Hãy ca lên cùng nhau
Âu sầu rồi sẽ mất
Hãy nghe lời chân thật
Khát khao từ con tim…
HÃY
Hãy chung một nỗi đau
Chia nhau giọt nước mắt
Hãy vui cùng mùa gặt
Còn lại sau bão dông.
ĐVN
Hãy ca lên cùng nhau
Âu sầu rồi sẽ mất
Hãy nghe lời chân thật
Khát khao từ con tim…
ĐÂU CHỈ LÀ TÌNH YÊU

Trích đoạn: Đuyên Hồng
Quê Ngoại
Nhớ ngày giổ ngoại mẹ về thăm
Hương vàng trầu quả lội tắt đồng
Bước thấp bước cao lòng nằng nặng
Mẹ nhớ ngày xưa thưở chưa chồng
Vườn ngoại nằm bên cạnh con sông
Bên kia là núi, dọc cánh đồng
Cò bay từng lũ như nổi sóng
Cánh trắng chập chùng giữa tầng không…
Vườn ngoại nhãn na mít chuối hồng
Mùa nào hoa đấy rộn tiếng ong
Từng đàn bướm lượn như trong mộng
Thơm ngát hoa chanh trắng hoa bòng
Mẹ kể hồi xưa ngoại tóc dài
Thôn Đoài nức tiếng cả gái trai
Bà theo ông ngoại khi mười bảy
Mến gã xóm Đông hát ca tài…
Theo mẹ con đi về Quê ngoại
Dì cậu ai ai cũng quý người
Nhớ khi trở lại vai trĩu nặng
Nào lạc khoai vừng, ít ngô tươi…
Xa ngoại mẹ đi đến xứ người
Mỗi lần giổ tết lại về chơi
Mỗi lần con lại theo gót mẹ
Quê ngoại theo con cả cuộc đời…
Về bến cũ
Ta tìm về bến em
Đã một lần hò hẹn
Không gió- lòng nối sóng
Bến xưa đâu người quen..
Ta tìm về sông cũ
Lời hẹn xưa trôi dòng
Tình hờ như nước lũ
Mùa mưa ngập bến sông…
Ta tìm con đò ấy
Xưa chở đầy ước mơ
Người xưa nơi nao vậy
Để trăng xưa thẫn thờ…
Ta ngồi trong quán vắng
Nắng vàng cứ đong đưa
Mà nghe trời lằng lặng
Sầu đổ lòng như mưa…
ĐUYÊN HỒNG
Trích đoạn: KimGiang
Về bến cũ
Ta tìm về bến em
Đã một lần hò hẹn
Không gió- lòng nối sóng
Bến xưa đâu người quen..
Ta tìm về sông cũ
Lời hẹn xưa trôi dòng
Tình hờ như nước lũ
Mùa mưa ngập bến sông…
Ta tìm con đò ấy
Xưa chở đầy ước mơ
Người xưa nơi nao vậy
Để trăng xưa thẫn thờ…
Ta ngồi trong quán vắng
Nắng vàng cứ đong đưa
Mà nghe trời lằng lặng
Sầu đổ lòng như mưa…
ĐUYÊN HỒNG
CÙNG VỀ BẾN XƯA
Anh về bến xưa tìm người yêu cũ
Đang mùa nước lũ lòng dâng ngập tràn
Em ngồi bến đợi con đò chưa sang
Chia nhau câu chuyện muộn màng éo le.
Anh chờ ai nhớ trưa hè
Nhớ đồng giữa ngọ nhớ ve phố buồn
Em theo cơn gió thả hồn
Nhớ trăng thanh nhớ cồn cào ruột gan
Nhớ chèo khua ánh vàng lan
Sóng thơ ngân tiếng tơ đàn lắng du!
Cả hai cùng đợi chờ thu
Đợi đò sang có người thơ của lòng
Hai niềm nhớ cuộn dòng sông
Tình như mây nước mênh mông đất trời...
Kim Giang
Trích đoạn: Đuyên Hồng
ANH CHỈ LÀ…
Đừng mơ anh là trăng
Trăng khi mờ khi tỏ
Đừng coi anh là gió
Gió sẽ thành bão dông…
Đừng mơ anh là nắng
Đốt cháy đồng cỏ khô
Đừng coi anh là lũ
Chảy ngập miền hoang vu…
Anh không là mùa thu
Trời chỉ còn mây trắng
Trời chỉ còn im lặng
Một thoáng buồn heo may…
Anh không là cỏ cây
Rợp bóng đường em tới
Anh không là con suối
Để em soi bóng mình…
Anh chẳng là bình minh
Gọi vườn em tỉnh giấc
Anh không là ngọc biếc
Treo đầu cành sau mưa…
Anh không là bài thơ
Nồng nàn yêu và nhớ
Anh không là trang vở
Lưu bút hồng tình em…
Anh chỉ là bóng đêm
Ôm trọn em mỗi tối
Anh chỉ là cát bụi
Bám chân em trên đường…
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương có ai không nhớ
Sẽ không lớn nỗi thành người...
Mùa Cúc xưa
Hôm đó vào thu nàng hái hoa
Dăm đóa cúc xinh để tặng bà
Những sợi nắng vàng đâu sa xuống
Nhởn nha ve vãn cánh tay ngà…
Có anh hàng xóm hỏi từ xa
Còn hoa không nữa bán ta mua
Thẹn thùng em nấp sau cành lá
Anh thật mua không hay giả đùa…
Những bông cúc héo một mùa xưa
Tôi đã mang theo đến tận giờ
Những mong thu nữa qua vườn cũ
Bên hàng dậu thắm ngắm người hoa…
Nhưng rồi bữa ấy phải đi xa
Tới tận thu nay mới qua nhà
Vườn xưa ai cất lên biệt thự
Cổng kín tường cao chó gầm gừ…
Trích đoạn: Đuyên Hồng
Một đời
Một đời chỉ biết mang cho
Cho
Yêu
Thương
Nhớ
Đâu ngờ
Gặt đau!
Một đời mang nặng gánh sầu
Can qua, bão lụt
Bể dâu, bạc tình…
Một đời mơ ước trong xanh
Tình êm
Mộng đẹp
Duyên lành
Gởi trao…
Một đời lau nước mắt trào
Bao nhiêu ước mộng
Đổ nhào bấy nhiêu…
Giờ… xin đừng nói chữ yêu
Mặc đời
Cợt nhả
Phiêu diêu đi về…
