Một người gốc bản dân Nam Mỹ cùng 1 người bạn da trắng viếng New York, đi dạo ở khu Times Square, Manhattan. Lúc đó là vào giờ ăn trưa, đường phố ngập tràn người đi, xe hơi nhấn kèn in ỏi, thắng xe làm bánh lết trên đuòng kêu ren rét rát tai, còi xe cứu thương réo to, cộng thêm những tiếng ồn khác của thành phố làm người ta muốn điếc tai...
Chợt, người Nam Mỹ kia nói :
- Tôi nghe có tiếng dế kêu
Bạn anh ta đáp :
- Anh có điên không ? Làm sao anh có thể nghe tiếng 1 con dế kêu giữa tiếng ồn như vậy !
- Không, tôi chắc chắn mà, tôi nghe có tiếng dế đang kêu.
- Anh đúng là điên.
Người Nam Mỹ nọ lắng nghe 1 lúc, rồi băng qua đường, đi đến chổ 1 cái bồn xi măng lớn có trồng vài cụm cây xanh. Anh nhìn qua cụm cây, dưới đám lá và tìm thấy được 1 con dế. Bạn của anh đã phải giật mình vì điều này.
- Thật là không thể tưởng tượng được. Lổ tai anh phải thuộc về siêu nhân.
- Không đâu, tai của tôi cũng giống tai của anh thôi. Đó chỉ tuỳ thuộc vào anh muốn nghe thấy gì thôi.
- Không thể nào. Tôi vốn không cách nào có thể nghe được tiếng dế kêu giữa tiếng ồn như vậy.
- Vậy cũng đúng. Nhưng đó là tuỳ anh cho cái gì là quan trọng đối với anh thôi. Để tôi chứng minh cho anh xem nè...
Người Nam Mỹ moi tìm trong túi ra vài đồng cắc, rồi lén thảy xuống lề đường. Ngay lúc đó, dù sự ồn ào vẫn lấn át vào tai mọi người, họ nhận thấy được bao nhiêu cái đầu, có khi cách đó cả 7 thước, ngoảnh lại xem những đồng tiền vang tiếng trên mặt đường kia có phải là cuả họ không
- Anh hiểu ý tôi chưa ? Người Nam Mỹ nói. Tất cả tuỳ thuộc vào điều gì anh cho là quan trọng thôi.
(Sưu tầm, không biết tác giả)
Chợt, người Nam Mỹ kia nói :
- Tôi nghe có tiếng dế kêu
Bạn anh ta đáp :
- Anh có điên không ? Làm sao anh có thể nghe tiếng 1 con dế kêu giữa tiếng ồn như vậy !
- Không, tôi chắc chắn mà, tôi nghe có tiếng dế đang kêu.
- Anh đúng là điên.
Người Nam Mỹ nọ lắng nghe 1 lúc, rồi băng qua đường, đi đến chổ 1 cái bồn xi măng lớn có trồng vài cụm cây xanh. Anh nhìn qua cụm cây, dưới đám lá và tìm thấy được 1 con dế. Bạn của anh đã phải giật mình vì điều này.
- Thật là không thể tưởng tượng được. Lổ tai anh phải thuộc về siêu nhân.
- Không đâu, tai của tôi cũng giống tai của anh thôi. Đó chỉ tuỳ thuộc vào anh muốn nghe thấy gì thôi.
- Không thể nào. Tôi vốn không cách nào có thể nghe được tiếng dế kêu giữa tiếng ồn như vậy.
- Vậy cũng đúng. Nhưng đó là tuỳ anh cho cái gì là quan trọng đối với anh thôi. Để tôi chứng minh cho anh xem nè...
Người Nam Mỹ moi tìm trong túi ra vài đồng cắc, rồi lén thảy xuống lề đường. Ngay lúc đó, dù sự ồn ào vẫn lấn át vào tai mọi người, họ nhận thấy được bao nhiêu cái đầu, có khi cách đó cả 7 thước, ngoảnh lại xem những đồng tiền vang tiếng trên mặt đường kia có phải là cuả họ không
- Anh hiểu ý tôi chưa ? Người Nam Mỹ nói. Tất cả tuỳ thuộc vào điều gì anh cho là quan trọng thôi.
(Sưu tầm, không biết tác giả)