<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 04:34:15Bách hoa tiên tử>
Sẽ không còn hối tiếc phải không anh?
Nếu ngày ấy không giận hờn vụng dại
Anh và em cũng chẳng cần tự ái
Chia tay nhau mà không rõ vì sao.
Sẽ không còn hối tiếc thật không nào?
Không khổ sở, không đau, không dằn vặt
Không nữa đêm gối đẫm đầy nước mắt
Khi vô tình ai đó nhắc tên nhau.
Sẽ không còn hối tiếc đến ngàn sau?
Khi chúng mình để mất nhau mãi mãi
Ta gặp nhau bằng cái nhìn ái ngại
Anh cúi đầu em cố bước thật nhanh
Sẽ không còn hối tiếc thật không anh?
Nếu quá khứ là chẳng hề thay đổi
Hai chúng ta mãi là người có tội
Khi tự mình đánh mất nữa đời nhau.
Em sẽ còn hối tiếc mãi ngàn sau...
Nếu ngày ấy không giận hờn vụng dại
Anh và em cũng chẳng cần tự ái
Chia tay nhau mà không rõ vì sao.
Sẽ không còn hối tiếc thật không nào?
Không khổ sở, không đau, không dằn vặt
Không nữa đêm gối đẫm đầy nước mắt
Khi vô tình ai đó nhắc tên nhau.
Sẽ không còn hối tiếc đến ngàn sau?
Khi chúng mình để mất nhau mãi mãi
Ta gặp nhau bằng cái nhìn ái ngại
Anh cúi đầu em cố bước thật nhanh
Sẽ không còn hối tiếc thật không anh?
Nếu quá khứ là chẳng hề thay đổi
Hai chúng ta mãi là người có tội
Khi tự mình đánh mất nữa đời nhau.
Em sẽ còn hối tiếc mãi ngàn sau...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG