3.
Tôi nên nghĩ rằng, tôi và một người con trai đã có một bắt đầu không tốt đẹp, nhưng hình như tôi không suy nghĩ gì. Xem ra tất cả chỉ là một sự việc, gồm cả nỗi đau vào tận tim phổi, vết thương rát bỏng bị xé rách, giống như những việc phải xảy ra.
Tôi trở về Thượng Hải. Hàng ngày tôi vẫn nghe Thôi Kiện hát, ăn kem búp bê và chocolate thay cơm. Thượng Hải bắt đầu xuất hiện những siêu thị đẹp, dạo chơi siêu thị là một thú vui. Điều này khiến cuộc sống của tôi thêm phong phú.
Hơn một tháng sau tôi lại đến cái thành phố kia. Tôi tìm đến Trại Ninh khi anh đang ngủ.
Anh mặc bộ đồ ngủ có mũ màu xám ra mở cửa cho tôi. Cặp môi anh khô khốc. Tôi thấy vẻ lạnh lùng của anh rất đẹp. Tôi tin, cái đẹp ấy có liên quan đến tôi, cho nên tôi bảo anh đẹp.
Tôi nói, em lại đến tìm anh. Anh pha cho tôi một ly cà phê, rồi nói đừng để ý, anh mới ngủ dậy, không có chuyện gì đâu. Tôi nói, em không rõ cảm giác giữa anh và em, hoặc là em quên, cho nên chúng mình lại một lần nữa, được không?
Anh không ngước lên nhìn tôi, chỉ nói: em cắt tóc rồi à? Tôi bảo, em chỉ cắt một ít thôi. Anh nói, tóc em trước đây dài hơn tóc anh, bây giờ thì bằng nhau rồi. Tôi bảo, em đói rồi, muốn ăn một tị gì. Anh nói, em muốn làm với anh hay muốn ăn? Tôi bảo, em muốn làm tất cả, nhưng sợ đau. Anh bảo, thôi được, anh rang cơm cho em ăn, được chứ? Anh rang cơm ngon tuyệt!
Anh rang cơm cho tôi, trong cơm có nhiều thứ, thậm chí có cả táo. Anh bón cơm cho tôi. Tôi nhìn sát vào mắt anh, cặp lông mi mềm mại cứ chớp chớp. Bỗng cơ thể tôi ướt nước. Tôi muốn sờ vào mắt anh, nhưng không dám. Anh biết tôi đang nhìn anh, nhưng anh không nhìn tôi. Anh bón cơm cho tôi mỗi lúc một nhanh hơn. Tôi bắt đầu ngợp thở, bắt đầu nước mắt trào ra. Hình như anh rất yêu những giọt nước mắt ấy. Anh đặt những ngón tay lên ngực tôi, tôi kêu lên, đó là tiếng kêu đầu tiên của tôi, tiếng kêu làm tôi căng thẳng.
Anh quỳ xuống trước mặt tôi, bắt đầu vuốt ve tôi. Khi anh hôn tôi, động tác ấy của anh làm tôi sợ. Tôi nghe thấy âm thanh của các dịch thể đang hòa trộn vào nhau, âm thanh ấy khiến tôi nhận ra người con trai này yêu tôi. Tôi gọi cái cảm nhận ấm áp đó là “yêu”. Tôi sắm vai người không hiểu. Cảm giác yêu đến rồi đi, cho đến lúc toàn thân tôi mệt nhừ, và lập tức anh biết tôi đã mệt.
Tôi rất thích anh làm tình với tôi như thế. Tôi nghĩ, đấy là làm tình. Từ đấy về sau, chúng tôi làm tình với nhau bất cứ lúc nào, nơi nào. Tôi nghĩ, cơ thể tôi rất thích làn môi anh, tôi chỉ cần thế thôi.
Có lúc anh chơi guitar hoặc violon cho tôi nghe. Tôi cố gắng để hiểu âm nhạc của anh. Anh bảo, đầu óc em bẩn quá, phải rửa cho sạch, âm nhạc không cần hiểu, âm nhạc gần con người nhất.
Tôi dọn khỏi nhà bạn của bố tôi, ra thuê một căn hộ. Lần đầu tiên tôi tự quyết định cho mình một chỗ ở. Phải trang trí nội thất thế nào đây? Tôi viết thư nói với bố, tôi không thể xa con người này được nữa, tôi muốn lúc nào cũng được nhìn thấy anh, chăm sóc anh, tôi nói, không hiểu có phải đấy là yêu hay không? Bố tôi gửi tiền cho tôi, ông bảo ông bỏ việc ở cơ quan và đã ra buôn bán làm ăn. Ông khuyên tôi phải chuẩn bị để thất tình, đồng thời chúc tôi hạnh phúc.
Tôi mua máy hát, bảo với Trại Ninh bao giờ về Hong Kong thì mua cho tôi mấy cái đĩa nhạc rock, tôi vẫn cho rằng Madonna là ca sĩ nhạc rock.
Lần nào đi Hong Kong về, Trại Ninh đều mua rất nhiều thuốc lá. Chừng như ngày nào chúng tôi cũng đến với nhau, tôi thích cùng anh nằm trên giường nghe nhạc, hút thuốc. Chẳng mấy chốc tôi đâm nghiện thuốc. Tôi cảm thấy thuốc lá rất sạch sẽ, thuần khiết, nó là chìa khóa để đến với thần linh, tôi cảm nhận nó, nó sẽ tốt với tôi. Nó giúp tôi bật được tảng đá vẫn đè nặng bên tai tôi. Cánh cửa thông với một thế giới khác đang dần được mở ra, tay tôi bắt đầu chuyển động, ngón tay tôi cứ di động trong không khí, tôi trở thành lãnh tụ của không khí, tưởng đâu những bản nhạc kia là của chúng tôi sáng tác, cảm giác thật sảng khoái.
Tất nhiên, thuốc cũng làm chúng tôi lười. Suốt ngày cứ nằm nghe nhạc, không muốn làm gì. Một hôm, Trại Ninh nói, em có biết tại sao anh thích em không? Tôi hỏi tại sao? Anh nói, vì em và anh lười như nhau.
Một hôm, ở ngay cửa nhà Trại Ninh, tôi nghe thấy tiếng anh đang làm tình với ai đó. Tôi không rõ, người con gái kia đang kêu rên vì sướng hay vì đau đớn, mà tiếng của Trại Ninh tôi cũng chưa bao giờ nghe thấy. Tôi muốn thấy hai người làm thế nào, nhưng tôi không biết mình phải làm gì, cho nên tôi bỏ chạy, chạy lung tung ngoài phố, chạy về nhà, chạy lên gác. Vừa vào đến nhà tôi gọi điện thoại ngay cho anh.
Không có người cầm máy. Tôi tiếp tục gọi. Sau đấy là tiếng Trại Ninh. Tôi nói, em nghe thấy hết rồi, em phải gặp anh ngay, nếu không em sẽ chết, mười phút nữa em đến chỗ anh.
Tôi ra sức chạy, chạy đến nhà Trại Ninh.
Trại Ninh không mở hẳn cửa, anh bảo tôi chờ. Anh vào rồi quay ra, đưa tôi đi xuống, cả hai chúng tôi cùng lên taxi.
Trại Ninh vẫn im lặng, cái vẻ bực tức của anh làm tôi sợ. Chúng tôi đến chỗ ban nhạc của anh tập. Đây là một căn nhà của một nông dân ở vùng nông thôn. Tôi gặp Tam Mao, bạn thân của Trại Ninh. Tam Mao nói: em là cô gái muốn hiểu cuộc sống phải không? Tôi hỏi, đó là câu nói của ai? Anh ta bảo đấy là câu nói của Trại Ninh. Tôi hỏi Trại Ninh nhiều bạn gái lắm phải không? Tam Mao nói, không nhiều. Tôi lại hỏi, tại sao con trai một lúc có mấy bạn gái? Tam Mao nói vì bọn họ rất chóng cảm thấy nhàm chán.
Tôi quay lại, nói với Trại Ninh: em muốn cùng anh. Tam Mao bỏ đi. Trại Ninh bảo, chúng mình đang cùng nhau đấy thôi? Tôi nói, em muốn biết bí mật của anh, để bí mật của anh thành bí mật của em, em muốn biết rõ anh tất cả, muốn nhìn thấy anh làm tình, em muốn thấy mọi tư thế của anh, muốn trở thành người con gái biết tất cả mọi chuyện.
Trại Ninh cười. Anh nói, em là một cô gái mười tám tuổi, là thứ kính dễ vỡ, là tấm kính đẹp, là tấm kính ngu ngốc, em là con búp bê thủy tinh, có lúc anh muốn mặc áo quần búp bê lên người em cùng đôi dép nhựa màu phấn hồng, để anh biết cái anh cần không phải là búp bê.
Tôi suy nghĩ giây lát rồi nói, anh Ninh, anh nghĩ về em như thế là không công bằng, vì em là con người, con người có tình cảm. Em cũng đã nghĩ, anh cần gì em cũng sẽ cho, anh chỉ hơn em hai tuổi, lớn lên ở nước ngoài, có thể anh tân tiến hơn em, nhưng ít nhất anh phải cho em một cơ hội.
Trại Ninh nhìn tôi, bất động nhìn tôi. Anh nhìn như thế làm tôi khóc.
Trại Ninh nói, em là loại người chỉ biết khóc, không còn biết gì khác hơn. Tôi bảo, em cũng muốn làm tình như thế, muốn anh là anh, muốn được cùng với anh, anh chỉ đến với một mình em, chỉ một mình em thôi. Tôi vừa nói, vừa cởi áo quần, áo quần đã cởi hết, tôi không biết phải làm gì, tiếp theo phải thế nào, cho nên tôi khóc rất dữ dội.
Tôi ngồi trên nền nhà, khóc mỗi lúc một thương tâm. Trại Ninh không để ý gì đến tôi. Hoàng hôn, tôi về nhà Trại Ninh. Hai chúng tôi cùng hút thuốc, cùng nghe nhạc. Trại Ninh dịch lời bài hát The doors cho tôi nghe: hỡi cô gái yêu người yêu của cô, cầm tay mẹ để mẹ hiểu suy nghĩ của cô, bước đi trong mưa sa bão táp, đi vào quá trình kiến tạo ngôi nhà, vào với thế giới đang xoay vần, giống như một diễn viên lên sân khấu, có kẻ giết người giống như người con gái nguyện cầu.
Jim Morrison, linh hồn anh hòa quyện cùng tôi, cho tôi cảm giác mạnh, cho tôi theo cùng.
Hôm ấy chúng tôi không làm tình với nhau. Anh ôm tôi, theo tiếng nhạc, chúng tôi đi vào giấc mơ riêng, tỉnh dậy cảm thấy khoan khoái dễ chịu.
Chưa bao giờ anh kể về anh cho tôi nghe. Anh hay đột ngột xuất hiện trước mặt tôi, làm tình các kiểu với tôi. Anh nói, nếu em muốn kêu thì cứ việc kêu, em kêu lên cho chúng ta sảng khoái. Anh bảo, tôi rất thích hợp với cơ thể anh, anh đã quen giữ dư vị của tôi trong miệng anh, anh còn nói, ăn hạt điều mà có dư vị của tôi là một thứ hưởng thụ.
Hình như anh là người con trai mà tôi mong đợi từ lâu, anh làm tôi vui, có thể ra lệnh cho tôi lõa thể trước mặt anh, nồng nàn với anh, nhưng không có cách nào làm tôi ung dung, làm tôi dịu dàng, làm tôi kích thích nhục cảm.
Tôi hỏi, anh Ninh, thế nào gọi là cao trào?
Anh bảo, cứ trải qua rồi khắc biết.
Tôi cảm thấy người con trai này cần tình cảm lãng mạn, mà tôi rất kém, tôi biết làm thế nào đây?
Trại Ninh và Tam Mao lập ban nhạc riêng, tôi cứ phải mở to cặp mắt để chạy theo họ khắp nơi.
Hồi ấy có rất ít buổi trình diễn nhạc rock, họ chỉ thường để hâm nóng những buổi ca nhạc tẻ nhạt, họ đã từng bị hò hét xuống đi xuống đi, nhưng họ bất cần. Trại Ninh rất thích trình diễn, bất kể đó là buổi trình diễn thế nào, chỉ cần được diễn là đồng ý đi ngay. Được chơi là tốt rồi. Hồi ấy tôi không rõ nhạc của họ là thế nào, chỉ thấy Trại Ninh và bạn bè anh tỏ ra thiết tha, hùng mạnh, tôi thích cái cảm giác ấy.
Ngày nào tôi cũng gọi điện cho Trại Ninh, tôi rất thích những cuộc hẹn riêng với anh, tôi làm mọi cách để anh thích. Nhưng anh không tiếp nhận tình cảm của tôi. Anh làm cho tôi lẫn lộn thực hư. Bất cứ lúc nào, nơi nào anh cũng đùa giỡn với cơ thể tôi. Tình yêu nồng cháy đầy sức tưởng tượng của anh biến tôi thành con người không còn sức tưởng tượng, chừng như cái bộ phận ích kỷ và tế nhị của anh khiến tôi lạc đường trong thế giới ma quỷ.
Có lúc anh đột ngột quan tâm đến tôi. Anh đem thức ăn sáng mà tôi vẫn thích ăn đến cho tôi, anh cẩn thận chọn áo quần cho tôi, anh biết tôi thích ăn dâu tây. Mùa không có dâu tây, anh bất ngờ đưa đến cho tôi một cái bánh kem dâu tây, anh đưa vào miệng tôi những trái dâu tây rất đẹp bày trên chiếc bánh. Từ trước đến nay chưa một người con trai nào đối xử với tôi như thế.
Một hôm, anh đánh đàn và hát cho tôi nghe, tôi nhảy múa trên giường của anh. Anh nhìn tôi và nói: thỏ con của anh, em thích gì anh cũng sẵn sàng chiều em. Tôi nói, em muốn anh là bạn trai của em, muốn cái được gọi là tình yêu. Mặt anh sa sầm, nói: chỉ những cô bé chíp hôi mới kết bạn trai, con gái không kết bạn với con trai, mà là điều khác cơ.
Tôi khóc, chừng như trở lại thời niên thiếu, chỉ có bố mẹ tôi cho tôi những đồng tiền lẻ, mà lúc này là Trại Ninh. Bỗng anh trở nên dịu dàng, ôm tôi vào lòng, anh liếm những giọt nước mắt trên mặt tôi như đang liếm chocolate. Anh an ủi tôi bằng giọng nói nhẹ nhàng: cưng của anh, đừng khóc nữa, em phải nở nụ cười tươi của em. Anh nói, có nhiều cách yêu, nếu em chỉ đòi một cách yêu thì em sẽ thất vọng.
Anh Ninh, anh bảo người con gái chưa làm tình giống như trái táo xanh, người con gái làm tình rồi là trái táo chín, người con gái làm tình quá nhiều khác nào trái táo nẫu, nhưng nó sẽ cho anh cái đẹp tàn phai. Bây giờ em cho anh là một thằng đểu. Em không muốn làm trái táo nào của anh, nếu anh không yêu em, em sẽ không muốn gặp anh nữa. Em nói thật đấy!
Trại Ninh suy nghĩ giây lát rồi nói, thôi được, em đi đi! Anh không muốn yêu em, càng không muốn phải nhanh như thế. Em đi đi, anh không yêu em nữa.
Thằng đểu ấy đã đuổi tôi đi như thế. Anh ta là một tên cướp, cướp sạch thời gian và cuộc sống trên con người tôi, cướp đi không chút khách khí.
I know that he loves me 'cause he told me so
I know that he loves me 'cause his feelings shows
★
★
★
★
★
0