📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện : Nguyễn Hiếu

3 trả lời, 1.335 lượt xem — Trang 1 / 1
Nào kém ai đâu
Truyện ngắn

Nguyễn Hiếu

1.Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến nay ông vẫn tên là Mộc.Viết đủ trong khai sinh và trong sổ cái của xã là Nguyễn văn Mộc.Ông Mộc từ lúc lọt lòng đến năm ba mươi tuổi là một kẻ vào hạng nghèo nhất nhì trong làng Chiện.Bố mẹ ông sinh hạ được ba trai hai gái.Hai ông anh trai đi bộ đội ,một ông trở thành liệt sĩ ,một ông khi xuất ngũ bén duyên một cô gái ở tận Long đất Đồng nai.Có lẽ một phần vì vợ ở đâu quê hương ở đó,phần nữa ông này nghĩ nhà cửa cha mẹ có vậy có trở lại quê hương cũng chỉ được tiếng gần họ hàng ,mồ mả cha ông còn chỗ ăn ở.Anh em ruột thịt tuy quí nhau thật nhưng lẽ đời kiến giải nhất phận chả nhẽ bắt các cụ chia nếp nhà gianh nát thành ba.Thôi cũng đành mang tiếng tha phương cầu thực.Nhớ ngày rỗ ông bà đốt nén nhang cho khói bay lên trời để gia tiên thấu cho nỗi lòng đứa con tha hương vì cái sinh nhai mà đành khất lỗi họ hàng làng xóm ,rồi trông về phía bắc mà lễ bái vọng cho thoả nỗi nhớ nơi chôn rau cắt rốn .Mấy lại nghĩ cho kĩ đất nước thống nhất rồi ,đâu chả là quê hương mà cứ phải cố bám lấy cái làng Chiện sơ xác.Hai đứa em gái ơn nhờ trời phật trông cũng tàm tạm nên tuy học hành mới đạt mức đọc thông viết thạo nhưng nhoe nhoe một tí đã có người rước về để nhổ mạ ,chạy chợ kiếm đồng ra đồng vào và sinh con đẻ cái cho dòng họ người ta.Lúc ba mươi tuổi ba ngày thì ông Mộc được quyền ăn tự ông bác ruột đẻ rặt mầu thị mẹt thêm sào rưỡi đất vườn và một cái nhà gạch đã đến hồi đòi tiền đảo ngói và sửa chữa lại tường cổng.Vậy cứ cho là làm tròn đi thì đến 31 tuổi ông Mộc đàng hoàng có một cơ ngơi gồm căn nhà lá,mảnh vườn nửa sào hương hoả của bố mẹ ,một căn nhà ngói nát thêm sào rưỡi đất.Nhưng ở làng Chiện dạo ấy số đất với nhà này có bõ bèn gì.Nhà thì ngày một nát dột vườn thì toàn ổi với chuối chỉ tổ cho trẻ con vặt trộm,chó ỉa bậy và chào mào loét choét khoét chuối ương.Đất dạo ấy chỉ mọc ra rau dền cơm chứ có sinh ra một cắc bạc nào đâu.Chẳng thế mà dạo thằng cu Kim con lớn của ông Mộc có tiếng là học giỏi nhất nhì lớp được nhà trường cử đi thi học sinh giỏi toán trên thành.Ông Mộc biết cái vinh dự lớn lao ấy vì cả huyện này con ông là số một,ngày xưa cỡ như nó là dễ có lọng tán vinh qui lám Hiềm vợ chồng ông không có tiền,xe đạp.Một để thằng bé dắt lưng,hai để có cái cho nó ngày hai buổi đi về .Ông Mộc đánh liều đến nhà anh phó may Hội ở đầu dốc cầu Binh gạ đổi sào ruộng lấy chiếc xe đạp và kì kèo thêm ít tiền cho thằng Kim đi thi.Tay phó may này trề môi xách mé bảo "cái Phượng hoàng này ông thử đổi ngang mảnh vườn chó ỉa của ông xem tôi đã bằng lòng chưa mà ông dám bảo tôi phải các thêm tiền.Ông cứ làm như đất nhà ông bằng vàng còn xe đạp nhà tôi là bùn chắc ".Rồi như để trêu tức ông,phó may Hội còn dựng cái chân chống xe lên rồi quay một vòng để cái may ơ sáng choang kêu lên chuỗi tiếng lanh tanh ròn rã.Khi người ta nghèo thì dễ thành thằng hèn .Ông Mộc lặng lẽ đứng dậy,trong khi phó may Hội còn chọc vuốt đuôi "Thôi ông về đi,tôi biết con ông thì học giỏi nhất huyện ,nhưng cái xe của tôi chắc cũng không thể đứng thứ hai tổng này đâu".Dĩ nhiên sau vụ đánh đổi bất thành đó thằng Kim đành phải bỏ dở chẳng những cuộc thi học sinh giỏi mà cả đường học hành của nó cũng đoạn tuyệt luôn.Nó là thằng có hiếu nên tính chuyện phá ngang xin vào tổ bốc vác của công đoàn ở ngoài bến cát sỏi để vừa bớt một miệng ăn cho gia đình vừa có đồng tiền đỡ đần cha mẹ Thế là từ năm 31 tuổi đến năm 56 tuổi nghĩa là tròn hai nhăm năm ,mặc dù có hai cái nhà và hai sào đất vườn ,ông Mộc vẫn không nhoi khỏi hàng ngũ những kẻ có phận nghèo vào hàng thứ nhất của làng Chiện .ấy thế mà khi ông Mộc chớm tuổi 56 thì chỉ cần một bước ông Mộc nhảy tót từ hàng cùng đinh nhất lên thành người giầu có bậc nhất nhì của làng Chiện này.Thế mới biết chẳng ai giầu ba họ ai khó ba đời.Ông trời có nắm tay ai cả ngày đâu.
2. Sự giầu của ông Mộc người thì bảo là do thời thế ,người thì bảo do ông bà cha mẹ ông ăn ở phúc đức từ mấy kíếp trước .Chả biết thực hư ra sao ,chỉ biết đùng một cái trong tay ông đã có ba trăm triệu.Cũng là nói tròn chứ thực ra là ba trăm mười sáu triệu bốn trăm năm mươi đồng .Trời ạ ! chẳng cứ cả làng Chiện người nào người nấy nôn nao vì số tiền mà ngay cả ông Mộc khi nghe ông khách đếm xong đống tiền cao ngất toàn những tờ một trăm cạo râu rồi bảo ông kí vào tờ giấy ghi "đã nhận đủ tiền "mà tai như ù đi ,lưỡi cứng lại một lúc lâu ông mới lúng búng bảo cả Kim nay đã là một gã đàn ông ba mươi mốt tuổi một vợ ba con pha nước mời khách ,còn ông lụi cụi nhét số tiền vào đáy cót thóc giống.Khách hơi nhếch mép khi nghe giọng nói hơi khàn khàn không mấy bình thường của chủ nhà rồi hắng giọng bảo :
-Thôi ,thế là xong nhé .Ông cứ nghĩ kĩ đi nếu ông định bán nốt cái nhà mái tranh với nửa sào đất ấy thì ông cứ bảo tôi .Anh em mình quen nhau làm ăn dễ dàng chứ phải người khác thì thể nào chúng nó cũng bớt sén chả đâu vào đâu cả .
Ông Mộc gật đầu lâng châng tiễn khách ra ngõ .Cũng phải nói cho rõ ,có lẽ phải đến gần nửa tháng trời ông Mộc mới thực sự làm quen với cảm giác ông là chủ số tiền những ba trăm mười sáu triệu.Và khi người ta có tiền thì người ta sang ra và mạnh bạo hẳn lên .Đầu tiên ông cho xây trên nền nhà mái tranh trước đây một toà nhà bê tông hai tầng mái bằng .Sau đó là hàng loạt đồ dùng không thể thiếu được trong căn nhà của người có tới hơn ba trăm triệu đồng.Nào là ti vi mầu Sam sung 21 inh -nghĩa là to nhất làng ,rồi tủ lạnh chủ yếu để làm đá cho lũ trẻ con ngậm và pha nước uống .Ông Mộc là người bố chu đáo và công bằng .Chẳng thế mà ngay sau khi làm đến hơn hai mươi mâm cỗ mừng nhà mới,ông xuất tiền cho ba anh em nó mua liền ba cái xe máy.Tội gì ,đời ông đã khổ đến đời con ông không thể cứ cổ cầy vai bừa mãi,lệt sệt đi bộ ,hay cùng lắm là đạp còng cọc chiếc xe đạp.Cái tết đầu tiên năm ông bán được đất nhà ông mới vui chứ.Nhà cửa khang trang ba chiếc xe máy dựng ngay giữa sân cạnh bể nước chỗ ai vào cũng nhìn rõ nhất Ti vi Sam sung 21 in mở tiếng hết cỡ.Họ hàng làng xóm đến chúc mừng ông đều hể hả mời uống chè mốc câu thứ chè ông bảo phải nhờ bà cô họ mua tận trên Thái những sáu chục một cân.Ai có trẻ con đi kèm đều được ông mừng tuổi ,thân thì năm ngìn ,sơ thì hai ngìn.Cô ba Thịnh nghe nói là con nuôi của thầy ông Mộc từ dạo còn bé lấy chồng tận Gốc Ngô chẳng biết ai bắn tin mà đem theo hai đứa con về khóc lóc kể lể hoàn cảnh khó khăn.Ông Mộc thương tình khi ba mẹ con về cũng cho hai triệu .Cô Ba cảm động lắm bảo bà Mộc "anh cả phúc đức quá ".Bà Mộc chả biết họ hàng thân thích ra sao cũng gật đầu "ừ anh cô từ xưa nay vữn vậy".Đến ngay mùng ba có người em con gì con già đằng ông Mộc tên là Tiến về thăm quê rẽ vào nhà ông Mộc .Uống cạn hai chén trà Thái ,ông Tiến gật gù :
-Nhấp qua chén trà em biết bác vào loại sành .
-Thì chú bảo đời người sống được mấy ,tội gì .Mấy năm trước biết chú có về quê nhưng chắc thấy nhà anh chị nghèo nên ....
-Bác cứ nói thế tội cho em quá .Anh em mình gì thì gì cũng chả bỏ được nhau .Ngay xưa lúc già đi đồng vắng u em còn cho anh bú cơ mà.
-Nói thế thôi chứ tôi là người lớn chấp gì các chú .Anh em vẫn là anh em đúng không ?.Nghe nói ở ngoài ấy chú làm to lắm hả ?
-Chả dấu gì anh ,em mới được cử làm phó giám đốc phụ trách kinh doanh một công ty .Em biết vừa rồi bác bán được chỗ đất ,giá em biết trước em đã bảo bác hoãn lại thì tốt quá.Đất xem cơ chừng còn lên Nhưng mà thôi Thế cũng được,có điều theo em ...
Ông Tiến tạm ngừng lời đón ý ông anh họ.Ông Mộc rút điều thuốc lá ba số châm lửa :
-Này chú ạ,nửa năm nay tôi bỏ hẳn thuốc lào hút thuốc lá nhà vừa sạch lại thơm mồm .Ơ nhưng hình như chú định nói gì nhỉ ?
-Vâng bác cho phép thì em xin nói thẳng .Bác có số tiền ấy phải nói là lớn đấy nhưng tiền mà chỉ để xắm sửa thì sớm muộn cũng thâm thụt ...
-Thì sao?Ông Mộc hơi gằn giọng .
-ý em là bác nên đầu tư vào kinh doanh hay làm cái gì để nó sinh lợi .
-Nhưng làm cái gì?
-Nếu bác chủ động được thì bác nên cùng một số người lập một doanh nghiệp nhỏ .
-ối dào toàn chuyện trên trời .Tin thế nào đựoc người thiên hạ ,rồi cờ bạc chắc lưng người .Tôi ngần này tuổi đầu .Chả hơi đâu ,gà đang trong chuồng thả ra lại mất công đuổi .
-Hay là chắc nhất là bác cho công ty em vay .Công ty em đang huy động vốn để đầu tư một phân xưởng mới .Lãi thì rõ ràng cao hơn gửi tiếc kiệm ngân hàng rồi .Em nghe phong thanh thấy bác có đến ba trăm triệu mà chúng em huy động lãi xuất những bốn phần trăm như vậy là một tháng bác có mười hai triệu .
-Thôi xin chú .Chú về chơi là quí lắm rồi . Kíếm chuyện làm quà làm gì cho rắc rối .Nào làm điếu thuốc nữa đi.Tôi ở nhà quê thật nhưng chú thấy ngày thường toàn Vi na loại ngon ,tết nhất mua mấy bao ba số hút chơi cho biết mùi .
-Em xin bác.Nhưng quả tình chỗ anh em với nhau em nói thật .Các cháu nhà mình làm nghề nông đã cần gì đến xe máy mà ngay cả tủ lạnh ở quê mình thực ra ...
-Tôi đã gần sau mươi rồi ,chú không phải dậy khôn tôi.Chả lẽ xe máy chỉ để thành thị các chú đi thôi à,còn chúng tôi cứ đi theo đít trâu mãi hay sao.Nhưng mà nói thế thôi. Được rồi ,được rồi .Năm mới ta bàn chuyện khác không có mất hoà khí anh em .
3. Trong khi nhà ông Mộc lên như diều thì nhà phó may Hội gần như ngược lại.Cũng phải thôi.Ngày xưa người ăn gạo bông hẳn hoi mà cả năm chỉ chòng chọc trông vào ba ,bốn thước vải mà phải thần thế lắm mới mua được chứ không tem phiếu vẫn là tem phiếu.Thành ra cái quần ,cái áo mặc dùng đến chục năm,rách đâu vá đó ,còn riêng cái khoản píc kê đầu gối hay mông đít càng dầy càng tốt như mo nang thì dứt khoát phải đến nhà phó may.Bây giờ thì ngay mấy cô đi làm đồng cũng chẳng mấy khi cần đến phó Hội .Kiểu may thì cổ ơi là cổ ,lại thêm cái công đắt trong khi quần áo may sẵn chả cứ cửa hàng mà xe đạp ,xe thùng bán rong vào tận ngõ rao ơ ới .Muốn kiểu gì cũng có,lại sẵn xe máy ,chạy vèo lên phố huyện hay ra thành phố có mà vô thiên lủng các kiểu quần áo ,mặc vào nào có kém gì con gái ,con trai tỉnh thành.Làm ăn thất bát cũng chỉ là một vế thôi ,cái chính phó may Hội tuy tuổi đã ngoại năm,vợ con dùm dề nhưng có số đào hoa,thành thử được đồng nào là nhấp nhổm lên phố chả biết để làm gì .Nghe nói vợ phó Hội đã đánh ghen mấy bận với đứa con gái son phấn tuổi chỉ bằng đứa con thứ ba nhà ông ấy.Thấy người làng bán đất ràn rạt phó Hội cũng nóng ruột lắm nhưng từ thời ông thời bố ông ấy có bao giờ dính dáng đến nghề nông đâu mà bảo có đất vườn ,đất ao.Choen hoẻn chỗ đất đủ làm chỗ chui ra chui vao ,thêm cái cửa hàng là vừa hết.Thành ra ở làng Chiện bây giờ lộn tùng phèo cả .Nhà phó Hội trước to lớn ,đêm đến đèn ba dây sáng choang là thế nay cửa hàng có bộ cửa sáng mở chiều đóng lùn nhỏ hẳn giữa dẫy nhà mái bằng ,hai ba tầng.Mấy đứa con phó Hội ngày xưa dò chả ăn ngập răng ,khinh khỉnh nhìn đám trẻ dong trâu bò xuống bãi Phân nha.Chúng nó chỉ sợ lúc chiều về trâu bò no bụng ,rửng mỡ tế ào ào va phải chiếc xe đạp phượng hoàng chuông kinh cong,ghi đông có gắn lá cờ ngất ngưởng trên sợi lò xo dây thép ,may ơ sáng choang ròn tanh tách nay ngồi trong nhà ê mông thùa khuyết rỏ rãi ngáp vặt nhìn mấy đứa con nhà có đất bán phóng bình bịch vù vù trổ dốc cầu Binh.Đang ngồi thiu thiu bên ấm nước nguội ngắt chán nản nhìn mắc áo treo chiếc quần bổ chân què và cái aó cánh của mấy bà già vừa đính khuy Phó may Hội choàng tỉnh khi nghe tiếng bình bịch rồi đứa con gái kêu lên the thé:
-Bố ơi ,bác Mộc đến chơi.
Hai tay dang rộng ,phó Hội không kịp xỏ dép chạy vội ra .Miệng ông ta đon đả:
-Thật không thể ngờ,bác biết đi xe máy từ bao giờ thế ?
-à ,thấy xe mấy đứa để nhà tiện thì trèo lên ,vài ba lượt cũng thành quen Ông Mộc thủng thẳng .Hôm nay cũng rỗi .Tiện đường rẽ vào ông .Dù sao về vải vóc,áo quần ông cũng thạo.Con thằng bố cả chuẩn bị đi lao động hợp tác nước ngoài .
-úi giời ơi .Quí hoá quá .Thằng bé học giỏi thế kia á ?
-Giỏi dang gì .Thằng em họ đằng vợ cả Kim chạy cho đấy .Cũng tốn Những hơn ba mươi vé đấy ,qui ra tiền ta đâu gần năm mươi triệu.
-Thế kia á ?Nhà bác dạo này phát thật đấy .Tiền của vào ,con cháu lại đi nước ngoài.Để tôi pha ấm trà mời bác .
Ông Mộc cầm chén nước lên rồi đặt xuống,đảo mắt nhìn khắp nhà .
-Cái Phượng hoàng nhà ông bền thật đấy từ dạo ấy đến giờ.Nhưng dù sao nó cũng là xe đạp ,nhà ông thiếu gì tiền sao không mua mấy cái xe máy cho trẻ rồi cả ông nữa đi cho sướng .Bây giờ có đáng là bao.
-Bác cứ nói thế chứ nhà tôi tiếng vậy nhưng khan tiền lắm .Thôi được rồi Bác cần vải may cho cháu Thuỷ phải không ạ.
-Đại khái như vậy.Bố nó tính đoảng lắm ,có biết lo liệu gì đâu.Cháu đích tôn lại hợp tính nên tôi phải dúng tay vào.
-Thế thì còn gì bằng .Nhà ông đúng là có phúc thật.Thế bác cần loại vải nào .
-Tôi tính rồi.Nghề nào cũng phải thạo .Mai ông có rỗi không ?
-Vâng ,bác cần gì tôi xin phục vụ.
-Sáng mai ông đi với tôi vào phố .Tôi nhờ ông chọn giúp cho mấy loại vải ,rồi xem hiệu nào tốt thì bảo cháu ra.Tôi đã bảo ra hiệu của ông vừa gần vừa tiện .Bố con nó không chịu.Cứ lấy lí là ông chỉ may được kiểu cổ cho ông bà già thôi .
Phó Hội hơi sững người thoáng nhớ chuyện xưa ,nhưng ông ta vẫn thản nhiên,giọng ngọt xớt:
-Vâng ,vâng .Thanh niên bây giờ tân tíến lắm.Tôi không thể chạy kịp các cô ,các cậu ấy được .
-Thế nhé .Mai tôi ra .
Ngồi trên yên xe máy rồi ,ông Mộc còn ngoái lại :
-Này cái xe đạp phượng hoàng của ông ngày xưa đẹp thế ,bây giờ cũ lại tróc sơn trông cứ như cục sắt ấy .Thôi bán rẻ cho hàng đồng nát để rộng nhà chứ bây giờ mấy ai đi xe đạp .Pô giô còn chả ăn ai ,nữa là cái xe đạp cổ lỗ sĩ ấy.
-Vâng ,vâng .Tôi cũng đang định thế .Phó Hội cau mặt đáp .
4.Vẻ ngoài là thế nhưng cả ngày rồi suốt đêm ấy bụng Phó Hội như có ớt ngâm.Kẻ có tiền có khác.Ăn nói cậy mình cậy mẩy lắm.Hừ,ngày xưa ngữ nhà nó đến cái bát mẻ cũng còn hiếm thế mà bây giờ ...Đúng là lụt lội chó nhẩy bàn độc thật.Thôi được rồi ,sẽ phải tìm cách để thằng cha ấy biết rằng cái gì cũng phải có gốc,có nền chứ tốt nỏi mấy ai bền đâu.Phó Hội này chẳng gì từ lâu cũng là người sang của cái làng Chiện này còn bây giờ vì thời thế.Chúng mày chẳng qua ăn vào mảnh đất chó ỉa chứ đằng thằng ra cứ ngang bằng sổ thẳng như nhau thì lũ ấy làm sao bén gót được thằng này.Nghĩ mà bực thật ,rõ ràng nó có tiền nó làm nhục mình.Thôi được rồi còn đấy còn đây chứ chưa phải đóng đinh nắp thiên đâu mà vội mừng.Phó Hội nghĩ cả đêm lung lắm nên vừa chợp mắt con gà sống cưỡng đã gáy te te.Chẳng bù ông Mộc từ nhà Phó may Hội về hể hả lắm.Càng ngẫm càng thấy sự đời hay thật.Ông Trời có nắm tay ai cả ngày đâu ,đừng có mà khinh ai vội.Cười người hôm trước hôm sau người cười.Bẩy mươi chưa què đừng khoe là giỏi .Nhớ lại những lời khinh miệt của lão phó may nói hơn hai chục năm trước mà tức nổ ruột.Nhưng còn hôm nay....Những lời xóc họng của mình nói ra nào có kém .Cũng là tìm cớ đến tận nhà nó xỉ nhục thằng cha ấy chứ quần áo thằng đích tôn nhà mình mua đâu,may đâu chẳng được.Thoì buổi này có đồng tiền thì muốn gì chả mua được.Còn nhà nó ý à ..Thế mới biết ở đời hơn kém nhau chỉ vì lời nói .à nghe nói lão phó may cũng ăn chơi ra vành ra vẻ.ừ ,thích ăn chơi thì cho ăn chơi.Đây tiếng thế thôi ,kém nối nào.Ngày mai đèo lão ta lên ,lão cần thứ gì Mộc đây chiều hết .Bất quá triệu hơn triệu ngót chứ mấy rừng mấy biển mà lo.Phải cho lão ấy biết mình đang bố thí còn lão thì đang ăn mày mình .Nhìn cái mặt ngày xưa vênh váo của lão ấy bây giờ xịu xuống như bánh đa ngấm nước mà hể hả.Chẳng bù ngày trước ăn nói sao ngông ngạo khinh người rẻ của thế.Còn bây giờ....Đúng là người ta hơn nhau ở đồng tiền bát gạo là phải thôi .Ngày mai ,ngày mai lão ta sẽ thấy nhục nhã thế nào ...Ông Mộc thiếp đi trong sự thoả mãn êm dịu .
5.Đi quanh mấy cửa hàng vải vóc cho chiếu lệ ông Mộc đã thấy bụng đã đói Cố thêm cửa hàng thứ năm hay sáu gì đấy,ông chủ động :
-Này hay là ta ăn cái gì một chút ,cũng là trưa rồi.Sáng nay đi nhiều thành thử...
-Vâng tùy bác .Nhưng bác định ăn thế nào? Có hai anh em mình tôi cứ hỏi thật .Đôi mắt nhỏ xíu của phó may Hội nhíu lại ,đuôi mắt lộ ra những dải nhăn mờ .
-Ông thích kiểu gì cũng được.Ông Mộc chưa rõ ý của Phó may nhưng không muốn lộ sự kém cỏi của mình nõi buong xuôi.
-ở đây cái gì cũng có .Chỉ có điều...Bác biết dạo này em khan tiền quá .
-Đừng ngại .Cái chính là ở đâu biết đấy.Đến dốc cầu Binh là mọi chuyện quên hết.Ông cứ yên tâm ,hôm nay tôi có tiền.Lo gì.Mấy khi mình đi ra phố,mà ông lại đang giúp tôi .
-Bác năm sáu ,em năm hai.Đàn ông tuổi hai anh em mình là đang sức đấy .Thế thì ăn vui một tí nhé .
-Được ,được.Đáng bao nhiêu mà cứ phải ngại.
Theo tay phó may Hội chỉ vòng vèo một lúc thì hai người đến một cửa hàng ăn cao đến ba ,bồn tầng chỉ có điều diện tích quá nhỏ nên nom như một dóng mía sạch vỏ ăn dở .Cửa hàng nằm trong một cái ngõ có chiếc biển kẻ tên rơi thõng một bên và con đường lát gạch xếp nghiêng.Một cô gái mũm mĩm chạy ra nắm lấy tay phó Hội giọng lơ lớ ngọt ngào :
-Trời ạ sao lâu lắm anh mới đến làm Bích Hạnh nhớ anh muốn chết .
Phó May Hội liếc nhìn ông Mộc một cái thật nhanh rồi gỡ tay cô gái ra:
-Bận quá ,bận quá .Đây ông anh tôi .Hôm nay phải dẫn anh ấy đến để thưởng thức .Vẫn chỗ cũ nhé .
Ông Mộc nén sự ngạc nhiên cố làm ra vẻ thản nhiên theo hai người đi ngoằn ngoèo qua dẫy hành lang bé xíu nhưng lờ mờ vì ánh sáng bên ngoài không thể lọt qua những tấm che bằng nhựa mầu xanh xẫm.Hai người bước vào một phòng có lẽ chỉ đủ rải một cái chiếu .Định thần một lúc ông Mộc mới nhận ra chiếc bàn tròn và bốn chiếc ghế tựa .Ngoài cửa phó may Hội thì thào điều gì đấy với cô gái.Cô này vừa rúc rích cười vừa dạ liên tục.Ông Mộc vừa định ngồi thì thấy phòng bên cạnh có tiếng lích rích và tiếng kêu "nhột nhột quá ".Phó may Hội chỉ chiếc ghế :
-Bác cứ ngồi thoaỉ mái .Nhà hàng này là chỗ quen .Anh cô chủ ngày xưa từng học thợ may với tôi ở Khâm thiên .Không sao đâu .Ta phải uống tí gì chứ bác nhỉ .
-ừ ,bia biệc gì đấy.Uống xong ăn .
-Theo tôi ta gọi một chai rượu thuốc vừa bổ vừa rẻ ,chứ uống bia nhạt lắm .
-ừ thế cũng được .
Ông Mộc chưa nói dứt lời thì hai cô gái trẻ măng mà chưa bao giờ ông thấy ở làng có cô nào xinh như thế bước vào cùng mùi thơm ngào ngạt Ông Mộc giật mình :
-Cái gì thế ?
-Anh yên tâm .Phó may đột ngột thay đổi cách gọi.
-Nhà hàng bố trí hai cô vào rót rượu phục vụ anh em mình đấy mà .Anh giả vờ chứ tôi biết từ ngày có tiền anh thạo lắm rồi .
-Đúng quá còn gì nữa ,phải không mình ?Cô gái cao dong dỏng xà xuống ngồi kề ngay cạnh ông Mộc.Một bên đùi của ông lập tức nóng ran vì làn da cô gái áp vào.Cô này nhấc chiếc khăn mặt nóng rực không biết từ đâu đặt trước mặt ấp vào mặt ông Mộc.Mấy lần ông định đẩy bàn tay cô gái ra nhưng tay ông như nhũn ra,lóng ngóng .Ông đành ngồi lặng .Một be rượu mầu trắng từ lúc nào đã được đặt trên bàn cùng hai chiếc li thuỷ tinh.Cô gái ngồi với phó may Hội nhanh nhẹn rót rượu đưa cho ông Mộc rồi bản thân cô ta nâng chiếc li đầy rượu lên :
-Nào em thay mặt nhà em mời vợ chồng nhà hàng xóm .
Ông Mộc chưa nhận ra điều gì thì li rượu đã kề ngay vào môi.Đôi môi ông như tự mở,ông thấy rõ rượu như dòng nước sôi nóng rực chẩy vào họng Ngay lúc đó là mùi thức ăn ngầy ngậy toả khắp gian phòng .Tíếng lích rích ở phòng bên chốc chốc lại vọt lên.Có lẽ phải đến gần chục lần miệng li kề vào miệng ông Mộc,bàn tay mềm nhũn của cô gái luồn vào ngực ông xoa xoa khiến ông nông dân lần đầu tiên được một người đàn bà không phải là vợ mình,à một cố gái trẻ vuốt ve làm ông thấy lâng lâng .Chốc chốc một miếng thức ăn lại chạm vào môi ông.Ông Mộc thấy mình chuếnh choáng không hiểu vì thứ gì.Mồm ông như cái máy hết mở ra vì li rượu lại há rộng vì miếng ăn .Rồi không biết từ bao giờ ông thấy mình nằm trên chiếc đệm mềm nhũn,êm mát và cô gái thì ấp mặt vào ngực ông nũng nịu những tíếng gì không rõ,cả thân người ông thì bồng bềnh ,chơi vơi...Ông Mộc đang miên man như vậy bỗng một tíếng quát to :
-Tất cả nằm im ,không được động đậy .
Ông Mộc chưa hiểu chuyện gì thì đèn bật sáng loá .Rồi lại thêm một lần nữa ánh sáng toé lên xanh lè .Ông nông dân lấy hai tay che mắt định thần và ông giật mình khi nhận ra trước mặt ông là hai anh da ngăm ngăm lùng thùng trong bộ quân phục mầu xanh rêu nhầu nhĩ,trên vai áo gắn xiên xẹo những mảnh quân hàm cả mầu vàng và mầu đỏ đều nhờ nhờ ,trên tay một anh lủng lẳng chiếc máy nhỏ hình chữ nhật mầu đen.
-Công an đây .Anh chị mặc quần áo vào đứng dậy lập biên bản .
Sau câu quát của anh công an có khuôn mặt to bè ông Mộc thấy mặt mình như đang ngồi cạnh bếp luộc bánh trưng ngày tết khi nhận ra cả ông và cô gái không mặc quần .Ông Mộc vội vã nhặt chiếc quần vo viên nằm ở góc nền nhà vừa mặc vừa nhìn quanh.Cô gái cao dong dỏng bật dậy đứng nép ở góc nhà,hai tay khúm núm che chỗ kín .
-Hai anh chị ngồi xuống ghế nghe tôi đọc biên bản rồi kí vào .
Tai ông Mộc ù lên và trong tiếng điểm nhịp thì thùng đều đặn phát trong tai thỉnh thoảng ông mơ hồ nhận ra những tiếng bị phạt ,phải ra toà vì quan hệ với gái vị thanh niên .Ông khẽ kêu lên khi anh công an đọc rõ cô gái mới có mười lăm tuổi .Trời đúng bằng đứa con gái thứ hai nhà thằng Kim cháu nội ông... thế mà.Ông vừa run run cầm cái bút định kí vào chỗ ngõn tay chuối mẵn ,lần xần vệt xứớc dăm của anh mặt to bè chỉ thì phó may Hội từ đâu bước vào.Tay giang rộng vỗ vỗ vào không khí,mặt ông ta nhăn nhở :
-Khoan,khoan đã.Trăm sự tôi xin các anh .Đây là ông anh tôi lần đầu tiên nên không biết .Có gì chúng tôi sẽ lo liệu hết.Chứ bây giờ lập biên bản thì anh tôi ...Chả dấu gì hai anh ông anh tôi là cán bộ xã ,lại sắp đến kì bầu hội đồng nhân dân .Vâng vâng ,tôi xin chịu trách nhiệm tất cả .Mong hai anh thông cảm .
Anh công an mặt nhỏ hơi rỗ nhếch mép :
-Thôi được rồi .Tôi với anh ra thoả thuận .
Phó may Mộc quay lại thì thào với ông Mộc .Trong tai ông vẫn lùng thùng tiếng trống nào đấy nhưng ông vẫn nghe rõ "việc này ít ra phải hai chục triệu ,nếu không cả làng mình biết thì anh em mình mặt mo cả đời thằng cháu ông chưa chắc đã đi xuất khẩu được..Ông lại đang có tiền ,chạy khoản này bõ bèn gì đâu,thôi cố cho xong đi.Thế nhớ thế nhớ .Để tôi điều đình cho êm "
Đầu ông Mộc vẫn vang lên tiếng lùng thùng ,ông ngơ ngác,đầu ông gật như cái máy .Phó may Hội nhanh nhẹn ra cùng hai anh công an, cô gái bước theo sau cùng .Hình như bốn người cười phá ra lên khi bước xuống phía cầu thang .
6.Ba ngày hôm sau ông Mộc vẫn chưa hoàn hồn .Ông cắn răng,lén lút đưa cho phó Hội hai mươi triệu để đổi lấy tờ biên bản và tấm phim nhỉnh hơn miếng cau khô.Tưởng đã xong ,nào ngờ.Chiều hôm ấy khi đi tiểu ông thấy nóng ran.Ông giật mình thấy nơi ấy của ông tấy đỏ .Ông mang xà phòng ra giếng tấm một trận đã đã đời nhưng cái mát của nước đi qua thì ông càng thấy khó chịu. Ông cố nén sự nhăn nhó ra nhà phó Hội .Ông này nghe ông thì thào cười rũ ra ,và rồi làm như thân thiện và cũng rất bí mật,phó may Hội bảo :
-Thế là ông anh bị lây bệnh của con bé ấy rồi.Bác không đeo bao à.Khổ Sao bác liều thế.Nhưng mà...lỗi tại tôi không kịp dặn bác,Mà con bé ấy trông thế mà ....Thôi ông anh yên chí đi.Tôi sẽ dẫn ông ra một tay bác sĩ thạo món này lắm.Phải chữa nhanh lên ,chứ tôi biết bệnh này nguy hiểm lắm .
- Ông giúp tôi .Ông Mộc nhăn nhó ,lặng lẽ đưa tay xuống gãi .
-Hơi tốn đấy .Nhưng không sao,có bệnh thì vái từ phương thôi .Mai ông lấy xe đèo tôi ra chỗ ấy .
Thế là lại thêm gần tháng trời ròng rã khó chịu,tốn kém.Mà sao thuốc của tay bác sĩ với công của hắn ta đắt thế .Thằng cha ấy bảo thuốc phải nhập ở Pháp Đức gì đấy ,hiếm lắm.Mỗi mũi tiêm những hai trăm ngìn.Khiếp thật. Chỉ riêng tiền thốc và công bác sĩ đã ngốn đứt ba mươi nhăm triệu.Đấy là chưa kể chân đi ,miệng phải đi .Mà tay phó Hội mới sành ăn làm sao.Ông ấy bảo đấy là ăn bình dân đấy chứ cái món kia thật các tiền ông Mộc cũng không dám bén mảng.Chỉ nhìn thấy cô gái má phấn ,môi son đi trên phố ông đã sợ phát khiếp lên rồi .Khoản này tính kĩ cũng gần mười triệu .Thật đúng là của thiên trả địa .Ông Mộc đợi cả nhà ngủ say ,rón rén vào bịch thóc nơi dấu tiền chỉ có mình ông bíết.Ông giật mình khi thấy số tiền ngoảnh ra mỏng dính .Ông lụi cụi đếm đi đếm lại .Hốt hoảng thấy chỉ còn non ba triệu.Thằng hai vừa đi bộ đội về đã ăn hỏi,nó xin hai mươi triệu để xắm sửa cho dám cưới của nó .Lại còn việc tổ chức cưới nữa chứ .Ông Mộc thở dài .Kiểu này đến phải gọi người đến một là bán chỗ đất vườn ,hai là bán cái nhà mái bằng này lấy tiền....Ông Mộc hoa mắt nhìn nắng đang xế chiều.Hình như trong màu nắng đang nhạt dần ấy lờ mờ hiện ra gian nhà tranh cũ .Ông Mộc rùng mình.
Đầu Quí Mùi .10/21/2003
Nguyễn Hiếu
Đăng nhập để trả lời
0
Nhàm chán
Truyện ngắn .

1. Chàng ba mươi hai tuổi.Cao một mét bẩy.Mặt hao hao mặt các pho tượng cổ Hi lạp.Có bằng thạc sĩ do một trường quốc tế cấp.Bằng này có thể xin việc ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.Hiện đang giữ chức trưởng phòng Makétinh và nghe phong thanh có khả năng thế chân ông phó giám đốc công ty đang có cơ bị đẩy về hưu vì khai lậu đến ba tuổi so với giấy khai sinh gốc.Nàng hai bẩy tuổi.Cao mét sáu mươi chẵn.Tốt nghiệp loại ưu khoa kinh tế trường kinh tế quốc dân.Nàng sắp được đề bạt làm phó phòng điều hành sản xuất ở một nhà máy có đến ngót một nghìn công nhân chuyên sản xuất xe buýt.Dư luận này có căn cứ vì bà phó phòng cũ là thanh niên xung phong.Mới gần đây người ta phát hiện bằng phó tiến sĩ tức tiến sĩ của bà là bằng mua.Cả luận văn cho học vị này của bà cũng được sản xuất hàng loạt.Mặt nàng đẹp vì nó giống khuôn mặt các nhân vật thiếu nữ trong tranh Tô Ngọc Vân.Chàng yêu nàng được hơn ba năm.Đúng khi chàng vừa về nứơc sau khi tốt nghiệp thạc sĩ.Lúc đó nàng tròn hai ba tuổi.Mỗi khi hai người sóng đôi gặp bàn bè,thì chả cứ cánh đàn bà quen tị hiềm mà cả cánh đàn ông vốn hải hà chi lượng cũng phát ghen vì sự cân xứng từ hình thức đến nội dung cuộc sống của hai người.Chỉ có điều là các cặp tình yêu chúng bạn lần lượt cưới nhau để tạo ra những gia đình hai,ba năm đầu tràn đầy hạnh phúc và tiếng cười để đến năm thứ ba,thứ tư thì chỉ rặt thấy tiếng hầm hừ ,mùi bia rượu và sự yên lặng theo kiểu tế nhị của những kẻ có học không muốn làm phiền ai.Bố mẹ hai nhà dục chán hai người không chuyển sau rút vào sự bất cần.Vào một buổi tối đầu hè này.Chàng gọi điện cho nàng trong giờ làm việc hẹn một cuộc gặp .
- Mấy giờ ? Nàng hỏi
- Thì vẫn như mọi khi đấy .Chàng đáp
- ở đâu ? Nàng lại hỏi .
- Chỗ cũ ấy? Chàng đáp buông xuôi
- Được rồi.May hôm nay em không phải họp.
- Thế nhé .
- Vâng .Ăn cơm ở nhà đi.
- ừ.
Đến nơi .Như mọi hôm nàng đã thấy chàng đang cầm thìa ngoáy cho đá tan trong cốc cà phê .Cô bán hàng tròn xoay nhìn hai người tủm tỉm:
- Chị vẫn dùng như mọi lần chứ ?
- ừ ,hôm nay cho ít đường thôi .
Cốc cam vắt được bưng ra.Nàng thản nhiên chọc thìa vào cốc nếm thử:
- ừ thế này là vừa .Cho hai ga tô,một cái ít bơ nhé .
- Chị yên tâm.
Hai người lặng lẽ nhìn ra mặt hồ có hai con vịt không biết từ đâu lạc đến đang gần như đồng loạt vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn .
- Này ,hay là chúng mình cưới nhau .Chàng húp một hớp cà phê nuốt chưa khỏi cổ đã nói .
- Em tính cũng chưa cần lắm .Bởi vì có thể tháng 8 này em đi Sin ga po.
- Mấy tháng ?
- Có thể hai tháng,có thể hơn.
- Sao lại nước đôi thế ?
- Thì theo dõi công nghệ của bên đối tác xem có hợp với năng lực của mình không
- Anh tưởng em làm ở phòng kinh tế cơ mà.
- Thì ông giám đốc cử .Một đoàn gồm đủ thành phần cơ mà .
- Thì cứ cho là ba tháng đi .Bây giờ là tháng tư .Nếu muốn vẫn kịp chán .
- Bố mẹ anh dục à ?
- Hôm qua gần như cả họ ,quyết liệt lắm.Cả bà anh ở quê cũng ra .
- Nhưng em cứ thấy thế nào ấy.Cái hồi mới hơn một năm lúc đó anh nói như thế này thì ….mà thôi.Như tuần trước anh bàn với em đấy.Tùần này đi nghỉ ở đâu đấy .
- Cả anh nữa à .
- Đúng rồi .Đi Quất Lâm nhé.Em thấy chúng nó bảo chỗ ấy được lắm .Đi về em quyết định
- Cũng được .Tính tiền này.
- Thôi,kì này đến lượt em.Anh về trước đi.Bà anh đang ở đây …
- ừ .Em liệu mà về.Trời có vẻ sắp mưa.
- Sấm trước thì không sợ đâu .Em chờ lúc nữa rồi vào lớp nghe một tí tiếng Anh

2.Vừa bước chân phòng chàng,nàng nghe tiếng chốt trong đóng đánh “cạch”.Nàng hơi cau mày,nhưng hất hơi mạnh mớ tóc rủ xuống trán nghĩ thầm ‘anh ấy không muốn bị làm phiền trong lúc ngủ”.Bước vào phòng của mình,nàng cũng chốt cửa trong đánh “cạch “.Vứt chiếc ví xách lên giường và đi vào phòng vệ sinh.Nàng tắm rửa thật nhanh rồi lên giường nằm.Hai người quyết định ở riêng hai phòng thật bất ngờ và cũng thật phù hợp.Chắc anh ấy cũng thấy thế.Nàng cố nhắm mắt vì cảm thấy mệt.Anh chàng đúng là đang sung sức.Đi đường ô tô xóc như thế ,lại vặn vẹo suốt dọc đường,thế mà ăn xong một cái.Nàng uể oải nhưng vẫn chiều chàng.Có lẽ tại đĩa sò huyết ,cốc rượu dầm ngao hay tại không khí vắng vẻ và xa lạ cùa vùng Quất Lâm này Một dẫy cửa hàng ăn uống chạy dài theo bờ biển.Lúc hai người đến triều xuống ,làm trơ bãi cát đen xạm đầy rác và vỏ tôm và cua.Ông chủ cửa hàng trông đặc dân đánh cá miền biển, mắt hấp hay thỉnh thoảng nhìn trộm nàng.Chắc nắm được thói quen của khách du lịch nên ông ta nói năng băng mạng.Chờ cho bà vợ gầy gò vào vớt cua,ông chủ nhìn nhanh đứa tuổi con gái chắc là người giúp việc sỗ sàng khoe.Ông ta bảo,tuy đã năm sáu tuổi.Bà vợ thì coi như chết rồi,nên thỉnh thoảng vẫn phải đi cải thiện.Của lạ nên một đêm cũng phải được hai ba lần.Chàng nhìn nàng và cười đầy ngụ ý.Đứa con gái không đẹp nhưng tuổi trẻ làm nó hấp dẫn hẳn vì cái mông và bộ ngực nở nang.Miếng lườn trắng hồng trật căng lòi ngoài nẹp áo.Rõ ràng anh chàng vừa liếc vào chỗ đó.Nàng thở mạnh một cái,xoay mặt nhìn vào chiếc ti vi tắt tiếng,loang loáng những hình ảnh của một cuộc đua ô tô.Không ngờ một cặp vợ chồng trông quê kệch như thế mà ngoài cửa hàng ăn uống ngoài bãi biển lại có một nhà nghỉ...Không,phải nói là một khách sạn đẹp,lớn và được kiến trúc hiện đại như thế này.Khuôn viên rộng rãi được viền bởi hàng phi lao xen bạch đàn.Giữa sân rộng lát gạch bát là hòn non bộ xanh rì cây cỏ và suối nhân tạo róc rách.Cá vàng to tứơng lượn lờ.Một ga ra để ôtô mênh mông.Dẫy nhà cao tầng tường xây bằng gạch trang trí Giếng đáy.Nhưng trong phòng thì lại lộ ra sự đơn điệu của kẻ tạm bợ,đơn giản,ít để ý đến nhu cầu của những khách hàng quen nền văn minh ở đô thị lớn….
Nàng cố nhắm mắt ngủ.Nhưng tiếng sóng biển dội vào cùng tiếng trẻ con thỉnh thoảng lại rú lên.Bãi biển vắng nên tiếng động càng vang to.Nàng đứng dậy bực bội đi lại khép cửa sổ lại,tiện tay tắt luôn ti vi.Những anh chàng đua xe ăn mặc xanh đỏ như hề biến luôn.Nàng nhận ra hông hơi râm rẩm.Có lẽ ông chủ nhà hàng nói đúng.Rượu dầm ngao có tác dụng vậy ư.Đóng xong cửa sổ.Nàng gần như đổ trên giường,mắt nhắm lại.Nhưng chỉ được một lúc nàng mở choàng mắt.Một vệt nắng xiên khoai vàng ệch chiếu thẳng vào mặt nàng.à quên chưa kéo tấm ri đô màu nước dưa.Khỉ,tường đã vàng lại thêm mầu tấm màn này.Rõ thật ngốc.Nàng úp mặt xuống gối Nhưng lập tức xoay mặt lại ngay.Vỏ gối đúng là lâu ngày không giặt.Mặt gối thoang thoảng mùi nước bọt và mùi mồm của những người khách trước.Nàng lật đật dậy,lôi lọ nước hoa ra xịt,rồi cẩn thận rải chiếc khăn mới tinh lên mặt gối.Nàng nằm xuống,và bất ngờ nhận ra cái gối bây giờ lại có mùi giống như mùi toả ra từ miệng của chàng khi sinh hoạt.Mùi thơm hăng hắc,cùng mùi tỏi và mùi tôm biển luộc.Năm đầu tiên khi sinh hoạt nàng có nhận ra mùi miệng anh ấy đâu cho đến cuối năm thứ hai.Một lần tự nhiên ngửi thấy mùi mắm tôm và mùi giềng thoang thoảng.Hoá ra anh ấy vừa đi ăn thịt chó với đám bạn cơ quan.Anh ấy đã đánh răng và uống nước chè trước khi đến với nàng thế mà.Bây giờ mùi miệng của anh ấy…Nàng chồm dậy lần nữa.Mùi nước hoa bơm nhiều hơi gắt.Nàng ngả người xuống.Cố nhắm mắt.Lần đầu tiên nàng cảm thấy ghê ghê khi nghĩ đến mùi miệng của chàng.Nghĩ một lúc thì nàng thiếp đi

3.Chàng choàng tỉnh dậy ngơ ngác nhìn xung quanh và mỉm cười khi nhận ra khung cảnh căn phòng nhà nghỉ.Đúng rồi.Chàng đang cùng người yêu đi nghỉ cuối tuần ở bãi biển Quất Lâm.Một bãi biển còn vắng khách vì đường xá chưa thật thuận tiện.Chàng định ngồi dậy nhưng chợt nhận ra sự uể oải của cơ thể mình.Một sự uể oải trữ tình.Câu này mình đọc được ở đâu nhỉ?Bọn nhà văn nhếch nhác và hình như lúc nào cũng đói ăn mà nghĩ ra những câu hay ho ra phết.Đúng rồi trước lúc đi ngủ chàng và nàng có lằng nhằng với nhau.Cũng phải công nhận nàng không thích thú lắm và ngay lúc đó chàng lại đang nghĩ đến con bé phục vụ ngoài cửa hàng kia.Nhưng nàng vẫn chiều mình và chàng thì đang khao khát một cách cơ học.Ba bốn năm trứơc đây khi quen nhau chừng nửa năm mỗi lần nghĩ đến nàng chàng nôn nao hẳn.Một sự nôn nao không chỉ bởi sự thèm muốn thể xác mà cả sự mong mỏi khám phá cộng với sự thầm kín của một nhu cầu tình cảm thiêng liêng.Còn hai năm trở lại đây.Hình như tất cả vẫn không có gì thay đổi.Tuần nào chàng và nàng không đi công tác thì cứ đều đặn hai lần sang nhà nghỉ,hoặc về nhà chàng.Nàng vẫn chu đáo tất cả từ việc lo cho chàng tuýp thuốc đánh răng,lọ thuốc nhỏ mắt.Gói giấy thơm chùi miệng.Tất nhiên chàng cũng không phải là kẻ vô tình.Khi chiếc xe máy của nàng luôn luôn được thay dầu đúng kì hạn,chiếc túi xách của nàng đi công tác chưa bao giờ bị kẹt khoá,và cả ngay cả tấm kính che trước màn hình của chiếc máy tính cá nhân của nàng ở cơ quan cũng do chàng mua và lắp.Mẹ chàng lúc vui mồm bảo.Bà rất mừng là con bà buông quăng bỏ vãi như vậy nhưng lại quan hệ đựơc một con bé chịu khó và tỉ mỉ như thế ,và nếu hai đứa nên vợ nên chồng thì bà thật yên tâm.Chàng huýt sáo nhẹ ca khúc “Nỗi nhớ dịu êm”đẩy cửa vào phòng tắm.Nhưng chàng lại lộn vào ngay.Ngay ở nhà chàng cũng quen tắm loại xà phòng Ca mây mà hơn ba năm nay nàng mua cho chàng.Kì đi này cũng thế,nàng đã nhét một bánh vào túi du lịch của chàng.Chứ loại xà phòng bé xíu mỏng quẹt,xanh đỏ của nhà nghỉ”chỉ tổ bẩn thêm ra “như nàng nói.Mùi xà phòng quen thuộc bốc lên.Đầu óc chàng miên man.Nên vợ nên chồng thì nghĩa là phải cưới.Nghĩa là tạo ra sự giàng buộc bền chặt và lâu dài.Nhưng không hiểu hỉểu sao mỗi khi nghĩ đến chuyện trọng đại ấy chàng lại thấy có điều gì không ổn.Chàng xịt vòi nước vào mặt mình và nhận ra mầu trắng của cái la va bô sao có vẻ giống da nàng lúc nàng cởi tất cả ra nằm bên chàng.Rồi động tác nàng cong người lên xuýt xoa,rên rỉ.Hình như chưa đến độ ấy ,thế mà ….Y như hát một bài ca quá thuộc,cứ đến câu nhạc ấy là phải ngân lên,là phải nức nở,phải giết gióng.Bài gì nhỉ .ờ ờ ,”Trái tim không ngủ yên “.Đúng rồi.Làm thế nó gần giống như giả dối,diễn.Không có lẽ .Bốn năm quen nhau rồi chứ đâu phải mới tuần trước mà phải.Cái năm đầu tiên nàng làm thế chàng xúc động,và nhủ thầm.Nàng hay thế nhỉ.Còn bây giờ.Hình như cái gì nàng sắp nói chàng cũng biết được.Tuần trước tự nhiên nàng bảo.Nàng không chịu được cái vẻ ra điều chủ động làm duyên của cái cô spíccơ dẫn dắt chương trình ca nhạc trên truyền hình,rồi cả lối tung váy của ca sĩ Hồng Nhung.Đấy là sự học mót động tác trong điệu múa Phlamengô của Tây ban Nha.Làm thế lần đầu thì còn sáng tạo còn lần nào cũng rình rình vung vẩy thế thì rõ là sự rập khuôn nghèo nàn.Ngay cả cái cô Thanh Lam cũng vậy cứ đến đoạn ngân là phải ăng ẳng giống hệt nhau thì rõ là sự nghèo nàn,cứng nhắc trong sáng tạo.Nghe nàng nói chàng phục lắm.Nhưng được một lúc chàng đần mặt ra vì thấy cách đây hơn hai năm nàng đã có những nhận xét này rồi.Phát hiện ra điều này khiến chàng giảm hẳn thích thú trong buổi xem tối đó.Giá người nghe không phải là chàng mà là một người khác thì những điều đó…Cũng như diễn viên,lần nào cũng hát,cũng diễn y xì như thế trước một đám khán giả quá quen thuộc thì chắc tài đến mấy họ cũng nhụt hết cảm hứng.Bạn bè chàng hay bông đùa bảo.Không phải các đội bóng của ta đá không hấp dẫn mà do khán giả ở ta không biết thưởng thức.Vậy để đảm bảo cho sự cuốn hút bóng đá ở ta chỉ có cách duy nhất là thay béng khán giả,thay quần chúng đi.Chán nhất là một vài chương trình giải trí trên truyền hình.Buổi nào cũng một cô,một cậu dẫn chuyện như thế với một tuần tự từng ấy thủ tục,từng ấy câu hỏi,câu trả lời có vẻ gay cấn,sôi động nhưng thực ra chả có gì mới mẻ,thay đổi cả ngay từ điệu cười,từ vẻ thông thái,bông đùa rập khuôn chai lỳ cũ kĩ.Giải trí còn như thế huống hồ những cuộc họp dài dằng dặc với hàng trăm người mà kì nào cũng giống kì nào.Lại diễn văn lại tham luận,lại tranh luận,chất vấn những điều nhàm chán không bao giờ giải quyết mà những người họp vẫn ngồi nghiêm chỉnh và chăm chú(hay là họ giả vờ như vậy- chàng chuẩn bị bật cười vì ý nghĩ chợt đến của mình thì có tiếng gõ cửa).Chàng chưa cần nghe gì đã nói luôn :
- Em cứ ra trước đi .Anh ra ngay đây.Bảo họ luộc cho mấy con cua chắc hơn bữa trưa.à quên.Em nhớ nhắc họ luôn về cái món mắm bữa trước chưa có đâu đấy .

4.Ăn xong,hai người đi dọc bờ biển một lúc thì nàng kêu mỏi chân.Chàng bảo :
-Thế thì em cứ về phòng nằm nghỉ.Đêm nay lại có trận bóng ác chiến
- Em biết rồi.Thế cho nên em mới quyết định ở hai phòng riêng biệt đỡ ai làm phiền ai.
- Được rồi. Nhưng xem xong ,nếu anh gõ cửa thì…
Chàng cười vẻ rộng lượng,trong khi nàng đang đoán “thế nào anh ấy cũng bảo.Đi cho khéo,kẻo vấp.Nếu có đi ngủ thì đánh răng luôn đi “.ý nghĩ của nàng vừa hết thì chàng nói đúng những câu như nàng nghĩ.Nàng bưng miệng quay mặt,gật gật đầu,bước đi.Chàng châm lửa hút thuốc và thở khói vào mặt biển đen xẫm,thỉnh thoảng lại loé lên vài giọt ánh sáng từ các thuyền câu đêm.Đợi nàng khuất hẳn sau dặng phi lao.Chàng đi về phía cửa hàng ăn ngồi vào ghế,gọi hai chai bia.Cô bé phục vụ nhìn chàng,đôi môi hơi dầy động đậy :
- Người yêu anh xinh nhỉ ?
- Gần bằng em.Chàng buột mồm tán.Rồi cầm cốc bia đưa lên miệng.Mắt chàng nhìn xa xa
- Anh nói thế không sợ chị ấy à .Nói xong cô bé lại nghiêng nghiêng cặp mắt hiếng hạ giọng.Tại sao hai người lại lấy hai phòng ?
- Cho nó rộng rãi và thoải mải .
- Hay nhỉ .Chắc anh chị giầu lắm nhỉ .
- Bình thường .Chàng đáp thờ ơ .Cô bé tinh ý nhận ra điều đó bỏ đi vào phía trong .Chàng rít thuốc,uống bia và thấy đầu óc mình rỗng một cách kì lạ

5.Quá nửa đêm,nàng choàng tỉnh giấc.Tiếng sóng biển ban đêm vỗ ì ầm đều đều.Tiếng người xem bóng đá từ các phòng bên cạnh chốc chốc lại rộ lên.Hình như có tiếng gõ cửa thì phải.Chắc là anh ấy chứ còn ai vào đây nữa.Lại khao khát rồi chứ gì.Nhưng đêm nay nàng thấy mình chả ham muốn chút nào.Bên hông vẫn lâm râm đau.Nhưng dù sao vẫn phải chiều anh ấy.Nàng trở mình định trở dậy mở cửa nhưng rồi vẫn nằm yên.Nếu chàng gõ đến lần thứ ba thì mình sẽ dậy.Nàng tự nhủ và ôm chặt cái gối.Nhưng sau lần gõ thứ nhất.Tất cả trở lại ắng tinh.Tiếng biển hình như mạnh hơn trứơc.Những đợt sóng chồm vào bờ như mau hơn,mạnh hơn,to hơn.Chắc không phải anh ấy.Mình nhầm.Có thể chỉ là một cành cây khô rụng xuống.Cũng không sao.Bao giờ anh ấy chả gõ ba lần.Thấy bảo trận bóng đá này hay lắm.Thế thì anh chàng dứt khoát một là đang ngồi trơ một mình,trên môi lập rập điếu thuốc chăm chú nhìn vào màn hình.Hai là vớ được mấy ông khách nghỉ máu mê nào ngồi túm tụm chỗ nào đó reo hò,bình luận.Bóng đá chả biết có gì mà hấp dẫn đàn ông thế nhỉ.Thôi.Để anh ấy xem.Chả nên làm phiền anh ấy nữa.Nàng hơi mỉm cười .Trở mình nhắm mắt lại.
Chàng ngồi thờ ơ nhìn lên màn hình.Trận bóng tưởng là đỉnh cao ai ngờ nhạt hoét.Hình như cả hai đội hiểu nhau quá,lại thận trọng.Thêm ông trọng tài quá nghiêm khắc thành thử trận đấu bị cắt ra thành từng khúc rời rạc.Chàng mở tủ lạnh lấy ra hộp bia bật nắp.May có thằng Tốt Ti một bên thằng Néc vét một bên thỉnh thoảng còn có vài miếng dốc bóng cuồng nhiệt gây thích thú.Hết tăng một.Hai bên vẫn hoà.Chàng tợp một hớp bia.Ngồi thần mặt ra một lúc,tự nhiên thấy xốn xang.Chắc hiệp hai cũng thế thôi.Chàng vào phòng vệ sinh đánh răng,rồi bước ra khoá cửa mình lại.Chàng vừa sờ vào quả đấm cửa phòng nàng thì thấy một bóng con gái đi dọc hành lang tầng hai.Dứt khoát đứa con gái ban chiều,chẳng sai.Chắc là nó vừa vào phòng ông khách nào.Chàng lắc đầu gõ cửa phòng nàng.Chàng gỉong tai nghe.Không thấy động tĩnh gì.Có thể nàng ngủ say lắm.Chàng lẳng lặng về phòng mình.Tính chàng vốn lịch sự .Đang đêm gõ cửa chắc phải tạo ra tiếng ồn.Người ta sẽ dậy và chàng sẽ bị coi là kẻ thiếu văn minh.Đó là điều tối kị của chàng.Hơn nữa nàng đã là của chàng hơn ba năm nay.Mọi khao khát bồng bột đã qua.Vậy thì chàng lững thững đi về phòng mình.Khi ngả lưng trên giường chàng đột ngột nhận ra bụng mình bất ngờ đau khủng khiếp.Những cơn đau cuồn cuộn dâng lên liên tiếp hết đợt này đến đợt khác khiến chàng quằn quại,lăn lộn trên chiếc đệm.Chàng ôm gối ,rồi nằm lên nó Cơn đau vẫn không giảm.Lạ nhỉ.Hay là tại những con cua biển.Không thể như thế được vì lúc nãy mình còn xem bóng đá.Chàng lăn lộn ,mồ hôi vã trên trán.Chảy ướt đẫm lưng.Chàng chợt nhận ra nàng là người chu đáo.Hôm qua nàng còn đưa cho chàng xem lọ dầu Nhị thiên đường.Nào cố lên,phải gọi điện thoại cho nàng vậy.Chàng vừa với tay lên đầu giường thì chợt nhớ ra giờ này bao giờ nàng cũng tắt điện thoại di động.Còn gã tổng đài khách sạn chắc cũng ngủ từ lâu.Chàng cố lóp ngóp bật dậy,định đi ra cửa.Bằng cách nào cũng phải đánh thức được nàng .Chao ôi không thể chịu đựoc nữa rồi.Nhưng phải đến ba lần chàng mới ngóc đầu và rạch dần ra cửa.Tay chàng chạm vào quả bàng chỉ vừa đủ vặn cửa hé mở thì chàng ngã vật.
- Anh làm sao thế ?
Chàng thở hổn hển ngước mắt lên và thấy rõ đôi mắt rất to nằm dưới hàng lông mày vừa đen vừa cong nhìn chằm chằm.Chàng vừa thở hổn hển vừa nói đứt đoạn :
- Tôi ,tôi bị đau bụng quá ,cô ,cô …
- Chết chết.Anh nằm thế này thì lại càng đau đấy.Để em dìu anh lên giường đã .
Cơn đau lại dội lên chàng nhăn mặt im lặng nén chịu.Cô gái ì ạch cố ôm vào nách chàng xốc lên.Chàng níu vào tay cô gái và cố gắng quay mặt đi.Mùi nước hoa trộn với mùi mồ hôi xộc vào mũi chỉ thíêu chút nữa chàng nôn thốc ra .

6.Nàng mở choàng mắt.Hình như nàng ngủ đã no mắt.Có lẽ tại hôm qua mình đi ngủ sớm nên đẫy giấc.Không khí biển thích thật .Ngủ dậy thấy người thật nhẹ nhõm.Tiếng sóng biển có mệt mỏi sau một đêm ì ầm,giờ không còn hồ hập mà chỉ còn khe khẽ vang lên từng đợt nhẹ vỗ vào những hàm ếch quanh bờ.Sau cánh cửa trời đã bắt đầu chạng vạng sáng.Bóng cành cây phi lao la đà in rõ hình vào tấm ri đô màu nước dưa.Nàng trằn mình hai lần rồi nhanh nhẹn bật mình dậy.Nàng vươn vai lấy làm khoan khoái.Không biết có phải đêm qua anh ấy gõ cửa không.Hai người lấy hai phòng đúng là tốt thật.Trước đây nàng nghe các bà vợ bảo đôi khi chỉ thích ngủ mình một phòng.Nàng không tin.Thế mà bây giờ tuy bề ngoài chưa là gì của nhau nhưng gần bốn năm,chàng và nàng có khác gì...Nàng cau mặt.Chắc anh chàng hôm qua mải miết xem bóng đá nên bây giờ đang ngủ lì bì.Nàng vừa nghĩ vừa mở cửa đi ra ngoài.Nàng muốn hưởng làn không khí biển sớm mai.Chà thật tuyệt vời .Nàng đứng vươn vai trước cửa phòng mình và nhìn sang phòng chàng.Cánh cửa sơn mầu nâu vẫn đóng chặt im ỉm.Chắc chàng đang ngủ say.Thôi để cho anh ấy ngủ.Những làn gío biển phóng khoáng chốc chốc lại ào vào mát rượi.Tóc nàng xoã xuống bay bay.Cách đây hai ba năm,thấy tóc nàng bay như thế chàng thích lắm,cứ xuýt xoa bảo bây giờ hiếm có cô gái nào có mớ tóc như vậy.Ngay cả cánh quảng cáo dầu gội cũng không thể sánh được.Nàng vô tình ngoảnh lại phía cảnh cửa phòng chàng và hai mắt nàng tự nhiên căng tròn,bất động.Từ trong phòng chàng cánh cửa hé mở.Một cô gái cúi đầu bước ra.Cô ta có vẻ như vội vàng,không nhìn xung quanh,tay kéo xập cánh cửa lại rồi lẳng lặng bước đi.Nàng thở dốc một cái tự nhiên nhếch mép cười.Nàng quay vào phòng đi thẳng vào phòng tắm.Nàng cởi quần áo quay vòi nước vào điểm nước lạnh.Tắm xong nàng bước ra và ngạc nhiên thấy đầu óc mình nhẹ bỗng chẳng bận chút suy nghĩ gì .
Nàng nhìn đồng hồ.Bây gìơ là năm rưỡi.Gập quần áo lại cho vào túi xách.Xong xuôi nàng ngồi thừ ra một lúc.Sáu giờ.Trời sáng rồi .Không sao hết.Nhờ tiếp tân gọi cho cái xe tắc xi ,nếu không xe ôm cũng được.Chậm nhất hơn một tiếng sẽ đến thành phố.Từ đấy thoải mái xe chất lượng cao.Thuận lợi thì trưa nay có thể ở nhà rồi .
Phố 8/3 đầu tháng 7/2004
Nguyễn Hiếu
Đăng nhập để trả lời
0
Ngưòi đàn bà trên hè phố .
Truyện ngắn .

1.Có dễ phải đến hai mươi năm có lẻ .Dạo đó tôi đang yêu.Người yêu tôi là một cô gái thon thả. Mặt trái xoan, má lúm đồng tiền ,ăn nửa cái kem đã ỏn ẻn "anh ăn hộ em với ,buốt hết cả răng rồi ".Còn bây giờ người con gái e ấp đó đã là "gấu mẹ vĩ đại "ngón tay to múp,eo lưng có thể làm mẫu cho thợ Bát tràng tạo hình chum hoặc vại.Có thể ăn ba cái kem Vinamil trong năm phút vẫn có vẻ thòm thèm.Vào một chiều trong những ngày yêu độ ấy,tôi đang gò lưng chở cô gái mảnh mai đi dạo phố,chợt sau vài tiếng loạt xoạt chiếc xe đạp cà tàng khựng lại .
-Sao thế anh?Giọng dịu dàng cất sau lưng tôi .
-Lại tuột xích đây mà.Rão quá mà vẫn chưa thay được.
Tôi đang loay hoay tìm chiếc lá bàng rơi trên hè phố để lót tay tra xích thì đàng sau tôi lại bất đồ có tiếng đàn bà lạ hoắc cất lên :
-Chào hai em .
Tôi ngẩng mặt lên ,thấy một người đàn bà còn trẻ , chắc chỉ hơn chúng tôi chừng bốn ,năm tuổi,mặt hốc hác ,có cái nốt ruồi lần sần ở phía dưới lông mày bên trái gần sát vành tai cong vênh hơi quá bình thường lộ ra bởi lối chảy đầu quen vén tóc mai.Bên tay xách chiếc túi cói mở ngửa ,người ngoài nhìn thấy rõ những mấy bộ quần áo nhầu nhĩ cùng mấy cái hộp dầu cù là, hộp đựng thuốc lào ở quê của các ông thợ cầy .Người yêu tôi đứng nép vào tôi nghiêng đầu ngạc nhiên nhìn chị ta .Tôi ra dáng chủ động trước người lạ :
-Sao,chị cần gì ạ ?
Người đàn bà mím đôi môi mỏng dính,vặn vẹo đôi tay dường như đang gặp một điều gì khó nói .Chờ một lúc chừng hơn ba phút im lặng ,rồi sau một tiếng thở dài thõng thượt chị thốt ra khó nhọc :
-Chả dấu gì hai em .Chị từ trong Ninh bình ra thăm ông chú bị ốm .Khổ một nỗi đi trên tầu có bao nhiêu tiền bị kẻ cắp móc hết cả .Đến nhà ông chú thì lại chuyển địa chỉ ,thành thử ....
-Nhưng mà ..Cô gái mảnh mai của tôi buột miệng .
-Không ,không .Nó là thế này.Từ sáng đến giờ chị đã nói khó với người qua đường xin họ giúp đỡ.Trên đời quả thật nhiều người tốt quá.Mỗi người một ít thành ra chị cũng gần đủ tiền về quê .Còn một chút nữa thôi ,hai em có thể giúp chị .
Tôi thở phào khi hiểu ra câu chuyện.Lòng thương người cùng với cơn sĩ diện của gã con trai mới ra dàng trước mặt người yêu khiến tôi dứt khoát.Chuyển chiếc lá bàng sang bên tay trái ,đầu gật gật vẻ ái ngại,tôi nói :
-Thôi được rồi .Chúng em cũng chẳng có nhiều ,nhưng thấy chị như vậy xin biếu chị ...Tôi thầm nhẩm tính số tiền buổi sáng mẹ tôi cho ,rồi mạnh dạn .Vâng xin biếu chị bẩy hào .
-Ôi quí hoá quá .Thật chị không biết làm gì để cảm ơn hai em .Nhìn thấy hai em là chị bíết có thể giúp đựoc chị mà.Chị xin nhé .May quá thôi mất Bây giờ chị phải ra tầu cho kịp giờ đây.Phúc đức quá .Đúng là chị ở hiền gặp lành.
Người đàn bà vừa nói líến thoắng vừa giật mớ tiền lẻ khỏi tay tôi ,rồi bước đi thật nhanh .Người yêu tôi nhìn theo người đàn bà,cặp mắt bồ câu núi hơi nhíu lại :
-Thôi được rồi ,xong chưa anh ?
-Ô thôi chết .
-Sao thế ?
-Hôm nay sinh nhật em ,anh định ...
-Em biết rồi .Không sao .Đừng lo nghĩ gì nữa .Anh tốt thật đấy .
Nhìn cái lúm đồng tiền trên má người con gái khi nói những lờì khen tôi như bay trên mây

2.Cuộc đời con người nói thế nhưng thật ngắn .Nhoáng một cái đã dư hai mươi năm vèo qua .Trong hơn một phần năm thế kỉ tưởng như dài dằng dặc ấy mải mê vì kiếm cơm gạo,tiền bạc nuôi hai đứa con học hành,khôn lớn tôi như quên hẳn tiếng tích tắc của chiếc máy đo thời gian cũ rích có hình con chim vươn cổ và dòng chữ Jac trong chiếc tủ chè chùm nho con sóc mà ông nôị để lại từ sau lần chạy tản cư về may có người trong làng còn giữ hộ.Trong quãng thời gian đó tôi đã làm đựợc cơ man nào là việc và đi không ít nơi.Những chuyện quan trọng,thăng trầm trong đời phải kể đến hàng trăm vậy thì tôi làm sao nhớ được câu chuyện về người đàn bà lỡ đường chẳng may mất cắp trên tầu dạo nào.Nó như một viên sỏi nhỏ bé trong túi sỏi dùng làm đạn súng cao su hồi nhỏ .ấy vậy mà một buổi chiều ,khi vừa hết giờ công sở ra xe tôi đi được chừng trăm rưởi mét thì dừng lại trước một ngã tư vì tín hiệu đèn đỏ ,tôi bỗng giật mình khi nhìn thấy người đàn bà đang đứng vơ vẩn bên hè đường.Có cái gì quen quen như một kỉ niệm .Vẫn chấm nốt ruồi lần sần ngay dưới lông mày bên trái.Vẫn một lối chải đầu vén hết tóc mai làm lộ ra vành tai cong vênh hơi qúa mức bình thường hiển hiện khuôn mặt người đàn bà tưởng rằng tôi chỉ gặp duy nhất một lần trên đời như tất cả mọi người xa lạ khác trôi loang loáng trong dòng đời .Tôi tin là tôi không thể nhầm với người đàn bà khác.Nhân dạng đó cùng bị cói mở ngửa như cố tình phơi cho mọi người biết trong ấy vẫn vài bộ quần áo gấp dối và mấy hộp sắt tây dầu cù là và đựng thuốc lào của mấy ông thợ cầy .Chỉ có điều chị ta giờ đây đã là một người đàn bà béo đẫy với khuôn mặt bầu bầu cố dấu bớt vẻ ma lanh và cam chịu hiện lồ lộ trên mặt và đôi mắt nhìn loang loang.Tôi cho xe lùi vào sát bên hè để tránh những xe khác đang vựợt lên .Một cặp trai gái ăn mặc theo mốt Hàn quốc dận hai đôi giầy to tướng quàng tay nhau đi ngang qua thì tôi lại thấy chị ta nhoẻn cười giơ tay cản hai cô cậu thanh niên lại .Cậu con trai cao dong dỏng có mái tóc nhuộm vàng khè cau mặt :
-Cái gì thế ?
Tôi cho xe lên hè đường ,làm ra bộ đang đón chờ một người nào đó để dõi theo câu chuỵện.Cũng sau một tiếng thở dài đôi môi mỏng dính mấp máy những lời có lẽ lần đầu tiên nó được nói ra cách đây hơn một phần năm thế kỉ và được phát hàng ngàn lần với vẻ khó nhọc,bi thương tồi tội của một diễn viên có thâm niên :
-Chả dấu gì hai cháu .Sáng nay cô từ Ninh bình ra thăm ông chú,khổ một nỗi đi trên tầu có bao nhiêu tiền bị kẻ cắp móc hết.Đến nhà ông chú lại chuyển địa chỉ ,thành thử ...
-Vớ vẩn .Chuỵện ấy thì can hệ gì đến chúng tôi .Cô gái có mái tóc đỏ rực như một đám lửa trên dầu ngoác rộng đôi môi thâm xịt kéo người yêu vượt qua .Người đàn bà vẫn nhẫn nại :
-Không ,không nó là thế này.Từ sáng đến giờ cô đã nói khó với người qua đường xin họ giúp đỡ.Trên đời quả thật nhiều người tốt quá.Mỗi người một tí thành ra cô cũng gần đủ tiền về.Còn một chút nữa thôi ,hai cháu có thể giúp cô .
-Thôi ,thôi .Bà dẹp cho tôi nhờ.Vừa ra khỏi cửa đã thế này ...Rõ dở hơi.Đã bảo đi đằng kia ,thì em cứ nằng nặc đi lối này. Cậu con trai lầu bầu .
-Biết đâu lại gặp cái bà ấm ớ này.Cứ làm như thiên hạ người ta thừa tiền ấy.Thôi kệ bà ta ,đi đi .Từ đôi môi thâm xì của cô gái vọt ra một bãi nước bọt .Hai đứa gạt người đàn bà sang một bên rồi rảo bước gần như chạy.Người đàn bà hơi bĩu môi vừa thủng thẳng làm như không có chuỵên gì vừa lầm bầm "thanh niên bây giờ hư hỏng quá ".Tôi phóng ào xe về nhà Người mẹ của hai đứa con tôi đang đeo cặp kính trên sống mũi buộc lòng quay lại nghe tôi cố diễn giải đến lần thứ ba mới nhận ra câu chuyện trong quá khứ .Vợ tôi bỏ kính ra cười ngả ngiêng một chặp rồi nói :
-Em nhớ rồi,nhớ rồi.Khuôn mặt vợ tôi ửng đỏ ,xộc xệch hẳn vì vừa cố nhịn cười vừa nói.Chuỵên xẩy ra đúng vào ngày sinh nhật em,lần ấy anh mua tặng em đôi dép có quai hậu nhưng sau gặp cái chị giả vờ lên thăm ông chú bị mất cắp trên tầu chứ gì.Phải bây giờ thì em can anh rồi .Nhưng dạo đó làm thế anh lại cho rằng em bủn xỉn ,tính toán .Thôi thôi .Chả dại .Hôm nay lại bị lừa nữa à .Nói một thôi một hồi,rồi không nén được vợ tôi oà ra cười sằng sặc.Tôi đỏ mặt vì ngượng và thầm nghĩ .Nếu gặp người đàn bà đó lần thứ ba thì tôi sẽ ....

3.Nghĩ vậy nhưng tôi cũng chẳng bíết làm gì nếu như lần thứ ba gặp lại người đàn bà ấy .Song sự đời nhiều lúc trớ trêu.Tối hôm đó ,sau bữa rượu khá ngất ngư ,mà khi có chất men rồi thì con người ta tự nhiên phi thường mạnh mẽ và cũng ngớ ngẩn hẳn lên .Đã ngồi chán chê đến hơn hai giờ kèm theo những lời chúc tụng và tỏ ra quan tâm đến nhau nhưng khi chia tay cả bọn không thiếu đứa nào lôi nhau ra ôm hôn ,tạm biệt ngay trước cửa nhà hàng đến quá nửa tiếng nữa mới giã từ được .Điểm tỉnh nhỏ nhoi trong tôi khiến tôi nhìn xuống đồng hồ .Chà ,đã quá mười giờ đêm.Tôi vừa đặt tay vào nút khởi động của xe ,thì cậu bạn hơn mười năm mới gặp lại ngồi trên yên xe vẫy tôi lại gần .Giọng cậu ta khẩn khoản vẻ bi thương của con người đầy ắp tình thương đồng loại .
-Này còn tiền không ?
-Để làm gì ?Uống tiếp hả .
-Không.Tọng vào nữa để thác à .Kia kìa có một chị ở tận Thái bình lên thăm ông chú .Lúc đi tầu bị bọn ăn cắp móc sạch .
-Đến nơi.Ông chú lại chuyển địa chỉ .Từ sáng đến giờ đã nói khó với người qua đường .Trên đời này nhiều người tốt quá .Vì thế gần đủ tiền về quê chỉ xin ông ....Tôi bụm miệng thao thao một hồi
-Sao cậu biết ?Sau câu hỏi cậu bạn tôi phá ra cười .Hiểu rồi .Hiểu rồi Nghệ sĩ,một nghệ sĩ đường phố .Thế mà tớ cứ tưởng .Thôi ,chào nhé .
Nói xong y nhẩy rất nhanh lên xe và phóng ào đi ,tôi ngó xung quanh để nhận ra người đàn bà đó,nhưng có thể vì nghe thấy tôi nhắc lại những lời bi luỵ vờ vịt của mình nên chị ta đã trèo tót lên một chiếc xe ôm .Chiếc mô kích cũ kĩ phụt khói lao đi .Chính lúc ấy chất men đã khiến tôi hành động một cách bất thường.Tôi cho xe từ từ,lặng lẽ đi theo chiếc mô kích màu đu đủ xanh.Chiếc xe chở người đàn bà ngoằn ngèo theo các dãy phố ,thỉnh thoảng để rơi đằng sau mấy tiếng cười khúc khích của người đàn bà.Mãi đến một cái phố nhỏ sau ga ,chiếc mô kích mới dừng lại ngay dưới bóng xẫm cây bàng.Hai người rúc rích một chặp rồi người nào đi đường người nấy.Tôi còn thấy rõ nét mặt hể hả của tay xe ôm có cái mũi dài hoiư lệch lướt qua ánh đèn khuya trắng bệch.Người đàn bà xách cái bị cói từ từ đi về phía dẫy nhà tạm nằm dài như nhà kho và giơ tay gõ cửa.Tiếng cửa kẹt mở để lộ luồng ánh sáng từ trong nhà lọt ra và lập tức bóng một người con gái tròn trặn tay xách một chiếc cặp lồng.Người đàn bà lọt vào nhưng cửa vẫn để mở.Có cái gì tò mò thôi thúc khiến tôi lẳng lặng dắt xe đến trước cửa căn nhà và giả vờ dựng xe chữa .Khi cúi xuống ,tôi ghé mắt nhìn vào.Đó là một căn nhà trống tuyềnh đúng kiểu nhà người nghèo Hà nội vào những năm 80 với chiếc giường đôi đã buông lá màn ngả màu ,có một miếng vá gần cửa.Một bộ bàn ghế gỗ tạp trên trơ khấc một chiếc ca uống nước của bộ đội bên cạnh lọ hoa làm bằng vỏ bom bi cắm máy bong hoa nhựa ám khói cùng sách và mấy cuốn vở khổ to.Trên tường là một cái bàn thờ bé nhỏ có dán bức tranh bờ hồ vẽ hoa quả.Người con gái xách cặp lồng đi về .Cô bé ý tứ nhìn tôi đang lúi húi rồi khép cửa lại .Người đàn bà đã mặc bộ đồ ở nhà,xách cái bị cói ra ngồi trước bàn nói gióng :
-Cứ để đấy cho mát ,tao đã ngủ được đâu .Mà vẫn mua phở nhừ đấy chứ Lấy bát ra xẻ bớt đi mà ăn ,chứ tao ăn sao hết.
-ứ ừ .Lúc nãy con ăn mình còn no lắm .Mẹ cố ăn hết đi.Vẫn chú Thịnh xe ôm đưa mẹ về đấy à ?Sao mẹ không ...
-Thôi đi
Người mẹ gắt khẽ đoạn lôi mớ tiền từ trong cái bị cói ra ,dỗ dỗ trên bàn Đứa con lại gần :
-Tí nữa đếm cũng được ,mẹ ăn cho nóng đi đã
-Đang ngốt chết người ra .Để nó nguội một tí càng dễ ăn.
Nói xong người đàn bà nhấm nước bọt vào tay rồi thoăn thoắt đếm tiền.Một lúc sau bà ta hỉ hả.Hôm nay thế mà may ,được những trăm hai.Nếu không có cái thằng cha ấy thì có khi bét ra cũng trăm rưởi.Hôm qua chín ba ngìn,hôm nay vị chi là hai trăm hai.Sắp đủ tiền đóng học kì chưa ?
-Được rồi .Mẹ ăn đi đã .Cô bé dúi đũa và thìa vào tay mẹ .Người mẹ cất tiền vào túi áo,rồi cúi đầu xuống bắt đầu suỵt soạt ăn .Đứa con chăm chú nhìn mẹ Người đàn bà ngẩng đầu lên :
-Mày nhìn gì mà ghê thế ?
-Mẹ vất vả quá .Hay là mẹ đừng làm thế nữa .Chứ cả ngày phơi mặt ở đường phố thế thì ...
-Cái gì ?Mày sợ nhục,sợ mẹ mày xấu hổ chứ gì
Tôi nhác thấy cô bé ý tứ ra khép cửa ,tôi giả bộ dắt xe đi.Rồi khi thấy tiếng khoá bấm nhẹ,tôi dắt xe lại gần cánh cửa khép kín ,làm như một người đang đợi ai ,nhưng tai cố dỏng lên theo dõi câu chuyện.Trong nhà có tiếng thìa đặt vào bát .Tíếng người mẹ vừa thở vừa nói :
-Tao không trơ mặt thớt ra giả bộ như thế thì làm gì có tiền cho mày học hành .Không sao hết con ạ .Tao chẳng ngại gì hết .Chỉ cần con học hành đến nơi đến chốn là việc gì mẹ cũng làm được.
-Nhưng mà con cứ thấy thế nào ấy .Như cô Lan đấy ,nhà cô ấy cũng nghèo như nhà mình thế mà cô ấy dán hộp ,rồi gánh nước thuê cũng sống được.
-Đừng nghĩ dớ dẩn thế nữa.Con nên nhớ rằng ,cặm cụi làm những thứ ấy đầu tắt mặt tối cả ngày cả đêm ,lưng mỏi dừ vì ngồi,tay nhức buốt vì cầm kéo nhưng được bao nhiêu.Hai chục một ngày.Còn gánh nước thuê ý à ?Một đồng một gánh .Tao thì yếu rồi ,còn con ,tao không muốn con tao phải ngửa ngực ra làm cái trò khốn khổ đó .Con tao phải học hành,phải thành tài ,phải có công ăn viẹc làm nghiêm chỉnh.
-Nhưng chả lẽ cả đời mẹ làm như thế ?
-Kìa con gái.Mẹ đã làm việc này hơn hai mươi năm rồi .Từ cái hồi thằng bố mày ừa gạt tao.Tao có mang mày nhưng lão ấy lại không đám nhận vì lão ấy đã có vợ con ở quê ,vì lão ấy đang chuẩn bị được đề bạt lên phó giám đốc Thế là tao thành người chửa hoang.Dạo đó tội này to lắm .Tao bị thôi việc ,tống ra khỏi xí nghiệp.Bố mày thì trơ mắt ếch ra coi như không nhìn thấy gì.Đàn ông đã hèn thì chẳng còn tiếc rẻ làm gì .Mất việc thì lấy đâu ra tiền để sống.Về quê thì càng thêm nhục cho bà,cho cậu,cho họ hàng.Mà họ cũng nghèo quá,thêm hai miệng ăn không thì kiếm đâu.Kìa không việc gì phải khóc.Ông giời chả tự nhiên giết ai bao giờ đâu.Tao phải ra đường và tao thấy thiên hạ cũng nhiều người tốt lắm .
-Mẹ .
-Năm nay là năm thứ ba ,còn năm nữa thôi ,con sẽ ra trường con sẽ có việc làm .Con sẽ có lưong ,con sẽ nuôi mẹ.Lúc ấy mẹ sẽ không phải đứng đường,đứng phố cầu xin lòng tốt của thiên hạ nữa .Mẹ con ta sẽ ở với nhau Con lấy chống ,mẹ sẽ sống với vợ chồng mày ,mẹ sẽ trông cháu .Thế là mẹ mãn nguyện lắm rồi .
-Nhưng mà anh ấy ....Cô bé sụt sịt nói từng tiếng đứt quãng .
-Kìa con .Khóc ghê thế .Nhưng mà sao .Anh nào ,thằng Tuấn bạn mày ấy
-Anh ấy đã thấy mẹ hôm qua ở phố Bà Triệu .Anh ấy....Con khổ lắm.
-Sao ,sao nó nhìn thấy tao ?Làm sao mà bíết được.Lúc nào tao chả đội nón ,nhìn trước nhìn sau để tránh gặp người quen cơ mà .
-Anh ấy kể hết cho con .Con khổ lắm .Nhục lắm
-Tao có ăn cắp ăn trộm gì đâu,tao chỉ....
- Nhưng đấy là ,là lừa đảo .Bây giờ cô bé mới oà khóc thành tiếng .
-Kìa Thuý ,Thuý .Bình tĩnh đã con.
Tiếng khóc vẫn thổn thức vang lên từng đợt.
-Mẹ cho là nó trông nhầm thế nào ấy chứ .
-Không đâu.Anh ấy bíết cả chú Thịnh xe ôm của mẹ nữa .Anh ấy ...Mẹ thôi,mẹ phải thôi không có con không đi học nữa đâu .
-Kìa Thuý ,con phải đi học ,phải đi .
Tôi căng tai ra và nhận ra trong nhà bây giờ là hai tiếng sụt sịt .
-Anh ấy bảo anh ấy sẽ không nói với ai cả nếu như mẹ ...
-ừ ,ừ .Con tôi ,con tôi
Có tiếng đứa trẻ mới sinh nào đấy bật khóc ngằn ngặt trong đêm.Tôi lẳng lặng trèo lên xe lòng nặng trĩu.Từ bấy mỗi khi đi ra đường tôi đều để ý người đàn bà ấy.Nhưng lâu lắm rồi tôi không thấy tăm dạng bà ấy đâu.Bà ta y như một viên sỏi bé nhỏ đã biến mất trong dòng sông xô bồ của phố phường này .
Phố 8/3/2002.Buổi sáng cuội trời
Nguyễn Hiếu
Đăng nhập để trả lời
0
Thế sự ,nhân tình.
Truyện ngắn .

1.Dân làng Chén bỗng nhiên giầu một cách kì lạ .Đường làng thì vẫn thế ,bé như cẳng con nhà thiếu ăn.Hai con bò chửa đi ngang qua đã hầm hè tranh nhau.Vậy mà những viên gạch chôn nghiêng làm nền đường từ đời thượng cổ nào đã nhẵn bóng cả lên bắt đầu vỡ rạn vì ngày thì xe máy phóng ào ào đếm xuống xe công nông ậm ạch chở gạch,ngói cát sỏi xây nhà.Dân làng Chén dạo này hình như nghiện xe máy.Đàn ông thì có lẽ chỉ trừ mấy cụ già đi phải kèm thêm gậy còn hễ cứ ra khỏi cổng mua cho vợ bao diêm ,hay mua thêm năm hào mắm tôm cũng phải xe máy.Thấy bảo tiện lắm.Đàn bà nhất là đám con gái trẻ cũng phát huy nam nữ bình quyền cũng chẳng kém cạnh mấy.Chở mấy cái cải bắp xuống chợ cũng giành xe của chồng."Anh đi được lẽ gì mà tôi không xử dụng được nó ".Món nghiện thứ hai của dân làng Chén đận này là xây nhà .Ai thì chả nói chứ ngay nhà bà Hộ Cẳng bữa rau bữa cháo tưởng cả đời khó mà nhìn thấy miếng thịt lợn lạng rưỡi nằm trên mâm cơm nhà này vậy mà nay cũng xây nhà .Kể cũng lạ.Bởi vì dân làng chính gốc Chén có lạ gì mảnh đất nhà bà Hộ Cẳng đang ở có tiếng là dữ .Mảnh đất ấy là của cụ Chánh Am bố chồng bà Hộ Cẳng .Đời chánh Am thì khỏi nói .Oai và giầu vào loại nhất nhì tổng.Đường thê tử cũng chả kém ai.Ba bà vợ của ông Chánh Am có đến hơn một tá con cả trai lẫn gái .Ông Cẳng là con trai cả của bà cả có lẽ mọi sự khôn ngoan lanh lợi cụ chánh Am đã lấy hết nên anh cả Cẳng thật hiền và có vẻ hơi đụt .Cụ Chánh thương con chạy cho cái chức hộ lại .Cả Cẳng có tên Hộ Cẳng từ đó.Cụ Chánh khôn lõi trên đời biết tính con cũng chẳng khôn ngoan gì nên kén vợ cho con cũng kĩ lắm .Vợ Hộ Cẳng là con gái cả ông Khán thủ ở làng dưới là thế .Vậy mà sau ba đứa con gái ra đời vợ chồng Hộ Cẳng cũng được một con trai nhưng thằng bé sinh ra đã quặt quẽo.Hai tuổi đầu không đứng nổi trên cổ ,đến ba tuổi thì nó theo ông nội.Sau khi con trai độc mất ,Hộ Cẳng buồn phiền nhìn ba đứa con gái tồ tề ngốc nghếch không chồng con chán ,rồi lăn quay qui tiên vào đúng vụ chiêm năm Mão.Anh em thì đông thật nhưng kiếngiả nhất phận .Thành thử việc nhà ai nhà nấy lo.Tuy được thừa hưởng gia tài ,nhà cửa của bố thật nhưng nhà bốn mẹ con đàn bà con gái thì làm được việc gì . Cô đầu lấy anh chồng bên bắc sinh được đứa con gái ,hơn năm tuổi anh chồng bỏ về quê lấy vợ .Cô hai chẳng hiểu buồn phiền thế nào một đêm ra sông Cái nhảy xuống tự tử .Nhà không có tiền thuê thuỳên chài tìm xác ,đành cố chạy vạy ít tiền làm lễ bắc cầu cho linh hồn cô lên được bờ .Cô ba ra dàng một chút chả biết chơi bời thế nào bụng ngày một to mà không tìm ra cậu con giai nào làm ra cái sự lỡ làng đó .Chỉ được cái may cô sinh ra được thằng cu.Con Thị con gái cô cả mười sau tuổi cũng giống gì ,không chồng cũng tòi ra được một đứa con giai.Kể về đời thì nhà Hộ Cẳng cũng tam đại đồng đường nhưng nom vào mới thấy nó buồn phiền ,khập khễnh làm sao ,lại thêm cái sự nghèo cứ bám giết lấy.Toà nhà gác tay oai nghiêm một thời đổ nát,sân gạch cũng bóc dần lên ăn .Bể nước ba nghìn gách nẻ toác không có tiền chữa trơ huếch,lềnh bềnh cóc cùng lũ nòng nọc bơi ì ũm .Nhà một người đàn bà già ,hai người đàn bà chưa già đã hom hem,thêm đứa con ,đứa cháu vị chi là năm nhân mạng sống lay lứt tưởng chẳng bao giờ mở mắt được .Ngửi mùi bữa cơm hàng xóm bay sang vả nhà nuốt nước bọt ừng ực.Vậy mà bây giờ nhà Hộ Cẳng cũng bắt đầu rục rịch mua gạch ,mua ngói ,mua vôi cát ,xi măng xây nhà.

2.Làng Chén đổi đời như vậy chung qui cũng tại nhà nước lấy đất làm đường nên trả tiền đền bù .Có tiền mọi sự đúng là khác thật .Làng Chén từ xưa đến nay có tiếng là làng vượng thuỷ.Không kể con sông Cái trước mắt mà ở trong làng đi một bước gặp ao.Ao Đình trong ,ao Sen ,ao Binh,ao Quan viên ngay mùa cạn cũng đủ nước để các bà các cô giặt rũ băm bèo ,rửa rau ,trẻ con ,trâu bò thì thùm tắm,lội.Đấy là chưa kể con mương vài hôm nước ở trạm thuỷ nông Gạch bơm vào đầy ắp ,vậy mà dân thõi chơi ở làng Chén bắt đầu khuân về những chiếc máy giặt ,cắm điện vào chạy rình rịch.Quần áo bẩn ,đầy bùn tống vào ,vợ hay con gái đứng sòng sõng một chặp thì lấy ra chỉ việc rũ ào phơi lên mắc mây.Anh cả Vận thấy nhà tư Tuất láng giềng vài hôm nay cứ một ngày hai lần sáng chiều quanh quác thúc con mang quần áo cho vào máy giặt chẳng nói chẳng rằng đến thẳng nhà em giai là hai Sửu.Vừa nghe tiếng chó sủa,vợ hai Sửu đang bồi cám lợn thấy ông anh chồng lập chập đi vào đon đả:
-Bác đến chơi .Bác lên nhà ngồi để em đun ấm nước mời bác.Khổ quá các cháu nhà em đi vắng cả,thành thử ....
Cả Vận nhìn quanh nhà em trai có ý không bằng lòng :
-Nhà chú thím vẫn chưa có phích à ?
-Khổ quá,em cũng gióng mấy lần nhưng nhà em bảo một là không nghiện chè mà khách khứa lại ít nên chưa cần .
-Tôi đã bảo mãi chú thím rồi.Mở miệng là kêu khổ ròi nói vạn vào người ý.
- Vâng ,vâng .Em cứ quen miệng thành ra .
- Được tôi nói tiếp đã.Đất đền bù bên này còn hơn bên tôi đến ba ,bốn sào.Hơn đất là hơn tiền.Thôi thì hương hoả ông bà để cho hai anh em bằng phân nhau ,nhưng chú thím chịu khó vỡ thêm được ít nhiều tôi mừng chú thím nhưng phải coi cái tiền ấy như tiền bắt được.Đời người sống được mấy.Bỏ ra một tí xắm sửa vài thứ cho vợ con nó dùng cho sướng cái đã.Tội gì phải khổ ,vậy mà chú ấy.
-Em cũng có ý ấy nhưng bác tính nhà em ...
-Anh lại chơi.Hai Sửu từ ngoài cổng thấy anh trai đến cất tiếng.Cả Vận ngẩng đầu nhìn em trai chau mày :
-Chú làm cái gì mà đến bây giờ quần áo ,mặt mũi bùn đất lấm lem thế kia .Cái số chú ,thật là thân làm tội đời.
Hai Sửu cười khậc khậc đi ra bể nước :
-Có gì đâu bác .Em ra chỗ ao nhà Lí xem cụ thể thế nào.Nhà em cũng thống nhất rồi .Mảnh ao nhà tay Lí nom thế mà đẹp .Cu cậu thấy dân làng được đền bù dàn dạt trong khi nhà mình chả được tí nào xem ra có vẻ nóng ruột .
-Ai bảo nhà chú ấy cái hồi ăn gạo bông đang hộ nông nghiệp nhờ ông chú làm phó chủ tịch tự nhiên thành hộ phi nông nghiệp.Gớm dạo ấy nhìn thím ấy tháng tháng vác sổ xuống cửa hàng đong gạo mặt vác tận giời.Vì thế nên mới giả sạch ruộng cho hợp tác chứ không bây giờ cũng bộn tiền.Ông giời có bắt ai nắm tay cả ngày đâu... Vợ hai Sửu đang nhặt quần bẩn của chồng chuẩn bị đi giặt hóng chuyện.
-Thôi ,thôi .Làm gì thì phiên phiến lên .Lợn đang kêu toáng lên kia kìa .Không phải buôn chuỵên nữa .Thế pha nước mời bác chưa ?
-Rồi ,rồi .Nhưng hôm nay tôi muốn mời chú ra quán nhà cái Thuận làm cốc bia tiện thể bàn với chú một số việc.
-Thôi bác ạ .Có việc gì anh cứ dậy chứ ra đấy tốn lắm.Bét ra hai anh em mình cũng mất vài chục chứ ít đâu.Mà tình thật em cũng không khoái món bia bọt lắm .
-Không bia thì quốc lủi .Đừng ngại ,tôi mời chú kia mà .
Hai Sửu cười hị hị vẻ ngượng ngiụ :
-Không phải thế,tiền bác thì cũng là tiền em.Mồ hôi trên mồ hôi dưới cả.Anh em mình với nhau chứ ai đâu.Thôi bác cho khi khác,chứ bây giờ lại sắp đến giờ các cháu về ăn cơm.Bắt chúng nó đợi cũng tội .Em mời bác uống nước .
-Thôi ,được rồi .Thế chú ra thăm ao nhà Lí làm gì ?
-Thế nhà em chưa thưa chuyện với bác à.Có gì đâu .Nhà Lí thấy dân làng được đền bù ruộng đất cũng có ý sốt ruột .Khổ mấy năm nay lũ con nhà ấy lớn dần,chú thím ấy lại về mất sức.Được một cục đấy nhưng miệng ăn núi lở,đâm bấn.
-Nhà nó bây giờ còn là hộ nông nghiệp thì bét ra cũng được đền bù hơn mười sào ,dạo đó tôi làm đội phó đội mười tôi biết rõ lắm .Cứ cho là mười một đi ,ba mươi sáu triệu một sào ,kì này bét cũng được gần bốn trăm triệu đền bù.Ghê chưa,có lẽ chỉ thua nhà Đinh Vĩ.Nhưng lúc tem phiếu xuống cửa hàng mua thịt mua đậu con vợ nó vênh váo lắm kia mà.
-Vâng ,vâng em nghĩ là cái số.Vì thế nên mấy lần chú ấy bắn tin muốn bắn mảnh ao ấy .Em rất thích cái ao ấy nhưng chần chừ mãi.Anh bảo một xu không có thì làm được việc gì.May có vài đồng đền bù em mới quyết định .
-Chú mua ao nhà Lí ?
-Vâng ,em dự định cải tạo để nuôi ba ba .
-Nuôi ba ba ?
-Vâng.Cậu bạn em cùng đơn vị bộ đội phục viên về quê vợ ở Cẩm giàng nuôi ba ba trúng lắm.Lởm khởm thế nào mà cái giống ba ba bây giờ nhiều nơi mua thế .Hoá ra các nhà hàng ăn uống ở Hà nội bây giờ chuộng món này lắm .Mà chả phải con mà ngay trứng của nó cũng hơn ba nghìn một.Bác thấy không hơn cả trứng gà ,trứng vịt .Thế có lạ không ?.Hôm gặp ở Gia lâm cậu ấy đã dậy nghề cho em nó còn cho em một xấp tài liệu dậy cách nuôi ,cách cho ăn ,cách phòng bệnh cho ba ba .Để em lấy cho anh xem ,hay là anh đang có tiền như vậy cũng thử một chuýên xem sao .Anh ngồi uống nước để em vào buồng.Mai em ra cửa hàng pơho tô em sao cho bác một bản Anh em mình đi đầu trong làng cái món này có khi ăn đấy anh ạ .
-Thôi ,thôi .Đựợc rồi,để lúc khác xem cũng được.Tôi hôm nay sang gặp chú để nói rằng.Tiền đền bù là lộc giời ,cho dân làng,cho anh em mình cải thiện.Chí ít cũng để đời sống nó dễ thở một chút.Nhất là đồ dùng ,phương tiện trong nhà mình Đằng này nhà chú,tôi không nói cái lớn mà ngay cái phích hãm nước nóng không có.Mọi thứ trong nhà vẫn i xì như cũ.Dân làng nhà nào nhà nấy xắm xe máy cho con cái đi ,xây nhà,còn chú .Tôi là anh ruột chú tôi mới nói ,chứ người ngoài người ta rỗi hơi .Nhưng tôi đã nghe người ta xì xèo là chú kiệt,chú bóp mồm bóp miệng chẳng dám mua xắm gì làm khổ vợ con Bây giờ chú lại bỏ tiền ra mua thêm ao ,thả ba ba .Chú làm ăn tôi không gàn nhưng chú phải xem cái gì nó thuận thì tính không người ta lại nói có hai anh em không bảo được nhau.Tiền của thiên hạ đầy ra đấy,nhưng mình không bốc hộc được đâu.
-Kệ họ bác ạ .Người ta có mồm người ta nói chứ em tính chán rồi.Tiền nong thế nhưng đáng là bao,nếu cứ phung phí ...
-Không xem thường miệng lưỡi dân làng này được đâu.Chú xem như nhà Tư Tuất,ngày xưa vợ nó đi đâu chả khai khắm khai mù ra vì con đái dầm mà ngay thằng chồng có bộ quần áo cũng mặc hàng tuần.Đi ngủ ,đi làm họp hành nhất bộ hôi xì xì ra .Thế mà hôm kia nhà nó đi mua hẳn một cái máy giặt to tướng đâu như bốn cân cơ đấy.Quần áo hơi bẩn là con cái ,vợ chồng nó thay ngay quẳng vào máy.Bấm nút một cái rồi lên nhà ăn cơm sau ra chỉ việc lấy ra rũ qua rồi phơi .
-Tài nhỉ ,nhưng máy gì mà có bốn cân thôi á ?
-Chú chả hiểu gì cả .Đấy là người ta nói công suất của máy có thể giặt một lúc 4 kí quần áo .Này chú biết quá ông nội nó là gì rồi chứ .Ngữ con nhà mõ mà có máy giặt chả nhẽ anh em nhà mình lại kém nó sao .Thôi ngày mai chú đến tôi ,tôi lai chú bằng xe máy ra Hà nội mua hẳn cái máy giặt năm cân giặt được cả chăn màn chứ không đùa .
-Bác nói thế chứ em xin chịu.Có tí tiền em cứ coi như dấn vốn làm ăn để nó kha khá đã bác ạ .
-Chú nghĩ buồn cười thật.Làm ăn thì cả đời ,chứ tiền của tự dưng đến chú không xắm xửa cho vợ con nó hưởng để nó oán cho ,rồi làng nước người ta cười cho thối mũi.
-Vợ con em thì em bảo rồi .Còn ai cười em cũng đành chịu chứ quả thực em còn đang tính chỗ đáng tiêu ,chứ có nhiều nhặn mà đã tính vung tiền quá trán.
-Tôi không ngờ chú lại khó bảo thế .Thôi được rồi ,tôi kệ chú .Tôi về đây .
-Kìa bác cả .Bác ngồi xơi nước đã .Khổ quá
Cả Vần có ý giận em trai đứng phắt lên,xăm xăm đi ra cổng ,đầu không hề ngoảnh lại .

3 Trời hôm ấy đúng là vào ngày trảng thứ hai của tháng tư có khác.Nắng mới ghê làm sao.Đi chân không trên đường mà cứ phải nhón gót nhấc thật nhanh vì đường làng bỏng ran cứ như đang dẫm trên hòn than lò rèn nhà Tuý.Cây cối lặng tờ,im phắc như cảnh bầy trong vở cải lương của đội văn nghệ xã diễn tích Chiêu quân Cống Hồ.Ngồi trong nhà nhìn ra thấy mọi vật chập chờn vì hoa nắng ,vậy mà cha con Hai Sửu xoay trần ,mặt đỏ gay đang vật thổ ở mảnh ao mới mua của nhà Lí.Bỗng có tiếng gọi í ới.Hai Sửu thính tai ngẩng mái đầu bết bùn lên nhận ra vợ đầu đội nón ,tay phe phẩy quạt mo :
-Thì cứ cho chúng nó ăn trước đi ,bố con tôi về ăn sau cũng được.
-Bác cả cho thằng Thịnh đến gọi ba lần rồi .
-Sao mẹ mày không nói tôi đang dở việc có gì để tối đến cũng được.
-Thế tối hôm qua bác cả không nói gì bố mày à ?
- Có ,có.Thấy bảo sinh nhật sinh nhiếc gì đấy hệ trọng gì đâu ,Tối tính chiều đến hỏi thăm cũng đựơc chứ sao .
-Bố mày buồn cười thật đấy.Thằng Thịnh bảo bố nó cùng cả họ đang chờ đấy.Thôi ,rửa chân tay đi rồi đến không có bác ấy giận đấy.Nghe bảo bác cả đang tức lắm.Bố mày không đến là bác ấy từ rầy không nhìn mặt đâu.
-Thế à ?.ối dào ơi .Nào thì đi .
-Bác ấy già thế mà cũng làm sinh nhật á?Thằng Mão con hai Sửu ngếch khuôn mặt đỏ ửng lấm bùn hỏi.
-Thế mới khổ tao.Thôi mày cũng tắm rửa ù lên rồi về ăn cơm với mẹ và các em đành chiều vét nốt.Tao đến ù một tí rồi về .
-Bác cả bảo cả nhà mình đều phải đến .
-Vẽ chuyện.Thôi ,thôi cơm nấu rồi thì mẹ con ở nhà ,đến làm gì cho tốn nhà bác ấy .

4.Về đến nhà ,Hai Sửu không ngờ vợ mình lại thành thạo và chu đáo đến thế Một gói quà chả biết trong đó là cái gì được bọc vuông vức trong tờ giấy hồng có cả cái nơ mầu mạ.
-Gì thế ?Hai Sửu cau mặt hỏi .
-Bộ ấm chén .Tôi thấy làng ta bây giờ có lẽ trừ đi ăn cưới là đi phong bì ,còn ăn mừng nhà mới ,mừng sinh nhật ,mừng thượng thọ đều mang quà Dù là anh em ruột nhưng cái lệ nó thế rồi .Tôi đã sửa sọan thì bố mày cứ mang đi.
-Thật vẽ vời ,phí phạm quá .
-Đừng ca cẩm nữa ,không có nhỡ đến tai bác cả lại sinh chuyện .Bố mày tắm ào rồi vào thay quần áo ,không có để bác ấy đợi lâu lại trách cho .
-úi giời.Hai Sửu chán nản đi ra bể nước .Một lúc sau được sự ngắm vuốt chải chuốt ,sửa sang thêm của vợ đã gọn gàng,tinh tươm hẳn trừ vẻ mặt tiếc việc ,tiềc tiền vẫn khiến y khó đăm đăm.
Hai sửu đi một mạch đến nhà người anh .Càng gần đến nơi y càng tưởng tượng ,nhà anh y chắc đang ồn ào tất bật lắm .Anh cả y mặt đỏ ửng đang ngồi tíếp khách ,chị dâu rồi lũ cháu mồ hôi nhỏ giọt trên trán chạy ngược,chạy xuôi.Bạn bè gần xa ,họ hàng rồi người làng nước ra vào tấp nập mùi thức ngầy ngậy trong cái nắng giữa hạ .Nhưng thật bất ngờ khi Hai Sửu rẽ vào đầu ngõ nhà anh ruột ,thấy không khí vẫn chết lặng ,im lìm .Hàng cau liên phòng nhô lên trên bụi ruối trước cửa nhà run run trong nắng.Có tiếng con gà mái nhà ai đột ngột cất lên tiếng gáy gở. Hai Sửu rùng mình nhíu mắt ngờ ngợ.Vừa bước qua chiếc cổng có hai cánh cửa gỗ chưa kiệt mới thay y giật mình khi thấy từ trong nhà vọt ra đứa cháu gái con thứ ba ông anh ruột .
-Khổ quá chú ơi .Anh cháu bị ...
-Cái gì ,cái gì ?Bình tĩnh nói cho chú nghe đã .Thế bố mẹ mày đâu ?
-Bố mẹ cháu lên bệnh viện rồi .
-Sao lại bệnh viện ?.Hai Sửu cảm thấy như cái nóng,cái nắng trên trời đều rồn vào y.
-Anh cháu đến mời chú đã về đến nhà đang ngồi chuẩn bị ăn cơm thì bố cháu lại sai đi lên phố huyện mua mấy cái đĩa phim gì đấy.Mà anh cháu có đi xe máy bao giờ đâu ,thế mà bố cháu cứ bảo anh ấy đi.Còn anh ấy lại cứ khăng khăng bảo đi được .Bây giờ có khổ anh cháu quá .
-Thằng Thịnh bị làm sao .Nói chú biết đã chứ.
Con bé gạt nước mắt nức nở nói :
-Bố cháu tuần trước mua xe máy bảo cứ để sẵn đấy có việc thì đi.Chiếc xe gần chục hôm phủ vỏ chăn con công ở góc nhà. Bố cháu cũng chưa cho anh cháu đi bao giờ cả nhưng hôm nay sinh nhật bố cháu,bố cháu vui ,lại thêm có các bác ,các chú đến chơi thế là anh cháu vừa hỏi một câu bố cháu đã đưa chìa khoá cho anh ấy.Ai ngờ định đi lên huyện nhưng mới đến ngõ Gạch chỗ vòng ấy ,anh cháu đâm vào cụ Tí Kha.Nhà bác Tí vừa kéo đến đây bắt đền.Sau đó lại lao vào tường xe hỏng hết rồi ,còn anh cháu .Hu ,hu .Con bé không kìm được khóc rống lên.Chú ơi làm thế nào hả chú .
Hai Sửu mím miệng bước vào nhà .Căn nhà bốn gian vừa chữa xong dàn dạt những mâm cỗ ăn dở và chưa ăn .Mùi rượu ,muì nước mắm và mùi rau thơm trong cái nóng tháng sáu rực lên thứ mùi ngột ngạt.Chiếc tủ lạnh nằm gần giữa nhà ngay cạnh cái bàn cả hai đầy đồ mừng gói trong giấy đỏ loá.Đàn ruồi nhặng à à bay loạn xạ.Hai Sửu cố nén tiếng thở dài hỏi cháu .
-Bố mẹ mày ở bệnh viện nào để chú lên ?
- Cháu chưa thấy bố mẹ cháu gọi điện về chỉ thấy xe cấp cứu đến đưa cụ Tí kha và cả anh cháu ,bố mẹ cháu được các chú ,các bác đèo đi theo .
-Bố mày mắc cả điện thoại ?
-Vâng cả máy giặt nữa.Nhưng hôm kia anh cháu loay hoay thế nào làm cháy máy giặt rồi .Từ hôm qua cháu lại phải giặt bằng tay ,mỏi lắm.
Hai Sửu thở dài bước ra thềm,y nhận ra chiếc máy giặt mầu xi măng nhạt đang nằm tênh hênh ở góc ao ,dưới cái nắng đang cháy rừng rực .

5 Sau buổi sinh nhật tai hại đó hai tháng thằng Thịnh được xuất viện nhưng đời nó như vậy có cũng như không .Chân tay vẫn còn nguyên nhưng đầu óc thì lúc nào cũng như ở trên mây.Đôi mắt không hồn ngơ ngác ủ rũ.Nghe làng nước đồn nó bị chấn thương sọ não gì đấy.Sợ thế .Làng Chén từ thủa khai thiên lập địa đến giờ đã thấy ai ở trong làng mắc thứ bệnh quái quỉ như thế bao giờ.Người ta lại bảo ấy là cái số.Ông giời đã xắp xếp thì đành chịu chứ biết thế nào.Nhà Cả Vần kể từ đó cũng là đi xuống.Mọi sự hoá dở dang.Hơn hai trăm triệu tiền được đền vù ,dồn vào sửa nhà ,mua bình bịch,máy giặt ,ti vi mặt phẳng ,tủ lạnh mất béng đi trăm hơn ,trăm ngót rồi Rấp vào cái vụ tiền thuốc ,tiền bệnh viện đền cụ Tí Kha.May nhà Tí nghĩ cảnh trong họ ngoài làng nên cũng không đâm đơn kiện trên huyện,vả lại nếu cứ cho là cạn tình đi thì chả nhẽ kiện thẳng Thịnh dở người kia hay sao.Thêm tiền chữa chạy thằng Thịnh. Rồi người nhà lên chăm nom nó. Chân đi miệng đi.Chả biết thế nào.Chiếc xe máy rập đầu nằm bẹp dưới bếp cái máy giặt còn bóng nhoáng nước sơn,long lanh nhãn hiệu nằm ở góc ao thỉnh thoảng thấy thằng Thịnh ra vặn xoàn xoạt rồi ngửa cổ lên trời cười hình hịch.Ti vi mặt phẳng và cái đầu chạy đìa vẫn tốt nhưng ti vi thỉnh thoảng ông Cả còn bật lên chứ đầu đĩa thì hình như bị bỏ quên ngay trên mặt án thư Thằng cháu Ngoại nhà Hộ Cẳng rủ rỉ với mẹ nó hình như đang định lấy nhưng nó giả giá chỉ bằng một phần tư tiền mua ngày trước,ông Cả Vần chùng chình chưa muốn bán.Lão láng giềng Tư Tuất chả biết xỏ đểu hay là tình thật hôm nọ cũng sang bảo địnhh mua cái máy giặt hỏng ,đâu như ông ta giả có trăm rưởi.Cả Vần nhấm nhẳn bảo "giả thế mà nghe được à ,máy giặt này hồi mua đã bốn triệu tư ".Tư Tuất cười khục khục "ấy là em cứ giả thế bán hay không là tuỳ bác ?".Tư Tuất lâu nay trở thành kẻ thõi máy giặt nhất làng Chén .Bây giờ ai muốn đụng đến máy giặt đều phải hỏi Tư Tuất cả.Hai Sửu hôm đi lấy tiền đợt giao ba ba trên phố về đến làng đã chập choạng tối.Y định rẽ vào nhà anh trai xem tình hình thằng cháu thế nào nhưng vốn cẩn thận y đi thẳng về nhà cất bọc tiền rồi mới thủng thẳng đến.Đến nơi y hơi ngạc nhiên vì sự im lìm trong nhà anh trai ,ngọn đèn bốn nhăm oát sụt thế lom đom như con đom đóm đực đang soi lờ mờ bức tường lăn sơn mầu phấn hồng có vẽ tích đại bàng cấp nàng công chúa.ánh đèn soi rõ cả mấy người đang ngồi im lặng quanh mâm cơm trên có bát canh rau dền tía và bát cua rang con em thằng Thịnh đi xúc được.Thằng Thịnh lẩn thẩn chọc đũa con cua to nhất rồi xỏ đũa vào cái càng đỏ rực của nó nhấc lên cười hị hị.Hai Sửu làm như không để ý mâm cơm đi thẳng vào nhà.Cả Vần đang ngồi lặng lẽ uống nước bên bàn.Hai Sửu không nhìn ông anh nói ngay :
-Hai cánh cổng mọt ngiến ghê quá anh ạ.
- ừ dạo ấy,tôi cũng không dể ý .Thợ nhà Tí đưa đến đấy .Hoá ra chúng nó bịp mình không biết gì,gỗ lạt,toàn dùng loại gỗ loịa năm loại sáu lại chưa kiệt thành thử mới chưa đầy ba tháng đã vừa nứt,vênh vừa mọt đục.Nói nó bây giờ,nó bảo bọn thợ ấy ở tận trên Gốc ngô.Ai mà tìm được.Thôi mình ngu mình chịu.Chú uống nước đi .
-Lên phố nghe nói trứng tằm chữa thần kinh tốt lắm ,em mua cho cháu một vài lọ ,cháu uống thử có gì em sẽ mua thêm.
- Có đắt lắm không ?Cả Vần hỏi khẽ.
-Không ngại anh ạ .Thuốc này công hiệu lắm .Người ta còn thằng Thịnh còn trẻ khả năng phục hồi của nó còn tốt .
-ừ .Mà này .
-Sao ạ anh cứ nói .
Cả Vần càng hạ tháp giọng hơn :
-Cái thằng Tư Tuất là không tốt gì đâu.Nó có đến hỏi cách nuôi ba ba thế nào chú đừng có rỗi hơi lộ ra cho nó.Ngay tôi là hàng xóm,láng giềng ra vào trông thấy nhau vào mà nó còn cạn tầu ráo máng ,chú hiểu chưa ?
Hai Sửu nhìn anh trai rồi lại nhìn bát canh rau rền đỏ đọc lờ đờ bên bức tường ánh lên màu sơn phấn hồng và cái mỏ con đại bàng đang há to nhọn hoắt kề ngay bên khuôn mặt phủ đầy tóc đen kịt của nàng công chúa,im lặng cố giữ một cái gật đầu.
Trung hạ Quí Mùi -Tháng năm 2003.
Đăng nhập để trả lời
0