Sự Lơ Đễnh Của Chúa Xuân
( ST )
" Đây là ngôi nhà cuối cùng." Chúa Xuân đặt nốt những món quà cuối cùng lên bậu cửa. Một chai Napôleng, một bao thuốc lá cho người cha. Một hộp son phấn cho bà mẹ.Một khẩu súng phun nước cho cậu con trai và một con búc bê cho cô con gái.Và ngài lên chiêc xe tứ mã theo hương xuân bay đi, quên ghi tên người dược nhận.
Sáng xuân, cậu con trai dậy thật sớm.Đầu vuốt keo bọt, quần áo moi cóong ,dắt chiếc xe phân phối lớn ra. Cậu cỏntai cúi xuống gặt con búp bê và hộp son phấn sang bên. Còn khẩu súng phun nước? Cậu cười khẩy "ai lại chơi trò connít này."? Và vớ ngay chai rượu cùng bao thuốc. Châm một điếu, khói thuốc và khói xe bay lẫn lộn.
Sáng xuân, cô con gailocs chóc ra cửa ngó nghiêng đợi ai đó và lầm bầm"Thằng khỉ này lâu tới thế!Mang tiếng người yêu ra."Và cũng như nbgười anh trai của mình , cô gạt con búc bê và khẩu súng phun nước ra cầm hộp son phấn vào.Nhẹ nhàng trang điểm.Nhìn cô bây giờ chẳng còn là cô bé nhóc tì lớp 9 nữa mà phải cỡ 20.
Sáng xuân, ông bố đổ nước vào khẩu súng và bắn loạn ngầu lên.Ông nhớ hồi bé của mình.Còn bà mẹ đang săm soi con búc bê và thầm cảm ơn chúa xuân dã cho bà cùng chồng nhớ lại thời thơ ấu.Và quay sang chồng, bà nói"chắc chắn hai đứa con chúng nó sẽ mừng lắm khi nhận được hai món quà này!'' Ông chồng gật gù: " Nhìn những món đồ chơi này, tôi nhớ lại thời trai trẻ của mình. Nhưng thôi ta để lại cho hai đứa con của mình thì chúng sẽ mừng phải biết ! Cũng như tụi mình ngày xưa, bà nhỉ.
Khi chúa xuân nhớ ra chưa ghi tên người được nhận. Ngài đánh xe tứ mã quay lại thì chẳng được gì nữa. Mọi chuyện đều đã rồi !
Nếu bạn ủng hộ sự yên bình cho thuquan mong bạn hãy giúp chúng tôi viết dòng này vào chữ ký của bạn
Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên
Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên