<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 22:11:38diên vỹ>
Dưới đây là một số bài thơ tôi lưu giữ lại làm kỷ niệm từ một người bạn tên Văn Chiến:
Đơn Côi
Bao cảnh đời chỉ làm tôi chướng mắt
Bao vui tuơi nhắc mãi vẻ điêu tàn
Phố thị đông lòng ta trống lắm
Đời vui ta gẩy mãi cung sầu
Ngỡ trên màu mắt bao chiều đã
Chờ đợi nhưng nào ai đến đâu
Tàn đời lầm lũi rời ga vắng
Đi chửa bao giờ ghé bến mơ
Tàu cô độc quá không người khách
Ngào nghẹn băng mình trong gió mưa
Ta lái tàu ta đi vạn dặm
Cho hồn trôi với những bâng khuâng
Xa rồi thương nhớ vu vơ mãi
Tìm kiếm trần gian cánh én xuân
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Hồn Đông
Hồn đông trĩu gầy
Đôi môi khô lạnh
Gió đùa chân mây
Lá vàng trong tay
Im nghe ngày tháng
Chở hoài cơn say
Mắt đã khô nguồn
Còn chăng lệ tủi
Tuyết giá mùa đông
Nhịp rơi vời vợi
Chợt cười hoang vu
Chợt khóc oán thù
Ngàn năm vừa tỉnh
Một đời lãng du
Nằm trông quê hương
Đợi người xa vắng
Bão lòng mênh mông
Giấc mơ giấc mơ
Còn ai mong chờ
Mùa đông hững hờ
Đứt rồi duyên tơ
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Khi Tôi Đến !
Khi tôi đến mùa thu đang tàn tạ
Nắng thêm nồng và lá cũng thôi rơi
Mây không giăng thấp mưa về lối nhỏ
Chim vui chuyền cho tiếng hát thêm tươi
Khi tôi đến với nhớ thương ươm mộng
Nụ cười nào đã sưởi cả không gian
Hồn giao cảm nghe triều dâng sóng động
Say càng say theo ánh mắt hiền ngoan
Khi tôi đến lối trường xưa rộng mở
Và áo em bay và gót son mềm
Và tôi đếm thầm nhịp tim rộn rã
Sắc hương nào bên sách đã nghiêng nghiêng
Khi tôi đến vụng về trong mặc cảm
Thiết tha em tình ái đã đơm hoa
Trong huyền thoại của tình yêu tuổi l ớn
Em muôn đời vẫn đậm nét kiêu sa
________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Nắng Tương Tư
Có những buổi chiều hồn len lén mọc
Trên hàng cây vài giọt nắng tương tư
Lá xanh xao như ngày em ngồi khóc
Gọi ngây thơ vừa dong ruổi biệt từ
Với khói bụi thành đô vây kín mắt
Cành khô trơ tay vẫy gọi mười phương
Vọng dáng xưa thấy mây trời đã khuất
Cánh chim côi đà bạt mấy phương ngàn
Xuôi phận mỏng trong dòng đời lũ lượt
Vẫn mềm môi nghe sắc tím chiều dâng
Chuyện tình yêu xưa bây giờ khổ nhọc
Vê cho tròn làm một khói hành trang
Nên có những buổi chiều hồn lén mộc
Trên hàng cây vài giọt nắng tương tư
Tình hôm qua, hôm nay là điệu khóc
Cho ngày mai vừa kịp đến tạ từ
_________________________
Văn Chiến
Nắng Chiều
Nắng chiều
Bâng khuâng
Đổ trên vai nàng
Ôi nắng vàng
Luyến lưu
Bàng hoàng
Cỏi hồn mơ
Nẻo về
Bơ vơ
Nắng chiều
Vương vương
Lời yêu thương
Ôi! môi nàng
Ngát hương
Cho đường dài
Riêng ai
Nghe dấu hài
Trên lối cỏ nhung tơ
Lời thơ
Vu vơ
Nắng chiều
Nghiêng nghiêng
Mắt dịu hiền
Lòng trinh nguyên
Cho riêng
Đêm cô đơn
Đếm thầm
Nhớ nhung
Bằng sao trời
Bằng tơ trăng
Ơi nàng
Hồn lênh đênh
Sóng tình
Mông mênh
Nắng chiều
Còn lời yêu
Sao
Chưa trao
Nắng chiều
Cô liêu
Ơi em về
Phố tiêu điều
Lá vàng
Rơi
Trong nắng chiều
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Những Ngón Tay Mưa
Như thân tằm về nằm ôm lấy kén
Anh đưa mình vào nỗi nhớ hoang vu
Gió sớm mưa khuya và nắng hững hờ
Chôn hoang dại bên bờ sâu vực thẳm
Ngày vẫn sáng với lòng anh tối ám
Đêm vẫn qua trong thao thức mơ sầu
Đường về nhà em gót ngọc dồn mau
Để thấy xa như nghìn trùng cách biệt
Cảnh cũ hồn xưa còn nguyên tha thiết
Đã đông về cho nắng biếc xanh xao
Màu hoa hôm nao với nụ hoa đầu
Đã rã cánh dưới chân anh vụng dại
Anh sợ tình yêu sẽ xa mãi mãi
Như nước và nguồn mãi mãi phân ly
Một hôm nào chợt nghe pháo vu quy
Lòng rung động, người ơi, sầu đã chín
Tình trao đi tình về chưa trọn vẹn
Dẫu lối mưa nào cũng đủ cách ngăn sao
Xin cho em má thắm vẫn nguyên màu
Em hạnh phúc nghĩa là anh vui sướng
Khuôn cảnh cũ vẫn có anh hy vọng
Gặp một lần bóng dáng người thương
Để gói hương yêu vào mộng dị thường ....
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Trống Vắng
Ta chợt nhớ một khung trời xanh biếc
Mắt em cười trong gió thoáng lao xao
Nghiêng cách mộng nửa chừng ta chẳng biết
Hồn âm thầm ngây ngất vút bay cao
Ta nghe lại một thời gian thắm thiết
Đắm mịt mù trong tình ái đang dâng
Những đổi trao êm đềm nhưng bất diệt
Đọng trong từng hơi thở của mùa xuân
Tay ta riết lấy mùi hương vừa thoảng
Toàn thân ta rung động phút giao hoà
Ôi hoa lá! Ta dường như mê sảng
Nhớ thương về đầy ấp ở trong ta
Muôn bóng sắc quanh ta nhoà nhạt cả
Hiển hiện đêm về giấc ngủ cô đơn
Ai phong kín một tâm tình xa lạ
Mà giọng buồn ray rứt cả hoàng hôn
Ta chỗi dậy đi tìm xưa kỷ niệm
Hoang vắng cả rồi tay trắng hờn yêu
Tương tư chợt dìm hồn ta chết lịm
Ơi em về ngày tháng cũ nâng niu.
_________________________
Văn Chiến
Trời Một Phương !
Vọng Mỹ Nhơn Hề Thiên Nhất Phương
Hoa thơm trải lối em về
Nắng xanh ươm ngọt lời thề núi sông
Em về rực rỡ đông phương
Áo trinh nguyên, gót hài vương tuổi hồng
Mây tơ quyện cả phố phường
Mây tơ giăng một trời vàng nhớ nhung
Cây xây mộng vứt song song
Môi hoa hé nhụy cho lòng ngát hương
Lối về đèn phố tay vươn
Tròn trang huyền sử một phương trời tình
_________________________
Văn Chiến
Trên Nẻo Sông Hồ
Ai xui em tựa đầu cầu
Con sông còn đó con tàu đã qua *
Hành trình từng nhịp kéo xa
Quê hương mát dịu mái nhà ấm êm
Ngút đôi mắt dõi trông tìm
Bờ lau vắng, bóng em chìm mông mênh
Khát khao đồi núi chông chênh
Nên tương tư gối mộng tình đong đưa
Tàu anh xuôi ngược nắng mưa
Cầu em còn tựa sớm trưa xuân thì .
* Tản Đà
_________________________
Văn Chiến
Vô Đề
Gót chân trời hằn lên
Mùa đông vừa rụng lá
Tôi đành cam thân đá
Không dám một niềm tin
Bàn tay đời đưa ra
Nắng chiều rưng rức khóc
Tôi đành cam cúi mặt
Phần úa lá tàn hoa
Khi đời vừa hờ hững
Nhìn như loài không tên
Tôi vò tan cả mộng
Đốt giữa đêm ưu phiền
Loài rong đan tóc rối
Ngủ giấc ngủ sầu tư
Tôi về ôm bóng tối
Tình yêu ơi! Giả từ
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Vòng Tay Vũ Trụ
Với anh áo trắng ươm niềm nhớ
Hài đã reo lên nhịp máu hồng
Từng phút em vào khơi động cả
Một mùa thu muộn những trông mong
Nụ cười mở cửa cho hồn mộng
Năm ngón tay tiên hoá gió mềm
Đưa nét son tô màu dị ảo
Trên dòng sông tóc mây trao duyên
Với anh đường phố lung linh nắng
Với má hồng bao nhiêu ngất ngây
Những buổi chung đường trao nổi hẹn
Qua làn mắt luyến lưu mê say
Lối chia dù một hay muôn ngã
Anh đã nghe chung một kiếp rồi
Ân ái mong đường tơ buộc chặt
Bây giờ anh đến bạn lòng ơi
Vòng tay vũ trụ mình chia nhé
Mắt đắm vào nhau rộn rã cười.
_________________________
Văn Chiến
Đơn Côi
Bao cảnh đời chỉ làm tôi chướng mắt
Bao vui tuơi nhắc mãi vẻ điêu tàn
CLV
Phố thị đông lòng ta trống lắm
Đời vui ta gẩy mãi cung sầu
Ngỡ trên màu mắt bao chiều đã
Chờ đợi nhưng nào ai đến đâu
Tàn đời lầm lũi rời ga vắng
Đi chửa bao giờ ghé bến mơ
Tàu cô độc quá không người khách
Ngào nghẹn băng mình trong gió mưa
Ta lái tàu ta đi vạn dặm
Cho hồn trôi với những bâng khuâng
Xa rồi thương nhớ vu vơ mãi
Tìm kiếm trần gian cánh én xuân
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Hồn Đông
Hồn đông trĩu gầy
Đôi môi khô lạnh
Gió đùa chân mây
Lá vàng trong tay
Im nghe ngày tháng
Chở hoài cơn say
Mắt đã khô nguồn
Còn chăng lệ tủi
Tuyết giá mùa đông
Nhịp rơi vời vợi
Chợt cười hoang vu
Chợt khóc oán thù
Ngàn năm vừa tỉnh
Một đời lãng du
Nằm trông quê hương
Đợi người xa vắng
Bão lòng mênh mông
Giấc mơ giấc mơ
Còn ai mong chờ
Mùa đông hững hờ
Đứt rồi duyên tơ
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Khi Tôi Đến !
Khi tôi đến mùa thu đang tàn tạ
Nắng thêm nồng và lá cũng thôi rơi
Mây không giăng thấp mưa về lối nhỏ
Chim vui chuyền cho tiếng hát thêm tươi
Khi tôi đến với nhớ thương ươm mộng
Nụ cười nào đã sưởi cả không gian
Hồn giao cảm nghe triều dâng sóng động
Say càng say theo ánh mắt hiền ngoan
Khi tôi đến lối trường xưa rộng mở
Và áo em bay và gót son mềm
Và tôi đếm thầm nhịp tim rộn rã
Sắc hương nào bên sách đã nghiêng nghiêng
Khi tôi đến vụng về trong mặc cảm
Thiết tha em tình ái đã đơm hoa
Trong huyền thoại của tình yêu tuổi l ớn
Em muôn đời vẫn đậm nét kiêu sa
________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Nắng Tương Tư
Có những buổi chiều hồn len lén mọc
Trên hàng cây vài giọt nắng tương tư
Lá xanh xao như ngày em ngồi khóc
Gọi ngây thơ vừa dong ruổi biệt từ
Với khói bụi thành đô vây kín mắt
Cành khô trơ tay vẫy gọi mười phương
Vọng dáng xưa thấy mây trời đã khuất
Cánh chim côi đà bạt mấy phương ngàn
Xuôi phận mỏng trong dòng đời lũ lượt
Vẫn mềm môi nghe sắc tím chiều dâng
Chuyện tình yêu xưa bây giờ khổ nhọc
Vê cho tròn làm một khói hành trang
Nên có những buổi chiều hồn lén mộc
Trên hàng cây vài giọt nắng tương tư
Tình hôm qua, hôm nay là điệu khóc
Cho ngày mai vừa kịp đến tạ từ
_________________________
Văn Chiến
Nắng Chiều
Nắng chiều
Bâng khuâng
Đổ trên vai nàng
Ôi nắng vàng
Luyến lưu
Bàng hoàng
Cỏi hồn mơ
Nẻo về
Bơ vơ
Nắng chiều
Vương vương
Lời yêu thương
Ôi! môi nàng
Ngát hương
Cho đường dài
Riêng ai
Nghe dấu hài
Trên lối cỏ nhung tơ
Lời thơ
Vu vơ
Nắng chiều
Nghiêng nghiêng
Mắt dịu hiền
Lòng trinh nguyên
Cho riêng
Đêm cô đơn
Đếm thầm
Nhớ nhung
Bằng sao trời
Bằng tơ trăng
Ơi nàng
Hồn lênh đênh
Sóng tình
Mông mênh
Nắng chiều
Còn lời yêu
Sao
Chưa trao
Nắng chiều
Cô liêu
Ơi em về
Phố tiêu điều
Lá vàng
Rơi
Trong nắng chiều
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Những Ngón Tay Mưa
Như thân tằm về nằm ôm lấy kén
Anh đưa mình vào nỗi nhớ hoang vu
Gió sớm mưa khuya và nắng hững hờ
Chôn hoang dại bên bờ sâu vực thẳm
Ngày vẫn sáng với lòng anh tối ám
Đêm vẫn qua trong thao thức mơ sầu
Đường về nhà em gót ngọc dồn mau
Để thấy xa như nghìn trùng cách biệt
Cảnh cũ hồn xưa còn nguyên tha thiết
Đã đông về cho nắng biếc xanh xao
Màu hoa hôm nao với nụ hoa đầu
Đã rã cánh dưới chân anh vụng dại
Anh sợ tình yêu sẽ xa mãi mãi
Như nước và nguồn mãi mãi phân ly
Một hôm nào chợt nghe pháo vu quy
Lòng rung động, người ơi, sầu đã chín
Tình trao đi tình về chưa trọn vẹn
Dẫu lối mưa nào cũng đủ cách ngăn sao
Xin cho em má thắm vẫn nguyên màu
Em hạnh phúc nghĩa là anh vui sướng
Khuôn cảnh cũ vẫn có anh hy vọng
Gặp một lần bóng dáng người thương
Để gói hương yêu vào mộng dị thường ....
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Trống Vắng
Ta chợt nhớ một khung trời xanh biếc
Mắt em cười trong gió thoáng lao xao
Nghiêng cách mộng nửa chừng ta chẳng biết
Hồn âm thầm ngây ngất vút bay cao
Ta nghe lại một thời gian thắm thiết
Đắm mịt mù trong tình ái đang dâng
Những đổi trao êm đềm nhưng bất diệt
Đọng trong từng hơi thở của mùa xuân
Tay ta riết lấy mùi hương vừa thoảng
Toàn thân ta rung động phút giao hoà
Ôi hoa lá! Ta dường như mê sảng
Nhớ thương về đầy ấp ở trong ta
Muôn bóng sắc quanh ta nhoà nhạt cả
Hiển hiện đêm về giấc ngủ cô đơn
Ai phong kín một tâm tình xa lạ
Mà giọng buồn ray rứt cả hoàng hôn
Ta chỗi dậy đi tìm xưa kỷ niệm
Hoang vắng cả rồi tay trắng hờn yêu
Tương tư chợt dìm hồn ta chết lịm
Ơi em về ngày tháng cũ nâng niu.
_________________________
Văn Chiến
Trời Một Phương !
Vọng Mỹ Nhơn Hề Thiên Nhất Phương
Hoa thơm trải lối em về
Nắng xanh ươm ngọt lời thề núi sông
Em về rực rỡ đông phương
Áo trinh nguyên, gót hài vương tuổi hồng
Mây tơ quyện cả phố phường
Mây tơ giăng một trời vàng nhớ nhung
Cây xây mộng vứt song song
Môi hoa hé nhụy cho lòng ngát hương
Lối về đèn phố tay vươn
Tròn trang huyền sử một phương trời tình
_________________________
Văn Chiến
Trên Nẻo Sông Hồ
Ai xui em tựa đầu cầu
Con sông còn đó con tàu đã qua *
Hành trình từng nhịp kéo xa
Quê hương mát dịu mái nhà ấm êm
Ngút đôi mắt dõi trông tìm
Bờ lau vắng, bóng em chìm mông mênh
Khát khao đồi núi chông chênh
Nên tương tư gối mộng tình đong đưa
Tàu anh xuôi ngược nắng mưa
Cầu em còn tựa sớm trưa xuân thì .
* Tản Đà
_________________________
Văn Chiến
Vô Đề
Gót chân trời hằn lên
Mùa đông vừa rụng lá
Tôi đành cam thân đá
Không dám một niềm tin
Bàn tay đời đưa ra
Nắng chiều rưng rức khóc
Tôi đành cam cúi mặt
Phần úa lá tàn hoa
Khi đời vừa hờ hững
Nhìn như loài không tên
Tôi vò tan cả mộng
Đốt giữa đêm ưu phiền
Loài rong đan tóc rối
Ngủ giấc ngủ sầu tư
Tôi về ôm bóng tối
Tình yêu ơi! Giả từ
_________________________
Văn Chiến
Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Vòng Tay Vũ Trụ
Với anh áo trắng ươm niềm nhớ
Hài đã reo lên nhịp máu hồng
Từng phút em vào khơi động cả
Một mùa thu muộn những trông mong
Nụ cười mở cửa cho hồn mộng
Năm ngón tay tiên hoá gió mềm
Đưa nét son tô màu dị ảo
Trên dòng sông tóc mây trao duyên
Với anh đường phố lung linh nắng
Với má hồng bao nhiêu ngất ngây
Những buổi chung đường trao nổi hẹn
Qua làn mắt luyến lưu mê say
Lối chia dù một hay muôn ngã
Anh đã nghe chung một kiếp rồi
Ân ái mong đường tơ buộc chặt
Bây giờ anh đến bạn lòng ơi
Vòng tay vũ trụ mình chia nhé
Mắt đắm vào nhau rộn rã cười.
_________________________
Văn Chiến
Đăng Vũ