CHƯƠNG BA:TÌNH CỜ MÀ GẶP
Bốn năm sau.
Nước Việt nam được hoàn toàn độc lập với chánh thể Cộng Hoà.
Ngày 26 tháng 10 năm ấy là năm 1955,nhằm năm Ất Mùi,Đô thành Sài gòn trần thiết lễ tuyên bố VIệt nam Cộng Hoà Độc lập tưng bừng.NHà phố đều thượng quốc kỳ rực rỡ tốt tươi,để mừng non nước Việt nam trở về với dân tộc Việt nam,sau một thời gia dài đến 96 năm đau khổ dưới ách ngoại bang đô hộ.Trót ngày ấy nhơn dân nam nữ trẻ già hớn hở kéo nhau đi đầy đường,chào mừng độc lập quốc gia hoan hô Tổng Thống sáng suốt.
Đến 3 giờ chiều mà thiên hạ cũng còn đi chơi chật đường chật phố,xe phải đi rề rề chớ không thể chạy mau như ngày thường.
Cậu Thứ Tiên làm phóng sự viên nên từ hồi tảng sáng cậu rảo bước khắp nẻo đường.Đến giờ nầy cậu còn đương lẩn thẩn trên lề đướng Gia long,theo lượn sóng người đưa đẩy.Dưới lòng tàu lộ thì xe hơi chiếc lại chiếc qua không ngớt.
Tình cờ một chiếc xe hơi đương rề rề đi gần tới Thứ Tiên,rồi một thiếu phụ ngồi trong xe miệng kêu tên cậu,tay lại đưa ra mà ngoắc cậu.Thứ Tiên thấy thiếu phụ giống Bạch Yến,lại có một cậu trai lạ ngồi một bên không biết là ai.
CHiếc xe ngừng sát lề đường và cửa mở ra.Thứ Tiên tránh kẻ qua người lại mà đi lại đó coi ai kêu và muốn noí chuyện chi.Thiệt quả cô Bạch Yến xuống xe,rồi tiếp theo cô có một thanh niên mặc bộ đồ nỉ đen,cũng xuống xe nữa.Thứ Tiên đi tới,cậu cúi đầu chào cô Bạch Yến.
Bạch Yến cũng cúi đầu đáp lễ rồi cô đưa tay chỉ người đi với cô vừa cười vừa nói:
-Em xin phép giới thiệu cho ông biết người đi với em đây là vị hôn phu của em,tên là Châu Tất Đắc ở bên Pháp đi máy bay mới về tới hồi 11 giờ rưỡi trưa nầy.
Thứ Tiên ngạc nhiên đứng ngơ ngáo.
Bạch Yến day lại nói với Tất Đắc:
-Em cũng xin giới thiệu cho anh biết ông đây là một phóng sự viên của báo chí,với bút hiệu Thứ Tiên.Nhờ ngòi viết cứng cỏi nhưng thanh tao nên ông có tên tuổi trong làng văn tân tiến.Ông thờ chủ nghĩa "nâng cao Ái tình" nên ông ra công trót bảy tám than&g và dùng đủ cách mà tìm kiếm anh đặng khuyên giải cho anh trở về.Ông là người ân của mình.Má cũng quí trọng ông lắm.
Tất Đắc bước tới đưa tay ra nắm tay Thứ Tiên siết chặt mà nói:
-Tôi ra đi tôi tưởng để buồn cho em Bạch Yến và để phiền cho chị Cẩm Hương mà thôi.Tôi không dè tôi còn làm thất công và nhọc trí cho ông bạn nữa.Tôi xin ông bạn tha tội cho tôi,vì ông bạn mong ước nâng cao Ái tình,vậy tôi sẽ gắng sức tiếp tay ông bạn cho ông bạn khỏi thất vọng mà tôi cũng trọn ân đức.
Thứ Tiên hỏi:
-Té ra ông đi qua bên Pháp lận hay sao?
-Phải.Tôi đi qua bên Pháp.
-Hai ông Tự Cao và Võ Lộ biết hay không?
-Không.Khi ra đi tôi có nói cho hai bạn tôi biết tôi đi đâu.Mà thiệt ngày đó tôi cũng không biết tôi phải đi đâu mà nói.
Nếu vậy thì hai ông đó nói thiệt mà,vậy mà tôi tưởng hai ổng muốn phá tôi nên cứ giấu mà nói không biết ông đi đâu.Ông về đây mà hai ông đó hay rồi chưa?
-Chưa.Bây giờ đi thăm hai ảnh đây.
-Còn cô Cẩm Hương cổ hay chưa?
-Chị Cẩm Hương hay rồi.Tôi về tới thì bà gia tôi sai người xuống cho chị hay.Chị lên liền.Chị gặp tôi rồi.
-Chắ cổ mừng dữ hả?
-Người mắc nợ trốn mấy năm.Tình cờ gặp lại,tự nhiên chủ nợ mừng lắm.Đó là lẽ thường.
Cô Bạch Yến nói:
-Hồi gần 2 giờ cô Cẩm Hương về trước dưới nhà cô,nói về đặng cho ông hay và dọn tiệc trà đặng chừng 4 giờ chúng tôi đi thăm anh Võ Lộ với anh Tự Cao rồi rước hết xuống nhà cô Cẩm Hương uống trà nói chuyện chơi.May gặp ông đây em xin mời ông đây lên xe đi gom anh em xuống Cầu Kho rồi sẽ nói chuyện.
Thứ Tiên hăng hái lên xe ,không từ chối.
Cô Bạch Yến dặn anh sớp phơ chạy vô chợ Thái Bình.
Thứ Tiên nói:
-Đi kiếm mà hỏi thăm chuyện ông Tất Đắc,tôi gặp ông Tự Cao với ông Võ Lộ thiệt tôi chạy ngay.Hai ông nói chuyện gì đâu không thèm nói chuyện mình muốn biết,giải chủ nghĩa thì phải rồi,mà còn bắt qua giảng học thuyết của Lão Tử nữa,làm cho tôi muốn điên đầu loạn óc.Cách mấy tháng sau tôi trở lại hỏi coi có nghe tin tức ông Tất Đắc ở đâu hay không.Hai ông nói không nghe rồi bắt tôi ngồi đặng giảng giải đạo Lão Tử.Tôi chạy,tôi kiếm cớ cáo từ mà đi liền.
Tất Đắc cười mà nói:
-Tại ông chưa quen nên ông khó chịu.Hai ông đó vui lắm.Nếu ông tới lui thường,ông quen tánh ý rồi,ông sẽ thấy lời nghị luận của hai ổng có nhiều thú vị lạ lùng.Vì vậy nên hồi trước ba anh em tôi mới vui mà ở chung một nhà với nhau chớ.
Xe vô tới Thái Bình.Tất Đắc chỉ chỗ cho anh sớp phơ ngừng.Trong nhà Võ Lộ với Tự Cao bận đồ đàng hoàng dường như sửa soạn đi chơi.Hai cậu nghe xe ngừng ngừng thì ngó ra:thấy Tất Đắc đương mở cửa xe bước ra thì la lớn:
-Ê ! Anh Tất Đắc trở về kia kìa !...Vậy mà nói đến chết cũng không trở về Sàigòn chớ !.
Tất Đắc vừa xăng xớm đi vô vừa nói:
-Phải tôi về đây.Hai anh mạnh giỏi hả?
Võ Lộ với Tự Cao đi ra cửa mà tiếp bạn.Võ Lộ thấy có hai người đi theo sau Tất Đắc thì nói:
-Ủa ! Có cô Bạch Yến với ông Thứ Tiên nữa mà.Kiếm ở đâu mà giỏi vậy?
Thứ Tiên cười mà nói:
-Hai ông thấy nghề của tôi hay chưa hử?Hai ông cứ giấu tôi mà tôi cũng tìm được vậy.
Tự Cao nói:
-THiệt chúng tôi không biết đi đâu mà chỉ chớ giấu làm chi.
Tự Cao lại vỗ vai Tất Đắc mà hỏi:
-Khi ra đi anh nói anh không thèm ở đất Sài gòn nữa,mà đến chết anh cũng không trở về đây.Sao bây giờ anh trở về?Tại anh không thờ chủ nghĩa "Tự cao " nên anh không biết tự trọng.
Tất Đắc cười mà nói:
-Tôi trở về đây là tại nợ tình,biết hôn?...Đêm nào cũng vậy tôi nằm nghe nợ tình kêu réo chèo chẹo,đòi phải trả cho dứt.Tôi chịu không nổi nên phải trở về chớ sao;Tôi nhớ lời cụ Nguyễn Du nói:
Nợ tình chưa trả cho ai,
Khối tình mang xuống Tuyền đài chưa tan.
Tôi nhớ hai câu đó thì tôi giựt mình.Mắc nợ tình không lo trả cho dứt,để chết phải mang theo xuống âm phủ một túi kè kè.Mấy cha Quỉ sứ gác cửa Diêm chúa họ xét gặp,họ sần sượng,rồi họ phạt nặng chớ phải chơi sao.
Thứ Tiên cười mà nói:
-Anh nầy ảnh thờ chung một chủ nghĩa với tôi mà.Vậy mà anh Võ Lộ với anh Tự Cao bày chuyện nói ảnh thờ chủ nghĩa "Vô vi ".Anh hữu vi quá,chớ đâu phải vô vi,ảnh tư lự quá,chớ đâu phải vô tư lự.
Bạch Yến vịnh vai Tất Đắc mà nói:
-Đúng 4 giờ rồi,vậy mời hét mấy anh xuống nhà cô Cẩm Hương rồi sẽ nói chuyện tiếp.Bày cãi chủ nghĩa rồi xuống trễ cô Cẩm Hương trông.
Tất Đắc biểu Võ Lộ với Tự Cao khoá cửa đặng lên xe đi xuống nhà cô Cẩm Hương ăn bánh uống trà rồi sẽ nói chuyện tiếp.
Võ Lộ khép cửa đặng khóa lại.
Tự Cao nói:
-Cô Cẩm Hương không có mời,mà tôi đến nhà cô thì trái với chủ nghĩa của tôi quá.
Bạch Yến nói:
-Em mời đây.Em thay mặt cho cô Cẩm Hương đem xe mời và rước khách chớ phải khi không mà anh đến hay sao nên ái ngại.
Tự Cao nói :
-Cô mời thì được.Tôi khỏi trái với chủ nghĩa.
Võ Lộ khóa cửa rồi mấy người lên xe đi hết xuống Cầu Kho.
Cô Cẩm Hương tổ chức tiệc trà mà tiếp khách đã xong lâu rồi.Cô biết số chủ khách cả thảy là 6 người;hai cô ngồi ghế canabê ở trong,còn bốn cậu thì ngồi bốn ghế phô tơi,chẳng cần phải kiếm thêm ghế nhỏ.Trên cái bàn chính giữa thì để hai dĩa bánh mặn,hai dĩa bánh ngọt với 6 cái ly.Còn nước cam,la ve,cỏ nhác,sô đa thì để trên cái bàn riêng dựa vách,ai muốn dùng thứ gì nào thì lại đó lâý mà rót.
Cô dặn chị bếp hễ thấy khách ngồi thì chị chặt nước đá bưng ra,mà phải nấu nước sôi cho sẳn đặng ai có đòi uống trà thì chế bình trà đem ra mà đãi.
Cô rửa mặt thay đồ cũng rồi.Nghe đồng hồ gõ 4 giờ mà khách chưa đến nên cô ra vô mà ngó chừng.Hồi ở trên Tân Định mới về cô có sai đứa nhỏ qua Vĩnh hội mời Thứ Tiên mà người nhà nói cậu đi từ tảng sáng chưa về,nên cô chắc thiếu cậu,cô tính để tồi rồi sẽ cho người qua nữa mà báo tin Tất Đắc về cho cậu hay.
Cô vừa nghĩ tới khỏan đó thì xe ngừng.Thứ Tiên ngồi trên xe kêu cô om sòm mà khoe đã rước được anh Tất Đắc về cho cô đây.Cô Cẩm Hương thấy có đủ mặt hết thì cô vui mừng nên cô cười ngất.
Khách mở của xe bước ra,rồi mạnh ai nấy nói om sòm ,làm cho quang cảnh náo nhiệt,tiếng cười pha lộn với lời giễu.Thiệt là vui.
Bạch Yến vui nhiều hơn hết ,cô vui đến nổi đeo theo một bên Tất Đác luôn luôn không chịu rời xa mà lại khi nắm tay khi níu áo chàng,dường như sợ chàng vuột đi mất nữa.Phận gái mà đối với người trai chưa cưới lại từ hôn bỏ đi biệt mấy năm,nhưng vừa mới tái ngộ cô biểu lộ cái cử chỉ dan díu gần như lả lơi mà cô không thẹn thùa ái ngại chút nào hết,thiệt là kỳ.
Mà cô Cẩm Hương cũng như bốn cậu trai ai cũng mắc vui mừng ,ai cũng lo kiếm lời pha lửng,nên không ai để ý bình phẩm thái độ của ai ,ai cũng quên cả dè dặt,quên cả hiềm nghi ,cũng như Bạch Yến quên thói ảm đạm của Võ Lộ và Tự Cao đối với cô,khi cô hay Tất Đắc trốn đi,cô đến nhà khóc mà hỏi đặng tìm kiếm,bây giờ cô lại thân thiện,không phiền không giận.
Giữa lúc tưng bừng chộn rộn đó,may có cô Cẩm Hương lớn tuổi hơn hết,nên cô bình tĩnh lại mau hơn,cô nói lớn:
-THôi chớ,tôi mời dự tiệc trà thì phải ngồi lại ăn uống mà nói chuyện chớ đừng giễu cợt hoài bánh nó thiu,rượu nó lạt hết còn gì.
Ai nấy mới rã lại bàn mà ngồi.Bạch Yến kéo Tất Đắc biểu ngồi chung cái ghế ca na bê phía trong với cô đặng day mặt ra nói chuyện với mọi người cho tiện.Bạch Yến làm xáo trộn chương trình của cô Cẩm Hương đã sắp trước,nhưng cô Cẩm Hương liền lẹ trí cô liền sắp lại cô mời Võ Lộ với Tự Cao ngồi một bên còn bên nầy cô ngồi với Thứ Tiên thành thử cô cũng ngồi gần Tất Đắc được.
Cô Cẩm Hương kêu chị bếp biểu đem nước đá.Cô nói có bánh mặn bánh ngọt,có cỏ nhác mạnh có nước cam nhẹ,khách muốn dùng thứ nào thì tự ý mà tự liệu,cô không dám ép.
Võ Lộ nói:
-Tôi trung thành với chủ nghĩa của tôi,tôi vô khả vô bất khả,nên thứ nào cũng được hết.
Cậu nói vậy rồi bưng ly lại bàn dựa vách mà rót cỏ nhác và pha sô đa;
Thứ Tiên nói:
-Theo chủ nghĩa của tôi thì làm việc gì cũng phải giữ trật tự,xa rồi mới gần,quen rồi mới yêu,yêu rồi phải hiệp.Người ta nói "ăn uống " chớ không ai nói "uống ăn ".Vậy tôi ăn trước rồi uống sau.Huống chi tôi đi xem lễ từ hồi tảng sáng đến giờ,hồi trưa tiệm nào quán nào người ta cũng ăn uống chật nứt,đông không có chỗ trống.Tôi phải ngồi trên lề đường nít đỡ một tô hủ tiếu dằn bao tử vậy thôi.Bây giờ gặp săn uých với ba tê đây,tôi phải lo cho cái bao tử êm rồi sẽ uống.Cậu vừa nói vừa ăn săn uých.
Cô Cẩm Hương thấy Tự Cao ngồi tỉnh queo,cô bèn hỏi:
-Cậu muốn dùng rượu nào?
Tự Cao tề chỉnh đáp:
-Chủ nhà muốn đãi rượu nào thì tuỳ ý chủ nhà ,chớ tôi muốn sao được.Nếu tôi muốn uống sâm banh hay uých ki mà chủ nhà không có rồi làm sao.
Tất Đắc cười mà nói:
-Anh Tự Cao cứ đeo chặt chủ nghĩa nên ảnh khó lắm.Anh đợi mời.Thôi tôi mời anh uống la ve với tôi.
Cậy cậy Bạch Yến đưa giùm một chai la ve.
Cẩm Hương bưng một dỉa bánh mời Tự Cao,cậu mới chịu lấy một cái mà ăn ,chớ không phải như Võ Lộ ăn uống tha hồ,không đợi mời ép.
Bạch Yến khui một chai la ve đem lại,cô rót một ly mà mời Tự Cao rồo mới rót cho Tất Đắc.
Thứ Tiên ăn hai ba cái săn uých,chêm thêm một cái ba tê nữa,rồi vuốt bụng mà nói:
-Bao tử thỏa mãn rồi,bây giờ phải đổ nước cam vô cho mát đặng dễ tiêu.
Cậu lấy một chai nước cam khui mà uống.
Bạch Yến cũng rót nước cam cho Cẩm Hương với cô.
Bấy giờ Cẩm Hương mới hỏi Thứ Tiên gặp Tất Đắc ở đâu mà lên xe đi lại đây.
Thứ Tiên nói:
-Nhờ thần Ái tình mách bảo cho tôi hay bữa nay nhơn lễ Độc lập anh Tất Đắc sẽ về đặng phu thê sum hiệp nên tôi mới biết mà đón chớ.
Ai nấy đều cười.
(còn tiếp)
Bốn năm sau.
Nước Việt nam được hoàn toàn độc lập với chánh thể Cộng Hoà.
Ngày 26 tháng 10 năm ấy là năm 1955,nhằm năm Ất Mùi,Đô thành Sài gòn trần thiết lễ tuyên bố VIệt nam Cộng Hoà Độc lập tưng bừng.NHà phố đều thượng quốc kỳ rực rỡ tốt tươi,để mừng non nước Việt nam trở về với dân tộc Việt nam,sau một thời gia dài đến 96 năm đau khổ dưới ách ngoại bang đô hộ.Trót ngày ấy nhơn dân nam nữ trẻ già hớn hở kéo nhau đi đầy đường,chào mừng độc lập quốc gia hoan hô Tổng Thống sáng suốt.
Đến 3 giờ chiều mà thiên hạ cũng còn đi chơi chật đường chật phố,xe phải đi rề rề chớ không thể chạy mau như ngày thường.
Cậu Thứ Tiên làm phóng sự viên nên từ hồi tảng sáng cậu rảo bước khắp nẻo đường.Đến giờ nầy cậu còn đương lẩn thẩn trên lề đướng Gia long,theo lượn sóng người đưa đẩy.Dưới lòng tàu lộ thì xe hơi chiếc lại chiếc qua không ngớt.
Tình cờ một chiếc xe hơi đương rề rề đi gần tới Thứ Tiên,rồi một thiếu phụ ngồi trong xe miệng kêu tên cậu,tay lại đưa ra mà ngoắc cậu.Thứ Tiên thấy thiếu phụ giống Bạch Yến,lại có một cậu trai lạ ngồi một bên không biết là ai.
CHiếc xe ngừng sát lề đường và cửa mở ra.Thứ Tiên tránh kẻ qua người lại mà đi lại đó coi ai kêu và muốn noí chuyện chi.Thiệt quả cô Bạch Yến xuống xe,rồi tiếp theo cô có một thanh niên mặc bộ đồ nỉ đen,cũng xuống xe nữa.Thứ Tiên đi tới,cậu cúi đầu chào cô Bạch Yến.
Bạch Yến cũng cúi đầu đáp lễ rồi cô đưa tay chỉ người đi với cô vừa cười vừa nói:
-Em xin phép giới thiệu cho ông biết người đi với em đây là vị hôn phu của em,tên là Châu Tất Đắc ở bên Pháp đi máy bay mới về tới hồi 11 giờ rưỡi trưa nầy.
Thứ Tiên ngạc nhiên đứng ngơ ngáo.
Bạch Yến day lại nói với Tất Đắc:
-Em cũng xin giới thiệu cho anh biết ông đây là một phóng sự viên của báo chí,với bút hiệu Thứ Tiên.Nhờ ngòi viết cứng cỏi nhưng thanh tao nên ông có tên tuổi trong làng văn tân tiến.Ông thờ chủ nghĩa "nâng cao Ái tình" nên ông ra công trót bảy tám than&g và dùng đủ cách mà tìm kiếm anh đặng khuyên giải cho anh trở về.Ông là người ân của mình.Má cũng quí trọng ông lắm.
Tất Đắc bước tới đưa tay ra nắm tay Thứ Tiên siết chặt mà nói:
-Tôi ra đi tôi tưởng để buồn cho em Bạch Yến và để phiền cho chị Cẩm Hương mà thôi.Tôi không dè tôi còn làm thất công và nhọc trí cho ông bạn nữa.Tôi xin ông bạn tha tội cho tôi,vì ông bạn mong ước nâng cao Ái tình,vậy tôi sẽ gắng sức tiếp tay ông bạn cho ông bạn khỏi thất vọng mà tôi cũng trọn ân đức.
Thứ Tiên hỏi:
-Té ra ông đi qua bên Pháp lận hay sao?
-Phải.Tôi đi qua bên Pháp.
-Hai ông Tự Cao và Võ Lộ biết hay không?
-Không.Khi ra đi tôi có nói cho hai bạn tôi biết tôi đi đâu.Mà thiệt ngày đó tôi cũng không biết tôi phải đi đâu mà nói.
Nếu vậy thì hai ông đó nói thiệt mà,vậy mà tôi tưởng hai ổng muốn phá tôi nên cứ giấu mà nói không biết ông đi đâu.Ông về đây mà hai ông đó hay rồi chưa?
-Chưa.Bây giờ đi thăm hai ảnh đây.
-Còn cô Cẩm Hương cổ hay chưa?
-Chị Cẩm Hương hay rồi.Tôi về tới thì bà gia tôi sai người xuống cho chị hay.Chị lên liền.Chị gặp tôi rồi.
-Chắ cổ mừng dữ hả?
-Người mắc nợ trốn mấy năm.Tình cờ gặp lại,tự nhiên chủ nợ mừng lắm.Đó là lẽ thường.
Cô Bạch Yến nói:
-Hồi gần 2 giờ cô Cẩm Hương về trước dưới nhà cô,nói về đặng cho ông hay và dọn tiệc trà đặng chừng 4 giờ chúng tôi đi thăm anh Võ Lộ với anh Tự Cao rồi rước hết xuống nhà cô Cẩm Hương uống trà nói chuyện chơi.May gặp ông đây em xin mời ông đây lên xe đi gom anh em xuống Cầu Kho rồi sẽ nói chuyện.
Thứ Tiên hăng hái lên xe ,không từ chối.
Cô Bạch Yến dặn anh sớp phơ chạy vô chợ Thái Bình.
Thứ Tiên nói:
-Đi kiếm mà hỏi thăm chuyện ông Tất Đắc,tôi gặp ông Tự Cao với ông Võ Lộ thiệt tôi chạy ngay.Hai ông nói chuyện gì đâu không thèm nói chuyện mình muốn biết,giải chủ nghĩa thì phải rồi,mà còn bắt qua giảng học thuyết của Lão Tử nữa,làm cho tôi muốn điên đầu loạn óc.Cách mấy tháng sau tôi trở lại hỏi coi có nghe tin tức ông Tất Đắc ở đâu hay không.Hai ông nói không nghe rồi bắt tôi ngồi đặng giảng giải đạo Lão Tử.Tôi chạy,tôi kiếm cớ cáo từ mà đi liền.
Tất Đắc cười mà nói:
-Tại ông chưa quen nên ông khó chịu.Hai ông đó vui lắm.Nếu ông tới lui thường,ông quen tánh ý rồi,ông sẽ thấy lời nghị luận của hai ổng có nhiều thú vị lạ lùng.Vì vậy nên hồi trước ba anh em tôi mới vui mà ở chung một nhà với nhau chớ.
Xe vô tới Thái Bình.Tất Đắc chỉ chỗ cho anh sớp phơ ngừng.Trong nhà Võ Lộ với Tự Cao bận đồ đàng hoàng dường như sửa soạn đi chơi.Hai cậu nghe xe ngừng ngừng thì ngó ra:thấy Tất Đắc đương mở cửa xe bước ra thì la lớn:
-Ê ! Anh Tất Đắc trở về kia kìa !...Vậy mà nói đến chết cũng không trở về Sàigòn chớ !.
Tất Đắc vừa xăng xớm đi vô vừa nói:
-Phải tôi về đây.Hai anh mạnh giỏi hả?
Võ Lộ với Tự Cao đi ra cửa mà tiếp bạn.Võ Lộ thấy có hai người đi theo sau Tất Đắc thì nói:
-Ủa ! Có cô Bạch Yến với ông Thứ Tiên nữa mà.Kiếm ở đâu mà giỏi vậy?
Thứ Tiên cười mà nói:
-Hai ông thấy nghề của tôi hay chưa hử?Hai ông cứ giấu tôi mà tôi cũng tìm được vậy.
Tự Cao nói:
-THiệt chúng tôi không biết đi đâu mà chỉ chớ giấu làm chi.
Tự Cao lại vỗ vai Tất Đắc mà hỏi:
-Khi ra đi anh nói anh không thèm ở đất Sài gòn nữa,mà đến chết anh cũng không trở về đây.Sao bây giờ anh trở về?Tại anh không thờ chủ nghĩa "Tự cao " nên anh không biết tự trọng.
Tất Đắc cười mà nói:
-Tôi trở về đây là tại nợ tình,biết hôn?...Đêm nào cũng vậy tôi nằm nghe nợ tình kêu réo chèo chẹo,đòi phải trả cho dứt.Tôi chịu không nổi nên phải trở về chớ sao;Tôi nhớ lời cụ Nguyễn Du nói:
Nợ tình chưa trả cho ai,
Khối tình mang xuống Tuyền đài chưa tan.
Tôi nhớ hai câu đó thì tôi giựt mình.Mắc nợ tình không lo trả cho dứt,để chết phải mang theo xuống âm phủ một túi kè kè.Mấy cha Quỉ sứ gác cửa Diêm chúa họ xét gặp,họ sần sượng,rồi họ phạt nặng chớ phải chơi sao.
Thứ Tiên cười mà nói:
-Anh nầy ảnh thờ chung một chủ nghĩa với tôi mà.Vậy mà anh Võ Lộ với anh Tự Cao bày chuyện nói ảnh thờ chủ nghĩa "Vô vi ".Anh hữu vi quá,chớ đâu phải vô vi,ảnh tư lự quá,chớ đâu phải vô tư lự.
Bạch Yến vịnh vai Tất Đắc mà nói:
-Đúng 4 giờ rồi,vậy mời hét mấy anh xuống nhà cô Cẩm Hương rồi sẽ nói chuyện tiếp.Bày cãi chủ nghĩa rồi xuống trễ cô Cẩm Hương trông.
Tất Đắc biểu Võ Lộ với Tự Cao khoá cửa đặng lên xe đi xuống nhà cô Cẩm Hương ăn bánh uống trà rồi sẽ nói chuyện tiếp.
Võ Lộ khép cửa đặng khóa lại.
Tự Cao nói:
-Cô Cẩm Hương không có mời,mà tôi đến nhà cô thì trái với chủ nghĩa của tôi quá.
Bạch Yến nói:
-Em mời đây.Em thay mặt cho cô Cẩm Hương đem xe mời và rước khách chớ phải khi không mà anh đến hay sao nên ái ngại.
Tự Cao nói :
-Cô mời thì được.Tôi khỏi trái với chủ nghĩa.
Võ Lộ khóa cửa rồi mấy người lên xe đi hết xuống Cầu Kho.
Cô Cẩm Hương tổ chức tiệc trà mà tiếp khách đã xong lâu rồi.Cô biết số chủ khách cả thảy là 6 người;hai cô ngồi ghế canabê ở trong,còn bốn cậu thì ngồi bốn ghế phô tơi,chẳng cần phải kiếm thêm ghế nhỏ.Trên cái bàn chính giữa thì để hai dĩa bánh mặn,hai dĩa bánh ngọt với 6 cái ly.Còn nước cam,la ve,cỏ nhác,sô đa thì để trên cái bàn riêng dựa vách,ai muốn dùng thứ gì nào thì lại đó lâý mà rót.
Cô dặn chị bếp hễ thấy khách ngồi thì chị chặt nước đá bưng ra,mà phải nấu nước sôi cho sẳn đặng ai có đòi uống trà thì chế bình trà đem ra mà đãi.
Cô rửa mặt thay đồ cũng rồi.Nghe đồng hồ gõ 4 giờ mà khách chưa đến nên cô ra vô mà ngó chừng.Hồi ở trên Tân Định mới về cô có sai đứa nhỏ qua Vĩnh hội mời Thứ Tiên mà người nhà nói cậu đi từ tảng sáng chưa về,nên cô chắc thiếu cậu,cô tính để tồi rồi sẽ cho người qua nữa mà báo tin Tất Đắc về cho cậu hay.
Cô vừa nghĩ tới khỏan đó thì xe ngừng.Thứ Tiên ngồi trên xe kêu cô om sòm mà khoe đã rước được anh Tất Đắc về cho cô đây.Cô Cẩm Hương thấy có đủ mặt hết thì cô vui mừng nên cô cười ngất.
Khách mở của xe bước ra,rồi mạnh ai nấy nói om sòm ,làm cho quang cảnh náo nhiệt,tiếng cười pha lộn với lời giễu.Thiệt là vui.
Bạch Yến vui nhiều hơn hết ,cô vui đến nổi đeo theo một bên Tất Đác luôn luôn không chịu rời xa mà lại khi nắm tay khi níu áo chàng,dường như sợ chàng vuột đi mất nữa.Phận gái mà đối với người trai chưa cưới lại từ hôn bỏ đi biệt mấy năm,nhưng vừa mới tái ngộ cô biểu lộ cái cử chỉ dan díu gần như lả lơi mà cô không thẹn thùa ái ngại chút nào hết,thiệt là kỳ.
Mà cô Cẩm Hương cũng như bốn cậu trai ai cũng mắc vui mừng ,ai cũng lo kiếm lời pha lửng,nên không ai để ý bình phẩm thái độ của ai ,ai cũng quên cả dè dặt,quên cả hiềm nghi ,cũng như Bạch Yến quên thói ảm đạm của Võ Lộ và Tự Cao đối với cô,khi cô hay Tất Đắc trốn đi,cô đến nhà khóc mà hỏi đặng tìm kiếm,bây giờ cô lại thân thiện,không phiền không giận.
Giữa lúc tưng bừng chộn rộn đó,may có cô Cẩm Hương lớn tuổi hơn hết,nên cô bình tĩnh lại mau hơn,cô nói lớn:
-THôi chớ,tôi mời dự tiệc trà thì phải ngồi lại ăn uống mà nói chuyện chớ đừng giễu cợt hoài bánh nó thiu,rượu nó lạt hết còn gì.
Ai nấy mới rã lại bàn mà ngồi.Bạch Yến kéo Tất Đắc biểu ngồi chung cái ghế ca na bê phía trong với cô đặng day mặt ra nói chuyện với mọi người cho tiện.Bạch Yến làm xáo trộn chương trình của cô Cẩm Hương đã sắp trước,nhưng cô Cẩm Hương liền lẹ trí cô liền sắp lại cô mời Võ Lộ với Tự Cao ngồi một bên còn bên nầy cô ngồi với Thứ Tiên thành thử cô cũng ngồi gần Tất Đắc được.
Cô Cẩm Hương kêu chị bếp biểu đem nước đá.Cô nói có bánh mặn bánh ngọt,có cỏ nhác mạnh có nước cam nhẹ,khách muốn dùng thứ nào thì tự ý mà tự liệu,cô không dám ép.
Võ Lộ nói:
-Tôi trung thành với chủ nghĩa của tôi,tôi vô khả vô bất khả,nên thứ nào cũng được hết.
Cậu nói vậy rồi bưng ly lại bàn dựa vách mà rót cỏ nhác và pha sô đa;
Thứ Tiên nói:
-Theo chủ nghĩa của tôi thì làm việc gì cũng phải giữ trật tự,xa rồi mới gần,quen rồi mới yêu,yêu rồi phải hiệp.Người ta nói "ăn uống " chớ không ai nói "uống ăn ".Vậy tôi ăn trước rồi uống sau.Huống chi tôi đi xem lễ từ hồi tảng sáng đến giờ,hồi trưa tiệm nào quán nào người ta cũng ăn uống chật nứt,đông không có chỗ trống.Tôi phải ngồi trên lề đường nít đỡ một tô hủ tiếu dằn bao tử vậy thôi.Bây giờ gặp săn uých với ba tê đây,tôi phải lo cho cái bao tử êm rồi sẽ uống.Cậu vừa nói vừa ăn săn uých.
Cô Cẩm Hương thấy Tự Cao ngồi tỉnh queo,cô bèn hỏi:
-Cậu muốn dùng rượu nào?
Tự Cao tề chỉnh đáp:
-Chủ nhà muốn đãi rượu nào thì tuỳ ý chủ nhà ,chớ tôi muốn sao được.Nếu tôi muốn uống sâm banh hay uých ki mà chủ nhà không có rồi làm sao.
Tất Đắc cười mà nói:
-Anh Tự Cao cứ đeo chặt chủ nghĩa nên ảnh khó lắm.Anh đợi mời.Thôi tôi mời anh uống la ve với tôi.
Cậy cậy Bạch Yến đưa giùm một chai la ve.
Cẩm Hương bưng một dỉa bánh mời Tự Cao,cậu mới chịu lấy một cái mà ăn ,chớ không phải như Võ Lộ ăn uống tha hồ,không đợi mời ép.
Bạch Yến khui một chai la ve đem lại,cô rót một ly mà mời Tự Cao rồo mới rót cho Tất Đắc.
Thứ Tiên ăn hai ba cái săn uých,chêm thêm một cái ba tê nữa,rồi vuốt bụng mà nói:
-Bao tử thỏa mãn rồi,bây giờ phải đổ nước cam vô cho mát đặng dễ tiêu.
Cậu lấy một chai nước cam khui mà uống.
Bạch Yến cũng rót nước cam cho Cẩm Hương với cô.
Bấy giờ Cẩm Hương mới hỏi Thứ Tiên gặp Tất Đắc ở đâu mà lên xe đi lại đây.
Thứ Tiên nói:
-Nhờ thần Ái tình mách bảo cho tôi hay bữa nay nhơn lễ Độc lập anh Tất Đắc sẽ về đặng phu thê sum hiệp nên tôi mới biết mà đón chớ.
Ai nấy đều cười.
(còn tiếp)