Chiếc bánh mỳ
Vũ Vĩnh Cường
Trời đang tối dần, chỉ còn những tia sáng cuối cùng đang rơi rớt lại trên con đường. Giữa khung cảnh đó thì hai bóng người càng trở nên lẻ loi và nhỏ bé. Thằng bé nắm tay con bé bước đi trong lầm lũi và im lặng. Từ sáng đến giờ, hai anh em không kiếm được một chút gì cho vào bụng, những tờ vé số vẫn còn nguyên trong sạp. Nó thương em nó quá, đáng lẽ ở tuổi này em nó phải được mặc quần áo đẹp, phải được ở trong vòng tay yêu thương của bố mẹ và có lẽ chỉ biết đến những tiếng cười trong trẻo hồn nhiên ở lứa tuổi nó mà thôi. Từng cơn gió thổi qua, con bé khẽ run lên. Nó ngước đôi mắt đen láy lên nhìn anh: "Anh ơi, em đói quá”. Mùi thức ăn từ quán nhỏ bên đường cùng với cái lạnh và đói làm cho bụng nó quặn lên đau nhói. Thằng bé mím môi và nắm chặt tay lại…
"Bà chủ, cho cháu một chiếc bánh mì kẹp thịt". Bà chủ quán ngước nhìn lên, thằng bé gày gò này là vị khách ít ỏi của ngày hôm nay, quả là một ngày xúi quẩy. Cả buổi mà chẳng bán được mấy, cứ tình hình này thì đến phải dẹp tiệm mất. Bà làm nhanh chiếc bánh nóng hổi đưa cho thằng bé. “Của cháu đây, 5000 đồng”. Thằng bé đưa tay ra nhận, bỗng nó quay phắt lại và bỏ chạy…
“Bắt lấy nó, bắt lấy nó”… ”Cướp, cướp bà con ơi”… Khu phố xôn xao, náo động cả lên, người ta gọi nhau, rồi tiếng chân chạy rầm rập. “Cướp gì thế hả bác?". "Nó giật ví của người ta”… “Nó giật mất sợi dây chuyền”… Nếu trước đây cả khu phố là sự thể hiện của cái mà người ta gọi là vắng lặng hay ngủ quên, thì bây giờ tất cả như bừng tỉnh, ồn ào, ầm ĩ và tưởng như hồ hởi nữa. Người ta đã bắt được thằng bé, họ trút vào nó những cú đấm, những cái đá, cùng tất cả những bực dọc, những căng thẳng mà cuộc sống hiện đại, vất vả đang đè nặng lên họ. Cuộc sống như một con quỷ tham lam đang hút dần của họ cả sức lực lẫn tâm hồn, họ đánh nó như chính nó đã cướp mất những điều quý giá ấy. Thằng bé nằm đó, co quắp, run rẩy chịu đòn. Trong tay nó, chiếc bánh mì đã nguội từ lâu…
Vũ Vĩnh Cường
Trời đang tối dần, chỉ còn những tia sáng cuối cùng đang rơi rớt lại trên con đường. Giữa khung cảnh đó thì hai bóng người càng trở nên lẻ loi và nhỏ bé. Thằng bé nắm tay con bé bước đi trong lầm lũi và im lặng. Từ sáng đến giờ, hai anh em không kiếm được một chút gì cho vào bụng, những tờ vé số vẫn còn nguyên trong sạp. Nó thương em nó quá, đáng lẽ ở tuổi này em nó phải được mặc quần áo đẹp, phải được ở trong vòng tay yêu thương của bố mẹ và có lẽ chỉ biết đến những tiếng cười trong trẻo hồn nhiên ở lứa tuổi nó mà thôi. Từng cơn gió thổi qua, con bé khẽ run lên. Nó ngước đôi mắt đen láy lên nhìn anh: "Anh ơi, em đói quá”. Mùi thức ăn từ quán nhỏ bên đường cùng với cái lạnh và đói làm cho bụng nó quặn lên đau nhói. Thằng bé mím môi và nắm chặt tay lại…
"Bà chủ, cho cháu một chiếc bánh mì kẹp thịt". Bà chủ quán ngước nhìn lên, thằng bé gày gò này là vị khách ít ỏi của ngày hôm nay, quả là một ngày xúi quẩy. Cả buổi mà chẳng bán được mấy, cứ tình hình này thì đến phải dẹp tiệm mất. Bà làm nhanh chiếc bánh nóng hổi đưa cho thằng bé. “Của cháu đây, 5000 đồng”. Thằng bé đưa tay ra nhận, bỗng nó quay phắt lại và bỏ chạy…
“Bắt lấy nó, bắt lấy nó”… ”Cướp, cướp bà con ơi”… Khu phố xôn xao, náo động cả lên, người ta gọi nhau, rồi tiếng chân chạy rầm rập. “Cướp gì thế hả bác?". "Nó giật ví của người ta”… “Nó giật mất sợi dây chuyền”… Nếu trước đây cả khu phố là sự thể hiện của cái mà người ta gọi là vắng lặng hay ngủ quên, thì bây giờ tất cả như bừng tỉnh, ồn ào, ầm ĩ và tưởng như hồ hởi nữa. Người ta đã bắt được thằng bé, họ trút vào nó những cú đấm, những cái đá, cùng tất cả những bực dọc, những căng thẳng mà cuộc sống hiện đại, vất vả đang đè nặng lên họ. Cuộc sống như một con quỷ tham lam đang hút dần của họ cả sức lực lẫn tâm hồn, họ đánh nó như chính nó đã cướp mất những điều quý giá ấy. Thằng bé nằm đó, co quắp, run rẩy chịu đòn. Trong tay nó, chiếc bánh mì đã nguội từ lâu…
Hồi tôi còn bé mẹ hay kể với tôi rằng những thiên thần có cánh thường hay ở trên thiên đàng.Nhưng ko phải như vậy đâu các bạn ạ! Vì nếu điều đó là thật??? Thì tại sao tôi vẫn còn ở đây???
