.
Các bạn bàn về truyện kiếm hiệp của Kim Dung mà chỉ toàn chạy theo các nhân vật và các võ công hư cấu, thì hóa ra phụ công Kim Dung lắm sao?
Tôi nghĩ cái thu hút nhất của Kim Dung là khả năng dựng truyện, các nút thắt mở tạo sự ly kỳ trong mỗi pho truyện. Đây chính là sự khác biệt rất lớn khi Hán học chuyển từ Thơ sang Văn. Và đây chính là sự thành công lớn của Kim Dung khi khai triển định nghĩa "Tiểu thuyết".
Điều hay của Kim Dung là đã phối hợp các chi tiết lịch sử rất tài tình với nhu cầu tâm lý xã hội tại thời điểm mà ông viết, để thu hút độc gỉa.
Cách viết của ông không khác gì lối soạn kịch "Soap Opera" cuả người Mỹ bây giờ, mỗi ngày tưởng tượng ra viết thêm vào một ít, nhưng khéo léo theo dõi và giữ được sự thống nhất của cốt truyện.
Những nhân vật của Kim Dung đại diện đủ hạng người trong xã hội Trung Quốc. Rõ ràng nhất là luôn có Phe "Cái Bang", phe "Chính", phe "Tà".
Trong truyện cũng luôn có các vai nữ rất nổi bật. Chúng ta không thể nói đến Quách Tĩnh mà quên Hoàng Dung, không thể nhắc Lệnh Hồ Xung mà quên Nhậm Doanh Doanh, không thể nói đến Đoàn Dự và Mộ Dung Phục mà quên Vương Ngọc Yến, không thể nói đến Tiêu Phong mà quên A Châu., không thể nói đến Trương Vô Kỵ mà quên Chu Chỉ Nhược cùng Cô Gái Đồ Long. Đây chính là cốt lõi tâm thức "Mãu hệ" với cái nhìn "Thánh nữ " dành cho các vai nữ của văn hóa nông nghiệp bờ sông Dương Tử, có sự hòa hợp Nam + Nữ, Âm + Dương.
Trong truyện của Kim Dung, cũng luôn luôn có dấu giày xâm lược của quân du mục từ phương Bắc tràn xuống phương Nam. Đặc biệt, trong Lục Mạch Thần Kiếm, nước Đại Lý với tinh thần trọng Phật Giáo, và Đoàn Dự trong vai Thái Tử lưu lạc có phong thái rất Lão, đã nói lên văn hóa Hòa Bình, (Thái và Đại Việt) trong xã hội phía Nam sông Dương Tử thời ấy.
Kim Dung đã dùng cốt truyện và phong cách nhân vật đễ mắng thẳng vào các vai trò nắm quyền lực trong xã hội thời ông đang sống tại Trung Quốc. Ông đã tạo ra những vai có quyền thê' trong xã hội mà cách sống thật xấu xa, đê tiện, và luôn bị thua bởi những anh hùng xuất thân nghèo khổ. Ông đã thay người dân bị bịt miệng để vẽ ra một Nhạc Bất Quần, ngụy quân tử, ngoài mặt thì luôn đóng vai "Thầy thiên hạ", nhưng đằng sau mặt nạ thì lại là loại mặt người dạ thú.
Vì khuynh hướng "Chửi chính quyền" như vậy, nên trong một thời gian rất dài, Kim Dung và truyện kiếm hiệp của ông bị cấm tại xã hội Cộng Sản, ngay tại Trung Cộng và Bắc Việt Nam, dù được phổ biến thả giàn tại miền Nam Việt Nam trước 1975, dưới chế độ tự do báo chí.
Điều các bạn đang bàn luận, từ thời rất bé, còn học tiểu học, tôi đã được nghe người lớn thảo luận vui vẻ trong các lúc trà dư tửu hậu tại miền Nam. Đến nay đã trên 30 năm.
Thế mới biết, khả năng quyến rũ của những tình tiết hư cấu trong tiểu thuyết kiếm hiệp kỳ tình, nhất là khi nó cho người dân một lối thoát, một cách "sống thực" các điều mình không được thực tế cho phép.
Tôi đề nghị chúng ta thử cùng nhau viết Truyện Dã Sử Kỳ Tình theo lịch sử Việt, đây là một cách học Sử và Văn rất tốt, các bạn nghĩ sao?
Ngọc Lý