NGƯỜI THẤU
Thấu được niềm vui đến dạt dào
...............................................
Thấu kiếp nhân sinh chẳng núng nao.
Kim Giang
THẤU
Thấu cả? - Ừ, thì thiên đường bỏ ngỏ?
Sẽ chẳng còn đâu tận tuyệt trần gian
Chẳng niềm vui, chẳng nấc nghẹn, điêu tàn...
Chẳng gì cả... đời - người... tấm gương trong suốt
................................................
Mơ và thực... người ơi, ai tỉnh thức?
Trăm năm đi về, mấy kẻ thấu tri âm?...
Viết lòng vòng chớ giận nhé, Kim Giang!
Trầm Thi lãng đãng ngỡ ngàng... ngu ngơ...
- hihi!
cho một chiều! - Trầm Thi
** Trầm Thi thân mến, thỉnh thoảng cứ cốc vào đầu cho KG tỉnh nhé ![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
CÓ VIỂN VÔNG
Ai cấm đâu nào cứ khát khao
Nằm mơ thỏa mái với ngàn sao
Những điều chưa đến thường hay mộng
Hỏi đời ngoài thực giống thơ không.
Mong ước thôi mà thật viển vông
Muốn thu vào áo con trăng nhỏ
Muốn thả thuyền nan cưỡi biển xa
Muốn đá vá trời giống Nữ Oa.
Giật mình ai đó cho cái cốc
Mở mắt mơ màng tưởng nhận ra
Nhà đang cúp điện nên buồn quá
Nghĩ xin chút sáng của ngân hà.
Vẫn còn mơ đấy đã tỉnh đâu
Con tim yếu đuối vẫn đa sầu
Trời in bóng núi nơi làn nước
Ngỡ núi có tình với sông sâu.
Muốn nói điều gì đó với nhau
Quên rồi ý chẳng khớp cùng câu
Gần đâu mà bảo trao ánh mắt
Tri kỷ thấu cùng cả trước sau.
Kim Giang