<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc <Edited by: <b>thatsonanhhung</b> -- <b>4/25/2004 9:22:55 PM </b> >>
KIM BÌNH MAI (272-273)
Trang 272 & 273
Văn tẩu nói :
- Sao lão gia lại dạy vậy ? Được lão gia chiếu cố sai bảo tới là vinh hạnh cho chúng tôi lắm rồi. Lão gia đã giận thì chúng tôi đành xin nhận vậy.
Nói xong nhận bạc rồi lạy tạ . Lạy xong đứng dậy nói :
- Để chúng tôi gặp thái thái rồi sẽ thưa lại với lão gia sau.
Tây Môn Khánh bảo :
- Nếu vậy thì ta đợi đấy nhé, tẩu tẩu lo việc nhanh nhanh lên dùm ta, có gì thì cứ tới thẳng đây, đừng ghé nhà ta làm gì, mà cũng đừng để ta phải sai gia nhân đi mời nữa.
Văn tẩu đáp :
- Tôi biết rồi, lão gia khỏi phải dặn. Ngày mai thì sợ không kịp, thôi để ngày kia, nội sáng hay chiều, có tin gì tôi sẽ tới đây ngay.
Nói xong lạy chào bước ra. Đại An chạy theo gọi :
- Văn ma ma, nhận tiền lo việc rồi, phải không ? Ma ma nhận bao nhiêu tôi không biết, nhưng ma ma phải cho tôi một lạng gọi là cái công lặn lội đi tìm ma ma. Ma ma không nên ăn một mình như vậy .
Văn tẩu quay lại bảo :
- Đồ khỉ ranh, việc đã ra ngô ra khoai gì đâu mà tiền với bạc.
Nói xong bước ra cổng lên lừa đi thẳng .
Ôn tú tài thấy Văn tẩu tẩu đã ra về, lại trở vào trò chuyện với Tây Môn Khánh. Lát sau, Hạ Đề Hình tới, cùng Tây Môn Khánh đến nhà La Vạn Tượng, hiện làm chức Đồng tri, để dự tiệc.
Hôm đó Tây Môn Khánh dự tiệc đến lúc lên đèn mới về nhà.
Lại nói về Văn tẩu, cầm năm lạng bạc về nhà, trong lòng mừng lắm, ngay xế trưa hôm đó tìm tới phủ Chiêu Tuyên gặp Lâm thái thái, Lâm thái thái hỏi :
- Sao mấy hôm nay tẩu tẩu không đến thăm ta ?
Văn tẩu bịa đặt chuyện này chuyện kia mà nói. Lâm thái thái bảo :
- Còn vụ dâng hương tháng chạp thì bảo con trai tẩu tẩu đi là được rồi, tẩu tẩu việc gì phải đi.
Văn tẩu đáp :
- Thưa vâng, tôi đâu có đi, chỉ sai thằng Văn Đường đi mà thôi.
Lâm thái thái bảo :
- Chừng nào nó đi thì để ta sai đem ít tiền bạc và lễ vật đến.
Văn tẩu chắp tay vái tạ rồi nói :
- Đa tạ thái thái đã có lòng bố thí .
Lâm thái thái bảo Văn tẩu ngồi cạnh mình, gần lò sưởi, rồi sai a hoàn đem trà lên. Văn tẩu vừa uống trà vừa suy nghĩ rồi hỏi :
- Tam gia hôm nay có nhà hay không ?
Lâm thái thái đáp :
- Hai đêm nay nó có về nhà đâu, chắc là lại theo bè bạn ăn nằm tại nhà mấy con ca nữ, nó chỉ mê phường liễu ngõ hoa tường, còn vợ nó xinh đẹp quý phái như thế thì lại phải nằm võ võ một mình ở nhà. Nghĩ thật là chán.
Văn tẩu lại hỏi :
- Vậy thì tam nương đâu, sao không thấy ?
Lâm thái thái đáp :
- Nó còn đang ở trong phòng.
Văn tẩu thấy trong nhà vắng vẻ mới thấp giọng bảo :
- Thái thái không việc gì phải buồn, tôi đã có cách làm cho Tam gia hồi tâm, quay về với gia đình, bỏ đám bạn xấu, bỏ đám ca nữ lẳng lơ. Nhưng thái thái có cho phép thì tôi mới dám thưa, còn không thì tôi quyết chẳng dám thưa đâu.
Lâm thái thái bảo :
- Tẩu tẩu nghĩ coi, từ trước tới giờ tẩu tẩu nói gì có lần nào là ta không nghe theo đâu. Bây giờ có cách gì thì tẩu tẩu cứ nói không sao cả.
Văn tẩu đằng hắng rồi nói :
- Trong huyện mình đây có Tây Môn đại lão gia, hiện giờ chức Chưởng Hình Thiên Hộ, gia sản cực kỳ giàu có, hiện trong huyện này cũng có cả bốn năm cửa tiệm lớn, nào là tiệm thuốc, tiệm tơ lụa, tiệm vải sợi, ở ngoài lại có thương thuyền đi lại buôn bán ở Dương Châu, buôn hương liệu và sáp ong trên phủ ...
Hết trang 272-273
Trang 272 & 273
Văn tẩu nói :
- Sao lão gia lại dạy vậy ? Được lão gia chiếu cố sai bảo tới là vinh hạnh cho chúng tôi lắm rồi. Lão gia đã giận thì chúng tôi đành xin nhận vậy.
Nói xong nhận bạc rồi lạy tạ . Lạy xong đứng dậy nói :
- Để chúng tôi gặp thái thái rồi sẽ thưa lại với lão gia sau.
Tây Môn Khánh bảo :
- Nếu vậy thì ta đợi đấy nhé, tẩu tẩu lo việc nhanh nhanh lên dùm ta, có gì thì cứ tới thẳng đây, đừng ghé nhà ta làm gì, mà cũng đừng để ta phải sai gia nhân đi mời nữa.
Văn tẩu đáp :
- Tôi biết rồi, lão gia khỏi phải dặn. Ngày mai thì sợ không kịp, thôi để ngày kia, nội sáng hay chiều, có tin gì tôi sẽ tới đây ngay.
Nói xong lạy chào bước ra. Đại An chạy theo gọi :
- Văn ma ma, nhận tiền lo việc rồi, phải không ? Ma ma nhận bao nhiêu tôi không biết, nhưng ma ma phải cho tôi một lạng gọi là cái công lặn lội đi tìm ma ma. Ma ma không nên ăn một mình như vậy .
Văn tẩu quay lại bảo :
- Đồ khỉ ranh, việc đã ra ngô ra khoai gì đâu mà tiền với bạc.
Nói xong bước ra cổng lên lừa đi thẳng .
Ôn tú tài thấy Văn tẩu tẩu đã ra về, lại trở vào trò chuyện với Tây Môn Khánh. Lát sau, Hạ Đề Hình tới, cùng Tây Môn Khánh đến nhà La Vạn Tượng, hiện làm chức Đồng tri, để dự tiệc.
Hôm đó Tây Môn Khánh dự tiệc đến lúc lên đèn mới về nhà.
Lại nói về Văn tẩu, cầm năm lạng bạc về nhà, trong lòng mừng lắm, ngay xế trưa hôm đó tìm tới phủ Chiêu Tuyên gặp Lâm thái thái, Lâm thái thái hỏi :
- Sao mấy hôm nay tẩu tẩu không đến thăm ta ?
Văn tẩu bịa đặt chuyện này chuyện kia mà nói. Lâm thái thái bảo :
- Còn vụ dâng hương tháng chạp thì bảo con trai tẩu tẩu đi là được rồi, tẩu tẩu việc gì phải đi.
Văn tẩu đáp :
- Thưa vâng, tôi đâu có đi, chỉ sai thằng Văn Đường đi mà thôi.
Lâm thái thái bảo :
- Chừng nào nó đi thì để ta sai đem ít tiền bạc và lễ vật đến.
Văn tẩu chắp tay vái tạ rồi nói :
- Đa tạ thái thái đã có lòng bố thí .
Lâm thái thái bảo Văn tẩu ngồi cạnh mình, gần lò sưởi, rồi sai a hoàn đem trà lên. Văn tẩu vừa uống trà vừa suy nghĩ rồi hỏi :
- Tam gia hôm nay có nhà hay không ?
Lâm thái thái đáp :
- Hai đêm nay nó có về nhà đâu, chắc là lại theo bè bạn ăn nằm tại nhà mấy con ca nữ, nó chỉ mê phường liễu ngõ hoa tường, còn vợ nó xinh đẹp quý phái như thế thì lại phải nằm võ võ một mình ở nhà. Nghĩ thật là chán.
Văn tẩu lại hỏi :
- Vậy thì tam nương đâu, sao không thấy ?
Lâm thái thái đáp :
- Nó còn đang ở trong phòng.
Văn tẩu thấy trong nhà vắng vẻ mới thấp giọng bảo :
- Thái thái không việc gì phải buồn, tôi đã có cách làm cho Tam gia hồi tâm, quay về với gia đình, bỏ đám bạn xấu, bỏ đám ca nữ lẳng lơ. Nhưng thái thái có cho phép thì tôi mới dám thưa, còn không thì tôi quyết chẳng dám thưa đâu.
Lâm thái thái bảo :
- Tẩu tẩu nghĩ coi, từ trước tới giờ tẩu tẩu nói gì có lần nào là ta không nghe theo đâu. Bây giờ có cách gì thì tẩu tẩu cứ nói không sao cả.
Văn tẩu đằng hắng rồi nói :
- Trong huyện mình đây có Tây Môn đại lão gia, hiện giờ chức Chưởng Hình Thiên Hộ, gia sản cực kỳ giàu có, hiện trong huyện này cũng có cả bốn năm cửa tiệm lớn, nào là tiệm thuốc, tiệm tơ lụa, tiệm vải sợi, ở ngoài lại có thương thuyền đi lại buôn bán ở Dương Châu, buôn hương liệu và sáp ong trên phủ ...
Hết trang 272-273
Thân ái,
TSAH

Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
TSAH

Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)