📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Tuổi thơ dữ dội - Phùng quán 🔒

73 trả lời, 10.078 lượt xem — Trang 3 / 3
có phần 7 chưa để mình đăng ký gõ với. mình thích phần này nhất
0

Trích đoạn: huytran

Tôi đã post xong chương 1-5 cho Meohoang, và chương 10 dùm cho CuLong. Hai bạn có thể yên tâm bước sang phần khác.


@ anh Motsach và anh huytran:
Do mèo có một số chuyện riêng cần phải giải quyết nên sai lời hứa với anh Motsach, thành thật xin lỗi anh [:(]. Bây giờ mèo được nghỉ hè, xin được sửa lỗi, hì, anh còn phần nào thì giao cho mèo đi. Xin hứa sẽ không sai hẹn [;)]

Mèo cảm ơn anh Huytran đã ra tay nghĩa hiệp đàn chỉ thần công chương 1-5 giùm mèo [:)]
Tóc tiên kết búi bồng bồng.
Châm ngà chênh chếch sợi hồng vắt ngang .
Mây vờn gió lượn mênh mang
Vườn khuya lạnh lẽo chỉ còn trăng suông."
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-24 16:34:37Tần Anh>
Mình nhớ là ở chỗ làm minh có bản Tuổi thơ dữ dội bản Word, ko nhớ là tới quyển ba hay quyển bốn liền. Để mình kiếm lại. Mai sẽ đưa lên đây. Hy vọng là nó tới quyển bốn thì mọi người đỡ cực :)

Edit : Mình nhầm, bản chỗ mình còn ít hơn bản các bạn đã gõ :(
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
0
Mọt Sách thân,

Còn phần 7 và phần 8 (?) sao mãi bạn không bỏ lên, để mọi người chờ? Bây giờ phần 6 đã đánh gần xong rồi, mà có nhiều anh em đăng ký quyển này quá. Nếu mọi người chia nhau gõ thì chẳng mấy lúc xong quyển sách.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-21 13:42:44Ct.Ly>
Các bạn thân mến,

Chân thành cảm ơn các bạn đã nhiệt tình đóng góp công sức để hoàn thành tác phẩm nầy.

NH vừa nhận được các phần 5, 6, 7, 8 (hết) do bạn MoHaNoi vừa gõ xong.

NH đang từ từ đưa các phần nầy vào thư viện. Tác phẩm nầy coi như đã "đại công cáo thành". Và như vậy, NH mạng phép khóa lại topic nầy để đánh dấu việc hoàn thành tác phẩm Tuổi Thơ Dữ Dội của nhà văn Phùng Quán. Lần nữa, cảm ơn sự đóng góp của tất cả các bạn. [:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
Mèo hoang à, CuLong xem phần Mèo hoang đăng ký type thấy có sự lầm lẫn, Mèo hoang kiểm tra lại xem giúp CuLong với. Bạn đăng ký gõ quyển 2, phần 5, chương 11-16 nhưng CuLong lại thấy Mèo gõ chương 1-10.

CuLong cũng muốn tham gia type truyện này. Mèo xem lại phần bạn gõ rồi báo cho CuLong với được không?

Thanks
0
Mèo hoang à, CuLong xem phần Mèo hoang đăng ký type thấy có sự lầm lẫn, Mèo hoang kiểm tra lại xem giúp CuLong với. Bạn đăng ký gõ quyển 2, phần 5, chương 11-16 nhưng CuLong lại thấy Mèo gõ chương 1-10.

CuLong cũng muốn tham gia type truyện này. Mèo xem lại phần bạn gõ rồi báo cho CuLong với được không?

Thanks


Mèo Hoang lâu lắm rồi không thấy xuất hiện, ms có kêu mà cũng không thấy trả lời, chắc đang bận việc gì đó, nên ms nghĩ CuLong đánh tiếp dùm luôn đi nhé. Cám ơn nhìu![;)]


Vui sống cuộc đời giản dị !
0
Quyển 2, phần 5, chương 11-13

Bộ điệu của anh làm thằng phát cơm phải phì cười
Hắn đưa thêm cho anh một vắt bị mẻ mất một miếng rồi co chân đá bốp vào đít anh:
- Phút-lăng-căng mẹ mày đi!
Anh điên cầm vắt cơm lên miệng tưởng sắp cắn ăn. Nhưng không. Anh giơ cao chân bước đi theo nhịp ắc-ê và dùng nắm cơm làm cái kèn thổi:
Tìn tìn tin tin tòn ten ten
Tèn tèn tin tin tọn tọn ten
Thằng Thúi há hốc mồm nhìn anh tù điên không chớp mắt, ngạc nhiên thích thú giống như lúc nó nhìn cái ống điếu trên miệng Một Điếu nói mà không rớt. Nó bật lên cười:
- Hơ, hơ!…
Thằng Lanh phải giật tay nó kêu:
- Lên lĩnh cơm mi!
Hai đứa hối hả chạy lên, đuổi theo những người cùng hàng
Lanh chạy vội quá, vấp vào cái cáng băng ca, ngã chúi mặt xuống đống cơm. Thằng phát cơm quát:
- Tổ cha mi! Chạy đi mô mà chạy như ăn cướp rứa hả?
Lanh gượng đứng dậy, rụt đầu rụt cổ, một tay luồn vào vạt áo rộng thùng thình, ôm bụng, miệng la bai bải:
- Tui lỡ! Tui lỡ, các bác đừng đập tui mà tội! – Lanh chìa bàn tay không ôm bụng ra nhận vắt cơm, mặt nhăn nhó, mếu máo. Nhìn điệu bộ nó, ai cũng tưởng nó bị cái que nhọn thọc vào giữa ruột.
Thúi đứng cạnh Lanh chìa tay ra nhận vắt cơm nhưng mắt vẫn ngớp ngó theo anh tù điên. Lanh phải huých cùi tay và sườn nó ra hiệu. Hai đứa cầm hai vắt cơm chạy ra một góc sân lao, cố ý tránh xa bọn trong băng Lép-sẹo đang ngồi túm tụm dưới chân tường đá dãy ca-sô. Thúi lo lắng hỏi bạn:
- Cậu bổ rứa có đau không?
- Cậu tưởng tớ bổ thiệt hả? – Lanh hỏi lại, cặp mắt lé hấp háy ánh lên vẻ tinh nghịch – Nó rút bàn tay đang ôm bụng ra khỏi vạt áo – Coi đây này!
Té ra trong bàn tay nó có một vắt cơm nữa. Nó nhìn Thúi cười hề hề:
- Tớ giả vờ bổ đó chứ! Vừa chúi xuống đống cơm là tớ đớp luôn một vắt đút vào trong áo, rồi giả đò như đang ôm bụng, đứng lên, làm cho tụi hắn mờ mắt không đập. Nó chép chép miệng, giọng tiếc rẻ, nói thêm: “Cơi chi bàn tay tớ to bằng bàn tay người lớn thì tớ đã cầm thêm được vắt nữa”.
Thúi trầm trồ:
- Cậu tài thiệt! Còn tài hơn cả mấy ông làm xiếc bán dầu cù là ở chợ Đông Ba! Nì, ta chạy ra chỗ tê coi anh điên đi
- Điên thì có chi lạ mà coi! Anh điên nớ bị bắt vô tù đã mấy tháng ni, chiều mô phát cơm anh cũng làm kiểu đó. Rứa cậu chưa khi mô thấy người điên à?
- Có chứ! Nhưng anh điên ni thấy tức cười ghê lắm!
Sân nhà lao lố nhố đen đặc những người là người. Tất cả một màu xám xịt, đen lam láp như một đàn cua vừa móc dưới bùn lên. Người đi lại, người đứng, người ngồi xổm hoặc ngồi bệt xuống đất hai cẳng chân giang rộng ra… Họ bày những vắt cơm vừa lĩnh lên nón, lên mũ, lật ngửa lên giấy báo, lên những ngọn lá bàng rụng… Họ cắm cúi, mải miết ăn một cách đói khát, thèm thuồng.
Trên chóp tường bao quanh sân lao, bọn lính ngục vác súng đi đi lại lại. Trong số này có một tên lưng gù gù, mặt ngắn mà to bè bè, đầy trứng cá và mụn cóc, chân đi vòng kiềng kiểu hề Sác lô. Hắn tên Lai, dân hoàng phái, anh em tù gọi hắn là Mệ-Lai-tàn-tật. Mệ-Lai-tàn-tật đánh tù rất tàn bạo. Cả nhà lao ai cũng sợ hắn, chỉ có anh điên là không sợ, lại còn bày trò trên chọc.
Trong lúc mọi người ăn cơm, anh tù điên không ăn, hai tay cứ cầm lăm lăm hai vắt cơm đi sóng hàng với Mệ-Lai-tàn-tật dưới chân tường. Trên chóp tường, Mệ-Lai-tàn-tật đi tới, anh ta đi tới, đi lui anh ta theo lui. Lưng anh ta cũng làm bộ gù gù, chân anh ta cũng vòng kiềng kiểu hề Sác lô, bộ dạng giống Mệ-Lai-tàn-tật, không chê được. Trên cao, Mệ Lai sờ mặt, anh ta cũng sờ mặt, sờ mũi anh ta cũng sờ mũi, quạu mặt, trợn mắt anh ta cũng quạu mặt, trợn mắt… Tù ăn cơm xong, xúm lại coi anh ta làm trò ngày càng đông. Bóng Mệ Lai nắng chiều đổ dài xuống sân lao, anh tù điên cứ nhè đầu cái bóng mà dẫm chân lên, miệng hô ắc-ê, ắc-ê! Mọi người ôm bụng cười, vỗ tay rần rần: “Bờ ra vô điên! Bờ ra vô điên!”. Mệ-Lai-tàn-tật tức lộn ruột, đứng lại chửi xuống:
- Tổ cha thằng điên!
Anh tù điên nhìn ngược lên chửi trả:
- Tổ cha… cha.. thằng điên
Mệ Lai càng cáu, cúi xuống định nhặt cái gì để ném nhưng không tìm thấy, liền chĩa súng xuống, lên quy lát lắc cắc doạ bắn.
Anh tù điên nằm lăn đùng ra đất, chổng hai chân lên trời đạp đạp gió về phía mặt Mệ Lai, miệng la như bị người ta cắt cổ:
- Xô vêmoa! Xô vêmoa ! Ông Một Điếu ơi! Mệ-Lai-tàn-tật phơ moa on cú!… Moa chết nhăn răng củ kiệu
Thúi xem anh điên làm trò, thích thú. Nó sán gần anh ta cười ngặt nghẽo
Anh điên bất thần đứng bật ngay dậy, trợn mắt méo mồm nhìn Thúi. Điệu bộ anh nhìn dữ tợn như sắp chồm tới đập nó. Thúi hoảng sợ định bỏ chạy nhưng vướng phải người đứng chen chúc phía sau. Anh điên động hai vắt nắm cơm vô túi véc tông, nhảy tới chụp lấy cánh tay Thúi, lôi tới sát trước mặt anh. Thúi sợ đến kêu không thành tiếng. Anh điên bỗng ngoác rộng miệng cười. Vẻ dữ dằn trên gương mặt lọ lem của anh vụt biến mất. Anh giả giọng Tây lơ lớ hỏi như quát:
- Toa, bé con Viet Min? Bùm, Bùm! Đồn Hộ Thành!
Thúi chẳng hiểu mô tê cứ gật đại! Anh điên móc túi áo, lấy vắt cơm nguyên, rồi lật ngửa bàn tay Thúi ra, đặt vắt cơm đánh bộp vào giữa lòng bàn tay. Anh trợn mắt quát:
- Moa, don-nê! Don-nê! Cho! Cho! Alê phút, lăng căng – anh cúi xuống phát vào đít nó, rồi lại nhe răng cười không thành tiếng. Đang sợ hết hồn mà vẻ ngộ nghĩnh bất ngờ của anh điên làm Thúi phải làm theo.
Nó lách vội ra ngoài tìm Lanh. Nó chìa vắt cơm anh điên cho ra trước mặt Lanh cười tít mắt:
- Cậu thấy chưa, tớ nói không sai mô! Anh điên ni lạ mà tức cười ghê lắm. Biết cả tớ bùm bùm Đồn Hộ Thành nghe.
Lanh cũng cười theo:
- Ở tù lắm lúc cũng vui gớm! Chừ ta mang cơm vô ăn chung với anh Lượm và thằng Ngạnh hí. Rứa là bốn người được bốn vắt, cũng tàm tạm. Cơm hết rồi, chắc tụi hắn làm lơ cướp cơm mấy người đau nằm lại trong ba-ti-măng.
Thúi trố mắt nhìn Lanh hỏi:
- Cậu liều mạng xoáy cho được vắt cơm lại đem cho?
- Vệ Quốc Đoàn với du kích mà không cho nhau được vắt cơm răng cậu? - Giọng Lanh đầy trách móc.
Sân lao Thừa Phú nhập nhoạng tối. Từ trên chòi canh, một hồi kẻng chói gắt vang lên. Kẻng báo giờ tù phải chui vào nhà ngục. Tụi lính ngục đi vòng quanh chóp tường, hò hét, quát nạt:
- Vô hết, vô hết! Năm phút nữa còn thằng nào xớ rới ngoài sân, ăn đạn chớ trách!
Một toán lính ngục khác cầm gậy, roi cặc bò, dùi cui từ bên ngoài chạy rầm rập xua tù và các ba-ti-măng. Khi tù đã vô hết, chúng đóng sập các cánh cửa niềng sắt, khoá lại
Cả hai ba-ti-măng nghẹt cứng tù nhân, tối thui như trong hang. Tiếng la hét, cãi lộn, chửi bới, tranh giành nhau chỗ nằm rào rào nổi lên tứ phía. Ồn ào, hỗn độn hết chỗ nói. Khoảng nửa giờ sau, tiếng huyên náo, ồn ào dần dần lắng xuống. Mọi người đã nằm yên tại chỗ của mình. Lác đác có tiếng ngáy, tiếng nói mê.
Tù nhân nằm trần trên nền xi măng, ép sát vào nhau như cá trong hộp. Họ nằm kín cả đường đi ở giữa, không có một chỗ để len chân.
Không khí mỗi lúc một thêm oi bức, ngột ngạt. Mấy cái hố tiêu ngập ngụa cứt đái lúc này bốc hơi càng dữ. Mùi hôi thối không chỗ thoát, đặc quánh lại, tưởng có thể lấy tay mà vốc được.
- Thúi chi mà thúi lắm ri trời!?
- Cần chi phải bắn, phải chém! Đêm mô họ cũng cho ngửi cứt ri cũng đủ thối phổi mà chết!
- Tụi hắn ác đến mức ni mà trời Phật không hiện ra vật chết cho bà con nhờ!
- Trời Phật mô vật được tụi hắn! Tụi hắn thì phải có vê-cu-đê mang bom vô vật như ở đồn Hộ Thành mới xong!
Tiếng kêu la, nguyền rủa, ca thán, phẫn uất, chốc chốc lại nổi lên, xé toạc mùi hôi thối đặc quánh và bóng tối.
Khốn khổ nhất ba-ti-măng trong đêm là những người già yếu và con nít. Sức yếu, họ bị những người khoẻ lấn ép, dồn đẩy mỗi lúc một gần sát bậc thềm cầu tiêu. Gần như họ phải nằm lên cứt, nước đái, giẻ rách và giấy lau đít.
Lượm nằm cách thềm hố xí chỉ cách mấy bước chân. Mùi hôi thối xục thẳng vào mũi làm nó muốn ngạt thở. Nhưng nó chẳng buồn nhúc nhích, cựa quậy. Khắp người nó chỗ nào cũng đau như ai lấy sống dao mà dần. Những cú đấm, đá, đạp của Lép-sẹo và tụi “băng” của hắn lúc này mới ngấm đến tận xương. Trước đây, cái răng cửa của Lượm bị sứt đến một nửa nên cả đội mới đặt cho biệt hiệu là: Lượm-sứt. Bây giờ cái răng sứt và cái răng lành bên cạnh cũng gãy nốt, trở thành cái lỗ hổng trổ cửa cho “voi vô ỉa” in hệt mấy đứa bạn sún răng mà ngày còn đi học Lượm hay trêu trọc làm chúng phải nổi cáu.
Hai môi Lượm bị dập giờ càng sưng vều. Lúc chiều, Thúi và Lanh đưa cơm vào nó chỉ ăn được mấy miếng. Nhai cơm, hai hàm răng và môi của nó đau buốt như nhai mảnh chai. Nó bật rên đau đớn và nằm vật xuống nền xi măng. Sau đó nó thiếp đi không còn hay biết gì nữa. Khoảng nửa đêm, nó chợt bừng tỉnh dậy. Nó muốn cựa trở mình nhưng không sao cựa nổi.
Chợt có tiếng hỏi thì thào sát bên Lượm:
- Hôi thúi lắm à anh?
- Ngạnh đó hả? Răng mi không ngủ, thức làm chi?
- Đầu tui nhức quá không ngủ được… Hay anh lấy cái áo tui đắp lên mũi cho đỡ thúi!
- Cũng chẳng hơn chi! Kệ, cứ để cho hắn thúi! Đã nếm mùi tù thằng Tây thì cứ nếm cho hết. Tụi hắn còn cái món chi hơn cái món cứt đái ni thì cứ đem hết ra đây, tao mô có ngán…
Hai mắt Lượm mở thao láo, trừng trừng nhìn bóng tối ngột ngạt. Một nỗi hối tiếc ghê gớm từ góc xó nào trong trí nhớ lại chồm ra dày vò Lượm. “Cái bữa đó mình không ngu, biết đánh lừa tụi chó béc-giê thì chừ đang nằm với cả đội ở chiến khu rồi chứ mô phải chịu gãy răng, dập mặt, nằm ngửi cứt ở đây. Làm lính trinh sát mà ngu như mình thì phải chịu như ri cũng đáng đời lắm. Nó thở dài cay đắng, uất ức. “Chỉ thương chỉ huy trưởng thôi” – nó miên man suy nghĩ - chắc lúc ni ông cũng đang phải nằm trên nền ca-sô hôi hám như mình đây. Khát hớp nước cháy cổ cũng chẳng biết nhờ ai lấy cho. Mình ở đây còn sướng hơn ông, cần chi còn có thằng Thúi, thằng Ngạnh, chừ lại thêm cả thằng Lanh nữa, xúm lại giúp đỡ, - Lượm đưa tay quờ quạng sờ ba đứa đang nằm ép hai bên mình, tự nhiên nó thấy lòng ấm lại. Cực khổ đến đâu mà có bạn cũng không đến nỗi, vẫn còn chịu được, còn đứng vững được… “Anh ơi, sáng mai mà em đỡ đau, nhúc nhích được, răng em cũng tìm cách liên lạc với anh. Làm răng anh lại để cho tụi hắn bắt được? Vệ-to-đầu, mi là đứa khôn ngoan, tài giỏi nhất đội, mà mi lại chịu để cho ông bị bắt. Hay lúc đó ông đi một mình, không có mi? Ông đã ăn mặc cải trang như rứa, mà vẫn bị bắt chắc phải có đứa biết mặt ông, chỉ điểm cho Tây… Đứa mô chỉ điểm? Hay chính là thằng Thành, thằng Nguyễn Trì? Việc ni nhứt định mình phải dò tìm cho ra, rồi tìm cách nhắn lên chiến khu. Nhưng chưa chừng mình chưa kịp làm thì đã chết vì tay thằng Lép-sẹo và tụi đàn em của hắn…” Lượm nghĩ vậy vì chợt nhớ lúc chiều ngồi ăn cơm, thằng Lanh kể với thằng Thúi và thằng Ngạnh: Trưa nay, vừa ngồi dậy được là Lép-sẹo lôi ngay con dao găm dắt trong lưng quần đem ra mài vào bể ở giữa sân. Vừa mài dao, hắn vừa nghiến răng kèn kẹt, nói với tụi đàn em bâu quanh: “Tau phải thọc lút con dao ni vô giữa ngực hắn! Tức là thọc vô ngực mình đó. – Còn hắn thì không còn tau, còn tau thì không còn hắn”
Theo thằng Lanh thì Lép-sẹo không phải như đứa khác, nói phách lác nói doạ. Hắn đã nói là làm, chết hắn cũng làm. Trước đây chưa đầy một tháng, hắn và tụi đàn em, vào lúc nửa đêm đã trùm bao bố lên một anh tù to lớn như Tây lê dương, rồi hè nhau lấy gạch đá đập vỡ đầu anh, chỉ vì anh này đã bợp hắn một tát tai. Tụi lính ngục phải bỏ anh này lên băng ca đưa vô nhà thương. Nghe đâu anh ta nằm nhà thương được ba ngày thì chết… Nghĩ tới đó, Lượm thấy ruột gan bồn chồn, xao xuyến và ớn lạnh dọc xương sống.
Từ hôm bị bắt đến nay, Lượm đã trải qua nhiều phút căng thẳng, hiểm nguy nhưng chưa lúc nào nó cảm thấy lo lắng sợ hãi như lúc này. Nó hình dung trong cảnh tối thui như lúc này, mình đang ngủ say, một cái bao bố bỗng trùm lên mặt. Mình chưa kịp cựa quậy thì một lưỡi dao đã thọc vô ruột… Mình chết mà không kịp kêu lên một tiếng…
Tự nhiên Lượm ứa nước mắt. Một con dòi từ trên trần rơi trúng xuống mặt nó. Trước viễn cảnh ghê rợn của cái chết, con dòi không còn làm nó ghê tởm nữa. “Mình chết chôn xuống đất thì dòi bọ còn lúc nhúc đầy mình!”. Nó chua xót nghĩ vậy và đưa tay bắt con dòi, ném đi. Nó bỗng chạm tay vào đứa ngồi ngay gần sát đầu mình. Tim nó muốn ngừng đập, run rẩy hỏi:
- Ai đó?
- Tui đây. Ngạnh đây!
- Răng mi không ngủ mà ngồi đó làm chi?
- Tui ngồi canh tụi hắn cho anh… Ngạnh thì thầm trả lời - tụi hắn mà qua đây trùm bao tải lên đầu anh là tui lay thằng Thúi dậy để hắn la tiếp cứu, thức hết cả lao dậy, tụi hắn phải sợ không dám đâm. Anh coi đây này… - Ngạnh mò tay Lượm, gại gại vào lòng bàn tay Lượm cái đầu đinh hai mươi phân nhọn hoắt.
- Hắn mà đụng vô người anh là tui đâm liền. Mình chừ có bốn anh em, sợ chi tụi hắn.
- Ừ hé… - Lượm lúc này mới sực nghĩ ra – Đúng là chừ mình đã có bốn người, bằng quân số một tổ chiến đấu của Đội ngày còn ở mặt trận Huế…
Chính ý nghĩ này đã làm Lượm bình tâm trở lại - nỗi sợ hãi tiêu tan dần. Nó đưa bàn tay tìm nắm lấy tay Ngạnh. Trời, bàn tay nó giống hệt bàn tay Vịnh-sứa, bàn tay con nít mà đã có chai, có cạnh. Lượm nói, giọng cảm kích:
- Cậu khôn thiệt, đúng chính hiệu liên lạc của du kích, chết thì thôi chứ không chịu khai chỗ chôn súng! Cậu đã nghĩ ra điều mà tớ ngu quá, chẳng nghĩ ra: chừ mình đã có bốn anh em mà toàn du kích với Vệ Quốc Đoàn. Lẽ mô ta lại sợ mấy thằng ăn trộm, ăn cắp?
Lanh là một trong những người đầu tiên bọn Pháp đưa về giam ở lao Thừa Phủ, sau ngày thành phố bị giặc chiếm.. Do đó nó thông thạo mọi chuyện xảy ra trong lao.
Nhờ nó mà Lượm được biết, trong hai dãy ca-sô đối diện với ba-ti-măng hai, bọn giặc giam những người tù đặc biệt. Đêm đêm, chúng thường cho xe đến chở một số người bị giam ở đây, mang đi và không bao giờ mang về trả. Chắc là chúng đưa đi thủ tiêu. Do đó mà tù gọi dãy ca-sô này là ca-sô-âm-phủ. Có lần, chiều hôm trước ca-sô nào cũng có người. Sáng hôm sau, tất cả đều trống không. Rất nhiều lần, chúng vào gọi tên một số người ở trong hai ba-ti-măng, bắt ra tập hợp trước sân. Những người này hí hửng tưởng sắp được thả ra. Không ngờ, chúng xích tay rồi tống luôn vào “ca sô âm phủ”. Hiện nay, trong ca sô âm phủ chúng có giam một người mà cả nhà lao ai cũng biết tên, đó là cụ Võ Nguyên Than, thân sinh của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nghe đâu, chúng bắt được cụ ở Quảng Bình và đem về giam ở ba-ti-măng một. Một hôm, tên Chánh Sở mật thám Phòng Nhì nói với cụ: “Ông già không tốt! Ông già có người con cứng đầu dám chống lại quân đội Pháp hùng mạnh. Ông già sinh con mà không biết dạy con”. Cụ Than cười ngạo, vuốt râu trả lời: “Tôi đẻ con ra, chưa kịp dạy thì con đã bỏ nhà đi làm cách mệnh. Chừ tôi muốn dạy thì còn mô ở đâu mà dạy? Vậy tôi nhờ quân đội Pháp hùng mạnh đi bắt giúp con tôi về đây để tôi dạy thử, coi con tôi có chịu nghe không?”. Thằng chánh mật thám tức quá, tát cụ gãy ra cái răng rồi ra lệnh tống cụ vào ca-sô-âm-phủ.
Hơn ba chục tù con nít trong lao Lanh đều biết tên, quen mặt, và còn biết rõ từng đứa vì sao bị bắt và bị bắt trong trường hợp nào. Riêng băng của Lép-sẹo trước kia có mười bốn đứa. Tháng trước chết mất hai đứa, chừ còn lại mười hai. Cả hai đứa đều chết vì bệnh ỉa chảy. Không biết tụi hắn ăn cái chi, đi ỉa suốt hai ngày hai đêm rồi chết. Tụi băng Lép-sẹo toàn đứa không cha không mạ, chuyên nghề ăn cắp móc túi ở khắp các chợ trong thành phố.
Có đứa đi ăn cắp, móc túi từ lúc mới sáu bảy tuổi. Riêng thằng Lép-sẹo người ta bảo hắn mới đẻ ra đã biết ăn cắp. Họ nói, mạ hắn vừa đẻ hắn khóc oe oe, bà mụ bồng tắm cho hắn. Tắm xong, bà mụ thấy cái nhẫn vàng đeo ở tay biến mất. Bà ta tưởng cái nhẫn tuột ra, rơi chìm trong chậu tắm. Nhưng khi đổ hết nước vẫn không thấy cái nhẫn. Bà ta tiếc điếng người. Lúc đó bà ta mới chú ý một bàn tay thằng con nít bà vừa tắm, nắm chặt khư khư. Bà ta vạch bàn tay hắn ra thì thấy cái nhẫn vàng nằm giữa lòng bàn tay!

0
tiếp chương 13

Trong băng Lép-sẹo có mấy thằng, người nhỏ quắt quẹo nhưng hung dữ, gan liều gớm ghiếc lắm, đến cả Lép-sẹo cũng phải gờm. Hồi mới vô lao, trong một trận đập lộn, một thằng đã cắn đứt tai một thằng khác.
Trong số ba chục tù con nít, có khoảng chục đứa là liên lạc Uỷ ban kháng chiến xã, huyện của du kích, bộ đội địa phương.
Có mấy đứa bị bắt chỉ vì dại. Chúng đi chơi thấy có giấy chi ai vứt giữa đường, lượm đem về định phất diều, té ra giấy đó là truyền đơn Việt Minh. Bất ngờ gặp phải tụi “Bê-vê-cu” đi roòn, rứa là tụi hắn tóm luôn tống vô lao.
“Chỉ tại mù chữ cả thôi!” - Thằng Lanh buồn rầu kết luận – Tui mà gặp giấy đó chắc tui cũng lượm. Hồi cách mạng mới lên, tui có đi học bình dân, đã hơi hơi biết đọc. Nhưng rồi Huế đánh nhau, tui mắc việc chạy liên lạc cho du kích, bỏ mất mấy buổi học, rứa là quên trợt. Mạ tui nói tại tui ham ăn nhiều cơm cháy nên học tối bụng tối dạ, học mô quên nấy chớ lúc còn nhỏ cũng sáng dạ lắm.
Lượm an ủi nó:
- Chuyện chi trong tù mi cũng biết, kể lại đầu đuôi vanh vách là mi thông minh lắm, tối bụng răng được! Mấy bữa nữa tau bớt đau, tao sẽ dạy cho mi, thằng Thúi học…
Ngạnh nói chen vào:
- Anh dạy giúp cho cả tui nữa hí!
- Ừ, còn đứa mô chưa biết chữ tụi bay rủ hết cả lại, tau dạy cho một thể. Tau chỉ dạy cho tụi bây một tháng là truyền đơn Việt Minh đọc làu làu.
Thằng Lanh còn kể:
- Tụi băng Lép-sẹo cậy đông, cậy “đại ca Lép-sẹo” võ nghệ cao cường, tha hồ ăn hiếp những đứa khác. Đứa mới vô tù cũng bị tụi hắn xúm lại đập một trận ra oai. Tui cũng bị tụi hắn đập, đập rất tàn bạo, còn hơn cả trận đòn Một Điếu, không chết là may! Đập cho thất kinh rồi tụi hắn bắt phải làm đầy tớ cho tụi hắn. Đêm ngủ, mình phải ngồi đấm lưng, gãi ghẻ cho tụi hắn ngủ. Lĩnh được vắt cơm cũng phải bẻ bớt đưa cho tụi hắn một phần. Đứa mô không đưa hoặc đưa ít sẽ bị tụi hắn xúm lại cho mũi ăn trầu ngay.
Tụi lính ngục bắt bọn con nít phải dọn cứt đái ở hai cầu tiêu ba-ti-măng. Vào ngày một lần, phải lấy lon dọn cứt đái đổ vô cái thùng to, xách ra cái hố góc sân lao tê mà đổ. Không có lon thì phải lấy tay mà bụm cứt. Tụi Lép-sẹo không đứa mô chịu dọn, bắt tụi tôi phải dọn thay. Đã không dọn tụi hắn còn đứng ngoài trêu chọc, bợp tai, đá đít giả bộ tụi lính Tây chửi tù đi làm cỏ vê: “Viết Min! Mao lên! Viết Min! Mao lên!”. Áo quần, chân tay tụi tôi đưa mô cũng thối thoáng mùi cứt.
0
culong ơi ! thấy bạn đăng ký đánh máy phần 5 chương 1-10 cơ mà? phần 5 chương 11-16 bạn poiuy đã gõ xong rồi culong đừng gõ nữa mất công. bạn gõ chương 1-10 nhé.


Vui sống cuộc đời giản dị !
0
muốn đóng góp cho thư quán cái gì đó. Có gì giao cho cloudy gõ ko? [:)]
I love you without knowing how, why, or even from where...
0
Cuối tuần này ms mới có thời gian một chút sẽ cố gắng scan nốt và đưa lên để các bạn luyện thập chỉ công... ráng chờ chút nhe...


Vui sống cuộc đời giản dị !
0
Hi các bạn, mình là người mới, muốn giúp các bạn 1 tay, có bài thì cứ thảy cho mình gõ nhé.
0
Ối trời ơi, Mọt sách ơi, CuLong đang gõ gần xong chương 14 rồi. Tiếc quá.[&amp;o] [sm=34.gif]

CuLong thấy Mèo đã gửi chương 1 rồi. Hay để chắc cú CuLong gõ từ 5-10 vậy nhé.
0
«« « 1 2 3 » »»