu thương trìu mến. Buổi sáng lạnh lẽo, chúng tôi thích vào những lúc lạnh lẽo như thế cảm nhận sự liên hệ giữa chúng tôi và thế giới. Lúc ấy, một tia sáng yếu ớt rọi vào, tôi có thể trông thấy những sợi tóc của Trại Ninh bay bay, tôi rất thích mái tóc anh, mái tóc anh giống như tình cảm của tôi. Hầu như sáng nào cũng vậy, Trại Ninh đứng trước cửa sổ chơi violon. Tiếng guitar của anh nghe đau thương và sắc lạnh như ma quái nhưng tiếng violon của anh lại rất trữ tình và đẹp, khiến tôi phải tuyệt vọng.
Tôi đã có một thời gian đi làm. Trại Ninh không thích tôi đến hát ở các hộp đêm. Đã có lần anh cắt trang phục biểu diễn của tôi thành những hình kỳ quái, còn đến nơi tôi làm việc để phá bĩnh. Có lúc, suốt mấy ngày liền, Trại Ninh không trò chuyện với tôi, cả lúc làm tình cũng không nói năng gì. Anh ngồi uống rượu hồi lâu giữa đống sách. Anh rất thích cuốn Ký ức như bóng câu qua cửa, anh đọc mấy lần, có thời gian anh như không dứt ra khỏi quyển sách.
Cũng có thời gian anh phải làm việc. Anh làm gia sư của đứa trẻ có vấn đề của nhà Doby. Doby là đứa trẻ Hong Kong, có chứng sợ trường học. Suốt một thời gian dài, nó cùng với một chị bảo mẫu ở trong một căn nhà bên lục địa, Trại Ninh dạy nó toán, tiếng Anh, violon, đá bóng. Anh gặp Doby hoàn toàn ngẫu nhiên. Hai người nói chuyện rất hợp nhau. Tôi rất vui khi Trại Ninh trở thành gia sư của Doby. Nhưng không ngờ, anh đến với Doby lại quay lưng lại với tôi và Kỳ.
Sau “sự kiện Kỳ”, Trại Ninh khuyên Doby về Hong Kong. Anh bảo anh không muốn có trách nhiệm với Doby nữa, mà Doby cũng nên về sống với bố. Tôi với Trại Ninh khôi phục lại cuộc sống khi xưa.
Trại Ninh thường vắng buổi tập. Tam Mao rất bực. Hai người này chia tay nhau không biết bao nhiêu lần, giống như tình yêu, lần nào cũng khắc cốt ghi xương.
Tam Mao nói, chúng ta sống như thế này không lành mạnh. Bố mẹ chúng ta cho tiền là để chúng ta gậm nhấm. Khi Tam Mao quở trách, chúng tôi chỉ cười, anh không có cách nào đối với chúng tôi. Trong âm nhạc, trong đời sống, chúng tôi có nhiều điểm khác Mao Mao, nhưng anh là người bạn duy nhất của chúng tôi ở thành phố này, chúng tôi rất quý anh.
Tôi và Trại Ninh biết, cuộc sống ký sinh trùng của chúng tôi như thế này là không tốt. Tôi và Trại Ninh có nhiều điểm giống nhau, đều rất thích ăn chocolate, xuất thân trong một gia đình tan nát, thời niên thiếu của chúng tôi vô cùng đen tối, học hành không đến nơi đến chốn, thuở nhỏ không có đứa bạn nào chơi với, bệnh hen suýt chút nữa cướp đi sinh mạng của chúng tôi. Lớn lên, không muốn sống theo sự an bài của bố mẹ, chúng tôi chẳng có lý tưởng gì, không quan tâm đến cuộc sống của người khác, đều mắc chứng nghiện vật chất, vì ngày nhỏ chịu khổ cực, nên được cha mẹ chiều chuộng. Không có âm nhạc chúng tôi coi như không sống nổi.
Tôi và Trại Ninh đều tin vào trực giác, tin ở lòng thương cảm, thích biểu diễn. Thích thiên nhiên và yên tĩnh. Cuộc sống tự do. Người khác bảo chúng tôi sống trong ảo giác. Chúng tôi không tin vào báo chí tuyên truyền, cùng sợ thất bại, từ chối mọi quyến rũ khiến chúng tôi phải lo lắng. Trong cuộc sống, chúng tôi tự tìm niềm vui, không muốn hòa nhập với xã hội, mà cũng không biết bằng cách nào để hòa nhập với xã hội.
Có lúc, tình yêu của tôi với Trại Ninh như một thứ độc tố, chúng tôi lẩn tránh vào đêm tối, im lặng đến tuyệt vọng, không còn muốn tỉnh lại.



Đã khiêng vào thư viện đến E 14.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
0