📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Anh Có Là Anh?!

296 trả lời, 30.127 lượt xem — Trang 5 / 10
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 03:46:17diên vỹ>
Cho Thời Khắc....Của Em

Thời khắc cuối cùng khi một người ra đi
Một người mang theo vết thương về lối gió
Lật từng trang thơ
Lật tìm dòng nhạc vỡ
Mùa đã phai rồi
Nhạc cũng tắt vì đâu?

Thời khắc cuối cùng những nỗi buồn đuổi nhau
Cô gái ơi lá còn vàng xơ xác
Cô gái ơi liềm trăng còn ánh bạc
Hay đã tan lạnh lẽo ở cung hàn?

Mùa thu nào lá rụng
Gió lang thang
Gió đi hoang
Gió cuộn mình thổn thức
Trói nỗi đau tự lao mình xuống vực
Để nghe đời khắc khoải những niềm đau.

Thời khắc mùa này
Thời khắc mùa sau
Có như nhau hay muôn hình muôn vẻ?
Nỗi đau trong tim cuối cùng là giọt lệ
Lau khô rồi...
Đêm về có còn rơi?

June.06
SS


SS chen chân vô nhà chị MT hý hoáy nghịch nì [:D]



r
Điệu Hàm Chương mai hoa còn rớt ngọc,
Xiêm nghê nàng ven vén để hương lay....
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Sương Sương

Cho Thời Khắc....Của Em

Thời khắc cuối cùng khi một người ra đi
Một người mang theo vết thương về lối gió
Lật từng trang thơ
Lật tìm dòng nhạc vỡ
Mùa đã phai rồi
Nhạc cũng tắt vì đâu?

Thời khắc cuối cùng những nỗi buồn đuổi nhau
Cô gái ơi lá còn vàng xơ xác
Cô gái ơi liềm trăng còn ánh bạc
Hay đã tan lạnh lẽo ở cung hàn?

Mùa thu nào lá rụng
Gió lang thang
Gió đi hoang
Gió cuộn mình thổn thức
Trói nỗi đau tự lao mình xuống vực
Để nghe đời khắc khoải những niềm đau.

Thời khắc mùa này
Thời khắc mùa sau
Có như nhau hay muôn hình muôn vẻ?
Nỗi đau trong tim cuối cùng là giọt lệ
Lau khô rồi...
Đêm về có còn rơi?

June.06
SS


SS chen chân vô nhà chị MT hý hoáy nghịch nì [:D]



r


*Oh! SS đó ư? Thật bất ngờ về món quà rất đẹp và rất mơ của SS để lại trong vườn cỏ dại... trong cái chiều mới chớm Hạ nơi đây mà sao đã nghe như mùa thu đang vội vã ra đi?? Phải chăng, khi ta đến với nàng-thơ, ta chỉ hơn được người đời- nơi trí tưởng rất tự do và nơi tâm hồn hơi lãng đãng... phiêu linh...
** Bởi vậy chị có cái ý khi muốn lấy tựa đề cho một thi tập, khi thơ đã chín muồi, là "Mùa Thu Trong Mắt Em"- có lẽ sẽ gom "Mùa Thu" của tất cả những người thân yêu về chung một nơi, cùng một lần làm kỷ niệm không quên?! SS nghĩ sao????
*** Và đây là bài thơ chị MT viết sau khi đọc kỹ trong đê mê cái bài thơ trên của SS đó, tất nhiên trong tâm tưởng và đầu óc vẫn bị ám ảnh bởi" thời khắc..." của HLy rồi!?

Mùa thu của Em và .. Tôi


Mùa thu của Em
Theo là vàng... quay đi
Rồi trở lại
Vào năm sau .. năm sau nữa...
Vẫn còn???

Của riêng tôi
Mùa thu kia sống-chết
Hay vẫn thầm mỏi mệt
Mang vệt buồn không tên??

Tôi không dám
Lật từng trang mộng vỡ
Cũng không đành nâng đỡ
Trên tay mình .. đam mê

Cứ như mây
Quanh triền đồi cỏ dại
Tự hành mình .. khổ hạnh
Tự đầm mình .. mưa nhanh

Vào thời khắc ra đi
Mùa thu, Em
Rực rỡ

Mặt trời mang màu lửa
Cánh là .. cuối cùng
Cũng rực đỏ
Tựa màu môi?

Tôi dắt tay Em
Nửa khổ đau chia vội
Chạy qua đồi
Băng qua suối
Tìm cho ra mạch nối
Giữa đôi viền sông mơ...

Gió!
Gió ở trên cao
Hẳn biết gì
Thần bí!?

Sao không thì thầm kể
Câu chuyện về
Cơn mê ..

Có một lần ta cùng gặp
Giữa giấc hờn thi-thơ
Cái khoảnh khắc cuối cùng
Nghe mùa thu vĩnh biệt!!

Paris- 23h53 - 14/06/2006
*"thời khắc cuối cùng ..." S+H
Hoàng Thy Mai Thảo
Đăng nhập để trả lời
0
Cho Thời Khắc....Của Em

Thời khắc cuối cùng khi một người ra đi
Một người mang theo vết thương về lối gió
Lật từng trang thơ
Lật tìm dòng nhạc vỡ
Mùa đã phai rồi
Nhạc cũng tắt vì đâu?

Thời khắc cuối cùng những nỗi buồn đuổi nhau
Cô gái ơi lá còn vàng xơ xác
Cô gái ơi liềm trăng còn ánh bạc
Hay đã tan lạnh lẽo ở cung hàn?

Mùa thu nào lá rụng
Gió lang thang
Gió đi hoang
Gió cuộn mình thổn thức
Trói nỗi đau tự lao mình xuống vực
Để nghe đời khắc khoải những niềm đau.

Thời khắc mùa này
Thời khắc mùa sau
Có như nhau hay muôn hình muôn vẻ?
Nỗi đau trong tim cuối cùng là giọt lệ
Lau khô rồi...
Đêm về có còn rơi?

June.06
SS


Mong manh!

Như gió thoảng!
Đến đi...
là mộng mị
Mất - còn...
là mông lung.
Đâu giờ đầu tiên,
đâu khắc cuối cùng?
Có lẽ
người là thiên sứ trời cao
ghé trần gian một lúc
gieo:
vần thơ
cung nhạc...
nhắc trần gian:
diễm tuyệt vốn mong manh!

Hoàng Hoa
________________________________________

Em cũng vào phá chị!! Hihi! Đọc vần thơ SS

"Thời khắc cuối cùng khi một người ra đi
Một người mang theo vết thương về lối gió
Lật từng trang thơ
Lật tìm dòng nhạc vỡ
Mùa đã phai rồi
Nhạc cũng tắt vì đâu? ... "

HH chạnh nhớ cô bé BN!!
Đúng là "cánh sao băng xẹt qua vùng trời mang tên trần gian - loé những tia sáng diễm tuyệt diệu kỳ rồi chìm vào thế giới bình yên nhanh quá!"
Thật tiếc!
_________________________________________

Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hoàng Hoa


Mong manh!

Như gió thoảng!
Đến đi...
là mộng mị
Mất - còn...
là mông lung.
Đâu giờ đầu tiên,
đâu khắc cuối cùng?
Có lẽ
người là thiên sứ trời cao
ghé trần gian một lúc
gieo:
vần thơ
cung nhạc...
nhắc trần gian:
diễm tuyệt vốn mong manh!

Hoàng Hoa
________________________________________

Em cũng vào phá chị!! Hihi! Đọc vần thơ SS

"Thời khắc cuối cùng khi một người ra đi
Một người mang theo vết thương về lối gió
Lật từng trang thơ
Lật tìm dòng nhạc vỡ
Mùa đã phai rồi
Nhạc cũng tắt vì đâu? ... "

HH chạnh nhớ cô bé BN!!
Đúng là "cánh sao băng xẹt qua vùng trời mang tên trần gian - loé những tia sáng diễm tuyệt diệu kỳ rồi chìm vào thế giới bình yên nhanh quá!"
Thật tiếc!
_________________________________________




Mong manh như là gió
Dịu hiền như là thơ
Kiếp gian-trần lỡ dở
Ngắn như là dòng mơ



* cám ơn HH đã gợi lại cho chị MT một cái tên "BN", có chứa đựng một điều gì hết sức tâm-linh mãi còn là bí ẩn đâu đây đối với riêng nàng-thơ của HTMT
Đăng nhập để trả lời
0
.
Mong manh như là gió
Dịu hiền như là thơ
Kiếp gian-trần lỡ dở
Ngắn như là dòng mơ

Hoàng Thy Mai Thảo


Một chút mong manh

Mong manh không là gió
Diệu hiền không là thơ
Bởi trần gian lỡ dở
Nên đời vẫn … còn mơ

Thôi ta về làm mây
Lang thang trời và đất
Dẩu thiên đường có mất
Chút tình … cũng đong đầy

Anh Phy


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Anh Phy

.
Mong manh như là gió
Dịu hiền như là thơ
Kiếp gian-trần lỡ dở
Ngắn như là dòng mơ

Hoàng Thy Mai Thảo


Một chút mong manh

Mong manh không là gió
Diệu hiền không là thơ
Bởi trần gian lỡ dở
Nên đời vẫn … còn mơ

Thôi ta về làm mây
Lang thang trời và đất
Dẩu thiên đường có mất
Chút tình … cũng đong đầy

Anh Phy




Mây xanh


Ừ, không thích làm gió
thì cứ làm mây xanh
Bay thơ thẩn mát lành
Dọc ngang cùng trời-đất

Cứ mộng tràn chất ngất
Quên bể đời trần-gian
Đi qua suối mơ màng
Nhớ tỉnh nghe, kẻo té!!!

HTMT
Đăng nhập để trả lời
0
.


Mây xanh


Ừ, không thích làm gió
thì cứ làm mây xanh
Bay thơ thẩn mát lành
Dọc ngang cùng trời-đất

Cứ mộng tràn chất ngất
Quên bể đời trần-gian
Đi qua suối mơ màng
Nhớ tỉnh nghe, kẻo té!!!

HTMT


Bờ cùng bến

Thôi đừng nhắc nữa nhé
Đau lòng lắm người ơi
Tỉnh có lúc ngậm ngùi
Mê có hồi điên đảo

Đôi lần ta dứt áo
Cắt tóc lánh chuyện đời
Bất chợt tiếng lá rơi
Chòng chành bờ cùng bến

Nguyên Thoại
Đăng nhập để trả lời
0
.
Mây xanh


Ừ, không thích làm gió
thì cứ làm mây xanh
Bay thơ thẩn mát lành
Dọc ngang cùng trời-đất

Cứ mộng tràn chất ngất
Quên bể đời trần-gian
Đi qua suối mơ màng
Nhớ "tỉnh" nghe, kẻo té!!!

HTMT


Cùng trăng cùng gió

Tôi ở chốn nhà quê
Có lúc mơ về " tỉnh "
Có phố và có xe
Áo hoa lòe lỉnh kỉnh

Nhưng " tỉnh " hay toan tính
Cả những chuyện đất trời
Nên xin ở quê thôi
Mơ màng … nhường tôi nhé !

Anh Phy



Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Anh Phy

.
Mây xanh


Ừ, không thích làm gió
thì cứ làm mây xanh
Bay thơ thẩn mát lành
Dọc ngang cùng trời-đất

Cứ mộng tràn chất ngất
Quên bể đời trần-gian
Đi qua suối mơ màng
Nhớ "tỉnh" nghe, kẻo té!!!

HTMT


Cùng trăng cùng gió

Tôi ở chốn nhà quê
Có lúc mơ về " tỉnh "
Có phố và có xe
Áo hoa lòe lỉnh kỉnh

Nhưng " tỉnh " hay toan tính
Cả những chuyện đất trời
Nên xin ở quê thôi
Mơ màng … nhường tôi nhé !

Anh Phy


Quê - Thị Thành

Ở quê gió hẳn mát
Trăng hẳn là trong thanh
Người cùng Đất hiền lành
Thật là mơ quá đỗi!!

Người thị thành lắm lỗi
Tội chất đầy, vây quanh
Nên cứ để trời hành
Chờ Chúa về cứu-rỗi!!

Cho hết đời "tính-toan"??

HTMT
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenthoai

.


Mây xanh


Ừ, không thích làm gió
thì cứ làm mây xanh
Bay thơ thẩn mát lành
Dọc ngang cùng trời-đất

Cứ mộng tràn chất ngất
Quên bể đời trần-gian
Đi qua suối mơ màng
Nhớ tỉnh nghe, kẻo té!!!

HTMT


Bờ cùng bến

Thôi đừng nhắc nữa nhé
Đau lòng lắm người ơi
Tỉnh có lúc ngậm ngùi
Mê có hồi điên đảo

Đôi lần ta dứt áo
Cắt tóc lánh chuyện đời
Bất chợt tiếng lá rơi
Chòng chành bờ cùng bến

Nguyên Thoại


* Cám ơn NThoại dạo mát "vườn cỏ dại", giữa hai hiệp đá banh? Chắc đang mải mê với "sân cỏ"??
** "đã cắt tóc..." thịệt rồi à? MT về Huế thì phải vô thăm chùa Thiên Mụ hay chùa nào??
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm và lời của biển


Đêm, nghe lời biển gọi
Vị mặn nồng .. phải không
Và cả con sóng động
Trong lòng mình... có hay?!

Em ơi, gió mãi bay
Mang theo đời của bão
Con mắt mùa bão xoáy
Vẫn dịu hiền, đăm chiêu...

Tình của biển đáng yêu
Như bài ca em nhắc
"Biển nhớ"*... tràn cung bậc
Theo tiếng đàn ngân nga

Ánh lửa chiếu thật xa
Soi giữa trời hoang vắng
Đôi tâm hồn trầm lắng
Chỉ nghĩ về yêu thương

Nốt nhạc sẽ vấn vương
Kẻ đi và người ở
Auckland- anh nhớ...
Em ra về ... chơi vơi...

Đám mây trắng ngoài khơi
Khẽ rùng mình chạy trốn
Để lại đây hỗn độn
Cảm giác... mềm lưu ly

Tình một thoáng dẫu đi
Biển giữ gìn năm tháng
Những bài thơ rạng sáng
Em vẫn hoài gởi tôi

Ừ, biển cả không vơi
Như còn đầy thêm mãi
Nhờ con tim em trải
Quá ngọt ngào .. dấu yêu!!

13h13- 15/06/2006
* "biển nhớ" TCSơn
** "đêm du ca trên biển" HLy
Hoàng Thy Mai Thảo
Đăng nhập để trả lời
0
.
Cho NTh gởi chuông mõ vào vườn cỏ nghe...
Cứ đánh lên sẽ biết Chùa nào !!!


Tóc bay về núi

Có tiếng mõ nào cứu nhân độ thế
Cho ta vơi bớt những nỗi phiền trần
Có tiếng chuông nào tựa sông tựa bể
Cho ta về tắm gian truân

Ngày lễ Phật ... lòng bâng khuâng
Nhớ em xưa... chiều xuống vội
Gặp nhau chi... tình bối rối
Tóc gởi lâu rồi... tiếng mõ lời chuông

Tóc gởi đâu rồi cho ta tìm đến
Một chút xa mù một chút rêu rong
Em có bao giờ cho ta được hẹn ?
Nơi ấy bây giờ... sắc sắc... không không...

Nguyên Thoại

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenthoai

.
Cho NTh gởi chuông mõ vào vườn cỏ nghe...
Cứ đánh lên sẽ biết Chùa nào !!!


Tóc bay về núi

Có tiếng mõ nào cứu nhân độ thế
Cho ta vơi bớt những nỗi phiền trần
Có tiếng chuông nào tựa sông tựa bể
Cho ta về tắm gian truân

Ngày lễ Phật ... lòng bâng khuâng
Nhớ em xưa... chiều xuống vội
Gặp nhau chi... tình bối rối
Tóc gởi lâu rồi... tiếng mõ lời chuông

Tóc gởi đâu rồi cho ta tìm đến
Một chút xa mù một chút rêu rong
Em có bao giờ cho ta được hẹn ?
Nơi ấy bây giờ... sắc sắc... không không...

Nguyên Thoại


Về đâu mái tóc

Tóc bay về bên núi Ngự phải không
Trút rêu rong cho xóa vết bụi trần
Rời hẹn ước người trầm tu lận đận
Không sắc màu, thanh khiết đoạn tâm tư

Ừ, bây chừ cũng đến lượt Trần Thư*
Bỏ thi-thơ, nhạc-họa lại đời thường
Tìm gác trọ nơi mái nhà nhân thế
Nguyện cơ hàn cho được Đức-Thánh-Linh

Thế là hết muộn phiền, con đường tĩnh
Tự cứu mình, đến lượt cứu tri ân
Gió mây bay vẫn trên đỉnh song hành
Mà tất tận thi thơ vị nghệ thụât

Cảm ơn người, tiểu đệ nhất thành trung!!
HTMT
* tên của Huynh do bạn bè đặt khi còn ở Đàlạt
Đăng nhập để trả lời
0
.

...
Ừ, bây chừ cũng đến lượt Trần Thư*
Bỏ thi-thơ, nhạc-họa lại đời thường
Tìm gác trọ nơi mái nhà nhân thế
Nguyện cơ hàn cho được Đức-Thánh-Linh
...
Hoàng Thy Mai Thảo


.
Cho NTh gởi thêm một lời kinh...

Ngọt đắng cuộc đời

Bời con nghèo nên con cần Chúa
Bởi Chúa nghèo nên Chúa cần con
Bởi ta nghèo nên mới cần nhau
Ta gần nhau cho nhau giàu có

Chúa ơi ! cho con thấy được
Người nghèo ở chung quanh con
Người nghèo trong gia đình con
Người nghèo trong chính thân con

Chúa ơi ! cho con có được
Một nụ cười...
Một ánh mắt...
Một lời chia sẻ , đỡ nâng...
Để chúng con sống gần nhau hơn

Bởi con nghèo nên con cần Chúa
Bởi Chúa nghèo nên Chúa cần con
Bởi ta nghèo nên mới cần nhau
Chia cho nhau... ngọt đắng cuộc đời

( trích lời kinh số 8 của Ánh mắt tâm linh )
NTh có " gia công " chút đỉnh...

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-19 14:40:57Viet duong nhan>
.

Vũ khúc chiều mê say

(Nốt nhạc và nàng-thơ...)

Ta tặng nhau
Vũ khúc .. chiều nay nhé
Những niềm say
Niềm mến .. khẽ rung lay...

Gió đưa mây
Về cuối khoảng trời hồng
Ở nơi đó
Không chi .. ngoài mộng tưởng(!)

Thơ biết không
Giữa non cao biển rộng
Luôn có chừa
Một thoáng lặng riêng ta(!)

Giấc mơ bay
Tản mạn chốn địa-đàng
Tôi vội vã
Đón chào Em cửa mở

Đôi mắt to...
Bắt gặp nhau- nỗi nhớ ..
Những đợi chờ ..
Và cả những thương đau ..

Câu nói mau ..
Chao! Ngập những ngỡ ngàng ..
Em trễ hẹn ..
Tôi muộn lời .. đưa-đón(!)

Chút tình con
Nay đã thành to lớn
Cho đất bồi
Núi lở... mọi đổi thay(!)

Trái đất quay...
... quay... muôn thuở không ngừng
Như chỉ cốt
Cho hôm này ta gặp mặt

Đây sự thật
Hồn thơ và hồn nhạc
Bỗng hòa đồng
"La thứ" với "sol thăng"

Có phải chăng
Những con sóng diệu huyền
Đuổi bắt miết
Miền thi-thơ-nhạc-họa

Sẽ cất cao
Cho cuộc đời chao đảo
Đoạn tình buồn ..
Mê đắm .. khúc cầm xanh?!

Hoàng Thy Mai Thảo



Khúc cầm xanh bát ngát

Ta tặng nhau … một nốt nhạc buồn
Vũ khúc … nhớ , quên chiều nay nhé
Những niềm say … như gió qua truông
Niềm mến .. khẽ rung lay... lạ thế !

Gió đưa mây … gió về cuối bể
Về cuối khoảng trời hồng … ngát hương
Ở nơi đó … ta tìm lại thiên đường
Không chia cắt chi hoài mộng tưởng

Thơ biết không … thơ là khanh tướng
Giữa non cao biển rộng … ngút ngàn
Luôn có chừa … một chút gian nan
Một thoáng lặng riêng ta … tìm lối !

Giấc mơ bay … tình về quá đổi
Tản mạn chốn địa-đàng … chân quen
Tôi vội vã … xin đời chút men
Đón chào Em cửa mở … vườn tình ái

Đôi mắt to... nhìn nhau thôi nghi ngại
Bắt gặp nhau- nỗi nhớ … đong đầy
Những đợi chờ … môi mắt bàn tay
Và cả những thương đau … ngập lối

Câu nói mau … cho tình quên vội
Chao! ngập những ngỡ ngàng … mây bay
Em trễ hẹn … ta tập đếm tháng ngày
Ta muộn lời … Em đong đưa ngày tháng

Chút tình con … tinh khôi sương sớm
Nay đã thành to lớn … bão giông
Cho đất bồi … lấp cạn những dòng sông
Và núi lở... mọi đổi thay … tàn phá

Trái đất quay... vòng đời thư thả
Quay quay... quay... muôn thuở không ngừng
Như chỉ cốt … tìm một nốt nhạc chung
Cho hôm này ta … cùng người … gặp mặt

Đây sự thật … không bao giờ mất
Hồn thơ và hồn nhạc … chao nghiêng
Bỗng hòa đồng … cả những tình riêng
"La thứ" với "sol thăng" … nhờ “ Mi bảy “

Có phải chăng … điều ta tìm thấy
Những con sóng diệu huyền … loang xa
Đuổi bắt miết … những khúc tình ca
Miền thi-thơ-nhạc-họa … của trời đất

Sẽ cất cao … lên từng cung bậc
Cho cuộc đời chao đảo … hết ưu phiền
Đoạn tình buồn … chỉ là khúc nhạc thêm
Để mê đắm … khúc cầm xanh bát ngát.

Nguyên Thoại
: Bài thơ đưa vào TV :
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenthoai

.

Vũ khúc chiều mê say

(Nốt nhạc và nàng-thơ...)

Ta tặng nhau
Vũ khúc .. chiều nay nhé
Những niềm say
Niềm mến .. khẽ rung lay...

Gió đưa mây
Về cuối khoảng trời hồng
Ở nơi đó
Không chi .. ngoài mộng tưởng(!)

Thơ biết không
Giữa non cao biển rộng
Luôn có chừa
Một thoáng lặng riêng ta(!)

Giấc mơ bay
Tản mạn chốn địa-đàng
Tôi vội vã
Đón chào Em cửa mở

Đôi mắt to...
Bắt gặp nhau- nỗi nhớ ..
Những đợi chờ ..
Và cả những thương đau ..

Câu nói mau ..
Chao! Ngập những ngỡ ngàng ..
Em trễ hẹn ..
Tôi muộn lời .. đưa-đón(!)

Chút tình con
Nay đã thành to lớn
Cho đất bồi
Núi lở... mọi đổi thay(!)

Trái đất quay...
... quay... muôn thuở không ngừng
Như chỉ cốt
Cho hôm này ta gặp mặt

Đây sự thật
Hồn thơ và hồn nhạc
Bỗng hòa đồng
"La thứ" với "sol thăng"

Có phải chăng
Những con sóng diệu huyền
Đuổi bắt miết
Miền thi-thơ-nhạc-họa

Sẽ cất cao
Cho cuộc đời chao đảo
Đoạn tình buồn ..
Mê đắm .. khúc cầm xanh?!

Hoàng Thy Mai Thảo



Khúc cầm xanh bát ngát

Ta tặng nhau … một nốt nhạc buồn
Vũ khúc … nhớ , quên chiều nay nhé
Những niềm say … như gió qua truông
Niềm mến .. khẽ rung lay... lạ thế !

Gió đưa mây … gió về cuối bể
Về cuối khoảng trời hồng … ngát hương
Ở nơi đó … ta tìm lại thiên đường
Không chia cắt chi hoài mộng tưởng

Thơ biết không … thơ là khanh tướng
Giữa non cao biển rộng … ngút ngàn
Luôn có chừa … một chút gian nan
Một thoáng lặng riêng ta … tìm lối !

Giấc mơ bay … tình về quá đổi
Tản mạn chốn địa-đàng … chân quen
Tôi vội vã … xin đời chút men
Đón chào Em cửa mở … vườn tình ái

Đôi mắt to... nhìn nhau thôi nghi ngại
Bắt gặp nhau- nỗi nhớ … đong đầy
Những đợi chờ … môi mắt bàn tay
Và cả những thương đau … ngập lối

Câu nói mau … cho tình quên vội
Chao! ngập những ngỡ ngàng … mây bay
Em trễ hẹn … ta tập đếm tháng ngày
Ta muộn lời … Em đong đưa ngày tháng

Chút tình con … tinh khôi sương sớm
Nay đã thành to lớn … bão giông
Cho đất bồi … lấp cạn những dòng sông
Và núi lở... mọi đổi thay … tàn phá

Trái đất quay... vòng đời thư thả
Quay quay... quay... muôn thuở không ngừng
Như chỉ cốt … tìm một nốt nhạc chung
Cho hôm này ta … cùng người … gặp mặt

Đây sự thật … không bao giờ mất
Hồn thơ và hồn nhạc … chao nghiêng
Bỗng hòa đồng … cả những tình riêng
"La thứ" với "sol thăng" … nhờ “ Mi bảy “

Có phải chăng … điều ta tìm thấy
Những con sóng diệu huyền … loang xa
Đuổi bắt miết … những khúc tình ca
Miền thi-thơ-nhạc-họa … của trời đất

Sẽ cất cao … lên từng cung bậc
Cho cuộc đời chao đảo … hết ưu phiền
Đoạn tình buồn … chỉ là khúc nhạc thêm
Để mê đắm … khúc cầm xanh bát ngát.

Nguyên Thoại


* Đa tạ Đệ những vần thơ nối hàng và nối nhịp - vẫn luôn rất ngoạn mục!
**Chúc xem đá banh vui nha!
Đăng nhập để trả lời
0
.

...
Đây sự thật
Hồn thơ và hồn nhạc
Bỗng hòa đồng
"La thứ" với "sol thăng"

Hoàng Thy Mai Thảo


...
Ta tặng nhau … một nốt nhạc buồn
Vũ khúc … nhớ , quên chiều nay nhé
Những niềm say … như gió qua truông
Niềm mến .. khẽ rung lay... lạ thế !

Nguyên Thoại


Bắc cầu nhớ thương

Gởi nhau một nốt nhạc buồn
Mai sau ta nhớ ngọn nguồn yêu thương

Gởi nhau một khúc vấn vương
Tình ta gởi gió qua truông địa đàng

Gởi nhau một chút đa mang
Tình chưa lên đỉnh tình sang bến bờ

Gởi nhau một dấu lặng chờ
Sol thăng Em chớ ngù ngờ đứng lâu

Chia nhau nửa nốt nhạc sầu
Mai kia mốt nọ bắc cầu nhớ thương …

Anh Phy



Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Anh Phy

.

...
Đây sự thật
Hồn thơ và hồn nhạc
Bỗng hòa đồng
"La thứ" với "sol thăng"

Hoàng Thy Mai Thảo


...
Ta tặng nhau … một nốt nhạc buồn
Vũ khúc … nhớ , quên chiều nay nhé
Những niềm say … như gió qua truông
Niềm mến .. khẽ rung lay... lạ thế !

Nguyên Thoại


Bắc cầu nhớ thương

Gởi nhau một nốt nhạc buồn
Mai sau ta nhớ ngọn nguồn yêu thương

Gởi nhau một khúc vấn vương
Tình ta gởi gió qua truông địa đàng

Gởi nhau một chút đa mang
Tình chưa lên đỉnh tình sang bến bờ

Gởi nhau một dấu lặng chờ
Sol thăng Em chớ ngù ngờ đứng lâu

Chia nhau nửa nốt nhạc sầu
Mai kia mốt nọ bắc cầu nhớ thương …

Anh Phy



**Đa tạ Phy thật nhiều những chia sẻ thơ-thơ!!!!!!!!!!!!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-18 18:54:19Viet duong nhan>
Sirius, xin khai danh… tên Em!!



Có những lúc chiều hôm như ngơ ngác
Gió giận hờn chẳng muốn kéo mây đi
Ta lang thang ở mãi cuối chân trời
Theo mộng mị đưa bàn chân lạc lối

Bóng đen buông cho cuộc đời ập tối
Ngã đi về chỉ còn lại trời cao
Ngước mắt lên giữa hư ảo thiên-kỳ
Ta sẽ chọn cho mình "Vì hộ mệnh"

Và đêm kia, trong một giờ chống chếnh
Giữa thiên-đường và địa-ngục trần-gian
Khẽ như mơ, Em nghiêng xuống muộn màng
Sirius, cho đời tôi chợt đổi

Rơi trên tay như làn mây nhẹ nổi
Như hoa hồng dâng tặng lễ đăng quang
Như hương thơm ngào ngạt bến địa-đàng
Là ngọc bích soi tà dương lấp lánh

Trên bức họa sự sống thành ảo ảnh
Em cùng tôi thêm đôi nét dịu hiền
Cho tất cả quanh ta tràn thương mến
Và lòng mình trở lại thật bình an

Trước Chúa Trời cho tôi được khai danh
Tên riêng Em xin dấu khắc muôn đời
Vào tất cả những vần thơ, nhịp nối
Giữa đôi trời nhạc-họa với thi-văn

Em muốn gì, cho trái Đất vòng quanh
Những ước mơ tay chạm tới một lần
Hồn bắt gặp hồn-linh khi rạng sáng
Thân xác mình bỗng hóa đổi thịt da

Có xa vời… quá viễn tưởng bao la
Có như mơ không thể thấy chốn trần
Có như nắng mặt trời sau khi lặn
Để cho màu ngũ sắc thực vô thanh

Không đâu Anh, giữa cuộc sống an lành
Tôi đã thấy và đã từng bắt gặp
Ấy là khi nhận thức luôn trùng lặp
Những nhiệm màu chẳng thể nói trên môi ..

Cho tới ngày Sirius tái tạo tôi!

Sirius-10h00- 16/06/2006

Hoàng Thy Mai Thảo

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-18 17:46:37Hoàng Thy Mai Thảo>
Lặng Lẽ!!!


Ta lặng lẽ...

Nhìn!!

Lặng lẽ...

Hiểu!!

Lặng lẽ...

Nghe!!


Rời lặng yên

Trong lòng ta

Sóng cuộn...

Mảnh hồn hoang

Tơi tả!

Vụn!!

Giữa bóng Em về!!!


Ta muốn gió chiều nay

Cuốn ta ra biển rộng

Sóng là Em

Hãy nghiền nát

Tấm thân mềm...

Để ta tan

Một lần cho trọn vẹn

Rồi chìm vào

Dòng xoáy

Mắt bão giông.


Đời vĩnh viễn qua đi

Những

Buồn!

Đau!

Khổ lụy!


Ta đã rã rời!!

Mỏi mệt!!

Với

Tháng...

Năm...



Nhắc chi Em

Nhắc chi biển... vợi vời ..

Nhắc chi gió ..

Nhắc chi mây ..

Nhắc chi niềm nhung nhớ ..

Nhạc cung trầm ..



Màu hoa ấy ta thương!!!


Mặt đất dưới chân ta

Đang rung chuyển

Ngọt ngào!

Ngọn cỏ

Lao xao!!

Ôi! Nỗi nhớ!!!

Có vô biên?!


11h15 - 09/05/2006

*ngọn cỏ buồn... khe khẽ hát tên ai .., Em- nàng thơ!
Hoàng Thy Mai Thảo

**bài thơ được phổ nhạc bởi nhạc sĩ Trần Hải Bằng

http://Trinhnu.net/tho/?60520 © Hoàng Thy Mai Thảo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-19 13:19:28Hoàng Thy Mai Thảo>
Về đi Em!!


Mùa xuân
Sẽ ra đi
Trong vài giờ ..
Rồi vài phút ..
Vài giây ..

Khoảng tĩnh lặng không tên
Thoáng thời gian không đếm
"Lặng lẽ!"
"Lạ lùng!"
Tôi
"Rơi!"
Vào
Vô tận!!

Nghe tản mạn
Quanh mình
Cái nỗi nhớ đã khai sinh

Về đi Em
Cho lòng tôi yên tĩnh
Cho tôi mềm ý nghĩ
Cho tôi tràn thương yêu

Nắng Hạ hết cô liêu
Gió hết buồn rong ruổi
Mây trên trời hết lỗi
Chữ cuộc đời thôi đau

Đôi mình sẽ có nhau
Bên những dòng thơ trắng
Bên những chiều mưa-nắng
Bên những triền sông mơ

Ồ! Một thoáng thơ-thơ
Em đã về thật đó
Trên tay tôi mộng nở
Khẽ thì thầm"good-bye!"

Có phải gió đã nghe
Tên của người tôi nhắc
Rồi tặng riêng bản nhạc
"Không tên" hoài ngân nga?!

Sirius -8h33 - 19/06/2006
*ngày cuối cùng của mùa xuân 2006
Hoàng Thy Mai Thảo
Đăng nhập để trả lời
0
.
Cảm hứng ca khúc
Lặng lẽ...
thơ Hoàng Thy Mai THảo
nhạc Trần Hải Bằng


Vội vã...

Em vội vã về
Vội vã đi
Rồi xa mãi
Để lòng ta như cuồng quay
Tháng ngày giờ xa vắng
Quên lãng
Một thoáng mây bay …

Em đã đến rồi đi
Cho ta say ngày mộng
Bến bờ kia giờ đợi trông
Gió qua ghềnh

Chờ nghe em
Một lần nao gặp lại
Tình gọi tình
Ngày giông bão mới lên …

Chờ nghe em nghe em
Một ngày vui sẽ tới
Ta bên người vời vợi
Với tháng năm

Có không em
Những tháng ngày
Hay chỉ là nhung nhớ
Tình như đầy
Sao vội vã … theo mây

Nguyên Thoại.
( Sư phụ thử hát lời 2 này một lần nghe )


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-19 14:36:19Hoàng Thy Mai Thảo>
Trích đoạn: nguyenthoai

.
Cảm hứng ca khúc
Lặng lẽ...
thơ Hoàng Thy Mai THảo
nhạc Trần Hải Bằng


Vội vã...

Em vội vã về
Vội vã đi
Rồi xa mãi
Để lòng ta như cuồng quay
Tháng ngày giờ xa vắng
Quên lãng
Một thoáng mây bay …

Em đã đến rồi đi
Cho ta say ngày mộng
Bến bờ kia giờ đợi trông
Gió qua ghềnh

Chờ nghe em
Một lần nao gặp lại
Tình gọi tình
Ngày giông bão mới lên …

Chờ nghe em nghe em
Một ngày vui sẽ tới
Ta bên người vời vợi
Với tháng năm

Có không em
Những tháng ngày
Hay chỉ là nhung nhớ
Tình như đầy
Sao vội vã … theo mây

Nguyên Thoại.
( Sư phụ thử hát lời 2 này một lần nghe )



*hehe!! Thưa đệ-tử, Huynh đã nghe rồi - không hề sai nhạc chút nào cả 5/5!!
**Mà có điều... nếu nghe lời bài thơ đươc ngẫu hứng mà đặt ra của Đệ- thì nghĩa của "lặng lẽ!" đã hết mất "lặng lẽ!" rồi?? Mà biến thành "bão giông!" ????????????????
*** Cứ thỏa chí mà vui đi nha, nếu nơi vườn cỏ dại còn có thể đem lại cho Đệ chút thi vị của thơ và của cõi đời; đôi khi vẫn còn đẹp đẽ đâu đó??? Đa tạ Đệ nhiều!
HTMT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-20 15:41:09nguyenthoai>
.

Về đi Em!!

Mùa xuân
Sẽ ra đi
Trong vài giờ ..
Rồi vài phút ..
Vài giây ..

Khoảng tĩnh lặng không tên
Thoáng thời gian không đếm
"Lặng lẽ!"
"Lạ lùng!"
Tôi
"Rơi!"
Vào
Vô tận!!

Nghe tản mạn
Quanh mình
Cái nỗi nhớ đã khai sinh

Về đi Em
Cho lòng tôi yên tĩnh
Cho tôi mềm ý nghĩ
Cho tôi tràn thương yêu

Nắng Hạ hết cô liêu
Gió hết buồn rong ruổi
Mây trên trời hết lỗi
Chữ cuộc đời thôi đau

Đôi mình sẽ có nhau
Bên những dòng thơ trắng
Bên những chiều mưa-nắng
Bên những triền sông mơ

Ồ! Một thoáng thơ-thơ
Em đã về thật đó
Trên tay tôi mộng nở
Khẽ thì thầm"good-bye!"

Có phải gió đã nghe
Tên của người tôi nhắc
Rồi tặng riêng bản nhạc
"Không tên" hoài ngân nga?!

Hoàng Thy Mai Thảo


Tình tôi ở đó …

Bên xuân một sớm tình cờ
Vài giây vài phút vài giờ chia phôi
Thời gian nào có bồi hồi
Sao tôi lặng lẽ tôi rơi lạ lùng

Quanh tôi nỗi nhớ chập chùng
Nghe như vô tận ngập ngừng khai sinh
Về đi em phía bình minh
Lòng tôi yên tĩnh mỏi nhìn thương yêu

Hạ về thôi hết cô liêu
Gió thôi rong ruổi mây chiều thôi đau
Tình thơ ta lại thắm màu
Mưa mưa nắng nắng bên nhau tự tình

Em về thật rõ … mắt nhìn
Trên vai tôi đã đủ nghìn nhớ thương
“ Ngủ đi em mộng bình thường “ ( 1 )
Tình tôi ở đó … thiên đường không tên

Nguyên Thoại

( 1 ) Thơ Huy Cận
Cho đệ tập làm thơ theo sư phụ … Có chi nhờ sư phụ chỉ giáo thêm …
Đệ xin đa tạ. NTh.

Đệ đã sửa lại rồi... Cám ơn sư phụ thật nhiều
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-20 14:33:56Viet duong nhan>
Trích đoạn: nguyenthoai

.

Về đi Em!!

Mùa xuân
Sẽ ra đi
Trong vài giờ ..
Rồi vài phút ..
Vài giây ..

Khoảng tĩnh lặng không tên
Thoáng thời gian không đếm
"Lặng lẽ!"
"Lạ lùng!"
Tôi
"Rơi!"
Vào
Vô tận!!

Nghe tản mạn
Quanh mình
Cái nỗi nhớ đã khai sinh

Về đi Em
Cho lòng tôi yên tĩnh
Cho tôi mềm ý nghĩ
Cho tôi tràn thương yêu

Nắng Hạ hết cô liêu
Gió hết buồn rong ruổi
Mây trên trời hết lỗi
Chữ cuộc đời thôi đau

Đôi mình sẽ có nhau
Bên những dòng thơ trắng
Bên những chiều mưa-nắng
Bên những triền sông mơ

Ồ! Một thoáng thơ-thơ
Em đã về thật đó
Trên tay tôi mộng nở
Khẽ thì thầm"good-bye!"

Có phải gió đã nghe
Tên của người tôi nhắc
Rồi tặng riêng bản nhạc
"Không tên" hoài ngân nga?!

Hoàng Thy Mai Thảo


Tình tôi ở đó …

Bên xuân một sớm tình cờ
Vài giây vài phút vài giờ chia phôi
Thời gian nào có bồi hồi
Sao tôi lặng lẽ tôi rơi lạ lùng

Quanh tôi nỗi nhớ chập chùng
Nghe như vô tận ngập ngừng khai sinh
Về đi em phía bình minh
Lòng tôi yên tĩnh tôi mềm thương yêu

Hạ về thôi hết cô liêu
Gió thôi rong ruổi mây chiều thôi đau
Tình thơ ta lại thắm màu
Mưa mưa nắng nắng bên nhau tự tình

Em về thật rõ … mắt nhìn
Trên vai tôi đã đủ nghìn nhớ thương
“ Ngủ đi em mộng bình thường “ ( 1 )
Tình tôi ở đó … thiên đường không tên

Nguyên Thoại

( 1 ) Thơ Huy Cận
Cho đệ tập làm thơ theo sư phụ … Có chi nhờ sư phụ chỉ giáo thêm …
Đệ xin đa tạ. NTh.




Khúc giao mùa ..


Hạ về rồi cũng như Xuân
Đến-đi một thoáng chuyển luân cuộc đời
Bên song dạ vẫn rối bời
Ngoài hiên con sáo gọi hời vu vơ

Trúc đành phận trúc lơ thơ
Tùng vươn núi Ngự ngút bờ sông Hương
Chiều làm ráng đỏ trùng dương
Vương vương cánh nhạn gợi thương Mai, Đào

Gió ơi sao mãi lao xao
Cho mây cuối bến dạt dào sau mưa
Dòng đời vẫn thể thoi đưa
Bể dâu vẫn thế sớm trưa dập dồn

Thênh thênh vạt nắng vội tuôn
Ngập mùa vào Hạ vàng muôn ngữ-từ
Tôi về gấp-mở trang thư
Gởi lời tiễn biệt tạ-từ Xuân đi

Paris- 9h15- 20/06/2006
* thời khắc .. giao mùa Xuân-Hạ 2006
Hoàng Thy Mai Thảo

R
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ cố nhân



Viễn xứ

chiều buồn

nhớ cố nhân

Dẫu hết

phận duyên

cũng tơ mành

Trói buộc

đời ta

tình xưa vắng

Một thoáng

mộng hờn .. lặng…

mây tan…



Bao giờ

ta hết nhớ

cố nhân

Dưới chốn

trần-gian

hết nụ hồng

Trên trời

xanh biếc

không còn gió

Cửa ngõ

thiên-đường

trái cấm- không



Ngàn xưa

ai gọi tiếng

"cố nhân"

Người ở

trong tim

nốt nhạc buồn

Người cho

chút đắng cay

ngòn ngọt

Người tặng

người tình

chút men say?!



Hỡi cố nhân ơi!

Nhớ ta không??


26/5/2005
Hoàng Thy Mai Thảo
Đăng nhập để trả lời
0
Quyến rũ!!!


Nàng-thơ
Em đã đến
Có thấy bình hồng hoa
Cái màu bông chi lạ
Như ngỡ từ mơ ra

Nàng-thơ
Tôi đã thấy
Hương ngạt ngào quanh đây
Mùi hoa hồng quyến rũ
Từ tay người gieo thương

Lòng tôi
Đã vấn vương
Bên vườn bông Em đó
Cứ hàng ngày nở rộ
Những khung trời xanh lơ

Vần thơ
Khẽ chao đưa
Gởi về nơi xa vắng
Chút tâm tình thầm lặng
Riêng thoáng này mình Em!

Paris- 9h38 -19/06/2006
*ngày cuối cùng của mùa xuân 2006
Hoàng Thy Mai Thảo

***đa tạ những bông hồng thật hồng như tình bạn thi-thơ thoáng nở, nhưng đã ngập tràn hương thơm của tình người và tình nghệ thuật, phải thế không NĐồng?? Biết nói gì hơn là cảm nhận!!!!!!!!!!!
Đăng nhập để trả lời
0
.


Nhớ cố nhân
...
Bao giờ

ta hết nhớ

cố nhân

Dưới chốn

trần-gian

hết nụ hồng

Trên trời

xanh biếc

không còn gió

Cửa ngõ

thiên-đường

trái cấm- không

Hoàng Thy Mai Thảo



Nhớ thương đong đầy

Một chút nợ nần
Bỏ thêm vào nhớ
Tôi đi tôi ở
Cho tình long đong

Chẳng đợi chẳng mong
Làm sao tôi biết
Chữ buồn da diết
Mọc ở sau lưng

Ngày tháng ngập ngừng
Trong vòm trời ấy
Lòng lôi chợt thấy
Một thoáng mây tan

Một chút vội vàng
Trên tình vừa chớm
Đời tôi hôm sớm
Lạc dấu địa đàng

Cho dẫu đa mang
Khô cằn sỏi đá
Tình quen vội vã
Tình về tay không

Như gió phiêu bồng
Qua ghềnh qua thác
Tìm đâu câu hát
Nhớ thương … đong đầy

Ngoại Thoại

Thưa sư phụ , đệ đã bỏ "bát" xài "chén".

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-21 09:49:04Huyền Băng>
VƯƠNG MANG

Đong đầy được nhớ thương?
Dường như rằng không thể
Tụ tán chuyện đời thường
Như mấy mùa hằng ngự!

Có nợ nần gì ư?
Triều sương dâng rồi cạn
Duyên hờ! chẳng bâng khuâng...
Nợ nần chi người hỡi!?

Trời sinh ta trái tim
Trời sinh hồn đa cảm
Sinh nhớ và sinh quên
Cho trăm năm nhẹ bổng!

Có nắng nên có mưa
Có trời và có đất
Trời đất ban sự sống
Trời đất cũng mang đi...

Người tìm chi câu hát?
Hữu duyên thiên lý ngộ
Vô duyên gần cũng xa!
Miên man chi người ạ!

Nhật nguyệt à ơi à!
Ta - người ơi à ơi
đầy - vơi rồi cũng vùi
Vào thiên thu huyễn hoặc!

Chẳng đầy - vơi khúc mắc
Dòng sông đời vẫn chảy
Dòng sông đời vẫn trôi
Cứ yêu thương mà thôi...

Vương mang chi đầy vơi

____________________________________

Chị MT ơi...
Nơi xa ấy chị có đang ngồi bên đàn buông những nốt trầm xao xuyến? Đệ lãng đãng áo cơm... Dạo thăm chị đây nè, đệ sẽ hát... hát bài Một cõi đi về của TCS tặng chị...

"...Đêm nay ta say ôm đời ngủ muộn
Để sớm mai đây lại tiếc xuân thì..."

[8|]
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng đàn và lời thơ!


Tôi nghe từ nơi ấy
Tiếng đàn anh ngân vang
Lời thơ miền xa vắng
Dập dờn xanh... mênh mang

Đã mấy độ xuân sang
Đã bao mùa hoa thắm
Đã bao chiều mộng đắm
Ta với mình chia nhau

Ơi Huế những đêm sâu
Tôi vẫn nghe trìu mến
Tình nghĩa anh là bến
Thơ tôi về neo duyên

Mình tìm khúc nhớ-quên
Để quên đi cay đắng
Mình tìm mơ bên nắng
Nghĩa đời thường bay xa


Phải thế không Hoàng Hoa
Phải thế không Thoại, a???????

*hehe !!! Đa tạ hai đệ-tử quí mến của huynh!!!!
HTMT
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»