69 trả lời, 9.253 lượt xem —
Trang 3 / 3
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Suốt đời để nhớ
Mai Kim Quang
( Tặng Út )
Mình chia tay nhau rồi đó
Một lần - vĩnh viễn - em ơi!
Ngôi trường với hàng Phượng đỏ
Khóc nhìn hai đứa đôi nơi.
Năm học cuối rồi... chấm dứt
Xa... ! buồn như dấu chấm than
Thôi em đừng rơi nước mắt
Cho ngày mai chia đôi đàng.
Anh về dỗ dành kỷ niệm
Tình yêu theo thánh năm dài
Em đi - sầu vương tím - mắt
Môi - vàng thương nhớ - cho ai?
Chỉ còn cơn mưa hạ đổ
Bất ngờ như thuở quen nhau
Tình cũng bất ngờ... tan vỡ
Để suốt đời ta nhớ nhau!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Một phút
Lặng lẽ xuân lại sang
Ngỡ ngàng nghe hơi thở
Không phải lá thu vàng
Không phải mùa đông hoang
Có ai về nơi ấy?
Gởi chút tình yêu thương
Cho trái tim bỏ ngỏ
Chiều vàng biển Đồi Dương
Em ơi em có biết?
Phú Thủy mãi còn vương…
Nhớ đêm trăng Mũi Né
Đá "Ông Địa… chỉ đường…"
Lầu Ông Hoàng còn đó
Hàn Mộng Cầm… Mạc Tử
Có chút tình gởi gió
Có thật nhiều cho em…
Em ơi ra đây xem…
Trăng say đùa ngọn sóng
Tung tăng vút lên cao
Cùng anh, em… và sao…
"Cội Nguồn" "… ở bên đó…"!
Đến chi làm sao quên ?!
Đêm đông Phan Thiết lạnh
Sao nghe ấm trong lòng…
Một phút vui chợt đến
Một phút lén nhìn ai !?
Một phút cười dễ "ghét"
Một phút mãi không phai…
Mai ra đi biền biệt
Nhớ mãi bóng hình em
Đêm về ôm gối mộng
Dệt mơ… giấc thật dài
Nuôi hoài trong ký ức
Mật ngọt làn môi xinh
Thon thả đôi vai gầy
Tóc bồng dệt đưa mây
Hây hây lún đồng tiền
Mặn mà làn da ngâm
Mai về buông lời ngỏ
Đỏ hồng môi má ai?!…
Chợt đến cơn mưa phùn
Nhẹ rơi vai áo em
Che mưa lòng khó tả
Bồi hồi nhịp con tim
Lắng nghe hải âu muộn
Bay về chân trời xa
Mang theo đôi mắt ấy
Ngất ngây nhịp yêu đương
Chiều nay lòng xốn xang
Ríu rít xuân đã về…
Thầm mong em từng phút
Thầm nhớ em từng giây…
Em ơi em có thấy?
Rực rỡ ngoài chân mây
Lòng uyên ương rộng mở
Chúm chím nụ tình yêu…
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Trở về sau cơn mưa
Lãm Du
Rồi nỗi buồn cũng tự nó gọi tên
Loay hoay với màn mưa làm chi em,
Chỉ càng thêm lạc lối
Chỉ càng thêm lẻ loi
Những giọt nước mắt không bao dung
Chúng ích kỉ để sẻ chia cho em tiếng huýt sáo bình yên rộn rã
Rồi chỉ có tiếng em tự gọi tên mình
Thành phố nghiêng vai cho cơn mưa chảy về một phía - phía khát mưa
Em đuổi theo cơn khát
Cố nghiêng mình để giọt nước mắt tràn về đuôi mắt
Chiếc lá buông mình theo một điệu gió cũng nghiêng nghiêng
Hóa thân vào giấc mơ sâu thành chiếc gậy hồi sinh
Cứu rỗi những bước chân mưa già nua và em tập tễnh
Trở về sau cơn mưa
Em biết cười mim mím với loài hoa đất vừa thức giấc
Sữa trời lại nuôi những bước em đi, những giấc mãi còn thao thức
Hoa chua me lấp ló vàng đâu đó góc phố mưa
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Nghe vẫn còn thương
Lâm Hảo Dũng
Nghe vẫn còn thương đằm thắm quá
Một dòng Hương Thủy nhớ Hương Giang
Một em nghiêng nón khoe màu má
Tôi biết lòng tôi rực nắng vàng
Nghe vẫn còn thương không nói hết
Mùa hoa kinh sử trạng nguyên xưa
Phải em quận chúa ngồi hong tóc
Cho ý thơ tràn ngập đế đô
Nghe vẫn còn thương se sắt lắm
Ðường quê Văn Xá bóng thôn Truồi
Nguyệt Biều mưa lũ vườn hoang vắng
Ai khóc ai chiều vong quốc xưa?
Nghe vẫn còn thương cho đến chết
Hồn xuôi Mang Cá một đêm trăng
Thấy chăng? - cô tịch trong lòng gió
Thiên Mụ buồn nghiêng những miếu lăng...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Tôi có bao đêm trắng
Lâm Thị Mỹ Dạ
Tôi có bao nhiêu đêm trắng.
Đâu chỉ phải một đêm.
Cuộc đời trần gian ngắn lắm.
Thức nhiều chắc được dài thêm.
Tôi có bao đêm trắng.
Khổ đau, mơ mộng, giận hờn.
Cuộc đời trần gian ngắn lắm.
Sao người không thương người hơn.
Có ai đi qua mùa xuân.
Cho tôi làn hương tinh khiết.
Cho tôi cái nhìn xanh biếc.
Xa xưa - tôi đánh mất rồi.
Ước được vô tư như gió.
Đêm trắng cũng như ban ngày.
Không nghĩ suy, không thao thức.
Yên lành như quả trên cây.
Ước có bao đêm trắng.
Được đem bán hết cho đời.
Đổi về cho tôi vạt nắng.
Ấm lòng đêm - một chút thôi.
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Biển
Lâm Thị Mỹ Dạ
Biển trời soi mắt nhau
Cho sao về với sóng
Biển có trời thêm rộng
Trời xanh cho biển xanh
Mặt trời lên đến đâu
Cũng lên từ phía biển
Nơi ánh sáng bắt đầu
Tỏa triệu vòng yêu mến
Biển ơi! Biển thẳm sâu
Dạt dào mà không nói
Biển ơi cho ta hỏi
Biển mặn từ bao giờ
Nhặt chi con ốc vàng
Sóng xô vào tận bãi
Những cái gì dễ dãi
Có bao giờ bền lâu
Biển chìm trong đêm thâu
Ðể chân trời lại rạng
Khát khao điều mới lạ
Ta đẩy thuyền ra khơi
Dù bão giông vất vả
Không quản gì biển ơi!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Có những nỗi buồn
Lãnh Ngọc Tâm
Có những nỗi buồn ta gởi thầm trong gió
nên thu về cuốn chiếc lá vàng bay
Có những nỗi buồn ta gởi thầm trong mây
nên mây khóc trên dòng đời phiêu lãng
Có những nỗi buồn ta trả về dĩ vãng
lại vơi đầy như con nước chiều nay
Có những nỗi buồn ta quên hết đắng cay
sao lệ tình vẫn còn đầy trên má
Có những nỗi buồn lòng ta tưởng đã
có hay đâu niềm đau vẫn gọi về
Có những nỗi buồn ngủ mãi trong cơn mê
mà mặt trời chẳng bao giờ ló dạng
Có những nỗi buồn làm hồn ta nứt rạn
nhói trong tim bao mảnh nát cuộc đời
Có những nỗi buồn ta không nói nên lời
nhưng gào thét giữa đất trời tan vỡ
Có những nỗi buồn ta không còn bỡ ngỡ
nhưng một đời luôn tự hỏi "vì sao"?
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Lữ khách chiều Đông
Lê Bích Sơn
Tháng ngày ngút ngàn,
Cuộc đời đưa ta đến những bến bờ xa lạ.
Chiều nay, xứ người lất phất hạt mưa giăng,
Giăng lên trái tim giá lạnh kẻ lữ hành,
Giăng vào khoảng không đong đầy nỗi nhớ.
Nhớ Mẹ lưng còng mong con mòn mỏi,
Tháng năm buồn vương lên tóc Mẹ phai màu,
Mẹ gánh thời gian cơ cực trên vai,
Mang nỗi buồn nhớ con qua ánh mắt,
Chiều Đông về, Mẹ héo hắt ngóng tin xa.
Ở phương xa, con thầm nhũ khúc "Du tử ca",
Nhờ gió, gởi mây dâng lên Mẹ bài ca "Xuân viễn xứ"!
Nhớ em thơ ghi vội dòng thư chúc Tết,
"Tết năm này, anh có "GHÉ" nhà không?"
Em nhìn ảnh anh trên tường, lòng thầm nhũ:
"Chỉ vì Má nhớ anh, nên em viết nặng lời!"
Giọt nước mắt rơi trên trang thư chưa ráo mực,
Em có bao giờ hiểu cho lòng kẻ tha hương!
Nhớ mưa mùa Đông lạnh lẽo quê xưa,
Anh chia cho em tấm áo len Mẹ vừa mới vá.
Nhớ con đường hai anh em lội qua trong bão tố,
Dù gió, dù mưa, nhưng anh chẳng sờn lòng.
Siết chặt tay em, ngượng nghịu nhìn vào khoảng không:
"Anh đâu có khóc, nước mưa làm anh cay mắt.
Gắng đi em!
Qua bão giông sẽ đến bờ bến bình an trước mặt.
Em có còn nhớ bài học anh dạy hôm nào!"
Rồi theo thời gian, anh đi và đi mãi,
Mang hình ảnh thơ ngây và con đường xưa đi khắp bốn phương trời.
Chiều nay, phố xa có kẻ lữ hành không tên tuổi,
Viết những dòng buồn gởi về chốn quê xa,
Dâng lên Mẹ, gởi về em, tặng con đường năm cũ.
Lại một Xuân về, lữ khách ngâm khúc “Độc hành ca"!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
#69 —
16.06.2006 22:07
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 22:09:02tieuphuong_loihai>
Nếu một ngày anh chẳng còn em
Lê Chí
Sẽ khổ sở vô cùng, nếu chẳng có em
Ðường phố trở nên vắng vẻ
Em yêu quý, sao em "ác" thế
Anh biết tìm nụ cười ở đâu?
Dẫu một lời chưa nói với nhau
Mà ngọn gió vô tình nghe hết
Có lẽ nào lại chết
Hạt tình yêu gieo giữa trái tim mình!
Có lẽ nào...
Anh thức với bình minh
Anh thức với từng ngày trăn trở
Những hoa tím xương rồng vừa nở
Con đường đá nhỏ
Chông chênh
Năm tháng vui buồn có thể rồi quên
Nhưng đôi mắt thì anh vẫn nhớ
Bàn chân bước thì anh vẫn nhớ
(mà nhớ làm chi)
Anh bỗng biết "giận hờn"
Ðường phố buổi chiều lất phất mưa trơn
Ðường phố buổi chiều hửng nắng
Người tấp nập... mà sao xa vắng
Anh ngó bâng quơ, em biết nơi nào?
Anh ngó bâng quơ giữa phố, nôn nao
Có ai biết nỗi cồn cào ghê gớm
Biết rồi mặt trời có còn mọc sớm
Nếu một ngày anh chẳng còn em!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Lăn Trầm Nỗi Nhớ
Cao Thoại Châu
Tôi nhớ người cho hết mùa đông
Mùa của loài chim đi trốn tuyết
Không thấy lạnh vì cơn gió bấc
Mà tê lòng vì cái rét bên trong
Hết mùa đông tôi ngồi đợi
Loài chim về, trả lại phương Nam
Một chút ấm trên cành sai trái
Nặng bằng nỗi nhớ của tôi không ?
Tôi nhớ người và tôi hiểu mùa đông
Của xa cách không có kỳ có han
Và bởi thế tôi thành lúng túng
Cả tâm hồn, ê ẩm cả tay chân
Mùa xuân trong mắt người ấm áp
Tóc người thơm ngát cuộc đời xanh
Tình yêu đâu phải là cổ tích
Kể một lần rồi lãng quên luôn
Nhớ thương người sông nước trẻ thêm hơn
Không vội vã tìm đường ra biển
Qua mỗi bến nhận thêm lời hò hẹn
Cảm lòng đời, gợn sóng lăn tăn
Tôi vẫn biết, giả như người cũng biết
Mùa xuân không đoàn tụ thực bao giờ
Mưa rắc bụi cũng đủ làm cho ướt
Những cuộc tình và nỗi nhớ thương xa
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0