Vô Thường
Truyện ngắn của Nguyễn Thanh Bình<![endif]><![endif]>
Họ đã quen nhau trong một lần tình cờ dạo chơi .Lúc đó, họ còn lạ lẫm nhau la+'m .Những lá thư câu va+n chữ viết còn giữ kẻ ,rồi cũng đến một ngày ..người con trai kia chủ động tâm sự cho cô con gái nọ nghe về những gì đã trải qua trong quá khứ ..Cô gái lên đường với lá thư dài mang đầy nỗi tâm sự của người ta .Chút tò mò chut' ngạc nhiên vìnhững gì trong quá khứ , cả chút cố chấp của một người con gái còn xuân nữa ....
Và cũng chính từ đó,hình như họ cảm thấy thân quen .Mỗi buổi đi học đi làm cùng vui buồn trong cuộc sống , con bé đều sẻ chia với người con trai ấy .Cũng có đôi khi con bé ngạc nhiên và thầm nghĩ về sự nhiệt tình thường thấy ở người con trai ấy .Nhưng sự trong sáng của tình bạn đã giữ chân dược những điều thầm kín vô tình thoáng qua của con bé .Và hình như giữa họ vẫn chỉ có tình bạn , thật trong sáng thật tuyệt vời mà không bất cứ cản trở nào làm vẩn đục được !
Bao tháng ngày trôi qua rồi nhỉ . Niềm vui ,sự quan tâm mà họ dành cho nhau khiến có kẻ ghen tị .Không biết người con trai ấy có biết được không những hàng rào cha+'n cô gái kia dựng lên để bảo vệ bức tường tình bạn của họ Và có một ngày kia, cô gái vô tình ga+.p một người bạn của người con trai ấỵCô gái mới chợt hiểu ra+`ng cái ranh giới kia thật là khó cho đời thường . Cô gái chợt sợ hãi ..Một thoáng ngậm ngùi ...Những điều cô gái ngờ ngợ không muốn tin , những tâm tình con bé không muốn ai nha+'c đến bỗng vô tình hiện rõ muồn muột . Nhưng ai kia có biết cho cha+ng , con tim cô gái nọ đã khóa cha+.t một lối đi về! Chính vì điều đó , có phải cha+ng người con trai ấy luôn câm la+.ng để bảo vệ được bức tường thành mà họ đã tạo dựng được rất khó kha+n trong những ngày tháng qua .Và họ đã làm được điều đó .Không nói ra nhưng cô con gái hình như biết được suy nghĩ của người con trai ấy ? Có phải cha+ng vì thế , tình bạn của họ luôn được chủ động ?!!? Ðánh mất 1 tình bạn sáng trong là điều không ai muốn , nhất là khi lối về đã chỉ dành riêng cho một ngõ !!! Lối ta về không dành riêng cho ai đó dù tháng ngày đã trôi qua !! ..
Bọn họ chỉ có 1 trái tim .Trái tim yêu người con gái hiến dâng cho người cô yêu , trái tim tình bạn chân thật trong sáng xin dành lại cho người con trai kia .Dẫu biết ra+`ng dù có ước mơ , trái tim người con gái ấy vẫn trọn đời vạn kiếp dành riêng cho đúng một người mà thôi ...Hay có phải cha+ng cuộc đời là những chuỗi vô thường mà Tạo hóa đã tạo ra . Cái vô thường mà đôi khi ta tưởng như na+'m cha+'c trong tay rồi bỗng vuột mất .Caí vô thường mà ta ngỡ ra+`ng là vĩnh cữu bỗng vô tình thành bọt biển .Hay bởi có ai định nghĩa được đâu những vô thường trong cuộc sống ....
Kẽ vô danh
Ḁa những đứa trẻ kháu khỉnh dễ thương. Ðơn giản vậy thôi mà tao đã không có được. Chó má!
Tôi lặng lẽ khóc. Nỗi đau cố gắng chôn vùi tận sâu đáy lòng cứ trồi lên cào xé, hóa thân thành những giọt nước mắt trong veo, mặn chát. Tôi cũng có ước mơ giống nọ Có được một gia đình hạnh phúc. Một người chồng thương yêu vợ và những đứa con giỏi giang, ngoan ngoãn. Ước mơ tưởng trong tầm tay bỗng dưng vỡ vụn thành những mảnh vỡ sắc nhọn, làm chảy máu tay người cầm nọ Cứa sâu vào nỗi đaụ <![endif]>
- Mày cũng vậy saỏ Tại sao như thế hả Tao tưởng mày phải khác đi chự Tao chơi bời, hư hỏng. Còn mày, sao cũng mù quáng thể<![endif]>
Linh khóc, khóc nấc lên như bị đòn oan. Gương mặt đầm đìa nước của nó dụi vào ngực tôi bỏng rát. Nỗi đau cùng hưởng trở nên đắng chát vô ngần kèm theo bất hạnh
- Chúng mình đã bị loá mắt vì hào giạ
- Trò chơi dại nào cũng phải trả giạ <![endif]>
Chua xót nghĩ "Tại sao chúng mình hiểu được điều này khi đã quá muộn. Khi mọi sự đã rồị Miếng rách, dù có vá bao nhiêu cũng không thể lành lặn như cụ Có sẹo mất rồi"
Chúng tôi thiếp đi bên nhaụ Như ngày đầu mới quen, dắt nhau lên ban quản lý ký túc. Giấc ngủ không thanh thản. Hàm răng nghiến chặt. Mặt căng lại giận dữ như nung nấu căm thụ <![endif]>
Có tiếng đập cửa thùng thùng và tiếng hét giận dữ:
- Mở cửa rạ Chúng mày đã chết cả rồi saỏ
Trở mình. Chết mà giải thoát thì chẳng còn ai muốn sống.
Truyện ngắn của Nguyễn Thanh Bình<![endif]><![endif]>
Họ đã quen nhau trong một lần tình cờ dạo chơi .Lúc đó, họ còn lạ lẫm nhau la+'m .Những lá thư câu va+n chữ viết còn giữ kẻ ,rồi cũng đến một ngày ..người con trai kia chủ động tâm sự cho cô con gái nọ nghe về những gì đã trải qua trong quá khứ ..Cô gái lên đường với lá thư dài mang đầy nỗi tâm sự của người ta .Chút tò mò chut' ngạc nhiên vìnhững gì trong quá khứ , cả chút cố chấp của một người con gái còn xuân nữa ....
Và cũng chính từ đó,hình như họ cảm thấy thân quen .Mỗi buổi đi học đi làm cùng vui buồn trong cuộc sống , con bé đều sẻ chia với người con trai ấy .Cũng có đôi khi con bé ngạc nhiên và thầm nghĩ về sự nhiệt tình thường thấy ở người con trai ấy .Nhưng sự trong sáng của tình bạn đã giữ chân dược những điều thầm kín vô tình thoáng qua của con bé .Và hình như giữa họ vẫn chỉ có tình bạn , thật trong sáng thật tuyệt vời mà không bất cứ cản trở nào làm vẩn đục được !
Bao tháng ngày trôi qua rồi nhỉ . Niềm vui ,sự quan tâm mà họ dành cho nhau khiến có kẻ ghen tị .Không biết người con trai ấy có biết được không những hàng rào cha+'n cô gái kia dựng lên để bảo vệ bức tường tình bạn của họ Và có một ngày kia, cô gái vô tình ga+.p một người bạn của người con trai ấỵCô gái mới chợt hiểu ra+`ng cái ranh giới kia thật là khó cho đời thường . Cô gái chợt sợ hãi ..Một thoáng ngậm ngùi ...Những điều cô gái ngờ ngợ không muốn tin , những tâm tình con bé không muốn ai nha+'c đến bỗng vô tình hiện rõ muồn muột . Nhưng ai kia có biết cho cha+ng , con tim cô gái nọ đã khóa cha+.t một lối đi về! Chính vì điều đó , có phải cha+ng người con trai ấy luôn câm la+.ng để bảo vệ được bức tường thành mà họ đã tạo dựng được rất khó kha+n trong những ngày tháng qua .Và họ đã làm được điều đó .Không nói ra nhưng cô con gái hình như biết được suy nghĩ của người con trai ấy ? Có phải cha+ng vì thế , tình bạn của họ luôn được chủ động ?!!? Ðánh mất 1 tình bạn sáng trong là điều không ai muốn , nhất là khi lối về đã chỉ dành riêng cho một ngõ !!! Lối ta về không dành riêng cho ai đó dù tháng ngày đã trôi qua !! ..
Bọn họ chỉ có 1 trái tim .Trái tim yêu người con gái hiến dâng cho người cô yêu , trái tim tình bạn chân thật trong sáng xin dành lại cho người con trai kia .Dẫu biết ra+`ng dù có ước mơ , trái tim người con gái ấy vẫn trọn đời vạn kiếp dành riêng cho đúng một người mà thôi ...Hay có phải cha+ng cuộc đời là những chuỗi vô thường mà Tạo hóa đã tạo ra . Cái vô thường mà đôi khi ta tưởng như na+'m cha+'c trong tay rồi bỗng vuột mất .Caí vô thường mà ta ngỡ ra+`ng là vĩnh cữu bỗng vô tình thành bọt biển .Hay bởi có ai định nghĩa được đâu những vô thường trong cuộc sống ....
Kẽ vô danh
Ḁa những đứa trẻ kháu khỉnh dễ thương. Ðơn giản vậy thôi mà tao đã không có được. Chó má!
Tôi lặng lẽ khóc. Nỗi đau cố gắng chôn vùi tận sâu đáy lòng cứ trồi lên cào xé, hóa thân thành những giọt nước mắt trong veo, mặn chát. Tôi cũng có ước mơ giống nọ Có được một gia đình hạnh phúc. Một người chồng thương yêu vợ và những đứa con giỏi giang, ngoan ngoãn. Ước mơ tưởng trong tầm tay bỗng dưng vỡ vụn thành những mảnh vỡ sắc nhọn, làm chảy máu tay người cầm nọ Cứa sâu vào nỗi đaụ <![endif]>
- Mày cũng vậy saỏ Tại sao như thế hả Tao tưởng mày phải khác đi chự Tao chơi bời, hư hỏng. Còn mày, sao cũng mù quáng thể<![endif]>
Linh khóc, khóc nấc lên như bị đòn oan. Gương mặt đầm đìa nước của nó dụi vào ngực tôi bỏng rát. Nỗi đau cùng hưởng trở nên đắng chát vô ngần kèm theo bất hạnh
- Chúng mình đã bị loá mắt vì hào giạ
- Trò chơi dại nào cũng phải trả giạ <![endif]>
Chua xót nghĩ "Tại sao chúng mình hiểu được điều này khi đã quá muộn. Khi mọi sự đã rồị Miếng rách, dù có vá bao nhiêu cũng không thể lành lặn như cụ Có sẹo mất rồi"
Chúng tôi thiếp đi bên nhaụ Như ngày đầu mới quen, dắt nhau lên ban quản lý ký túc. Giấc ngủ không thanh thản. Hàm răng nghiến chặt. Mặt căng lại giận dữ như nung nấu căm thụ <![endif]>
Có tiếng đập cửa thùng thùng và tiếng hét giận dữ:
- Mở cửa rạ Chúng mày đã chết cả rồi saỏ
Trở mình. Chết mà giải thoát thì chẳng còn ai muốn sống.
Hồi tôi còn bé mẹ hay kể với tôi rằng những thiên thần có cánh thường hay ở trên thiên đàng.Nhưng ko phải như vậy đâu các bạn ạ! Vì nếu điều đó là thật??? Thì tại sao tôi vẫn còn ở đây???
