<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 15:45:02Mộc Hoa Lê>
Trích đoạn: lá chờ rơi
TRẢ HẾT
Trả lại hư không những hận thù
Nhắn người núp bóng với hai câu
« Biết mình ta chịu nhường mình thắng
« Tránh tiếng ai khen được tiếng nào ?
Xếp giáp quay về thơ với rượu
Qui hàng nối lại cháo cùng rau
Tạ tình ai đã thành tri kỷ
Xin cứ vui thơ chén rượu bầu !
Lá chờ rơi
Vâng. Cháu rất mừng vì mọi chuyện đã qua. Điều đó có được do bản lĩnh của những người trong cuộc và vì bản chất sự việc cũng ko có gì trầm trọng cả. Nhưng quan trọng hơn là bởi những hồn thơ tuy tinh tế, nhạy cảm, hay xúc động nhưng cũng dễ tha thứ, thực chất là ôn hòa. Đó mới là những thi nhân đích thực.
Rất vui vì Trang thơ, vì Thư quán đã trở lại yên ả như ngày nào, các thi hữu lại đoàn viên để Nàng Thơ ko phải chau mày với tiếng than não lòng người mến mộ.
" Bạn ngư tiều giãi dầu trên bãi
" Vốn đã quen gió mát trăng trong
" Một vò rượu nếp vui gặp gỡ
" Chuyện đời ta trong chén rượu nồng "
(Tam quốc chí)
Chúc mọi người luôn vui, với gió mát, với trăng trong, với rượu nồng tri ngộ...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
...nhưng chắc bác cũng chẳng nỡ nào lại chê trước tấm chân tình của HoaTiNa, bác nhỉ...
)





